Being of merry temperament

A poem in Vietnamese by Choé

Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm


Being of merry temperament

In facing heartache

Dare I cry at all 

With tears

October 2017

Trót làm người vui tính

Khi gặp chuyện đau lòng

Ta không dám khóc

Bằng nước mắt

[Source: CHOÉ, Nghề Cười; The Business of Laughter]


Choé, Nguyen Hai Chi, born November 11th, 1943, in An Giang, Vietnam, the political cartoonist became famous for his ugly depictions of American and South Vietnamese political leaders, and scathing commentary on the savagery of war. His cartoons were featured in Newsweek and the New York Times. Choé passed away on March 12th, 2003, in Virginia, U.S.A.

[Source: annexgalleries.com]

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet and translator, born 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

The Chư Mang Vernacular

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài

Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm


The Chư Mang vernacular has 96 words to describe love, so how could there be only 1 word in English? When the poem is deprived, it is but 1 word. The people of Chư Mang have 30 ways to describe a storm so that the poem may be just enough to wet our hearts. A man of Chư Mang will die if he had but the one word to describe the rain. The way we will die alone if we only have one word to love.

The translator says a verse of poetry is too short to reveal her kind heart in poetry. Plus, isn’t the thrill of a kiss much more fleeting?

Why will I never be able to translate this man? Because he is my friend, and I can but chastise him in silence, as I would my heart.

What is sanctified? Love bound our spirits, together, now and forever. Like the shyness of a deer’s horns trembling in fear, fleeing from a hunter, faint hearted, and it is still not love.

What makes a verse moan?

How may a translation end up drenched in tears?

If not for the young sailors and their sails braving the seas, if not for the old men washed ashore in their tiny dinghy…

August 1st, 2022

_____

Tiếng Chư Mang có 96 từ chỉ tình yêu, vậy ai nói trong tiếng Anh chỉ có 1? Khi bài thơ nghèo đi, nó chỉ còn 1 chữ. Người Chư Mang có 30 từ chỉ về cơn mưa để bài thơ đủ ướt trái tim của chúng ta. Một người Chư Mang có lẽ sẽ chết nếu anh ta chỉ có 1 từ chỉ về cơn mưa. Như chúng ta chết trong cô đơn vì chúng ta chỉ có 1 từ để yêu. 

Dịch giả nói một câu thơ thì quá ngắn gọn để bộc lộ trái tim dịu dàng của cô ấy trong thơ. Nhưng không phải cảm giác hồi hộp của một nụ hôn vẫn còn ngắn hơn nhiều sao? 

Tại sao tôi không bao giờ dịch người đàn ông này? Vì anh ấy là người bạn, tôi chỉ biết trách móc anh ấy trong im lặng, như trách móc trái tim tôi. 

Linh thiêng là gì? Tình yêu gắn kết tinh thần của chúng ta với nhau, bây giờ và mãi mãi. Như sự nhút nhát của chiếc sừng nai run rẩy sợ hãi trong rừng, nó chạy trốn chàng thợ săn, ngất xỉu mà không phải tình yêu.

Điều gì khiến bài thơ thở dài?

Điều gì khiến bản dịch đẫm nước mắt? 

Vì các thủy thủ trẻ dũng cảm trên biển với cánh buồm, và các ông già trôi dạt vào bờ trên bất kỳ chiếc thuyền vỏ lãi nào…


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet and translator, born 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

like the waves in your room, one moonlit night. in waves, rising…

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài

Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm


like the waves in your room, one moonlit night. in waves, rising…

1.

infatuation is within the eyes of the beholder

knowing tenderness is within the touch of a hand

but loving you

they also have the privilege of having you in their arms as you sulk

.

the erratic breath on heaving breast

lips grazing wet lips

but loving you

they also have the privilege of the extra tears

2.

your voice 

like a babbling stream

.

a quiet and far away forest

far away and quiet

.

the meaning of you bloom

by your babbling stream

beneath your breasts rising is a temple

pulsating. they breathe. and they dream

.

your kiss is as deep

as the surrendering sunset

not like the surrender of a long sigh

but as you sleep settled on the canopy of your bed 

the surrender of a horizon

as lopsided as an incomplete poem

3.

awe, if you’re sleeping

eyes tired and sad

they can no longer hear your voice

.

like the time you sang

the guitar was squeaky

a bucket tipped over drowned out even the listeners

under the sea

.

and you would kiss 

with lips redder than the roses they offered you

4.

and when you wake up

you would leave, take the flower with you 

.

the mingling of darkness and light

like on the banks of Đà River

one finds Tuyên Quang of the Thủy people

the river aching with longing

the window of your room stirring in a mess like a poem

uncombed

.

they fade away together with your hair into the distance

eyes thrown your way

nothing mean. just a dream

till morning

.

in your room

left behind. will be nothing but

your shadow. as alluring as though

you are still there sleeping

.

without the discerning footsteps

they enter to pull you out of the dream

.

and your tear

slips through the fingers of the person who’s pulling you

out of the dream

.

the moment of surrender

is the moment they fall apart

no one will remember

whether it’s deep or shallow. in the subconsciousness

of a finger

in a curl

.

not by accident

but deliberately tense and loose

like the waves in your room

one moonlit night. in waves, rising

FEBRUARY 27,2022

—–

giống như sóng của phòng em, một đêm trăng. nổi sóng…

1.

có ánh mắt nhìn là say đắm

có bàn tay chạm là biết dịu dàng

nhưng yêu em

người ta còn được thêm những lời nũng nịu

.

có hơi thở bềnh bồng trên ngực

có bờ môi chạm ướt vào môi

nhưng yêu em 

người ta còn được thêm một dòng nước mắt

2.

giọng nói của em như suối

rì rào 

.

khu rừng xa và im lặng

im lặng và xa

.

ý nghĩ của em nở hoa

bên suối em róc rách

dưới bầu ngực nhô lên một đền thờ

nhịp nhàng. người ta thở. và mơ

.

nụ hôn của em 

sâu hút chiều buông

không phải buông đầy tiếng thở dài

mà cả bầu trời buông trên nóc mùng em đang ngủ

xộc xệch như một bài thơ

dang dở

3.

ồ, nếu em đang ngủ

đôi mắt buồn và mệt

người ta không còn nghe được giọng của em 

.

những lần em hát

cây ghi-ta cùi bắp rù rè

lất úp cái xô làm chết đuối cả người nghe 

dưới biển

.

và em hôn

bằng đôi môi đỏ hơn cả hoa hồng người ta mang tặng

4.

khi em tỉnh dậy 

và mang bông hoa ấy ra đi

.

sự hòa tan của bóng tối và ánh sáng

như bên bờ sông Đà 

tìm Tuyên Quang của Thủy 

dòng nước đau đớn và tiếc nuối

làm cửa sổ căn phòng em rối tung như bài thơ 

chưa chải tóc

.

người ta mờ theo mái tóc xa khuất của em

ánh mắt ném theo 

không phải những viên đá. mà là giấc mơ

đến sáng

.

trong căn phòng em 

bỏ lại. chỉ còn hình bóng 

của em. quyến rũ

như em vẫn còn đang ngủ

.

không nghe những bước chân

người ta bước vào kéo em ra khỏi giấc mơ

.

và giọt nước mắt em

rơi giữa những ngón tay của người đang kéo em

ra khỏi giấc mơ 

.

mỗi khi buông nhau ra

người ta mới rã rời

không ai còn nhớ 

nó là sâu hay cạn. trong tiềm thức 

của mỗi ngón tay 

may ngón tóc 

.

không phải vô tình

mà co duỗi

giống như sóng của phòng em 

một đêm trăng. nổi sóng


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet and translator, born 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

Goodbye

A poem in Vietnamese by Bùi Giáng

Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm


Goodbye

Oh old bare heart

Grasping at the wrong sky

Upon dusk the source of life

Midlife came doodling passed by

(December 2021)

Từ giã

Người mộc mạc trái tim cũ kỹ

Vói hai tay bắt lộn vòm trời

Chiều qua mang một cõi đời

Đi về lẽo đẽo giữa đời đi qua.

(Văn, Sài Gòn)


Bùi Giáng (1926-1998) born in Thanh Châu, Duy Xuyên, the province of Quảng Nam, Vietnam. He passed away at Chợ Rẫy Hospital in Saigon, Vietnam. Self taught at a late age in life. The prolific poet and translator was fluent in French, English, and Kanji. With many published translations like Hamlet by Shakespeare, The Little Prince by Saint Exupéry, Campus…

Source: thivien.net

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet and translator, born 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

A puddle of holy water

A poem in Vietnamese by Nguyễn Đức Sơn

Translation: Nguyễn Thị Phương Trâm


A puddle of holy water

babe, I will come unannounced

dry mouth and the point of ecstasy farfetched 

a night in the bushes in the foetal position

you’ve yet peed and my spirit was already wet

—–

April 2022

Vũng nước thánh 

anh sẽ đến bất ngờ ai biết trước

miệng khô rồi nẻo cực lạc xa xôi

ôi một đêm bụi cỏ dáng thu người

em chưa đái mà hồn anh đã ướt

(in trong tập “Đêm nguyệt động”)


source thivien.net

Nguyễn Đức Sơn, the poet was born on November 18, 1937 in Du Khanh village, Thanh Hai district, Ninh Thuan province, originally from Thua Thien Hue. He began writing poetry very early with the pen name Sao Trên Rừng, and other pen names like Sơn Núi. On the morning of June 11, 2020 passed away at the age of 83.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet and translator, born 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

Rain

A poem in Vietnamese by Phạm Công Thiện

Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm


Rain

How could a storm upon the branches hesitate

How could a sky divide such soulmates

How could a cuckoo be so sad that it couldn’t crow

How could anything forget the rain may fly or flow

May 2022

—–

Mưa

Có mưa dính muộn trên cành cây

Có đâu trời bắt phải chia tay

Có chim tu hú buồn không gáy

Có gì quên hết mưa còn bay

[Nguồn: Phạm Công Thiện, Trên tất cả đỉnh cao là lặng im, NXB Văn hoá Sài Gòn, 2009]


Phạm Công Thiện, the poet, Buddhist philosopher, and scholar, under the name of Nguyên Tánh was born on June 1st, 1941 in Mỹ Tho, Vietnam. He left Vietnam in 1970, lived in Israel, Germany, then for a while in France. In 1983, he moved to the United States, settled in Los Angeles, and became a professor of Buddhism at the College of Buddhist Studies. He passed away on August 3rd, 2011 in Houston, Texas, U.S.A.

[Source: thivien.net]

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet and translator, born 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

The Refrain of Ukraine

A poem in Vietnamese by Hoàng Xuân Sơn

Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm


THE REFRAIN OF UKRAINE 

I broke my glasses

Peeled off both irises

Thought life was blind

The aching truth

Those people

Don’t know from where

The rumbling sound of souls

The open graves

The rumbling of Russian tanks

Artillery

They shot at the people

Ukraine oh Ukraine

The resilient people of Ukraine

In a united front fought

In their homes are the enemy

Woman hand in hand in combat

Let’s go to shelter

Oh those older and little babes

We will stay

In the spirit of our leader, Zelensky

No one will give us 

The blue colours of the sky

The yellows of wheat flowers

The blooming brilliance

Hey you, you don’t belong on our land

Go home to your waiting mothers my friend

Poutine Putin

He’s a liar

We want peace

We want to heal

We don’t want death

From an imposter

We should save guard 

The true meaning of peace

We will win

Ukraine oh Ukraine

)( )( )(

March 15, 2022

ĐIỆP KHÚC UKRAINE

Tôi bẻ gọng kính

Lột hai tròng mắt 

Tưởng đời đã mù

Cơn đau sự thật

Bọn chúng bọn chúng

Không biết từ đâu

Rầm rập âm hồn

Mở toang cửa mả

Rầm rập Nga tăng

Binh đoàn đại pháo

Chúng nã vào dân

Ukraine Ukraine

Họ đã kiên cường

Đồng lòng chống trả

Giặc đã vào nhà

Đàn bà cũng đánh

Hãy đi lánh cư

Người già em bé

Chúng tôi ở lại

Cùng tinh thần Zy*

Không ai cho ta

Màu xanh của trời

Sắc vàng bông lúa

Rực ngời tâm hoa

Anh bạn xâm lăng

Về đi mẹ đợi

Poutine Putin

Là tên nói dối

Chúng tôi muốn yên

Chúng tôi muốn lành

Không muốn cái chết

Đến từ ngụy danh

Chúng ta gìn giữ

Chính nghĩa hòa bình

Chúng ta sẽ thắng

Ukraine Ukraine

)(  )(  )(

Hoàng Xuân Sơn

14 Mars 2022

*Zelensky, tên vị nguyên thủ quốc gia Ukraine đương nhiệm.


Hoàng Xuân Sơn 

A renowned poet, born 1942, writes under various pseudonyms: Hoàng Xuân Sơn, Sử Mặc, Hoàng Hà Tỉnh, Vô Ðịnh… 

Hometown: Vỹ Dạ, Huế.

Lý Thường Kiệt Primary  

Bán Công High School and Quốc Học Huế High School

Bachelor of philosophy, and postgraduate of political science and commerce at The university of Văn Khoa Sài Gòn. 

Worked at the Ministry of Transport and Communication, a branch of the General Department of Postal Service of the Republic of Vietnam.

After 1975 worked in the Postal Office for 7 years. December 1981 settled in Montreal, Canada.

The poet’s career span from 1970 to the present day his work has been published in many literary publications. In vietnam: Văn, Chính Văn, Diễn  Ðàn, Khởi Hành, Nghiên Cứu Văn Học, Ðối Diện, Thân Hữu, Xây Dựng Nông Thôn, Ngưỡng Cửa, Nhà Văn. Outside of Vietnam: Làng Văn, Văn Học, Văn, Thế Kỷ 21, Chủ Ðề,  Sóng, Sóng Văn, Nắng Mới, Saigon Times, Hợp Lưu, Phố Văn,  Gío Văn , Canh Tân, Ði Tới, tạp chí Thơ. 

Collaborating platforms: Litviet (U.S.A), Tienve (Australia), Vanchuongviet… and the translations of his poetry into English by Nguyễn Thị Phương Trâm on SONGNGUTAITRAM.

Published work:

Viễn Phố (thơ, Việt Chiến xb 1988)

Huế Buồn Chi (thơ,93)

Lục Bát (thơ, 2005)

Ref: vanchuongviet.org

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet and translator, born 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

The Emerald Tears

A poem in Vietnamese by Thanh Tâm Tuyền

Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm


THE EMERALD TEARS

I know those who cry alone

not for a moment of silence easing

those who wept only within their heart

(em)did you know

the emerald tears

the tired withered heart

I wanted to believe sometimes 

there are only starry nights out there

by the shimmering stars, your eyes

to the last day

I wanted to believe sometimes

the world is scented with the Creator’s fruit

by the sweet fruit, your lips

the source of milk and honey

I wanted to believe sometimes

the world is just filled with wildflowers

by the flowers your alluring arms

the circles of tenderness

I wanted to believe sometimes

those who cry alone gosh(dear God)

the painful teardrops are but emeralds within

the tired withered heart

[September 2021]

LỆ ĐÁ XANH

tôi biết những người khóc lẻ loi

không nguôi một phút

những người khóc lệ không rơi ngoài tim mình

em biết không

lệ là những viên đá xanh

tim rũ rượi

đôi khi anh muốn tin

ngoài trời chỉ còn trời sao là đáng kể

mà bên những vì sao lấp lánh đôi mắt em

đến ngày cuối

đôi khi anh muốn tin

ngoài đời thơm phức những trái cây của thượng đế

mà bên những trái cây ngọt ngào đôi môi em

nguồn sữa mật khởi đầu

đôi khi anh muốn tin

ngoài đời đầy cỏ hoa tinh khiết

mà bên cỏ hoa quyến rũ cánh tay em

vòng ân ái

đôi khi anh muốn tin

ôi những người khóc lẻ loi một mình

đau đớn lệ là những viên đá xanh

tim rũ rượi

– 

* nguồn : Thanh Tâm Tuyền . Tôi Không Còn Cô Độc . Người Việt xuất bản , in tại nhà in Hợp Lực , xong ngày 15-10-1956 .


Thanh Tâm Tuyền (1936-2006), real name Dư Văn Tâm, was a poet, as well as critic, editor, fiction writer, and playwright. He was born in Vinh, moved to Saigon in 1954, emigrated to the US in 1983, and died in Minnesota in 2006. (Source: Wikipedia)

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet and translator, born 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

%d bloggers like this: