rain, the ceaseless rainy days

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Photography: Nguyễn Thị Phương Trâm

RAIN, THE CEASELESS RAINY DAYS

1.

the days when it rains misty without end

ashes flying like witches

nothing means anything

as impoverishment stays up late

mornings heading for to the smoky stove

as mother rests her back on the pungent smell of the dark

smells of charcoal smells of steamed rice

flowers day and night heavy with smell of damp and deluge

smells of humanity long gone, the strength of rocks

smells of rice burning through bottoms of the pots

mother losing her entire life waiting

only to just fold over a map

rancid with blood spatter

 

2.

rain the ceaseless rainy days

silent days tired staring at the walls

sheaths of rain in a uniform shade

velvet stage curtains

lowering curtains of a roaming circus

mother meeting people

with pretentious lapels prickly with horse fur

their chests puffed up

their footsteps clumsy in each awkward stride

their footsteps slipping from the straps of their sandals

3.

as illusions are those mesmerising rainy days

illusions crying out for a place to reside

the beginning of life taking shape

and woeful end

who’s now erratic and bitter

who’s laughing(crying) like a child

the rhythmic rain sleepless through the saintly highs

falling rain masking the sad smiles

existing always the stormy symphony of old

Storms extended to the Sun

rising each day like blood

ah, I meant, amber coal

chill wind returning in mouldering grey ash

so high and mighty it couldn’t be recalled by the coal-car

the flying red embers riding up the hill

the broken link in the sandal makes us lose our way

the portraits, the poems like grass mats dyed in bright colours

glaring as we sleep

4.

once reading Yannis Ritsos

“the days so tiring

that there weren’t spit left to lick a stamp

for a letter to mother…”

reading in those ridiculously rainy days

the rainy days returning in pensive epic verses

often like poetry, we forget the point of it all

mother still stares at the sky

those cut-off rainy days

those fortuitous rainy days

seeping into a map making it curl at one corner

wrinkly like a mask

but these storms forever remain innocent, pure

an oblivious actor in its own life

Where’s the origin of the rain?

aping whom in a role of silence

there’s only one Sun

hence the storm continues to line up

in the street

woeful and forlorn

_____

NHỮNG NGÀY MƯA MƯA MÃI KHÔNG THÔI

1.

những ngày mưa bốc khói không thôi

tàn tro đã bay như phù thuỷ

cái gì cũng phi lý

sự nghèo nàn tất tả thức khuya

mỗi sáng dậy thổi mùi khói bếp

mẹ dựa lưng vào mùi bóng tối

mùi củi cháy mùi cơm sôi

những bông hoa ngập nước lâu ngày mùi nặng trĩu

mùi ngày xưa sức người sỏi đá

những hạt cơm mùi thủng đáy nồi

mẹ đã mất cả đời để đợi

dù chỉ là khép lại tấm bản đồ

mùi loang lổ máu rơi…

2.

những ngày mưa mưa mãi không thôi

ngày im lặng bức tường mỏi mắt

mưa vênh vang đồng phục một màu

như tấm màn nhung sân khấu

mưa hạ màn hoá lũ hát rong

mẹ đã gặp những người

đeo huy hiệu bờm xơm lông ngựa

ưỡn ngực xào xáo

những bước đi loạng choạng cả chân mình

những bước đi tuột ra ngoài quai dép

3.

những ngày mưa đẹp như ảo tưởng

ảo tưởng tiếng khóc đi tìm nơi nương náu

đời sống bắt đầu ló dạng

kết thúc một kẻ bị thương

ai trở thành thất thường cay đắng

ai cười như trẻ con

âm điệu của mưa thức trắng cơn say thánh thiện

mặt nạ rơi mưa những cười buồn

tồn tại mãi hoà âm mưa ngày cũ

mưa kéo dài ra đến tận mặt trời

mọc mỗi ngày như máu

à, quên, như hòn than hồng

gió buốt về xám mốc tro than

sự cao quý mà chuyến xe than không nhớ

tàn lửa bay đỏ rực lúc lên đèo

dấu dép tuột quai làm chúng ta mất phương hướng

những bức tranh, những bài thơ như chiếc chiếu nhuộm màu sặc sỡ

đêm nằm hoa mắt chúng ta

4.

có lần đọc Yannis Ritsos

“cả ngày mệt lả

đến nỗi không còn đủ nước bọt để dán con tem

trong bức thư gửi về cho mẹ”

đọc trong những ngày mưa ấm ớ

những ngày mưa thê thiết sử thi

nhiều khi cũng như thơ, ta quên mất nó là cái gì rồi

mẹ vẫn nhìn lên bầu trời

mưa những ngày ẩn dật

những ngày mưa vận may

ngấm xuống tấm bản đồ làm một góc quăn và ướt

nhăn nheo như mặt nạ

nhưng cơn mưa ngây thơ trong trắng mãi

cứ lơ ngơ trình diễn cuộc đời mình

mưa bắt đầu từ đâu?

bắt chước ai mà mưa diễn vai im lặng

chỉ có một mặt trời

nên cơn mưa cứ xếp hàng qua phố

buồn hiu…

_____

SEPTEMBER 2019


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

2 comments

Leave a comment

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: