A poem in Vietnamese by Bùi Giáng
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm


Oh old bare heart

Grasping at the wrong sky

Upon dusk the source of life

Midlife came doodling passed by

(December 2021)

Từ giã

Người mộc mạc trái tim cũ kỹ

Vói hai tay bắt lộn vòm trời

Chiều qua mang một cõi đời

Đi về lẽo đẽo giữa đời đi qua.

(Văn, Sài Gòn)

Bùi Giáng (1926-1998) was born in Thanh Châu, Duy Xuyên, the province of Quảng Nam, Vietnam. He passed away at Chợ Rẫy Hospital in Saigon, Vietnam. Self-taught at a late age in life. The prolific poet and translator were fluent in French, English, and Kanji. With many published translations like Hamlet by Shakespeare, The Little Prince by Saint Exupéry, Campus…


Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

An untitled letter to winter

A poem by Thảo Phương
Translator: Nguyễn Thị Phương 

An untitled letter to winter 

Someone was there at the door possibly

Or a mere playful gust of the wind?

A glimmer of golden autumn sunlight,

The afternoon,

Have also abandoned me.

How may winter return?

The autumn afternoon – the bridge…

Now broken.

Time sinking into the yellowing leaves,

The school of fish – quiet – unmoving.

Yes, oh well…

I’ll go and close the door,

Pretend winter is on its way!

(December 2021)


Không đề gửi mùa đông

Dường như ai đi ngang cửa,

Hay là ngọn gió mải chơi?

Chút nắng vàng thu se nhẹ,

Chiều nay,

Cũng bỏ ta rồi.

Làm sao về được mùa đông?

Chiều thu – cây cầu…

Đã gãy.

Lá vàng chìm bến thời gian,

Đàn cá – im lìm – không quẫy.

Ừ, thôi…

Mình ra khép cửa,

Vờ như mùa đông đang về!

SG – 8.1992

Bài thơ này đã được nhạc sĩ Phú Quang phổ nhạc thành bài hát Nỗi nhớ mùa đông.

Thảo Phương, the poet and writer was born Nguyễn Mai Hương, on 28-10-1949 in Đoan Hùng, Vĩnh Phú, the province of Gia Viễn, Ninh Bình, she died 19-10-2008 in Saigon, Vietnam.  

Source: ;

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

A puddle of holy water

A poem in Vietnamese by Nguyễn Đức Sơn
Translation: Nguyễn Thị Phương Trâm

A puddle of holy water

babe, I will come unannounced

dry mouth and the point of ecstasy farfetched 

a night in the bushes in the foetal position

you’ve yet peed and my spirit was already wet


April 2022

Vũng nước thánh 

anh sẽ đến bất ngờ ai biết trước

miệng khô rồi nẻo cực lạc xa xôi

ôi một đêm bụi cỏ dáng thu người

em chưa đái mà hồn anh đã ướt

(in trong tập “Đêm nguyệt động”)


Nguyễn Đức Sơn, the poet was born on November 18, 1937, in Du Khanh village, Thanh Hai district, Ninh Thuan province, originally from Thua Thien Hue. He began writing poetry very early with the pen name Sao Trên Rừng, and other pen names like Sơn Núi. On the morning of June 11, 2020, passed away at the age of 83.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.


A poem in Vietnamese by Phạm Công Thiện
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm


How could a storm upon the branches hesitate

How could a sky divide such soulmates

How could a cuckoo be so sad that it couldn’t crow

How could anything forget the rain may fly or flow

May 2022



Có mưa dính muộn trên cành cây

Có đâu trời bắt phải chia tay

Có chim tu hú buồn không gáy

Có gì quên hết mưa còn bay

[Nguồn: Phạm Công Thiện, Trên tất cả đỉnh cao là lặng im, NXB Văn hoá Sài Gòn, 2009]

Phạm Công Thiện, the poet, Buddhist philosopher, and scholar, under the name of Nguyên Tánh was born on June 1st, 1941 in Mỹ Tho, Vietnam. He left Vietnam in 1970, lived in Israel, Germany, then for a while in France. In 1983, he moved to the United States, settled in Los Angeles, and became a professor of Buddhism at the College of Buddhist Studies. He passed away on August 3rd, 2011 in Houston, Texas, U.S.A.


Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

The drunken verses

A poem in Vietnamese by Tản Đà
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

The drunken verses

A Human’s life is like a dream

A thousand years’ nothing, what’s a hundred?

Work work work, committed in body and spirit,

Coveting a ripe old age for what!

Having money doesn’t mean it can be spent,

People’s greed for fame’s like a kite with broken strings.

How could I bother anyone with my love

To be empty of wine, to have a bag full of poetry!

Life is like the wind, the rain,

Why be sad, why not drown such sadness in drunken pain

Drunk, the poetry may re-ignite,

The burning poetry, the burning drunkenness, the amorous voice.

Drunken poetry and I unite

Drunk out of mind, out of sight is the ephemeral.

A hundred years of poetry in drunkenness

Who will be the drunken poet for a thousand years?



Thơ Rượu

Đời người như giấc chiêm bao

Nghìn xưa đã mấy ai nào trăm năm?

Một đoàn lao lực lao tâm,

Quý chi chữ thọ mà lăm sống nhiều!

Có tiền chưa dễ mà tiêu,

Ham danh lắm kẻ như diều đứt dây.

Thương ai cho bận lòng đây

Cho vơi hũ rượu, cho đầy túi thơ!

Cảnh đời gió gió, mưa mưa,

Buồn trông ta phải say sưa đỡ buồn!

Rượu say, thơ lại khơi nguồn,

Nên thơ, rượu cũng thêm ngon giọng tình.

Rượu thơ mình lại với mình

Khi say quên cả cái hình phù du.

Trăm năm thơ túi rượu vò

Nghìn năm thi sĩ tửu đồ là ai?


Tản Đà, the poet was born Nguyễn Khắc Hiếu on 19 May 1889 in Ba Vi, died on 7 June 1939 in Hanoi, Vietnam. He used both traditional Sino-Vietnamese forms and European influences and was a transitional figure between the turn of the 1890s such as Tú Xương and Nguyễn Khuyến and the “New Poetry” movement of the 1930s.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

Lê Vĩnh Tài and I – What is in a rose?

Lê Vĩnh Tài and I have connected through the love of literature. Lê Vĩnh Tài is a seasoned poet and writer residing in the West highland of Vietnam, at the moment endeavouring to learn an alien language like English. My family and I are boat people, Vietnamese Refugees, who have been residing in suburban Sydney since 1981. I have been able to find my origin through the translation of my mother’s tongue, Vietnamese. I hope to share my experience with you through this body of work.

What is in a rose? In the words of W. Shakespeare: “A rose by any other name would smell as sweet”. I’ve asked myself often why I am obsessed with translating, specifically Lê Vĩnh Tài’s work. 

I could cheapen my entire experience by romanticising on a list of mundane reasons: It was fate, I have found my soulmate, the poet can do no wrong, the poet sits on a pedestal. Fortunately, LVT is far from any idol; every word bleeds from his veins. 

Often, I have pondered if I am frivolous in critiquing the structure of LVT’s body of work. What is postmodernism? Did he sit down by a lake one day and blurt out thirty-five pages of poetry? Did the angel Gabriel appear to him as he did to Mary, with a message from God? My answer would always be in the verses by E. E. Cummings:

“since feeling is first

who pays any attention

to the syntax of things

will never wholly kiss you;

wholly to be a fool

while Spring is in the world

my blood approves,

and kisses are a better fate

than wisdom

lady i swear by all flowers. Don’t cry

– the best gesture of my brain is less than

your eyelids’ flutter which says

we are for each other; then

laugh, leaning back in my arms

for life’s not a paragraph

And death i think is no parenthesis”

Lê Vĩnh Tài(LVT) in wanting to speak the truth, he bled the salty words upon thousands and thousands of blank bleached white sanitised pieces of paper. LVT voice is a voice that will surpass the generations. It gives me a sense of pride and responsibility to pass on his work, through the break of language. 

LVT’s body of work is a historical recollection of events, and indeed most of which were parallel to my life. He remained a national, while I deserted my country, an exile. But, I believe our desires are the same. We love, we procreate, and we want a better future for our children. We want a better world, where words can be free without persecution, where girls are no different from boys, and where we are all colour blind. 

The verses through Lê Vĩnh Tài is one of love in the most straightforward declaration by Friedrich Nietzsche: “God is dead”. One can be void of judgement. One can be to each other, kind.


Ý nghĩa của hoa hồng là gì? Theo W. Shakespeare: “Hồng với một tên khác nó có sẽ ngọt bằng”. Tôi luôn tự hỏi mình tại sao lại bị ám ảnh với việc dịch thuật, nhất là thơ của Lê Vĩnh Tài?

Tôi có thể hạ thấp trải nghiệm của mình qua vài ý tưởng lãng mạn thường như: duyên số, tôi đã kiếm được một người bạn tri kỷ trong ngôn ngữ, một nhà thơ hoàn hảo, trên bệ cao. Nhưng may, LVT không phải là một thần tượng; vì từng chữ của nhà thơ chảy ra như những giọt máu từ huyết quản của chàng.

Nhiều lúc tôi nghĩ tôi quá phù phiếm với cách phê phán cấu trúc với các tác phẩm của LVT. Chủ nghĩa hậu hiện đại là gì? Có phải một hôm nhà thơ ngồi xuống cạnh bờ hồ và thốt ra 35 trang thơ? Có phải thiên thần Gabriel hiện ra với nhà thơ như ngài đã với Đức Mẹ Maria, với một thông điệp của Đức Chúa Trời? Câu trả lời của tôi luôn là trong bài thơ của E. E. Cummings:

“trước hết là cảm xúc

ai cần chi

những cú pháp

sẽ không thật sự hôn em;

thật là một kẻ dại

lúc xuân ngập tràn đất này

như trong máu của ta đã chấp nhận

những nụ hôn hơn là định mệnh

hơn trí tuệ

ta thề với nàng trước những loài hoa. Đừng khóc

– suy nghĩ hay chi nhất của ta không bằng

làn sóng mì mắt em   thốt ra

chúng ta  đã  cho nhau; rồi lại

cười, rồi lại rụng vào vòng tay ta

vì cuộc sống không phải là một khúc văn

Và sự chết ta nghĩ không phải là những dấu ngoặc”

Lê Vĩnh Tài vì muốn nói lên sự thật, rỉ chảy trên ngàn ngàn trang giấy tẩy trắng những dòng chữ mặn nồng những giọt máu. Giọng nói của LVT sẽ vượt qua những thế hệ. Nó đem lại cho tôi một cảm giác thật tự hào và một trách nhiệm qua chuyển ngữ để lưu lại và gửi tiếp những tác phẩm của ảnh cho thế hệ sau. (Nhất là những thế hệ ngoài nước).

Thơ của LVT là một hồi ức lịch sử của các sự kiện, và hầu hết song song với cuộc sống của tôi. Nhà thơ là một công dân, trong khi tôi đã bỏ rơi đất nước tôi, là một thân lưu vong. Nhưng, tôi tin rằng mong muốn của chúng tôi cũng như nhau. Chúng tôi yêu, rồi sinh con đẻ cái, cùng mong muốn một tương lai tốt đẹp cho con cái của mình. Cùng muốn một thế giới tốt đẹp hơn, nơi ai ai cũng được tự do với ngôn ngữ, con gái con trai được sử như nhau, nơi ai cũng bị mù màu (da).

Những lời thơ qua Lê Vĩnh Tài luôn luôn là tình yêu, giải thích dễ dàng và thẳng thắn qua câu “Chúa đã chết” của Friedrich Nietzsche. Con người sẽ không cần đến hai từ phán xét. Con người sẽ tốt với nhau hơn. 

[June 2020]

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

like the waves in your room, one moonlit night. in waves, rising…

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

like the waves in your room, one moonlit night. in waves, rising…


infatuation is within the eyes of the beholder

knowing tenderness is within the touch of a hand

but loving you

they also have the privilege of having you in their arms as you sulk


the erratic breath on heaving breast

lips grazing wet lips

but loving you

they also have the privilege of the extra tears


your voice 

like a babbling stream


a quiet and far away forest

far away and quiet


the meaning of you bloom

by your babbling stream

beneath your breasts rising is a temple

pulsating. they breathe. and they dream


your kiss is as deep

as the surrendering sunset

not like the surrender of a long sigh

but as you sleep settled on the canopy of your bed 

the surrender of a horizon

as lopsided as an incomplete poem


awe, if you’re sleeping

eyes tired and sad

they can no longer hear your voice


like the time you sang

the guitar was squeaky

a bucket tipped over drowned out even the listeners

under the sea


and you would kiss 

with lips redder than the roses they offered you


and when you wake up

you would leave, take the flower with you 


the mingling of darkness and light

like on the banks of Đà River

one finds Tuyên Quang of the Thủy people

the river aching with longing

the window of your room stirring in a mess like a poem



they fade away together with your hair into the distance

eyes thrown your way

nothing mean. just a dream

till morning


in your room

left behind. will be nothing but

your shadow. as alluring as though

you are still there sleeping


without the discerning footsteps

they enter to pull you out of the dream


and your tear

slips through the fingers of the person who’s pulling you

out of the dream


the moment of surrender

is the moment they fall apart

no one will remember

whether it’s deep or shallow. in the subconsciousness

of a finger

in a curl


not by accident

but deliberately tense and loose

like the waves in your room

one moonlit night. in waves, rising

FEBRUARY 27,2022


giống như sóng của phòng em, một đêm trăng. nổi sóng…


có ánh mắt nhìn là say đắm

có bàn tay chạm là biết dịu dàng

nhưng yêu em

người ta còn được thêm những lời nũng nịu


có hơi thở bềnh bồng trên ngực

có bờ môi chạm ướt vào môi

nhưng yêu em 

người ta còn được thêm một dòng nước mắt


giọng nói của em như suối

rì rào 


khu rừng xa và im lặng

im lặng và xa


ý nghĩ của em nở hoa

bên suối em róc rách

dưới bầu ngực nhô lên một đền thờ

nhịp nhàng. người ta thở. và mơ


nụ hôn của em 

sâu hút chiều buông

không phải buông đầy tiếng thở dài

mà cả bầu trời buông trên nóc mùng em đang ngủ

xộc xệch như một bài thơ

dang dở


ồ, nếu em đang ngủ

đôi mắt buồn và mệt

người ta không còn nghe được giọng của em 


những lần em hát

cây ghi-ta cùi bắp rù rè

lất úp cái xô làm chết đuối cả người nghe 

dưới biển


và em hôn

bằng đôi môi đỏ hơn cả hoa hồng người ta mang tặng


khi em tỉnh dậy 

và mang bông hoa ấy ra đi


sự hòa tan của bóng tối và ánh sáng

như bên bờ sông Đà 

tìm Tuyên Quang của Thủy 

dòng nước đau đớn và tiếc nuối

làm cửa sổ căn phòng em rối tung như bài thơ 

chưa chải tóc


người ta mờ theo mái tóc xa khuất của em

ánh mắt ném theo 

không phải những viên đá. mà là giấc mơ

đến sáng


trong căn phòng em 

bỏ lại. chỉ còn hình bóng 

của em. quyến rũ

như em vẫn còn đang ngủ


không nghe những bước chân

người ta bước vào kéo em ra khỏi giấc mơ


và giọt nước mắt em

rơi giữa những ngón tay của người đang kéo em

ra khỏi giấc mơ 


mỗi khi buông nhau ra

người ta mới rã rời

không ai còn nhớ 

nó là sâu hay cạn. trong tiềm thức 

của mỗi ngón tay 

may ngón tóc 


không phải vô tình

mà co duỗi

giống như sóng của phòng em 

một đêm trăng. nổi sóng

Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

The women in dreams

A short thriller in Vietnamese by Nguyễn Văn Thiện
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm 

Published on MasticadoresIndia:

“Nguyễn Văn Thiện’s haunting short story is brought to life in English by Nguyễn Thị Phương Trâm with suspense and terror. To be possessed and tortured in one’s dreams can only play havoc with the mind, and the real and unreal begin to merge into one. Ghosts from the past or concoctions of a troubled mind? The ending leaves one wide-eyed and horrified. The perfect reaction to horror.” Terveen Gill

There was a time when he took too many sleeping pills, and he would have these vivid dreams. As soon as he fell asleep, he turned into a woman. Talking about it makes little sense, confusing, and often rather crude, but it was exactly what happened. To say, “He turned into a woman”, is not exactly correct, more accurately “a woman actually possesses him in his dreams” – she takes over his body. His body was an appropriation of legal ownership each time he fell asleep. The alien woman had full control of his body, and this included his dreams…

Barely dark and he was drowsy, in the middle of watching some live broadcast of some commemoration. At the time, there were lots of celebrations, commemorating what was already to us forgotten memories. As soon as the drugs take effect, he sleeps, even when there are twenty broadcasts of memorials on at once or not! The woman immediately takes over, directing every movement. It was a woman with a yoke on her shoulder carrying a child in each basket, she was walking. She wore a blue top, at the front of her top was a white piece of paper in black ink. The words depicted some kind of injustice he thought; he was not a hundred percent sure. What he does know was that she was crying as she walked with a load of her children in the baskets on her shoulders, then she was there in front of a big white building and she was screaming. The two snotty nose children in the baskets at each end he wasn’t sure whether they were crying or singing, but their lips were quivering, bent out of shape…

The laughter or possibly crying woke him. The TV was still on, some commentary about a grave decline in history, and the need for rectification. His shoulders ached, he did carry a heavy load down a very long walkway. His head was spinning; he couldn’t make out what the time was or whether he was still holding his breath. It seems the woman with the heavy load was still huffing and puffing away. He reassured himself that he was still alive with the TV still on, as though the heartbreaking incident had never happened! He curled up, and placed his head between his knees, like a worm digging into a pile of rotten leaves. He wanted to sleep, but he was afraid. 

He cried: “Who are you, what do you want?”. There was no answer. He took a deep breath and tried to calm down. Like an autistic child he rocked, repeating over and over again the same game, he wanted to change the game. He curled up like a six-month-old fetus or like a cooked prawn in a hot pot, his knees almost touched his chin, and slept like a child, he wanted to return to his childhood, more carefree days. His thighs were warm and soothing on his stomach, reassuring him of his control over his body. But at that very moment, his thighs became soft, subtle, smooth! Not his thighs, a stranger was there instead of him, a bright, quick wit, youthful companion!

The feminine thighs, void of a single drop of sweat, had never experienced heat, taking a stroll mid-winter, or was she just quietly sitting in a corner cafe during a quiet time of the day. Then suddenly he felt warm hands on his thighs. A hand was digging deeper, it was terrifying, he was being exploited. The young woman screamed. The seven-month fetus tried to fight it, but gave up in the end allowing the pain to permeate his entire body, then came the aching, painful screams. He woke up then, the young woman still shaking refusing to leave his body. His mind was numb. He tried to collect his thoughts, work out where in the house he was, which room, which part of the bed, slowly, gradually grabbed onto the side of the bed, and sat up. The sounds of screams continued to echo through the house from room to room through the odd thick patches of darkness in the night… 

Some nights, before closing his eyes, he safely tucks a knife under his pillow. According to his mother, it’s one way to ward off harmful spirits. But he thought differently: if you’re already a ghost how could a knife cut you? It’s merely for reassurance for the long lonely nights. Calmly, he fell asleep then, like the woodcutter at the foot of a tree, arms and legs splattered wide open, relaxed, he fell asleep. A woman again came and took over his body. Today, a woman with blonde hair, not sure what she was saying, was laughing, revealing her cute crooked canines. But strangely, whenever a woman possessed him, a man was there. She’s sunbaking on a beach; the sunlight poured over her like honey, and the unevaporated water droplets shimmered gloriously on her soft skin. The men came and went, the kisses came and went, as were the goodbyes, the footprints in passing. The woman was in the end alone on the beach, in the middle of the glaring summer day. He woke up with a bitter taste in his mouth, the bitterness of someone abandoned on some horizon, a sea foreign to him in the end. He searched for the knife beneath his pillow; it was still exactly where he’s put it.

Recalling a complicated dream in bits and pieces is always a difficult task. Only people who have been through it would ever understand what it’s like to be invaded and to lose one’s mental and physical liberty in such a way. How did these women from all over the world manage to take over his body so easily, as soon as he fell asleep? What had been happening was hard to explain, he didn’t know how to stop these women from taking over his body as soon as he fell asleep.

Tonight, before he fell asleep, he carefully placed a sharp blade on his neck. Not sure what will happen next! But the slightest movement he makes the sharp blade would cut his throat! The thought of it put a smile of satisfaction on his face as he closed his eyes.

[Edited July 2022]

Những người đàn bà trong mơ

Có một dạo sau khi dùng thuốc quá nhiều, hắn thường xuyên gặp ác mộng. Hễ mỗi khi ngủ, hắn lại thấy mình trở thành một người đàn bà. Chuyện kể ra, thật không ra làm sao, khó hiểu, kệch cỡm, đôi khi thô tục nữa, nhưng đó là chuyện thực. Nói rằng, “Hắn trở thành một người đàn bà”, e là chưa chính xác, đúng ra là “Có một người đàn bà nhập vào hắn” – vào thân xác một gã đàn ông. Kể từ đó, trong giấc ngủ mê man, cơ thể hắn bị chiếm đoạt quyền sở hữu hợp pháp. Người đàn bà xa lạ nắm toàn quyền điều hành hắn, điều hành cả những giấc mơ…

Mới chập tối, đã buồn ngủ rồi, hắn nằm, trước mặt là cái tivi đang truyền hình trực tiếp lễ kỷ niệm gì đó. Dạo ấy, nhiều lễ kỷ niệm lắm, kỷ niệm, tưởng nhớ cái đã qua để quên cái trước mắt, hình như là thế. Mặc, khi thuốc đã ngấm là hắn ngủ, mặc cho 20 cái tivi với 20 lễ kỷ niệm cùng một lúc! Người đàn bà lập tức giành quyền sở hữu, quyền điều khiển. Đó là một phụ nữ, gánh hai đứa con hai đầu, đi miệt mài. Bà mặc áo xanh, trước ngực dán tờ giấy trắng viết hàng chữ màu đen. Hình như là dòng chữ kêu oan thì phải, hắn không dám chắc. Chỉ biết rằng, bà vừa gánh con đi, vừa đi vừa khóc, thỉnh thoảng dừng lại chỉ tay vào tòa nhà màu trắng và chửi rất to. Còn hai đứa con mũi thò lò ngồi hai cái thúng hai đầu gánh không biết là đang khóc hay đang hát mà miệng méo xệch…

Tiếng cười hay tiếng khóc đã đánh thức hắn dậy. Tivi vẫn huyên thuyên về một con đường lịch sử nào đó đang xuống cấp nghiêm trọng, cần phải tu bổ. Cảm giác vai rất mỏi, như thế mình vừa gánh một gánh nặng qua quãng đường xa lắm. Đầu óc chao đảo, không thể xác định được cả thời gian và nhịp thở. Hình như người đàn bà gánh nặng ấy vẫn thở thay hắn, dồn dập, hổn hển. Hắn vẫn yên tâm rằng mình còn sống, bằng chứng là trước mắt, tivi vẫn đang hoạt động, như chưa hề có chuyện gồng gánh chia phôi vừa diễn ra! Hắn co mình lại, giấu đầu xuống gối, như một con giun vùi đầu xuống thảm lá mục. Hắn muốn ngủ, nhưng lại sợ.

Hắn hét to: “Là ai đang trú ngụ trong tôi thế?”. Không có tiếng trả lời. Hắn cố gắng điều hòa nhịp thở, lấy lại bình tĩnh. Như một đứa trẻ tự kỷ loay hoay với trò chơi của mình, hắn thử đổi tư thế. Hắn cong lại như bào thai bảy tháng, như con tôm đã nhúng vào nồi lẩu, đầu gối gần chạm cằm, ngủ kiểu trẻ con đấy, có khi lại mơ về thời trẻ trâu hồn nhiên, đỡ mệt. Hai đùi hắn ủ nóng bụng của mình, hắn cảm nhận rõ điều đó và yên tâm vì mình vẫn còn làm chủ được bản thân, chưa bị kẻ khác nhảy vào điều khiển. Nhưng đúng lúc đó thì cặp đùi trở nên nõn nà, mơn mởn! Không phải đùi hắn, người xa lạ đã xuất hiện, như là một đối tác thông minh, nhanh nhạy!

Cặp đùi phụ nữ, không hề có mồ hôi, không hề nóng rực, có vẻ như đang thong thả bước đi giữa mùa đông giá lạnh, hoặc có khi đang ngồi trầm tư trong một góc quán cà phê nào đó khi vãn khách. Và hắn cảm thấy có một bàn tay ấm áp đặt lên đùi. Bàn tay thọc sâu, điên cuồng chiếm đoạt. Người phụ nữ hét lên. Bào thai bảy tháng vật vã chống đỡ, rồi cuối cùng buông xuôi trong tiếng kêu đau đớn. Hắn tỉnh dậy, người đàn bà có cặp đùi nõn nà vẫn còn dùng dằng chưa chịu ra đi. Đầu óc hoàn toàn tê liệt. Hắn cố gắng định vị lại góc nhà, góc phòng, góc giường, rồi từ từ, chậm rãi đưa tay vịn lấy thành giường, ngồi hẳn dậy. Tiếng la hét vật vã vẫn còn lẩn khuất trong bóng đêm dày đặc…

Nhiều đêm, trước khi nhắm mắt, hắn đã cẩn thận bỏ dưới gối một cái dao. Theo lời mẹ hắn, đó là cách xua đuổi tà ma. Hắn thì nghĩ hơi khác, đã là ma thì dao làm sao mà chém được nó? Chỉ là để đấy cho yên tâm, trong những đêm dài hoang vắng. Yên tâm, hắn nằm ngủ, như một gã tiều phu ngủ dưới gốc cây, dạng chân dạng tay hết cỡ. Người phụ nữ lại đến chiếm lĩnh thân thể và giấc mơ. Hôm nay, là một cô gái tóc vàng, nàng đang nói gì đấy, vừa nói vừa cười, lộ hết răng khểnh cả hai bên. Mà thật lạ, hễ ở đâu có đàn bà, ở đó xuất hiện đàn ông. Nàng nằm trên bãi biển, nắng tưới mật ong lên thân thể, nước tưới lung linh lên da thịt. Rồi những người đàn ông đi qua, những cái hôn nồng nàn đi qua, những lời từ biệt cùng đi qua, những dấu chân cũng đi qua nốt. Cuối cùng, một mình người phụ nữ đứng giữa bãi biển trưa hè chang chang nắng. Hắn tỉnh dậy, miệng đắng ngắt, rõ ràng là cảm giác đắng chát của một người vừa bị bỏ rơi nơi góc bể chân trời, không phải của hắn. Hắn thò tay xuống gối, con dao vẫn nằm nguyên.

Kể lại giấc mơ phức tạp và đứt quãng là một việc khó khăn. Chỉ có người trong cuộc mới cảm nhận rõ ràng tình trạng bị khống chế và xâm hại quyền tự do bản thể. Vì sao người phụ nữ xa lạ tận đẩu tận đâu lại ngẫu nhiên và dễ dàng xâm chiếm hắn mỗi khi hắn chìm vào giấc ngủ? Điều này, khó trả lời và không thể nào lý giải, càng không có cách nào để thoát ra được, vẫn thường xuyên có một người đàn bà nào đó nhập vào hắn mỗi lúc đêm về.

Đêm nay, hắn cẩn thận đặt lưỡi dao thật sắc ngang cổ mình trước khi ngủ. Không biết có còn tiếp diễn nữa hay không! Cựa quậy một phát là mày bị dao cứa chết! Hắn nghĩ thế và mỉm cười mãn nguyện trước khi ngủ. 

Nguyễn Văn Thiện
Born: 1975
Home town: Anh Sơn – Nghệ An
Master in Comparative Literature and Critical Theories
Currently a high school teacher, and a prolific writer.
Editor of Chư Yang Sin (Đắk Lắk) Art and Literary Journal.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the poet and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

%d bloggers like this: