HEART BOUND IS AN EPIC TALE OF THE SEA | Lê Vĩnh Tài [487]

Thơ Lê Vĩnh Tài
Translation by Nguyễn Thị Phương Trâm

“your name missing from the sea calls you home…”

1.
“your name missing from the sea calls you home…”
but instead of calling that one person
the sea calls forth an aging civilization
wheezy
& senile

you see that I’m drifting
like a breathless lullaby
the last of humanity’s symphony

clouds after clouds pulling each other along
without the refrain verses of a song
across the sky
after a century of war
revolutional and counter-revolutional ideologies
hollow promises like seashells sunbaking in the sun

your thoughts about angels were much like your thoughts about what’s missing from the sea
vast once upon a time
now just a sound
crashing waves and delusions

2.
once upon a time, angels were messengers of God
the sea also a messenger
of the origin, of the infinite, of silence

now the angels have lost their vernacular
sea lost its green hue
novels lost turned history
angels lost because of bleeding verses of poetry
slogans are all that’s needed by humanity

angels searching for humanity as though they’re searching for their lover
“Is it worth living in such a world?”
a question like an old song
drifts away, salty, soaked by the rain
soaked by the tears beyond its expiry date

but humanity no longer has the ability to reply
since in the reply faith is a requirement
now at the bottom of the ocean
actors acting as boat people acting as lovers acting at seminars
as though they have never starved, been close to death or dying
Trùng Dương on the verge of a romantic outburst

but after a thousand years of history the vernacular
is nothing but the clanking of empty cans
at some beach in the dark
forgettable people

the dumb searching for the deaf
the deaf searching for the blind
the blind searching for who?
no one knows

the sea knows
the sea always knows
but sea can’t be bothered with a reply

3.
the sea placing the stethoscope on its chest
not to listen to its heart beat
but history

history sound like soft murmurs
like the long sigh of someone just waking up
after a long fight to a point where no one remembers why

a sound as sad as Trịnh
but as sharp as Nguyễn
and as cold as the lastest population estimate
unfathomable number of human bodies
when floods follows the correct “procedure”
when human life is no different to mental arithmetic

philosoplers claiming
“humans are an end in themselves”
but history claiming
“humans are the means”
as life in a whisper say
“humans are the unexpected cost”

echoes like crashing waves
crashing against eroding banks of sand
enough about angels
more should be said about the people
but the people are now on the other side of memory
who are these people?

these inventors of a nation
to then bury such a nation under a mountain of debt
these inventors of community
to then destroy such a community with exhausting individualism
inventing fire to set fire to the jungle
travelled to the moon and yet on earth
the poor continues to sleep in the shadow of history

Trịnh sang once:
“humanity curled up like animals in winter”
and history continues to justify itself
with the political winters that will never dissolve

4.
like the songs drifting in the night out at sea
the angels have lost their messages
remain is the sea
quietly, tired, patient
beholding the words we will dare not say

as we continue to hang around
as though we’re the author of humanity’s last song
the truth appears as quietly as the moon would late into the night
us both for each other
angel and sacrifice

if there’s a rebellion worth singing about
then it’s a rebellion against
the smooth ruthlessness
that humanity has to get used to like the salty taste of the sea

and each day that we are able to get over it
get washed up into the forbidden zone of our humanity
the way waves get washed up on an eroding sand bank

5.
the sea in the dark tonight lies there like a wound
not sure who was at fault
a million reasons for the sea to be sad
it remembers that it was green once
waves soothing gently edges of the horizon
torn apart like exhausted lovers
knocking on a memory we have dropped somewhere

we follow the shoreline
as though we are following the length of history
each wave is a century
and each century in our hand is each salty lick of a wave

once upon a time, the sea was where the gods delivered their blessings
in present time, the sea is where humanity delivers its transgression

not once did the sea speak up
but its silence is the forgotten verse
Trịnh had left behind
on a beach in the dark
the shadow of humanity from so many centuries ago
he waits not for war
waits not for peace
waits not for a single promise from history
he waits merely for the easing of his sadness
a night when he can sleep and not dream of tidal waves

he understands that the sea will always come home
when humanity may not
a voice as tender as chalk dust
as sad as a wave disappearing
all revolution in the end
wants to find a place where humanity may be human
the sea heard what was said but it will not reply
while the waves retreat into the distance like a long sigh

the waves said:
freedom is the fate of humanity
and yet tonight the sea said:
freedom is something humanity tend to drop as they
running away from themselves

the sound of the sea is as clear as the sound of a person
when it’s near, when it’s far
when it’s earnest to the point that it could burn and blister
when it’s lonely to the point of weeping

“your departure hereafter, your name missing from the sea calls you home”
and the sea thought:
if humanity were to leave the sea forever
will the sea call humanity home?

or is the sea too tired, all it wants to do is sleep?
sleep through the centuries where humanity
continues to fail at how to love for each other

I bent down, picked up a shell
it’s empty, but the sound in it
sounds like angels void of messages
washed up here

the sea is just a witness to what is missing from the sea
everything missing from the sea
including what humanity wants to forget

these are the words of a song
not reserved for the next generation
it is reserved just for the sea
the last entity
to miss humanity

BÀI TRƯỜNG CA CỦA BIỂN TRONG LỒNG NGỰC

1.
“Biển nhớ tên em gọi về…”
nhưng thay vì gọi về một người
biển gọi về một nền văn minh đã già
đã cạn hơi
đã mất trí nhớ

bạn thấy tôi đang trôi
như người hát ru đứt hơi
buổi hòa nhạc cuối của loài người

những đám mây kéo nhau đi
như những câu hát không còn điệp khúc
trôi qua bầu trời
sau cả một thế kỷ chiến tranh
các chủ nghĩa cách mạng và phản cách mạng
những lời hứa bị rỗng như vỏ ốc phơi khô

bạn nghĩ về các thiên thần như nghĩ về biển nhớ
ngày xưa mênh mông
giờ chỉ còn lại âm thanh
va đập sóng và ảo tưởng

2.
ngày xưa, thiên thần là thông điệp
biển cũng là thông điệp
của khởi nguyên, của vô tận, của lặng im

giờ đây thiên thần đã lạc ngôn ngữ
biển thì lạc màu xanh
tiểu thuyết lạc thành lịch sử
những câu thơ ứ máu lạc thiên thần
con người chỉ cần khẩu hiệu

các thiên thần tìm con người như tìm người tình cũ
“Thế giới này còn đáng sống không?”
câu hỏi như câu hát cũ
trôi dạt, đầy muối mặn, đầy mưa
đầy những giọt nước mắt đã quá hạn

nhưng nhân loại không còn khả năng trả lời
vì muốn trả lời, người ta phải tin vào một thứ
đã chìm dưới đáy đại dương
những vai diễn thuyền nhân vờ yêu nhau giả vờ hội thảo
như chưa bao giờ đói, chết hay bị thương
trùng dương đang cương lên cơn lãng mạn

nhưng ngôn ngữ sau nghìn năm lịch sử
chỉ còn tiếng va đập của vỏ lon
trên bờ biển mỗi đêm
của những người đã quên

người câm tìm người điếc
người điếc tìm người mù
người mù tìm ai?
không ai biết

biển biết
biển luôn luôn biết
nhưng biển không còn muốn trả lời

3.
biển đặt ống nghe lên ngực
không phải nghe những nhịp tim
mà câu chuyện thuộc về lịch sử

lịch sử là tiếng rên khe khẽ
như tiếng thở dài của người vừa tỉnh dậy
sau cuộc chiến dài đến mức quên tên

tiếng ấy buồn như Trịnh
nhưng sắc như Nguyễn
và lạnh như báo cáo số lượng dân số
những thân xác vô hình
khi những cơn lũ vẫn cứ đúng “quy trình”
khi người ta xem mạng người như số học

những triết gia nói rằng
“con người là mục đích tự thân”
nhưng lịch sử lại nói rằng
“con người là phương tiện”
còn cuộc sống thầm thì
“con người là chi phí phát sinh”

những âm vang như tiếng sóng
đập vào bờ cát đã xói mòn
nói về các thiên thần như vậy đủ rồi
hãy nói về nhân dân
nhưng nhân dân đã qua bên kia bờ ký ức
nhân dân là ai?

là những người phát minh ra quốc gia
và chôn nó dưới núi nợ
là người phát minh ra cộng đồng
và phá tan bằng chủ nghĩa cá nhân mệt mỏi
phát minh ra lửa chỉ để đốt rừng
đi tới Mặt Trăng nhưng ngay trên mặt đất
những người nghèo vẫn nằm ngủ dưới bóng của lịch sử

Trịnh từng hát:
“người nằm co như loài thú khi mùa đông về”
và lịch sử tiếp tục chứng minh
bằng những mùa đông chính trị không bao giờ tan

4.
như tiếng hát trôi trên biển đêm
thiên thần đã mất thông điệp
chỉ còn lại biển
âm thầm, mỏi mệt, bất chấp
ôm lấy những điều ta không dám nói

khi chúng ta tiếp tục loanh quanh
như người viết ca khúc cuối của nhân loại
sự thật hiện ra im lặng như trăng khuya
chúng ta vừa là thiên thần
và là kẻ hiến tế cho nhau

nếu có cuộc nổi loạn nào đáng để hát
thì đó là nổi loạn chống lại
sự trơn tru tàn nhẫn
mà loài người phải quen như quen vị mặn của biển

và mỗi ngày, ta bước qua nó
trôi vào vùng cấm của chính nhân tính mình
như sóng trôi vào bờ cát đang tan

5.
biển đêm nay nằm như một vết thương
không còn nhớ ai đã gây ra
một triệu nỗi buồn của biển
biển chỉ nhớ mình đã từng xanh
tiếng sóng vỗ vào mép bầu trời
rách ra như người tình mệt mỏi
gõ cửa một ký ức mà ta đã đánh rơi

chúng ta đi dọc bờ biển
như thể đang bước dọc lịch sử
mỗi con sóng là một thế kỷ
và mỗi thế kỷ trôi qua để lại một vết muối mặn liếm trên tay

ngày xưa, biển là nơi thần linh gửi xuống phước lành
ngày nay, biển là nơi con người gửi xuống tội lỗi

biển chưa từng cất tiếng
nhưng chính sự im lặng của biển
một ca khúc Trịnh bị bỏ quên
trên bờ biển đêm
một bóng người từ bao nhiêu thế kỷ
anh ta không chờ chiến tranh
không chờ hòa bình
không chờ bất kỳ một lời hứa nào từ lịch sử
anh ta chỉ chờ nỗi buồn tan bớt
để có thể ngủ một đêm không mơ thấy sóng thần

anh ta biết biển vẫn trở về
còn con người thì không
giọng nhẹ như bụi phấn
buồn như một con sóng vừa tan
mọi cuộc cách mạng rốt cuộc
đều muốn tìm một chỗ để con người được làm người
biển nghe câu ấy và không trả lời
nhưng sóng biển lùi xa như tiếng thở dài

những con sóng nói:
tự do là số phận của con người
nhưng đêm nay biển thì thầm:
tự do là thứ con người luôn đánh rơi
trên đường chạy khỏi chính mình

tiếng biển rõ như tiếng của một người
lúc gần, lúc xa
lúc tha thiết đến bỏng tay
lúc cô độc đến muốn khóc

“Ngày mai em đi, biển nhớ tên em gọi về…”
và biển nghĩ:
nếu nhân loại rời biển mãi mãi
liệu biển có gọi về không?

hay biển mệt rồi, biển chỉ muốn ngủ?
ngủ qua những thế kỷ mà loài người
vẫn chưa học được cách yêu nhau

tôi cúi xuống, nhặt một vỏ sò
nó rỗng, nhưng âm thanh trong đó
giống như tiếng những thiên thần không còn thông điệp
đã trôi dạt về đây

biển chỉ là nhân chứng

biển nhớ
biển nhớ tất cả
cả những điều nhân loại muốn quên

đây là lời hát
không dành cho thế hệ sau
chỉ dành cho biển
kẻ cuối cùng còn chịu nhớ
về loài người

Mai Khao Beach, Phuket, Thailand. Photography: Nguyễn Thị Phương Trâm

6.
baby, this century
rising from the ashes of dreams
because of a gust of wind
fire and decimation

my lullaby is that long sigh
a civilization that is no more
green was the sea once
now evident in pages of fiction

did you know baby, the philosophy of this century
no one has the answer to the question
pages of a book turning by itself in the wind
spoke about the things where history is too tired
where no one want to note or copy

truth is not something humanity is looking for anymore
they look for what will not hurt them
truth like roots in the wilderness
trees and more trees salty and alive in memory
“blanket me with the salt of the land
my bullet wound steeped in the salt where I land
stings the flesh the bone stings those who had lay down their life”

we holding onto this century
as though we’re holding onto an orphaned child
the face of millions and millions of missing people
migrations are it’s teardrops
in boats, through the storms
in time with the footsteps tripping over each other in the street
knowing not whether they’re rushing toward the future
or trying to escape the past

the century sitting right up the odd night
asking the simplest of questions:
“why is there not a long left in humanity ?”

hearafter we will forget
the nameless fights
this orphaned century
as painful as half a song
harmonies sinking to the bottom of the sea

I want to sing to it a lullaby
with the voice of a street seller
this century can sleep in the end
sing to it to keep it alive
because it’s still a child with the burden
our karma

7.
softy to you baby, to the sea, I will sing
souls who have not found a home
I will tell you about those
who were left behind in the history of humanity
after the longest withdraw

they don’t want to live off the sun
since the sun is nothing but a memory
embers were the source of their survival
smoulders deep in the earth
as though the last glimmer of life
lies in death

embers sustained them
history like a book
with its first page ripped out
and lines across the last page
in disarray
footnotes and question marks
without an answer

did you know baby this century
light reserve just enough ember
to light the way for each other

since too much light can burn us
and we have chosen embers
a kind orphaned light
without a keeper
in windy nights
we huddle together
the way people long ago
learn how to let go of a world that was falling apart
without lost of identity

some were once wariors
now knows off by heart the harmony
how to put children to sleep with their lullaby
because easy was murder
because leaving each other alone was harder

some are poets
out of touch at the time
now just as out of touch
but humanity in the end
need to sing
need a song to confirm their existence
so they hold on to him
even when his poems no longer rhymes
just heavy breathing
like wind through abandoned homes

you can say baby that they are weak
but they are the last proof
that humanity can still have light
when there’s nothing left to set on fire

in their shadows from afar
see in each one of them
a sadness as beautiful as a song
so sad that it can be
turn into something call hope
because only those with sadness
can remember what it’s like to be human

baby, those who live off embers
innovation is beyond them
they simply hold on to each other
so they won’t fall off the edge of the world

sometimes, it’s as simple as that
born heroes
and the whispers of the sea out there
no one can quell the light of such embers
they know how to remember each other

8.
tonight
on a hill where they erect the tombstones
breeze through the rows and rows of trees
as though through the husky throat of a century

from damp soil, grass as soft as songs as soft as memory
lullabies used to put a nation to sleep through a war
through peace, through hope
and afternoons no one can remember
each person turning up quietly one at a time
as though they do not want themself to wake up

those who have called upon their name
to settle with the realization that
all those names as they say are
no more

they turn up not to cry
they’re here to listen
since only in silence
humanity can hear the right questions it wants to ask

each person with the burden of a name
gathered in a circle as in ritual
from the centre of the circle, rise a song
“one lover after the other they leave us like small rivers”

herein rise in a song
each one of us in the circle
as though to remember one thing
very much like a name
not a name on their ID card
but the name their mother’s used to call them
while they’re in her arms, the name they’ve lost
dropped somewhere at the market in the crowd

a little girl claimed
the fragility of my name
an elderly woman echoed
through a toothless smile
mine is much the same

night
it is full of these names in the dark
returning slowly
a name
standing in front of a song
that will never die

6.
em ơi, thế kỷ này
lớn lên từ tro than của giấc mơ
vì bầy gió đã luồn vào
đốt sạch

anh ru nó bằng tiếng thở dài
của những nền văn minh không còn
tiếng của biển đã từng xanh
giờ chỉ còn trên những trang tiểu thuyết

em biết không, triết học của thế kỷ này
là câu hỏi không người đáp trả
những trang sách tự lật trong gió
nói những điều mà lịch sử đã mệt
không còn ai muốn chép

con người không đi tìm sự thật nữa
họ chỉ tìm thứ không làm họ đau
còn sự thật như đám rễ hoang
sống trong ký ức rừng ngập mặn
“đắp cho anh nắm đất mặn xứ này
nơi anh ngã muối ngấm vào vết đạn
xót thịt xót xương xót người nằm xuống”

chúng ta ôm lấy thế kỷ này
như ôm một đứa trẻ mồ côi
có khuôn mặt của hàng triệu người đã biến mất
nó khóc bằng những cuộc di dân
trên thuyền, trong bão
ngay khi giữa phố đầy những bước chân
không ai biết mình đang chạy tới tương lai
hay thoát khỏi quá khứ

có đêm thế kỷ ngồi dậy
hỏi một câu rất giản dị:
“tại sao con người không còn hát?”

ngày mai chúng ta sẽ quên
những cuộc chiến không tên
thế kỷ mồ côi này
đau như một bản nhạc bỏ dở giữa chừng
mọi hợp âm đều rơi xuống biển

anh muốn ru nó
bằng giọng của người hát rong
cuối cùng để thế kỷ ngủ
ru để nó đừng chết
vì nó vẫn là một đứa trẻ
mang nghiệp của chúng ta

7.
anh hát khẽ thôi, cho em, cho biển
những linh hồn chưa tìm được ngôi nhà
anh nói với em
về những kẻ còn sót lại
sau cuộc rút lui dài nhất của nhân loại

họ không sống bằng mặt trời
vì mặt trời chỉ còn là một ký ức
họ sống nhờ những đốm tàn tro
âm ỉ trong lòng đất
như thể mầm sống cuối cùng
lại nằm trong cái chết

những kẻ sống nhờ ánh tàn tro ấy
lịch sử giống như một cuốn sách
đã bị xé mất trang đầu
và trang cuối
ngổn ngang những đường gạch chéo
những chú thích và những câu hỏi
chưa có ai trả lời

em biết không một thế kỷ
ánh sáng chỉ giữ lại chút tro tàn
để soi đường cho nhau

vì nếu ánh sáng quá mạnh sẽ đốt cháy chúng ta
chúng ta chọn tàn tro
thứ ánh sáng mồ côi
không thuộc về ai
trong những đêm gió nổi
chúng ta tụ lại quanh nhau
như bầy người cổ xưa
học cách rời bỏ một thế giới đang sụp đổ
vẫn không đánh mất mình

có người từng là chiến binh
giờ nằm thuộc lòng
bản hòa tấu ru cho trẻ con ngủ
vì giết nhau quá dễ
còn để cho nhau yên thì mới khó

có người là thi sĩ
đương thời bị xem là lạc điệu
giờ vẫn lạc điệu như thế
nhưng bầy người cuối cùng
cần một tiếng hát
để thấy rằng mình còn tồn tại
nên họ giữ anh ta lại
dù thơ anh chẳng còn gieo vần
chỉ còn những tiếng thở
như gió lùa qua những ngôi nhà hoang

em có thể nghĩ họ yếu đuối
nhưng họ là bằng chứng cuối cùng
rằng con người biết thắp sáng
ngay cả khi không còn gì để đốt

từ xa nhìn vào bóng họ
thấy trong từng người
là một nỗi buồn đẹp như bài hát
buồn đến mức
thành một cách để mà hy vọng
vì chỉ ai còn nỗi buồn
mới nhớ cách làm người

em ơi, những kẻ sống bằng ánh tàn tro
không làm nên cuộc cách tân nào
họ chỉ giữ lấy nhau
để không rơi khỏi thế giới

đôi khi, chỉ thế thôi
đã là một anh hùng
và biển ngoài kia thì thầm
không ai tắt được ánh sáng
của những tàn tro biết nhớ nhau

8.
đêm nay
trên ngọn đồi nơi người ta đặt những tấm bia đá
gió thổi qua những hàng cây
như thổi qua cổ họng của thế kỷ đã khàn tiếng

mặt đất ẩm, cỏ mọc mềm như ký ức những bài ca
từng ru một dân tộc qua chiến tranh
qua hòa bình, qua hy vọng
và những buổi chiều không ai còn nhớ
mỗi bóng người đến một cách lặng lẽ
như thể họ không muốn đánh thức chính mình

những người từng gọi tên mình
rồi một ngày nhận ra
tất cả những cái tên ấy
không còn

họ đến không phải để khóc
đến để nghe
vì chỉ trong im lặng
con người mới nghe được những câu hỏi thật của mình

mỗi người mang theo một cái tên
quây thành vòng tròn như một nghi lễ
từ giữa vòng tròn, một giọng hát cất lên
“từng người tình bỏ ta đi như những dòng sông nhỏ…”

và khi câu hát cất lên
từng người trong vòng tròn
như nhớ lại được một điều
rất giống cái tên
nhưng không phải tên trên chứng minh thư
mà là tên mẹ gọi khi ôm họ vào lòng
tên mà họ đánh rơi
giữa chợ đời chen lấn

một cô bé bỗng nói
tên tôi là mong manh
một bà lão đáp lại
bằng nụ cười không còn răng
tên tôi cũng vậy

đêm
nó đầy ắp những cái tên
đang từ từ quay trở lại
một cái tên
khi đứng trước một bài ca
không bao giờ chết

Sea, waves, photography by Nguyễn Thị Phương Trâm

9.
baby, listen
a dazzling city once
like the imaginative mind of humanity in its youth

the glass windows used to reflect those intimate moments now blurry under a layer of dust
intersections eyewitness to people in a rush
to be in time for work, be in time to love each other, in time to break up
now nothing but puffs of grey smoke
stretched out as though memory is being buried alive

but there’s still a bright light
a lonely flame
in a room on the third floor
paint peeled wall
peeling pieces of disappointment of the twenty first century
that can not be healed

the window still opened, breaths of the wind
carries with it the sound of a distant sea
lingered echoes of a song
the days humanity still cared for each other
help those in need

baby, you ask: this flame, who lit it?
all I can do is shake my head
maybe it was the first person who left
left it burning because they forgot to blow it out
maybe it’s a soul
wanting to leave a sign for thoses to come
also maybe it is destiny
denying darkness its victory

that flame choking the way mother’s caution is caught
in her throat during each yearly flood
where’s there’s light
there’s still a way to come home

for those from the jungle
those from the sea
those who had given up from the East
those with nothing to lose from the West
could altogether call what’s over there home

that night, the first person to step through the door was
not a hero
not a philosopher
just a very sad soul
looking for somewhere to sit down
to catch their breath and sing

then through the door was the second
then third person
“the welcome embrace of trees and mountain
visit, the booby traps and machetes…”

no one said any thing
no one said any thing
they simply sang in that dim weak light
as though they all had an understanding
the only thing they need to keep safe
was not their life
but their humanity
already as fragile as a piece of paper
but still as pure as a verse of a song
sang in the middle of the day
gleaming blue steel

that was when I understood dear love:
that flame there, it was not waiting for redemption
nor was it waiting for a miracle
or a change in history
it’s waiting only for one thing:
It’s waiting for evil doers to feel the shame of their actions
feel sad when they see the pain of blood and skin colour of other people
other than them

10.
we understand that
declarations
begins always with light

it only ends
with the things people cannot
straight away see
sentences
hanging in the square
each time a new ideal is born
the call for freedom
written in a tone of an edict

the declaration
written with bare arms
and read in a thick husky voice
of those who once upon a time
had too much faith in big dreams

“Us that is
what is left of us
declare that we have no faith
in declaration.”

because we inderstand
all the big stuff
must be announced in a soft voice
resolution is unnecessary when it comes to kindness
strategy does not equate to caring
it’s simply a hand reaching out at the right time

we believe in the small things
a glass of water for a stranger
a shelter from the rain
a timely apology

we chose to withdraw
so we won’t step on each other

someone asked:
“you guys think you can change the world
with tenderness?”

11.
we meet the people
sitting around mending the sky

they’re not saints
not poets, philosophers
or heroes
just ordinary people
sick from waiting for a miracle
from someone else

they sit waiting on the roof in the flood
crumbling bell towers
bridges to nowhere
holding onto nothing but old songs
and the glimmer of old memories

they asked:
the sky did not tear by itself
the hole in the ozone layer is man made
they bend over, pick up the humanity’s sorrows
a forgotten war
an unofficial migration
a misplaced promise of peace
the death of a love in infancy
the last look between two people
the blameless card dealt

all picked up by them, wiped clean
placed in the empty spots across the horizon
as though they’re stars
someone accidently dropped

one of them looked up
we’re mending the sky
so it won’t fall on the children
who will definitely come this way

another person added
we’re mending the sky
because no one lifts their chin to look up anymore

the last person said
we’re mending the sky
because if we do not, the night will swallow all of us whole

I watched them my love, the souls who quietly worked
and history will never remember them
but then again for that reason
it is worth the effort

sound of wind through the holes and tears
cry out like the notes played on a broken keyboard
attentively they listen nodding:
the sky is in a lot of pain
we should be more tender

like someone’s claw marks through time
each shimmering row of thread high in the sky
each small thread of hope
returned to the earth

you asked my love:
what will they do after they finish mending the sky?

I smiled:
only then will they lie down and rest
leave us with
a sky though not perfect
but enough to keep us warm in this orphaned century

9.
anh kể em nghe
một thành phố từng rực rỡ
như trí tưởng tượng của con người khi còn trẻ

những cửa kính từng soi bóng các cuộc tình đã mờ lớp bụi
những ngã tư từng chứng kiến người ta rất vội
kịp làm việc, kịp yêu nhau, kịp bỏ nhau
giờ đây chỉ còn những vệt khói xám
kéo dài như ký ức bị chôn sống

nhưng một ngọn đèn vẫn sáng
ngọn đèn cô độc
trong tầng ba của một căn phòng
bức tường bong tróc
như những mảng thất vọng của thế kỷ hai mươi mốt
không chữa lành

cửa sổ vẫn mở, gió thở
mang theo tiếng của biển rất xa
dư âm của lời ca
những ngày người ta còn biết thương nhau
qua cầu không rút ván

em hỏi: ai thắp ngọn đèn ấy?
anh chỉ biết lắc đầu
có thể của một người ra đi từ lâu
nhưng quên tắt
có thể là một linh hồn
muốn để lại dấu hiệu cho kẻ đến sau
cũng có thể là định mệnh
chưa muốn bóng tối chiến thắng

ngọn đèn ấy, nó nghẹn lại
như lời mẹ dặn trong mùa mưa lũ
ở đâu còn ánh sáng
ở đó còn đường về

cho những ai từ rừng
cho những ai từ biển
những kẻ tuyệt vọng từ phương Đông
những kẻ không còn gì để mất từ phương Tây
đều lặng lẽ được về phía ấy

tối hôm ấy, người đầu tiên bước vào căn phòng
không phải anh hùng
không phải triết gia
chỉ là một kẻ buồn quá
tìm chỗ để ngồi xuống
thở và hát

thêm một người thứ hai
một người thứ ba
“rừng núi dang tay
đi thăm, hầm chông và mã tấu…”

không ai nói gì
không ai hỏi ai
họ chỉ hát trong ánh sáng yếu ớt ấy
như thể tất cả đều hiểu rằng
điều duy nhất họ phải giữ
không phải là mạng sống
mà là nhân tính
đã mỏng như tờ giấy
nhưng vẫn đẹp như một câu hát
được hát giữa trưa
xanh ngời ánh thép

đó là lúc anh hiểu:
ngọn đèn kia không chờ cứu viện
không chờ phép lạ
không chờ lịch sử thay đổi
nó chỉ chờ một điều duy nhất:
chờ những người còn biết xấu hổ khi làm điều ác
và biết buồn khi thấy người khác đau
máu đỏ da màu

10.
chúng tôi đã hiểu rằng
những lời tuyên ngôn
luôn bắt đầu bằng ánh sáng

nó chỉ kết thúc
bằng những điều
người ta không chịu nhìn thẳng
những hàng chữ
được treo lên quảng trường
mỗi lần có một lý tưởng mới chào đời
những lời kêu gọi tự do
bị viết bằng giọng ra lệnh

bản tuyên ngôn
được viết bằng cánh tay trần
và đọc bằng giọng khản đặc
của những người đã từng
tin quá nhiều vào những giấc mơ lớn

“Chúng tôi,
những kẻ còn sót lại,
tuyên bố rằng,
không còn tin vào tuyên ngôn.”

vì chúng tôi đã hiểu
rằng mọi điều lớn lao
phải được nói bằng một giọng nhỏ nhẹ
rằng tử tế không cần biểu quyết
rằng yêu thương không phải chương trình
chỉ đơn giản một bàn tay chìa ra đúng lúc

chúng tôi tin vào những điều nhỏ bé
một chén nước cho người lạ
một mái hiên trú mưa
một lời xin lỗi kịp lúc

chúng tôi chọn lùi lại
để không dẫm lên nhau

ai đó hỏi:
“các người nghĩ thế giới sẽ thay đổi
bằng sự dịu dàng sao?”

11.
chúng tôi gặp họ
những người ngồi vá lại bầu trời

họ không phải thần thánh
không phải nhà thơ, triết gia
cũng chẳng phải anh hùng
chỉ là những con người bình thường
đã quá mệt với việc chờ đợi phép màu
từ tay của kẻ khác

họ ngồi trên những mái nhà bị ngập
những tháp chuông gãy
những cây cầu không dẫn đến đâu nữa
trên tay chỉ có những câu hát cũ
và những mảnh ký ức lấp lánh

họ nói:
bầu trời không tự rách
chính con người làm nó bị thủng
họ cúi xuống, nhặt nỗi buồn của nhân loại
một cuộc chiến bị lãng quên
một cuộc di cư không ai ghi chép
một lời hứa hòa bình đã mất
một tình yêu chết trẻ
ánh mắt lần cuối giữa hai người
cái thẻ bài vô tội

tất cả đều được họ nhặt lên, lau sạch
đặt vào khoảng trống của vòm trời
như thể chúng là những ngôi sao
kẻ nào đó lỡ đánh rơi

một người trong nhóm ngẩng lên
chúng tôi vá lại bầu trời
để nó đừng rơi xuống đầu những đứa trẻ
thế nào cũng đi qua đây

một người khác tiếp lời
chúng tôi vá lại bầu trời
vì không còn ai biết cách ngẩng đầu nữa

người cuối cùng
chúng tôi vá lại bầu trời
vì nếu không, đêm sẽ nuốt hết chúng ta

anh nhìn họ, những người thầm lặng
đang làm việc mà lịch sử sẽ không bao giờ nhớ
nhưng có lẽ vì vậy
nó mới đáng làm

gió thổi qua những lỗ thủng còn dang dở
kêu như những phím đàn vỡ
những người ấy lắng nghe, rồi gật đầu:
bầu trời vẫn còn đang đau
nhẹ tay hơn một chút

như móng tay ai cào vào thời gian
cứ mỗi đường chỉ khâu lấp lánh trên cao
là một chút hy vọng
lại trở về trên mặt đất

em hỏi:
rồi họ sẽ làm gì khi bầu trời đã vá xong?

anh mỉm cười:
khi ấy, họ sẽ nằm xuống nghỉ
để lại cho chúng ta
một bầu trời dù không hoàn hảo
nhưng đủ để che một thế kỷ mồ côi

Phú Quốc, Việt Nam. Photography by Nguyễn Thị Phương Trâm

12.
when history closes a door
they embrace the spring in their arms
they fly beyond time

without anyone holding them back
they leave history behind
birds refusing to fly North
because they know the cold would destroy what’s left of memory

they walk away in silence
without fire
without a map
on them they carry the smallest slice of spring
wrapped in a handkerchief
like the glass marbles kids used to hide
worried their mothers might take them away

that slice of spring, it’s not a flower
not sunlight
those who do not believe in the concept of “enlightenment”
since they see that even light could be injured

like the residual heat left behind on a chair
when you stand up
they have gone beyond history
where there are no issues
just a silence space across the sky
where literature is free from judgment
like the fear of waking
history fast asleep at the bottom of a hill

one of them said:
I left history behind
only because I want to love again
without people watching me

and in that village, history
may have perhaps made other people feel less afraid

the oddest thing
the only thing they had to do was breathe
and the world feels less scary

sometimes looking back at the old sky
they see history continues to
spill blood
struggle
libel
build
pull down
more bloodshed

they don’t need acknowledgement
saving just enough warmth for humanity
when everything has turned cold

and history is nurtured
with tenderness beyond reason
held high by those who makes no promises
suddenly the only thing left
when history have no one left to note their name

14.
when the sound of a bomb takes away
a breath

when the smoke of war
lingers still on the clothes on our back

guns no longer speaking
still burning slowly in the ground

because we still do not want to forget
we can all still see
a blade of grass
not tall
not green to perfection
not standing tall against the wind
just a fragile thread
shyly poking it’s head out from a crack in a burning cement wall

where there has been fire
where humanity have withdrawn
where history thought
there is no life
but grass does not need history
to grow

at such a point
some might kneel down beside it
to say a prayer
the first line “teach us to love one another as You have loved us”

– the prayer of a survivor coming home

pray O blade of grass
you are softer than any philosophy
and yet you stand up faster than all kinds of pain and sorrow

you’re oblivious of the past
nor are you bothered about the future
and yet at this very moment
you have done
what humanity have forgotten:

thank you
for growing where people believe there’s nothing left to grow
country is not just land
it is the return of things thought to be dead

gosh O green grass, aching at the end of the horizon
falling through the heart
into the soil budding still as grass

– a child’s prayer

knows nothing about war
knows its mother’s silence
it asking:
grass, does it hurt there?

to no reply
but those who heard feels
the pain more more painful for longer

– prayer of a person who had taken up arms

both hands familiar with the sound of explosions
and your conscience could slowly sit down:
– my bullets have entered the places where the grass will grow
the earth shrivelled up from fear
and yet the grass continued to grow
fragile to the point I wanted to cry

my apologies to the seasons of spring
who had missed my bullet

my apologies for not believing
in miracles

but if there were miracles
then it would be like green commas
in a dejected sentence

they stand around the small blade of grass
like standing around a small flame during
the funeral of a century

no one singing, but the wind to replace them
no one crying, but the dust playing in the light
the cause of red eyes and tears

O grass, we are the cause of the tear in the sky
we are the decay in memory
stamping out the light of what is left of the spring
burning to ashes our soul

comes the day we stop, stand to face
a blade of grass, and still knows how to stay silent
know how to breath slowly
how to reach out and touch another living thing

and it will be
amidst the bombs and munition of the world
rise the last prayers
not to justify or ask for anything
we are all hurt
but like grass each wound knows how to be green again

12.
khi lịch sử khép lại cánh cửa
họ lặng lẽ ôm mùa xuân trên tay
bay ra thời gian

nhưng không ai giữ lại
họ đã rời khỏi lịch sử
những bóng chim từ chối bay về phương Bắc,
vì biết trước gió lạnh sẽ giết chết ký ức

họ đi trong im lặng
không mang theo lửa
không mang theo bản đồ
chỉ mang một mùa xuân nho nhỏ
giấu trong khăn tay
như bọn trẻ từng giấu viên bi thuỷ tinh
sợ mẹ lấy mất

mùa xuân ấy, không phải là hoa
không phải nắng
những người không tin vào khái niệm “khai sáng”
vì họ đã thấy ánh sáng cũng bị thương

như hơi ấm còn sót lại trên ghế
khi bạn vừa đứng dậy
họ ra ngoài lịch sử
nơi không còn biến cố
chỉ có khoảng trời câm lặng
để văn chương không cảm thấy bị xét xử
như nỗi sợ đánh thức
lịch sử đang ngủ vùi dưới chân đồi

một người nói:
tôi rời khỏi lịch sử
chỉ vì tôi muốn yêu trở lại
mà không bị ai cảnh giác

và trong ngôi làng, lịch sử
có thể làm cho người khác cảm thấy bớt sợ

kỳ lạ thay
chỉ cần họ thở
thế giới đã bớt sợ hãi thêm một chút

đôi khi nhìn về chân trời cũ
họ thấy lịch sử vẫn tiếp tục
đổ máu,
tranh giành,
mạt sát,
xây đắp,
sụp đổ,
rồi lại đổ máu.

họ không cần ai công nhận mình
chỉ giữ lại chút hơi ấm cho loài người
khi mọi thứ còn sót lại đã nguội

và lịch sử
được nuôi bằng sự dịu dàng không lý thuyết
được giữ bởi những người không hứa hẹn
bỗng trở thành điều duy nhất sót lại
khi lịch sử chẳng còn ai để ghi tên

14.
khi tiếng bom vừa dứt
một nhịp thở

khi khói chiến tranh
vẫn còn vương trong kẽ áo

khi mặt đất vẫn âm ỉ sức nóng
của những khẩu súng đã ngừng nói

vì chúng chưa chịu quên
mọi người vẫn còn nhìn thấy
một ngọn cỏ
không cao
không xanh màu xanh trọn vẹn
không đứng thẳng trước gió
chỉ là một sợi mỏng manh
rụt rè trồi lên từ vết nứt của lớp bê tông tường thành đang cháy

nơi mà lửa đã đi qua
nơi mà con người đã lùi bước
nơi mà lịch sử nghĩ rằng
sẽ không bao giờ có sự sống
nhưng ngọn cỏ không cần lịch sử
nó mọc

chính lúc ấy
có người quỳ xuống bên nó
để đọc bài kinh cầu nguyện
lời đầu tiên “người biết yêu người”

– bài kinh của kẻ còn sống sót trở về

lạy ngọn cỏ
ngươi mềm hơn mọi triết lý
nhưng ngươi cũng đứng dậy nhanh hơn mọi đau thương

ngươi không biết quá khứ
cũng chẳng màng tương lai
nhưng ngay lúc này
ngươi đã làm điều
mà loài người quên mất:

cám ơn
vì ngươi mọc từ nơi không ai nghĩ chẳng còn gì để mọc
quê hương không chỉ là đất đai
mà là sự trở lại của thứ tưởng như đã chết

ôi cỏ xanh ngươi buốt tận chân trời
ngã xuống xuyên giữa ngực
tan vào đất đâm chồi vẫn cỏ

– bài kinh của một đứa bé

không hiểu chiến tranh là gì
nhưng hiểu nỗi im lặng của mẹ
nó hỏi:
cỏ ơi, chỗ này có đau không?

không ai trả lời
nhưng mọi người nghe thấy
đau hơn và lâu hơn

– bài kinh của người từng cầm súng

hai tai đã quen tiếng nổ
và lương tâm người vẫn ngồi xuống thật chậm:
– tôi đã bắn vào nơi cỏ sẽ mọc
đã làm mặt đất co lại vì sợ
vậy mà cỏ vẫn mọc lên
mỏng manh đến mức làm tôi muốn khóc

tôi xin lỗi
cho những mùa xuân tôi đã bắn hụt

tôi xin lỗi
vì tôi không tin vào phép màu

nhưng nếu có phép màu
thì nó như dấu phẩy màu xanh
trên câu văn tuyệt vọng

họ cùng đứng quanh ngọn cỏ
như đứng quanh một ngọn nến nhỏ
trong tang lễ của thế kỷ

không ai hát, nhưng gió hát thay họ
không ai khóc, nhưng bụi bay trong ánh sáng
khiến đôi mắt đỏ lên như khóc

ngọn cỏ ơi, chúng ta đã làm rách cả bầu trời
làm mục nát ký ức
dập tắt mùa xuân
đốt cháy linh hồn của chính mình

nếu một ngày chúng ta còn đứng lại
trước một ngọn cỏ, còn biết lặng im
còn biết thở chậm
còn biết đưa tay chạm vào một sinh linh

và thế là
trên nền đạn bom của thế giới
những bài kinh cuối cùng được đọc lên
không để cầu xin, không để chứng minh
tất cả chúng ta đều bị thương
nhưng mọi vết thương đều biết cách xanh như cỏ

Sea Cliff Bridge, NSW, Australia. Photography: Nguyễn Thị Phương Trâm

A HYMN OF TENDERNESS
FOR THOSE WHO ARE DISAPPEARING
BECAUSE OF THEIR MEMORY OF A WAR


love, this verse that I wrote
like a small offering
on the forehead of those eroding
like pebbles beneath the feet of this century

those who had survived the war
dying in the afternoons tainted with smoke
lost in the middle of peace
as though they are walking through a field long forgotten

where each step echoes the sound of an explosion
a past that refuses to leave them alone
as though the call of street sellers
were the sound of alarms and sirens

like a prayer
read over and over again
to snap you out of a nightmare

love, this verse that I wrote
I wrote it so the blue sky may be less cold
when it passes over their old shoulders

love, this verse that I wrote
I wrote it so that the sea may be less sad
seeing people standing around for so long
not knowing why they want to cry

love, this verse that I wrote
like lighting a candle
placing it in the middle of a room amid all that trembling
only a small candle flame
but enough for them to see that
darkness will never triumph over a flame that knows how to listen

and if war
continues to pump through their vein
then this hymn
will be the water in a brook that will clean their hands
shaken from so many years without the touch of tenderness

love, this verse that I wrote
for those who are slowly disappearing
because of the memory of a war
like sand through fingers
so I can tell them that
no one is born to then disappear
no one is born to then fade in memory

tonight, the most tender of hymns is written
in their thinnest of breaths
rising still, flying
like an apology turning up late
written for the hearts
that had safeguard the world

with a cost that no one
could ever repay

no echo or rising applaud
just silence
so all those exhausting memory could be placed down on the ground
like a soldier’s backpack
returning from a battle
that had lasted a lifetime

all they have to do is sit still
give themself the permission to believe
that the world will also slow down
wait for them

some place a hand on their chest
feels that their heartbeat
no longer sound like the fire of artillery

they are called by their name
in a world that had in the end
learned how to listen
to pain and not
turn it into folklore


BẢN THÁNH CA DỊU DÀNG
CHO NHỮNG NGƯỜI VẪN ĐANG BIẾN MẤT
VÌ KÝ ỨC CHIẾN TRANH


anh viết khúc này
như một lời tụng nhỏ
đặt lên vầng trán của những người
đã mòn đi như viên sỏi dưới chân thế kỷ

những người không chết trong chiến tranh
mà chết trong những buổi chiều còn sót mùi khói
những người đi lạc giữa hòa bình
như đi giữa một cánh đồng bị bỏ quên

nơi từng bước chân vang lên tiếng nổ
của cái quá khứ không cho họ bình yên
như thể tiếng rao hôm nay của người bán hàng rong
cũng thành còi báo động

như một lời kinh
đọc đi đọc lại
để bẻ gãy một cơn ác mộng

anh viết khúc này
để trời xanh bớt lạnh
khi đi qua vai họ

anh viết khúc này
để biển bớt buồn
khi nhìn thấy những bóng người đứng rất lâu
mà không biết vì sao mình muốn khóc

anh viết khúc này
như thắp lên một ngọn nến
đặt giữa căn phòng đầy những cơn run rẩy
ngọn nến nhỏ thôi
nhưng đủ để họ biết
bóng tối chưa từng thắng một ngọn lửa biết lắng nghe

và nếu chiến tranh
vẫn còn đang chảy trong mạch máu của họ
thì bản thánh ca này
sẽ là dòng suối rửa sạch đôi bàn tay
đã run lên từ quá nhiều năm không được chạm vào sự dịu dàng

anh viết khúc này
cho những người đang mất dần
vì ký ức chiến tranh
như cát đang rơi khỏi lòng bàn tay
để nói với họ rằng
không ai sinh ra để tan biến
không ai sinh ra để ký ức phai đi

đêm nay, bản thánh ca dịu dàng nhất
được viết bằng hơi thở rất mỏng
của họ, vẫn sẽ bay lên, bay lên
như một lời xin lỗi muộn màng
gửi tới những trái tim
đã từng bảo vệ thế giới

bằng cái giá mà không ai
trả lại được cho họ

không có tràng pháo tay nào vang lên
chỉ có sự im lặng
để những ký ức mệt mỏi
được đặt xuống như balô của người lính
vừa trở về sau một cuộc hành quân
kéo dài cả đời

họ chỉ cần ngồi yên
cho phép mình tin rằng
thế giới này cuối cùng cũng chịu chậm lại
để đợi họ

có người đặt tay lên ngực
nghe thấy nhịp tim mình
không giống tiếng súng

họ được gọi tên
trong một thế giới
cuối cùng, cũng học được cách
lắng nghe nỗi đau
mà không biến nó thành huyền thoại

Dawn, photography by Nguyễn Thị Phương Trâm

Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

NIGHT & THE CONTINUING FALLING VERSES OF…(6) | Lê Vĩnh Tài

SONGNGUTAITRAM Photography by Nguyễn Thị Phương Trâm

An epic poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Art: Đinh Trường Chinh

death are not rows of furrows in the field


death
aren’t rows of furrows in the field
it’s a small sail
drifting past the moon

grazing the moon
a shadow will sink
like a small cloud
like her also small
tiny tiny

death
rapid in its return
while no one is waiting
it seems to
set itself down right next to us
as he rams into the house
through the front gate
one sunny afternoon









1
Poetry writes a poem about death
poetry wakes up early to write about death
poetry believes one would see an angel

the angel would say to poetry
poetry could have ended up in the street
driving a bus
and the last stop was hell

poetry understands death is a part of life
except it resides in a box
But will it be more joyous or sad?

poetry have cried
not because poetry is sad and sulking
but because death is boarding the bus
poetry couldn’t see poetry’s home
far beyond the Sun

draping a dark shadow over poetry
poetry could always smell the scent of death
in the garden at first light
gosh the fragrant mornings

a corner of the garden in the morning light
poetry discern
often is the cause of chaos in the vernacular
until the moment poetry grasps its meaning

Much like poetry trying to make sense of death?
poetry view the reflections of the trees in the lake
we have never swam in it
we have never witnessed ourselves die
We still do not understand death?

poetry understand
because poetry witnessed the death
poetry knows the scent of death
it lingers in our hair
cold on poetry’s face
poetry knows not where it comes from
but poetry has a feeling
it might be poetry’s strength

look here
the light holding onto the trees in the lake
drawn in coloured chalk
on paper
hence poetry will never die

as we all laugh
then cry
then for no reason at all
to be quiet

even the silence
contains
the birdcalls or the sound of falling meteorites
something flying through the air
embodying light and darkness
poetry catching a glimpse
on the stage or on a lake, the tall trees

it cuts off both poetry’s eyes
poetry almost missing everything altogether
to write a poem about death

even we sometimes miss out on death
because of love
and we’re never
short of love

poetry reminds us that
love-is-an-angel
guiding us through the darkness
take it easy don’t rush
poetry




2
Poetry writes a poem about death
poetry dreaming next to a flame
waiting for any kind of movement

fleetingly runs across the tips of one’s toes
the news of death first thing in the morning
after one service medal after another 30, 40, 50 or 60 years
poetry scans the obituary list
out in the backyard

poetry pondering over why some die earlier and others later
Why would anyone drop dead straight after receiving an award?

is it because he’s weak
poetry remember him here
curled up in agonising pain and cold sweat
a valid fear
you don’t have to smile
so that death may smile

you invite him into your home
serve him tea
earnestly offer him a cigarette
and he talks about nothing but his 60 years of service

maybe once you’re dead, no one cares about revenge
especially for someone as old and as poor as he was
even if he did once obliterated an entire meadow
brought chaos to everything

he is the reason the teachers have to weed the fields
the poets must herd cows
if they don’t want to die

he is making a mess of everything
like a witch doctor
inside a threadbare sack
people used to keep warm in winter

because he likes it that way
it will be a paradise
not an animal farm
hence no one should question
their faith

the world isn’t exactly
what we expected, he went on
the stupid books
they’re all the same
and in silence, we listen to him

a piece of the moon is falling into the West
pulling with it the meadows and an entire sky
a yielding star
falling
now everything is under the cover of darkness

its darkness is as thick as though we were blindfolded
like being wrapped up in Mother’s apron
as though no one has ever heard of Mother’s grace
as she breaks an egg

he claims
there’s no need to be afraid of death
and they all listen
mocking the cowardice
lightly
so easily
that in the end, we’re all reduced
to dust
except for him

death
isn’t the rows of furrows in a field
it’s a small sail
drifting past the moon

grazing the moon
a shadow will sink
like a small cloud
like her also small
tiny tiny

death
rapid in its return
while no one is waiting
it seems to
set itself down right next to us
as he rams into the house
through the front gate
one sunny afternoon



3
Poetry writes a poem about death
but it’s not about death
it’s about poetry standing tall
singing an anthem for those who have lain down

not that it is the night
nor the tolling bells for whom
the moon wept

not because it is packed tight
like a slice of brawn that we all should try
like everything
that we see
at a burial
life is like a photograph
framed on a shelf

we’re awake because we can’t breathe
pour ourselves a glass of milk
continue to thoughtless tap on a keyboard
in the middle of the night lose our sleep
over a crying child

when everything ceases
when there are no more murmuring through the four chambers of our heart
the people crowding around shall see
an icy autumn
through the veil of mourning

certainly through the most challenging time
a lifetime of failures
death is an opportunity for those
who are proficient in reading the eulogy



4
Poetry writes a poem about death
so that humanity
beast and blooms
birds and bees
conceit, humility
will all be silenced

it couldn’t possibly constantly
subjects us to chaos
even though we have to veer left often
to survive

she had to spin around 3 times
so they can ogle at her
taking her 2 whole nights after that
tried, to scrub it off

you will pray
and the resounding echo
shall return
in a cloth sack
dishevelled like the mourning cloth

unimaginable
like the death of a child
humanity facing evil
mirroring the image of an angel

after the first death
Death will no longer be Death
but the darkness
flowing through our veins




5
Poetry writes a poem about death
poetry believe
there’s no alliance stronger than
death and the Devil
in their knitted web of evil



6
A national day of mourning
poetry’s reassured there will be no fines today
no one will be issuing traffic violation tickets
hence poetry is a bit reckless
driving without insurance

insurance for the fate of a man
poetry will not pay
poetry will immediately lose potency

the national day of mourning
Who will be
sending poetry a wreath?

the offering of flowers from whom
besides the impoverished children
playful always with poetry

they also desire
the knowledge of their future, what will happen then
at the end

the national day of mourning
who will enthusiastically proclaim
that that… that…
at at… at…


a sunburnt little boy
there at poetry’s grave
in a liberating prayer of the spirit
no charge of glorifying charity

the national day of mourning
when the coffin lid is closed
like long ago sealing up a box of dried fruit candy
on New Year’s Day
and the last words spoken
will be through six panels of wood

at a corner in town
poetry radiating light
a drop of tear shed by a dark skin little boy
aching on the verge of death

as the people with their wreaths
and poetry’s girlfriend
preaching about the destiny of humanity

their tears
instilled in the poor little boy
fear
on poetry’s
day of mourning



7
There are a million reasons to look down at a coffin
But is there only one way to lie about the death of poetry?

no one can prove
poetry for a time
tried to make a living

like when we eat chilies
it’s one way to air out our tongue

something will happen
something will fold back on itself
over and over again
blah blah blah

the saddest portrait poetry have ever seen
the dreadful artist
hung in poetry’s hallway
where the other day poetry tripped over
holding a glass of red wine

in an email
he painted poetry on trial
trying to relay the thoughts stuck
couldn’t escape poetry

he and an unrelated young woman lying
and only poetry was at fault
and whatever happened after that is public record

poetry cried
nothing but a mere verse
why would they shove so many
flaming chilies in poetry’s pocket?





8
Dear Auntie (Mother’s youngest sister)
Auntie, the cat will never know what you were like
but poetry knew

Mother passed away
Auntie got Poetry a pair of shoe
poetry was always in a rush
always destroying them

poetry remembered how
Auntie would walk everywhere

poetry rushing
Auntie shouting: hey your shoe kid
poetry scurrying
never stopped

poetry remembered the rush in all the rushing
and a pair of shoes was like life
Auntie always wishes poetry prosperity

those damn books
Auntie knew
does nothing but force poetry to bow in front of an audience
When should one lift their head?

like after that
poetry promised poetry’s wife
poetry will never sleep with anyone
besides her

lots of women thought poetry was gay
one woman tried to help cure poetry


Auntie understands that poetry was composed via text
hence when poetry’s book in the end meant
poetry desired
poetry’s hateful self to be set on fire

in poetry’s sleeplessness
Auntie did for Poetry penned

Auntie did soothe
poetry’s aching wrists
in poetry’s fictional earnest
like a friend

Auntie gently
sends poetry’s mind
to sleep

in Auntie’s dream
poetry was a man
would never bend
even if it meant
death in the end

hence in the days after missing the bus
poetry would never make a fuss
to push and such

amid the narrow leeway of natural disasters
amid the brilliant minds
poetry enthusiastically stepping up
Auntie discouraged in poetry
the nonsensical verses
even when it was how poetry savored life

Auntie wanted poetry to discover
not to go looking for luck

Auntie wanted Poetry’s feet to be
like the pair of shoes, she bought
to be trustworthy
in poetry’s grasp
the cat’s obliviousness
it saw only the scurrying rats

Auntie was aware of poetry’s impressionable age
walking bare feet
across the burning lawn
nothing at all to fawn

But Auntie would never forgive
the intransigent
poetry doesn’t always have a choice
when Auntie has to mill the grains and nurse the baby

yes, poetry has a little sister
her name is Le Thi Xuan Trang

Auntie said: sleeping is not death
fear is the cause of poetry’s confusion
the truth is but obsessions in a tablet
a drug for all of us

men swimming in the river
while their women are still by the banks
What could we do?
Mortals drudging through decades of storms?

Auntie understood
it’s not poetry Mother’s fault
poetry had to hide behind a door
with a red mark on one corner

like the fresh squinty eyes of the guys waiting
to declare: I love you
hovering over poetry’s wiry tiny body
Dear god, he’s bigger than an elephant

Auntie will never forgive poetry
poetry will be the last person as such
Auntie reminded poetry again
poetry must promise
as though it is some
national incident
—–

ĐÊM VÀ NHỮNG KHÚC RỜI (6) 


cái chết
không phải là con mương ngoài cánh đồng
nó như một cánh buồm nhỏ
trôi ngang mặt trăng

nó chạm vào mặt trăng
sau đó, có một hình ảnh sẽ chìm
như đám mây nhỏ
và nàng cũng nhỏ
xíu xiu

cái chết
quay lại quá sớm
khi không ai chờ đợi
nó dường như
trượt xuống bên cạnh mỗi chúng ta
khi anh ấy húc tăng vào nhà
qua cánh cổng
sau buổi trưa đầy nắng


1

Thơ viết bài thơ về cái chết
thơ thức dậy thật sớm để viết về cái chết
thơ nghĩ mình sẽ gặp thiên thần

các thiên thần nói với thơ
thơ suýt nữa bị đẩy ra đường
lái một chuyến xe buýt
ga cuối là địa ngục

thơ biết cái chết vẫn là cuộc sống
chỉ có điều nó nằm trong một cái hộp
chưa biết vui hơn hay sẽ buồn hơn?

thơ đã khóc
không phải thơ dỗi hờn
mà là khi cái chết đến trên chuyến xe buýt
thơ không nhìn thấy ngôi nhà của thơ
khuất phía sau mặt trời

nó phủ bóng đen lên thơ
như thơ vẫn ngửi thấy mùi tử vong
trong khu vườn mỗi sáng
trời ơi buổi sớm quá chừng thơm

một góc của khu vườn ánh sáng
thơ vẫn biết
hay làm rối loạn các ngôn từ
cho đến khi thơ hiểu hết ý nghĩa của nó

như thơ đang tìm hiểu ý nghĩa cái chết?
thơ nhìn thấy những thân cây trên mặt hồ
chúng ta chưa từng bơi trong đó
chúng ta chưa từng đứng xem mình chết
chúng ta chưa hiểu cái chết là gì?

thơ biết
vì thơ nhìn thấy cái chết
thơ ngửi mùi cái chết
nó di chuyển trên tóc
trên khuôn mặt lạnh buốt của thơ
thơ không biết nó thổi từ đâu
nhưng thơ biết hình như là sức mạnh
của thơ

ô nhìn kia
ánh sáng vẫn đang ôm những thân cây trên mặt hồ
được vẽ bằng phấn màu
trên trang giấy
và như vậy thơ không bao giờ chết

như tất cả chúng ta đang cười
rồi khóc
và lặng im
vô cớ

ngay cả sự im lặng đó
vẫn có
tiếng chim hoặc tiếng rơi của thiên thạch
một cái gì bay vút trong không gian
có bóng tối và ánh sáng
thơ kịp nhìn thấy
trên sân khấu có các thân cây vẫn đứng trên mặt hồ

nó cắt đứt hai mắt của thơ
làm thơ suýt nữa không còn nhìn thấy
để làm bài thơ về cái chết

ngay cả chúng ta cũng suýt không còn được chết
vì tình yêu
mà tình yêu
thì chúng ta đâu bao giờ thiếu

thơ nhắc chúng ta
tình-yêu-là-thiên-thần
dẫn chúng ta vào bóng tối
từ từ đừng vội
với thơ

2

Thơ viết bài thơ về cái chết
thơ ngồi mơ màng bên ngọn lửa
chờ một tiếng động

nó chạy trên các đầu ngón chân
như buổi sáng người ta đưa tin về một người đã chết
sau khi nhận huy hiệu 30, 40, 50 hay 60 năm
nằm trong tờ báo
thơ đang ngồi đọc phía sau nhà

thơ nghĩ sao người ta không chết sớm hơn hay muộn hơn
mà phải chết khi đã nhận về một giấy khen hay phần thưởng?

có lẽ anh ấy kiệt sức
thơ nhớ có lần nhìn thấy anh ta ở đây
co ro trong cái lạnh một cách khổ sở
và đáng sợ
bạn không cần phải mỉm cười
để cái chết mỉm cười

bạn đã mời anh ta vào nhà
pha một ấm trà
và cố gắng mời anh ta hút thuốc
bạn cũng nhớ anh ấy không nói gì ngoài việc mân mê cái huy hiệu suốt 60 năm

chắc khi chết không còn ai nuôi lòng thù hận
với một người vừa già vừa nghèo như anh ấy
dù trước đây anh ấy đã xóa sổ cả cánh đồng
anh ấy làm rối tung mọi thứ

anh ấy đã làm cho các giáo sư phải đi cắt cỏ
các nhà thơ đi chăn bò
vì không muốn chết

anh ấy đã pha trộn mọi thứ
như một thầy phù thủy
trong một cái bao tải rách
để mọi người giữ ấm trong mùa đông

bởi vì anh ấy thích
nó sẽ là một thiên đường
không phải trại súc vật
nên đừng ai đánh mất
niềm tin

thế giới
anh ấy nói: không như chúng ta mong đợi
những quyển sách ngu ngốc
không có gì khác biệt
và chúng ta im lặng nghe theo anh ấy

một phần của một mặt trăng đang rơi xuống phía tây
kéo cả bầu trời với những ngọn đồi
thành một ngôi sao đổi ngôi
rơi
làm mọi thứ tối thui

bóng tối của nó lây lan như ta bịt khăn lên mắt
như Mẹ quấn một chiếc tạp dề
như thể chưa từng ai nghe thấy sự dịu dàng của Mẹ
khi đập một quả trứng

anh ấy nói
không cần phải sợ cái chết
và mọi người nghe theo anh ta
chế nhạo sự hèn nhát
một cách nhẹ nhàng
không vội vàng
mà cuối cùng ai cũng tan
thành bụi
trừ anh ấy

cái chết
không phải là con mương ngoài cánh đồng
nó như một cánh buồm nhỏ
trôi ngang mặt trăng

nó chạm vào mặt trăng
sau đó, có một hình ảnh sẽ chìm
như đám mây nhỏ
và nàng cũng nhỏ
xíu xiu

cái chết
quay lại quá sớm
khi không ai chờ đợi
nó dường như
trượt xuống bên cạnh mỗi chúng ta
khi anh ấy húc tăng vào nhà
qua cánh cổng
sau buổi trưa đầy nắng

3

Thơ viết bài thơ về cái chết
nhưng đó không phải là cái chết
đó là lúc thơ đứng lên
hát cho những người nằm xuống

đó cũng không phải là bóng đêm
hay tiếng chuông nguyện hồn
ai đó và mặt trăng rơi lệ

đó cũng không phải là sự đông cứng
của miếng giò thủ mà chúng ta hãy nếm thử
nó không giống như tất cả
những gì ta đã thấy
trong lúc mai táng
như thể cuộc sống chỉ là một bức ảnh
đóng khung trên nóc tủ

và chúng ta không thể thở
không trở dậy pha sữa
và sau đó ngồi gõ phím vu vơ
vào lúc nửa đêm mất ngủ
vì tiếng khóc của con

khi tất cả mọi thứ đã ngừng
như bốn cái van tim không còn nghe rì rào máu chảy
mọi người vây quanh và thấy
một mùa thu sương giá
chiếc khăn tang

tuy nhiên ngay cả lúc đau đớn nhất
dù một đời chúng ta thất bại
cái chết vẫn mở ra cơ hội
cho những kẻ hành nghề đọc điếu văn

4

Thơ viết bài thơ về cái chết
làm cho cả nhân loại
muông thú và hoa
chim và bướm
sự kiêu ngạo, khiêm nhường
cùng im lặng

nó không nỡ
bắt chúng ta phải nhào lộn mãi
đành rằng trong cuộc sống nhiều khi phải lộn trái
vì miếng ăn

như nàng phải lắc cả 3 vòng
cho bọn chúng ngắm
sau khi tắm
2 đêm

bạn sẽ cầu nguyện
cái bóng chiếu lên tường của âm thanh
dội lại
trong một cái bao gai
lùng nhùng như áo tang

mơ màng
như cái chết của những đứa trẻ
nhân loại đang đối mặt với tội ác
mang gương mặt thiên thần

sau cái chết đầu tiên
những cái chết khác không còn là cái chết
nó chỉ là bóng tối
trôi trong tĩnh mạch của chúng ta

5

Thơ viết bài thơ về cái chết
thơ biết
không có liên minh nào mạnh hơn
cái chết và ma quỷ
bởi chúng ràng buộc nhau bằng tội ác

6

Ngày tang lễ
thơ yên tâm về những chuyến xe sẽ không bị phạt
vì vi phạm luật giao thông
nên thơ chơi ngông
không mua bảo hiểm

bảo hiểm của số phận đàn ông
thơ cũng không trả tiền
thơ bị mất hiệu lực của mình ngay tức khắc

ngày tang lễ
ai là người gửi
vòng hoa cho thơ?

đem hoa đến
ngoài bạn bè còn mấy cậu bé nghèo
hay cùng thơ nghịch dại

họ cũng muốn
thấy kết cục sau này của họ

ngày tang lễ
ai sẽ rao giảng nhung nhăng
rằng rằng rằng
pằng pằng pằng

nhưng một cậu bé khét nắng
đến ngôi mộ của thơ
cùng với bài kinh siêu thoát
không tính tiền công đức tụng ca

ngày tang lễ
khi nắp quan đã đóng trên đầu
như ngày xưa thơ dán chiếc hộp đựng mứt
ngày tết
và những lời cầu nguyện cuối cùng được nói
với sáu tấm ván

tại một góc phố
thơ tỏa sáng như giọt nước mắt
của cậu bé da nâu
đang đau như chết

và những người đã mang vòng hoa
cùng bạn gái của thơ đang thuyết giáo
về phận người

những giọt nước mắt của họ làm cho
cậu bé nghèo
thấy sợ
ngày tang lễ
của thơ

7

Có một tỉ lý do để nhìn xuống chiếc quan tài
nhưng chỉ có một cách nói dối vì sao thơ chết?

không ai có thể chứng minh
bạn cứ nghĩ thơ đã từng kiếm sống
một thời gian

như khi chúng ta ăn ớt
cũng là cách để lưỡi của chúng ta gió thổi

một cái gì đó sẽ xảy ra
một cái gì đó sẽ lặp lại
lặp lại lặp đi lặp lại
lải nhải lải nhải lải nhải

bức tranh buồn nhất thơ từng thấy
gã họa sĩ tệ hại
treo trong hành lang của thơ
nơi thơ chỉ lỡ trượt chân một đêm
trên tay một ly vang đỏ

trong bức email
gã vẽ thơ ở một phiên tòa
đang trả lời về những ý tưởng mà thơ mắc kẹt
không thể thoát

và một đứa con gái giả giọng không liên quan
như chỉ có mình thơ làm bậy
và những gì tiếp theo chúng ta đã thấy

thơ khóc
chỉ là câu thơ thôi
sao người ta lại nhét vào túi áo của thơ
quá nhiều ớt cay như vậy?

8

Dì út ơi
những con mèo không biết mặt Dì út của mình
nhưng thơ biết

Mẹ mất
Dì mua cho thơ một đôi giày
thơ chạy
cho đến khi suýt rách

thơ hay đưa mắt nhìn
Dì của thơ thường đi bộ

khi thơ chạy qua
Dì thốt lên: ôi đôi giày của con
thơ vẫn lon ton
không ngừng lại

thơ nhớ chạy và chạy
và đôi giày như cuộc đời này
Dì vẫy theo chúc thơ may mắn

tất cả các quyển sách chết tiệt
Dì biết
chỉ làm cho thơ cúi chào khán giả
không biết khi nào mới được đứng dậy?

như sau này
thơ hứa với vợ của thơ
thơ sẽ không ngủ với bất kỳ ai
ngoài cô ấy

nhiều cô gái tưởng thơ đồng tính
có cô còn muốn giúp thơ chữa bệnh

Dì biết thơ làm bằng văn bản
nên khi quyển sách của thơ kết thúc
nghĩa là thơ muốn bản thân khốn nạn của mình
bốc cháy

có những đêm thơ mất ngủ
Dì đã từng chấp bút cho thơ

Dì xoa dịu nỗi đau
ở khuỷu tay thơ
những khi thơ muốn mình biến thành tiểu thuyết
như người bạn của thơ

Dì nhẹ nhàng
rì rào máu não
ngủ đi thơ

trong giấc mơ của Dì
thơ là một người đàn ông
không thể uốn cong
vì sẽ gây tử vong

nên sau này dù có trễ tàu
thơ không càu nhàu
chen lấn

những lối đi nhỏ chen giữa lúc mưa bão thiên tai
giữa những thiên tài
thơ bước đi sống động
Dì không thích thơ
hát những câu ngớ ngẩn
dù đó là cách để thơ tận hưởng cuộc sống

Dì thích thơ thử nghiệm
đừng đi tìm may mắn

Dì muốn hai bàn chân
như đôi giày Dì mua
đáng tin như vậy
như thơ biết những điều
những con mèo không biết
nó chỉ biết mấy con chuột chạy

Dì biết thơ đang lớn
có thể cởi giày
chân trần qua cỏ cháy
không sao

Dì không thể tha thứ
không khoan nhượng
không phải lúc nào thơ cũng được chọn
khi Dì xay lúa và bế em

quên mất, thơ cũng còn một em gái nhỏ
tên nó là Lê Thị Xuân Trang

Dì nói: ngủ không phải là cái chết
nỗi sợ hãi nhiều khi làm thơ nhầm lẫn
sự thật là viên thuốc ám ảnh
cho tất cả mọi người

những người đàn ông đang bơi giữa sông
trong khi phụ nữ vẫn ở trên bờ
chúng ta sẽ dám làm gì?
sau mấy mươi năm kiếp người mây gió?

Dì biết
không phải lỗi ở Mẹ của thơ
mà thơ phải núp sau cánh cửa
đánh dấu màu đỏ lên một góc

như mấy gã mắt híp rồi mắt xanh chờ đợi
để nói: anh yêu em
rồi trùm lên cơ thể mỏng xíu của thơ
trời ơi hắn nặng như một con voi

Dì không tha thứ cho thơ
thơ là người cuối cùng
Dì nhắc thơ một lần nữa
thơ phải hứa
như là câu chuyện của quốc gia
—–




NB

Khác hẳn với những khúc thơ đã chuyển ngữ, thơ của thi sĩ bây giờ như máu chảy trong huyết quản của tôi Cảm giác thật lạ
_____

Different from the previous translated verses, the poet’s work is like blood running through my veins An odd feeling indeed

March 2020


NB  

Khác hẳn với những khúc thơ đã chuyển ngữ, thơ của thi sĩ bây giờ như máu chảy trong huyết quản của tôi  Cảm giác thật lạ 

_____

Different from the previous translated verses, the poet’s work is like blood running through my veins  An odd feeling indeed  

March 2020


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

TROPIC WINTER | Thái Hạo [4]

A Sketch of Tháo Hạo by Nguyễn Thị Phương Trâm

A poem in Vietnamese by Thái Hạo
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

59.

winter
thick viscous lines of poetry
coursing through your arm love
and it can’t reach the pain inside me
a wound the depth of a chasm
our laughter amid a wilderness of broken glass bottle
criss crossing barbwires in our eyes
cruel deadly days
we say not a word to each other
shoulder the shards of broken tears
on cheeks
towering loneliness
songs on the wings of night owls
from the winter branches shake off the last leaves
your whispers of warmth and deep forests
humanity dying as they migrate
leaves at the foot of the old tree
dancing tyrants
next to pale sleep deprived prostitutes
our city on its side
listening to the trumpets
primates howling
wandering through the buildings
smell of coloured wine
teeth grinding sound of lonely toads
thick and viscous
coursing through the lines of poetry
don’t cry baby
the rapeseed has gone to heaven
us return this place to madmen
hand in hand we walk towards the silence
beyond the hill bursting seeds of spring
on brown pine cones…

59.

Mùa đông
những dòng thơ đặc quánh
chảy trong cánh tay
Em không tới được nơi anh đau
vì vết thương sâu như vực đá
chúng ta cười giữa rừng mảnh chai
và dây thép gai dọc ngang trong đáy mắt
Trên ngày tháng bạo tàn
ta im lặng bên nhau
mang theo những giọt nước mắt vỡ ra như thủy tinh
gò má
sừng sững cô đơn
tiếng hát bay theo cánh những con cú đêm
làm rụng chiếc lá cuối cùng trên cành mùa đông
Em thầm thì hơi ấm rừng sâu
loài người đã chết trên đường di cư
chỉ còn xác lá lật bên gốc cây già
và những tên bạo chúa nhảy múa
bên những cô gái điếm xanh xao vì mất ngủ
thành phố của chúng ta nằm nghiêng
lắng nghe điệu kèn
và tiếng hú của loài linh trưởng
lang thang trong những tòa nhà
Mùi của rượu màu
và tiếng nghiến răng của những con cóc cô đơn
đặc quánh
chảy trong những dòng thơ
em đừng khóc
hoa cải đã về trời
ta trả lại nơi này cho lũ người điên
em nắm tay anh đi về phía lặng im
bên kia ngọn đồi mùa xuân vỡ hạt
trên những trái thông nâu…

60.

insect cries in the dark
sleepless night
white mist rubbing out the old hill
me dreaming of the road into the city
barbed wire and
girls nodding off to sleep leaning onto
the wall of a home from another era

on the other side of the river
on the church bell tower
the knocks in brown
heavy
on the wings of night owls
winter say you have left the city
left with it the white room
with windows overlooking the airport
autumn leaving
roar of farewell

We were here
in this city
I am a lonely person
with ancient prayers
humanity gone
and you are
the city full of fireflies
blinking

We will be sad because the rivers continues to flow
yellow daisies are fading on the old path
I was here
to find someone
quiet
amid humanity

Today
I have left behind the churches and temples
both the parks and the ancient pagodas
there are no humans
our city sleeps in the cold rain
I can’t stand the cold
in the tropics

November turned up
in my dream
foggy paths
the city breaks apart to the sound of planes taking off
and the rivers continue to flow…

60.

Trong tiếng khóc của loài trùng đêm
mất ngủ
sương trắng xóa đồi cũ
anh mộng thấy con đường về thành phố
đầy dây thép gai
và những cô gái ngủ gục
bên bức tường của ngôi nhà cổ

Ở bên kia dòng sông
trên gác chuông nhà thờ
tiếng gõ nâu
nặng trĩu
trên cánh những con cú đêm
mùa đông nói rằng em đã rời xa thành phố
mang theo cả căn phòng màu trắng
có cửa sổ nhìn ra sân bay
mùa thu ra đi
trong tiếng gầm gào giã biệt

Chúng ta đã ở đây
trong thành phố này
anh là người cô độc
với những lời kinh cổ xưa
loài người đã bỏ đi
và em đã bỏ đi
thành phố đầy đom đóm
nhấp nháy

Chúng ta sẽ buồn vì những dòng sông trôi đi
hoa cúc vàng võ trên lối cũ
anh đã ở đây
để tìm một người
lặng lẽ
giữa loài người

Hôm nay
anh đã bỏ lại những nhà thờ và đền đài
cả công viên và những ngôi chùa cổ
ở đó không có con người
thành phố của chúng ta nằm ngủ trong mưa lạnh
anh không chịu được những cái rét
giữa miền nhiệt đới

Tháng Mười Một đã sang
trong giấc mơ của anh
con đường đầy sương mù
thành phố vỡ ra trong tiếng máy bay cất cánh
và những dòng sông trôi đi…

61.

dove perched on the chimney
winter
rivers that never flows
ship ashore carried along with it
the damp wound of the sea
an empty seat

angry lone dove
on the chimney
can’t find its way into the house
rice grains already seedlings
“why do we even care about the damn crops at all”
inedible green leaves

winter’s hunger
craving the sweet seeds
in the dark
shadow of the old house.

61.

Con bồ câu đứng trên ống khói
mùa đông
những dòng sông không chảy
con tàu đã vào bờ
mang theo vết thương ướt đầm của biển
mang theo một chỗ ngồi trống trơn

Con bồ câu một mình
giận dữ trên ống khói
vì không tìm được lối vào nhà
những hạt thóc đã lên thành mạ
“ta cần chi mùa màng chết tiệt”
những lá xanh chẳng thể nào ăn được

Cơn đói của mùa đông
thèm những hạt giống ngọt lịm
ủ trong bóng tối
của ngôi nhà năm cũ.

62.

journeys diving into sleep
into obsession
into my thirties
as I wet my bed like a child
frighten
scared and hungry for
FREEDOM
the convulsion
epileptic fit
wrinkled sheets and blankets
I long to leave this city
I long for the wind on the cliff of Hải Vân
I want to see the water at the foot of Lăng Cô
clear
and the blue sea on my skin
on infested scab ridden flesh
because of the damp
because of the darkness
because of the germs in the blanket, pillow, and clothes
germs raised in a dark room
plowing what’s left of my skin
I want to throw myself into the abyss
and embrace a wind
screeching hawk
screeching flies over the hilltop tearing out the heart of darkness
my feet on the sharp rocks
sharp thorns
meet the burrowing rats and falcons flying overhead
meet an old monk sitting on a rock
a monk honouring the clouds
honouring a young love
a temple blending into the rocks
inanimately
moving forward is I
hawks flying over head as they watch
me to fall into a chasm
in celebration of a corpse
like dead cows
slipped
two big eyes wide open
wet and glossy
wetting even the sky
on the other side is the South
I long for the Southern sun
I want to die there
you telling me about making love
on the grass
amongst the grasshoppers and
venomous snakes
two people dead on top of each other
on this mountain
me heading South
me no longer remembering you
and the story of those who make love
infestation and itch won’t let me remember
me crossing a wide stream
where giant trees looms over the flowing water
a battalion of soldiers who died in battle in 1975 stand in line on the other side
they stared at me unblinking
bleeding from their eye sockets
they lift their handless arms to wipe away the blood
I’m hungry
and I crave a handful of cold rice cooked with the kindling of a straw fire
my mother said it had been raining for a month
there was not a single dry straw left to light the fire
hunger tore my stomach
my mother cried
I went south
on two feet that were crushed by thorns
I wanted to see cornfields
with corn cobs as full as a girl’s breasts
in her delicate woven shirt
I would break the corn cobs
bite into them until the milk flowed
whirled it around in my mouth
South
I went south
people said there were fields of daisies
there were boats that carries the sun beneath the white clouds
I would live there
and die there
and be the fertilizer for the yellow daisies
like the sun
to light up ten thousand suns
in the land of mist
South
Southern city
not a cornfield
buildings piercing the sky
men and women
sitting looking out windows from the 51st floor
without glass
many wanting to jump
but only few succeed
sound of something falling on the pavement startling people in the street
they moved away
in time to bathe in the sea before the sunset
I forgot my hunger
my stomach was gone
it had disappeared
the itch was driving me mad
I wanted to follow them to the sea to soak in the sea water
the salt would heal my flesh
I couldn’t see the sea
the buildings were in the way
they had fence of the beach with barbed wire
I heard the sound of the waves and the smell of salt
I crawled through the barbed wire
my flesh caught on the barbs
I couldn’t walk
I’m dangling from the iron barbs above the sand
I would die here like a dried herring
on the ropes of the people of the sea
no
I wanted to be fertilizer for the yellow daisies
I wanted to die for the worms in the ground
the sun burning on my back
causing a piece of skin to fall off
I was saved
but my back was gone
only the burning pain on my tongue
salty and bitter
I went South
you said you would wait for me in the South
but I didn’t want to see you dear love
I just want to see the fields of daisies with a million suns
and the ships carrying the sun
beneath the white clouds
don’t cry love
eventually we will die like the mist
love will turn to mud
you will no longer suffer
I have to find the sun
don’t cry anymore my love
it’s May now
my mother must be harvesting rice right now
I miss the grasshoppers
on mother’s hat
miss the smell of chestnut flowers on the hill
long ago
the rheumatism in my mother’s legs
wading through the muddy fields
I couldn’t carry her
because my legs were broken
my mother didn’t cry
and I didn’t cry either
I went
South
South where there are fields of daisies
FREEDOM
I will take a picture of myself in the fields of daisies
send it to my mother
and send it to my sister
The hunger has disappeared
along with the pain in my back
I only have 2 eyes left to take a walk in the afternoon
I must go quickly before the sun disappears
the ravens in the city follow me
they crave my 2 eyes
but the 2 eyes are dark so they cannot see
I’m perched on a branch of a crape-myrtle by the river
flowers like purple bruises
under a tree where 2 students are making out
but I do not want to look at them
me landing on a raft of seafoam
heading south
I decided that on both sides of the river there will be cornfields and yellow daisies
my raft of seafoam drifting past the blooming Japanese duckweeds
fat and common duckweed
me falling asleep
the scent rushing into my 2 eyes
stinging them
I see a forest of fireflies
dots of red embers scattered in the night
the raft of seafoam carries me to the cemetery
there are many people sitting on tumulus looking at me
dead soldiers
and those who drowned at sea
fishing out at sea
they are buried here
they told me they wanted to go home
they missed their mothers
missed their children
and they missed their wives
they were hungry and had no home
the rainy season is very cold
they couldn’t go back to the city because there was no church
no one prayed for the dead in the temples
people loved each other in the temples
they cried
they didn’t know where to go
I told them to go south with me
but they cried
they were there were chased by the gods with human body but a tiger’s head
red amulets were hung everywhere in the streets and in the village
making them mad with pain
they weren’t allowed to go into their houses
chains would hang them from steel beams
left there to dry out
to listen to people recite false prayers
I went South
where there are fields of daisies
I met a documentary director
he sat on the dry mangrove
and looked at the cracked fields
no more green to capture through his lens
he threw the camera in a hole
letting the film fragments fly out
my eyes soaking wet
field of yellow daisies
burning my eyes
I don’t want to die here
I want to see daisies
daisies on a windy meadow
blowing down the barbed wire fences
my eyes bursting
into flames
burning the scabs on my body
burning the iron hooks and barbwires
burning the curse
flames rising high
burning the cement walls
thrones melting into liquid
into ashes
the return of cranes and storks
perched on the yellow flowering melaleuca trees
their cries echoed in the earth
rising water flooding the fields
fish and shrimps flying above the waves
dazzling silver
charred skin people dancing in the fields
dazzling white teeth
laughing like shards of glass in the sun
water rising water rolling in
sweeps away the evil gods with human body and tiger’s head
sweeps away the curses
and tyrants
blooming flowers on all shores
mangroves dancing in the water
fields of daisies spring out from the ground
yellow across the land
songs resound on the ground
on the river
roaring across the sea
blowing flowers of FREEDOM under the sun.

62.

Những chuyến đi lặn vào trong giấc ngủ
lặn vào cơn mê
lặn vào tuổi 30
Tôi đái dầm như một đứa trẻ
trong nỗi sợ hãi
và trong cơn thèm khát
TỰ DO
co giật
như một cơn động kinh
trên chiếu chăn nhàu nát
Tôi thèm ra khỏi thành phố này
tôi thèm gió trên bờ vực Hải Vân
tôi muốn nhìn thấy nước dưới chân Lăng Cô
trong vắt
và biển xanh lồng lộng trên da thịt
những mảng da thịt đã ghẻ lở
vì ẩm ướt
vì tối tăm
vì đám vi trùng trong chăn trong gối và trong quần áo
đám vi trùng được nuôi trong phòng tối
cày nát da thịt tôi
Tôi muốn thả mình xuống vực
để ôm một cơn gió
con diều hâu rít lên
tiếng rít bay qua đỉnh đồi xé tan lồng ngực tối
Chân tôi đạp trên đá nhọn
trên gai nhọn
tôi gặp những con chuột đào hang và những con chim cắt bay trên đầu
tôi gặp một tu sĩ già ngồi trên tảng đá
vị tu sĩ đang niệm những đám mây
và niệm mối tình tuổi trẻ
một ngôi chùa lẫn vào những khối đá khổng lồ
vô tri
Tôi đi
đám diều hâu bay theo trên đầu
chúng đợi tôi rớt xuống một cái vực
để mở hội cho một cái xác chết
như những con bò đã từng chết
vì trượt chân
hai con mắt to trợn trừng
long lanh
ướt cả bầu trời
Bên kia là phương nam
tôi thèm nắng phương nam
tôi muốn được chết ở đó
Em nói với tôi về chuyện làm tình
trên bãi cỏ
giữa những con cào cào và
những con rắn ráo không có nọc độc
như ngày xưa đã có 2 người chết trên bụng nhau
giữa đỉnh núi này
Tôi đi về phương nam
tôi đã quên em
và câu chuyện của những người làm tình
cơn ghẻ ngứa không cho tôi nhớ
Tôi băng qua một con suối lớn
có những cái cây khổng lồ đứng nao ra dòng nước chảy
một binh đoàn chết trận năm 75 đứng xếp hàng phía bên kia
họ nhìn tôi trừng trừng
máu trong hốc mắt họ chảy ra
họ đưa cánh tay không có bàn tay lên chùi máu
Tôi đói
và tôi thèm ăn một nắm cơm nguội được nấu bằng lửa rơm
mẹ tôi nói mưa cả tháng nay
không còn một cọng rơm nào khô để nhóm lửa
cơn đói xé rách khoang bụng tôi
mẹ khóc
Tôi đi về phương nam
trên hai bàn chân đã nát ra vì những đám gai và những con vắt
tôi muốn nhìn thấy những đám ngô
có những trái bắp căng như ngực con gái
trong lớp áo mỏng
tôi sẽ bẻ những trái bắp
và cắn ngập 2 hàm răng cho sữa chảy ra
ướt đẫm quanh miệng
Phương nam
Tôi đi về phương nam
người ta nói ở đó có cánh đồng hoa cúc
có những con thuyền chở mặt trời đi dưới mây trắng
tôi sẽ sống ở đó
và sẽ chết ở đó
để làm phân bón cho những bông cúc vàng
như mặt trời
để thắp vạn mặt trời
trên xứ mưa mù
Phương nam
Thành phố phương nam
không phải cánh đồng ngô
những tòa nhà chọc thủng bầu trời
những người đàn ông và đàn bà
ngồi nhìn ra cửa sổ từ tầng thứ 51
không có kính
có nhiều người muốn nhảy xuống
nhưng chỉ vài người đã làm điều đó
tiếng rơi trên mặt đường làm người đi trên phố giật mình
họ né ra
để kịp đi tắm biển trước khi mặt trời lặn
Tôi đã quên cơn đói của mình
cái bụng của tôi không còn nữa
nó đã biến mất
cơn ngứa làm tôi phát điên
tôi muốn đi theo họ ra biển để ngâm mình trong nước mặn
muối sẽ chữa lành da thịt tôi
Tôi không thấy biển
những tòa nhà đã che kín
người ta giăng thép gai trên bãi cát
tôi nghe thấy tiếng sóng và mùi muối
tôi trườn qua những sợi thép gai
chúng mấu vào lưng tôi
tôi không đi được
những cái móc sắt treo tôi trên bãi cát
tôi sẽ chết ở đây như một con cá trích khô
trên những sợi dây của người dân biển
không
Tôi muốn làm phân bón cho cánh đồng hoa cúc vàng
tôi muốn chết cho những con giun trong lòng đất
ánh nắng mặt trời đốt cháy lưng tôi
làm rụng ra một mảng da thịt
tôi được cứu thoát
nhưng cái lưng của tôi đã không còn nữa
chỉ còn cơn đau rát dồn vào lưỡi tôi
mặn chát
Tôi đi về phương nam
em nói em sẽ đợi tôi ở phương nam
nhưng tôi không muốn gặp em
tôi chỉ muốn thấy những cánh đồng hoa cúc triệu mặt trời
và những con tàu chở mặt trời
đi dưới mây trắng
Em đừng khóc
rồi chúng ta sẽ chết như một làn sương mù
tình yêu sẽ thành bùn đất
em sẽ không còn đau khổ nữa
Tôi phải đi tìm mặt trời
Em đừng khóc nữa
Bây giờ là tháng năm
chắc mẹ đang gặt lúa
tôi nhớ những con châu chấu
đậu trên nón mẹ
tôi nhớ mùi hoa dẻ trên đồi
ngày xưa
Chân mẹ bị phong thấp
lội ruộng bùn
tôi không thể cõng mẹ
vì chân tôi đã nát
Mẹ không khóc
Và tôi cũng không khóc
Tôi đi
Phương nam
phương nam có cánh đồng hoa cúc
TỰ DO
tôi sẽ chụp hình tôi giữa cánh đồng hoa cúc
gửi cho mẹ
và gửi cho em
Cơn đói đã biến mất
cùng với cơn đau trên lưng
tôi chỉ còn 2 con mắt đi trong chiều
tôi phải đi nhanh trước khi mặt trời biến mất
những con quạ trong thành phố đi theo tôi
chúng thèm ăn 2 con mắt của tôi
nhưng hai con mắt tối đen khiến chúng không nhìn thấy
Tôi đậu lên một cây bằng lăng nước bên bờ sông
hoa tím như máu bầm
dưới gốc cây có 2 học sinh đang làm tình
nhưng tôi không muốn nhìn họ
tôi đáp xuống một tấm bọt biển
để xuôi về phương nam
tôi quyết rằng 2 bên bờ sông sẽ có những cánh đồng ngô và hoa cúc vàng
tấm bọt biển của tôi trôi qua những cây bèo nhật bản đang trổ bông
cùng những cây bèo ván và bèo tấm
Tôi ngủ thiếp đi
Một mùi hương xông vào 2 con mắt tôi
cay xè
tôi thấy một rừng đom đóm
và những đốm than đỏ chi chít trong đêm
tấm bọt biển đưa tôi dạt vào chân nghĩa địa
có nhiều người ngồi trên những mộ đất nhìn tôi
những người lính chết trận
và những người chết đuối trên biển
trong những lần đánh cá
họ được chôn ở đây
Họ nói với tôi, họ muốn về nhà
họ nhớ mẹ
nhớ những đứa con
và họ nhớ vợ của họ
họ bị đói và không có nhà để ở
mùa mưa rất lạnh
họ không thể về thành phố vì không có giáo đường
những ngôi chùa cũng không ai cầu siêu
người ta yêu nhau trong chùa
Họ khóc
họ không biết đi đâu
Tôi nói với họ hãy đi về phương nam cùng tôi
Nhưng họ khóc
họ đã ở đó và bị những vị thần mình người đầu hổ đuổi đánh
những lá bùa màu đỏ được treo khắp nơi trên phố và trong làng
làm họ đau đến phát điên
họ không được vào nhà
những sợi xích sẽ treo họ lên trên những cây xà bằng thép
họ sẽ bị phơi khô ở đó
để nghe người ta đọc những lời kinh dối trá
Tôi đi
Phương nam có cánh đồng hoa cúc
tôi gặp một đạo diễn phim tài liệu
ông ngồi trên gốc cây đước khô
và nhìn cánh đồng nứt nẻ
không còn màu xanh để ghi vào kính
Ông đã ném chiếc máy quay ở một cái hố
cho những mảnh phim văng ra
Hai con mắt tôi ướt sũng
Cánh đồng hoa cúc vàng
Đốt cháy mắt tôi
tôi không muốn chết ở đây
tôi muốn nhìn thấy hoa cúc
những bông hoa cúc của miền gió thổi
thổi bạt những hàng rào kẽm gai
Hai con mắt tôi bùng lên
thành đám lửa
đốt cháy những đám ghẻ trên thân thể tôi
đốt cháy những cái móc sắt
đốt cháy lời nguyền
Đám lửa bốc cao
thiêu rụi những bức tường xi măng
những ngai vàng chảy ra thành chất lỏng
rồi tan thành tro bụi
Những con cò và những con sếu bay về
đậu trên những cây tràm hoa vàng
tiếng kêu lồng vào lòng đất
dâng nước ngập đồng bãi
cá tôm bay tung trên sóng
ánh bạc lóa mắt
Những người dân da thịt cháy đen đứng múa trên đồng
những hàm răng trắng lóa
cười như những mảnh thủy tinh dưới mặt trời
Nước dâng lên cuồn cuộn
cuốn phăng những vị ác thần mình người đầu hổ
cuốn phăng những những lời nguyền
và những tên bạo chúa
Hoa nở khắp bờ bãi
những trái bần nhảy múa trên mặt nước
Cánh đồng hoa cúc từ lòng đất vụt dậy
Vàng ươm xứ sở
Tiếng hát rền trên mặt đất
trên mặt sông
rền trên mặt biển
thổi hoa TỰ DO bay dưới mặt trời.

63.

1.
I picked up my phone again this morning
to look at my country
I saw a newly built tomb, several thousand square meters
citizens huddled in sewers
they were busy with trying to capture an F0
30 billion VND
the minister declared a zero-VND country
the chief beating people with a sharp brick
because of the relief money
the journalist reported that they fought with their hands, the brick hit their heads
it made me sick
refrigerated truck carrying shivering people
a shipment of sardines to make fish sauce in a windy and sandy land
people were blaming each other on national television
that you guys were so wrong
me like everyone else sat there clapping their hands and cheering
like crazy people
coming out of the quarantine area
bewildered 1500 orphaned children
I was an orphan
and you were my love was an orphan
loving each other sadly like crazy people
sat there typing
next to frozen containers full of corpses
because the crematorium was overloaded
you sat there counting love
the number of winters
flights
we will go up the mountain to escape the humans
from the plane I look down at the delta
the ripe rice fields with their heads bow because there were no one to harvest them
I look down at the city
the city is deserted
I only see red flags flying all over in the street
you tell me not to cry love
tears are a farce for womanizers
whore never shed tears
if she is cheated on, she will cry “fuck you”
then she would use her handbag and hit their face
before proudly walk away
autumn
rain
cold water has seeped from the heart of the mountain
fish swimming upstream
looking for a place to lay their eggs
fields full of pesticides
eggs that cannot hatch
settle into the black mud
they stare at the phone screen
then look at each other
you smile love as you
wait for winter
watch the white reeds and yellow wild sunflowers
I want to sleep on the hill
in a yellow villa from an old era
with the ghosts
you say love, the country has no people
that I should just sleep
don’t be afraid
we are orphans…

2.
not just one home coming
it is about running away
it is what it is
we hate the poets’ rhetoric
running away from a pool of death
away from the heart-rending hunger
from the barbed wire fences
faces as cold as money
people crossing Trường Sơn mountainous range
in a sea storm banging against the cliff
Mẹ Âu Cơ standing their stroking her face. laughing like the howl of the wind
tonight, babies are born on the top of the pass
the eve of Easter
clenched jaw

3.
sorry
I can’t turn off the light
to light a dim candle in the night
those who died unjustly need light to come home
I turn on all the electric switches in the hallway, and the footpath
in the garden full of flowers, red eyes wide open
neon lights like swords
cut into the dark night
I want to raise the sun
24 hours of sleeplessness
tens of millions of people died in the dark
among millions of people living in the dark
with no need for candlelight
where are the
high-pressure lamps
highlighting the five major organs
lighting the rising red flood
gushing through the silent flesh…

4.
winter arrives in the middle of the night
barely enough time for us to greet each other
I tried to find a verse to record this cold
fire stove?
coat and scarf?
and the crowd on Hải Vân pass?
laughter in the street
a naked man standing under a lamp post
like a cross
I tried to find a verse
because winter is more magnificent compare to death
we have so much to do with barely enough time for us to greet each other
souls without winter coats
accidentally fall in love
and die
in summer
isolation

5.
either way we win
because who knows how many deaths are failures?
twenty thousand people or two million people
are just numbers on the work table
Doraemon doesn’t have a magic machine
to measure hunger
and tears
there’s no bag that can hold the shivers and purple skin of children
twenty thousand people dead or twenty million
what of it
no one sees the ghosts digging through trash cans for food in the moonlight
keep calm keep going live
because the last breath can be shown on TV
to attract views
we need to die in front of the camera
to be heroes
in a heroic country

6.
Please
someone tell me that
thirty thousand people died from a cold is just a lie
tell me about the people who fled the city at night
crossing Hải Vân pass
wet like rats
in the flooded fields
tell me about the farmers
sitting crying in the fields
compensated with a solid prison cell
it’s just a lie
so please
lie to each other
about how much our noses hurt
when the doors of houses were broken
people picked their noses with clubs
babies cried from winter to summer
so please
tell your fingers
about the ache and the pain when you write
then erase
we are not a kingdom of dwarves
we are round like marbles
always wanting to hit another marble
because we crave the sound of breaking
eyes of stray cats
April
the lies of a sky is the Northern winds
summer will never come
a city full of big and small brick kilns
flocks of birds fly in panic over the new land
spreading
like blood in the sun
the lie in green
rising in the eyes of cows
searching for dry grass
lost in a springtime long gone
not knowing the way home

7.
a poem sent
like a white linen scarf
flying along the Eastern seashore
cemetery waving flags

I vote for myself with a white test kit
nothing appears
in aching palm
we are still negative
with the laughter of the insane
walking around the house that just collapsed last night

you are still negative with the field of yellow sunflowers
we place in each other a long
sigh
the clouds in the deep valley have covered the mouths of the abysses

Buddha sits crying alone beside the flowing river
a harsh prayer
a group of people dancing on the mountainside
rocks standing
souls slipping
the mortar falls away

I vote for my hometown
salt and white rice
on the broken lines

the spring field’s ballot
empty rice husks
white
the warbler builds a nest
alone flies away
looking for white rice
on newly built graves…

8.
I sit in the winter house
listening
village with a high fever after the afternoon injection
lonely white stork
flying over the river
cemetery lits up in the night
my mother said, children must be buried late
children often won’t sleep
because waiting for the sun
all night
a poem typed on a smartphone full of spelling mistakes
because the screen is broken
like the winter sky
fog
the ground
I wake up
a poem of the morning
babies still sleeping
in a newly built home
a surprise Christmas gift from a secret santa
waiting for the dawn’s water to break
the stars

63.

1.
Sáng nay anh lại cầm điện thoại lên
để nhìn nước mình
thấy một cái mả quan vừa xây, mấy ngàn mét vuông
dân nằm co ro trong ống cống
người ta rầm rộ đi bắt một F0
30 tỉ đồng
bộ trưởng tuyên bố đất nước 0 đồng
tổ trưởng đánh dân bằng viên gạch sắc cạnh
vì tiền cứu trợ
nhà báo tường thuật rằng đánh nhau bằng tay, viên gạch có trúng vào đầu
anh buồn nôn
chiếc xe đông lạnh chở người run cóng
như chở một chuyến cá mòi về làm mắm trên miền gió cát
người ta đang đổ lỗi cho nhau trên truyền hình quốc gia
rằng các anh quá sai lầm
anh và mọi người ngồi vỗ tay hoan hô
như những kẻ tâm thần
từ khu cách ly đi ra
ngơ ngác 1500 em bé mồ côi
tôi mồ côi
và em mồ côi
yêu nhau não nề như những kẻ điên
và ngồi gõ chữ
bên những thùng container đông lạnh chất đầy xác người
vì lò thiêu quá tải
em ngồi đếm
mùa đông
những chuyến bay
mình sẽ lên núi để đi trốn loài người
từ trên máy bay anh nhìn xuống châu thổ
những cánh đồng lúa chín gục đầu vì không có ai đi gặt
anh nhìn xuống thành phố
thành phố không bóng người
chỉ thấy cờ đỏ bay rợp đường
em bảo anh đừng khóc
nước mắt là trò hề của những kẻ trăng hoa
chẳng có con điếm nào khóc cả
nếu bị quỵt tiền thì ả sẽ chửi địt mẹ
rồi cầm túi xách đập thẳng vào mặt
kiêu hãnh bỏ đi
mùa thu
mưa
dòng nước lạnh đã rỉ ra từ lòng núi
con cá bơi ngược
đi tìm chốn đẻ
cánh đồng đầy thuốc sâu
những cái trứng không nở được
lắng vào bùn đen
chúng mình nhìn vào màn hình điện thoại
rồi nhìn nhau
em cười
đợi đến mùa đông
để nhìn lau trắng và dã quỳ vàng
anh muốn ngủ trên đồi
trong ngôi biệt thự cổ màu vàng
cùng với những bóng ma
em nói, đất nước làm gì có người
anh cứ ngủ đi
đừng sợ
chúng mình mồ côi…

2.
Không phải một chuyến trở về
đó là một cuộc chạy trốn
hãy gọi đúng tên
ta căm ghét phép tu từ của các nhà thơ
người đang bỏ chạy khỏi vũng chết chóc
bỏ chạy khỏi cơn đói rách ruột
bỏ chạy khỏi những hàng rào kẽm gai
và những khuôn mặt lạnh ngắt như tiền
đoàn người đang băng qua dãy trường sơn
giữa cơn bão biển vẫy vào vách đá
mẹ âu cơ đứng vuốt mặt. cười như gió hú
đêm nay, những em bé chào đời trên đỉnh đèo
đêm phục sinh
giữa hai hàm răng cắn chặt

3.
xin lỗi
tôi không thể tắt đèn
để đốt lên một ngọn nến tù mù trong đêm
những người đã chết oan đang cần ánh sáng để về nhà
tôi bật tất cả những công tắc điện trên hành lang, trên lối đi
trong khu vườn đầy hoa mở trừng đôi mắt đỏ
bóng đèn neon như lưỡi kiếm
bổ xuống đêm đen
tôi muốn dựng mặt trời đứng dậy
24 giờ mất ngủ
hàng vạn người đã chết trong bóng tối
giữa triệu người đang sống trong đêm đen
cần gì ánh nến
đâu rồi
những ngọn đèn cao áp
dựng đứng trong lục phủ ngũ tạng
soi dòng lũ đỏ
ào ạt chảy trong những thớ thịt câm…

4.
Mùa đông đến lúc nửa đêm
chúng ta không kịp chào nhau
anh cố tìm một câu thơ để ghi lại cái lạnh này
bếp lửa?
áo khăn?
và dòng người trên đèo hải vân?
có tiếng ai cười ngoài phố
người đàn ông lõa lồ đứng dưới cột đèn
như cây thập giá
Anh cố tìm một câu thơ
vì mùa đông vĩ đại hơn cái chết
chúng mình nhiều việc tới nỗi không kịp chào nhau
những linh hồn không mang áo rét
lỡ yêu
và chết
trong mùa hè
cách ly

5.
Đường nào thì chúng ta cũng chiến thắng thôi
bởi ai biết chết bao nhiêu là thất bại?
hai mươi ngàn người hay hai triệu người
cũng chỉ là những con số trên bàn làm việc
Doremon không có chiếc máy thần kỳ
để đo những cơn đói
và nước mắt
chẳng có chiếc túi nào đựng nổi những cơn run và màu tím của da thịt trẻ thơ
chết hai mươi ngàn người hay hai mươi triệu
thì đã sao
đâu có ai nhìn thấy những bóng ma bới thùng rác tìm đồ ăn dưới trăng
cứ bình tĩnh mà sống
vì cơn hấp hối có thể được lên truyền hình
để câu view
chúng ta cần chết trước ống kính
để được làm anh hùng
trên đất nước anh hùng

6.
Làm ơn
ai đó hãy nói với tôi rằng
ba mươi nghìn người đã chết vì một cơn cảm cúm chỉ là lời nói dối
hãy nói với tôi về những người bỏ chạy khỏi thành phố trong đêm
băng qua đèo hải vân
ướt sũng như những con chuột
trên đồng nước lụt
hãy nói với tôi về những người nông dân
ngồi khóc cánh đồng
và đã được đền bù bằng một phòng giam kiên cố
chỉ là lời nói dối
Làm ơn
hãy nói dối nhau
rằng lỗ mũi của chúng ta đã đau đến thế nào
khi cánh cửa những ngôi nhà bị phá tung
người ta ngoáy mũi bằng dùi cui
em bé khóc thét từ mùa đông tới mùa hè năm sau
Làm ơn
hãy nói với ngón tay của mình
về cơn nhức buốt khi viết
rồi xóa
chúng ta không phải là vương quốc của người lùn
chúng ta tròn như những viên bi
luôn muốn đập vào một viên bi khác
vì thèm nghe tiếng vỡ
trong mắt những con mèo hoang
Tháng tư
lời nói dối của bầu trời là cơn gió bấc
mùa hè không tới
thành phố đầy những lò gạch cao thấp
đàn chim hoảng hốt bay qua cánh đồng đất mới
loang
như máu dưới mặt trời
lời nói dối của màu xanh
dâng lên trong đôi mắt những con bò
đi tìm gốc cỏ khô
lạc vào mùa xuân cũ
không biết đường về

7.
Bài thơ gửi đi
như chiếc khăn sô gai màu trắng
bay dọc bờ đông hải
nghĩa địa phất cờ

Tôi bỏ phiếu cho tôi bằng que test kit màu trắng
không có gì hiện lên
trong lòng bàn tay nhức mỏi
chúng ta vẫn âm tính
với tiếng cười của những người mất trí
đang đi quanh ngôi nhà vừa đổ xuống đêm qua

em vẫn âm tính với với cánh đồng hoa hướng dương màu vàng
chúng ta đặt vào nhau một tiếng thở
dài
mây trong lũng sâu đã đậy kín những miệng vực

Bụt ngồi khóc một mình bên dòng sông nước chảy
lời kinh khắc khổ
đoàn người đang múa trên triền núi
đá dựng
những linh hồn trượt chân
vôi vữa rã rời bay đi

Tôi bỏ phiếu cho quê tôi
là muối và gạo trắng
trên những đường đứt quãng

lá phiếu của cánh đồng mùa xuân
hạt lép
trắng toát
con chích bông làm tổ
một mình bay đi
tìm gạo trắng
trên những mồ mới xây…

8.
tôi ngồi trong căn nhà mùa đông
nghe
ngôi làng sốt cao sau mũi tiêm buổi chiều
con cò trắng một mình
bay qua lòng sông
nghĩa địa thắp đèn trong đêm
mẹ bảo, trẻ con phải chôn khuya
những đứa trẻ thường không chịu ngủ
vì đợi mặt trời
suốt đêm
bài thơ gõ trên smartphone đầy lỗi chính tả
vì màn hình đã vỡ
như bầu trời mùa đông
sương mù
mặt đất
Tôi thức dậy
bài thơ của buổi sáng
những em bé còn ngủ say
trong ngôi nhà mới xây
món quà giáng sinh bất chợt của ông già noel bí mật
đợi bình minh vỡ ối
những vì sao

64.

we parted in the fields during spring
rusting yellow train tracks
white drizzle
you walked away
green rising in waves
in my aching hands
we parted
and it’s now February
the coat makes you round like a snowman
round like a white mushroom by old rail sleepers
don’t cry anymore my love
the train window can’t open
you look at the fields through the tightly closed glass
a blur through the sound of breathing
my purple hands
spikelets choked up in the throat of rice stalks
the late blooming season
the South
the South calls me
voice of a dissatisfied woman
by the white screen of a smartphone
the bed
of a cheater
don’t tell me my love about the dead
don’t tell me my love about the living
torturous greetings
please leave me alone
beside the rusted yellow tracks
don’t tell me about the restaurant and the beer house
don’t tell me about the cramped house
I hate the laughter
the way I hate gunshots
explosions in the throat of time and space
across the field
bare naked rock face
machines munching on green rocks
with broken teeth
please hold me
tomorrow is goodbye
I will die by the new grass
mourning grasshopper on a tumulus
with its beard provoking the red sun
summon the storm from the sea
scornful waves
bourgeois pleasure boats
don’t congratulate me love
the laurel wreath on the soldier’s neck
like scarves
closing on an empty path
I have a grudge against February
a tired man
please don’t utter them
meaningless words
lie down here in the old train car
lyrics like prayers of repentance
a half-hearted love
a damned love
we lied to each other
about tomorrow’s bright sunshine
about tomorrow’s yellow flowers
despicable beggar
along the rows of rice seeds
don’t cry anymore my love
shiny train stations
wine fermenting since the last summer
yeast turning over
drunkenness of several warm seasons
you sitting by my side
drink together the bitterness
attire becoming meaningless
ridiculous laughable virtues
for how long has it been
spring
you my love will not come back
the city is full of bullet shells
and armless dolls
sleeping on the sidewalk
mumbling about dreams
people reading out their oaths aloud
destroying the dawns
young men
kissing their lovers goodbye before they leave
shooting some other girl’s lover in the chest
makes me nauseous
like a woman pregnant with troubled souls
your words my love
withered peach blossoms branches
February sun leaving
glass stains
glittering broken oaths
epic poems of men and women
loneliness
packed in a message box
struggle for power
spring is almost over
you my love will not come back
trains going back and forth
rice flowers still choking with bitterness
O lonely season of rice seeding
sad sleep-walking birds
curse
green
late bloomer
don’t grow
ask to see each other in the next season
by the rusty railway
an eternal epic poem
whisper in the wild grass
how can I reach
the rainbows of other places
and salt contaminated fields
warbler nesting
in the wild sedges
an epic poem of suffering
laughter like the wind
laughter like exploding bullets
laughter like grains of rice
on the neck of the turtle dove
sparkling
glass beads
brimming summer…

64.

Chúng mình chia tay trên cánh đồng mùa xuân
đường tàu rỉ vàng
mưa bụi trắng
em đi
màu xanh dâng lên như sóng
trên bàn tay nhức mỏi
chúng mình chia tay
bây giờ là tháng hai
áo rét làm em tròn như người tuyết mùa đông
tròn như cây nấm trắng bên thanh tà vẹt cũ
đừng khóc nữa em
cửa sổ toa tàu không thể mở
em nhìn cánh đồng qua tấm thủy tinh đóng chặt
mờ trong tiếng thở
bàn tay anh màu tím
đòng đòng nghẹn trong cổ lúa
những mùa màng lỡ thì
phương nam
phương nam gọi anh
tiếng của người đàn bà bất mãn
bên màn hình smart phone trắng xóa
gối chăn
ngoại tình
em đừng nói với anh về những người đã chết
đừng nói với anh về những người đang sống
chào nhau là một cực hình
hãy để anh yên
bên những đường ray rỉ vàng
em đừng nói với anh về nhà hàng và quán bia
đừng nói với anh về ngôi nhà chật chội
anh căm ghét tiếng cười
như căm ghét những tiếng súng
nổ trong họng thời gian
bên kia cánh đồng
núi đá trơ xương
những cỗ máy đang nhai đá xanh ràu rạu
trong hàm răng vỡ nát
hãy ôm anh
ngày mai là vĩnh biệt
anh sẽ chết bên gốc cỏ vừa lên
con cào cào trên ụ đất đưa tang
bằng chiếc râu khiêu khích mặt trời đỏ ối
gọi cơn bão từ biển
sóng cồn khinh bỉ
những du thuyền trưởng giả
em đừng chúc tụng
vòng nguyệt quế trên cổ người lính chiến
như những vòng khăn
khép một đường trống vắng
anh có thù với tháng hai
người đàn ông mỏi nhọc
xin em đừng nói
những lời vô nghĩa
hãy nằm xuống đây trong toa tàu cũ nát
lời bài hát như lời kinh sám hối
một tình yêu nửa vời
một tình yêu chết tiệt
chúng mình nói dối nhau
về ngày mai nắng trắng
về ngày mai hoa vàng
kẻ ăn mày đốn mạt
trên những đường thóc giống
em đừng khóc nữa em
những ga tàu lấp lánh
rượu đã ủ từ mùa hạ năm cũ
men trở mình
cơn say qua mấy mùa sưởi ấm
em ngồi bên anh
uống cùng nhau những vị đắng cay
xiêm áo thành vô nghĩa
những đức hạnh nực cười
bao lâu rồi
mùa xuân
em không trở lại
thành phố đầy vỏ đạn
và những con búp bê cụt tay
nằm ngủ trên vỉa hè
ú ớ giấc mơ
người ta đang đọc lời thề
tiêu diệt những ban mai
những chàng trai tráng niên
hôn tạm biệt người yêu để lên đường
bắn vào người yêu của một người con gái khác
anh buồn nôn
như người người đàn bà hoài thai những linh hồn khó nhọc
lời em nói
hoa đào rã cánh
nắng tháng hai ra đi
váng nước thủy tinh
loang loáng bội thề
trường ca của những người đàn ông và đàn bà
cô đơn
đóng gói trong chiếc hộp tin nhắn
vùng vẫy công dung
sắp qua rồi mùa xuân
em không trở lại nữa
những đoàn tàu ngược xuôi
bông lúa còn nghẹn đắng
ôi mùa thóc cô đơn
bầy chim buồn du thủ
nguyền rủa
màu xanh
lỡ thì
đừng mọc lên
những hò hẹn mùa sau
bên đường tàu rỉ sét
bản trường ca bất tuyệt
rít vào bông cỏ dại
làm sao anh với được
những cầu vồng phương khác
và cánh đồng nhiễm mặn
con chích bông làm tổ
trong bụi cói hoang vu
bản trường ca khổ lụy
tiếng cười như gió xé
tiếng cười như đạn nổ
tiếng cười như hạt thóc
trên cổ loài cu gáy
lóng lánh
những hạt cườm thủy tinh
rơm rớm mùa hè…

65.

Mẹ tôi sinh tôi một sớm mùa hè gió lào
cùng với bầu trời này
Và những củ khoai mọc mầm dưới gầm giường
Bố đi vào rừng thồ đá
Mẹ một mình cùng với những củ khoai
Và lũ chuột đào hang trong nhà
Tiếng khóc chào đời văng vào núi đá
Tào Sơn
Núi xanh bạc phếch
Những cọng cỏ chân rết và cỏ lông lợn cũng đã hết
Người đi mót khoai dưới trăng lồng lộng
Và vục tay vào dấu chân trâu uống cạn đêm hè

Tôi lớn lên cùng những đám mây rách và cánh đồng lúa lép
Cùng những con trâu gầy ăn vụng lúa ven bờ
Có những ông bảo vệ đồng rất dữ tợn
Ngày nào cũng say
Và bắt trâu về hợp tác
Chúng tôi đi theo khóc bầm cả chiều quê
Cùng những con quạ liệng trên đầu

Tôi lớn lên trên đồng gió thổi
Những cơn gió thổi than đỏ từ mặt trời
Cháy tan giấc ngủ dưới bụi cây
Cá chết trắng đồng
Cùng những người già
Được khiêng đi chôn bên sườn núi
Trâu bò giẫm nát
Mộ đất cát suốt mùa hè không xanh cỏ

Tôi lớn lên nghe ông tôi kể chuyện bác Hồ
Làm tôi nhớ mãi những ông thánh ông tiên đầy phép lạ
Vừa yêu vừa sợ
Mơ hồ
Đồng chiều vàng vọt
Cùng những câu chuyện cổ tích của mẹ
Trên đồng mùa đông
Tím tái da thịt
Có những con quạ bay là là trên đầu
Tôi ước mình có một cái hang như những chuột kia
Để chui vào và ngủ hết mùa đông
Tôi thèm một cái ổ rơm
Và những củ khoai mọc mầm
Ngọt lịm

Tôi lớn lên
Da thịt chín dần
Mẹ bê thóc đi bán để mua sách cho tôi đi học
Tôi băng qua cánh đồng lúa lép
Băng qua triền núi lởm chởm những cái mả bị trâu dẫm nát
Băng qua những cây dừa bị sét đánh cụt đầu
Băng qua những người đàn bà bị chồng say rượu đuổi đánh khắp làng
Băng qua những căn nhà mái rạ mục đen
Băng qua những ngôi nhà xây bằng đá mười năm chưa lợp ngói
Băng qua mặt trời lừ lừ đốt đỏ ban mai

Tôi về
Trăng trong vắt dưới đáy giếng
Nơi con cá rô tôi thả năm xưa
Gầy khô
Chỉ có chiếc đầu là to vĩ đại gắn trên cái thân bé tí
Những con quạ đã đi đâu mất từ lâu

Tôi lớn
Đi về thành phố xa
Bỗng gặp những con quạ thủa trước
Chúng về đây
Bay trên nóc phố
Bay trên sân trường đại học
Bay trên dãy nhà trọ tối đen
Tiếng kêu làm giật mình những trang sách gió lật đêm mưa
Tiếng quạ trên cửa sổ
Kêu vào giấc ngủ
Kêu vào những năm không dám yêu em
Những con quạ đi lại trong thành phố
Với những đôi giày và những chiếc mỏ dài
Với bộ lông hạt cườm
Đứng ngắm hoàng hôn
Những con quạ buồn vui
Không biết
Xỏ tay túi quần nhìn nước Hương giang
Trôi
Không gợn sóng

Những ngày lũ về thành phố
Căn nhà trọ ngập đất đỏ từ đại ngàn đã chết
Đại ngàn không bóng cây
Những con chuột dưới cống leo lên
Đứng trong am cô hồn
Đứng trên bàn thờ
Ướt sũng
Run rẩy
Chắp tay bên bóng đèn quả nhót đỏ lòm
Những con chuột theo chân giường leo lên
Gậm nát đầu ngón chân cô bé sinh viên ở trọ
Những con chuột đêm đêm rình xem những sinh viên làm tình
Trong nhà trọ tối tăm
Những con chuột đói lả trong những tháng mưa Huế
Không còn sợ người
Ngồi thu lu trên những bức tường
Nhai những đồng tiền âm phủ

Tôi đi
Dưới mặt trời vĩ đại
Những con quạ và những con chuột cũng đi theo
Tôi thành thủ lĩnh
Có những chiến binh rất ngầu
Oai vệ xuống phố
Gió thổi rung cầu Vỹ Dạ
Những con quạ dưới gầm cầu bay vút lên
Vũ điệu chào mừng thế kỉ 21
Rực rỡ trong chiều
Sông Như Ý đen kịt
Nứt ra giữa lòng thành phố
Xông lên mùi thời đại
Những con chuột gõ trống rền vang
Nhậm chức
Huy hoàng

Tôi cùng những con quạ và những con chuột
Tuyên thệ dưới mặt trời vĩ đại
Bên những lăng tẩm uy nghi
Sẽ xây dựng vương quốc vua chuột
Muôn năm
Đời đời sống mãi
Mộng lớn xây rồi
Tôi lại ra đi
Về miền đất đỏ hoang vu
Để đào những củ khoai mọc mầm
Ngọt lịm
Máu cao su trắng toát
Chảy đầm đìa trên mặt đất
Bên những cái lăng đá ong
Tiền sử
Những con chuột đã chiếm lấy những ngôi mộ
Làm nhà
Làm tình
Sinh con
Đào địa đạo không ngừng bên những bộ hài cốt
Và nhìn những người đàn ông đàn bà cạo mủ
Vụng trộm
Làm tình bên gốc cao su
Những người suốt đời sống dưới bóng râm của rừng cao su cổ thụ
Không thấy mặt trời
Da xanh lẫn với mầu lá
Đi lại quanh những cái lăng đá ong tiền sử
Có những con chuột chắp 2 tay đứng trên nóc lăng
Vái mặt trời
Chiều rụng
Không biết

Tôi ngồi làm thơ và suy tưởng triết học
Bên những con chuột ăn mủ cao su
Bên những người đàn ông và đàn bà vụng trộm
Bên những tòa nhà và bên những trường học không bao giờ nghe thấy tiếng người
Chỉ rúc rích tiếng chuột kiếm ăn dưới cống

Tôi đốt một điếu thuốc trong chiều
Làm mây
Cho đỡ nhớ những ngọn núi
Cho muỗi đừng chích lên da
Những con chuột thèm nhai mặt trời
Đứng khấn trong bóng râm

Những con quạ đã bay về những bãi rác xung quanh thị xã
Bỏ lại những con chuột
Với đôi tai dựng đứng
nghe mưa rừng về gào trong những tia chớp
Xé nát bầu trời phương nam
Những con chuột con và những con chuột già
Những con chuột từ thời tiền sử
Cùng tuổi thọ với những cái lăng đá ong sẫm màu
Rụng lông
Phơi bộ da màu bùn
nhăn nheo
Có những con dòi lúc nhúc trên lưng
Đi tìm mặt trời

Những người đàn ông và những người đàn bà vụng trộm
Đã bỏ đi biệt xứ
Những ngôi làng cũ bỏ hoang
Lau trắng và cỏ bạc đầu bay mù xứ sở
Những con chuột xưng vương
Bên những lăng tẩm đá ong
Mở hội
Cày nát vườn hoang tìm rễ cỏ tranh
Mặn
Để nuôi lại bộ lông dưới bóng râm xanh xao
Chuột mở hội bầu thiên tử
Để trị vì vương quốc
Thái bình
Muôn năm

Người về trên triền núi
Mặc khố vỏ cây
Hang đá làm nhà
Đào củ mài dưới trăng sao
Yêu nhau và đẻ trứng
Gọi nhau buốt vào vách đá
Tôi chở sách trên chiếc xe bò
Đi dưới mưa
Băng qua cánh đồng hoang
Băng qua những cái hang chuột khổng lồ
Băng qua thị xã không có ánh đèn
Chỉ thấy những quán massage đỏ lừ có những con chuột lù lù đứng hai chân trên nắp cống
Ngắm trăng rằm
Lồng lộng đi qua bầu trời

Cơn mưa rừng không dứt
Xe bò sách của tôi nhão thành bùn
Sóng sánh
Đựng chi chít những vì sao rụng
Xe tôi đi qua những cồn cát
Ảo giác
Liêu xiêu mặt trời
Đi qua những dòng sông nằm chết thối
Trương sình
Đi qua vùng biển máu
Đỏ lừ hóa chất
Đi qua những người đàn ông có đôi dép nhựa sục bùn
ngồi nhai ổ bánh mì bên đường nhựa nóng
Hầm hập bụi cuốn
Đi qua những thiếu nữ tóc đỏ có bộ ngực phẳng lỳ
Những con chuột xỏ tay túi quần
Đứng canh gác xứ sở thiên đường

Tôi đi
Xe bò sách nhão bùn giấy
Chảy dài trên đường
Tan ra
hòa vào tiếng hú của những người đóng khố trên vách núi
Tiền sử
Thiên đường.

65.

my mother gave birth to me one early morning by a scorching and dry Westerly wind
very same horizon
as the budding root vegetables under our bed
my father away in the rocky mountains
my mother alone with the potatoes and yams
and the mice digging their nest in our house
cries of a child thrown against the walls of Thanh Sơn
Tào Sơn, a rocky mountain
silvery blue mountain
climbing aroids and zoysia grass are no more
he’s a scavenger for yams and potatoes in glorious moonlight
digging his hands into abandoned buffalo’s footprints drinking wholly the summer night

I grew up under the shredded clouds, fields of thin harvests
skinny buffalos sneaking bites of rice at the edge of the field
very mean guards of the fields
drunk every day
took our buffalos as hostages
we followed them in tears through the bruising country at sundown
together with the screams of ravens over our heads

I grew up across windy fields
hot ember winds from the Sun
incinerate our naps beneath the trees
fields bleached white by dead fish
and the old
carried to be buried at the spine of the mountain
decimated by the tramplings of cows and buffalos
sandy soil tumulus void of green grass the entire summer

I grew up listening to my grandfather’s stories about Bác Hồ
I carried with me the stories of the saints, magical godfathers
adoration and fear
utopia
sweet golden fields at dusk
and my mother’s folklore
a winter field
chills to the bone
waiting ravens over our head
I wished for a hole like the homes for mice
to sleep out the whole winter
I craved for a nest full of hay
a sweet sweet
budding potato

I grew up
thick skinned
on my mother’s back the rice paddies sold for my books
I would cross the fields of sparse harvest
cross the mountain scattered with the ox trampled tumulus
cross the headless coconut trees decimated by lighting
cross the battered beaten wives chased by their drunk husbands
cross the corroded blackened thatched roofs
cross the stone homes for a decade without a roof
cross the glowering Sun igniting glowing amber the morning light

my return
the moon will be crystal clear at the bottom of the well
where I freed a perch once upon a time
thin and thirsty
nothing but a giant glorious head plopped on a tiny body
ravens for a while now are all gone

I grew up
left for a town far away
met the ravens of my childhood
they fly
over alleys
over college courtyards
over dark boarding houses
startling raven cries over textbook pages on dark rainy nights
raven’s cries by my window
sound in my sleep
sound through the years I dare not love her
ravens, scavengers in the streets
in their shiny shoes and long beaks
in their shimmering beaded feathers
standing there to watch the sun go down
sad and happy ravens
oblivious
hands in their pockets watching the water in the Hương Giang river
drifts away
with not a wave

returning floods in the street, days in the boarding house
drowned in red earth from the endlessly dead forest
endless forest without shade or canopy
mice climbing out from the sewers
they stood on the offerings of wandering spirits
on the altar
damp
shivering
clasping their hands together by the ruby red led lights
mice climbing up the foot of the bed
chewing off the tips of the toes of a lad in college on campus
mice at night peeking at the students fornicating
in the dark gloomy boarding houses
tired starving mice in the rain period in Huế
no longer afraid of people
blatant on the walls
chewing on the spirit money

me moving along
beneath an illustrious Sun
followed by mice and ravens
I became a leader
few cool battles
imposing in the street
forceful wind that shook Vỹ Dạ bridge
ravens took to the sky from under the bridge
danced greeted the 21st century
brilliantly in light of a setting sun
Như Ý river as black as the night
splintered at the heart of the city
emanated the stench of time
racket of mice’s drummings resounding
in office
in glory

ravens mice and I
by the honourable Sun
by the majestic mausoleum declared
to uphold a kingdom for the king of mice
hail to the king
long live the king
once the big dream is erected
I can move on
return to the desolate red earth
to dig for budding root vegetables
as sweet as honey
bright white bloody sap of the rubber trees
on the ground ooze profusely
by the prehistoric laterite
Mausoleums
mice invaded the graves
nest
make love
breed
dig tunnels without rest by the remains
watch men and women scraping
steal rubber sap
make lover under the rubber trees
souls forever in the thick shadows of ancient rubber forests
never seeing the Sun
skin as green as leaves
back and forth around prehistoric laterite tombs
mice with their hands clasped together standing on top of the tombs
bowing to the Sun
oblivious to
the falling dusk

I’m there composing poetry and thoughts on philosophy
by rubber sap consuming mice
by petty thievery of men and women
by the buildings and schools without the sound of people
nothing but the scuttering sound of mice in the sewers trying to make a living

me lighting a cigarette in the afternoon
making clouds
quell my yearning of the mountains
deter the mosquitoes
mice cravings for a taste of the Sun
prayerful incantations in the shadows

ravens returned to the garbage dumps around town
left the mice behind
with their ears erect
listening to the forest rain through flickers of thunder
rips apart the southern sky
young and old mice
prehistoric mice
same lineage as those vivid laterite tombs
losing their fur
display their muddy
wrinkly skin
wriggly maggots on their backs
searching for the Sun

thieving men and women
left the country
old villages abandoned
white reeds and water sedge across the land blinding
mice claiming they are kings
by the laterite tombs
festivals
dig up the abandoned fields search for roots of cogongrass
salty
try to grow back their malnourished fur in the shadows
mice organised an election for an emperor
to rule over the kingdom
peace on earth
viva la vida

people home in the mountains
in grass skirts
living in caves
digging for yams under a starry moonlit sky
love each other, lay eggs
against the cliffside ache for each other
I carry my books in an oxcart
in the rain
through abandoned fields
through giant rat caves
through a city in the dark
nothing but bright red massage parlours and mice standing on two feet over sewage covers
admiring the full moon
brilliant across the horizon

the forest storm never ceasing
my oxcart full of soggy books turning into muddy
shimmering
the accumulation of fallen stars
my cart through the sand dunes
illusions
precarious Sun
through stale dried up rivers
stinking mud
through a sea of blood
bleeding chemical
through men in muddy plastic sandals
munching on bread on hot tar roads
rolling in sticky dust and muck
through flat chest girls hair coated with red dust
mice with their hands in their pockets
guard the garden of Eden

me moving along
my oxcart of muddy books
dripping onto the road
disintegrating
dissolved inside the howls of the people in grass skirts on the cliffside
antecedent
Garden of Eden


Thái Hạo, the poet and journalist currently lives in Vietnam.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

TROPIC AUTUMN | Thái Hạo [3]

Sketch of Thái Hạo by Nguyễn Thị Phương Trâm

A poem in Vietnamese by Thái Hạo
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

35.

fingers gliding over the smooth screen of the smartphone
gliding down the length of it
turning it over and then back fingers
darting on yellow purple red and blue
on the áo dài
on the naked body of a woman
on the disfigured body under the truck
silent scream
black and white letters losing their form
in the abyssal hateful eyes of demons
on their lovers
crumbled poonah paper
the clean bright red fingernails
oblivious
glancing through laughter and hysterical cries
fingers dropping those bright red hearts
kicking and screaming
angry fingers poking / rage
breaking the screen
fingers disappearing
left is boundless grasslands
yellow meadows of daisies in the eyes of those who remember
startled fingers
shocked to find someone’s mother bent over faced down on the hot asphalt
both end of the shoulder pole bent loaded with tattered sunsets
darting fingers forward before they hesitantly fall into the past
fall into the bloodstain
cackling laughter of a girl who had lost her mind
into the graves lined up neatly like beetles in the first light
waiting for the sun to rise
sunlight
fingers crumbling
crying
tenacious fingers
bare chest
vein strewn crack fingers
identity
life imprisonment
death penalty
delirious fingers
on a white background of nothingness
desiccated
exhausted time and again
in the wind

35.

Những ngón tay trượt trên màn hình điện thoại thông minh nhẵn thín
Trượt dài
sấp ngửa
Những ngón tay lao đi trên xanh đỏ tím vàng
Trên áo dài
Trên thiếu nữ khỏa thân
Trên những thân hình biến dạng nằm dưới gầm xe tải
Những tiếng gào câm
đường chữ đen vỡ nét
Trên thù hận mắt quỷ sâu hoắm
Trên những cặp đôi làm tình
nhàu nát giấy dó
Những ngón tay đỏ chót sạch bóng
ơ hờ
lướt qua dưới khóc cười kêu thét
Những ngón tay thả trái tim đỏ chói
dãy dụa
Những ngón tay chọc vào giận dữ / phẫn nộ
vỡ màn hình
Những ngón tay biến mất
chỉ còn thảo nguyên hun hút
chỉ còn cánh đồng hoa cúc vàng võ trong mắt nhớ
Ngón tay sững sờ
bàng hoàng dáng mẹ lưng còng cúi sấp trên đường nhựa nóng
hai đầu đòn gánh quẫy cong ráng chiều rách nát
Những ngón tay lao lên phía trước rồi ngập ngừng rơi vào quá khứ
Rơi vào những vết máu
Rơi vào tiếng cười khanh khách của người con gái điên dại trên phố
Rơi vào những nấm mồ xếp hàng thẳng tắp như những con bọ trong sớm mai
Đợi mặt trời
vỡ nắng
Những ngón tay đổ gục
khóc than
Những ngón tay miên man
ngực trần
Những ngón tay vằn đường vân ngang dọc lẫn với những vết xước
Nhận dạng
Tù ngục chung thân
Tử hình
Những ngón tay mê sảng
trên nền trắng hư vô
Khô khốc
Mỏi nhừ tháng năm
Gió thổi

36.

me sitting in the garden full of yellow morning light
summer palace
a palace for kings who have been dead for centuries
nothing left but yellow
glaring fresh paint on deteriorating walls
soul of a king tied to the throne
he is hungry tired and his skin yellow
his unblinking eyes stares at the female travelers in colourful dresses
they touch his throne
and he has the urge to touch their hands
but the chain around his wrists tightens and he bleeds
red blood

my ducks follows each other across the paved yard
shaking their behind
now and then they would turn their head to talk to each other
waving their tail looking for yellow corn kernels
my mother’s corn kernels in a bag from the last season
corn stalk and weevils together falls out of the bag
they’re whisked away by the wind like pine pollen
flying into the sunlight
into the Western midday sun
wriggling weevils on a broken tile
they don’t know where to go with their tiny feet
they will die on the broken tile in the midday sun
together with the beetles flipped over on their belly
millipedes chopped in half
by last night’s fallen branches
my mother feels bad for them she sweeped them into the grass
reincarnation
a sudden gust of wind
howl of a chained dog saying goodbye

me stepping into the palace of the sun
like honey is the sunlight dripping on my skin
a palace without a door, all the doors are gone
they have been stolen and sold to the carpenters
me stepping into
me seeing the king surrounded by chains
sitting there
surrounded by the beetles and millipedes
I can’t see the weevil in my mother’s corn
tiny tiny weevils
falling from the yellow corn kernel
the sunlight through a hole in the palace beaming like a sword
cut me in half
as I walk…

36.

Tôi ngồi trong khu vườn đầy nắng sớm mai vàng ươm
Cung điện mùa hè
Cung điện của vua chúa đã chết từ những thế kỉ xưa
chỉ còn lại màu vàng
chói gắt trên những bức tường mục mới sơn
Linh hồn của vị vua bị cột trên chiếc ngai
Ông ta đói và vàng vọt rũ rượi
Hai con mắt trừng trừng nhìn những du nữ mặc đủ những chiếc váy sặc sỡ
Họ chạm vào chiếc ngai của ông
Ông muốn sờ vào tay họ
nhưng sợi xích thít cổ tay ông tứa máu
đỏ lòm

Những con vịt của tôi dẫn nhau đi qua sân gạch
Đủng đỉnh
Thỉnh thoảng chúng lại quay đầu lại nói vơi nhau bằng chiếc cổ vươn dài
Chúng vẫy đuôi đi tìm những hạt bắp vàng
Những hạt bắp mùa cũ của mẹ tôi trong chiếc bao
Có những con mọt rơi ra cùng với bụi bắp
gió cuốn tung như phấn thông
bay vào mặt trời
bay về phương tây rực rỡ chiều dựng
Những con mọt loay hoay trên một viên gạch vỡ
Chúng không biết đi đâu với những chiếc chân nhỏ xíu
Trưa nay những con mọt sẽ chết trên viên gạch này
cùng với những con bọ lật ngửa
và những con cuốn chiếu bị đứt làm đôi
vì cành cây khô rớt đêm qua
Mẹ tôi thương và quét chúng vào vào đám cỏ
luân hồi
gió lồng lộng thổi tới
Con chó bị xích tru lên đưa tiễn

Tôi đi vào cung điện mặt trời
Ánh nắng mật ong chảy trên thân thể tôi
Cung điện không còn chiếc cánh cửa nào
Những tên trộm đã mang chúng đi để bán cho những người thợ mộc
Tôi bước vào
Và tôi thấy vị vua treo đầy những sợi xích
trừng trừng ngồi đó
Bên cạnh những con bọ và cuốn chiếu đi quanh
Tôi không thấy những con mọt trong trái bắp của mẹ tôi
Những con mọt bé xíu
rơi ra từ những hạt bắp vàng
Mặt trời rọi một đường gươm sáng trắng từ vết thủng trên mái cung điện
Cắt tôi làm hai nửa
Tôi đi…

37.

me sitting there biting into a walnut
the kernel dry
wrinkly
buttery
nutty
mixed with the smell of the yellow burnt skin
elation of the moment
fragrant stirring
disappearing into the scent of tonkin jasmine
scattered across the path into the house
I want to find
the dying flowers on the ground helpless
bullfrogs sobbing the night through
numbing sound of cricket chirping reed at the tip of my tongue
cracking my teeth
salty blood
remind me of the crazy dogs biting the bars of their metal cages
blood dyeing their gums red
blood rising in the eyes
in the middle of a storm
lighting ripping apart the top of a coconut tree
noon
I want to find a path into the house
lingered smell of tonkin jasmine in the night
attracting the fireflies
to light the way
safe guard the spirit
intense scent of flowers
drowns out the darkness of night
I will find a way into the house through the back door
my cat giving birth to kittens
its eyes dazed
its cries breaking the night
through the rising echo of church bells
stars standing still
across a clear sky

37.

Tôi ngồi cắn những hạt óc chó
não chúng đã khô lại
nhăn nheo
beo béo
ngầy ngậy
lẫn với mùi khen khét của lớp vỏ cháy vàng
đêm tháng Năm ngây ngấy
thơm thơm
quấy tan trong hương thiên lý
rụng ngổn ngang trên lối vào nhà
Tôi cố tìm một lối đi
xác hoa la liệt
ễnh ương khóc nấc trong đêm
kèn dế thổi tê dại trên đầu lưỡi
chiếc răng tôi vỡ ra
máu mằn mặn
Tôi nhớ những con chó điên cuồng cắn chiếc lồng sắt
máu nhuộm đỏ hai hàm răng
máu dâng lên trong đôi mắt chúng
giữa lúc trời nổi cơn giông
sấm sét xé toạc ngọn dừa
giữa trưa
Tôi tìm lối vào nhà
xác hoa thiên lý còn níu hương đêm nay
những con đom đóm sà xuống
thắp đèn
canh giữ hương hồn
mùi hoa dâng ngập
nhấn chìm đêm sâu
tôi cố ngoi lên và tìm một lối để vào nhà bằng cửa sau
Con mèo của tôi đang nằm đẻ
hai mắt nó dại đi
giọng kêu vỡ đêm
tiếng chuông nhà thờ vang lên
những vì sao đứng lặng
trời trong vắt

38.

tapping on the keyboard
black letters appearing
leaning this way then that
write delete
letters, souls, pushed against each other
affecting each other’s life, chaos
struggle on the page
sudden appearance of capital letters
screaming at the white pages
bold words dark circles
the scar still raw
the bar – the slash of a knife
a clean cut across the paper
the crazy letters
thrown against a dusty city
thrown against a wilderness
thrown against a dry river bed
thrown against a treeless rocky mountain
phosphorus
thrown against the chains
thrown against the anvil. the sledgehammer
the headache
thrown down the well of the heart of humanity
the anxieties of
speechless souls
hardworking, diligent
sentences as black as the never ending sewage that runs through the city
sentences as wild as the highways running back and forth
tearing to shreds the earth
the ridiculousness of all those words on the page – hundred year old jungle stripped of their canopy
roots dry dying
the words with their heads bowing
collapsing into each other
collapsing into life
collapsing into nothing
confused
refugees
the words of a country washed out at sea
helping each other into the unknown
lost identity
exiled vernacular

38.

Gõ phím
Chữ đen hiện hình
Ngả nghiêng
Viết xóa
Hồn chữ xô vào đời nhau
Vỡ nét
Lầm lũi trên trang
Chữ hoa vụt hiện
Hét vào trang trắng
Chữ đậm quầng thâm
vết thương chưa lành
Chữ thanh – nét dao
Cắt ngọt trên giấy
Những chữ cuồng điên
Văng vào phố bụi
Văng vào rừng hoang
Văng vào sông cạn
Văng vào núi đá trọc
Lân tinh
Văng vào những sợi xích
Văng vào đe. Văng vào búa tạ
Buốt óc
Văng vào đáy giếng lòng người
âu lo
Hồn người câm lặng
Lầm lũi
Dòng chữ đen ngòm như dòng sông nước thải giữa lòng thành phố
Dòng chữ hoang vu đường chiều xuôi ngược
xé vụn mặt đất
Trang chữ nham nhở – rừng xưa cụt đầu
gốc khô ngồi chết
Chữ cúi đầu
Gục vào nhau
Gục vào đời
Gục vào trắng xóa
Hoang mang
Tị nạn
Quê chữ mù khơi
Dìu nhau về vô định
Vong thân
Chữ tha hương

39.

residing to note the words
scratching at the pages
howling letters in a desert of A4
deformation of a forest that is no more
words twisting carrying blind ghosts on there backs
words bent back yoking inky eclipsed suns
words covered in silk means it’s very white
on the corpse of the century
words fallen on the tongue of germs and demon
words dying in pliers
in throes of death
words eyes wide open tyrant wearing a monk’s robe
wearing a collar
wearing the moon
boasting
words rising like tongues of fire licking cogon grass
words drawing its sword standing tall
formidable
words raging rain and flood spilling garbage
words flooding at the end of the world
Noah
The path of words scattered with yellow điệp flowers so children can go to school
so mothers can admire the morning light
so oblivious lovers can together weave their warm fingers
words green soothing the heart of those with nightmares
words purple the endless paths home to the temple long ago
words gentle brown green mustard seeds
without the poison grass or evil
a ferryman on the waves taking with him the moon…

39.

ngồi ghi
những chữ cào giấy
những chữ gào thét trên sa mạc A4
một biến dạng của đời rừng đã chết
chữ vặn mình cõng những bóng ma mù lòa
chữ còng thân gánh những mặt trời nhật thực đen ngòm
chữ phủ lụa là trắng toát
trên tử thi thế kỉ
chữ đổ gục trên lưỡi quỷ vi trùng
chữ hấp hối trong gọng kìm
giãy chết
mắt chữ đứng tròng Bạo chúa khoác áo thầy tu
khoác áo cổ cồn
khoác áo trăng
khoác lác
Chữ vùng dậy như lưỡi lửa liếm vào cỏ tranh săng
chữ tuốt gươm dựng đứng
trừng trừng
chữ cuồng nộ mưa lũ cuốn phăng rác rưởi
chữ hồng thủy tận thế
Noah
Đường chữ rải vàng hoa điệp cho em đến trường
cho mẹ ngắm nắng mai
cho người yêu trinh bạch đan tay ấm
chữ xanh vỗ về lòng người ác mộng
chữ tím hun hút lối về chùa xưa
chữ nâu dịu dàng hạt cải ứa xanh
không còn cỏ độc không còn hoa ác
người chèo thuyền trên sóng chở trăng đi…

40.

when the words falls on the keyboard
fingers reviving worries
confusions
fears
facing the eyes of wolves
tails between their legs on the prowl
a wilderness of people
words shaking
walking
alone
amidst the cry of the original ape painful howling in poisonous water
roars of primeval apes
into the night branches blends the moon
fallen soul at the bottom of the ravine
struggling
rising
words through the forest in the rain
the fierce stream
passing the screaming deer
passing the bats hanging in the moonlight
the body of the letters now tired
bleeding
poisonous thorns tearing the spring
through the caves of poisonous snakes
through the green eyes of night owls
the letters falling on the rock
on the edge
From the cliff
the letters fly to the delta plain
white storks fill the sky
vast white clouds
golden sunshine and ripe rice
the maddening cries in the wilderness
wolves stand on cliffs howling at the moon
white letters lighting up the night sky

40.

Khi những con chữ đổ ngục trên bàn phím
tay người vực dậy những âu lo
những hoang mang
những sợ hãi
trước ánh mắt những con chó sói
cụp đuôi rình chữ
trong rừng người hoang vu
Những con chữ run rẩy
bước đi
cô độc
giữa tiếng vượn thủy tổ hú buốt cõi nước độc
những tiếng vượn nguyên sinh gào ngàn
trăng lẫn trong cành đêm
rớt hồn dưới đáy khe
giãy dụa
ngoi lên
Những con chữ băng qua mưa rừng
suối dữ
băng qua tiếng hoẵng kêu thét
băng qua những con dơi treo cổ dưới trăng
thân chữ mỏi nhừ
rướm máu
gai độc cào nát xuân thì
băng qua những hang rắn độc
qua đôi mắt xanh lè của những con cú đêm
chữ gục trên tảng đá
bên bờ vực
Từ mỏm đá
chữ bay về đồng bằng châu thổ
cò trắng rợp trời
mây trắng thênh thang
nắng ươm vàng lúa chín
Rừng gào điên loạn phía hoang vu
Những con chó sói đứng trên mỏm đá hú trăng đêm
Chữ trắng rợp trời

41.

lying on my back all afternoon pondering what to write
what people call a theme
but there is not a single pot of orchid left intact
my trellis collapsed
nothing is whole out there
in the fields
in the streets
on the chest of young girls
or should I write about the broken pieces?
shards of glass littered on the sidewalk from a fight
between two neighbors
a split head, oozing blood wetting both eyes
and
dangling
broken leg
pointless is writing
a photograph would have been emough
more convenient
pointless is writing when my eyes are broken
along with the rotting fish in the pond
my pregnant cat has a huge belly
she looks at me pleadingly
she wants to give birth now
because exhausting is her belly
she wants her water to break
so that the kittens can come out into this crazy sun of this dead land
stolen land used to built giant mausoleums for the tiny corpses
land of beggars under the sun
the Equator
a heavy chain around the neck of history
souls hung out in the sun to dry
like herrings
flakes
I decided to write about my female cat
the cat that’s up every night howling for a male cat
and now with so many regrets
two eyes like two marbles dipped in a pan of boiling oil
watching the sun melt

41.

Suốt buổi chiều nay tôi nằm và cố nghĩ cái gì đó để viết
Cái mà người ta hay gọi là đề tài
Nhưng chẳng còn một giò lan nào nguyên vẹn
Chiếc giàn của tôi đã sập
Chẳng còn gì lành lặn ngoài kia
Trên đồng
Trên phố
Trên ngực những người con gái mới lớn
Hay là tôi sẽ viết về những mảnh vỡ?
Những mảnh thủy tinh vung vãi trên vỉa hè của một vụ đánh nhau
giữa hai người hàng xóm
có một cái đầu vỡ ra cho máu chảy ướt hai con mắt

một cái ống chân cũng bị vỡ
lủng lẳng
Nhưng viết về chúng để làm gì
Sao tôi không chụp một bức ảnh
Một bức ảnh thì sẽ tiện hơn biết bao
Viết về chúng để làm gì khi hai con mắt tôi cũng đã vỡ ra
Cùng với xác con cá chết rữa trong ao
Con mèo chửa của tôi mang cái bụng to tướng
Nó nhìn tôi cầu khẩn
Nó muốn sinh bây giờ
Vì cái bụng làm nó mệt
Nó muốn vỡ ối
Để những con mèo con chui ra khỏi cơn nắng điên rồ của miền đất chết
Miền đất bị cướp và xây những cái lăng khổng lồ để đựng những cái xác người chết bé tí
Miền đất của những kẻ ăn mày dưới mặt trời
Xích đạo
Một sợi xích khổng lồ quấn quanh cổ lịch sử
Và treo khô những linh hồn dưới nắng
Như những con cá trích
Bong vảy
Tôi quyết định viết về con mèo cái của tôi
Con mèo vẫn gào lên mỗi đêm vì một con mèo đực
Và bây giờ nó hối hận
Hai mắt như hai hòn bi nhúng trong chảo dầu sôi
Nhìn mặt trời tan ra

42.

wake up
white reeds
I need to lie here longer to find out why I’m lying here
the sore on the top of my toes after the mice chewed on them
I tried to chase them away
but their two front teeth were very long
they threatened me
they will bite and pull my eyes out
if I continue to try and chase them away
they make me think about all the swollen lymp nodes
that might pop out all over my skin
in my armpit
in my groin
and on the sun
when my eyes are full of swollen lymp nodes
I wake up
not understanding why they burned all the bamboo
nothing left but bits of withered bamboo shoots
by piles of bones
stripped bare branches
they chopped and lowered them when I was fast asleep
they wade across the river to chop me down
instead they saw giant rats munching on my toes
so they thought I was dead
the swollen lymp nodes have they popped up
my mouth is very sore
I can’t talk
I have to tap these words down on this screen
to expel them from my chest
because of them I can’t breathe
they will be the death of me
like germs they are eating what is left of my lungs
white reeds are calling me
but the pain in my leg is excruciating
me standing there watching
the white windy
fields of old

42.

Thức dậy
Cỏ lau trắng
Tôi phải nằm thật lâu nữa để nhớ tại sao tôi lại ngủ ở đây
Đầu ngón chân tôi xót vì những con chuột đã gặm nó trong lúc tôi ngủ
Tôi đã cố xua chúng đi
Nhưng hai chiếc răng cửa của chúng rất dài
Chúng hăm dọa đôi mắt tôi
Chúng sẽ cắn một nhát thật sâu để lôi con mắt ra
Nếu tôi cố đuổi chúng
Chúng làm tôi sợ những cái hạch
Sẽ mọc lên chi chít trên da
trên nách
trên bẹn
Và trên mặt trời
khi đôi mắt tôi cũng đầy những cái hạch
Tôi thức dậy
không hiểu vì sao người ta đã đốn tất cả những cây tre
chỉ còn những mụn măng và những cây non rũ rượi
bên những đám xương
cành chỏng chơ
Người ta đã chặt chúng trong lúc tôi ngủ
Họ lội qua suối để chặt tôi
Nhưng họ thấy những con chuột to tướng đang gặm những ngón chân tôi
Nên họ nghĩ tôi đã chết rồi
Những cái hạch có mọc lên không
Miệng tôi rất đau
Tôi không nói được
Tôi phải gõ những chữ này lên màn hình
Để ném chúng ra khỏi lồng ngực của mình
Vì chúng làm tôi khó thở
Tôi sẽ chết vì chúng
Như những con vi trùng đã ăn nát buồng phổi tôi
Lau trắng gọi tôi đi
Nhưng chân tôi rất đau
Tôi đứng nhìn
Gió trắng
Đồng xưa

43.

I wake up
to find summer fallen
bodies of royal poiciana
dead within the bloody pool of time
dead in my motherland
dead inside the eyes of the young
dead within the words of a song
fallen poiciana like a fallen sun
fallen red clouds
a fallen century
shattered in the street
shattered across the schoolyard
shattered a time when my love burned
within your eyes
a sleepless
sky
in a land where people cannot see
a dog is chained for 10 years
dogs with the slashes of a knife on their back
a person looking for a way to survive by jumping off an 8 storey
like a beetle
in a land where people cannot see
where the schools they build are daycare centres
where they nail words into the heads
of angels
battles and campaigns
from lecture halls
like holy wars
all martyrs
in the honour of the Lord
in a land where people cannot see
ninety million beetles together wake up
when the sun is up
not knowing where to go
home to where
only hear the sound of the times on majestic loudspeakers
resounding is the sound of the king’s voice
encouraging them to head for the jungle
head for the sea to die for the future
in a land where people cannot see
people dying
dogs dying
pregnant cats bashed to death
bleeding trees
death and shock in the eyes of children
so the sentences can be a consistent red
be in the way
live forever…

43.

Tôi thức dậy
thấy mùa hè đã đổ xuống
xác của loài phượng vĩ
gục trên vũng máu thời gian
gục trên thân đất mẹ
gục trong mắt trẻ
gục trong câu hát
loài phượng đổ xuống như mặt trời đổ xuống
mây hồng đổ xuống
thế kỉ đổ xuống
vỡ tan trên mặt đường
vỡ tan trong sân trường
vỡ tan một thời tình anh đốt cháy
trong mắt em
phương trời
mất ngủ
Trên xứ sở mù lòa
một con chó bị xích 10 năm
với những con chó bị chém ngang lưng
một người đi tìm sự sống bằng cách nhảy xuống từ tầng lầu thứ 8
như một con bọ
Trên xứ sở mù lòa
người ta xây trường để giữ trẻ
và đóng đinh những con chữ vào đầu
thiên sứ
những trận đánh và những đợt ra quân
từ giảng đường
như những trận thánh chiến
tất cả đều thành thánh tử đạo
vinh danh lãnh chúa
Trên xứ sở mù lòa
chín mươi triệu con bọ cùng thức dậy
lúc mặt trời lên
và không biết đi đâu
về đâu
chỉ nghe tiếng thời đại trên loa phường kì vỹ
vọng lời đấng quân vương
thúc dục lên rừng
xuống biển để chết cho ngày mai
Trên xứ sở mù lòa
người chết
chó chết
những con mèo chửa bị đánh chết
những loài cây ứa máu
chết trong bàng hoàng mắt trẻ
cho những dòng chữ đỏ lừ
chắn đường
sống mãi…

44.

I stepped onto the bridge’s railing
so I can see the sea
so I can see the ships
like flightless insects
in tangled grass
summer
ships lying inside the embrace of a wave
and those in the muzzles of guns
where discerning is the cry of the sand crabs
cry of the horseshoe crab
sizzling on the sand
cries of wives
their shirts ripping in the wind
from behind
push me into the river
push me into the waves
push me into the muzzles
push into the throats of people
inky black
taking oaths on the podium of the times
flags and money for the dead flying
cries of sleepy children
cold on this side of the sea
cold with roar of the waves
where a child is the apple of his father’s eyes
crying white the sea of ​​his homeland
trying to go home
soul of foam disappearing into quicksand
I stood on the railing to find a reason for the riverbed
a reason for a knife to enter a city
for a gun to enter 2020
enter the fire in hell
Satan
white wild daisies blooming under the bridge
the formation of century-old wreaths
stop by the soul of Sông Hồng
Mekong River
stop by the soul of the East Sea
and the soul of a motherland in exile
I’m home to the wild daisies at foot of an era
singing so the souls at the bottom of the river may
rise

44.

Tôi bước lên lan can của cây cầu
Để nhìn về phía biển
Tôi muốn thấy những con tàu
như những con bọ không biết bay
trong đám cỏ rối
mùa hè
Những con tàu nằm trong miệng sóng
và nằm trong họng súng
có tiếng khóc của loài còng gió
tiếng khóc của những con sam biển
xèo xèo trên cát
Tiếng khóc của những người vợ
thổi tung vạt áo
từ sau lưng
xô tôi vào sông
xô tôi vào sóng
xô tôi vào họng súng
xô vào họng người
đen ngòm
đang tuyên thệ trên bục thời đại
Cờ và những đồng tiền âm phủ bay tung
Tiếng khóc của những đứa bé vào giấc ngủ
lạnh một phía biển
lạnh tiếng gào của sóng
nơi người cha ôm hình con trong mắt
khóc trắng biển quê hương
tìm về
linh hồn bọt nước tan vào lòng cát lún
Tôi đứng trên lan can để tìm một lý do cho đáy sông
một lý do cho con dao đi vào thành phố
cho khẩu súng đi vào năm 2020
đi vào hỏa ngục
Satan
Những bông cúc dại nở trắng dưới chân cầu
kết những vòng hoa thế kỉ
viếng hồn sông Hồng
sông Cửu Long
viếng hồn biển Đông
Và hồn đất lưu vong quê mẹ
Tôi về với cúc dại dưới chân thời đại
hát cho những linh hồn đáy nước
ngoi lên

45.

Southern afternoon
listening to the chilling cry of goats in the sun
chilling in the rusty iron bars
goats tied across motorbikes
crying in the long street
human slaughterhouse
glorious in the sun
goats’ bleeting crawling on our skin
chilling
crawling on the bellow of a cow
looking for her calf
cows that will never be mothers
when their calves are taken away
to roast on charcoal stoves
crawling into the panting of a sow
lost calf
toenails scratching on the stone wall
splintered and broken
two painful mammary glands
white milk flowing through the pen
crawling into the great separations
of dogs
cats
of hens and chicks
separations of brothers and sisters
of men and women
out at sea
in the river
in the street
and in the high-rise buildings
leaving love for tears
soaking salty eyelashes
blistering yellow skin
welding rod burning flammable zinc heart
blindness
underground cries of bullfrogs in the dark
back to a homeland
to reconnect the deaths
forever incomprehensible

45.

Chiều phương nam
nghe tiếng dê kêu buốt vào mặt trời
buốt vào những thanh sắt ghỉ đen
những con dê bị cột ngang trên xe máy
kêu vào hun hút trên phố dài
Lò mổ của loài người
huy hoàng trong nắng
Tiếng dê trườn trên da thịt
lạnh
trườn trên tiếng rống của bò mẹ
tìm con
những con bò mẹ không được làm mẹ
khi bê con bị bắt đi
để quay trên lò than
trườn vào tiếng kêu hồng hộc của lợn mẹ
mất con
móng chân cào vào tường đá
vỡ nát
hai buồng vú đau nhức
sữa trắng chảy khắp chuồng
Trườn vào những cuộc chia ly vĩ đại
Của chó
Mèo
Của gà mẹ và gà con
Những cuộc chia ly của anh và em
Của những người đàn ông và những người đàn bà
Trên biển
Trên sông
Trên đường phố người
Và trong những tòa cao ốc
Bỏ lại tình yêu cho nước mắt
thấm mặn vào mi
Da Vàng phồng rộp
Que hàn đốt cháy lòng kẽm
Mù lòa
Tiếng khóc của loài ễnh ương âm u trong lòng đất
quê hương
để nối lại những cái chết
muôn đời không hiểu hết

46.

I went into the city. not a single human shadow
bunches of red ylang ylang
hanging like hot iron hooks
on the first day of July
grey rain
I found a tree root and sat down beside the tudigongs
mixed with God
Buddha. Bodhisattva
and the gods of wealth
standing around
sitting here
lying there
whispers of the wind through the tree hollows
red ylang yland on fire in the rain
the street was deserted
only conical hats and torn umbrellas
the wind blew turned upside down the main road
I straightened the statues
from my childhood
toys
so the statues can marry each other
the groom and the bride
so many children
wind howling
wedding of the Eastern gods
rather cold
fallen clusters of fiery ylang ylang
bright red in a puddle of water
I longed for a straw bed to sleep
and wait for the red ylang ylang to grow in the coming spring
like floral garments in the street

46.

tôi đi vào thành phố. không thấy bóng con người
những chùm hoa móng rồng đỏ
treo như những cái móc sắt nung
trong ngày đầu tháng 7
mưa xám
tôi tìm một cái gốc cây và ngồi xuống bên cạnh những ông địa
lẫn với Chúa
Phật. Bồ Tát
Và những ông thần tài
lô xô đứng
ngồi
nằm
gió thổi vào bộng cây ú ớ
những chùm móng rồng đỏ cháy rực trong mưa
phố không bóng người
chỉ có những chiếc nón lá và những chiếc ô rách
gió thổi bay tung trên đường cái
tôi dựng dậy những pho tượng
thủa bé
đồ hàng
cho tượng cưới nhau
chú rể và cô dâu
bao nhiêu là trẻ nít
tưng bừng gió rít
đám cưới của những vị thần Đông phương
lành lạnh
những chùm lửa móng rồng đã rụng
đỏ rực trong vũng nước
tôi thèm một cái ổ rơm để ngủ
và đợi những bông móng rồng mọc ra vào mùa xuân năm sau
người mặc áo hoa trên phố người.

47.

Noel
a woman sits in front of the courthouse
waiting for Christ to be born
the church bells pouring from the tower into the street
winter
a crowd comes out of the fog
comes out of the clouds
no reindeer sleighs across snowy mountains
barefoot crowd
sidewalks
broken bricks
Noel
a judge bangs his hammer on the table
Christ goes through the back door to his house
a woman kneels in front of the courthouse
behind the church
a sparrow wandering through a garbage dump
picking up pieces of plastic and hair
builds a nest in the brown bell
Noel
we are born together
by the breaths
on barren land
dateless land
marriage season passing
by a purple sun
Noel
the courthouse doors are packed
behind the church
a lonesome sparrow
in the brown bell
celebrates Easter

47.

Noel
người đàn bà ngồi trước cổng tòa án
chờ Chúa giáng sinh
chuông nhà thờ đổ xuống mặt đường
mùa đông
đoàn người đi ra từ sương mù
đi ra từ những đám mây
không có chiếc xe tuần lộc nào băng qua núi tuyết
đoàn người chân trần
vỉa hè
gạch vỡ
Noel
thẩm phán gõ búa trên mặt bàn
Chúa đi cổng sau để về ngôi nhà của mình
người đàn bà quỳ trước cổng tòa án
sau lưng là giáo đường
con chim sẻ lang thang trên bãi rác
nhặt ni lông và tóc
về làm tổ trong quả chuông màu nâu
Noel
chúng ta giáng sinh vào nhau
bằng những tiếng thở
trên đất đai cằn cỗi
trên hẹn hò khép lại
mùa hôn phối đi qua
dưới mặt trời tím lịm
Noel
cửa tòa án chật cứng
sau lưng là nhà thờ
con chim sẻ một mình
trong quả chuông màu nâu
làm lễ Phục sinh

48.

when life is such a bore
division is natural and the fights inevitable
the rewards are the applause
after bombing a city
in the middle of a crowd
young men pretend to say goodbye to their girlfriends
before they armed themselves and head for the jungle
they aim their guns at someone else’s girlfriend. squeeze the trigger
the bullet rips through the back of her top
like fire crackers, the rising applause
gamers in front of a screen
pointing their fingers at a primary school
“there’s the target”
they call themselves heroes after they count the bodies
their medal cast from the metal of stolen statues of Buddha
from a temple lost in time
thoughtful faces of head of state
thinking up games on how to blow up and kill as many as possible
their reputation depends on the number of structures destroyed
number of village fires
sending their ultimatums in the middle of the night
just before sex
and sleep
when life is such a bore
they come up with these ideals
a game of hide and seek
if you’re found you get a bullet in the head cast from the bronze of church bells
stubbornly the earth continues to float around through the universe
the creator’s silence frustrates our leaders
“the creator do not have a voice
we need the victories because we can’t remember the last time
anyone died gloriously enough that they can be called a hero”
they tell me that I need to live life to the full
by fighting together
on this earth, humanity erect prisons to imprison each other
they number each child teaching them that
patriotism is the hate you have for other patriots
in the street
a crazy woman sitting in front of a mobile outlet
greeting everyone
with two eyes like two stars
in the dark

48.

Khi cuộc sống quá nhàm chán
người ta chia phe đánh nhau
phần thưởng là những tràng pháo tay
sau khi ném bom vào thành phố
giữa đoàn người
bọn thanh niên giả vờ chia tay người yêu
và xách súng vào rừng
nhắm ngực người yêu của một cô gái khác. bóp cò
viên đạn xé toang lưng áo
một tràng pháo tay rộ lên
những game thủ ngồi trước màn hình
chỉ tay vào một trường tiểu học
“phải hạ mục tiêu này”
người ta phong cho nhau là anh hùng sau khi đếm những cái xác
phần thưởng là những miếng kim loại nhỏ được đúc ra từ pho tượng Phật chiến lợi phẩm
mà họ đã thu được trong ngôi chùa cổ
những nguyên thủ quốc gia với khuôn mặt đăm chiêu
ngồi nghĩ những món đồ chơi có thể làm tan xác được nhiều người nhất
danh dự được đo bằng những căn nhà đổ
và những đám cháy trong các ngôi làng
người ta gửi tối hậu thư cho nhau lúc nửa đêm
rồi lên giường làm tình
trước khi ngủ
khi cuộc sống quá buồn chán
người ta nghĩ ra những lý tưởng
là trò chơi trốn tìm
nếu kẻ nào bị phát hiện thì sẽ bị bắn vào đầu bằng một viên đạn bằng đồng được đúc từ những quả chuông nhà thờ
trái đất cứ lầm lì bay trong vũ trụ
sự im lặng của thượng đế làm các lãnh tụ bực mình
“thượng đế không biết nói
chúng ta cần những chiến công
vì lâu lắm rồi không có ai chết thật lẫm liệt để phong anh hùng”
người ta nói với tôi rằng cần phải sống cho ra trò
bằng cách chiến đấu với nhau
trên trái đất, loài người lập ra nhà tù để nhốt nhau
người ta đánh số những đứa trẻ
và dạy nhau về lòng yêu nước bằng cách căm thù những người yêu nước khác
trên phố
người đàn bà điên ngồi trước cửa hàng bán điện thoại di động
để chào hỏi mọi người
bằng ánh mắt như hai vì sao
trong bóng tối

49.

day after day
we chase after the newsfeed
the spoils taking up so much space
in our heart
liver
mind
lungs
all too full
us, skillfull hunters
twisted sentences we use to shoot directly into our heart day after day
we’re sculptors
plastic surgeons when it comes to poetry
we carve and shave our books into bite size so it can fit into our mouths perfectly
tyrrants
day after day
we return from the newsfeed jungle as an imposing warrior
never forgetting to fish out the rags floating in the street after last night’s flood
use it to make a cape
can a warrior without a cape, be a hero?
the love affairs that started on facebook
dying in the messenger box
the sexting
no one has the strength to live together in the same house
abandoned homes all over the world
for lizards and spiders to mate
we pretend to talk
pretend to love
then pretend to die
pretend to live
pretend to suffer
pretend to eat
my old friend who has been in the temple for half a century
this morning said simply Fuck it!
before he left

49.

mỗi ngày
chúng ta đi săn newsfeed
chiến lợi phẩm đầy chật
cả tim
gan
óc
phổi
no nê
chúng ta, những thợ săn thiện nghệ
bắn vào ngực mình mỗi ngày bằng những dòng chữ quắn quéo
ta làm nhà điêu khắc
làm chuyên gia phẫu thuật thẩm mỹ những bài thơ
ta đẽo gọt cuốn sách của mình cho thật vừa vặn với khẩu hình
bạo chúa
mỗi ngày
ta từ rừng newsfeed trở về như một chiến binh lộng lẫy
và không quên nhặt những tấm vải dạt bên đường sau cơn lũ đêm qua
để làm áo choàng
chiến binh mà không áo choàng, làm sao thành người hùng?
những cuộc tình bắt đầu trên facebook
và chết rục trong chiếc hộp messenger
người ta làm tình qua điện thoại
không ai đủ sức sống cùng nhau trong một căn nhà
những căn nhà bỏ hoang trên khắp địa cầu
cho thằn lằn và lũ nhện giao hoan
ta giả vờ nói
giả vờ yêu
rồi giả vờ chết
giả vờ sống
giả vờ đau khổ
giả vờ ăn
Ông bạn già của tôi ở chùa đã nửa thế kỷ
sáng nay chửi Địt mẹ!
rồi đi

50.

me standing there in the dark
eyes glistening like a field mouse
watching the woman being arrested and dragged into the square
her baby crying
perhaps because the people who broke into the house wore spiked boots and guns
one could pull the trigger to kill the virus
I am shot in the chest
with a white rapid test
like a razor blade
deep into the lungs filled with cigarette smoke
you told me my love
about churchgoers
we can’t die now
the end of the world should be fun
so wait
to eat our lungs
the way lizards eat their tails when they’re hungry in the winter
me staring at my hands
tangled lines
ten fingerprints on ten fingers
the urge to pull the trigger
old Hemingway laughing aloud in the salty sea
like a swordfish with a hook in its mouth
swimming along with the fisherman’s boat
me also bursting into laughter at the absurdity of writing novels
the only work worth reading by that damn old man
just a shot from a gun on the boat
in the middle of the blue sea

50.

tôi đứng trong bóng tối
đôi mắt lấp lánh như mắt của một con chuột đồng
nhìn người đàn bà bị bắt và lôi ra quảng trường
đứa bé khóc thất thanh
có lẽ vì những người phá cửa ngôi nhà mang giày đinh và súng
người ta có thể bóp cò để tiêu diệt những con virus
tôi bị bắn vào lồng ngực
bằng một thanh quick test màu trắng
như lưỡi lam
ngập sâu vào lá phổi đầy khói thuốc lá
em nói với tôi
về những người đi lễ nhà thờ
chúng ta không thể chết bây giờ
ngày tận thế chắc vui
phải đợi
để ăn lá phổi của mình
như những con thằn lằn tự ăn chiếc đuôi trong mùa đông đói khát
tôi nhìn hai bàn tay
những đường chỉ rối
hoa tay đủ mười ngón
thèm đặt lên một chiếc cò súng
lão già Hemingway cười sằng sặc dưới đại dương mặn chát
như một con cá kiếm bị lưỡi câu móc vào miệng
lang thang du hành cùng chiếc thuyền của người đánh cá
tôi cũng phá lên cười vì cái trò viết tiểu thuyết điêu ngoa
tác phẩm đáng đọc duy nhất của lão già khốn kiếp ấy
chỉ là phát súng
đã nổ trên chiếc thuyền giữa đại dương
xanh

51.

Vũ Nương committed suicide once because of an unjust accusation
Chí Phèo gave up his life for revenge
Lão Hạc ate ​​dog poison
died to save money for his son
but no one has ever killed himself and his son
because of hunger
as I have today live

husband and wife taking their child to the bridge
husband and wife discuss the idea of buying gasoline
husband and wife discuss the idea of buying rat poison
after dinner

Four thousand years of bankruptcy
million years of bankruptcy
fear of death and bankruptcy
when a bowl of rice provokes life
a bowl of rice becomes a serial killer
bowls of rice become offerings
there is a tall imposing stick of incense that is stabbing into the heart of the sun

how could I possibly believe
Vietnam is as hungry as 1945
as hungry as the 80s
but in those time people died because their stomachs crushed themselves
now Vietnamese die because their chests burst
to let the air out
craving a breath that wander

craving a breath that wander
tonight I long to go up the hill
to sleep in an empty house
where the cold wind blows on all four sides
where the moon is alone over the mountain
me and my blanket and pillow
and the little dog it will follow
be my guard

we will go
oozing red over the leaves in the night
resounding bellow of brass instrument against the cliff
a dead moon
from a sobbing autumn…

51.

Vũ Nương từng tự tử vì hàm oan
Chí Phèo chết để trả thù
Lão Hạc ăn bả chó
chết đi để dành tiền cho con
Nhưng chưa ai từng tự giết mình và giết con
vì đói
như hôm nay tôi sống

Vợ chồng ôm con ra cầu
Vợ chồng bàn nhau mua xăng
Vợ chồng bàn nhau mua thuốc chuột
Sau bữa cơm chiều

Bốn nghìn năm phá sản
Triệu năm phá sản
Nỗi sợ chết phá sản
Khi chén cơm khiêu khích sinh mạng
Chén cơm trở thành kẻ giết người hàng loạt
Những chén cơm trở thành đồ cúng
Có cây nhang sừng sững đâm thẳng vào mặt trời

Tôi không tin
Nước Việt đói bằng năm 1945
Đói bằng những năm 80
Nhưng thời ấy người ta chết vì những cái dạ dày đã tự bóp nát mình
Nay người Việt chết vì lồng ngực vỡ tan
Cho khí thoát ra
Thèm một hơi thở lang thang

Thèm một hơi thở lang thang
Đêm nay tôi thèm đi lên đồi
ngủ trong căn nhà trống
có gió buốt lồng lộng bốn bên
có vầng trăng một mình qua núi
Tôi ôm theo chăn và gối
Con chó nhỏ cũng đi theo
để làm người bảo vệ

Chúng tôi đi
Màu đỏ ứa trong lá đêm
Tiếng kèn đồng rền trên vách đá
Một vầng trăng đã chết
Từ mùa thu nức nở…

52.

within the tapping sound on the keyboard
I broke apart. and lined up
white page
letters like prisoners bowing their heads
facing the gun muzzle of nihilism
facing the shiny knives
marriage
of an earthly winter
clinking celebration
season of birds migrating
I broke apart among the people at a festival
and the call
dying last breath
face the door of pubity
people carry the freezing winter in their hands
to me reach out
tight grips
chilling brain freeze
letters screaming in the field
your face love is like smoke
and the human face
like stone in shallow water
which moss has withered in a season so old
I am home here
on the white screen
typing a poem into the fog
learning how to talk
I called myself from the deep well to wake up
water vapours of winter
paint white the foot of the hill

52.

trong tiếng gõ của bàn phím
tôi vỡ ra. và sắp hàng
trang trắng
những chữ cái như tù nhân gục đầu
trước họng súng hư vô
trước những nhát dao lấp lánh
hôn phối
của mùa đông địa cầu
tiệc mừng lanh canh
mùa chim di trú
Tôi vỡ ra giữa đoàn người trẩy hội
và tiếng gọi
hấp hối
trước cửa xuân thì
người ta mang trong lòng tay mùa đông lạnh toát
và chìa về phía tôi
những cái nắm chặt
buốt vào óc não
Chữ cái gào lên trên đồng
gương mặt em như khói
và mặt người
như đá bên bờ nước cạn
rong rêu nào đã héo tàn mùa xưa
Tôi trở lại đây
trên màn hình trắng
gõ vào sương mù một câu thơ
tập nói
tôi gọi tôi từ giếng sâu thức dậy
khói nước mùa đông
trắng xóa chân đồi

53.

on the old sofa
I slept away the afternoon
right by the green viper
at the foot of the statue of Bodhidharma
knotted electrical wires in a corner

a snake emanating the charming brushstroke of a child
slowly crawling into a dream
awakening the laughter
awakening the cries
awakening a soul in a dark
cracked terracotta crock pot
blood throbbing on red floor carpet
flies out the window
like an owl flapping its wings in the moonlight
end of a month
the sun has hidden itself behind the marble mausoleums
as I drifted through the summer
as lightly and swiftly as an old shirt

I wake up
to the reverie of an unfulfilled death
while the viper was fast asleep
on the scruffy head of the master of Dharma
eyes staring out the window
as neem flowers
fell into a well

March afternoon
green hues of my youth gone along with the snake
not a word of goodbye
the Dharma lost
in a foreign land
missing home

53.

Tôi đã ngủ suốt chiều nay
trên chiếc sofa cũ
cùng với con rắn lục màu xanh
trên bức tượng Bồ Đề Đạt Ma
nơi góc phòng đầy dây điện

con rắn đẹp như một nét vẽ dưới bàn tay em bé
chầm chậm bò vào cơn mơ
đánh thức tiếng cười
đánh thức tiếng khóc
đánh thức linh hồn trong chiếc hũ sành tối đen
tiếng vỡ của đất nung
máu chảy
tấm thảm màu đỏ dưới sàn nhà bay vụt qua cửa sổ
như con cú đập cánh lao vào trăng mờ
cuối tháng
mặt trời đã tắt sau những chiếc lăng cẩm thạch
tôi đi qua mùa hè
nhẹ như một chiếc áo cũ

tôi thức dậy
tiếc một cái chết không thành
con rắn lục còn ngủ say
trên chiếc đầu bờm xờm của ông Đạt Ma
hai mắt trừng trừng nhìn qua cửa sổ
hoa xoan
rơi vào lòng giếng

chiều tháng ba
màu xanh đã theo con rắn ra đi
không từ biệt
Đạt Ma lưu lạc
đất khách
nhớ quê xưa

54.

each time someone dies
one after the other we crawl and we rise
salvage the bullets of the past
throw them at each other

a war fighting wars for a thousand years
children divided in their schoolyards
using their fingers as guns they aim for the head
kill each other with their laughter
the silent bullet of the past
change in the air
sobbing
tombstones

a heroe crying on the ground
because their enemy is dead
dejected the child goes home
when their playmate no longer wants to play shooting

the sadness of peace
the punishment
of a nation’s heroes

54.

Mỗi khi một người nằm xuống
chúng ta lồm cồm bò dậy
nhặt những mảnh đạn quá khứ
ném nhau

đất nước của chiến trận ngàn năm
lũ trẻ con chia phe trên sân trường
ngón tay làm súng
nã tiếng cười vào đầu nhau
mảnh đạn ký ức im lìm
trở trời
thổn thức
nghĩa trang

Người anh hùng ngồi khóc
vì kẻ địch đã chết
đứa trẻ thất thểu về nhà
khi một đứa trẻ khác không còn chơi bắn nhau

nỗi buồn của hòa bình
là sự trừng phạt
những anh hùng dân tộc

55.

night
sound
a shattered lightning bolt
a shattered night
a shattered vernacular
in a mind
tainted with shards of light
like shards of glass
shattered songs
through the rain
autumn night.
singing voices of farmers going home through the cemetery
trembling voices
trembling sentences
running as though flying
into the tall and formidable flashes of lightning
like fullstops in white
like the cross
the vernacular on fire in the dark in the rain
at the end of an undefined horizon

55.

Đêm
lặng
một tia chớp vỡ ra
bóng tối vỡ ra
con chữ vỡ ra
trong não
dính đầy những vụn sáng
như những mảnh thủy tinh
Tiếng hát vỡ ra
cùng tiếng mưa
đêm mùa thu.
điệu hát của người làm đồng trở về qua nghĩa địa
tiếng hát run rẩy
dòng chữ run rẩy
và bước chân chạy như bay
vào tia chớp dựng đứng
như dấu chấm than màu trắng
như cây thánh giá
những con chữ cháy rực trong đêm mưa
cuối trời mênh mang.

56.

the flags at sea those often quickly worn
because not once is it left alone
day and night by the salty wind
the beach is on my way to school
not a boat without a flag
but all of them in shreds
some have nothing but a few threads
the yellow star have been whisked away by the wind when they were out at sea
sometimes a fisherman or two flew too away
on those waves
to never see land again
on the flag
like claws are the wind
ripping off one piece of skin at a time
flying like the eyes of fishermen in the sun
sometimes I think that
perhaps the fishermen’s frags were made from cheap materials
hence the flag is red and half of it whisked away by the wind
but they still tried to cling to the yellow and rusted iron handles because of the salt
until it is completely shredded by the wind
and sea
in front of all the boats staring out at the sea
I don’t have any kind of aspirations
I just hope that the market management agency will monitor the national flag production facilities
so they can be made from better materials
and the fisherman can save what they can on flags
after each trip they spend out at sea

56.

Những lá cờ ở biển thường bị rách rất nhanh
Vì gió mặn thổi như xé suốt đêm ngày
Không khi nào yên
Tôi đi dọc bờ biển
Không thấy con thuyền nào không cắm cờ
Nhưng tất cả đều rách tả tơi
Có những lá cờ chỉ còn chút vải đỏ dính lại trên cán cờ
Ngôi sao vàng đã bay theo những cơn bão trong một chuyến ra khơi nào đó
Đôi khi người đánh cá cũng bay đi
Trên những con sóng
Mãi mãi không còn nhìn thấy đất liền
Trên mảnh cờ
Gió như móng sắc
Rứt từng mảng da
Bay như con mắt của người đánh cá dưới mặt trời
Đôi lúc tôi nghĩ
Có thể những lá cờ của người ngư dân quê mình được làm từ thứ vải rẻ tiền
Nên khi màu cờ vẫn còn đỏ ối mà thân cờ đã bay đi mất một nửa
Nhưng chúng vẫn cố bám vào những chiếc cán sắt rỉ vàng vì muối
Cho đến khi rứt hết thân thể mình cho gió
Và cho biển
Trước những con thuyền cũ đang đăm đăm nhìn ra biển
Tôi không nghĩ được gì cao xa
Chỉ mong cơ quan quản lý thị trường sẽ giám sát các cơ sở sản xuất cờ tổ quốc
Để chúng sẽ được làm bằng thứ vải tốt hơn
Và người đánh cá tiết kiệm được chút tiền thay cờ
Sau mỗi chuyến ra khơi

57.

2024
a young couple sold their fourth child barely a month old
to take care of the other three
the police locked them up
and their sentenced was 23 years imprisonment
four orphaned children

a hundred years ago Dậu sold her child
we cried
many centuries later Thúy Kiều sold herself
we cried

teachers crying on the podium
student crying before their exams
tears outlined and guided
tears getting 10 out of 10
art and literature full of tears
a nation constantly mourning

today an hour of online shopping
slipped not a single tear
because the screen is white
down with the journalist
down with the netizens
and down with
me

2014
day in day out I tried to auction myself
there was no starting bid
I returned with the cat I just paid for right by a caudron of boiling water at a local bar

winter
I bought myself one day
by the wheeze of a cat with the flu
spring arriving on the other side of screen
by the dissolving crisp tap tapping
like the sound of shattered glass on the tile floor
the sharp piercing sounds…

57.

Năm 2024
một cặp vợ chồng trẻ lên mạng rao bán đứa con thứ tư chưa đầy một tháng tuổi
để có tiền nuôi ba đứa còn lại
công an bắt nhốt
và tòa tuyên án 23 năm tù
bốn đứa trẻ mồ côi

Một trăm năm trước chị Dậu bán con
chúng ta khóc
nhiều trăm năm trước Thúy Kiều bán mình
chúng ta khóc

Thầy cô đang khóc trên bục giảng
học sinh đang khóc trước bài thi
nước mắt được hướng dẫn lập dàn ý
nước mắt đạt điểm 10
môn văn đầy nước mắt
cả nước ngày nào như cũng có tang

Hôm nay trên phiên chợ online
không có giọt nước mắt nào rơi
vì màn hình màu trắng
nhà báo đả đảo
dân mạng đả đảo
và tôi
đả đảo

Năm 2014
tôi rao bán tôi mỗi ngày
không có ai trả giá
tôi trở về nhà với con mèo vừa mua được từ quán nhậu bên nồi nước sôi

Mùa đông
tôi mua tôi một ngày
bằng tiếng khò khè của con mèo cảm cúm
xuân đang đến bên kia màn hình
bằng tiếng gõ giòn tan
như tiếng thủy tinh vỡ trên sàn nhà
những âm thanh nhọn hoắt…

58.

1.
April 24th 2013
in Cà Mau a mother was found dead dangling from the ceiling in the middle of her house
her suicide note bequested that the condolence money should hopefully be enough for her husband to continue to take care of their three children

she also asked the authority in her note that their household should be certified as a low income household
otherwise her children won’t be able to attend school
The newspaper wrote that the provincial officials were deeply moved

suicide is the last active duty of a woman
by actively hanging herself from the ceiling

I don’t know whether she did succeed at all

2.
ten years later a mother in Huế was found hanging from the ceiling
left behind 400 thousand Dong for her 4 children
I don’t know how or where she managed to hang the rope
since mother and children did not have a home
it was a devastating death
not sure whether the 4 children qualified as a low income household or not
in this dreamy city of ours
does anyone know or ask for me

3.
a couple of days ago a couple in Trà Vinh were sentenced to 23 years in prison
for selling their youngest daughter
so they have enough money to take care of the other three older children
now they’re all orphaned
waiting for when their parents will be released

I wanted to state my moral standing so I tried to find a way to contact the children’s grandparents
but they do not own a telephone
they’re out gathering water hyacinth in the river so they can weave baskets
make enough money to take care of their grand children

I wish they were declared low income earners
but it’s not so easy
because poverty is a glorious feat
people are preoccupied with constructing new villages
and no one has the permission to be poor

4.
for many hanging up by the neck is the only choice
why would anyone sell their children
and not hang themself up first
so it can be more devastating?

selling your children
it’s wrong to be so calculating
even though it’s not guaranteed that they will be classified as low income earners
but at least other people will be moved by it more

the lesson here is to hang yourself from the ceiling
don’t sell your children
make people feel for you
don’t make people feel so uncomfortable

58.

1.
Ngày 24 tháng 4 năm 2013
một người mẹ ở cà mau treo cổ giữa nhà
lá thư tuyệt mệnh mong có tiền phúng điếu cho chồng tiếp tục ở lại nuôi ba đứa con

trong thư chị xin chính quyền một cái sổ hộ nghèo
nếu không các con chị sẽ thất học
báo viết rằng quan tỉnh xúc động mãi

tự tử là công ăn việc làm cuối cùng của người đàn bà
làm ăn bằng cách tự treo cổ mình lên

tôi không biết chị có thành công không

2.
mười năm sau một người mẹ khác ở huế treo cổ
để lại 400 nghìn đồng cho 4 đứa con
tôi không biết chị đã buộc sợi dây thừng vào đâu
vì 5 mẹ con không có nhà
cái chết rất xúc động
không biết 4 đứa trẻ đã được cấp sổ hộ nghèo chưa
ai ở thành phố mộng mơ
xin hỏi giùm tôi

3.
mấy ngày trước một cặp vợ chồng ở trà vinh bị kết án 23 năm tù giam
vì bán đứa con út
để có tiền nuôi ba đứa lớn
giờ thì tất cả mồ côi
ngồi ngóng vào nhà tù đợi cha mẹ về

tôi muốn nói vài lời đạo lý nên cố tìm cách liên lạc với ông bà mấy đứa trẻ
nhưng họ không có điện thoại
họ còn đi cắt lục bình trên sông về đan giỏ
bán lấy tiền nuôi cháu

tôi ước họ được phong tặng danh hiệu nhà nghèo
nhưng dễ gì
vì nghèo như một chiến công hiển hách
người ta còn bận xây dựng nông thôn mới
không ai được phép nghèo

4.
Có nhiều người đã chọn treo cổ
tại sao các người lại bán con
mà không tự treo cổ mình lên
để làm thành những cái chết thật xúc động?

bán con
đó là một tính toán thật sai lầm
tuy không chắc việc tự treo cổ mình lên có thể giúp các người có được sổ hộ nghèo
nhưng ít nhất cũng khiến người ta xúc động

bài học là treo cổ
đừng bán con
hãy làm họ xúc động
đừng làm họ khó chịu.


Thái Hạo, the poet and journalist currently lives in Vietnam.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

TROPIC SUMMER | Thái Hạo [2]

Sketch of Thái Hạo by Nguyễn Thị Phương Trâm

A poem in Vietnamese by Thái Hạo
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

19.

and again it rained
love
barely upon the shore you’re a storm
there was no escape for me
the tiny house soaked through in a garden barely recovered were the trees
streets like rivers
red sky
there was no escape for me, in my hand
the screen of the phone was always on
I had no idea what I was reading
the letters washed away like the muddy flood waters
yellow rock soil in every turn
O sleep
forget about the storm
out at sea it’s sad without any trees
lean on each other to give the wind a voice
through will be autumn
then it will be the ache of winter
next it will the delicate dress of spring
you in cool colours
through the white flowers in the village
I want to travel far on a vessel
wash away in the flood
sit and watch the grass grow
pooled vividly white mist drifting
and it’s August
the storm is a little distant preoccupied with formalities
coming home tonight is not a sure thing
sitting together in the dim light
listening to the converse of sea and land
listening to the conversation of the wind
wash away a long day
clean and fresh are the trees flying
home to an untouched forest

August
the wind is home on the verandah
each onslaught banging on our door
people in the street
their raincoats stretched out across the sky
bitter and salty is the rain
red eyes like
red coal glowing in the stove
fire choking constantly
can not ignite

I want to leave for the sea
be in time to welcome and take the storm home
sit side by side tonight
stove struggling to ignite
forgotten hills and valleys…

19.

Trời lại mưa
Em
Cơn bão chưa kịp về bờ
Anh chẳng biết đi đâu
Ngôi nhà nhỏ ướt sũng trong vườn cây chưa kịp lành
Đường phố thành sông
Bầu trời màu đỏ
Anh chẳng biết đi đâu
Màn hình điện thoại sáng mãi trong bàn tay
Không biết đọc những gì
Chữ trôi như lũ bùn
Đất đá vàng trăm ngả
Thôi ngủ đi
Đừng lo lắng cho cơn bão
Ngoài khơi buồn chẳng có một rặng cây
Thổi nhau làm tiếng gió
Mùa thu sẽ qua đi
Rồi mùa đông lạnh buốt
Đến mùa xuân gió mỏng
Em mặc áo màu xanh
Qua làng mạc hoa trắng
Anh muốn đi thật xa
Đường tàu lũ cuốn trôi
Ngồi nhìn cỏ lên non
Một dòng sương đọng trắng
Bây giờ là tháng Tám
Cơn bão xa làm khách
Có về kịp đêm nay
Ngồi với nhau chong đèn
Nghe những lời bể khơi
Nghe những lời gió thổi
Tắm gội một ngày dài
Lá cây thanh sạch quá
Bay về rừng nguyên sinh

Tháng Tám
Gió đã về bên hiên
Từng cơn như đập cửa
Người còn đi trên đường
Áo mưa căng giữa trời
Nước mưa thì mặn đắng
Đôi mắt đỏ
như than ủ trong lò
Lửa nghẹn mãi
chẳng thể bùng lên

Anh muốn đi ra biển
Đón cơn bão kịp về
Ngồi với nhau đêm nay
Bếp lửa vật vã cháy
Những cung đường đã quên…

20.

Sunday, love
you’re not home in the city
I’m not home in the city
sunlight white through the trees
we said tomorrow we’ll say our goodbyes
as the river flows on the precipice of sleeplessness
love is like
mist covered rocks
I’m sad because of the lies
I’m sad because of the bracelet number 8 on the wrist of an unfortunate woman
on our wrists
our country have never been so sad
amidst a jungle full of slogans
down and across
like the slashes of a blade in the calves’ eyes that have lost their mother
crying till hoarse the afternoon
on my return to the village
fields
disintergrated hay stubs
silent messages in the inbox
we dare not open
because of laments like rocks at the bottom of a dry well
the phone alarm rang three times
sending off the day
O don’t cry my love, outside
in the dusty sunlight
the paths are white
my heart is a glass of water
in a windy sky
surpassed is the anger
surpassed is the howling
you’re not coming back to the city
to listen to the rain in the lake
O did you know my love, about
the murderous thoughts in my mind for the people in my way
a heart as pointy as sharpened rocks
piercing the mountainous wind
the dreams on fire
you don’t have to remind me dear love, over there are the footprints
Vỹ Dạ bridge over river and drains, cities
An Lộc, Bình Long, Sài Gòn
The Old Quarter in Hà Nội
the flicker of ridiculous light in new cities
with not a soul in the street
our eardrums wet from the spit from loud speakers
like needles
on the eyelids of storks
people and their speeches
amongst the containers chilled with ice
and my hand is sweaty
in a cold shriveled world
O don’t cry my love
I understand
that tomorrow
and the day after
there will be no one there
where you live there will no one left
and the laughing dove will be left alone
digging through the fallen flowers searching for seed
and we will die
with our medicine our facemasks
with eyes like the point of a knifes watch us
love like ice
melting in the yard during summer
with no one left to care
laughter in a deserted cafe
contracts signed
an exchange of souls
over there is the spring
reeds thriving still
I’m home back in the city
searching for the sleepless midday naps
there’s no one there
the street where it’s as dense as the jungle
people in the wild
waiting for a message now lost
we’re no longer waiting for each other
behind a dark screen
you’re already home sitting on the verandah
watching the flowers climb up the B40 fence
beyond summer is winter
deep blue sea now white with waves
evaporated drops of water at the corners of the pavement by the lake
duckweed in the shallow
I no longer look at the moon
magnificent nights when the moon is round and full
it’s now winter
curled up are the mustard greens
trapped inside their heart shimmering white dewdrops
sleepy caterpillars
butterflies in the spring
at bottom of the bluest pit sadness
my love
yellow flowers
I will never see again
paths you will take
where the sun will rise and where there will be light
please let them know that I’m long gone
to never come back
to such a shameful path
please let them know that I’m long gone
that we have completely lost our land and country
the people leaving
the people leaving
the demons in the street
the demons in the village footpaths
in the houses in red
phosphorescent lights
dying in a dying moon
O don’t be sad dear love
the river of old now nothing but a dry bed
and the leaves in the meadow
no longer as green as when we were in our twenties
now it’s December
I’m tapping these nonsensical lines on my wall
so December can drift away
move on…

20.

Chúa nhật
em không về thành phố
anh không về thành phố
nắng trắng trên tàn cây
mình đã hẹn với ngày mai cách biệt
những dòng sông trôi đi bên bờ mất ngủ
tình yêu
như sương mù trên đá
anh buồn vì những lời nói dối
anh buồn vì chiếc vòng số 8 trên cổ tay người đàn bà xấu số
trên cổ chúng mình
đất nước chưa bao giờ buồn thế
dưới những rừng khẩu hiệu
ngang dọc
như vét chém trong mắt những con bò lạc mẹ
kêu khản chiều quê
anh trở về
đồng bãi
gốc rạ đã mục
dòng tin nhắn nằm im trong những hộp thư đến
chúng mình không dám mở
vì lời thở than như đá trong lòng giếng cạn
chiếc điện thoại ba lần báo thức
tiễn ngày đi
em đừng khóc nữa em
ngoài kia là bụi nắng
những con đường trắng xóa
lòng anh như cốc nước
dưới mặt trời thổi gió
đã qua rồi giận dữ
đã qua rồi rú gọi
em không về thị xã
nghe mưa rớt trên hồ
em biết không em
nhiều lần anh đã muốn giết những bóng người đổ trên đường đi
lòng như đá nhọn
chọc vào gió núi
những cơn mơ như lửa
em đừng nhắc nữa, bên kia là dấu chân
cầu Vỹ Dạ bắc qua dòng sông nước thải
những An Lộc, Bình Long, Sài Gòn
những Hà Nội phố cũ
những thành phố mới xây nham nhở ánh đèn
không có người đi
loa phóng thanh dội vào màng nhĩ
như mũi kim
trên mi mắt những con cò
người ta đang đọc diễn văn
giữa những thùng container ướp lạnh
tay anh đầy mồ hôi
dưới trời đông rét cóng
em đừng khóc nữa em
anh đã biết
rằng ngày mai
rồi ngày mai
không còn ai ở đó
nơi em sống không có bóng người
chim ngói một mình
bới hoa rụng tìm hạt
rồi chúng mình sẽ chết
với khẩu trang và thuốc
với mắt người như mũi dao
tình yêu như đá lạnh
chảy trên sân mùa hè
không còn ai ở đó
giọng cười trong quán vắng
những hợp đồng đã ký
bán linh hồn cho nhau
bên kia là mùa xuân
những ngọn lau chưa tàn
anh trở về thành phố
tìm những trưa mất ngủ
không còn ai ở đó
góc phố rậm như rừng
những bóng người hoang vu
tin nhắn chờ đã mất
ta không còn đợi nhau
phía sau màn hình tối
em đã về dưới hiên
ngồi nhìn hoa leo trên hàng rào lưới b40
mùa hạ rồi mùa đông
biển xanh giờ sóng trắng
bên góc sân hồ nước nhỏ cạn khô
những cánh bèo mắc cạn
anh không còn nhìn trăng
những đêm rằm vĩ đại
bây giờ là mùa đông
cây cải đã cuộn mình
cuộn sương muối vào lòng
những con sâu nằm ngủ
đợi mùa xuân hóa bướm
trong đáy xanh rũ buồn
em ơi
hoa vàng
anh không gặp lại nữa
trên những đường em đi
ở nơi nào nắng lên
xin em nhắn giùm
rằng anh không trở lại
trên những đường ô nhục
rằng anh không trở lại
quê hương mình mất trắng
những bóng người ra đi
những bóng người ra đi
ma quỷ đầy phố xá
ma quỷ đầy đường quê
trong những ngôi nhà đỏ
những ánh lửa lân tinh
đã tàn dưới trăng tàn
em đừng buồn nữa em
dòng sông xưa đã cạn
và lá trên đồi
không xanh như thuở mình hai mươi
bây giờ là tháng 12
anh gõ những dòng nhảm nhí trên tường
cho tháng 12
trôi đi…

21.

me tapping on the screen of my phone
beneath shrivelled and cold fingertips the best wishes for the new year
you touched it gently
January 2nd your reply
silent letters

we lie to each other so we can survive a fail harvest
survive the earthware of time
in a home too small to contain all the memories
in a home empty of future possibilities
we lie to each with cups of bitter wines
dry up springs
forest silent under the steps oozing fire
monkeys going into town
going through the garbage looking for fruit

what will be your best wishes for me
tomorrow rise from treeless mountains
seek each other under imaginary canopies
you’re home in the North
across the blue sky
a wilderness of bright red flags
the crisscrossed scars

what will be your best wishes for me
the flattery
fifty years worth of broken vows

come home you should to the river my love
listen to the stork wade through the night
each suffered pray
offered in each breath

what else will be your best wishes for me
a lizard in winter
chewing on my tail to survive
raising an empty glass
watch the stream of unsteady people
in the shallow
a season of departure

21.

Tôi gõ vào màn hình điện thoại
lời chúc mừng năm mới dưới ngón tay lạnh cóng
em chạm khẽ
trả lại giêng hai
những ký tự im lìm

Chúng mình nói dối nhau để đi qua mùa màng thất bát
để đi qua những hũ sành thời gian
trong căn nhà chật chội ký ức
trong căn nhà trống trải tương lai
chúng mình nói dối nhau bằng ly rượu đắng ngắt
suối khe cạn nguồn
rừng đã nằm im dưới những bậc thang ứa lửa
bầy khỉ vào thành phố
bới rác tìm trái cây

Em chúc gì cho tôi
ngày mai mọc lên từ những đồi núi trọc
hẹn nhau mùa xuân dưới tàn cây tưởng tượng
em đi về phương bắc
dưới rừng cờ đỏ ngắt
da trời
như vết sẹo dọc ngang

Em chúc gì cho tôi
những lời nói đãi bôi
năm mươi năm bội thề

Em hãy về bên sông
nghe chân cò lội đêm
từng dòng kinh khổ nạn
tụng hoài trong tiếng thở

Em chúc gì nữa em
con thằn lằn mùa đông
ăn đuôi mình sống sót
anh nâng chén rỗng không
nhìn dòng người vẹo xiêu
trong đáy cạn
mùa đi…

22.

taking my child home to the sea
winter
fog
my child crying out about the boat flying in the sky
I tried to explain that the boat was trying to swim
struggling in the waves

my child looked at me surprised
as though I was blind
as though I had lost my mind
there were so hermit crab in the sea
hiding in the shell of an era at the beginning of time
and my child said these were the crabs with an infinite cycle of life
they will leave the snail shells for the sand
and return to their home in the coconut trees
to listen to the waves in the sky
to each night watch over the spirit of the sea

we followed the edge of the waves to look for their footprints
fishermen who were not able to come back to the shore
died in their boats
left were the hermit crabs
drowsy and fast asleep
under the light of a winter sun…

22.

Đưa con về biển
mùa đông
sương mù
đứa bé kêu lên vì những con thuyền đang bay trên bầu trời
tôi cố giải thích rằng chiếc thuyền chỉ đang bơi
nhọc nhằn trên sóng

nó nhìn tôi kinh ngạc
như nhìn một người mù
như nhìn kẻ mất trí
biển đầy những con ốc mượn hồn
trốn trong lớp vỏ thời gian nguyên thủy
con nói rằng đó là những con cua có vòng đời vô tận
chúng sẽ bỏ lại vỏ ốc cho bãi cát
và trở về ngôi nhà của mình trên những ngọn dừa
để nghe sóng từ bầu trời
và canh giữ linh hồn của biển mỗi đêm

chúng tôi đi men theo bờ sóng để tìm những dấu chân
người đánh cá không vào được bờ
và đã chết trên chiếc thuyền của mình
chỉ còn những con ốc mượn hồn
lim dim nằm ngủ
dưới mặt trời mùa đông…

23.

a winter evening in the mountain
an unexpected power outage
father and child sitting on a sofa
full of pillows and blankets in the dark
the TV and computer disappeared
the garden and trees disappeared
the paintings disappeared
the house
disappeared

via our hands we saw each other
my child warm skin and soft hair
my child tucked his small hands inside the palms of my hands
tracing the calluses of a father’s hands
surprised to find them as though they were forgotten continents

we saw each other via our ears
saw each other via the smell of clothes that just came off the line in the sun

on their father’s lap the child fell asleep before their questions were answered
weight of a person as heavy as the boundless night

tomorrow when the sun rise
and the light will take us away
from all the gentle breaths
home to a place without a name…

23.

Buổi tối mùa đông trên núi
điện cúp không báo trước
hai cha con ngồi trong bóng tối
trên chiếc sofa đầy chăn và gối
tivi và máy tính biến mất
vườn cây biến mất
những bức tranh biến mất
ngôi nhà
biến mất

chúng tôi nhìn thấy nhau bằng bàn tay
tóc con mượt và da thật ấm
con di ngón tay vào lòng bàn tay ba
thám hiểm những vết chai
kinh ngạc như người phát hiện ra một châu lục bị bỏ quên

chúng tôi nhìn thấy nhau bằng những lỗ tai
nhìn thấy nhau bằng mùi áo quần mới khô

con đã ngủ trên đùi ba khi những câu hỏi chưa kịp trả lời
sức nặng của một con người bằng cả đêm tối mênh mông

ngày mai mặt trời sẽ mọc
và ánh sáng sẽ mang ta đi
khỏi những tiếng thở dịu dàng
về một vùng trời không biết tên…

24.

did you know
how sad I was that night
in July
I was out of cigarette and I didn’t want to drink

I sat there tapping into my hand
the echo of my bones dry and hollow
I stared at my hands
the thumbing of each pulse through my veins

complaining is a despicable thing
and so is sadness
but what can I do
I didn’t know what to do

the poor and needy and their old broken bikes everywhere in the streets trying to make a living
artist drinking through the night trying to drown their sorrow
I wonder if I stuff enough rags in my mouth
will my eyes pop out or explode
I don’t know
and
you love won’t know either
how can we continue to live
when the debt continued to pile on top of each other…

but then again there is one thing I do understand
in the morning the sun will rise over the trees
the sun will continue to rise the way it did in the last 40 years
brew my pot of tea
and buy just in time that packet of cigarrettes

survive another day
endlessly
each day
each month
year at a time…

24.

Anh buồn quá
em biết không
đêm tháng Bảy
rượu chẳng muốn uống và thuốc lá thì đã hết

Anh ngồi gõ vào bàn tay mình
tiếng xương vọng ra khô khốc
anh nhìn bàn tay mình
tiếng thở trong mạch máu

Than thở là điều đáng khinh
buồn bã là điều đáng khinh
nhưng anh biết làm gì
anh chẳng biết làm gì

Bọn khố rách áo ôm chạy những chiếc xe cũ nát đầy đường phố
đám nghệ sĩ ngồi uống rượu giải sầu trong đêm
anh không biết nếu mình tự nhét giẻ vào mồm
hai con mắt có nổ tung không
Anh không biết

chắc em cũng không biết
tại sao ta có thể sống
sau bao lần khất nợ…

Nhưng anh biết
sáng mai mặt trời vẫn sẽ mọc lên từ những bụi cây
mặt trời sẽ mọc lên như 40 năm qua
và anh vẫn sẽ pha trà
gói thuốc đã kịp mua

Anh lại sống qua một ngày
qua vạn ngày
qua từng ngày
từng tháng
từng năm…

25.

look babe
please, sit
autumn there at the tip of the mountain
fog
white scarf
look friend
please, sit
be sad with me for a moment
let’s not talk about incarceration
nor should we talk about being free
leave the tyrant alone
leave autumn alone
we’re so busy we don’t even have time to be sad
we’re so busy we don’t even
have time to die
please, sit
each breath is in the palm of your hand

look babe
autumn when it rains
the tiny droplets
please, sit
let’s not talk about the heroes
let’s not talk about the tyrants
yesterday is gone
and autumn is
today

please leave it alone
the cries outside our window
please leave it alone
the cries of those incarcerated
please leave it alone let the forest burn and the sea to its poison
let the people die
please leave it alone
let the enemy come rushing
let the devastation destroy land and country
let the desolation destroy the earth
please leave it alone so the weed can grow
let the entanglement take a hold of your heart
don’t light the cigarrette
don’t fix your collar
please leave it alone leave the knots in your hair for the rain the brooks the streams
please leave it alone
the cigarrette ash, scattered on the ground

look babe
sit, please
be sad with me for a moment
sit, please
let us live as one
just this once…

25.

Này em
hãy ngồi xuống đi
mùa thu trên đỉnh núi
sương mù
khăn trắng
này bạn
hãy ngồi xuống đây
buồn với nhau một trận
đừng nói về nhà tù
đừng nói về tự do
hãy để bạo chúa được yên
hãy để mùa thu được yên
chúng ta bận tới nỗi không có thời gian để buồn
chúng ta bận tới nỗi
không có thì giờ để chết
hãy ngồi xuống đây
hơi thở trong bàn tay

này em
mùa thu mưa
hạt nhỏ
hãy ngồi xuống đây
đừng nói về anh hùng
đừng nói về bạo chúa
ngày hôm qua qua rồi
ngày hôm nay
mùa thu

hãy để yên đó
tiếng khóc bên ngoài của sổ
hãy để yên đó
tiếng kêu trong nhà tù
hãy để yên đó cho rừng cháy cho biển độc
cho người chết
hãy để yên đó
cho kẻ thù ào tới
cho non nước điêu linh
cho trái đất hoang tàn
hãy để yên đó cho cỏ dại mọc lên
cho lòng mình rối ren
đừng châm thuốc hút
đừng sửa cổ áo
hãy để yên đó cho tóc rối cho mưa rừng cho suối chảy
hãy để yên đó
gạt tàn vương vãi

này em
hãy ngồi xuống đây
buồn với nhau một trận
hãy ngồi xuống đây
sống với nhau
một lần…

26.

there I sat thoughtful about Buddha, a man
an ascetic man
who had spent many days weeping in the mountains
an expanse of snow
he, a man deep in the forest in the cold
through the ravines
through all kinds of deaths
the vast mindlessness
of this world
set in stone

knee deep in water crossed a river
to the fires over there
the cremation
there are men and women
sitting and crying
nihilism
vultures and their wet feathers
watched him, a man
and said
“O seeker of truth
only death is real”

he bow at the feet of the sun
and the sweat
his sweat broke the icebergs
a turbulent undercurrent at the heart of the river
the sound of the earth rumbling
and the clouds
shattered white

he entered a city
he greet each person with a smile
but no one sees him
tomorrow is a grand ceremony
human sacrifice
for the devil
at the highest point of the temple
only the death of humankind can appease the creator
they dance around a young woman
and sing songs of thanksgiving
humankind must die
in amongst the pointy rocks and laughter
must die
in amongst the happy prayers
chim anh võ whispered
that the hell
under our feet
snakes climbing out of the ground
the black piercing screech in the night
he ran all the way to his home in the South
barefoot, he followed the wings
migrating birds to where
there was a jungle full of tropical flowers
and the grasshoppers
standing on a cliff
admiring the sun
towering in the East

the city is now behind us
and the desert
yellow
like burnt grass
looking back as he left
there were fire in his eyes
and his chest hurt from running
away in the snow
he chanted a prayer
like a song resounds
and his face was full of love

26.

Tôi ngồi nhớ Phật
người đàn ông khổ hạnh
đã khóc nhiều ngày trên núi
tuyết trắng lồng lộng
chàng băng qua rừng sâu
qua vách đá
băng qua những cái chết
u mê hun hút
trần gian
đá dựng

Chàng lội qua sông
bên kia là những đám lửa
hỏa thiêu
có những người đàn ông và đàn bà
ngồi khóc
hư không
những con kền kền có bộ lông ướt sũng
nhìn chàng
và nói
“Hỡi kẻ tìm kiếm chân lý
chỉ cái chết là có thật”

Chàng gục xuống dưới chân mặt trời
và mồ hôi
mồ hôi làm vỡ những tảng băng
dòng nước cuồn cuộn trôi dưới lòng sông
tiếng của đại địa rền rĩ
và mây trời
vỡ trắng

Chàng đi vào thành phố
và mỉm cười với mọi người
nhưng không ai trông thấy chàng
ngày mai là đại lễ
hiến tế con người
cho quỷ dữ
trên nóc đền thiêng
chỉ có cái chết của loài người mới làm vui lòng thượng đế
người ta nhảy múa quanh một cô gái trẻ
và hát bài tạ ơn
con người phải chết đi
giữa đá nhọn và tiếng cười
phải chết đi
giữa những lời kinh hạnh phúc
chim anh võ thì thầm
rằng địa ngục
dưới chân
những con rắn đang bò lên từ lòng đất
tiếng rít buốt vào đêm đen
chàng chạy về phương nam
với đôi chân trần
theo cánh những loài chim di cư
ở đó có rừng hoa nhiệt đới
và những con cào cào
đang đứng trên mỏm đá
ngắm mặt trời
lừng lững Đông phương

Thành phố đã ở lại sau lưng
và làng mạc
màu vàng
như cỏ cháy
chàng vừa đi vừa ngoái lại
ánh mắt như lửa cháy
và lồng ngực đau
vì chạy trốn trên băng lạnh
chàng tụng một câu kinh
điệu hát vang lên
và gương mặt người yêu

27.

winter
awakening
in a sad corner of the fridge
garlic sprouting bitter sprouts
me tap tapping on the keyboard
the same old poem reminding myself
that I’m nothing but dust
an earthly voice through the rocks
laments

through the breezy autumn hills and the white clouds
I want to lie down
blanket and soft pillow
I want to lie down
on a yellow sofa
Noah’s Vessel Drifting
on some unnamed island asleep amongst the trees

winter
weeping garlic shrubs
old citadels white in a blanket of mist
a brown starling home in the middle of a rainy night
yearning for a particular branch in the trees
worn and weary hate

winter
closed doors
Bocelli singing a hymn as though he’s a lonely bird in a rocky mountain
garlic bulbs dead in the night in the corner of the fridge
white cathedral
yellow candle
flames

I want to lie down so much
in a house surrounded by glass to
watch the mountains fly by
on the blessings of a prayer…

27.

thức dậy
mùa đông
trong góc tủ lạnh buồn
những cây tỏi đã mọc mầm cay đắng
anh ngồi gõ một dòng thơ cũ kỹ
nhớ mình
cát bụi
tiếng gọi nào
đất đá than van

gió đã thổi từ đồi thu mây trắng
anh thèm nằm xuống
gối chăn mềm mại
anh thèm nằm xuống đây
trên chiếc sofa màu vàng
con tàu noah trôi dạt
đang ngủ giữa cây rừng trên hòn đảo không tên

mùa đông
những cây tỏi khóc than
sương đã trắng trên những thành quách cũ
con sáo nâu trở về giữa đêm mưa
vì thương nhớ một cành cây
mòn chân thù hận

mùa đông
những khung cửa đóng chặt
chàng Bocelli mù hát bài thánh ca bằng giọng của loài chim một mình trong núi đá
những cây tỏi đã chết đêm qua trong góc tủ lạnh buồn
ngôi thánh đường màu trắng
và đèn vàng
nến thắp

anh thèm nằm xuống đây
trong căn nhà nhiều cửa kính
nhìn những dãy núi bay đi
trên lời kinh chúc tụng…

28.

Một vì sao rụng vào bụi tre
lẫn với những con đom đóm trong bóng tối đen đặc
Tạo thành những lỗ thủng và vết rách lòng đêm
Những vết rách như vết dao mổ toang tử thi
Cuốc kêu rạc
Tìm nhau vỡ giọng
Chỉ thấy tiếng mình dội vào vách đêm
rát lồng ngực mùa hè

Vò đêm
hai bàn tay ngang dọc chỉ nhàu
Rịn sương trên da ếch ướt đẫm bóng tối
Phập phồng
Hấp hối
chiếc lá đêm nay lìa cành

Người vác xà beng đi dưới trăng mờ
Lưng gù
gánh cả hai bờ ngân hà
Họ đi đào mộ đêm để nhặt những chiếc xương về xây mộ cho những linh hồn không nơi trú ngụ

Những linh hồn đã từng chết cho những giấc mơ, những thề nguyền
Từng chết cho dòng sông, cho đồng lúa
Chết cho cây gạo đầu làng
Giờ lang thang
Đập cửa gọi mòn bên những cây cổ thụ chết khô
bên đồng làng nứt toác
bên những dòng sông khô như xác rắn lột

Những linh hồn bị phản bội ngồi ôm trán dưới trời đêm lặng ngắt
Những linh hồn nhìn nhau không nói một lời
Đêm sâu hút gió, họ nằm trên vỉa hè nhặt chiếc dép rách làm gối
Nghe kinh vọng từ ngôi chùa trong thành phố
Lời kinh tịnh độ lao đi trên mặt đường phố rỗ đá rồi tan ở một ngã tư nào

Người đào mồ đang nhặt những chiếc xương trắng, gói vào vải đỏ óng ánh
Trên vỉa hè đầy đá dăm
những linh hồn đã thiếp đi trong chiếc dép rách

Nghe tiếng cuốc gọi mặt trời bay lên

28.

a star fell into the bamboo bushes
a communion with fireflies in the dark
holes through the heart of night
laceration, a scalpel slicing into a cadaver
swinging pickaxe
fragmented voices in search for each other
feel our voice slam against the cliff face of the night
burning inside the ribcage of summer

crinkly night
two hands waving side to side up and down creases
oozing dew on the skin of a frog soaking wet is the dark
drifting
last breath
a leaf leaving its branch tonight

a walk in the dim moonlight with the burden of a spade
humped back
burdened with the opposite sides of the galaxy
they collect bones to build a home/tomb for lost souls

The souls once had died in their dreams, like a vow
they died for the rivers, harvests
died for the sprouting rice at the edge of the village
wandering souls knocking on
crumbling desolate doors of dry dying ancient trees
in the village, cracked fields
dry river beds, forgotten snakeskin

betrayed souls quietly cradling their heads in the dark
staring at each other without a word
dark howling windy nights, resting their head on old rip sandals
listens to the echo of prayers from a temple in the city
The Pure Land sutras in a rush over the pockmarked roads disappearing into an intersection.

grave diggers picking out pale white bones, wrapping them in shiny red cloths
on a pavement full of gravel
souls fast asleep in old rip sandals

listens to the beckoning call of a pickaxe for the sun to rise

29.

in the midday rain
I’m lying in the middle of a hut without any walls
trying to sleep
continue last night’s dream of corn budding
corn kernels like incisors
breaks through the soil
pierce the sunlight
stands there dancing in the wind and rain before the tassels immerges like white reeds in the wild

corn kernels like the loose milk teeth my father pulled out from the root once upon a time
chucked on the roof
thrown under our bed
attracting
squeaky mice
teeth popping out from bright red gum
from nihilism grew
white buds
like jasmine

where are the teeth now
my father’s eyes are now weak
teeth loose like loose boulders
at the precipice
toe finger nail and hair
my appendix
where are they now?

where am I going
the wandering eyes
ears in the wild
cogon grass as keen as razor blades
tiny cuts on my shin
like the red stamens on my body thrives

I have come from a far away place
amongst wandering souls
I followed a small path out
and met the pools of tears
in my mother’s eyes

I’m here amidst the hammering of nails on wood
and the tapping of the spine of a knife against the tree trunk of old bamboo
I can hear people asking if anyone wants to sell their dog
and the sound of barking
whining in an iron cage

me crossing a field full of blooming white cogon grass flowers
sharp blades of grass cutting my hands and legs
vast fields
all four limbs oozing blood
me wading through a short cut home in a valley
where the clear stream ran over pebbles
where the purple myrtle are plump and round
where the muntjac prickly ears listened to the wind
a young girl running as though she’s flying over the indian goosegrass
her dress caught by a cloud
me dipping my hands in the spring water
me wanting to lie down
and sleep on the grass
for the rest of this summer

me waking up
to a sunny sky
where the rain had stopped for sometime
the two puppies are still fast asleep
stirring in a dream

29.

Trong cơn mưa trưa hè
tôi nằm giữa chiếc chòi tranh không có vách
Cố ngủ
Để mơ về những hạt bắp nảy mầm còn dang dở trong giấc mộng đêm qua
Những hạt bắp như những chiếc răng cửa
Vỡ đất
đâm thủng ánh mặt trời
đứng múa trong mưa trong gió rồi trổ cờ như lau trắng dưới chân cỏ dại

Những hạt bắp như những chiếc răng ngày xưa lung lay mà bố tôi giật văng ra khỏi chân răng tôi
Và ném lên mái nhà
Ném xuống gầm giường
Gọi chuột
Rúc rích
Những chiếc răng mọc lên từ thịt đỏ chót
Mọc lên từ hư không
Trắng
như nụ lài

Những chiếc răng về đâu
Mắt bố giờ đã mờ
Những chiếc răng lung lay như những tảng đá
Bên miệng vực
Những móng tay móng chân và tóc
cả một đoạn ruột thừa của tôi
Chúng đã đi đâu?

Tôi đi đâu
Đôi mắt lang thang
Hai tai này đi hoang
Cỏ tranh sắc như lưỡi lam
Cắt những vết máu li ti trên ống chân
Như những nhị hoa màu đỏ mọc trên thân thể tôi

Tôi đến từ một nơi nào xa lắm
Giữa những linh hồn quờ quạng
Tôi theo một lối nhỏ đi ra
Và tôi gặp mẹ tôi
Nước mắt đầm đìa

Tôi ở đây giữa những tiếng búa đóng đinh trên gỗ
và tiếng sống dao gõ vào thân tre già
Tôi nghe tiếng rao của người mua chó
Và tiếng chó sủa
Cả những tiếng rên hư hử trong chiếc lồng sắt

Tôi băng qua cánh đồng cỏ tranh nở bông trắng xóa
Lá cỏ sắc cắt vào hai chân và hai bàn tay tôi
Cánh đồng mênh mông
Nên máu rướm đỏ cả tứ chi
Tôi lội tắt để về thung lũng
Ở đó có dòng suối trong vắt chảy trên đá cuội
Có vạt sim tím trái chín béo núc
Có những con mang vểnh tai nghe gió
Cô gái chạy như bay trên cỏ mần trầu
Váy trắng vướng vào mây trắng
Tôi vục hai bàn tay vào nước suối
Tôi muốn được nằm ở đây
Và ngủ trên đám cỏ
suốt mùa hè này

Tôi tỉnh dậy
Ngoài trời nắng chang
Mưa đã hết từ bao giờ
Hai con chó nhỏ vẫn nằm ngủ
Giật mình trong mơ

30.

in a world where the rocks are sharp and thorns sharp
in the lives of men and their stubble
hollow laterite stone breathing on a hill
I’m kneeling infront of your pregnant belly
the bud of a sacred life
an image of the creator
you offered your life to a barren land
with the ducks laying their pink eggs in the grass
and a pregnant cat
lactating
licking its round tummy
babying kittens
yet to be born

women of a broken world
arid earth
spinning earth oblivious to a ridiculous universe
women giving birth to men
feeding men
sleeping with men
men preoccupied with making art and poetry
flirting with other women
squeezing every drop from each grain of white rice
turning it into wine
giant cobras in spirit turns into dragons
the inebriation

men pretending to have lived
next to the women who lay pitiful eggs
women who will be forever mothers
mothers to the patch of vegetables
mothers to the rice field
mothers to the ducks the chikens in the yard

mothers giving birth to God
and Buddha
give birth to life
give birth to men who shall reside as philosophers
as artists
scholars
men
by the devastation of a century

30.

Trong thế gian đá sỏi và gai nhọn
Trong cuộc đời của những người đàn ông lởm chởm râu ria
Mặt đá ong thở rỗng bên đồi hoang
Ta quỳ trước bụng bầu của em
Một mầm sống thiêng liêng
Một hình hài của thượng đế
Em dâng sự sống vào miền đất chết
Cùng những con vịt đẻ trứng hồng trong bụi cỏ
Và con mèo chửa
nặng dần bầu vú
Nằm liếm bụng tròn
nựng những con mèo con
chưa chào đời

Những người đàn bà của trái đất vỡ
Trái đất khô khốc
Trái đất quay ờ hờ trong vũ trụ vớ vẩn
Những người đàn bà phải đẻ ra những người đàn ông
Nuôi những người đàn ông
Và ngủ với những người đàn ông
Những người đàn ông còn bận làm thơ và vẽ tranh
Để tán tỉnh những người đàn bà khác
Những người đàn ông vắt kiệt những hạt gạo trắng
Thành rượu
Ngâm những con rắn hổ mang khổng lồ
Hóa rồng cơn say

Những người đàn ông gió bụi giả vờ
Bên những người đàn bà đẻ trứng đau thương
Những người đàn bà làm mẹ suốt đời
Làm mẹ luống rau
Làm mẹ đồng lúa
Làm mẹ của gà vịt trong vườn

Những người đàn bà đẻ ra Chúa
và đẻ ra Phật
Đẻ ra cuộc đời
Đẻ ra những thằng đàn ông ngồi làm triết gia
Làm nghệ sĩ
Làm học giả
Làm đàn ông
Bên thế kỉ tan hoang

31.

I wake up with the sun after spending half a day in the dark a bullfrog croaking bloated was the night
the croaking quakes through the wet soil after the rain
the croaking a reminder of a frog drum in our childhood sending the spirits of dragonflies grasshoppers into the afterlife
now sending the spirit of the night
sound by the stream

me entering
my garden
on my ankle the bloodshed from the sharp thorns of hoa trinh nữ
dragonflies in pairs dancing mating in a figure 8 in the air
I lost my way sat down on a rock looked for a way back to my house without thorns and dragonflies but I found nothing but thorny mimosa bushes and huge millipedes as big as fingers
I wanted to throw up, the sour taste of bile in my mouth, spine chilling

I picked a golden berry, like a lantern dangling from a tree in front of my face, inside it is soft and yellow and sweet like honey
I want to lie down and pick them and eat them
on the wet earth and grass
I will lie down, and the golden berries will dangle all over my face
the water under my back will be cool
I can’t remember my way home, but there still are the honey berries and the wet earth under my back
I want nothing else but to stay here
with the cave and the cricket in the grass here
in this tiny untouched piece of the forest
I will become a part of the weed
become a part of the mist
in the middle of this vast land

31.

Tôi thức dậy cùng với mặt trời sau một nửa ngày trong bóng tối ễnh ương kêu phồng bụng đêm
Những tiếng kêu lồng vào đất ướt sau mưa
Những tiếng kêu làm nhớ trống ếch đưa tang chuồn chuồn châu chấu thủa nhỏ
Giờ đưa tang đêm
Hun hút bên bờ suối

Tôi đi
Vào vườn tôi
Hoa trinh nữ hồng hồng gai nhọn vuốt sắc làm ứa máu cổ chân
Chuồn chuồn từng đôi giao cấu thành hình số 8 treo lơ lửng giữa trời
Tôi lạc đường và ngồi trên tảng đá để tìm một lối không có gai và không có bọn chuồn chuồn để vào nhà nhưng chỉ thấy cây trinh nữ và những con cuốn chiếu to như ngón tay
Tôi buồn nôn, nước miếng chua tứa ra trong miệng, rùng mình

Tôi hái một trái tầm bóp, như chiếc lồng đèn treo trên cây trước mặt, nhân mịn vàng như mật ong
Tôi muốn nằm xuống và hái ăn
Trên đất ướt và cỏ ướt
Và tôi nằm xuống, những trái tầm bóp treo trên mặt tôi
Nước dưới lưng mát rượi
Tôi không nhớ đường vào nhà, chỉ còn trái mật ong và đất ướt dưới lưng
Tôi thèm được ở đây
Cùng chiếc hang với con dế trong đám cỏ này
Trong khu rừng nguyên sinh tí hon
Tôi sẽ tan vào cỏ dại
Tan vào sương
Giữa mặt đất mênh mông này

32.

torn shredded clouds
we’re under a sky like a crumbling mosquito net
over even what is sad and sombre
over even the call of the coucal
fog
the heavy load on our shoulders

baby, your sixteen year old eyes like fish out of water in the drought
chest heaving on crumbling pages of your school books
sentences in dark black ink
of the darkest pit
echoes of nihilism

sixteen baby you know yet how to cry
know yet how to smile
know yet how to talk
baby of sixteen luna years like the shard of a broken bottle cutting into the pad of my feet
a savage garden of sunlight and rain wrapped in soulest poonah paper
colours fading
an aching white

sixteen baby such a dreamy age at the bottom of a well
fallen neem berry
making not a noise, nor a thump
sixteen years of life the purple hue of form no other than void; void no other than form
sixteen years of rubbling soulest words onto thin pages of exercise books

the century crumbling within the way you sit baby
comes morning
the rain will pour
barely enough to wet a bird’s wing

I owe you child the flooding of spring water and clouds extreme
owe you a sun drip in honey
owe you the offer of love the depths of my eyes
owe you baby…
sixteen withering lunar years in the cold clouds
sixteen baby
I am on my knees penitent
my head lowered begging this century to move on…

32.

Mây trời rách nát
Ta đi dưới trời lòng như lưới mục
Choàng cả âm u
Choàng cả tiếng bìm bịp
sương mù
nặng chìm hai vai

Em mười sáu tuổi mắt cá mùa hạn
Lồng ngực thở mòn trang giấy nát
Dòng chữ đen sâu hoắm
Như miệng vực
Vọng tiếng hư vô

Mười sáu tuổi em chưa biết khóc
Chưa biết cười
Chưa biết nói năng
Em mười sáu tuổi ta đau như mảnh chai cứa lòng chân
Giấy vô hồn gió cuốn vườn hoang Mưa nắng
Bay màu
Buốt trắng

Em mười sáu tuổi mộng trong lòng giếng sâu
Trái sầu đâu rớt
không vọng nổi một tiếng rơi
Mười sáu tuổi giữa đời không sắc tím
Mười sáu tuổi vò chữ vô hồn trên giấy mỏng

Thế kỉ nát vụn trong dáng em ngồi
Sớm mai
Mưa trút
Không ướt nổi một cánh chim

Ta mắc nợ em suối lũ mây cuồng
Mắc nợ em mặt trời rót mật
Nợ em tình dâng trong đáy mắt
Nợ em…
mười sáu trăng úa trong mây lạnh
Em mười sáu
ta quỳ sám hối
cúi mặt xin thế kỉ qua mau…

33.

“be thankful that we’re living in peace”
our teacher said as he threw his hands in the air
scared the poor sparrow
it dove right into a cloud of smoke in a burning field
the abandoned window left with nothing
but black steel bars

“cherish what you have
because you can’t simply go outside
there will be no WiFi
no TV”
our teacher again threw his hands in the air
cutting a slice out of the morning mist

“sir, the pigs gets to live in peace
around a stone trough
long live peace at the animal farm
all the animals are happy
happily procreating in front of each other
rolling around in the mud
rolling off to sleep
the spasm of their dreams visible on their skin

don’t talk to us about peace
on a squeaky bed, the loose screws
don’t talk to us
about peace
when the microphone is not plugged in
over there is the street

long live to peace
sleeps six feet under the graves of those
already dead

sir, should you not talk about
how drunk Dionysus got on grape juice
tell us about
Hamlet’s death
at the point of a sword it was a glorious gift
reserved for the love of the lovely Ophelia

love
love is not a gift from a drawer of an old king
with a pointy sharp nose
who happened to pity
a broken beggar
lost at the foot of the city wall…

33.

“Hãy cảm ơn vì chúng ta đang được sống trong hòa bình”
người thầy giáo nói
và vung tay
làm con chim sẻ giật mình lao vút vào đám khói đốt đồng mùa xuân
khung cửa sổ trống không
chỉ còn lại những song sắt màu đen

“hãy trân trọng những gì chúng ta đang có
Vì các em sẽ không thể ra đường
chúng ta sẽ mất wifi
không ai được xem tivi nữa”
người thầy giáo lại vung tay
chém vào bầu sương mai

“thưa thầy, những con lợn luôn được sống trong hòa bình
quanh cái máng đá
đó là nền hòa bình vĩnh cửu
trong nông trại
tất cả những con vật đều vui vẻ làm tình
trước mặt nhau
và lăn ra ngủ
giấc mơ co giật từng hồi trên da”

đừng nói với chúng tôi về hòa bình
trên chiếc giường lủng lẳng dây ống
đừng nói với chúng tôi
về hòa bình
khi chiếc micro bị giật ra khỏi bức tường
bên kia là đường phố

nền hòa bình vĩnh cửu
ngủ bên dưới những nấm mồ
của những người đã chết

thầy hãy nói về
cơn say của thần rượu nho Dionysus
hãy nói với chúng tôi
về cái chết của chàng Hamlet
vì mũi gươm là tặng phẩm
dành cho tình yêu của nàng Ophelia yêu kiều

tình yêu
tình yêu không phải là món quà được gửi tới từ ngăn kéo của một ông vua già có chiếc mũi nhọn hoắt
thương tình
người hành khất
cúi mặt
đi
dưới chân tường thành…

34.

me searching in the draw of winter
onion budding white leaves

me searching in the room of winter
a toad sitting looking out of the window at the moon
the light as keen as a freshly sharpened knife
on a smooth stone

me searching in the lu nước of winter
a fish as red as a drop of blood
into emptiness falls

me searching in the palm of winter
a flame igniting from a knotted line
quietly burning
a breath of the soundest of forests

34.

Tôi tìm trong ngăn tủ mùa đông
cây hành lên lá trắng

Tôi tìm trong căn phòng mùa đông
con cóc ngồi nhìn vầng trăng bên cửa sổ
ánh sáng như lưỡi dao vừa mài
trên đá mịn

Tôi tìm trong lu nước đông
con cá đỏ như giọt máu
rơi vào thinh không

Tôi tìm trong bàn tay mùa đông
một ngọn lửa mọc lên từ đám chỉ tay rối rắm
lặng lẽ cháy
một hơi thở rừng sâu


Thái Hạo, the poet and journalist currently lives in Vietnam.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

TROPIC SPRING | Thái Hạo [1]

Sketch of Thái Hạo by Nguyễn Thị Phương Trâm

Subscribe to continue reading

Subscribe to get access to the rest of this post and other subscriber-only content.

NIGHT & THE CONTINUING FALLING VERSES OF…(1) | Lê Vĩnh Tài

SONGNGUTAITRAM Photography by Nguyễn Thị Phương Trâm

An epic poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Art: Đinh Trường Chinh

they’re tall because we’re on our knees

NIGHT & THE CONTINUING FALLING VERSES OF… (1) 

1.
It’s just a dream…

within one’s huge ego
a step before
knowing one’s error

by one finger
agitated
masses of curls in wild fashion
in a twist

scream
so all could hear:
me me me
here here here
now now now

2.
One could have such thoughts…

straight after
poetry was molested

it’s possible to see
the substantial part of our mind
fall out
like dentures of a witch
mistaking it for the Creator

we place her down
like a doll
it opens and closes its eyes
breathing
vibrating
like the washing machine
washing underwear in a heavy cycle

we never sleep
executing everything
for the witch
to lie down quietly
with poetry…

3.
Count…

I want to run and count every brick
in the buildings
count the discarded old tires piled up in front
spilling into the pavement…

I want to count the shadows
within the white froths of summer
I want to count the galaxies
like the freckles on her dear face
when she was in love with me

when we were curious about the population of the world
she asked
will it be more than the old tires
do we keep track of everything daily?

more than
the tombstones we see in the sky?

the children climbing out of the womb
compared to Highway 9 Nam Lao National Cemetery?

How many? How many?
life and death?

so does that mean
we’re all standing in a bucket
scooping up water to bathe
just the right amount

and when you know how to count
you have counted one
you have one dollar
the one bun you’re eating right now
taken away from the mouths of a million people
starving to death…

4.
Dissolving dreams…

thrown from the vernacular
we threw away all the words within our grasp
like peace and justice
where
The sun knows only to dance and jump up and down
screaming fire

until
justice is applied
night falling beneath a canopy
thin and kind
soft and persistent(nagging)
like her…


5.
In the end…

you touched
the absence in all of us
from those years long ago

your shadow is always present
in my dreams and yours
always us meeting for the first time
before the Pride of Country is repaid
to all of us

or should I let life fall on top of each other
in bed
to discover
our poems
bound together
in a book is larger than
we believed…


6.
Sleepless nights…

what makes it harder for us
A gift? The betrayal?
Light is our ambition?
Or is it actually the darkness?

Is the country at peace closer or further away?
it’s difficult for us to visualise it
but evidently drawn across the night sky
a white sky
clouds like layers of wrinkles
devastating on our mother’s brow

night like the endearment of a raven
leaving us, gone forever

songs and poems
We’ll never hear nor see:
this meadow, this sky
and even the clouds
the day the Nation lost its composure…


7.
A hymn no one remembers…

we feel its presence
not high up
but on a holy night
in the rustling pebbles under our feet

the hymn sadness
depleting happiness
sounds of muffled bells
like when we’re drunk

in a cursed chamber
rhymes of a traditional poet
dreary and sad
nauseating

in the night
our soul rest
enters a water fountain
the moment we celebrate the farewell of peace
peace as a running stream
makes you weep since it’s
rather deep
rather us
rather apart
rather aching…

oh then we’ll have to learn how to endure
what human beings must endure
endure endure and endure
before it’s no longer possible to endure it
since we’re dead
.
peace! peace!
one day there shall be peace
how many will hold their breath praying
the corpses raising their voice in a hymn

until they abandon their country…


8.
Slightly mad…

“one should all be slightly mad…”
– poetry said,
so our youth shan’t be wasted

each verse would be a schooner of beer
so you’re not entirely clear
in half hesitating steps
look back
always afraid

look back looking back
like the vernacular is forced to repeat itself
on edge
giving any poet a short temper
tight chest

poetry knows one should be slightly mad
to write down what shouldn’t be written
it’s bigger than any gift
award or royalty

it’s usually a shame
removed from a poet’s face
like a bandage full of blood removed by the nurse from a wound
the day poetry was discharged…

9.
Good poetry is what…

what institutes a good poet
the world yearned for them
as they allowed the vernacular
to fall
like tears

the vernacular again softer
echoed mournfully
the day she entered the arena
stepped on a burning thorn bush barefoot
unblinking as they stared into the burning thorns
yellow in its dusk
ending in rebellion
shaken destruction
the thorn bush helped us to remember
possibly her, biting her tongue off

we try to hold poetry in our heart
our spirit that bit more moved
the letters are glaring yellow
rhythmically swaying
cut short
before it’s published
turning green
destroyed by a breeze

10.
A prisoner of war…

the poet is a prisoner of war
in the vernacular

noting the increasing number of poets
the vernacular needed
to build more and more prisons

at night. the poets paste stamps on their poems
carefully and surely putting on their helmets
ride to the post office

the stamps fading
since undefined are the colours in the dark
where a woman sat to sow back a shirt button
dropped by a poet…

her fingers
pushing the needle through a layer of undergarment
like the thoughts of poets
through paper
through the vernacular
through the borders of nations
into an anthem
resounding
like a promise
the day the poets set out for battle
fighting
returning as a prisoner
from a fragile
war
with words…


11.
If there were no fear of a poet being a burden…

there would have been enough time to be sad
only the poet Vương Ngọc Minh is fearless
if a whistling rice cooker is the smile of a child
turns off like the fearless Vietnamese poet, untouched by sadness

we should be suspicious of poetry
be afraid of why we’re not afraid

a teardrop maybe a poet
fallen on land weightier than
a million shards of the heart

child, you should pick up what’s left
don’t cry
we need to persist
in this overwhelmingly despicable world where no one dares protest

ends with the slice of a blade
bleeding what’s left
of our hope

meaning there’s no hope in the consonants that dare to straighten their backs
the risky acts
the vowels twisted
babbling
and child, you’re exhausted

the words are powerless
staring at the poet’s head
bowing low
begging the government
for the privileged to dream
from their home
lying around on the floor
stare at the huge sky

the poets are scared to death
so scared they dare not say they’re scared…kkkij

12.
Perhaps he’s too late, there’s no one left for him…

so very lonely
sometimes you turn up
shout the name of someone who’s not even there
by a dusty set of stairs to the attic
the musky smell

people have wept over a message
because of some idiot’s
cheap words

you’re standing slipping
into an abyss
belong to someone who wants to pull you from the edge

all seems to be in the right place
a metre of film on tv aZSW
a hello handshake
as you turn up during dinner time
the pain of homelessness
searching for a way home
now it’s colder outside

the coughing of those
on their last breath
in an emergency room with no lights

perhaps. a kind of loneliness
no one knows how to justify
but dive into reading
rows of news during a time of forgiveness
not our mother’s day
there’s no need to question
why there’s no return of the Messiah in the 21st century
not because there are no virgins left

no worries. no worries
there are so much which bring us to tears
the world is beautiful
besides what’s slipping into hell

13.
The truth…

we must continue to run after it
like happiness
would never abandon its game

even when the poem begins to be slowly eaten away
as metal dissolves in acid
the poet must
chase, chase
the truth, the truth…

in a chilly garden
the wind can shift
but the poet’s strength
it’s chasing the truth
even with the tribulation of secrets leaking

Otherwise, how could we
have a normal conversation with each other?

we must speak up now
nothing warrants the existence of words
exhausted by the second
tick-tocking the things no one dares to explain

the poet must rise
to the occasion in words
even as it ticks away in an eye shut in a blink

and we shall be present
yet to have forgotten our past
we must speak up now, that is
the truth is actually the truth
and fear is actually fear

like when we had abandoned each other
you alone my love, ran…
……………

the days
April recalling
our brothers returned in long boxes
sealed tightly
we stood around staring
weeping
so Mother knows how tactlessly they had put the boxes together…


14.
At sea floating is the word ”but”…

when we’re searching for the past:
“The land abundant, the forest gold the sea silver
The citizens’ heroic and frugal
Brothers and sisters helping each other…”

poetry now thoughtful of the silver sea:

the sea for the fisherman provides everything
stun guns, batons, confiscation of fishing gear
all the oil suck up, all the freshwater drained
towing the boat back to be impounded
people are held hostage until we pay
ransoms for the completely empty boats

ready for another trip out at sea
with the anxiety of a wife
mounting debt
small docile children…

the sea injured like the scars on the land
a deep cut in the sea as sound as a deep cut in history
severing the right to cry
those supporting the fisherman
on land
also captured

the sea coordinates also lose their focus
loses its faith
lost still with a compass
into a vast 16 words in gold
of course more precious than silver
dear sea…

you should awaken a dream
or a first glance at the world
when you could have whatever you desire
be thoughtful of the sea of your homeland
but when they say the sea over there of theirs
you must know there’s another homeland for you

like when people say to you
the sea exists still in the waves
rolling into the foot of those resorts
you’re still allowed to look
but not swim in it
because the waves are no longer yours

don’t think that you’re despicable
you still have the Sun
burning your skin
charring your hair
glaring in your eyes
since long ago through your heart blazing was the truth…


15.
They’re tall because we’re on our knees
Mother’s heart is as vast as the Pacific Ocean…

but as Mother dropped to her knees, we could see the prayers
as Mother dropped to her knees, we could then see the value of tears
we could then hear the cries
perhaps Mother’s head is slightly higher or lower
perhaps Mother’s head is falling
her eyes closing and then not

but it is the prayer of all prayers
how could you not see this?
or have you never had a Mother?

ĐÊM VÀ NHỮNG KHÚC RỜI CỦA… (1) 

1.
Nó chỉ là một giấc mơ…

trong đó sự kiêu ngạo của ta lớn
tới mức trước khi ta
biết mình phạm tội

với một ngón tay
quay cuồng
sau đó xoắn vào trong mái tóc
được chải rất hoang dã

và hét lên
cho mọi người phải nghe thấy:
ta ta ta
đây đây đây
này này này…

2.
Ta có thể có ý nghĩ…

trong một thời gian ngắn sau khi
thơ bị hãm hiếp

có thể thấy
năng lượng từ bộ não của ta
rớt ra
như hàm răng giả của một mụ phù thuỷ
mà ta cứ tưởng là Thượng Đế

ta đặt bả nằm xuống
như một con búp-bê
biết nhắm và mở mắt
thở
& cứ reo lên như những âm thanh
của máy giặt
đang cố sức giặt đồ lót

ta không bao giờ ngủ
và đã làm tất cả những điều này
cho con mụ
nằm yên xuống
cùng thơ…

3.
Đếm…

ta muốn chạy bộ quanh các tòa nhà
để đếm những viên gạch
những chiếc lốp xe cũ chất đống trước sân
tràn ra ngoài bãi chứa…

ta muốn đếm những bong bóng
trong nước bọt mùa hè màu trắng
ta muốn đếm các thiên hà
như nốt tàn nhang trên mặt của em
ngày em còn yêu ta

và khi ta theo dõi dân số thế giới
em sẽ hỏi
nó có nhiều hơn những chiếc lốp xe
hàng ngày ta vẫn đếm?

nó có nhiều hơn
những nấm mộ ta vẫn thấy trên đời?

những đứa trẻ chui ra khỏi tử cung
so với nghĩa trang nam lào đường 9?

số lượng? số lượng?
sự sống và cái chết?

đó có phải là
tất cả chúng ta cùng đứng chung trong một cái xô
múc nước lên để tắm
vừa đúng số lượng

và nếu bạn biết đếm những con số
bạn có thể đếm đến một
bạn có một đồng
và một cái bánh bạn ăn
được lấy ra trong một tỷ người
đang chết đói…

4.
Giấc mơ tan biến…

để quăng ra ngôn ngữ
ta đã ném hết những chữ trong tầm tay của mình
ví như hoà bình và công lý
ở nơi
mặt trời chỉ biết quay cuồng và nhảy
hô to như lửa cháy

cho đến ngày
mọi thứ công bằng được thực hiện
đêm rơi xuống dưới một tàn cây
mỏng, dịu dàng
mềm và đay nghiến
như em…

5.
Cuối cùng…

bạn chạm vào
sự vắng mặt của chúng ta
từ bao nhiêu năm trước

hình bóng bạn đã luôn luôn có
trong giấc mơ của tôi và bạn
vẫn là lúc chúng ta gặp nhau lần đầu tiên
trước khi lòng sùng kính về Tổ Quốc phải được trả lại
cho mọi người

hay là tôi để cho cuộc sống của chúng ta nằm lại với nhau
ngả ra trên giường
và sau đó đột nhiên nhận ra
là các bài thơ của chúng ta
nếu gom lại thành một cuốn sách
nó lớn hơn rất nhiều
so với những điều chúng ta từng nghĩ…

6.
Đêm trắng…

cái gì làm ta khó khăn hơn
món quà? sự đểu cáng?
ánh sáng là mong ước của ta?
hay chính là bóng tối?

đất nước gần hay xa hơn khi đã hoà bình?
ta gần như không thấy
chỉ biết đang nổi lên trong đêm
một bầu trời màu trắng
mây như những nếp nhăn
xót xa vầng trán Mẹ

bóng tối như mối tình của một con quạ
bỏ ta và biến mất

những bài hát, những bài thơ
nhưng ta không bao giờ còn nghe hay nhìn thấy:
như cánh đồng này, bầu trời này
và cả mây bay
ngày Tổ quốc hình như không còn bình tĩnh…

7.
Bài thánh ca không ai còn nhớ…

ta cảm thấy sự hiện diện của nó
không phải tít trên cao
mà ngay trong đêm thánh
đá sỏi lăn dưới chân mình

bài hát là âm thanh của nỗi buồn
hay niềm vui đã tắt
tiếng chuông mềm đi
như ta say rượu

trong căn phòng như ma ám
như vần điệu của các nhà thơ kiểu cũ
làm ta ủ rũ
ớn và buồn

từ trong đêm
linh hồn ta phải nghỉ ngơi một chút
trước khi bước vào trong một Đài Phun Nước
ngày chúng ta ăn mừng sự vĩnh viễn của hoà bình
hoà bình như dòng suối chảy
làm ta bật khóc
vì thẳm sâu
vì có nhau
vì mất nhau
vì nỗi đau…

ồ rồi cuối cùng chúng ta lại phải học cách chịu đựng
những gì mà con người phải chịu đựng
chịu đựng chịu đựng chịu đựng
trước khi không còn chịu đựng được nữa
vì họ đã chết

hoà bình! hoà bình!
một mai có hòa bình
bao nhiêu người cùng nín thở cầu nguyện
cùng hát trên những xác người

cho đến ngày họ bỏ Nước, ra đi…


8.
Cơn điên nhẹ…

“mỗi người nên có một cơn điên nhẹ…”
– bài thơ nói,
để khỏi phí một đời trai trẻ…

mỗi bài thơ sẽ là một cốc bia cho bạn
dù không hoàn toàn tỉnh táo
nó nghĩa là một nửa bước chân của bạn
ngập ngừng quay lại
vì sợ hãi

quay lại quay lại
như ngôn ngữ bị lặp lại
bên bờ vực
làm bất kỳ nhà thơ nào cũng thấy tức
ngực

và thơ biết ai cũng nên có một cơn điên nhẹ
để viết những điều không thể viết
nó lớn lao hơn những thứ quà tặng
giải thưởng hay nhuận bút

nó nhiều khi là nỗi nhục
được gỡ bỏ khỏi gương mặt nhà thơ
như y tá gỡ tấm băng đầy máu ra khỏi vết thương
ngày thơ xuất viện…


9.
Thơ hay là một cái gì đó…

các nhà thơ hay là các nhà gì đó
những người cả thế giới cứ tiếc nuối
vì hay làm ngôn ngữ rơi
như nước mắt

ngôn ngữ mềm đi thêm một lần nữa
vang lên thê lương
ngày em bước vào một hội trường
cởi giày giẫm lên những bụi gai đang cháy

mọi người nhìn đăm đắm
vào những bụi gai đang cháy vàng như hoàng hôn của chính nó
cuối cùng là sự náo động
rung chuyển và đổ vỡ
bụi gai làm ta nhớ
hình như cái lưỡi chó chết của em…

ta cố hết sức đặt thơ trong lồng ngực
có vẻ như linh hồn ta run rẩy hơn một chút
màu vàng buốt nhức
của những con chữ, những giai điệu
của ta bị cắt bỏ
trước khi nó được phát hành
thành màu xanh
và bị phá huỷ bởi một cơn gió…


10.
Tù binh chiến tranh…

nhà thơ là những tù binh chiến tranh
của ngôn ngữ

nhưng lưu ý là số lượng nhà thơ đang tăng
nên ngôn ngữ cần
xây thêm nhiều nhà giam mới

trong đêm. nhà thơ dán những con tem lên bài thơ của mình
chầm chậm và chắc ăn khi đội mũ bảo hiểm
chạy xe ra quầy bưu phẩm

sự mờ nhạt của con tem
như màu sắc nhạt nhòa trong bóng tối
nơi có một người phụ nữ đang ngồi khâu lại chiếc cúc áo của nhà thơ
bị rơi…

ngón tay của nàng
đẩy cây kim xuyên qua lần vải lót
như ý nghĩ nhà thơ
xuyên qua trang giấy
xuyên qua ngôn ngữ
xuyên qua biên giới các quốc gia
thành bài ca
mà âm vang của nó
nghe như lời hứa
ngày nhà thơ lên đường ra trận
đánh nhau
và trở về thành một tù binh
của cuộc chiến tranh
mong manh
với chữ…


11.
Nếu không sợ nhà thơ sẽ đổ nợ…

phải đủ thời gian mới có thể sợ và buồn
chỉ có nhà thơ Vương Ngọc Minh không biết sợ
vì nồi cơm reo sôi và nụ cười con nhỏ
sẽ tắt đi nếu nhà thơ việt nam không biết sợ và buồn

cả với thơ ta cũng phải nghi ngờ
sợ hết thảy những điều không đáng sợ

dù giọt nước mắt nhà thơ
rớt trên đất nước nặng hơn một triệu mảnh vỡ
của trái tim

em hãy nhặt lên những gì còn lại
đừng khóc
chúng ta cần tồn tại
trong một thế giới có quá nhiều sự khốn nạn mà không ai dám cãi

mọi thứ kết thúc với một lưỡi dao
cứa chảy máu những gì còn lại
hy vọng của chúng ta

là không hy vọng vào những phụ âm nào dám đứng thẳng lưng
chỉ là chơi dại
những nguyên âm phải viết uốn cong
lải nhải
ngày em kiệt sức

con chữ bất lực
nhìn vào cái đầu cúi xuống
của nhà thơ
đang van xin một giấc mơ
từ nhà nước
dù đang nằm chàng hảng giữa sàn nhà
vẫn phóng mắt nhìn canh giữ
bầu trời bao la…

những nhà thơ đang sợ chết cha
sợ đến mức không dám nói là mình đang sợ…kkkij


12.
Có lẽ đã quá trễ, hay còn ai sẽ đến với anh…

thật là đơn độc
rồi cũng có khi bạn đến
gọi to tên một kẻ vắng nhà
lớp bụi trên cầu thang gác
ngửi một mùi khác biệt

nhiều người đã khóc vì một tin nhắn
của một thằng đần
khuyên những điều giẻ rách

chỗ bạn đứng đang tụt xuống
một hố thẳm
của kẻ vực sâu muốn cứu kẻ trên bờ

hình như mọi thứ đang bắt đầu gọn ghẽ
một thước phim trên tivi aZSW
cái bắt tay chào
khi bạn đến lúc cả nhà đang ăn tối
cái đau lòng của một kẻ đi hoang
đang kiếm lối về
vì bên ngoài trời bắt đầu lạnh

cả những tiếng ho
của những người sắp chết
trong phòng cấp cứu mất điện

có lẽ. đơn độc
người ta không còn biết phải làm gì
ngoài việc cắm đầu vào đọc
trên báo những dòng tin vào mùa ân xá
không phải lễ vu lan
đừng ai thắc mắc
sao thiên chúa không giáng sinh vào thế kỷ 21 này
không phải vì không còn trinh nữ

không có gì. không có gì
đời sống đầy ắp những thứ làm ta xúc động
thế giới vẫn tuyệt vời
trừ mọi thứ đang rơi vào địa ngục…


13.
Sự thật…

và chúng ta luôn phải theo đuổi nó
giống như hạnh phúc
sẽ không bao giờ chịu dừng trò chơi lại

ngay cả khi câu thơ bắt đầu bị ăn mòn
như axit ăn mòn kim loại
nhà thơ cũng phải
theo đuổi, theo đuổi
sự thật, sự thật…

gió có thể di chuyển một chút
trong khu vườn rất lạnh
nhưng nhà thơ chỉ có sức mạnh
khi đi tìm sự thật
dù sợ vỡ mật

bởi không như thế làm sao chúng ta còn có thể nói
những câu chuyện bình thường với nhau…

chúng ta phải nói ngay bây giờ
vì không còn gì chắc chắn về sự tồn tại của các con chữ
đang mệt mỏi như chiếc kim giây
tích tắc những điều không ai dám giải thích

nhà thơ là sự vượt lên
của những con chữ
dù nó tích tắc hay chớp mắt nhanh như cắt

và chúng ta trở thành hiện tại
khi chưa kịp quên quá khứ (*)
chúng ta phải nói ngay bây giờ, đó là
sự thật chính là sự thật
và sự sợ hãi chính là sự sợ hãi

như khi chúng ta bỏ nhau
chỉ một mình em chạy trốn…
…………….
(*):

những ngày này
tháng 4 làm nhớ
những người anh thường trở về trong chiếc hộp dài
dán kín
bạn bè đứng nhìn
bịn rịn
để Mẹ biết người ta đã dán những chiếc hộp ấy cẩu thả như thế nào…

14.
Có một chữ “nhưng” đang lênh đênh trên biển…

khi chúng ta tìm kiếm về quá khứ:
“rừng vàng biển bạc đất phì nhiêu
nhân dân dũng cảm và cần kiệm
các nước anh em giúp đỡ nhiều…”

và bây giờ thơ nghĩ về biển bạc:

nhưng biển mang lại cho ngư dân chúng ta tất cả
roi điện, dùi cui, tịch thu ngư cụ
hút hết dầu, đổ hết nước ngọt
dắt thuyền về giam
giữ người làm con tin cho đến khi chúng ta
chịu nộp tiền chuộc lại chiếc thuyền
trống rỗng

và sau đó lại chuẩn bị cho lần ra khơi mới
với nỗi lo thắt lòng của người vợ
với một đống nợ
và sự ngơ ngác những đứa con thơ…

biển cũng bị chấn thương như những vết thương trên mặt đất
một vết cắt thật sâu trên biển như vết cắt của lịch sử
đứt đoạn quyền được rơi nước mắt
khi những người ủng hộ ngư dân
trên bờ
cũng bị bắt

nên tọa độ trên biển cũng bị mất tập trung
như đức tin bị mất
nếu bạn có la bàn bạn vẫn bị lạc
vào mênh mông bát ngát 16 chữ
vàng
dĩ nhiên quý hơn bạc
biển ơi…

bạn hãy đánh thức một giấc mơ
hay cái nhìn thoáng qua đầu tiên của thế giới
khi bạn cứ tưởng rằng bạn có thể có bất kỳ những gì bạn muốn
bạn cứ nghĩ biển của quê hương
nhưng khi người ta nói rằng biển của phía bên kia
bạn phải hiểu mình còn một quê hương khác

nhưng người ta nói với bạn
biển vẫn còn trong những làn sóng
đang vỗ vào chân những khu resort
bạn vẫn được quyền nhìn và ngắm
chỉ không được vào tắm
vì sóng biển bây giờ cũng không phải của bạn

bạn đừng nghĩ là mình khốn nạn
vì bạn vẫn còn mặt trời
cháy nắng trên da bạn
khét nồng trên tóc bạn
chói chang trên mắt bạn
như ngày xưa chân lý chói qua tim…


15.
Người ta lớn vì chúng ta quỳ xuống…

Lòng Mẹ bao la như biển Thái Bình…


nhưng khi Mẹ quỳ xuống, chúng ta nhận ra lời cầu nguyện
khi Mẹ quỳ xuống, chúng ta nhận ra giá trị của nước mắt
chúng ta nhận ra tiếng khóc
có thể đầu của Mẹ hơi ngước lên hoặc cúi xuống
có thể đầu Mẹ rơi
mắt Mẹ dù mở hay nhắm

nhưng đó chính là lời cầu nguyện cho những lời cầu nguyện
bạn có biết không?
hay bạn chưa bao giờ có một người Mẹ?


After words:

Những khúc rời y như tựa đề, là một chùm thơ gồm 15 bài rất hay, một hành trình đi ra vào nội tâm thật lạ mà tôi thấy thật khó diễn tả. Mỗi một bài có một bản chất riêng, mỗi lúc tôi thấy như đang sống những hàng thơ:

“ta muốn chạy bộ quanh các tòa nhà
để đếm những viên gạch
những chiếc lốp xe cũ chất đống trước sân
tràn ra ngoài bãi chứa…
ta muốn đếm những bong bóng
trong nước bọt mùa hè màu trắng
ta muốn đếm các thiên hà
như nốt tàn nhang trên mặt của em
ngày em còn yêu ta”

Hôm kia tôi giật mình thấy tôi đang đếm những hạt mưa, từng khúc gỗ hàng rào. Đời sống theo nghệ thuật. Đó không phải là ý nghĩa của văn chương sao?

Người ta hỏi tôi hoài, tại sao dịch nhiều vậy, để làm gì? Trả lời của tôi, tại sao lại không? Tôi xin hỏi bạn, bạn có biết yêu bao giờ chưa, có bao giờ nếm được vị đam mê? Như khi một mảnh chocolate béo ngậy đang tan trong miệng bạn cùng với một hớp cà phê đen đắng; hay như khi cắn vào trái táo xanh đầu mùa giòn chảy trên môi chua rồi từ từ ngọt lịm. Không có cách nào mua được tình yêu và sự đam mê, chỉ có cho đi. Đơn giản vậy thôi.

___

A continuous 15 verses of fantastic poetry, I find it oddly difficult to put it into words the emotional journey dipping in and out of the translations over two years. Each poem has its own persona, I’m oddly living some of these moments:

“I want to jog around the buildings
counting every single brick
discarded old tires piled up in its front yard
spilling into the pavement…
I want to count the shadows
in the white froths of summer
I want to count the galaxies
like freckles on her face
when she loves me still”

I find myself counting raindrops, picket fences, and the number of timber panes. Life imitating art. Is it not what literature is all about?

I’m asked over and over again, why do I translate so many? My answer to you is, why not? Let me ask you, have you ever loved, are you ever passionate about anything? Like eating a piece of creamy dark chocolate with a shot of espresso; Sink your teeth into a first season granny smith, its juice running down the sides of the mouth, and the tartness gives you a shock before that delightful sweetness at the end. Love and passion can not be bought, it can only be given away. It’s that simple.

Trâm

July 26th, 2020

Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

NIGHT & THE CONTINUING FALLING VERSES OF…(12) | Lê Vĩnh Tài

SONGNGUTAITRAM Photography by Nguyễn Thị Phương Trâm

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

don’t write sad poetry and yearn for its light

NIGHT & THE CONTINUING FALLING VERSES OF… (12)





prologue



don’t write
sad poetry
and yearn for its light
like the absence of summer
you’re like the shadow
of a closed up room

don’t write

poetry learning how to die
like it should
we learn to die as we now
and then wish it

poetry cares for you
but you should still pray to God
this sad Christmas

you did it, to hear the words: I love you
poetry must leave you for somewhere far
so it may resound
clearly

don’t write poetry
afraid you won’t remember
what you just heard
as you would in haste jot down the love of country
on a T-shirt
the one everyone is wearing right now
this very morning

don’t write the forbearing words
as though your voice widely
spread
on a wall of fire
your lips
kisses
smiles

don’t hate
and don’t write
the things everyone already knows
poetry dear…





1 Operating on the alphabet

H is what?
it is How something is not edible like meat
on the table

U
it’s something (a grain of dUst) in your eyes
through the sleepless nights

N
a scorching sunlit courtyard right behind the gate
you stood eavesdroppiNg
while they divide
the people

G
you’re mortified and Afraid
cultivated in checking the dictionary
an uninvolved pretense
of iGnorance

E
indeed
falls like a tEar
an endless sniffle
a young woman next to you at the bus stop
waits for her night ride
floats away
alone

R
Righteous retaliation
your words
bounce off a wall
dumbfound as they got ready for
their commemoration

S
a Stroke of blatant
evil

T
your friends are defeaTed
too exhausted to embrace you

R
again Ridiculous
you’re indecent
cursing
prayers
each Hail MaRy in the RosaRy
beads in your hands
in truth, is in
someone else’s pocket

I
Indicative of you running
on the highway
your arms outstretched
and you’re flying

K
you’re maKing a joke about steamed radish
stew eggs, sweet and sour fish soup
retracing your youth
your life
every last social events
shattered glass
your hands sticky
with the bloodshed

E
chEEse
you cross that river
singing and crying
a bowl of bone broth
your bones slowly bubbling away

you know
now how
it’s delicious
full of complexity
better than “cháo lòng tiết canh”
(congee & congealed blood, pudding)
more blood

2 Coming home from America

why are you afraid, I asked
– I’m shaking, you said
I’m a puppy surrounded by wolves

why are you afraid, I asked
– I’m afraid, you said
I’m returning from America

but no one returning is shaking like you
are you going anywhere far, I asked
– I’m afraid,
both of the things that aren’t worth
the worry scares me, you said
I’m silent in the pantry
watching the clouds
through the door
rusting iron eaves

even after the clouds part
the sky is no longer blue
its scar in me is wet
a storm like a silent movie
though I don’t get it
I find myself laughing
the laughter loud
enough to drown out a blind boy
with two callous hands
you cup your face
you’re crying
non-stop
you talk

now I don’t know any other way
no other way
– but why won’t you find another way?
I don’t know
I’m returning
I afraid to go far
I have a family
I’m afraid

why are you afraid, I asked
– I’m shaking, you said
I’m a puppy surrounded by wolves
right at the front door
right by the drifting clouds

3 Raindrop

even with my eyes closed
I’m still aware of you
falling

your constant whisper in my ears
“what are you doing?”
I don’t know what I’m doing
I’m just sitting here
listening to the rain
discerning each
falling drop
on my eyelids

a raindrop
a meeting between
heaven and earth
a sound like the heartbeat
in our chest

though it may
forever remain
a secret like your voice
breathless over the phone
you’re tired
perhaps

the rain sounds as though
someone is crying
you have tripped over before
and there will be
more falls

God have certainly sinned
hence I don’t believe
any of us is innocent

innocence is folklore
falling raindrops or tears

should we together open our eyes
would anyone dare open their eyes
till the rain cease
as you have ceased to speak
held your breath

on the phone
the breathless silence

4 Suspicion in place of trust

we all wear a mask of hope
we are all apprehensive
of the impending future

sooner than we might expect
or nothing might happen at all
thoughts of the past shall be erased
for safety sakes

the most valuable knowledge to have
is to have no knowledge at all
the enemy is memory

when a country is serviced by
dangerous men…

5 The Poem, isn’t a birthday gift

say on day zero, month zero zero,
unrecallable year
you open the gift
packed with stuff

a surprise
since it wasn’t a watch
the amount of time
you lie in a box

often as you open the gift
you meet people
they make you laugh
cry to death

nothing but toys
you may encounter a prisoner
wearing a crown on a throne
like how the king is handcuffed

the king like the cards
you slam on the table
when you lose
no matter how furious you are
the king is still the king

in the gift box
you may find the history text
blood and bone at the bottom of an inkwell
studies of past events
greed and mystique

even hell is now at the bottom of the inkwell
hence often at the bottom of the gift box
you find a card with the lines not yet filled in
your name not yet noted down

quietly you cry: Mother, please
pray for me
so I may not encounter
such distress

then you place them in a box
wrap it up neatly
before throwing it up in the air

the gift box shall grow wings
fly like a bird
like your destiny
flying to its destination
whether the days are sad or happy
you no longer care

those who want to know
will be too tired, too out of breath
they will desire, nothing but death

6 At Sunset

the children are rowdy in the garden
they’re busy playing
as the temperature drops

as the sky sashays down to a close
to a point
it covers you entirely

you won’t be able to defend yourself
you will not let slip
the fear
or pointless smile

there’s no escape
like a prisoner
he also seem to be bowing
waving at you
then you will understand regret
and it will corrupt
even the softest of hands

fear isn’t shapeless
it’s a boulder, scars
scattered pieces of a flame
as you quietly face the darkness

freedom
bleeding
during the day
burn into night

happiness
escaping
ripping apart
your life

full of joy
you look up at the Sun
you love your life
even though it’s rather
despicable

7 A poet writing in a cafe

people think
he’s writing to his mother
the young women think
perhaps he’s writing a love letter
the children think
he’s writing a picture book
there are also people who think
he’s trying to pay the bill

and a policeman
secretly
slowly
creeping up
behind him
watching his every move

8 Treaty

a collective declaration
delicate implications
cold like the end of the world

the buoyancy
in the words
the art of gold plating
the vernacular

more than any poem

when born of the land
a sleepy man
concludes
within the implications of one declaration
reading it downward or across the implications are the same

the kind words
follow each other
like the intangible radio stations
there and then not

our day to day life
like a book of fiction
that can’t be redacted
so we can forget

9 If only there is a bell at the prison door

your hands can’t quite touch the bell

the door
shall gradually
slowly
open
so you may enter

you enter your bedroom
with a bag your wife usually take to the shops
with something wrapped up inside for you

you’re awake
sitting there watching yourself sleep
in between two dreams
you knocked on all the doors in the house
but in truth, you’ve never knocked

they’re all awake
on your return

they’re shouting
but their voices inaudible
muted more than silence
even when they hug you
they’ve never touched you

no one could find their voice
nor their warm arms

you walked past them; they walked past you
there’s still darkness in them and you
you will never meet

they ask what you did tonight?
and the physicians will remove blood pressure like
removing the bullet and fear wholly from your heart?

you’re still afraid
like how long ago you worried about your teacher
staying up all night preparing her classwork
for the next day…

all you want to say is:
I’m awake so I can learn from you
how to be at peace

they say
you say
but you never had a voice
the bell never rang
no one could drop by and visit your small bed

just your neighbours whispering:
– it’s but an illusion
your wife’s bag is still there
it’s full of food
it’s not holey with bullets
like a soldier’s backpack

nor like your school bag long ago
now your children use them for school
yellowing exercise books
tucked away replaced by a new stack

people come not to share their sadness
since sadness has never left your wife
like long ago how your mother
constantly worried about you
while you wander the streets after school

they still don’t understand
how could anyone possibly die
from eating?

and when you return
it seem as though
with your neighbours you stroll in moonlight
you’re awake the entire night
watching yourself sleep
all there to attend to each other’s dreams
but rather surprised by how the night
could be so long?

10 The knee talking to the elbow

– using freedom of speech
to take the words out of someone else’s mouth!

the elbows’ reply:
– what about those who abuse power
a grovelling opportunist
like you?

Who is wrong here?

the only thing we know for sure
the wrongdoing of a confident man
together with the sneer of a dictator

like the vulgarity in a monk’s preaching
mistakes may be the fuel for inspiration
our spirit shall be like spark flying
a light in the dark

the only thing we know for sure
the grand reasons for the blushing
the small grand reasons
has been disregarded

the only thing we know for sure
the value of someone lost
the loneliness of the victor
no longer repentant

the numbing stupidity
stumbling tenderness falls
at the doorstep of paradise

11 The truth is often bitter

but the bitterness is a lesson
you will learn that the fight is long

soldiers wear masks
only to cover their face
on the verge of tears
on the side of the road
quietly blowing into the harmonica
a song long ago he coveted
now dust
over blood

singing like birdsongs
whistling baby birds
in a peaceful garden
you hear it
convinced there is no war

you thought the country is at peace
in the soldier’s heart
a song of love
without deceit
only he knows
the truth, taken
disappeared
after so much bloodshed

momentarily
you’re possibly embarrassed
as you couldn’t work out why the soldier is playing the harmonica
in the street
in hell
why?

only the soldier is puzzled
over their brush with darkness
couldn’t possibly mean
it’s darker?
it can’t mean that there’s no more moonlight?

the people in his unit
have begun to sing together
not just in the streets
but in the botanical gardens
over the balconies
in all those homes
in the city

and from there
you could not think
could not pity
not be wary
about why soldiers are dying still
not because the bullet is loaded
and it’s a waste of time
even if you fire it

and you know
around somewhere
in the city
there’s a war

12 I took a hard look at myself

I’m nothing but trivial

I don’t have a standout point of view
like Trương Duy Nhất

I’m not at any seminar
no announcements have came to my attention
about bloggers like
Phạm Viết Đào

my shirt is ironed
like my trousers
my glasses at the tip of my nose
I have my smartphone
it’s pretty cool
it has a touch screen

I’m nothing but trivia

be quiet, I said to myself
my tongue is not quite running off
but my mouth is not completely shut
you might in end get me kill
but forgive you I must

the televised smiles and TV shows
no longer make me sick
no longer affect me
I wonder why
I’m full of trivia

last night in my dream I was on a bus
it was dark and I didn’t know how to say goodbye
all the people I have left behind
the bus rolled down a treeless valley
(only the driver survived)

I’m still hopeful
through the glorified nightmares
maybe something is seriously wrong with me

from the moment I was born to now
My Mother’s hopelessness, I can still remember it
people continued to live after they are dead
the living dead, trivial
and trivial things like that

but sometimes curious is the child in me
Why was I born Vietnamese?
My Mother cried
we will be Vietnamese
until the day we die child

My Mother passed away
and for me it was the end
of a lifetime
13 I don’t live at a campsite, I live in a house

but inside the house
I erected these camps

there’s one in the bedroom
and I lie amongst them

the camp in the kitchen
stores dry goods

the camp in the lounge
a bookshelf
very peaceful

all as messy and as orderly as each other
as happiness is always somewhere amongst the pain

this morning
the wind flipped over a camp
the canvas was torn
the pegs were thrown around
threadbare, naked across the tiles
scattered like human lives

there’s no other way but to try
re-erect the camp by nightfall
when it’s cold
if needed
I’ll light a fire
sit there inside
quietly

what is a home
in the history of storms
if it’s nothing but a campsite?

14 What

what is
very far
what is
very fast

what is something
no one gets a chance to see
except the roguish warden and that guy in the dark

+

as if
as soon as he’s up in the morning
grabs his gun
shoot to smithereens the coffee on the table
to after takes his time
enjoy his long yawn

noon
he grabs his gun
shoot his plate of food to pieces
and the fish on the plate is like his body
injured and gasping for air

as if it’s not him but the fish gasping
its pleading slowly fades away
songs outlined across the sky
slowly muted

+

his old mates
once upon a time
had the time of their life

a funeral hearse
choking with floral wreaths
and strange smiles
the warden’s sneer maybe?

hunger-strikes
thirsty roguish mornings
after we’ve been scared to death
like when we see a tiger rips a deer apart

our body is a long unfinished draft
we remove the useless words
in a silent poem

poems are not born out of bowing
and sighing due to fear

everything is coming to a swift end
right by the window somewhere
very faraway…

15 I have a dream

witnessed the world falling
crumbling
in pieces

at a wedding
the glasses tipping
wine spilling
out at sea
guns falling
falling

like poetry
they fall then they’re flying
floating
drifting gently
in an early morning dream

as the world fall
some drop like lead
others gently float away
peacefully
what gets to descend safely?
what has to pay with their life?

suddenly, you’re awkward
your spirit untoward
always pondering the state of the world
slowly twisting
echoing the creams of your aching spirit
like a boiling kettle

a habit like how
each morning
you would turn on the kettle
and make a pot of tea

16 The screaming cows

the first time I heard it
in a poem by a poet
presently still
a notable poet

there’s something
more than moving
from my heart overflowing

+

years went by
many critics
have forgotten
their screams

but I can recall clearly
the popping veins on its neck
as it screamed

I can recall
the stuff
they regurgitated
then swallowed again

like the earth forever revolving each day
consoling those
still afraid

when the earth sings
all the songs in this world
turn into cows
mooing
you can bow all you want
regurgitate
and listen

+

where were their moos while the country was cut in half
North and South fighting
the people above the land
tearing down the border
to face each other

each exploding bullet
the yawning cries of blood once more
history forgets the screams of cows

the people need a hot cup of tea
everything settle in its place see
returning home
plant flowers
write books

+

the screaming cows
seppuku without a knife
displaying love of country
not a lie though often
subjected to stun guns

consoling for all
the unexpected joy
the meadows
adding more chapters to history

like the present joy
you’re sitting in a cosy cafe
and all that you adore
even if you had to climb through walls of fire
more than tears you still have
the breezy meadows

we circumvent the world to
meeting up after so many decades
and the grave by the hillside, where you’re sleeping atm
seems like a reunion with your friends
the first time beyond the decades

you know
we covet too many ideals
hence lying there on the ground
you’re probably still crying

so let us again
pray for you

on this hill here
looking out at the pile of fallen debris there
upon this beloved land here
the scent of your blood
within your endearing birdsongs
beneath the blue sky
ever changing
within all your living moment

nothing but screaming cows
starting very early in the day
everyday echoing over the hill
across the meadows

17 Your name turned into a hidden number

like how I learned algebra from a young age

the unknown number was a backward variable
as you increase
the number of people had to decrease

the pebbles I collected from the river bank
I left them all over the house
gave everyone a headache
because of the lack of cerebral blood

as though dreams are no more
no one want to dream

people are like weed at the edge of a valley
where the rocks are rolling
falling like
destiny
nothing left
rolls down
fast asleep
meandering endless
promises
forever in a downpour…

Continuing the poems
in two words…

1
watch see
the light
the homeland
collapsing falls
the slogans
the joy
smashed pieces
the spirit
bearing punishment
the body
bowing low
too soon
the child
fighting it
tripping in
the fog
icy cold
cigarette smoke
the lies
the consolation

the alcohol
the vodka
replacing the
hell on
the map

2
the wind
growing angry
red wine
discerning clearly
a language
vicious intent
twisted in
the wind

the trees
docile silent
leaning into
the tents
thin fragile
together us
hovering hanging
not understanding
nothing grabbing
it all
rolling over

sleep, back to being locked up again

3
the Sun
standing shadow
over head
the barracks
now abandoned
now screaming
the orders
in silence
the soldiers
the injuries
the moaning
the sick

the yard
feral grass
the rookies
shaved heads
blue smooth
the hopelessness

the flag
hot blood
across ran
eroding paths
the wars
the diminished
blood baths
couldn’t bear
staying still

18 Please call me, by my nickname, a name from my childhood

my mother calls me little will
to differentiate me from big will who’s in the army

as I line up to get a voucher for egg noodles
in time before my afternoon classes

don’t pity me
please call me by nickname, a name from my childhood
the name my mother calls me still

call me by my nickname as the wind did long ago
please
please call me by a nickname from long ago
long ago I left a flower in a corner of the backyard
and it’s dancing still

call me
as my mother did long ago

19 A reflection

my laughter is slightly delayed after I laughed
as I tried to cut my ties with the mirror
with a pair of scissors

my lips in the mirror is a cloud
I’m someone else after a long sigh
an illusion like a tombstone
standing alone in the wind

standing in front of the mirror
I draw my face in one thin layer
and I’m a clown

I draw my face in the shape of a tomato
outline my lips like a scratchy megaphone
ears like bat’s wings
I’m wearing a short-sleeve T-shirt
and I’m cleanly shaven

not at all menacing
when I’m pretending
to hide a secret like how this land is lost
I play one number in keno
keno the number 00

I sell underwear
to divas on the runway
I am the one appointing the time
and place
no one knows about

I colour in the portraits
start the conference
mixed up methods and creations
dumb mixed up minds
choked up corruption

a clown void of envy
jealousy for anyone
on his butt, taking his time
telling people not to bother with
any kind of substantial thoughts
but always discreetly of cause

when the night sink deep
the clown lies down
tired and anxiously awaits
his soon due remuneration

20 Suddenly, I want to live elsewhere

not up in the mountains
digging wells all year round
water the budding coffee beans
high up in the sky

alone
all by myself
waiting for myself
to end

to not be born
to not die
a suspended fleeting entity
in a museum submerged
under a mask of ancient history

no battle to fight for myself
no scar to unload
no humanity
no smiling

death is tipsy like a couple sips of wine
it’s smiling to itself
in a museum full of wax idols

but when I do love
it’s a moment of madness
since it’s only one way
I will turn my heart around
the way I would turn the pages of the books from my childhood
or the way I now turn the digital pages
mumbling to myself as I stare
at the cold flat screen

21 Even the Sun is not always red

the frightful
yellows and blues

hence often
the sunset would waver
like the vernacular
in every breath changes colour

we been forever gloriously dependent on the jungle
digging the deep tunnels into the mountains
victorious and lonely

why have we decimated the jungle
the blood out at sea
is but the glorious green of senility?

the angels arrived in time to send flowers
drifting across the sea
in the darkness of our heart
tears
a place where our ancestors took their vows
placid crafts
carried by the breeze into dreams
to the bottom
sink

we sensed in the storm
bloated bodies in the water
we wanted revenge
against the fury of the sea

like now
we soak up the sea
wetting even the hot
and boiling
red sun

the sea
watching
us
a mess
falling
apart

ĐÊM VÀ NHỮNG KHÚC RỜI… (12)

prologue



đừng viết

thơ buồn, và muốn ánh sáng của nó
như sự vắng mặt của mùa hè
bạn cũng như bóng tối
của căn phòng
đang đóng cửa

đừng viết


thơ đang học cách chết
như nó có thể
chúng ta sẽ học cách chết
như chúng ta từng mong như thế

dù thơ yêu bạn, nhưng bạn hãy cầu xin Chúa
mùa Giáng Sinh buồn

bạn có biết, để được nghe câu nói: em yêu anh
thơ phải bỏ bạn đi thật xa
để âm thanh vọng về
thật rõ

đừng viết thơ sợ bạn không còn nhớ
âm thanh bạn vừa mới nghe
như bạn vẫn viết vội lòng yêu nước
lên chiếc áo thun
sáng nay mọi người vẫn mặc


đừng viết Những lời nhẹ nhàng
có vẻ như giọng nói của bạn đang lan rộng
trên tường lửa Đôi môi của bạn
như một lần hôn, như một nhoẻn cười

đừng ghét
và đừng viết
những điều ai cũng biết
thơ ơi…





1 Giải phẫu những chữ cái


chữ T là gì?
nó không phải thức ăn hay thịt
đang nằm trên bàn

chữ U
nó là một cái gì đó (như hạt bụi) nằm trong mắt bạn
cho tất cả các đêm mất ngủ

chữ Y
một khoảnh sân nắng cháy da sau cánh cổng
bạn đứng và lắng nghe
hình như người ta đang phân loại
nhân dân

chữ Ê
bạn ghê Và sợ
giả vờ tra từ điển cho thêm uyên bác
bạn giả vờ không biết
không tham gia

lại chữ T
rơi như một giọt nước mắt sụt sịt vĩnh viễn
của cô gái ngồi bên cạnh bạn tại bến xe buýt
chờ chuyến xe đêm
một mình lênh đênh

lại chữ T
như một sự báo thù
những lời nói của bạn
va vào một bức tường
câm lặng như những khi người ta chuẩn bị lễ hội

chữ H
cái ác
trắng trợn

chữ Ư
vòng tay bạn bè không còn đủ sức ôm bạn
mọi người bất lực

chữ C
bạn muốn văng tục
nhưng bạn phải cầu nguyện
bạn lần từng chữ C như lần từng tràng hạt
trong tay bạn
nhưng nó lại phải nằm trong túi người khác

và bạn bỏ chạy hết ga như đường cao tốc
kéo dài tâm trí bạn
đang bay

bạn cưỡi lên những củ cải luộc
trứng kho
canh chua cá lóc
để trở về con sông của tuổi thơ
và cuộc đời bạn
những cuộc liên hoan cuối cùng
với chiếc ly thủy tinh vỡ
hai tay bạn đầy máu

bạn bơi qua con sông ấy
bài hát
tiếng khóc
và một tô xương súp
hầm bằng những khúc xương của bạn

và bạn biết
bây giờ nó mới thật sự ngọt
ngon
hơn cháo lòng tiết canh
và máu


2 Trở về từ nước Mỹ


tại sao bạn lại sợ, tôi hỏi
– tôi đang run rẩy, bạn nói
những con sói đang bao vây một chó con run rẩy

tại sao bạn run, tôi hỏi
– tôi sợ, bạn nói
tôi trở về từ nước Mỹ

nhưng mọi người trở về không có ai run rẩy như bạn
bạn có đi đâu xa không, tôi hỏi
– tôi sợ,
ngay cả thứ không đáng sợ cũng làm tôi sợ, bạn nói
tôi nằm im trong nhà kho này
nhìn đám mây
qua một ô cửa sổ
với những mái tôn rỉ sét

ngay cả khi đám mây mở ra
bầu trời của nó không còn màu xanh nữa
vết thương của nó ướt trong tôi
một trận mưa như bộ phim câm ngày xưa
dù không hiểu tôi cứ bật cười
trận cười nhấn chìm cả cậu bé mù
với hai bàn tay chai phồng nhức nhối
bạn khóc và nói,

giờ tôi cũng không biết cách gì khác
không có cách nào khác
– nhưng sao bạn không tìm cách khác?
tôi không biết
tôi trở lại
tôi không dám đi xa
tôi còn có gia đình
tôi sợ

tại sao bạn lại sợ, tôi hỏi
– tôi đang run rẩy, bạn nói
những con sói đang bao vây một chó con run rẩy
bên ngoài ô cửa sổ mây bay…


3 Hạt mưa


thậm chí khi nhắm mắt
tôi biết bạn vẫn đang rơi

vì bạn cứ thì thầm vào tai tôi
– “Bạn đang làm gì?”
tôi không biết phải làm gì
tôi chỉ ngồi nghe mưa
âm thanh của những giọt nước
trên mắt tôi

hạt mưa
cuộc gặp gỡ của trời cao và mặt đất
gây ra tiếng động
như tim đập trong lồng ngực chúng ta

có thể, nhưng
đó mãi mãi là một bí ẩn
như giọng nói của bạn
đứt hơi qua điện thoại
có lẽ bạn đã mệt

tiếng mưa
nghe như tiếng người
khóc
đời bạn đã rơi một lần
sẽ còn rơi nhiều lần nữa

Chúa đã từng thọ tội
nên tôi không thể tin
chúng ta vô tội

vô tội là một cổ tích
giọt mưa hay nước mắt rơi

chúng ta cùng mở mắt nhìn
không, sẽ không có ai dám mở mắt
cho đến khi mưa dừng lại
như bạn đã ngừng lời
nín thở
hụt hơi
trong điện thoại…


4 Nghi ngờ thay thế tin cậy


ai cũng có mặt nạ hy vọng
ai cũng sợ hôm nay
điều ngày mai sẽ đến

sớm thôi
hoặc không gì cả
những ý nghĩ ngày hôm qua
đã bị xóa
cho an toàn

sự cần thiết phải biết
là không biết gì cả
kỷ niệm là
kẻ thù

khi sông nước
được điều hành
bởi những người đàn ông nguy hiểm

5 Bài thơ, không phải là món quà cho bạn


vào ngày sinh nhật bạn
ví như ngày zero, tháng không không, năm không không nhớ
bạn mở hộp quà
và thấy rất nhiều thứ

nó có thể làm bạn ngạc nhiên
vì không phải là chiếc đồng hồ
đó là thời gian
bạn đang nằm trong hộp

nhiều khi mở hộp quà
bạn sẽ gặp một người
làm bạn khóc hay cười
đến chết

chỉ là những thứ đồ chơi
nên bạn có thể gặp một tù nhân ngồi trên ngai và đội vương miện
còn ông vua lại bị còng

ông vua
như lá bài bạn vẫn hay đánh phỏm
khi thua
bạn có tức mình lộn ngược đầu thì vua vẫn là vua

trong hộp quà
bạn có khi tìm thấy quyển sách lịch sử
xương máu chìm trong đáy lọ mực
của những sử quan
ăn tham và lãng mạn

địa ngục cũng chìm dưới đáy lọ mực
nên nhiều khi dưới đáy hộp
bạn tìm thấy tấm thẻ bài
với những dòng kẻ chấm chưa kịp điền
tên của bạn còn bỏ trống

bạn chỉ thầm kêu: Mẹ ơi
cầu cho đời con
đừng gặp nhiều rắc rối

và bạn đặt tất cả chúng vào lại trong hộp
gói nó thật kỹ
sau đó ném lên trời

hộp quà sẽ mọc cánh
bay như chim
như số phận của bạn
sẽ bay đi đâu
ngày tháng bây giờ vui tươi hay âu sầu
bạn cũng không còn
muốn biết

vì những kẻ muốn biết
đã bị mệt
hay lê lết
muốn chết

6 Khi mặt trời lặn


những đứa trẻ đang la hét trong khu vườn
chúng mải mê chơi
dù trời đang dần lạnh

khi bầu trời sà xuống thật gần
đến một lúc nào đó
nó sẽ trùm lên bạn

bạn sẽ không còn khả năng tự vệ
bạn cố gắng không để nỗi sợ hãi
hoặc nụ cười vô cớ
lộ ra

bạn hết đường thoát
như một tù nhân
hình như anh ấy cũng đang cúi xuống
vẫy tay chào bạn
lúc đó bạn mới biết sự nuối tiếc
đã ăn mòn cả lòng bàn tay mềm mại
của bạn

sự sợ hãi không phải vô hình
nó là tảng đá
tất cả các vết thương là những mảnh vụn
của ngọn lửa
khi bạn đối mặt âm thầm bóng tối

tự do
máu chảy
ngày
cháy vào đêm

niềm vui
chạy thoát
tao tác
đời bạn

bạn thấy mặt trời rất vui
như cuộc đời
dù hơi
khốn nạn

7 Một nhà thơ ngồi viết trong quán cà phê


những người bạn nghĩ
có lẽ anh đang viết thư gửi về cho mẹ
những cô gái nghĩ
hay là anh đang viết thơ tình
những đứa trẻ nghĩ
anh đang vẽ truyện tranh
cũng có người nghĩ
anh đang tính toán các khoản nợ

và một anh cảnh sát
bí mật
chậm rãi
từ từ
tiến lại phía sau anh


8 Hiệp ước


ra tuyên bố chung
ý nghĩa tinh tế
lạnh
như ngày tận thế

sự bềnh bồng
của ngôn từ
công nghệ mạ vàng
cho ngôn ngữ

còn hơn những bài thơ

khi đất nước sinh ra
một người đàn ông buồn ngủ
tất cả kết thúc
trong ý nghĩa của một lời tuyên bố
đọc ngược hay đọc xuôi đều có nghĩa

sự dịu dàng của con chữ
cứ lần lượt
như các đài phát thanh vô hình
ẩn và xuất hiện

những ngày tháng chúng ta đang sống
như một cuốn tiểu thuyết
không thể nào biên tập
để quên


9 Nếu như nhà tù có gắn chuông ngoài cửa


ngón tay anh gần như không thể chạm vào chuông

cánh cửa
sẽ từ từ
chậm
tự mở ra
để anh đi vào

anh đi vào phòng ngủ của mình
với túi xách vợ anh thường đi chợ
gói ghém những gì cho anh

anh thức
và ngồi nhìn mình ngủ
giữa hai giấc mơ
anh gõ cửa tất cả các phòng
nhưng thật ra anh không hề gõ

tất cả họ đều thức dậy
khi anh trở lại

họ kêu la
nhưng tiếng kêu của họ không có âm thanh
nó câm lặng còn hơn sự im lặng
khi họ ôm lấy anh
tay họ cũng không chạm vào anh

không ai có thể tìm thấy tiếng nói
hay vòng tay ôm ấp của họ

anh đi ngang họ, họ ngang qua anh
anh và họ vẫn còn bóng tối
không bao giờ gặp được nhau

họ hỏi anh đã làm gì với bữa tối của mình?
và các bác sĩ có thể lấy ra căn bệnh cao huyết áp như
lấy viên đạn và nỗi sợ hãi
ra khỏi trái tim anh?

anh vẫn còn sợ hãi
như ngày xưa anh sợ cô giáo buồn
thức suốt đêm làm bài tập
sáng mai

hay anh chỉ muốn nói:
tôi thức để biết các bạn
vẫn bình an

họ nói
anh nói
nhưng không bao giờ có tiếng nói
chuông cửa không bao giờ vang lên
không ai có thể ghé thăm cái giường nhỏ của anh

chỉ những người hàng xóm của anh thì thầm:
– đó chỉ là một ảo tưởng
chiếc túi xách của vợ anh vẫn còn đây
nó chứa đầy thức ăn
nó không thủng lỗ chỗ những vết đạn
như ba-lô người lính

hay như chiếc cặp ngày xưa đi học của anh
giờ các con anh vẫn mang đến trường
những quyển vở của anh ố màu
chúng đã cất và thay vào những quyển vở mới

những người đến không để nói lời chia buồn
vì nỗi buồn chưa bao giờ nguôi với vợ anh
như ngày xưa
chưa bao giờ mẹ hết lo cho anh
khi rong chơi sau giờ tan học

họ vẫn chưa hiểu
làm thế nào tự nhiên một người có thể chết
vì miếng ăn?

và khi anh quay trở lại
như thể cùng với những người hàng xóm của anh
đang đi bộ dưới ánh trăng
thức
nhìn mình đang ngủ
tất cả cùng ngồi nhìn vào giấc mơ
và ngạc nhiên
sao đêm dài như vậy?

10 Đầu gối nói với cùi chỏ


– ngươi lợi dụng sự tự do
để loi vào cằm kẻ khác!

cùi chỏ trả lời:
– thế còn kẻ lợi dụng quyền lực
để quỳ không đúng lúc
như ngươi?

ai là người nhầm lẫn?

điều duy nhất chúng ta được biết
là sự nhầm lẫn của một người đàn ông tự tin
với sự nhầm lẫn trong cái nhếch môi cười của bạo chúa

như sự khiêu dâm của các nhà sư khi thuyết giáo
sự nhầm lẫn nhiều khi làm khát khao
linh hồn chúng ta bay như tia lửa
trong bóng đêm phát sáng

điều duy nhất chúng ta được biết
sự hùng vĩ của những điều nhỏ nhặt
sự nhỏ nhặt của những điều hùng vĩ
đã không được chú ý

điều duy nhất chúng ta được biết
phẩm giá của kẻ thua cuộc
sự cô đơn của người chiến thắng
đã không còn ăn năn

sự lạnh lùng ngu ngốc
sự nồng nàn bị vấp

ngay ngưỡng cửa
thiên đường…



11 Sự thật nhiều khi cay đắng


nhưng vị đắng sẽ dạy cho bạn
đây là lúc bạn được học
rằng cuộc chiến rất lâu dài

những người lính đeo mặt nạ
để che gương mặt
sắp khóc
đang ngồi bên vệ đường
lặng lẽ thổi harmonica
bài hát mà ngày xưa anh đã bảo vệ
giờ chỉ còn bụi
phủ lên trên máu

tiếng hát như tiếng hót
chíp chiu chú chim non
trong khu vườn thanh bình
bạn nghe
và sẽ nghĩ không có cuộc chiến tranh nào cả

bạn nghĩ đất nước đang thanh bình
và người lính hát với chính mình
bài hát tình yêu
không gian dối
chỉ người lính biết
sự thật đã bị bắt
và biến mất
sau quá lâu xương máu

trong một khoảnh khắc
bạn có thể xấu hổ
vì không hiểu người lính đang thổi harmonica
bên vỉa hè
trong địa ngục
có nghĩa là gì?

chỉ có người lính đang nghĩ
không lẽ sự gặp gỡ với bóng tối
để sau đó mọi thứ
còn tối thêm nữa?
chẳng lẽ đêm không còn ánh trăng?

những người đồng đội của anh
đã bắt đầu cùng hát
tiếng hát không chỉ ở vỉa hè
ở vườn hoa
nó có thể vang lên từ những ban-công
của tất cả các ngôi nhà
trong phố…

và từ đó
bạn không thể không suy nghĩ
không xót thương
không nghi ngờ
khi những người lính vẫn tiếp tục chết
không phải vì đạn lên nòng
mà bất công đang nhả đạn

và bạn biết
vẫn còn loanh quanh
một cuộc chiến tranh
trên phố



12 Tôi tự ngắm bản thân mình


không có gì trầm trọng

tôi không có góc nhìn khác
như Trương Duy Nhất

tôi không tham gia hội thảo
đọc báo cáo
về những blogger như Phạm Viết Đào

tôi
quần áo ủi thẳng
kính đeo mắt, điện thoại có thể hơi hấp dẫn
vì có màn hình cảm ứng

tôi
không có vấn đề gì trầm trọng

im lặng
lưỡi của tôi không bị đuổi việc
không bị còng
nó nói với tôi: anh có
thể giết tôi nhưng tôi vẫn tha thứ cho anh

nụ cười trên các chương trình truyền hình
không làm cho tôi bị bệnh nữa
tôi đã quên
đó là lý do tại sao
tôi không có vấn đề gì trầm trọng

hôm qua, giấc mơ của tôi đã lên chuyến tàu đêm
tôi không biết làm sao để nói lời tạm biệt người ở lại
chuyến tàu đã bị rơi
trong một thung lũng cằn cỗi
(chỉ có người lái xe còn sống)

cả những ác mộng tuyệt vời
tôi vẫn nuôi hy vọng
vì thế tôi không có vấn đề gì
trầm trọng

từ lúc được sinh ra cho đến bây giờ
trong nỗi tuyệt vọng của Mẹ, tôi vẫn nhớ
rằng người ta có thể sống sau khi đã chết
chết khi đang sống chỏng gọng
mọi thứ chẳng có gì trầm trọng

nhưng có lần
tuổi thơ tôi thắc mắc
sao con là người Việt Nam?
Mẹ khóc
chúng ta phải là người việt Nam
đến khi chúng ta chết

Mẹ mất
khi hết
một kiếp người


13 không sống trong trại, tôi sống ở nhà…

nhưng ngay trong nhà
tôi đã dựng lên những cái trại

phòng ngủ căng một cái
và tôi nằm giữa chúng

trong cái trại nhà bếp
tôi để những thứ thức ăn khô

trong trại phòng khách
tôi để một kệ sách
nó yên tĩnh

tất cả mọi thứ lộn xộn và thứ tự như nhau
như niềm vui lẫn giữa nỗi đau

sáng nay
có một cái trại bị gió bật
tấm bạt rách
những chiếc cọc chỏng chơ trên nền gạch
rải rác như những mạng người

không có cách nào khác
tôi cố gắng dựng cái trại lên một lần nữa
để đêm xuống
nhiều khi mưa gió
nó trở lạnh
nếu cần tôi sẽ đốt thêm đám lửa
ngồi im bên trong trại

ngôi nhà là gì
trong lịch sử gió mưa
nếu nó không phải là một cái trại?


14 Gì


là những gì
rất xa
là những gì
rất nhanh

những gì
không ai kịp biết
chỉ người quản giáo tinh nghịch cùng chàng trong bóng tối

+

như thể
khi thức dậy vào buổi sáng
chàng vớ lấy khẩu súng của mình
bắn vỡ tan ly cà phê trên bàn
và từ từ ngáp

buổi trưa
chàng vớ lấy khẩu súng của mình
bắn vỡ tan đĩa cơm
và con cá nằm trên đĩa cơm như bản thân chàng
nó bị thương và
hình như vẫn còn thoi thóp sống

như thể không phải chàng mà con cá
đang ngáp
làm cho tiếng kêu cứu từ từ mờ nhạt
vẽ lên trời những bài hát
thành câm

+

những người bạn cũ của chàng

một thời gian khủng khiếp

có người nghĩ đến một chiếc xe
tang
quá tải với những vòng hoa
và đã nhận được nụ cười kỳ lạ
hình như cũng của người quản giáo

tuyệt thực
khát
những buổi sáng tinh nghịch
sau khi đã làm chúng ta quá sợ hãi
như có lần con cọp gặp con nai

cơ thể chúng ta là một bản thảo dài
và dang dở
chúng ta gỡ bỏ những chữ nghĩa vô ích ra khỏi bài thơ
im lặng

những bài thơ không thể sinh ra
từ sự cúi đầu
và thở dài
vì sợ

mọi thứ đang cực kỳ nhanh chóng kết thúc, điều đó
gần ngay bên cửa sổ

rất xa


15 Tôi có một giấc mơ


thấy thế giới đang rơi
đổ
sụp
xuống

ở tiệc cưới
những chiếc cốc ngã, rượu chảy tràn ra ngoài
ở biển khơi
những khẩu súng đang rơi
thẳng xuống

nhưng những bài thơ
chúng không rơi mà lại bay
ngang
bềnh bồng nhẹ nhàng
trong tinh mơ mỗi sáng

khi thế giới này bị buông rơi
có những thứ lao đầu thẳng xuống
có những thứ bay ngang nhẹ nhàng
bình thản
cái gì được hạ cánh an toàn
cái gì phải trả giá nát tan?

và đột nhiên, bạn cảm thấy hơi bồn chồn
vần ồn
nhưng đó chính là linh hồn của bạn
khi bạn cứ mải suy nghĩ về thế giới
nó từ từ xoắn lại
khi linh hồn bạn bị đau nó sẽ kêu vang
như ấm nước đang sôi trên bếp
sáng nay bạn nấu để pha trà


16 Tiếng bò rống


lần đầu tiên tôi nghe
trong bài thơ của một nhà thơ
bây giờ vẫn là nhà thơ
lớn

một cái gì đó
hơn cả xúc động
tràn ra khỏi tim tôi

+

nhiều năm đã trôi qua
thậm chí nhiều nhà phê bình
đã quên
tiếng kêu của nó

nhưng tôi vẫn nhớ chiếc gân nổi rõ
trên cổ
khi nó kêu

tôi vẫn nhớ
cả những thứ
khi nó ợ lên và nhai
lại

như trái đất vẫn hàng ngày xoay mãi
niềm an ủi cho mọi người
vẫn đang sợ hãi

lúc nó hát
tất cả bài hát trên cõi đời này
thành tiếng bò
kêu
bạn tha hồ cúi đầu
ợ lên lại
và nghe

+

nó kêu ở đâu khi đất nước này chia thành hai miền
Bắc và Nam chiến đấu
người dân trên cùng một đất nước
vạch ra biên giới
đối mặt với nhau

tiếng nổ những viên đạn, tiếng ngáp và tiếng kêu của máu
một lần nữa
tiếng bò rống bị lãng quên trong lịch sử

nhân dân cần một tách trà nóng
và sắp xếp mọi thứ nhanh chóng
trở về nhà
trồng hoa
viết sách

+

tiếng bò rống
như những người đã mổ bụng mà không cần dao mổ
phơi tình yêu của mình ra với quê hương
không phải lời nói dối
nhưng họ nhiều khi bị chích điện

điều an ủi cho tất cả
làm bạn bất ngờ hạnh phúc
là đồng cỏ đã có
thêm những chương lịch sử

như niềm vui bây giờ
bạn ngồi ở một quán cà phê ấm áp
và những gì bạn yêu
dù phải leo qua hàng rào tường lửa
bạn vẫn còn cánh đồng nhiều gió
hơn nước mắt

chúng ta đã đi vòng quanh trái đất
để gặp nhau sau nhiều thập kỷ
và ngôi mộ sườn đồi, nơi bạn ngủ bây giờ
như thể bạn đang gặp lại những người bạn của bạn
lần đầu tiên sau nhiều thập kỷ

bạn biết
chúng ta nuôi dưỡng quá nhiều lý tưởng
nên nằm dưới đất
có thể bạn vẫn còn đang khóc

vì vậy hãy để mọi người cầu nguyện cho bạn
thêm một lần nữa

trên ngọn đồi này
nhìn ra đống đổ nát này
trên mảnh đất yêu dấu này
có mùi máu của bạn
trong tiếng hót của những con chim mà bạn vẫn yêu thương tha thiết
dưới bầu trời xanh
đã không thay đổi một chút nào
từ khi bạn còn sống

chỉ tiếng bò rống
mỗi sớm
còn vang trên cánh đồng…


17 Tên của bạn thành một ẩn số


như ngày xưa tôi học giải phương trình

ẩn số đã biến thiên ngược chiều
khi bạn tăng
thì nhân dân phải giảm

những viên sỏi tôi nhặt ở bờ sông
và mang về
làm mọi người ai cũng mắc bệnh nhức đầu
vì thiếu máu não

như giấc mơ cũng không còn
không ai muốn nằm mơ

mọi người như cỏ dại mọc bên bờ thung lũng
lăn xuống những tảng đá
rơi như
số phận
chỉ còn
lăn tròn
u mê
lê thê
lời thề
mưa mãi

Viết tiếp những câu thơ
hai chữ

1
nhìn đi
ngọn đèn
xứ sở
suy sụp
khẩu hiệu
niềm vui
đánh vỡ
linh hồn
chịu phạt
thể xác
cúi thấp
quá sớm
cậu bé
chống cự
gục ngã
sương mù
lạnh buốt
khói thuốc
dối trá
an ủi

và rượu
vodka
thay vào
bản đồ
địa ngục

2
gió nổi
giận dữ
rượu vang
nghe rõ
ngôn ngữ
chửi rủa
quay cuồng
trong gió

cây cối
ngoan ngoãn
rạp mình
căn lều
mong manh
chúng ta
lơ lửng
không hiểu
gì nhiều
hốt hết
lăn ra

ngủ, và vào tù trở lại

3
mặt trời
đứng bóng
trên đầu
doanh trại
bỏ hoang
hò hét
mệnh lệnh
im lặng
binh lính
bệnh xá
rên rỉ
bệnh nhân

trong sân
cỏ mọc
tân binh
đầu cạo
xanh nhẵn
tuyệt vọng

ngọn cờ
máu nóng
chạy dọc
lối mòn
chiến tranh
tắt lịm
máu xương
không chịu
nằm im


18 Xin vui lòng gọi tôi, bằng tên thời thơ ấu của tôi


mẹ gọi tôi là cu em
để phân biệt với cu anh đang ra trận

khi tôi xếp hàng mua cho mẹ phiếu mì sợi
trước khi còn kịp chiều đi học

đừng thương hại tôi
cứ gọi tên tôi như thời thơ ấu của tôi
mẹ vẫn gọi

gọi tên của tôi từ ngày xa khi gió thổi
xin vui lòng
gọi tôi ngày xa xôi
ở góc sân nhà còn sót lại một bông hoa
đang nhẹ nhàng nhảy múa

hãy gọi tên tôi
như mẹ gọi tôi…


19 Soi gương


nó cười một lúc sau khi tôi cười
tôi thật khó khi muốn cắt mình ra khỏi gương
với một cái kéo

khi tôi áp đôi môi lên gương soi
một đám mây mù
và tôi tan biến sau tiếng thở dài
một ảo ảnh duy nhất
như tấm bia mộ luôn luôn cô đơn
nơi một mình gió thổi

đứng trước gương, tôi vẽ mặt tôi
bôi một lớp mỏng
thành anh hề

tôi vẽ mũi tôi hình quả cà chua
vẽ miệng tôi chiếc loa rè và rách
tai như cánh dơi
tôi mặc chiếc áo thun cộc tay
và cạo râu thật sạch

không có gì nguy hiểm
khi tôi giả vờ giấu một bí mật
đất nước này đã mất
tôi đánh một lô đề
đề về số 00

tôi bán quần áo lót
cho các nữ hoàng
chỉ đứng trên sàn diễn
tôi chọn thời điểm
không ai biết

tôi tô màu các bức tranh
hội nghị sẽ bắt đầu
các phương pháp nhào lộn và sáng tạo
lộn đầu thành câm
ăn tiền nghẹt họng

một anh hề không còn ghen tị
với bất kỳ ai
đang nằm dài
nhắc mọi người đừng suy nghĩ cụ thể
phải tập trừu tượng

khi đêm chìm sâu
anh hề nằm
mệt mỏi
lo âu

tiền cát-sê còn chưa kịp lãnh


20 Tự dưng tôi muốn sống nơi khác


không phải nơi núi cao
quanh năm khoan giếng lấy nước tưới cà-phê
tít trên mây
này

và cuối cùng
một mình
tôi
đang chờ đợi tôi

không sinh ra
không chết đi
tôi lơ lửng như con phù du trong một viện bảo tàng
đầy quá khứ
mặt nạ
lịch sử

không có cuộc chiến nào chiến đấu cho tôi
không có vết thương không có vũ khí
không có nhân loại
không nước mắt
không có nụ cười

cả cái chết chỉ như rượu ngà ngà say
nhiều khi tự nó mỉm cười
trong viện bảo tàng đầy tượng sáp

và khi tôi yêu
nó chỉ là cơn điên
vì nó chỉ còn cách
tự lật trái tim tôi như ngày xưa tôi lật những trang sách
bây giờ lật qua một trang web
tự mình thì thầm tự mình lầm bầm
với một màn hình
lạnh lùng và phẳng


21 Ngay cả mặt trời, không phải lúc nào cũng đỏ


khi sợ
nó có màu vàng và xanh

nên hoàng hôn
nhiều khi nhập nhoạng
như ngôn ngữ
đổi màu theo hơi thở

chúng ta đã đời đời vinh quang nhờ vào các khu rừng
những hầm hào đào sâu trong núi
chiến thắng và cô đơn

sao bây giờ chúng ta phá hết rừng
và máu đỏ trên biển
chỉ là vinh quang của màu xanh lãng quên?

những thiên thần cuối cùng đã kịp đến để thả hoa
bềnh bồng trên biển
trên bóng tối tâm trí của mọi người
cùng khóc
tại nơi cha ông ngày xưa ăn thề
những con thuyền yên tĩnh
mang gió vào giấc mơ
chìm lỉm
xuống đáy

chúng ta nghe trong gió mưa
người chết bị ngâm trong nước
chúng ta muốn trả thù
biển đã từng nổi nóng

nhưng bây giờ
chúng ta tự ngâm mình trong biển
làm ẩm ướt cả mặt trời
đã từng nóng đỏ
như sôi

biển
đang nhìn
mọi người
như một mớ hỗn độn

Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.