A short story in Vietnamese by Tạ Xuân Hải
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Art: Phan Tùng
At exactly eight at night, a woman would be there by the window. A woman who was always thirsty. “Water”, was the only word she said. I am usually busy around that time of the day so my wife was usually the person who brings her a glass of water. My wife is a naturally kind person, more than that, she is always clear when it comes to personal hygiene, so she bought a separate light pink glass specifically for this woman.
One night, she was again there by the window. Exactly on time, at 8 pm. “Water”, she said. My wife was in the middle of kneading taro bread so she asked me: “Honey, could you”. Irritated, I ripped a couple pages out from the pad of paper I was writing on before I went to fetch the woman’s water. I poured a full glass of water before I approached our front room window. It was the first time I was able to study her via the illumination of the light cast out of the window from inside our front room. She had a full round face with full red lips. She wore a blue shirt the colour of wood thrush eggs with patchy spots all over them, her shirt sleeves were shredded to her armpits revealing her solid sun-tanned arms. Her faded soft pants cling to her thighs and lower legs, torn at the ball of her knees and at the hem of her pants. She did not appear to be mad the way my wife had described, even though her clothes were weathered and her hair was knotted and unkempt. She appeared more rebellious than crazy. She lifted the light pink glass to her lips, and swallowed the water in one gulp, then handed me the glass through the window with her left hand and with her right hand wiped off the dripping water on her lips. She smiled at me. In the soft light, she was both at the same time, demure and wild. A kind of beauty that was hard to contain. As she walked away, her round hips swayed, and her round buttocks and thighs rubbed against each other so suggestively that I couldn’t take my eyes off them. I placed her glass back onto the counter, where it was normally kept, and then back to my desk.
She was there another night when my wife was not home. I poured her a full glass of orange juice. She calmly took it and drank all the orange juice. I had the urge of wanting to know more about her. The prospect of finding out more about her excites me, but before I could ask her any questions, as I reached my hands through the window to take the empty glass back I accidentally touched her hand. I didn’t know why, but her touch startled me. It sent a strange shock through my body and left me stunned, silent, and shaken. The glass fell to the ground. She picked up the unbroken glass without much thought and placed it on the window sill. As she walked away, I stood there with my heart pounding and my blood pulsating, pumping rapidly through my veins.
In a week, I would typically pour a couple glasses of water for her, my wife was usually the person serving her, or my wife might ask one of her visitors to do it. Most of the time they would do it without much fuss. “Don’t mind her, she’s just a bit mad”, my wife would say. No different from how she answered me when I asked about the same thirsty woman. My wife’s self-assuring and confident manner left no room for questions, though they continued to be quietly curious about the stranger at my window every night at eight. While I on the other hand, personally, since the first time I met this woman, I could not get the image of her out of my mind. Who is she? Where does she live? Why would she consistently single my house out to ask for a drink to quench her thirst each night? Exactly at eight in the evening without fail. Eight o’clock only and not any other time during the day. As far as I know, people, in general, do not feel thirsty at different times during the day, not at the same time every day. Was she like a machine that had to be fed fluids on the clock at a predestined time? Or did she find something about my wife she likes: sincerity and self-assurance maybe, her giving nature, never asking or expecting anything in return? Perhaps it was just something random, something random she did without being aware of the fact that she did it by the clock, at the same time each day.
Admittedly she was a very attractive woman. She had this addictive kind of dark and bittersweet allure. I would close my eyes and imagine all the things she had gone through like she’s now mad because of some tragic heartache, and in her mind, she’s lost in a wasteland not a city full of people. Or she’s an angel sent down to earth to test the hearts of people… I would smile to myself. I can’t believe I’m even pondering such thoughts. Or worse, the fact that I wanted all of it to be true. I had hoped one day, for no reason at all, the woman would tell her teary tragic story. I would then reach for her hands through the window and hold them, and console her with all the words I could muster. What made me laugh audibly was that I believed we would have connected deeply, she would have these feelings for me, which I would have readily accepted. We would love each other in secret, through the window of the room at the front of our house. A strange and ridiculous dream. The strangest thing was that I was truly excited about the idea. I didn’t believe it was an act of betrayal towards the love my wife has for me. That night I dreamed of this woman. I saw myself jumping out of the window, grabbing her hand, and as fast as we could run away. Behind us, there was my wife with her head sticking out of the window looking at us, and she was laughing very hard, and aloud, tears came out of her eyes.
After that dream, as it got closer to 8 o’clock in the evening, I grew more anxious. I couldn’t write a word. My heart raced, my legs fiddly, my eyes constantly glancing at the watch on my wrist, before lifting my eyes quietly towards the direction of the window at the front. Because as soon as I hear the word “water”, my heart would miss a beat, pounding like a drum alerting everyone to some kind of crisis. I would quietly wish that my wife was busy with something or another. When I hear my wife say “Honey, could you”, I’m flustered and would have already been on my feet, I would try my best to act calm, and I would deliberately slow down my footsteps towards the water cooler. I gave the stranger the glass of water accompanied by my most alluring smile through the window. But she didn’t notice. She took the glass of water, drank it, returned the glass, and smiled, but her smile felt to me rather awkward and detached. Then she left. Shyly I watched her leave. I would wait until she was out of sight before returning to my desk feeling dejected. I was vehemently upset with her.
Then after that, if my wife asked me to get the water, I pretended as though I didn’t hear her. My wife had to then wash her hands and bring the woman her water. I was pleased with myself. I thought it was the perfect revenge. “I’m sure she will miss me if I don’t bring her water, she will be desperate to see me!”. But this happiness was short-lived. As the sound of her footsteps retreated, I became more lost than before. I was more and more annoyed with myself. Red-faced. My fist tightened, my fingernails digging into the pad of my palm. I wanted to smash and throw what I could reach on the tiled floor, I wanted to break something, anything. I said to myself: “Crazy bitch, what a ghoul, bloody bitch”. But still, I could not stop thinking about her.
The storms came. The wind came. The gale came from all sides, all angles. The air was dense with humidity. The window was shut, and tightly latched. They were sad and pitiful days. I couldn’t eat, sit or sleep without thinking about her. Hoping she was safe under a roof somewhere. Anywhere safe, out of the wind and the wet. No one needs water under such wet circumstances. But still, I couldn’t stop myself from worrying. My eyes were glued to the window at the front of our house. I pictured her standing there waiting for the window’s doors to open. Her voice was drowned out by the gale. Her red lips are now blue because of the cold. Her knotted hair and her thin clothes soaked through. She waited and waited, her eyes would light up as soon as she heard any sound of movement inside our house, but she was devastated when there were no signs of our window opening up, and remained tightly shut. Or she might be on the ground, her hands cupping her face, she’s crying audibly, her shoulder lifting up and down spasmodically, her hiccups uncontrollable. But it was also possible that she would stand there only for a moment facing the window before she proceeds to turn around and left, walking away into the wind, rain, and gale. I couldn’t stand it anymore, so I rushed over to the front window of our house and opened it. “Honey, I just want to see how bad it is outside”, I said to my wife. My wife nodded and mumbled something or another, she was busy sewing a button onto a shirt. I opened the door of the window gently, so as not to startle her if she is outside, but also so I could have enough time to calm myself down. But she was not there. I looked at my wristwatch. It was exactly 8 O’clock. I closed the window, sighed, and went back to my desk to continue my work.
The next day, after the storm ceased, I couldn’t wait to open the window. My wife was in the kitchen at the back and was not there to witness my out-of-the-ordinary act. Then again, if she did, it wouldn’t have bothered her. I inhaled deeply, taking in the cool fresh air. I felt a kind of relief, much like stepping out of a stuffy bus full of people. I searched the surrounding area outside the window even though it was only four in the afternoon. I tried to see if I could find any sign of her in our front yard. There was nothing out of the ordinary except for a few puddles of water and fallen leaves. She didn’t turn up that night, nor did she the night after or the night after that. I was devastated. I lost so much weight and my wife couldn’t work out why. Some nights I would dream that she was flung across the front yard like a tiny leaf, with me standing there with my wife, we were holding a giant fan, we were fanning vigorously whatever that was in front of us into a completely silent vast boundless void. I chastised myself even though none of it was my fault, nor was I in full denial of the fact that I was the reason for the disappearance of the strange woman.
Life quietly passed by. My wife and I had been married by then for two years and we were planning on having a baby. It was an easy decision for me, as long as my wife feels comfortable with the idea. I have come to accept the fact that the passion within our marriage was more subdued. We no longer argue, or disagree, we still spoil each other, still loving, but something was lost and we could never get it back. Our secrets have been shared completely to the point that there’s nothing left to share. The fragile mist of allure now almost completely dissipated as though it had never been there. Though it could be only me who feels this way. Each night, in my sleep, quietly I would leave our bed, searching for something, I am not quite sure what. How silly would it be for me to believe that I was looking for that strange woman, what was more silly was the fact that I believed I no longer thought of her. Each night at eight, I’m startled by any sound outside the small front window of our house. The pitiful bitter memory sends me into a state of numbness impossible to describe. A brick within the wall of my heart had been pulled out. The hole remains unfillable by anything, it had left my soul exposed to the cold, the cruelty of the elements.
I decided to move my desk to the front room, placing it right by the small window I detested so much, because of the noise outside coming from the main road, that was before the time that woman began making an appearance. I moved the water cooler to one side and saw the light pink glass. It was faced down, quiet and silent next to the other four glasses and the Philips HR-2061 food processor. I picked it up and looked at it, I turned it with my fingers and tried to remember how those plump red lips had touched it. Then I lifted the glass to my lips to the part of the brim of the glass where I thought she would sip the water. I was breathless and shaken as though I was about to kiss her lips, not just to take a sip of water from the glass. My wife’s footsteps startled me. Quickly, I placed the light pink glass back down next to the other glasses. “It’s been ages since she’s turned up, yeah?”. My wife said. “Don’t mind her, she’s just a bit mad”. I replied.
Perhaps she’s now at some mental institute if she was truly crazy in the first place. If not mad so what. The city is dishing out awards for those who were willing to hand in these people wandering around in the street. And it’s very possible that she will never come back. That’s also good for her, she doesn’t have to put up with living in such a rat race. And if she’s cured. The pain of her past finally healed. She no longer has to play the role of a rebel. She has returned to normality, living a normal life. She can again hope and love. Instead of being happy for her, I was full of resentment and regret. What if when she’s hurt again, she discovers that being a rebel and a bit mad was a better way to live. She can pull herself away from the innumerable number of bland brave faces and discover once more her once-lost flame of rebellious freedom. And maybe one day, one may never know, she might stop by my window, at 8 O’clock in the evening, with the single thirsty desire: “water”. But it was also possible, even though I didn’t want to entertain the idea, that she might already be dead.
Each night, I would pour myself a glass full of water, and I would drink it in one gulp. My wife suspects nothing because she was born not to suspect anything.
KHÁT
Đúng tám giờ tối, người đàn bà xuất hiện bên cửa sổ. Người đàn bà không ngừng khát nước. “Nước”, ấy là câu duy nhất cô ta nói. Tôi thường bận bịu vào giờ đó nên vợ tôi là người đem nước cho cô ta. Vợ tôi vốn tốt tính một cách bình thản, thêm nữa, rất biết giữ vệ sinh, nên đã sắm riêng cho cô ta một cái ly màu hồng nhạt.
Một buổi tối khác, cô ta lại xuất hiện bên cửa sổ. Đúng 8 giờ. “Nước”, cô ta nói. Vợ tôi đang dở tay nhào bột làm bánh khoai nên gọi tôi: “kìa, anh”. Tôi bực mình dứt ra khỏi mấy trang viết và đi lấy nước cho cô ta. Tôi rót một ly đầy rồi đem qua cửa sổ. Lần đầu tiên tôi có dịp nhìn cô ta qua ánh điện hắt ra từ căn phòng. Cô ta có đôi môi mọng đỏ và khuôn mặt đầy đặn. Cái áo sơ mi màu xanh trứng sáo loang lổ vết chàm, hai ống tay cắt tua rua cao lên đến tận nách để lộ cánh tay tròn rám nắng. Cái quần vải mềm bạc màu bó sát da thịt, có đôi chỗ rách ở đầu gối và dưới ống chân. Cô ta không có vẻ gì là điên như vợ tôi nói, ngoại trừ cách ăn mặc hơi sương gió cùng mái tóc rối bời xơ xác. Một con người nổi loạn thì có vẻ chính xác hơn. Cô ta nâng cái ly lên môi, tu một hơi cạn sạch, rồi luồn cái ly trở lại qua khung cửa trong khi tay kia đưa lên chùi miệng. Cô ta mỉm cười với tôi. Trong ánh sáng dịu dàng, trông cô ta mềm mại và hoang dã. Một vẻ đẹp khó lòng cưỡng lại. Khi cô ta bước đi, tôi có dịp quan sát cặp mông tròn đung đưa gợi cảm. Tôi đặt chiếc ly vào chỗ cũ và trở lại bàn làm việc.
Một hôm cô ta xuất hiện đúng lúc vợ tôi vắng nhà. Tôi rót hẳn cho cô ta một ly nước cam. Cô ta bình thản đón nhận và uống cạn. Tôi nảy ra ý định hỏi cô ta đôi câu. Nhưng trong lúc nhiệt tình đưa tay ra để nhận lại chiếc ly, tay tôi vô tình chạm phải tay cô ta. Không hiểu sao tôi lại giật mình. Một thứ cảm giác kỳ lạ xộc lên tận óc khiến tôi run rẩy. Chiếc ly rơi xuống đất. Cô ta cúi xuống nhặt nó và đặt lên thành cửa sổ. Rồi cô ta bước đi, bỏ tôi đứng đó với những dòng máu rần rật chảy.
Một tuần như vậy, tính ra tôi chỉ đem nước cho cô ta khoảng vài lần, còn lại thì vợ tôi, hay lúc khác thì một ai đó bạn của vợ tôi đến chơi, được vợ tôi nhờ vả. Họ thường không khỏi thắc mắc về cô ta. “Để ý làm gì, điên ấy mà”, vợ tôi trả lời họ. Vẫn câu trả lời mà mỗi lần tôi hỏi vợ tôi về người đàn bà ấy. Thái độ lãnh đạm có phần dứt khoát của vợ tôi khiến mọi người thôi không hỏi han, nhưng vẫn tò mò một cách thầm kín. Riêng tôi, từ khi tiếp xúc với cô ta, tôi không thể đuổi hình ảnh cô ta ra khỏi đầu tôi được nữa. Cô ta là ai? Cô ta sống ở đâu? Tại sao cô ta thường xuyên đến đúng nhà tôi để xin nước vào đúng tám giờ mỗi tối? Đúng tám giờ không hơn không kém. Tám giờ chứ không phải một giờ nào khác trong ngày. Vì theo tôi biết, con người ta có thể khát nước vào nhiều lúc khác nhau. Cô ta giống như một cỗ máy được lập trình với những nẻo đường và điểm dừng chân cố định? Hay cô ta nhìn thấy cái gì đó từ vợ tôi mà cô ta thích thú: một thái độ ân cần lãnh đạm, chỉ biết cho và không bao giờ tỏ ra muốn can thiệp sâu thêm vào cuộc đời người khác? Cũng có thể là một sự ngẫu nhiên, một sự ngẫu nhiên được lặp đi lặp lại mà chính cô ta cũng không hề nhận ra.
Phải thú nhận rằng cô ta rất cuốn hút. Một thứ sức hút có phần ma mị nhưng ngọt ngào say đắm. Tôi nhắm mắt lại và hình dung đủ thứ chuyện viển vông về cuộc đời nàng, kiểu như nàng đã bị điên sau một mối tình éo le ngang trái, và trong ảo tưởng của nàng, nàng đang một mình lang thang trên sa mạc hoang liêu rộng lớn chứ không phải giữa đô thị văn minh. Hoặc như nàng là một hiện thân của thần thánh để thử lòng phàm… Tôi mỉm cười một mình. Tôi tin vào những điều ấy. Hay nói cách khác, tôi hy vọng những điều ấy là có thật. Rồi không hiểu tại sao, tôi mơ màng một hôm nào đó, người đàn bà đứng lại và kể cho tôi nghe một câu chuyện đầy nước mắt. Nàng sẽ khóc, tôi sẽ đi lấy cho nàng một cái khăn để nàng lau những giọt nước mắt đau khổ. Tôi sẽ với tay qua cửa sổ để nắm lấy bàn tay nàng, an ủi nàng bằng mọi câu nói mà tôi có thể nghĩ ra. Và cái này thật bật cười, tôi nghĩ nàng sẽ có tình cảm với tôi, còn tôi thì hẳn nhiên sẽ đón nhận tình cảm của nàng. Chúng tôi sẽ yêu nhau một cách thầm kín, qua khung cửa sổ. Một mối tình mộng mơ quái đản. Lạ lùng thay, tôi rạo rực vì điều đó. Tôi cũng không nghĩ đó là sự phản bội lại tình yêu của vợ tôi dành cho tôi. Tối ấy tôi nằm mơ về nàng. Tôi lao qua khung cửa sổ, nắm tay nàng và kéo nàng chạy thật nhanh. Đằng sau lưng, vợ tôi thò cái đầu ra, thét lên rồi lại cười sằng sặc.
Dạo này, cứ gần đến 8 giờ tối, tôi hồi hộp vô cùng. Tôi không thể viết được chữ nào. Tim tôi đập nhanh, chân tôi cựa quậy, mắt tôi chốc chốc nhìn xuống đồng hồ, rồi hướng về phía cửa sổ một cách thầm lén. Và khi nghe tiếng “nước”, tim tôi nhảy lên loạn xạ. Tôi thầm khấn vợ tôi đang dở tay một việc gì đó. Khi nghe vợ tôi gọi “kìa, anh”, tôi cuống cuồng cả lên, nhưng giả bộ điềm đạm, bước những bước chậm rãi về phía bình nước. Tôi đưa ly nước qua khung cửa kèm với một nụ cười hết sức đa tình. Nhưng nàng không để ý. Nàng cầm lấy ly nước, uống cạn, trả lại cái ly, nở một nụ cười mà sao tôi thấy quá là xa cách. Rồi nàng bước đi. Tôi len lén nhìn theo. Đợi bóng nàng khuất hẳn, tôi trở lại bàn với trái tim rũ rượi. Tôi giận nàng vô cùng.
Mấy hôm kế tiếp, dù vợ tôi có gọi, tôi cũng giả vờ không nghe thấy. Vợ tôi đành rửa tay và rót nước đem cho cô ta. Tôi khoái trá vô cùng. Tôi thấy mình đã trả thù được ả. “Để xem không thấy mình, cô ả có buồn đến chết đi không chứ!”. Nhưng sự khoái trá chẳng được lâu. Khi tiếng bước chân nhỏ dần rồi im bặt, tôi hụt hẫng vô cùng. Tôi tự cáu bẳn với bản thân mình. Mặt đỏ nhừ. Nắm đấm siết chặt. Tôi muốn ném một thứ gì đó xuống sàn cho vỡ tan tành. Tôi rủa thầm: “một con điên, đồ cô hồn, đồ ác quỷ”. Nhưng tôi không thể dừng nghĩ về nàng.
Mấy hôm nay trời có bão. Gió quấy rít. Mưa đâm chéo. Không khí sền sệt. Cái cửa sổ được đóng lại, cài then kỹ lưỡng. Thật là những ngày buồn thảm. Tôi đứng ngồi không yên khi nghĩ về người đàn bà ấy. Hy vọng nàng có một mái nhà. Nếu không, hy vọng nàng tìm được một chỗ trú ẩn an toàn nào đó. Chẳng ai khát nước vào lúc trời đầy những cơn mưa như thế này. Tuy vậy, tôi vẫn không thể yên lòng. Mắt tôi dán chặt vào khung cửa sổ. Tôi hình dung nàng đứng đó và chờ đợi cánh cửa mở ra. Tiếng gọi của nàng bị tiếng gió mưa nhấn chìm. Đôi môi đỏ giờ tím bầm vì lạnh. Mái tóc rối và bộ quần áo mỏng manh sũng nước. Nàng chờ đợi, chờ đợi mãi, đôi mắt đẹp sáng lên khi nghe tiếng lách cách trong nhà, nhưng lại thất vọng vì khung cửa vẫn im lìm khép chặt. Có thể nàng đã ngồi sụp xuống, hai tay bưng mặt và khóc nấc lên. Cũng có thể nàng chỉ đứng một lát rồi lại bước đi, giữa những trận gió xiêu người. Không chịu đựng được nữa, tôi chạy ra mở cửa sổ. “Anh muốn xem mưa lớn đến cỡ nào”, tôi nói với vợ tôi. Vợ tôi chỉ ậm ừ, nàng đang bận đơm một cái cúc vào vạt áo. Tôi hé cánh cửa thật nhẹ nhàng, để nàng khỏi giật mình, và cũng để tôi khỏi xúc động mạnh. Nhưng nàng không ở đó. Tôi nhìn đồng hồ. Đã hơn 8 giờ rồi. Tôi khép cửa, thở dài một tiếng và quay lại bàn làm việc.
Hôm sau, khi cơn bão vừa dứt, tôi cuống cuồng lao ra mở cửa. Vợ tôi đang ở dưới bếp nên không trông thấy thái độ khác thường của tôi. Mà trông thấy cũng chẳng sao, cô ấy đâu có quan tâm. Tôi hít thở thật sâu những luồng gió mát lạnh tinh khôi, thấy thoải mái như thể vừa thoát ra khỏi chuyến xe bus đông nghịt hành khách. Tôi đưa mắt nhìn xung quanh dù biết bây giờ mới 4 giờ chiều. Tôi cố gắng tìm một dấu vết nào đó trên mặt đất. Không gì khác ngoài lá rụng và những vũng nước loang lổ. Hôm ấy nàng không đến, cả hôm sau và hôm sau nữa. Tôi đau khổ vô cùng. Tôi rộc người đi khiến vợ tôi không hiểu vì sao. Có đêm, tôi mơ thấy nàng bị gió thổi văng đi như một chiếc lá nhỏ, còn tôi thì đứng đó, cùng với vợ tôi, tay cầm chiếc quạt khổng lồ, quạt liên hồi kỳ trận vào không gian vắng lặng bao la. Tôi tự dằn vặt mình đến khổ dù tôi không có lỗi gì, hoặc là tôi không nhận ra mình có lỗi gì trong việc người đàn bà biến mất.
Cuộc sống vẫn êm đềm trôi đi. Vợ chồng tôi cưới nhau được hai năm rồi và đã đến lúc tính chuyện có con. Tôi thì thế nào cũng được, miễn vợ tôi thấy điều đó là hợp lý. Tôi nhận ra rằng tình yêu nồng nàn của chúng tôi ngày nào dường như có phần phai nhạt. Không cãi cọ, không bất đồng ý kiến, vẫn chiều chuộng và ân ái với nhau, nhưng một cái gì đó đã mất đi không thể nào cứu vãn. Những bí mật đã bị phơi bày đến độ cạn kiệt. Những làn sương khói mong manh lôi cuốn, nay đến gần bỗng tan ra như chưa từng tồn tại. Cũng có thể chỉ riêng tôi cảm thấy vậy mà thôi. Mỗi đêm, trong giấc ngủ, tôi âm thầm rời bỏ chiếc giường êm ái và bay đi tìm kiếm một điều gì. Thật ngớ ngẩn khi nghĩ rằng tôi đi tìm người đàn bà ấy, nhưng càng ngớ ngẩn hơn khi nghĩ rằng tôi không còn bận tâm gì về nàng. Mỗi đêm, vào lúc 8 giờ, tôi vẫn giật mình bởi âm thanh nào đó vang lên ngoài ô cửa nhỏ. Một hoài niệm đắng cay buồn tủi làm tôi thừ người ra. Trong lòng tôi, một viên đá bị rút khỏi bức tường. Một khoảng trống không thể nào khỏa lấp, để những cơn gió trườn qua, lạnh lẽo và dằn dỗi.
Tôi quyết định dời bàn làm việc ra gần khung cửa sổ, nơi tôi từng ghét cay ghét đắng vì sự ồn ào phố xá, lúc người đàn bà chưa xuất hiện. Tôi đem cái bình nước sang một bên, và nhìn thấy cái ly màu hồng nhạt. Nó bị úp ngược, im lìm bên cạnh bốn chiếc ly thủy tinh và cái máy xay sinh tố cầm tay hiệu Philips HR-2061. Tôi cầm nó lên ngắm nghía, xoay xoay nó trong lòng bàn tay và thử hình dung cái vị trí mà đôi môi mọng đỏ của người đàn bà khát nước đã chạm vào. Rồi tôi đưa đôi môi của tôi chạm nhẹ vào cái vị trí giả tưởng ấy. Tôi thở hổn hển, run lên như thể tôi sắp hôn nàng chứ không phải hôn một chiếc ly. Tiếng chân của vợ tôi làm tôi giật mình. Tôi vội vàng đặt nó vào chỗ cũ. “Lâu rồi không thấy cô ta ghé lại nhỉ?”. Vợ tôi nói. “Điên mà, để ý làm gì”. Tôi trả lời.
Có thể nàng đã bị đưa về một trại thương điên nào đó, nếu nàng thực sự bị điên. Mà không điên cũng vậy thôi. Thành phố đang treo phần thưởng cho những ai phát hiện ra người lang thang đầu đường xó chợ. Nếu vậy, có thể nàng không quay lại nữa. Ấy cũng là một điều tốt với nàng, để tránh được những rủi ro giữa dòng đời náo loạn. Cũng có khi nàng đã khỏi bệnh. Nỗi đau nào đó của ngày tháng cũ đã lành da. Nàng thôi không còn là một cô gái dị kỳ nổi loạn. Nàng trở về làm một con người bình thường. Lại yêu thương và hy vọng. Đáng ra nên mừng vui cho nàng, tôi lại cảm thấy lòng mình đầy ắp những giận hờn và tiếc nuối. Có khi nào nàng lại phải khổ đau thêm lần nữa, và nàng nhận ra rằng làm một người điên khùng phóng đãng có khi lại hay hơn. Nàng sẽ bứt ra khỏi trăm ngàn khuôn mặt lãnh đạm nhạt nhòa để đi tìm ngọn lửa tự do đã mất. Và ngày nào đó, biết đâu một ngày nào đó, nàng lại ghé qua cửa sổ phòng tôi, vào lúc tám giờ đêm, vẫn chỉ một khát thèm duy nhất: “nước”. Mà cũng có thể, tôi rất sợ phải nghĩ đến điều này, rằng nàng đã chết rồi.
Mỗi đêm, vào đúng tám giờ, tôi tự rót cho mình một ly nước tràn đầy và uống cạn. Vợ tôi chẳng bận tâm gì, cô ấy vốn là như thế.

Tạ Xuân Hải, the poet and YouTuber is a native of Ma Thanh commune, Yen Thanh district, Nghe An province.
Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.
💖
LikeLiked by 2 people
🥰
LikeLike