A Nation Gang Raped

A short story in Vietnamese by Nguyễn Văn Thiện
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm 
Art: Đinh Trường Chinh

A Nation Gang Raped

In today’s play, the main character is a bright young corseted femme fatale in a wide brim traditional woven hat. Her appearance on the stage caused a stir in the crowd: “Wow, she’s so pretty! Lovely! Gosh The Nation is so beautiful!”.

Her footsteps were so light it looked as though she was riding on top of a wave, her smile was that of a flower about to bloom. Down below, the audience applauded in appreciation. A mother whispered into daughter’s ear: “See there child, the young woman there represents our country. Can you make out the shape of our Nation? Curvy, pretty, see, see that…”. Young children are impressionable, they of course believe everything they see, clapping enthusiastically… And of course, the character’s name is The Nation.

The Nation sang, The Nation danced, The Nation laughed. The screen in the background were images of pretty gardens with flowers in full blooms, avenues lined with shady trees. The Nation would then sit down by the flower beds, picking flowers, one for her hair and a bunch to hold over her heart. It seemed The Nation was thinking of someone, or thoughtful of a bright future, or perhaps a flighty verse of poetry… Then there was the sound of rising cheerful music, the sound of a warm bright voice of a man singing in praises of The Nation. The audience settled, snapping open packets of condiments, snacking on their roasted salted melon seeds, their hearts lifted as though it was new year’s day. The Nation was at peace. 

In the middle of it, the light changed, the light turned red, blaring. The audience was less inebriated. All eyes were on the stage. What happened?

Invariably in barely moments, The Nation hugged her chest, dropped to her knees. The lights flashed on her for a moment before everything was in complete darkness. It sounded like thunder ripping across the stage. The Nation was flat on the ground, amongst the flower beds. Crawling from the stage wing were thieves all in black, their faces hidden under their bucket hats, surrounded The Nation. The audience screamed: “God, what are they doing to our beloved Nation?”

With their uncut sharp fingernails, they began to grab and clawed at The Nation. One guy grabbed the wide brim traditional hat and chucked it on the floor, then proceeded to step on it. The other thieves ripped at her clothes, her silk pants. They laughed as they clawed at her clothes, their laughter audible through the constant thunderous sound. The Nation’s exposed flesh in the tattered clothes was lit up by the spotlight, as fair as pear blossoms, as red as one’s flesh and blood.

The audience was terrified, torn. The babies were crying and screaming. Their mothers wept. Gosh, poor beautiful Nation, how could something like this happen!

The black shadows in turn held The Nation down, gang raped her. The electricity was all of a sudden cut. The theatre was in pitch black darkness, on the stage as well as down where the audience sat waiting. There were cries for help, swearing, sounds of kicking and punching, crying mixed in with lewd laughter. It was no longer possible to differentiate between the audience and the stage. The maddening chaos. Someone shouted: “What happened to the light!”. “An electricity’s cut!” – someone shouted in reply.

The lights were suddenly on. Everyone’s eyes opened even wider, and looked at each other. The patrons looked at each other as though they’ve met for the first time. On the stage, The Nation after the assault was dragging herself around the stage, leaving a long trail of blood behind her, she was black and blue and was as bruised and bloodied as the apocalyptic sun. The villains stood by, in all corners of the stage, laughed, rowdy and vile in their intent, proud of their detestable achievement.

Their lewdness caused a growing anger in the crowd. Someone shouted: “Get them!”. The strongest and most heated of the group climbed onto the stage. Shouting and screaming as they tried to climb onto the stage. But the depraved animals were prepared, they barricaded the stage by standing neatly side by side at the edge of the podium. Any one who has managed to climb up, were kicked in the head, fell back. But the wave of people climbing on top of each other continued. Someone shouted: “Security guards, where are the security guards!”

The guards came running, some with knives, some with batons, some with guns. Something terrible was about to happen. Angry patrons on the one side and on the other side were a bunch of professional performers, a war, weapons ready.

What happened felt as though it was planned, smoke spilled out from both sides of the stage wings, a red spotlight illuminating the stage swung randomly across the stage. The play was reaching its climax. A bunch of people with lumps and bruises on their heads, bled. The patrons had nothing to defend themselves with, defenseless, frozen. A number of young men kicked their seats, breaking their seats, and armed themselves with the feet of the chairs. Gosh, what was happening?

The protagonist continued to drag herself around the stage, leaving a coil of blood trail behind her, not unlike a war in the middle ages.

Crazy right?

There were blackbirds, beaks extremely sharp, screaming, no knew exactly where they came from at all. Eagerly, they followed the blood trail. Black wings the colour of death drew sickening circles on the victim’s head. In their bloodthirst, they were oblivious of the rowdy crowd down in the auditorium. They poked and tore at the opened wounds, ripping out bits of ruby red flesh. The Nation shrieked in agony.

Not sure when the door was left open but a lot more people showed up. The opportunists picked the pockets of those around them in the chaos, alleviating patrons of their phones. A loud inviting voice broke through the pandemonium: “Fresh sugarcane juice anyone, refreshments, intermission, anyone wants a drink!”.”We also have banh mi, hot bread rolls!”…

The black and blue bruised bodies on the ground were trampled by the hoard in the theatre. The screaming continued. A person managed to steal a baton from one of the guards, randomly assaulting the people around them. A patron managed to reach the victim in the middle of the stage, and had attempted to pick the victim up. As soon as he was bent over he was kicked in the backside, when flying head-on into one side of the stage, and altogether disappeared.

It was hard to keep up. The audience and the performers all looked the same. The stage and life piled on top of one another, crammed in amongst each other, could not be separated. The theatre at the moment, to put it simply, was no different to a merciless soccer field, there, the players can chase and fight each other, the fans were allowed to assault the players, even the referee was not left alone, nor were the security team, ending ultimately with the fans fighting each other! There was no difference between them, you couldn’t tell who was whom…

While the star of the play, The Nation, continued to moan in pain, dragging herself around endlessly in a vicious circle. Overhead, the vultures continued to circle, continued to eagerly drool, transfixed, hypnotised.

[March 2021]

Đất nước bị cưỡng hiếp

Truyện ngắn Nguyễn Văn Thiện

Trong vở kịch của ngày hôm nay, nhân vật chính là một cô gái thắt đáy lưng ong nón thúng quai thao trẻ trung rạng rỡ. Khi cô xuất hiện trên sân khấu, lập tức khán giả ồ lên: “Đẹp quá! Cô gái đẹp quá! Đất nước mình đẹp quá!”.
Cô đi nhẹ như người ta lướt sóng, miệng cười chúm chím như hoa sắp nở. Ở dưới, khán giả vỗ tay tán thưởng. Một người mẹ nói vào tai con gái: “Con thấy không, cô gái ấy là hiện thân của đất nước mình đó. Thấy dáng đứng của Đất nước chưa? Cong cong, xinh xắn, đó, đó…”. Các cháu bé, dĩ nhiên là sẽ tin, và vỗ tay phấn khởi… Đương nhiên rồi, nhân vật ấy có tên là Đất nước.

Đất nước hát, Đất nước múa, Đất nước cười. Màn hình phía sau hiện lên những khu vườn đầy hoa, những con đường cây xanh rợp bóng. Rồi đất nước ngồi xuống đưa tay ngắt bông hoa cài lên tóc, ấp vào ngực. Hình như đất nước đang nghĩ đến một ai đó, hoặc nghĩ về một tương lai tươi sáng, hoặc về những vần thơ bay bổng…
Nhạc vui vẻ nổi lên, một giọng ca nam ấm sáng cất lên ngợi ca Đất nước.
Khán giả yên tâm móc hạt dưa ra cắn, lòng lâng lâng sướng vui như tết. Đất nước thanh bình. 

Giữa lúc đó, ánh sáng thay đổi, đèn chuyển sang màu đỏ, lóa mắt. Khán giả thôi không lâng lâng nữa. Tất cả mọi cặp mắt đổ dồn lên sân khấu. Có chuyện gì?

Trong tích tắc, Đất nước ôm lấy ngực, khuỵu xuống. Có những tia chớp vụt chiếu vào Đất nước rồi lại vụt tắt. Những âm thanh kinh động tựa sấm sét. Đất nước nằm xuống, ngay giữa vườn hoa. Từ trong cánh gà chui ra những tên cướp mặc đồ đen, bịt mặt bằng mũ đen, vây lấy Đất nước. Khán giả khóc thét lên: “Trời ơi, chúng nó định làm gì Đất nước thân yêu?”.

Những móng tay sắc nhọn bắt đầu cào cấu. Một tên giật lấy chiếc nón quai thao dẫm bẹp dí. Những tên khác xé áo tứ thân, xé quần lụa lĩnh. Chúng vừa xé vừa cười sằng sặc trong tiếng sấm sét liên hồi. Ánh sáng từ tia chớp chiếu thẳng vào da thịt lõa lồ của Đất nước, trắng như hoa lê, đỏ như máu đào!

Khán giả kinh hoàng, trân trối. Những em bé khóc ré lên. Những bà mẹ nức nở. Ôi, Đất nước xinh đẹp ơi, sao lại thế này!

Những bóng đen đè nạn nhân xuống và thay nhau hãm hiếp. Điện phụt tắt. Rạp tối om, cả trên sân khấu lẫn dưới hàng ghế khán giả. Tiếng kêu cứu, tiếng chửi thề, tiếng đấm đá, tiếng khóc và tiếng cười man dại trộn lẫn vào nhau. Không còn phân biệt được đâu là sân khấu, đâu là khán giả nữa. Điên loạn mất rồi. Tiếng ai đó hét: “Bật đèn lên xem nào!”. “Mất điện!” – có tiếng trả lời.

Đột nhiên, đèn bật sáng. Mọi người mở to mắt nhìn. Khán giả nhìn nhau như mới gặp lần đầu. Trên sân khấu, Đất nước đang lết đi sau trận cưỡng hiếp kinh hoàng, để lại phía sau một vệt máu dài, đỏ bầm như mặt trời ngày tận thế. Những kẻ thủ ác bây giờ đang đứng ở các góc sân khấu, cười hả hê, sảng khoái.

Hình như vở diễn đã kích động người xem, đến mức không thể chịu nổi nữa. Tiếng ai đó hét lên: “Bắt lấy chúng nó!”. Những khán giả khỏe mạnh và nóng tính liều lĩnh trèo lên sân khấu. Họ vừa lao lên vừa hò hét điên loạn. Những kẻ thủ ác mặc áo đen bịt mặt đã lường trước điều này, chúng dàn hàng ngang ngay mé đài. Hễ có người leo lên, là chúng đạp ngã nhào xuống. Sóng người vẫn tràn lên. Có tiếng hét: “Bảo vệ đâu, bảo vệ đâu!”.

Bảo vệ xông ra, đứa cầm dao, đứa cầm gậy, đứa cầm cả súng. Có vẻ như sắp sửa xảy ra một trận chiến không cân sức. Một bên là đám khán giả bị kích động cao độ và bên kia là những diễn viên lành nghề, thiện chiến, vũ khí sẵn sàng.

Hình như đã có sắp đặt trong kịch bản, từ hai bên cánh gà, khói trắng phun ra, đèn đỏ quét liên tục. Màn kịch đến đoạn cao trào nhất. Đã có người bị bươu đầu, chảy máu. Khán giả tay không, lại hoàn toàn bị động, nên lâm vào thế yếu. Một số thanh niên hung hãn đạp phăng thành ghế, lấy chân ghế làm vũ khí. Trời đất ơi, sao lại thế này?

Nhân vật chính vẫn lết từ từ, vòng quanh trên sân khấu, vẽ những đường tròn bê bết máu, không khác gì đấu trường thời trung cổ. 

Ghê chưa?

Những con chim màu đen, mỏ nhọn hoắt, không biết từ đâu bay ra kêu váng. Chúng lần theo vết máu một cách say sưa, hào hứng. Những đôi cánh màu đen chết chóc vẽ những đường tròn khủng khiếp trên đầu nạn nhân. Chúng say máu đến nỗi quên cả biển người đang hăm hở hỗn chiến phía dưới. Chúng dung mỏ mổ vào vết thương, rứt từng thớ thịt đỏ lòm. Đất nước hét lên đau đớn!

Không biết cửa mở từ lúc nào mà xuất hiện thêm rất nhiều người. Có người tranh thủ tình trạng hỗn loạn, thò tay móc túi và trộm điện thoại. Người nào đó lớn tiếng rao: “Nước mía đi, siêu sạch đi, nghỉ tay uống nước đã nào!”. “Bánh mì nè, bánh mì nóng nè!”…

Có những thân thể bị giẫm đạp nát bét. Tiếng hò hét không ngừng. Một người liều lĩnh cướp được cây gậy của bảo vệ, nhảy lên quật túi bụi vào đối phương. Một người khác liều mình nhảy lên chính giữa sân khấu, định cúi xuống ôm nạn nhân lên. Nhưng hắn vừa khom người xuống thì bị ngay một đạp vào mông, ngã cắm đầu vào trong cánh gà rồi biến mất.

Tình hình không thể kiểm soát nổi nữa. Khán giả và diễn viên lẫn lộn, không phân biệt được. Sân khấu và cuộc đời chồng chéo, đan xen, không thể tách rời. Cả nhà hát bây giờ, nói cho bạn dễ hiểu, không khác gì một sân bóng đầy bạo lực, trong đó, cầu thủ rượt đánh nhau, khán giả đánh cầu thủ, đánh luôn cả trọng tài, đánh cả bảo vệ, và cuối cùng là khán giả đánh nhau với khán giả! Không biết phe nào với phe nào…

Trong khi đó, nhân vật chính của vở kịch, Đất nước, vẫn rên rỉ, quằn quại lết đi theo một vòng tròn oan nghiệt. Trên đầu, lũ kền kền diều quạ lượn vòng, hào hứng, say mê.


Nguyễn Văn Thiện
Born: 1975
Home town: Anh Sơn – Nghệ An
Master in Comparative Literature and Critical Theories
Currently a high school teacher, and a prolific writer.
Editor of Chư Yang Sin (Đắk Lắk) Art and Literary Journal.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

may be

A poem in Vietnamese by Nguyễn Lãm Thắng
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
photography: Nguyễn Thị Phương Trâm


Saigon, Vietnam

may be

 

I had put my wife’s half drank ginger tea in the fridge

it was utterly chilled

I took a gulp of that chill

hot in my stomach

perhaps it was the heat of the ginger

reminding me of my sweet quiet wife’s unfounded jealousy

It did also though made

the insides of my stomach

a bit well

bit 

by 

bit warmer

 

March 2021

 

na ná

 

bỏ vào tủ lạnh cốc trà gừng thừa của vợ 

lạnh ngắt

tôi uống cái ngắt lạnh đó

bụng nóng ran lên 

vì gừng

làm tôi nhớ đến cơn ghen thầm hiền khô tỉnh bơ như không của vợ tôi

cũng

làm cái bụng tôi 

nong nóng 

nong nóng 

&

nong nóng

 


Nguyễn Lãm Thắng

Born August 14th, 1973, writes under many pseudonyms: Nguyễn Lãm Thắng, Lam Thuỵ, Trà Thị Kim Xuyến and as a children’s author: Nguyễn Trần Bảo Nghi, Du Lãm, Nhật Quang, Nguyễn Trần Khải Tú…

Hometown: Tịnh Đông Tây, Đại Lãnh, Đại Lộc, Quảng Nam. 

Bachelor of Arts and Literature at The University of Huế, 1998.

Master in Hán-Nôm, the Faculty of Social Sciences and Humanities, The National University of Hà Nội, 2011.

Ph.D. in Linguistics, The Faculty of Science, The University of Huế, 2014.

Currently a resident lecturer of the Faculty of Education, The University of Huế.

Collaborating platforms: Tiền vệ, Da màu, Hợp lưu, Litviet…  

Published books:

1- Điệp ngữ tình (Nxb Hội Nhà văn, 2007)

2- Giấc mơ buổi sáng (333 bài thơ thiếu nhi, NXB Đại học Huế, 2012)

3- Họng Đêm (tập thơ, Nxb Văn học, 2012)

4- Đầu non cuối bãi (tập thơ, Nxb Đại học Huế, 2014)

5- Giấc mơ buổi sáng (345 bài thơ thiếu nhi, Nxb Văn học, 2017)

6- Thương hoài thương hủy (tập thơ, Nxb Đại học Huế, 2020)

Awards:

– Giải thưởng báo Mực tím, 2003

– Giải thưởng Hội Nhà văn Thừa Thiên Huế, 2007 (tập thơ Điệp ngữ tình)

– Giải thưởng Hội Liên hiệp các Hội Văn học Nghệ thuật Thừa Thiên Huế, 2012 (tập thơ Họng đêm)

– Giải thưởng Hội Liên hiệp các Hội Văn học Nghệ thuật Thừa Thiên Huế, 2020 (tập thơ Thương hoài thương hủy)

_____

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

eyes mystified

A poem in Vietnamese by Nguyễn Lãm Thắng
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Photography: Nguyễn Thị Phương Trâm


Saigon, Vietnam

eyes mystified

the catastrophe of the day

the heavens shaking

the extreme cold

the deadened smile on chapped lips

my idle feet trekking

the street

lonely street lamps

dripping 

souls bleeding 

returning in vengeance from a distant sea

I tried to quiet the churning blood within

choking sheaths of pale white cloth

a hole in the sky

vessels loaded with souls

grounding tires

severed tongues

sputtering sandy soil

red eyes

can’t you hear

shrieking in waves were the perpetual tears

vessels of recollections

me

forty-years of abnormal breathlessness

and you’re headstrong

pulling out your hair

in a dead wind grinding down our hearts

the words stuck in our throat

muddy

suppressed

exhausted

exhausted to the burning in your bones

we’ve hung our lives upon the barbwires of the last century

our faith in the wind settled on the sidewalks

let us just 

close our eyes

eyes closed

the pathways are nothing but the smell of smoke

opens up the pathways soon after death

locks up the dawn

severe bleeding asthma attacks

we have been dead  

since the last century

.

February 2021

ánh mắt đơ đơ

ngày tàn khốc

trời động

lạnh vô cùng

môi khô chết nụ cười

chân lang thang anh

góc phố

cột điện cô đơn

rêu nhỏ giọt

hồn máu

từ biển xa quay về trong quay quắt hờn căm

anh nhủ máu mình cúi xuống

những vòng khăn trắng xoá

chân trời lủng

toa tàu chở nặng những linh hồn

trên bánh xe

cắn lưỡi

cát bay

đỏ mắt người

em có nghe

tiếng sóng gào thét bằng nước mắt chung thân

những con thuyền ký ức

anh

bốn mươi năm tật nguyền hơi thở

em

dúi đầu bứt tóc

cắn tim mình trong chiều gió chết

những lời nói trong cuống họng

đầy bùn

bẹp dí

rã rời

rã rời đốt xương em

ta treo đời nhau trên dây kẽm gai thế kỷ trước

những niềm tin theo gió rụng dọc đường

hãy nhắm mắt

chúng ta

đã

nhắm mắt

những con đường chỉ còn trong mùi khói

những con đường mọc lại phía sau cái chết

khoá chặt ban mai

những cơn suyễn bạo hành rỉ máu

chúng ta

đã chết từ thế kỷ trước


Nguyễn Lãm Thắng

Born August 14th, 1973, writes under many pseudonyms: Nguyễn Lãm Thắng, Lam Thuỵ, Trà Thị Kim Xuyến and as a children’s author: Nguyễn Trần Bảo Nghi, Du Lãm, Nhật Quang, Nguyễn Trần Khải Tú…

Hometown: Tịnh Đông Tây, Đại Lãnh, Đại Lộc, Quảng Nam. 

Bachelor of Arts and Literature at The University of Huế, 1998.

Master in Hán-Nôm, the Faculty of Social Sciences and Humanities, The National University of Hà Nội, 2011.

Ph.D. in Linguistics, The Faculty of Science, The University of Huế, 2014.

Currently a resident lecturer of the Faculty of Education, The University of Huế.

Collaborating platforms: Tiền vệ, Da màu, Hợp lưu, Litviet…  

Published books:

1- Điệp ngữ tình (Nxb Hội Nhà văn, 2007)

2- Giấc mơ buổi sáng (333 bài thơ thiếu nhi, NXB Đại học Huế, 2012)

3- Họng Đêm (tập thơ, Nxb Văn học, 2012)

4- Đầu non cuối bãi (tập thơ, Nxb Đại học Huế, 2014)

5- Giấc mơ buổi sáng (345 bài thơ thiếu nhi, Nxb Văn học, 2017)

6- Thương hoài thương hủy (tập thơ, Nxb Đại học Huế, 2020)

Awards:

– Giải thưởng báo Mực tím, 2003

– Giải thưởng Hội Nhà văn Thừa Thiên Huế, 2007 (tập thơ Điệp ngữ tình)

– Giải thưởng Hội Liên hiệp các Hội Văn học Nghệ thuật Thừa Thiên Huế, 2012 (tập thơ Họng đêm)

– Giải thưởng Hội Liên hiệp các Hội Văn học Nghệ thuật Thừa Thiên Huế, 2020 (tập thơ Thương hoài thương hủy)

_____

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

An autumn anthem

A poem in Vietnamese by Vũ Trọng Quang
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Photography: Nguyễn Thị Phương Trâm

AN A U T U M N ANTHEM 

.

An anxious place, mid the runway of fall

“The runway drifting a thousand miles of clouds

Your cloak flying in the howling wind

Your eyes are misty because of the rain.”

.

Peering down at the doe-eye-deer, there

The sadness trampling all over the sound leaves

A hand shielding a face plaque with the sadness of fall

Precarious and small

.

“There in the eyes, the devastation of fall.”

Lashes were curling into a question mark. 

The yellows befell where absent is the forest

void the abundance of chlorophyll

.

The woody branches lax in leaves

The filtering light mingy

daylight morphing into night

“Awakening the ghosts, autumn.”

.

Crickets the evergreen grass

crying lost searching for first light

the scent of flickering dusk

the falling perishing splendid golds

.

the golden doe-eye-deer – there

golden doe-eyes fading slightly so

doe-eyes stumbling upon a Godless meadow

Sea Monsters rising from the deep

.

Singing “Save the autumn leaf” – no

“a token” at what price- no

“love her” kindly – no

the bitterness of the sweet words – no thanks

.

“Autumn, so the leaves may fly.”

falling leaves without a wedding

exploding balloons the sounding of death

ceasing the vows of love yet

.

Green chillies the scents of a maiden across a scorching summer

couldn’t wait for the burning red heat

Her sweet endless yearning 

there’s no utopia in autumn

.

August 2020

_____

T H U  CA

Chỗ ngồi hồi hộp trên đường bay của thu

“ phi trường mây trôi ngàn cây số

 áo em phần phật tiếng gió hú

mắt em lấm tấm một chút mưa” (*)

.

Nhìn xuống con nai vàng ngơ ngác- thật rồi

nỗi buồn đạp trên lá biếc

tay che khuôn mặt sầu thu

một chút nhỏ nhoi bất trắc 

.

“Mùa thu tàn nhẫn từ đôi mắt” (**)

đôi mắt mọc ra dấu hỏi

vàng kia tìm đâu rừng kia

  xác xơ ửng diệp lục

.

Thân mộc lười biếng trỗ lá

nắng mang sáng xuyên tiết kiệm

ánh ngày chuyển dịch tối

“thu ơi đánh thức hồn ma dậy” (**)

.

Dế hoài tuổi cỏ

gáy rối rít lạc tìm ban mai

mùi hoàng hôn ẩn hiện

vàng rơi lộng lẫy úa tàn

.

Con nai vàng ngơ ngác – thật rồi

ngơ ngác vàng phai hẹp hòi đến vậy

ngơ ngác đạp chân lên đồi trọc Sơn Thần

bên dưới kia nước Thủy Quái thường niên dâng hiểm

.

Hát “Nhặt chiếc lá vàng”- thôi đi

giá trị gì “làm bằng chứng”- thôi đi    

dịu dàng “yêu em” – thôi đi

vị đắng lời mật ngọt mê hoặc- thôi đi

.

“Thu đi cho lá vàng bay” (***)

lá rơi đám cưới không về

pháo bong bóng nổ như chết

tạm dừng thôi lứa đôi 

.

Ớt xanh tỏa vị thanh tân băng qua hạ cháy

không chờ nổi hỏn đỏ hỗn hào

em mãi ngóng đằm thắm 

thu có đâu viễn vông

.

Vũ Trọng Quang 

 (*) Thơ Vũ Trọng Quang, nhạc Lã Văn Cường 

 (**) Thơ Đinh Hùng

(***) Nhạc Đoàn Chuẩn-Từ Linh


Vũ Trọng Quang, the poet currently lives in Saigon, Vietnam.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

a rather mad affair

A poem in Vietnamese by Nguyễn Lãm Thắng
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Photography: Nguyễn Thị Phương Trâm


Nha Trang Beach, Vietnam

A RATHER MAD AFFAIR

 

The wind wavered in the dead air

The demur rain passed away

The winter staggered

The sadness pooled

 

The alcohol stuck, choked up

The brew stagnant, flat

Cigarette smoke suspended, dead

The nibbles stale

 

This odd sadness!

This dull life 

The road ahead splitting up into a million path

Hand in hand but a ravine apart

 

You wavered like the mist

Rendered lack lustred our dreams

A ravenous silent affair

Amid this consistent decimation

 

An affair hovering in a deadly storm

Tore apart a hundred-year old vow

An unwavering obstinate heart

Thumping away rhythmically hurts still.

 

December 2020

_____

 

TÌNH ĐIÊN ĐIÊN

 

Gió chừ đang chết ngắt

Mưa chừ đã qua đời

Mùa đông đi cà nhắc

Nỗi buồn chừ lơi bơi

 

Rượu chừ đang tắt thở

Bia chừ sắp tàn hơi

Thuốc chừ đang chết khói

Mồi chừ không ai xơi

 

Buồn chi mà buồn lạ!

Đời chi mà u mê

Một đường chia mấy ngả

Cầm tay mà sơn khê

 

Em chừ như mây khói

Giăng kín màu chiêm bao

Mối tình câm khát đói

Giữa muôn trùng hư hao

 

Tình chừ như bão lớn

Xé trăm năm nát nhàu

Trái tim chừ cà chớn

Đập hoài những nhịp đau.


Nguyễn Lãm Thắng

Born August 14th, 1973, writes under many pseudonyms: Nguyễn Lãm Thắng, Lam Thuỵ, Trà Thị Kim Xuyến and as a children’s author: Nguyễn Trần Bảo Nghi, Du Lãm, Nhật Quang, Nguyễn Trần Khải Tú…

Hometown: Tịnh Đông Tây, Đại Lãnh, Đại Lộc, Quảng Nam. 

Bachelor of Arts and Literature at The University of Huế, 1998.

Master in Hán-Nôm, the Faculty of Social Sciences and Humanities, The National University of Hà Nội, 2011.

Ph.D. in Linguistics, The Faculty of Science, The University of Huế, 2014.

Currently a resident lecturer of the Faculty of Education, The University of Huế.

Collaborating platforms: Tiền vệ, Da màu, Hợp lưu, Litviet…  

Published books:

1- Điệp ngữ tình (Nxb Hội Nhà văn, 2007)

2- Giấc mơ buổi sáng (333 bài thơ thiếu nhi, NXB Đại học Huế, 2012)

3- Họng Đêm (tập thơ, Nxb Văn học, 2012)

4- Đầu non cuối bãi (tập thơ, Nxb Đại học Huế, 2014)

5- Giấc mơ buổi sáng (345 bài thơ thiếu nhi, Nxb Văn học, 2017)

6- Thương hoài thương hủy (tập thơ, Nxb Đại học Huế, 2020)

Awards:

– Giải thưởng báo Mực tím, 2003

– Giải thưởng Hội Nhà văn Thừa Thiên Huế, 2007 (tập thơ Điệp ngữ tình)

– Giải thưởng Hội Liên hiệp các Hội Văn học Nghệ thuật Thừa Thiên Huế, 2012 (tập thơ Họng đêm)

– Giải thưởng Hội Liên hiệp các Hội Văn học Nghệ thuật Thừa Thiên Huế, 2020 (tập thơ Thương hoài thương hủy)

_____

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

there’s one stubborn poem that refuses to ever sleep

A poem in Vietnamese by Hứa Hiếu
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Art: Nguyễn Thị Phương Trâm


in the end

there’s one stubborn poem that refuses to ever sleep

awake hugging a bottle of fermenting poetry

each bubble is a grenade

ready to explode, in full disclosure

power rituals in all their measure

itself included

born from an age-old wilderness.

July 2022

_

cuối cùng

có một bài thơ chẳng chịu ngủ chẳng bao giờ ngủ

luôn thức ôm bài thơ bình rượu của mình

trong chai, mỗi bong bóng rượu là một trái phá

sẵn sàng nổ tung mọi điều

lễ nghĩa bạo lực các thứ

kể cả thân xác chính mình

được sinh ra từ cổ đại hoang sơ.

_________

HHiếu


Hứa Hiếu, the poet from Vung Tau, Vietnam, currently lives in Lawrenceville, USA.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

You’re washed away. Along with the past.

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Art: Đinh Trường Chinh

You’re washed away. Along with the past.

At the moment you’re facing a ghost in the dark. You thought it was so long ago, how could anyone remember.

You thought you were everything once upon a time hence now you must pay.

A ghost like the shadow of a husband in the background. You were once upon a time very clever, you knew how to keep silent. So you may once again be discovered. You explained that everything was a blur.

You have a large vocabulary. You knew she had many admirers, what you called a cultured beauty. Your advice to anyone you met was to be more cultured.

There are too many clever people in the world, hence your advice was very wise. No one dares monopolise the truth. You pity those who could not grasp the situation, because you deemed they will end up entangled in all the “karma”.

Vivid still is street life in the highlands, you almost fell in love with the girls watching kung fu videos all day there. With the other young poets you drank and you dreamed incredible dreams night after night. But once you had descended from the mountain, you had discovered an entire pitiful fishing village by the sea. You remember those sad white sandy dunes. High up there or down below, you would always find a way to grace people with your pity.

You pity them because they’re always jealous of you.

But you’re fully aware of the fact that not everything is born from pity, they’re also born from tears and alcohol.

You can but guess since you were so young, you thought that one day, it will be the day of your coronation. Perhaps someone had tricked you, but it had brought you joy.

But that is exactly what is wrong with the truth. Because there are things in life that must come to an end void of tolerance.

You had a dry cough when she called. But she knew you didn’t need anyone to take care of you. We were all there when you had her heart in the palm of your hand, and if you were to lose it, no one would help you find it again.

Not that she had any faith in you, she was merely trying to remember what it was like, lying there on the desk, squirming over an email.

And like water, you were washed away.

—–

April 2022

Bạn trôi xuống. Dọc theo quá khứ. 

Bạn đang nhìn thấy một bóng ma trong bóng tối. Bạn tưởng ngày xưa thì không ai nhớ. 

Bạn từng nghĩ bạn là tất cả nên bây giờ bạn phải chịu hình phạt. 

Bóng ma như chồng mờ. Bạn từng khéo léo vì nghĩ mình biết cách im lặng. Để được xuất hiện. Bạn giải thích mọi thứ cứ nhập nhòa. 

Bạn có nhiều chữ. Bạn biết nàng có nhiều người theo đuổi, bạn cho rằng đó là nét đẹp văn hóa. Bạn khuyên mọi người nên học thêm về văn hóa. 

Đời quá nhiều người giỏi, nên lời bạn khuyên rất đúng. Chả ai dám độc quyền chân lý. Những ai chưa thông thì bạn thấy thương hại, vì bạn cho rằng họ sẽ vướng vào “nghiệp”.

Bạn vẫn nhớ cuộc sống buồn tẻ của một thị trấn vùng núi cao, những cô em nằm xem kiếm hiệp ngày xưa bạn suýt yêu. Bạn uống rượu với những nhà thơ trẻ thức suốt đêm với nhiều giấc mơ hão huyền. Nhưng rồi khi xuống núi, bạn lại thấy ngay cả một làng chài ven biển cũng thàm hại. Bạn nhớ sự thảm hại của một đồi cát trắng. Làm sao thì bạn cũng có cách để thấy tội nghiệp người khác.

Bạn thấy họ thảm hại vì suốt ngày ghen tị với bạn. 

Nhưng bạn biết nhiều thứ không sinh ra từ tội nghiệp hay thương hại, chúng làm bằng nước mắt và rượu.

Bạn cũng chỉ ước đoán vì lúc đó bạn còn quá ngây thơ, bạn tin tưởng rằng có thể một ngày nào đó bạn sẽ đăng quang. Có thể bạn bị ai đó lừa, nhưng bạn được hạnh phúc. 

Nhưng rồi đó là điều sai sự thật. Vì nhiều thứ trong cuộc đời này sẽ phải kết thúc không hề khoan nhượng. 

Bạn ho khan trong điện thoại khi nàng gọi. Nhưng nàng biết là bạn không cần phải chăm sóc nữa. Bạn đang cầm trái tim của nàng trong tay, và ai cũng biết là nếu bạn đánh mất một lần nữa thì chẳng ai có thể giúp bạn tìm lại được. 

Nàng cũng không tìm bạn, nàng chỉ tìm lại cái cảm giác nằm ngửa trên bàn viết, loay hoay với một cái email. 

Bạn trôi như nước…


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

“out of nothing is nothingness…”

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Art: Đinh Trường Chinh

that was when 

a poet plagiarised an anthem

a song

about the shaken faith of the world

because of something so small

tiny tiny 

like a virus

.

we didn’t have a cough

with a negative test result in our hand

lazily we took a stroll down the street

see where we could meet

join a friend for a drink

plotted

waited for the moment

.

composed poetry on the sidewalk 

or we climbed on the roof

appreciated the flowers

the sunlight

.

until a missile was fired

into a city completely shut down

viewed evil like we would view the rotting of flesh

amidst

desolation

.

over our head

the howl of time

a wind from hell

—–

February 24th, 2022

Ukraine, we hold you in our hearts, and in our prayers

“cũng theo hư không mà thôi…” 

đó là lúc nhà thơ đạo nhạc

một bài hát 

về thế giới này

khi niềm tin bị lung lay 

vì một cái gì rất nhỏ 

xíu xiu như con vi

rút đó 

.

chúng ta không bị ho

với tờ phiếu xét nghiệm âm tính trên tay

chúng ta bình yên tản bộ

kiếm chỗ

ngồi chờ bạn bè rủ uống rượu

ủ mưu 

chờ cơ hội 

.

chúng ta làm thơ

trên vỉa hè hay leo lên mái nhà 

ngắm hoa

và nắng 

.

cho đến khi tên lửa bắn 

vào những thành phố đã bị đóng cửa

nhìn cái ác như những xác người thối rữa

giữa

hoang vu 

.

nghe thời gian hú ở trên đầu 

như ngọn gió

vẫn thổi về từ địa ngục


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

%d bloggers like this: