I slept away the afternoon

A poem in Vietnamese by Thái Hạo
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

source: Thái Hạo’s social media page
I slept away the afternoon
on the old sofa
with the green viper
on the statue of Bodhidharma
in a corner knotted with wires

The snake's as beautiful as a brushstroke of a toddler 
slowly crawling into a dream
waking up the laughter
awakening the cries
awakening a soul in a dark
cracking terracotta crock pot
blood throbbing 
the red carpet on the floor flew out the window
like an owl flapping its wings in dim moonlight 
the end of a month
the sun has hid itself behind the marble mausoleums
I have drifted through summer 
as lightly as an old shirt

I woke up
to the reverie of an unfulfilled death
the viper's still fast asleep
on the scruffy head of the master of Dharma
eyes staring out the window
as neem flowers 
fell into a well

the March afternoon
the colour blue left with the snake
with not a word of goodbye
Dharma was astray 
in a foreign land
missing home
-----
March 2022
-----
Tôi đã ngủ suốt chiều nay
trên chiếc sofa cũ
cùng với con rắn lục màu xanh
trên bức tượng Bồ Đề Đạt Ma 
nơi góc phòng đầy dây điện

con rắn đẹp như một nét vẽ dưới bàn tay em bé
chầm chậm bò vào cơn mơ
đánh thức tiếng cười
đánh thức tiếng khóc
đánh thức linh hồn trong chiếc hũ sành tối đen
tiếng vỡ của đất nung
máu chảy
tấm thảm màu đỏ dưới sàn nhà bay vụt qua cửa sổ
như con cú đập cánh lao vào trăng mờ
cuối tháng
mặt trời đã tắt sau những chiếc lăng cẩm thạch
tôi đi qua mùa hè
nhẹ như một chiếc áo cũ

tôi thức dậy
tiếc một cái chết không thành
con rắn lục còn ngủ say
trên chiếc đầu bờm xờm của ông Đạt Ma
hai mắt trừng trừng nhìn qua cửa sổ
hoa xoan
rơi vào lòng giếng

chiều tháng ba 
màu xanh đã theo con rắn ra đi
không từ biệt
Đạt Ma lưu lạc
đất khách
nhớ quê xưa

Thái Hạo, the poet and journalist is currently living in Vietnam.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

the classroom

A poem in Vietnamese by Thái Hạo
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
source: Thái Hạo’s social media page
lớp học

những con chữ trắng mọc lên từ bảng đen
nghều ngoào
mọc vào tuổi 18
cơn buồn ngủ vĩ đại trong những gian phòng
giữa xứ chiêm bao
những con chữ cong như lưỡi hái rỉ sét bò lồm cồm trên nền nhà
trên mặt bàn
da thịt thanh xuân mộng du
và đôi mắt đêm
đặc quánh

những con chữ mọc lên từ màn hình
dựng đứng
như những mũi chông cắm sâu vào đầu ngón tay
máu đỏ cuồn cuộn trong tiếng gõ
giữa cơn buồn ngủ dâng lên
bồng bềnh
xác chữ chết trắng dạt vào một bờ fb
rữa ra trong im lặng
miền say ngủ
the classroom

the white letters on a blackboard multiplying
scrambling
growing into 18-year-olds
the strapping drowsiness in those rooms
amidst the domain of dreams
the letters curving rusty like a scythe lumpy crawling all over the floor
on the table
the sleepwalking fresh cover of youth
eyes sound as the night
thick

the letters popping out from the screen
erect
like spearheads on fingertips grounded sound
gushing red blood within the tapping
rising amidst the drowsiness
floating
wash up on the shorelines of Fb, the pale dead letters
rinsed in silence
a land dead asleep

July 2020

Thái Hạo, the poet and journalist is currently living in Vietnam.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

the affection sound in the lake

A poem in Vietnamese by Thái Hạo
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

source: Thái Hạo’s social media page
THE AFFECTION SOUND
      				IN THE LAKE
The lotus bloomed in the old lake when you came
Green again was the month of March
A domain of sleeplessness

Overhead was the thoughtful sun
Anxieties in the light
In the coming days

Age curled up like a bud
To bloom and die over and over again
Bursting with unsaid love
But tormenting was the scent of lotus
Residing forever soundly in the lake
---
June 2022
_

TÌNH TỰ
     TRONG HỒ
Em đến thăm anh sen nở trong hồ cũ
Xanh lại tháng ba
Một vùng mất ngủ

Mặt trời lặng lẽ trên đầu
Thắp những âu lo
Về ngày đang tới

Tuổi cuộn tròn như búp nụ
Nở tàn đã bao lần
Muốn nói một điều gì thương mến lắm
Mà hương sen day dứt
Đọng mãi trong hồ sâu
---
May 2020

Thái Hạo, the poet and journalist is currently living in Vietnam.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

The hero sat there crying

A poem in Vietnamese by Thái Hạo
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

source: Thái Hạo’s social media page
The hero sat there crying

Each time a person lay down their life
we would rise one by one
pick up the battered old bullets
and throw them at each other

a nation in battle for thousand and thousands of years
gangs in a school yard
their forefinger the barrel of a gun
continuous rounds of laughter battered the foreheads of their classmates
the silent bullets in our memory
shifting 
anxiously
a cemetery

The hero sat there crying
over the death of his nemesis
a dejected child going home
without an enemy to shoot at them

the sadness of peace
our nation 
our heroes’ punishment
_____
JANUARY 2022
Người anh hùng ngồi khóc

Mỗi khi một người nằm xuống
chúng ta lồm cồm bò dậy
nhặt những mảnh đạn quá khứ
ném nhau

đất nước của chiến trận ngàn năm
lũ trẻ con chia phe trên sân trường
ngón tay làm súng
nã tiếng cười vào đầu nhau
mảnh đạn ký ức im lìm
trở trời
thổn thức
nghĩa trang

Người anh hùng ngồi khóc
vì kẻ địch đã chết
đứa trẻ thất thểu về nhà
khi một đứa trẻ khác không còn chơi bắn nhau

nỗi buồn của hòa bình
là sự trừng phạt
những anh hùng dân tộc

Thái Hạo, the poet and journalist is currently living in Vietnam.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

the living word

A poem in Vietnamese by Thái Hạo
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

ĐỜI CHỮ

Tôi ngồi ghi lại đời tôi Ghi lại thời tôi
những chữ cào giấy
rách nát
những chữ gào thét trên sa mạc A4
một biến dạng của đời rừng đã chết
chữ vặn mình cõng những bóng ma mù lòa
chữ còng thân gánh những mặt trời nhật thực đen ngòm
chữ phủ lụa là trắng toát
trên tử thi thế kỉ
chữ đổ gục trên lưỡi quỷ vi trùng
chữ hấp hối trong gọng kìm
giãy chết
mắt chữ đứng tròng 

Bạo chúa khoác áo thầy tu
khoác áo cổ cồn
khoác áo trắng
khoác lác

Chữ vùng dậy như lưỡi lửa liếm vào cỏ tranh săng
chữ tuốt gươm dựng đứng
trừng trừng
chữ cuồng nộ mưa lũ cuốn phăng rác rưởi
chữ hồng thủy tận thế
Noah

Đường chữ rải vàng hoa điệp cho em đến trường
cho mẹ ngắm nắng mai
cho người yêu trinh bạch đan tay ấm
chữ xanh vỗ về lòng người ác mộng
chữ tím hun hút lối về chùa xưa
chữ nâu dịu dàng hạt cải ứa xanh
không còn cỏ độc 

Không còn hoa ác
người chèo thuyền trên sóng chở trăng đi…
THE LIVING WORD

I reside to rewrite my moments
note the scratchy gnarly letters on paper
torn and shredded
words shrieking across an A4 wasteland
a transformation of a feral life ceased
words twisted held up up eyeless spectres
words bent over loaded with a blacken eclipsed sun
words draped in glaring white silk
across the corpse of a century
words fallen down the lengths of insidious nefarious daggers
words dying clamped in a vice
death row
eyes wide open

Tyrants in the dress code of monks
cloak in white 
cloak in collars
croaking

words rising like a flame licking brittle blades of cogon grass
words unsheathe firm and erect
formidable
words in floods and deluge whisked away the garbage
words in tidal waves 
at the end of Noah’s world

Words like the rows of brilliant golden jacarandas on your way to school child
so mother may be delighted upon the first light
so you may be hand in hand with your first love
fresh green new words to whisk away your nightmares
words forever in royal purple on your to the temple 
how it was long ago
as brown and kind as mustard seed in green illuminating
the end of those poisonous weed

Gone will be the nefarious blooms
as the ferryman on a wave carries away the Moon…

(May 2020)
(Source: Thái Hạo’s social media page)

Thái Hạo, the poet and journalist is currently living in Vietnam.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

The snake’s as beautiful as a brushstroke of a toddler

A poem in Vietnamese by Thái Hạo
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

source: Thái Hạo’s social media page
I slept away the afternoon
on the old sofa
with the green viper
on the statue of Bodhidharma
in a corner knotted with wires

The snake's as beautiful as a brushstroke of a toddler 
slowly crawling into a dream
waking up the laughter
awakening the cries
awakening a soul in a dark
cracking terracotta crock pot
blood throbbing 
the red carpet on the floor flew out the window
like an owl flapping its wings in dim moonlight 
the end of a month
the sun has hid itself behind the marble mausoleums
I have drifted through summer 
as lightly as an old shirt

I woke up
to the reverie of an unfulfilled death
the viper's still fast asleep
on the scruffy head of the master of Dharma
eyes staring out the window
as neem flowers 
fell into a well

the March afternoon
the colour blue left with the snake
with not a word of goodbye
Dharma was astray 
in a foreign land
missing home
-----
March 2022
-----

Tôi đã ngủ suốt chiều nay
trên chiếc sofa cũ
cùng với con rắn lục màu xanh
trên bức tượng Bồ Đề Đạt Ma 
nơi góc phòng đầy dây điện

con rắn đẹp như một nét vẽ dưới bàn tay em bé
chầm chậm bò vào cơn mơ
đánh thức tiếng cười
đánh thức tiếng khóc
đánh thức linh hồn trong chiếc hũ sành tối đen
tiếng vỡ của đất nung
máu chảy
tấm thảm màu đỏ dưới sàn nhà bay vụt qua cửa sổ
như con cú đập cánh lao vào trăng mờ
cuối tháng
mặt trời đã tắt sau những chiếc lăng cẩm thạch
tôi đi qua mùa hè
nhẹ như một chiếc áo cũ

tôi thức dậy
tiếc một cái chết không thành
con rắn lục còn ngủ say
trên chiếc đầu bờm xờm của ông Đạt Ma
hai mắt trừng trừng nhìn qua cửa sổ
hoa xoan
rơi vào lòng giếng

chiều tháng ba 
màu xanh đã theo con rắn ra đi
không từ biệt
Đạt Ma lưu lạc
đất khách
nhớ quê xưa

Thái Hạo, the poet and journalist is currently living in Vietnam.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

summer

A poem in Vietnamese by Thái Hạo
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

source: Thái Hạo’s social media page
Summer

holding onto the prized sack and walking stick 
heading for the Sun from Giao Chỉ 
a burden of empty bottles
a burden of thirst left behind on the beach
salty with the anniversary of our forefathers
the flag flew as we drank
savouring the taste of our congealed legend

A woman in Giao Chỉ was raped
a man in Giao Chỉ was raped
by the sun
as a congregation, we’re raped
naked, we fought each other
on the screen
howling apes
in the city
craving for our origin, the source of life
the streams running dry

The women, all those women
the burden of their legendary sacks
empty bottles

Came summer
upon the footprints of those from Giao Chỉ
lay the silent thirst
inside completely empty bottles.
-----
April 2022
---
Mùa hè

Với chiếc bì xác rắn vĩ đại trên tay
một người Giao Chỉ đi ba chân về phía mặt trời
mang theo những vỏ chai trống không
mang theo những cơn khát bị bỏ lại trên bãi biển mặn
hôm nay là giỗ tổ
chúng ta treo cờ và ngồi uống rượu
với mồi nhắm là món truyền thuyết rã đông

một người đàn bà Giao Chỉ bị hiếp dâm
một người đàn ông Giao Chỉ bị hiếp dâm
bởi mặt trời
những nạn nhân tập thể
trần truồng đánh nhau
trên màn hình
bằng tiếng hú của loài vượn người
trong thành phố
thèm nguyên sinh
suối khe cạn nguồn

Những người đàn bà và những người đàn bà
xách trên tay chiếc bì truyền thuyết
đầy những vỏ chai

Hè sang
trên những dấu chân Giao Chỉ
và cơn khát nằm im 
trong những vỏ chai rỗng không.

Thái Hạo, the poet and journalist is currently living in Vietnam.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

New Year’s Eve

A poem in Vietnamese by Thái Hạo
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Art:  Harry-Hạo

New Year's Eve

People pour into the street to buy food and drink
buy flashing lights
the house needs a new coat
like sleepless children for millions of years
before New Year's Eve

No one sells laughter
the man returns home
to consume his own tongue
with shiny knife and fork
to welcome the new year
the clambering on the table
chronically we consume our tongue 
like addicts
we can't get over our childhood…
_____
JANUARY 2022
Tất niên

người ta đổ ra đường tìm mua mồi nhậu
mua đèn nhấp nháy
căn nhà cần áo mới
như những đứa trẻ mất ngủ đã triệu năm
trước giao thừa

Không có ai bán tiếng cười
gã đàn ông trở về
và ăn chiếc lưỡi của mình
bằng dao và nĩa sáng loáng
để đón chào năm mới
lanh canh trên bàn
chúng ta ăn chiếc lưỡi của mình
như những kẻ nghiện ngập kinh niên
không cai được tuổi thơ...

Thái Hạo, the poet and journalist currently living in Vietnam.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

%d bloggers like this: