The early city moonrise

A poem in Vietnamese by Thanh Tâm Tuyền
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Art: Đinh Trường Chinh

[dedicated to Cung Trầm Tưởng, Nguyễn Cao Đàm, Phạm Văn Thuyết]

The golden moon was ripe and round. The autumn day was wrapped in a thin layer of icy mist. A soul with a babe in one arm holding the hand of another climbed slowly each step in the dusky light coming home followed by the night.

Discarding the filter, “the consumed” cigarette. Turned on the heater, tightly shut up in the car to admire the moon. Listened to the thrillingly cheerful piece of baroque. A caressing romantic piece by Schubert.

“A sewer rat”, for the past few days appeared out of nowhere, dragging a tote, doting on a garbage bin. The rear view mirrors were dotted with low yellow lights, red up high, unmoved, quivered in the nearby sparse trees, the patches of darkness covered the streets, the slope on the other side.

Driving through the city at night, straight ahead, the bright light. The moonlight bright upon patches of darkness the impending wind. The urgent row of golden light pushing forward. As seamless as the retreating whispering rows of trees. 

Turned to the luxuriant avenue in the dark. “… You’re listening to Music Recordings by the Hour…” A woman dissolved within a puddle of light at the front steps of the quiet home, a refuge for the old and senile.

Bach’s Fugue. Gosh the brazen jubilance of red wine through the crystal shimmered, the gliding images flew across the frosted glass in vivid shadows. Completely hidden was the moon. Avaricious eyes full of endlessly sparking falling stars, embers.

Standing in front of the calendar hanging in the kitchen. Ripping off a bunch of pages no one cares to discard. Looking for this date:

The Year of the Water Rooster

August

14

Wednesday

The day of the Water Ox The Element of Wood An Auspicious Day A Star Destined to Succeed

(Wednesday, September 15th, 1993)

[August 2021]

Trăng phố buổi sớm

tặng Cung Trầm Tưởng, Nguyễn Cao Đàm, Phạm Văn Thuyết

Trăng tròn vàng rộ. Ngày thu, sương thiếp lạnh mỏng. Một người trong xóm tay bồng tay dắt con leo chậm từng bậc cấp nhá nhem trở về nhà sau đêm.

Ngắt bỏ đầu lọc, “ăn” điếu thuốc. Mở máy sưởi, ngồi trong xe kín ngắm trăng. Nghe khúc tở mở rộn ràng baroque. Khúc âu yếm tình tứ như của Schubert.

“Con chuột cống”, không rõ từ đâu xuất hiện mấy bữa rày, xách túi đi ngang qua, đứng dòm ngó thùng rác. Trong kính chiếu hậu bên thành xe hiện những đốm đèn vàng thấp, đỏ cao tít, bất động, lung lay sau lùm cây thưa gần, giữa khoảng tối phủ trên xa lộ, của đường dốc bên kia.

Chạy xe trên phố đêm, thẳng tắp, điện sáng trưng. Trăng tỏ trên những mảng trời đen lùng bùng gió. Dàn kim túa trổi thúc hối. Dàn mộc chìm thủ thỉ.

Rẽ vào ngả khuya xum xuê. “… Anh đang nghe Nhạc Thâu Canh…” Người đàn bà biến lẩn trong vũng sáng quắc tỏa trước thềm nhà lặng trang, nơi tá túc của già cả lú lẫn.

Fugue của Bach. Ôi tưng bừng phơi phới của màu rượu chát trong ánh pha lê, của ảnh tượng lượn bay trên mặt kính vân chứa chan bóng sắc. Trăng nấp khuất sau lưng. Lấp loáng vun vút lùa tuôn trong mắt ham hố những sao sa, những tàn lửa.

Đến trước tấm lịch treo tường trong bếp. Xé một lúc từng mớ giấy không ai buồn bóc. Tìm ngày này:

Năm Quý Dậu

Tháng Tám (thiếu)

14

Thứ Tư

Ngày Quý Sửu Hành Mộc Trực Định Sao Chấn…

————————–

Source Tiền Vệ


Thanh Tâm Tuyền (1936-2006), real name Dư Văn Tâm, was a poet, as well as critic, editor, fiction writer, and playwright. He was born in Vinh, moved to Saigon in 1954, emigrated to the US in 1983, and died in Minnesota in 2006. (Source: Wikipedia)

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

Saigon 1985

A poem in Vietnamese by Đinh Trường Chinh
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Art: Đinh Trường Chinh

SAIGON 1985

saigon 1985

I saw myself clearly amongst the throng of people

I was the little boy on foot

in a pair of rubber thongs with broken straps

emerging from a huge pile of garbage

alone wandering amidst the crowd

dreaming of rasbora

swimming in a tiny pool in my head.

/

my saigon

after the battle, the film cut

day after day heading down the highway without brakes

crossing tôn đức thắng

head spinning 

where’s bến nhà rồng

yet still discerning was the smell 

the sky high pile of garbage

passing it day after day

30 years ago

at the corner of nam kỳ khởi nghĩa – nguyễn thị minh khai.

/

saigon 1985

I definitely saw myself amongst the throng of people

a fresh face teenager in a collared shirt

black with bicycle grease

heading for the streets through the blinding dust

squeezed me on a seat to talk about nothing at all

about a soccer game on the other side of the world

grabbing hold of the headline from the newspaper stand at cao huy khanh

chewing always on something.

/

or perhaps 

in the photograph

I’m dragging myself from a bus stop in the East

back to town

after a failed attempt to escape the border

starving

and there it was the pile high pile of garbage at the end of the street

craving for the broken rice around the corner

morning after morning eating right next to the old guy pissing on a wall

at a sign which said “no peeing” in his face.

/

oh saigon, pungent with the smell of me

in the days

peddling my first love up a hill

across kiệu bridge

the water black with sewage

but couldn’t surpass the joy

like the dogs “attached”, on heat

right there in the sunny streets.

/

saigon oh saigon

without the days-months-years

because at the heart of it 

the power was always cut

just then aroused by a dream

in careless hands

fell down the drain.

April 2022

—-

SÀI GÒN 1985

sài gòn 1985

tôi thấy rõ mình trong đoàn người ấy

tôi là thằng bé đi bộ

bằng đôi dép nhựa đứt quai

bước ra từ một đống rác lớn 

cô đơn lang thang giữa đám đông

với giấc mơ lòng tong

đang bơi trong bể đầu bé tẹo.

/

sài gòn tôi đó

sau trận đứt phim

mỗi ngày tôi phóng chiếc xe đứt phanh 

băng nhanh qua đường tôn đức thắng

trong đầu mất khả năng định vị

đâu là bến nhà rồng

vậy mà đến bây giờ 

tôi vẫn còn ngửi ra

đống rác mình chạy qua mỗi ngày

của hơn 30 năm trước

ở góc nam kỳ khởi nghĩa – nguyễn thị minh khai.

/

sài gòn 1985

tôi hẳn thấy tôi trong đoàn người ấy

là cậu thanh niên mới lớn mặc áo sơ mi kia

người dính đầy sên đen

đi xuống phố bụi mù

len vào ngồi chém gió 

một trận bóng mút bên kia địa cầu

rồi mua tờ báo nóng ở sạp báo cao huy khanh

ngấu nghiến nhai.

/

hay rất có thể 

trong tấm hình này

có tôi đang lê lết từ bến xe miền đông

về đến thành phố

sau một chuyến vượt biên không thành

lòng đói meo

mà vẫn nhớ bãi rác cuối đường

nhớ quán cơm tấm đầu ngõ

sáng sáng ngồi ăn cạnh những ông già đang đứng tè đường

lên bức tường “cấm đái” trước mặt.

/

ôi sài gòn nồng mùi của tôi

năm tháng ấy

tôi ì ạch chở người yêu đầu đời 

lên dốc cầu kiệu

dòng nước uế đen 

vậy mà cũng vui bạo tàn

như những con chó đang “mắt kẹt” nhau

ngoài đường nắng.

/

sài gòn sài gòn

không ngày-tháng-năm

vì lúc nào 

lòng cũng cúp điện

mới nứng thầm được một giấc mơ

đã lỡ tay 

đánh rớt xuống cống .

– đtc

4pm.21.4.2022

—–

sài gòn 1985. photo by doi kuro.

nhân tình cờ lượm được cái hình sài gòn

thời bao cấp, đẹp. nổi hứng mần thơ, vì nhớ.


Đinh Trường Chinh, the poet and artist, was born in 1970 in South Vietnam. The poet currently works in IT in Virginia, U. S. A.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

She’s armed with an onslaught of undercurrents

A poem in Vietnamese by Vũ Hoàng Thư
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

I don’t know if I deserve it, nhưng, em xin cám ơn anh Vũ Hoàng Thư thật nhiều. Thank you for helping me accept who I am. Sometimes she is a stranger to me, this other part of “dược sĩ”.


Cô ấy mang những đợt sóng ngầm dữ dội

âm ỉ cuộn tròn dưới bề mặt một đại dương thẩm nắng

thuyền sẽ căng gió đợi chờ buồm lộng

và viễn khơi gọi lời

ngày ấy

khi bất trắc biến thành cánh hải âu tung trời

cô xòe tròn đôi mắt

ôi đời

những ngọn hồng lạp nhỏ nhoi dưới bến.

She’s armed with an onslaught of undercurrents

firmly curled up tidal waves beneath an ocean steeped in sunlight

sails, drawn and ready for the wind

ready for the call out to sea

on a day 

cornered turns into wings of seagulls fly across the sky

her eyes, round and wide 

gosh

the tiny burning flames at the foot of the landing. 

thơ Vũ Hoàng Thư

[August 2022]


Vũ Hoàng Thư, born Võ Anh Tuấn 1949 in Hue, Vietnam. The poet and translator, head editor of bienkhoi.com currently live in Fountain Valley, California.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

We’ll see

A poem in Vietnamese by Nguyễn Đức Sơn
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Art: Đinh Trường Chinh

We’ll see

Touch me

And they’ll be a baby

—–

April 2022

Cho mà xem

Đừng đụng em

Em đẻ


Nguyễn Đức Sơn, the poet was born on November 18, 1937, in Du Khanh village, Thanh Hai district, Ninh Thuan province, originally from Thua Thien Hue. He began writing poetry very early with the pen name Sao Trên Rừng, and other pen names like Sơn Núi. On the morning of June 11, 2020, passed away at the age of 83.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

Easter

A poem in Vietnamese by Thanh Tâm Tuyền
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Art: Đinh Trường Chinh

I’m on the verge of tears, I’m on the verge of throwing up

on the road

it’s bright daylight

I’m shouting my name to deaden the yearning

thanh tâm tuyền

dusk shattering in pieces of sounding church bells 

I’m pleading and begging for a quiet place to kneel

a place for the child of my soul

the child afraid of a vicious dog

a colourless starving dog 

I’m on the verge of death, I’m  on the verge of sleep

I’m there on the riverbank

the inviting water is dark and deep 

I’m shouting my name to deaden the anger

thanh tâm tuyền

night falling in an unsound whisper

oh child, dear child in the red scarf

there’s a wolf

there’s a stray wolf

I want to kill myself

I want to be an eternal murderer

pathetic and desperate, I’m screaming my name

thanh tâm tuyền

strangling myself to death

I want to be born again

in each circling thread of life

the unforgivable murder of humanity 

the executioner is on his knees

to be born again

the screaming prayers

centuries of the waiting 

I want life as much as I want death

through each heaving interfering breath

through my burning lungs

my quiet beckoning

“em”

open your heart(my love)

my soul is now reborn as a child

as pure as the truth was, once  

________

[January 2020]

PHỤC SINH

tôi buồn khóc như buồn nôn

ngoài phố

nắng thủy tinh

tôi gọi tên tôi cho đỡ nhớ

thanh tâm tuyền

buổi chiều sao vỡ vào chuông giáo đường

tôi xin một chỗ quỳ thầm kín

cho đứa nhỏ linh hồn

sợ chó dữ

con chó đói không màu

tôi buồn chết như buồn ngủ

dù tôi đang đứng trên bờ sông

nước đen sâu thao thức

tôi hét tên tôi cho nguôi giận

thanh tâm tuyền

đêm ngã xuống khoảng thì thầm tội lỗi

em bé quàng khăn đỏ ơi

này một con chó sói

thứ chó sói lang thang

tôi thèm giết tôi

loài sát nhân muôn đời

tôi gào tên tôi thảm thiết

thanh tâm tuyền

bóp cổ tôi chết gục

để tôi được phục sinh

từng chuỗi cuộc đời tiếp nối

nhân loại không tha thứ tội giết người

bọn đao phủ quỳ gối

giờ phục sinh

tiếng kêu là kinh cầu

những thế kỷ chờ đợi

tôi thèm sống như thèm chết

giữa hơi thở giao thoa

ngực cháy lửa

tôi gọi khẽ

em

hãy mở cửa trái tim

tâm hồn anh vừa sống lại thành trẻ thơ

trong sạch như một lần sự thật

* nguồn : Thanh Tâm Tuyền . Tôi Không Còn Cô Độc . Người Việt xuất bản , in tại nhà in Hợp Lực , xong ngày 15-10-1956 .


Thanh Tâm Tuyền (1936-2006), real name Dư Văn Tâm, was a poet, as well as critic, editor, fiction writer, and playwright. He was born in Vinh, moved to Saigon in 1954, emigrated to the US in 1983, and died in Minnesota in 2006. (Source: Wikipedia)

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

a poet just passed away

A poem in Vietnamese by Hứa Hiếu
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Photography: Nguyễn Thị Phương Trâm

a poet just passed away

I lit a cigarette

gone was another poet

into poetry I snuffed it out

the words lit up

a flutter of rising white butterflies 

flowers.

.

một nhà thơ vừa mất

tôi đốt một điếu thuốc

một thi sĩ khác vừa khuất

tôi dụi tàn vào thơ

những con chữ bỗng phát hỏa

đàn bướm trắng bay lên

hoa.

.

October 2019


Hứa Hiếu, the poet from Vung Tau, Vietnam, currently lives in Lawrenceville, United States.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

Which half?

A poem in Vietnamese by Vũ Hoàng Thư
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Art: Đinh Trường Chinh

W h i c h   h a l f ?

one half joking

one half fun

one sunny breeze

one moment waiting for the rain

one green spring

just right

one private thought residing

the separation overwhelming

one touch of dew

the rows of tears

one felt someone falling

the unforeseeable ups and downs

one calculating

amongst the ambiguity

one sat down

laughed about nothing at all

(October 2021)

***    Nửa nào?

một nửa đùa

một nửa chơi

một vờn nắng gió

một chờ đợi mưa

một xuân xanh

biết đã vừa

một riêng ngồi lại

ngập thừa ly tan

một sương sa

lệ luống hàng

một nghe thân ngã

những thăng trầm mù

một toan tính

giữa thật hư

một ngồi xuống

bật tiếng cười hư không

Vũ Hoàng Thư

02/2013


Vũ Hoàng Thư, born Võ Anh Tuấn 1949 in Hue, Vietnam. The poet and translator, head editor of bienkhoi.com currently lives in Fountain Valley, California.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

Don’t

A poem in Vietnamese by Dương Diên Hồng
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

Don’t sing such songs of yesterday

We all lose sometimes don’t we

recall the nice things

Why bother with the sad things of this world?

.

Chew not on the painful pieces of memories

How then does such a festering wound heal?

ascend the old two-wheeler

in the gallery of our childhood, we always had each other

the times we had mixed up the oil with petrol

pushing the dead wheeler 

upon which mama and papa travelled the world together

thrown into the transient cloud of dust, the smoky exhaust, the joy.

.

January 2021

_____

THÔI… ĐỪNG…

.

Đừng hát mãi điệp khúc hôm qua

Ai trên đời chả có lần thua cuộc…

những điều tốt đẹp sao chẳng nhớ

nhớ làm gì chuyện thế gian buồn? 

.

Thôi đừng nhai mãi những mảnh ký ức đau

vết thương cứ khoét thì làm sao lành? 

ngồi lên đi, trên chiếc xe cũ kỹ 

trong bảo tàng tuổi thơ luôn có chị có em…

có những tháng năm xăng pha nhớt

đẩy xe chết máy…

mà ba mẹ đèo nhau đi khắp thế gian

mặc cho khói xe cuốn niềm vui quăng vào cát bụi vô thường…


Dương Diên Hồng, the poet is retired school teacher from Tây Ninh, Vietnam.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

%d bloggers like this: