Born in the year of the horse

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

BORN IN THE YEAR OF THE HORSE

Ten years and now it’s Noon (the hour of the horse)

(We meet again) by chance, I’m here (PTT)

1

soaking wet was the off-hand reply

forget it, a horseless night 

unharness stunted gallops of gushing waters

chasing each other the days when we had each other

chasing each other the days when we no longer had each other

don’t run, stallion halt

stop, you and your lidless stare

or were the stallion’s eyes swollen

the imagery all broken

or languorously abreast

the night, her breast abandoned perfection

pounding hoofs, jittery canter

startled was whom, now innocently bowing 

through the endless wisps of the wind

wizened eyes were the pair of flowering buds

whose muffled breath

or no longer could such canter astride destined for the road

a maddening grass-strewn new fork in the road

two red pearls

three times the gate into an impossible dream

soaking wet was the off-hand reply

where we reside

overflowing into the canter of dawn

never once pained

2

by the fork in the road, the stallion was breathless 

Buôn Hồ(*) a borough bathe in Tóc spring

as though by chance bathed fresh the hillocks

the unexpected endearment unintentionally crying

the encumbered meeting

drawing us into the borough was a loose button

on her bare chest bloomed the sketches of pomme de lait 

her in drawings of shimmering dreams

afternoon adulation on stone benches 

upon our return on wild horses

the night in pigmented strokes of languorous dreams

in dabs of purple nameless wanting

on grass tips were the kisses, dizzy hues of forgetfulness

bright stars and drifting dark eyes

coloured in a shattered dewdrop

blending hues of greens and longing 

blending hues of blooms and foliage were her caress

aching shades(of the heart)

or have the wild horses not return to the garden 

the day was short and the door was left ajar, abandoned by whom

who’s playful broken promises

who will take a husband in the coming days

who will remain silent 

gosh, the useless games

left behind not a single leaf

and it’s not the afternoon

left behind not a mark

Buôn Hồ oh so blue covered with moss

3

dissolving shadows the bluest of blue 

her fingers the colours of clouds

drawn in ink

gosh the blues of yesteryears

like the rain withholding in tears 

descending into a vessel

the pounding drum beats

new even brushstrokes

gone were the moss-green strokes of old

flying backwards an arrow deluded 

barely grazed the heart of the wind

absent dream, a sinking boat

her declining to be a life raft

drifting and floating away in red

_____

September 2020

BÀI THƠ NGƯỜI TUỔI NGỰA

Mười năm rồi Ngọ

Tình cờ qua đây (PTT)

1

sau một tin nhắn vay thi thoi

ướt đẫm câu nói mớ

đêm không ngựa không yên cương phi nước chảy

đuổi theo nhau ngày tháng có nhau

đuổi theo nhau không còn nhau nữa

đừng chạy

ới chú ngựa cái nhìn không mí mắt

hay mắt ngựa bị đau

sao hình ảnh bây giờ như vỡ

hay mắt ngực rã rời

đêm nguyên vẹn ngực em buông vó

sự dằn xóc vó ngựa

ai hốt hoảng rạp đầu

cúi thơ ngây xuống triền dốc gió

hai nụ hoa mở mắt to hơn

ai vùi mình hơi thở

hay vó ngựa không phi vào con đường nữa

một ngã ba cỏ lạ điên rồ

hai viên bi màu đỏ

ba lần vào như mơ

ướt đẫm câu nói mớ

chỗ nằm của chúng ta

đang tràn qua một bình minh vó ngựa

chưa từng đớn đau

2

mỏi mệt ngựa đến ngã ba

phố huyện Buôn Hồ(*) tắm con sông Tóc

như tình cờ tắm mát cánh đồng

tình cờ yêu nhau tình cờ tiếng khóc

tình cờ nặng nhọc

ta vẽ vào phố huyện lỏng then

vẽ vào em ngực trần hoa sữa

vẽ em giấc mộng chập chờn

buổi chiều tình yêu ghế đá

ngựa hoang cùng ta quay lại

mỏi mệt mơ vẽ nét cọ vào đêm

tình tự không tên ta tô màu tím

ngọn cỏ nụ hôn ta tô màu quên

ánh sao trời như mắt lênh đênh

tô màu giọt sương bây giờ đang vỡ

pha màu thương nhớ với màu thịt da

pha màu cỏ hoa tay em âu yếm

với màu xót xa

hay ngựa hoang không trở lại khu vườn

ngày nhanh quá ai quên khép cửa

chơi trò chơi lời hứa

mai kia mốt nọ rồi ai lấy chồng

thôi bây giờ im lặng

chơi trò chơi số không

không còn một chiếc lá

nhưng không là buổi chiều

không còn một dấu vết

buôn Hồ xanh và rêu

3

xanh đến mức đã mờ chiếc bóng

ngón tay em mây trắng trên trời

vẽ bằng ngòi bút mực

xanh của ngày xưa ơi

cầm bằng nước mắt như mưa

bước chân xuống thuyền

trống đánh ngũ liên

cầm bằng nét cọ đều tiên

gạch màu rêu vẽ ngày xưa đâu mất

lừa mũi tên bay ngược phía sau

chạm hờ ngực gió

vắng mặt giấc mơ chìm thuyền

em khước từ làm phao cứu sinh

bồng bềnh màu đỏ

————————-

(*): 

The borough was seen without a promise/the wind like the scattered mist up high/there was a longing without the memory of a name/the sombre melancholy The laboured old days/…

And I know dearest, the streets in the afternoon/ Like me shall be exhausted without sleep

Đã thấy phố và không còn lời hẹn/gió như là sương khói vỡ trên cao/đã thấy nhớ và không tên để nhớ/se se buồn Ngày tháng cũ lao đao/

Và anh biết em ơi chiều nay phố/ Cũng như anh mất ngủ bơ phờ

_____

SEPTEMBER 2020 

http://tapchisonghuongcomvn/tap-chi/c17/n1313/Chum-tho-Le-Vinh-Taihtml

Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

2 comments

Leave a comment

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: