when the clouds are weighed down by pain

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Photography: Nguyễn Thị Phương Trâm

when the clouds are weighed down by pain

the congesting sadness

a storm

clouds stuck in your throat

you can’t breath

no matter how loud you shout

how much you want to disappear

you’re more choked up

dark clouds are dark clouds

in the end, once you give up

surrender

since it didn’t just rain

it would pour

each burning drop

soothing you thought, but instead

the cloud is set on smothering you to death

eventually

you give in to it 

breath in and out

the fear

all the aspects of sadness

the sombreness of the rain

the attempts to endure an undiminishing eternity

the peak of age-old talentless

delusions of perseverance

inevitably into itself

disappears

you now and then would survive the dark clouds

you now and then would conquer the storm

since if you were to continue to battle with the Sun

you will die of dehydration

like those fish

hanging out there

on the line

until the clouds deliver over and over again the gloom and doom

until the clouds are burdened no more

June 2019

_____

khi một đám mây bị đau

nỗi buồn 

nó giống như một cơn mưa dày 

làm đám mây bị tắc bên trong cổ họng 

ngăn chặn hơi thở 

của bạn

ngay cả những tiếng la hét 

bạn muốn làm tan chảy nó

nhưng nó càng làm bạn nghẹt thở hơn

một đám mây buồn là một đám mây buồn 

khi bạn cuối cùng đầu hàng 

và bị hạ gục 

bởi một cơn mưa nặng hạt 

những giọt đau của nó 

tưởng như sẽ giúp bạn, cho đến khi 

đám mây chết ngạt

cuối cùng 

bạn cũng cúi đầu

để thở

và sợ…

và những điều về nỗi buồn 

là một cơn mưa màu đen 

nó đang cố gắng sống trong một vĩnh cửu đang mờ dần

những ảo tưởng đỉnh cao bất tài già nua

nó tưởng sẽ vượt qua 

nhưng cuối cùng chính nó 

tan đâu mất

đôi khi bạn đánh bại một đám mây

đôi khi bạn đánh bại một cơn mưa

vì nếu phải luôn luôn chiến đấu với mặt trời

bạn sẽ chết khô 

như cá 

vẫn phơi

trước hiên nhà bạn

cho đến khi đám mây vẫn còn đau

cho đến khi không có đám mây đau

Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

6 comments

Leave a comment

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: