A hand | Nguyễn Văn Thiện

A short thriller in Vietnamese by Nguyễn Văn Thiện
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm 

Lately it has been really weird. Each time I logged onto the computer, a hand from under the keyboard pleadingly blocked me from typing: Stop now, don’t, don’t write.

When I tried to type, the hand’s tone was firmer: you’re not listening, stop typing.

I would abandon the desktop computer for my tablet; still, the same hand from inside it pops out: Stop.

But if I stop here, then I will never be able to find out the origin of the hand. Whose hand had the goad to prevent, stop, begging, threatening, before anything was written, as though I was not there!

This morning, like any other morning, after logging on, I noted down a few random thoughts. Immediately, the hand popped out. I proceeded not to acknowledge it, pretending to be absorbed by what I just wrote, but really I was carefully studying it from the corner of my eyes. Gosh, the ghastly hand was hairy, not like any human hand!

As it turned out, there was a monster inside my computer? I turned it off immediately, and I took it to the computer repair shop. I tried my best to explain it as concisely and as straightforwardly as possible, but the computer technician had no idea what I was talking about. He snapped in the end. “So, basically there’s nothing wrong with the computer?”. I pleaded: “I just want  you to remove whatever it is from my computer, please!”. He took off his glasses, got off his chair, he lifted his arms in the air, rotating his shoulders deliberately and slowly in a long stretch sighing: “Tsk tsk, this guy is out of his mind…”. I knew he meant me, not that damn computer. Then he said: “Why don’t you take my computer home instead!”.

A new computer means fresh inspiration. I was excited with the possibility, ah, and of course more writing. But, as soon as the machine was turned on, the same hairy hand popped out, shaking its index finger. Its white hair was like optic fibres, if you look closely, you’ll see that it has a silvery shimmering hue, if you stare until your eyes are out of focus then it’s red like blood. Have you ever seen a hand like that?

I held my hand out to touch the soft fur, the hair was damp and cold as though it has been iced!

I tapped on the keyboard again, now its hand and my hands touched each other, our fingers were intertwined, caressing as though we were lovers. They tenderly spoke to each other, confiding in one another, they cleaned and trimmed each other’s nails, massaging each digit, exploring all of each other’s gaps and crevices, no different from those well renowned masseuses in town.

That resentful hand slips in and out as though it wanted to make love to my hand. As I came to this sudden realisation, the fear which was already there within me grew. Have you ever considered a lustful encounter with another hand? The thought of it makes me sick! Those fingers were openly caressing. They encouraged, made promises, tried to connect with my hands at all intimate levels, on the desk, in front of the computer.

Outside the earth and the sky, they were all in their rightful, peaceful place. The lush green leaves rustling in the gentle breeze. The clouds drifting, birds singing in the treetops. Thousands of things remain unchanged. In this particular ridiculous predicament, I was alone.

It felt as though something awful was about to happen: When all those hairy and or slippery smooth hands pop out to caress and hold onto each other, it means there’s a fall in self-worth as the result of my dark fate. I will never write again!

Out there the wind blew, clouds flew, birds sang and dogs barked, and I was here alone and confused. My pupils dilated, the characters on the screen becoming more and  blurry, they were fading – sea leojkư ặcặc belly button kongà.

Writer’s block was a common problem, and one of the symptoms of such a problem is self denial. These writers would walk around boasting about all the ideas they have but really they weren’t able to spit out a word sitting in front of their computer at home. They’re sure that, one day, their work will create an echo through the writing community, and one day they’ll get their Nobel Prize. My situation is a little different, the desire to write is there, but my hands are always busy doing other things other than writing!

Quiet, I took a sharp knife out of the kitchen drawer, I will chop off the hairy limb, and report it to the authorities; after that, whatever happens, happens. But by the time I arrived at the police station gate, it was gone. Annoyed, I threw away the knife, chucked the computer, and lay down on my back in the garden.

These days, I don’t know if there seem to be dark omens, monsters keep appearing, strange creatures everywhere.

It started with red tail vipers attacking some locals, then a sounder of feral swine goring eating people in another town. Rumours also of the sightings of elephants and cheetahs.

I wanted to write about what had happened, but now I’ve come to terms with these lustful hands each time I sit down and log on to the computer or put pen to paper! I was not sure how many dozens of laps of the backyard I did, not that it’s very big, back and forth as I stumbled over my footprints. Then there it was, an idea; I took a piece of charcoal with me to the middle of the courtyard, I sat down, I began to sketch, I practised how to relay a story without words.

I illustrated a bed of snakes slithering in a circle, in the centre, a wild pig with its jaw wide open, outside, an ambush of cheetahs baring their fangs. I also drew a human, the victim lying in the middle of the yard, all black and blue from the gnawing and poison. The Sun high illuminated all the animals and the human brightly. They moved, climbing atop each other, crawling away, taking steps, the human at the bottom dying, on the ground in a fit, mouth spitting blood and saliva, a hand reaching for the sky in a portrayal of injustice.

I’m an artist, a real potter, dripping in sweat, staring at my work. Where, where’s what I want to say? Not here. Only a nagging laden tale. I’ve accomplished nothing? I thought harder. That’s right, I’ll draw a hand, ah but no, that’s stupid, what if it would. I’m terrified of that hand! I illustrated a face instead, a gentle, happy, reflective, tolerant, generous, affectionate, steeped in love, meaning and bright etc. amidst a portrait of the agony of life, and see if that face will save us from all that pain.

When the human face appeared, immediately the snakes lowered themselves to the ground, quietly crawling away like May 5th. The wild pig lay prostrated as though severely maimed, the ambush of cheetahs’ ears drooped turned away. Aha, that’s how it should be, how life should be, there’s the truth, there’s the wisdom, goodwill shine, to brandish the evil, correct! I reward myself with a glass of cold water, reward a gifted storyteller who could still portray what he wants to say without the need of a keyboard nor pen. I drank the water as I waited for the natural laws of the universe. I waited forever, and the body still did not move. Hang on, wake up my friend, this life is very much worth living, evil won’t continue to torment. Wake up and look at those kind, generous eyes, there’s Buddha, there’s the almighty up high, Allah, stand up and live? But, the laws of the universe that I live and die by was useless. The dead body is still a dead body, laying bane-fully there, ignoring my pleads. I’ve failed as a writer. I hated that evil hairy hand. In the glaring high noon light, with a twinkle in his eye the beautiful face smiled. A sudden hatred overwhelmed me, there’s no point smiling when death is evident?  The more it sank in, the more I was filled with rage, I grabbed a cleaver and I logged on to the desktop. The hand popped out, the knife in one sharp movement, it severed and flopped around like a human hand. Die die!

Like a wife in a fit of jealousy cuts off her husband’s member, with relish, I picked up the severed hand and examined it still oozing blood. Out in the yard, there was a sudden scream like someone was impaled. I headed out (can you see the trouble I’m in!), saw the human face rolled up, in pain. Someone’s voice spoke amid the dry, hot day: “Give me back my hand!”. Who? Snakes and cheetahs can’t talk, there are only two people, one is dead, the other one smiling and screaming.

Alone I laughed under the midday sun, no one else in the house, disturbed by the laughter even clouds disappeared. I took the piece of charcoal, and drew once more a hand, beneath the human’s body, for that kind face, placing the hairy hand in the correct place. The hand belongs to him! Do you recognise it? I took a few steps back, stared. The face of God, Allah and Buddha glorious again, the revived hand-waved.

I abandoned writing altogether, not because I’m hindered by the hand. But because the secrets were exposed from the moment I lifted my cleaver.

Now without absolution believe in those compassionate, kind faces, even more, do not hate or resent those snakes and cheetahs. I’m suspicious now of the usual old tales.

Every day, I’m still in the front courtyard, hand holding a piece of charcoal, drawing redrawing, faces of monsters, faces of people, and the hands.

Bàn tay

Những ngày này, lạ lắm, hễ mỗi lúc mở máy tính ra viết thì y như rằng có một bàn tay nào đó từ dưới bàn phím thò ra chặn, níu tay mình lại: Thôi mà, đừng mà, đừng viết nữa mà… Tôi lì lợm gõ phím thì bàn tay đổi giọng: Nghe không, không viết nữa…

Tôi bỏ máy lấy quyển sổ nhỏ ra ghi, y như rằng, bàn tay ấy từ trong quyển sổ thò ra: Thôi mà, đừng viết nữa mà…

Nếu thật đúng thế thì thôi, tôi sẽ không biết nữa, chỉ giả vờ mở máy ra gõ mấy kí tự ngớ ngẩn thôi, để làm gì, bạn biết không? Tôi sẽ rình xem bàn tay ấy, là của ai! Ai, đứa nào dám ngăn, dám cản, dám năn nỉ, dám dọa dẫm, trong khi, không viết gì, coi như tôi đã chết rồi.

Sáng nay, như thường lệ, tôi mở máy tính ra, xòe mười ngón tay khởi động trên bàn phím. Lập tức, bàn tay ấy thò ra. Tôi giả vờ như còn bận ngó vào màn hình, không để ý, nhưng tập trung quan sát rất kỹ. Trời ơi, bàn tay đầy lông lá, không phải tay người!

Hóa ra, trong máy tính của tôi, có một con quái vật đang làm chuồng làm tổ? Tôi lập tức tắt máy, vác ra tiệm sửa. Cố gắng trình bày ngắn gọn, dễ hiểu nhất, nhưng chàng thợ sửa máy vẫn không tài nào hiểu được. Cậu ta gắt: “Tóm lại là ông muốn gì?”. Tôi khẩn khoản: “Đuổi nó ra ngoài dùm anh với?”. Cậu gỡ hẳn cặp kính cận, đứng dậy vươn vai: “Chà chà, ca này nặng lắm rồi đây…”. Tôi thừa hiểu, câu này nhằm vào tôi, không nhằm vào cái máy tính chết tiệt. Cuối cùng, cậu chủ tiệm nói: “Ông lấy máy tôi về dùng xem sao!”…

Máy mới, ý tưởng mới, tôi hăm hở, tôi hào hứng, à, phải rồi, mình sẽ viết, sẽ viết, viết nữa. Thế nhưng, vừa mở máy, bàn tay lông lá lại thò ra giật giật, lắc lắc. Lông nó màu trắng như cước, nhìn kỹ thì long lanh như bạc, nhìn mãi đến hoa mắt thì đỏ như máu. Bạn đã bao giờ thấy một cách tay như vậy chưa?

Tôi thò tay rờ rẫm vào lớp lông mịn màng, hơi lạnh tỏa ra như ướp đá, kinh!

Tôi không gõ bàn phím nữa, bây giờ tay nó và tay tôi rờ rẫm, xoắn xuýt, vuốt ve nhau như tình nhân mới bén. Chúng chuyện trò thủ thỉ, tâm sự, chúng gãi vào móng, nắn nắn các ngón, miết vão các kẽ hở, không khác gì bàn tay của những cô thợ mát xa nổi tiếng ngoài thành phố…

Cái bàn tay lông lá đáng ghét ấy, nó mơn trớn quá đà như thể muốn làm tình với tay tôi. Khi ý nghĩ này xuất hiện thì tôi bắt đầu thấy hoảng. Bạn đã bao giờ tưởng tượng, cuộc thông dâm của những bàn tay chưa? Nếu có, thì kể ra cũng khủng khiếp nhỉ! Những ngón tay ấy mơn trớn và khiêu khích một cách lộ liễu. Chúng giao hoan, chúng hứa hẹn và thề bồi, cam kết với nhau đủ thứ, trên bàn viết, trước máy tính, sáng nay…

Thế mà, ngoài kia, trời đất vẫn thanh bình. Những hàng cây rì rào trong gió. Mây bay trên trời và chim hót trên cây. Vạn vật vẫn không hề đổi thay. Chỉ có mỗi mình tôi là rơi vào chuyện trớ trêu.

Tôi nghĩ, điều khủng khiếp đang dần lộ diện: Khi những bàn tay lông lá hoặc trơn nhẫy đưa ra nắm lấy nhau và ve vuốt, tức là đã có một cuộc ngã giá trên chính thân phận đen đủi của mình. Như vậy, tôi sẽ không bao giờ còn viết lách gì được nữa!

Ngoài kia gió thổi mây bay chim kêu và chó sủa, còn tôi ngồi, mặt đần ra như đang bị thôi miên. Đồng tử giãn ra, những ký tự nhòe dần, thế là hết, biển leojkư ặcặc rốn kongà…

Tôi vẫn thường nghe nhắc đến triệu chứng mất chữ ở các nhà văn, tức là khi ngồi cà kê thì chém rất ác, rằng sẽ viết nọ viết kia, đang viết nọ viết kia, mà về nhà thì một chữ cũng không rặn nổi. Họ vẫn đinh ninh rằng, một ngày nào đó, tác phẩm của họ sẽ gây ra một tiếng vang, giật giải nọ giải kia, trong khi, hàng ngày, họ không hề viết. Trường hợp tôi hơi khác một chút, muốn viết nhưng tay đang bận!

Tôi lặng lẽ vào bếp, trở ra với con dao thật bén, tôi sẽ cắt phăng bàn tay lông lá, rồi mang lên phường trình báo, sau đó muốn ra sao thì ra. Nhưng lên đến nơi, lại không thấy nó. Bực mình, tôi vứt dao, bỏ máy, ra sân dạo.

Dạo này, không biết có phải là điềm báo đen tối hay không, quái vật xuất hiện, tác quái khắp nơi…

Đầu tiên là rắn lục đuôi đỏ xuất hiện dày đặc ở đâu đó và liên tục cắn người, sau đó là một con hay một bầy heo rừng xuất hiện ở đâu đó húc và cắn người. Nghe đồn là voi rừng và hổ báo ở đâu đó, cũng sắp xuất hiện ở đâu đó …

Tôi muốn viết lại những câu chuyện ấy, theo cách của tôi, nhưng bây giờ thì chịu rồi, mở máy hoặc giấy bút ra là lại phải ngồi chứng kiến tay nọ làm tình với tay kia! Tôi dạo quanh sân không biết mấy chục vòng, như một nhà hiền triết đang nghiền ngẫm. Mà mảnh sân nhà tôi, đâu phải rộng rãi gì, đi tới đi lui lại dẫm vết chân mình. Phải rồi, tìm cách khác. Tôi lấy một hòn than, ngồi vẽ giữa sân, tập kể lại một câu chuyện mà không cần có chữ nghĩa…

Tôi vẽ một bầy rắn bò ngoằn ngoèo giữa sân theo một vòng tròn, ở giữa là một con heo rừng đang há mõm lồng lộn, bên ngoài, một bầy hổ báo nhe nanh. Tôi vẽ thêm một con người, là nạn nhân của bọn ác thú, đang nằm giữa sân, đen thui vì trúng độc, vì bị cắn. 

Nắng lên cao, soi rọi bầy thú và người. Chúng lay động, vờn nhau, trườn đi, cất bước, người nằm dưới chừng như sắp mất mạng, lăn qua, lăn lại, miệng trào máu hay bọt mép, bàn tay chới với muốn níu lấy trời xanh để giãi bày oan khuất.

Tôi, như một nghệ sĩ đích thực, như một bác thợ gốm, nhễ nhại mồ hôi, đứng nhìn tác phẩm của mình. Đâu rồi, điều tôi muốn nói đâu rồi? Chưa thấy. Mới chỉ là một câu chuyện nặng về kể lể, tả thực. Không lẽ xưa nay tôi mới chỉ làm chừng đó thôi sao? Tôi căng óc tính toán. Phải rồi, tôi sẽ vẽ thêm một bàn tay, à mà thôi, ngu quá, lỡ ra nó lại… Tôi sợ tay lắm! Tôi vẽ một gương mặt, hiền từ, phúc hậu, trầm ngâm, bao dung, độ lượng, trìu mến, ánh nhìn thấm đẫm yêu thương, lại nghiêm nghị, sáng láng vân vân vào chính giữa bức tranh đau đớn của cuộc sống, xem thử nó, cái mặt ấy, có cứu rỗi nỗi đau không…

Gương mặt người xuất hiện, lập tức lũ rắn cúi sát người xuống đất, lặng lẽ bò đi như vừa đến mồng Năm. Chú heo rừng nằm phủ phục như bị trọng thương, bầy hổ báo cụp tai ngoảnh mặt không dám nhìn. A ha, phải thế chứ, cuộc sống đấy, chân lý đấy, minh triết đấy, cái thiện sẽ tỏa bóng lên, cảm hóa cái ác, phải không!

Tôi tự thưởng cho mình cốc nước lọc, tự thưởng cho người kể chuyện tài ba không cần bàn phím và cây bút vẫn nói được điều mình muốn nói. 

Tôi vừa uống nước vừa đợi chờ cái quy luật vận hành quen thuộc của vũ trụ. Nhưng đợi mãi, vẫn không thấy cái xác người cựa quậy. Ơ hay, dậy đi mày, cuộc sống này đáng sống lắm, cái ác không hoành hành mãi được đâu. Dậy mà nhìn vào cái ánh mắt đầy trìu mến bao dung kia kìa, Đức Phật đấy, Chúa Trời đấy, Thánh Ala đấy, dậy mà sống đi chứ?

Nhưng, cái quy luật mà tôi cố sống cố chết bám lấy mà tin ấy, lúc này không còn tác dụng nữa. Cái xác chết vẫn là cái xác chết, nằm chình ình ra đó, mặc cho tôi lay gọi, động viên. Có lẽ là tôi thất bại rồi, viết không được, vẽ cũng không xong. Tôi buồn, tôi chán tôi lắm lắm. Đứa bất tài vô dụng! Tôi thù oán cái bàn tay lông lá chết tiệt đã ngăn đã cấm đã vuốt ve tôi. Nếu không có nó, thì tôi vẫn đang điềm nhiên ngồi viết, chứ có đâu ra nông nỗi này. Trong nắng trưa chói lóa, gương mặt người phúc hậu rõ ràng là đang nheo mắt cười với tôi. Tự dưng, tôi ghét lây cái nheo cười giả dối ấy, cười thì làm được gì, khi mà người bị rắn cắn kia không sống lại được, hỡi người?

Càng nghĩ, càng uất, khí giận bừng bừng, tôi nhặt dao lên chạy vào ngồi trước máy tính. Vừa lúc tôi xòe tay thì bàn tay oan nghiệt kia lại thò ra. Tôi mạnh mẽ cắt phăng một nhát. Nó rời ra, lăn lóc, như tay người thật. Cho mày chết! Như một bà vợ cuồng ghen vừa cắt con giống của chồng, tôi hả hê nhặt bàn tay còn dính máu lên nhìn. Ngoài sân, bỗng có tiếng kêu thét như người bị đâm, bị chém. Tôi nhào trở ra (bạn thấy tôi khổ không!), thấy gương mặt người đang nhăn nhó, đau đớn. Tiếng ai nói rõ ràng giữa ngày nắng khô: “Trả tay tao đây!”. Ai? Rắn rết hổ báo không nói được, chỉ có hai người, một đã chết, một đang vừa cười vừa khóc. Hay là… 

À, phải thế chứ, mày nhé, hèn gì. Tôi cười một mình, thật to, giữa trưa nắng, nhà không có ai… Tiếng cười làm đám mây đang điềm tĩnh bay qua trên đầu giật mình bỏ chạy. Tôi lấy hòn than, vẽ thêm một cái tay nữa, vào dưới thân người, cho cái gương mặt ấy, xong rồi đặt cánh tay lông lá vào đúng chỗ của nó. Đến đây, thì bạn đã tưởng tượng được chưa? Bàn tay ấy là của người ấy! Không hình dung được phải không? Tôi lùi lại vài bước, đứng nhìn trân trối. Gương mặt của Chúa Trời và Thánh Ala và Đức Phật tươi trở lại, cái tay đáng ghét giơ lên vẫy chào…

Rồi tôi bỏ viết, bỏ hẳn, không phải vì bàn tay quái ác kia ngăn chặn. Từ lúc tôi vung dao lên, mọi thứ đã thay đổi, đã lộ diện những bí ẩn mà trước đó tôi chưa lường được.

Bây giờ thì tôi không còn đinh ninh tin tưởng những gương mặt nhân từ, càng không căm ghét bọn rắn lục và hổ báo. Tôi hoài nghi luôn câu chuyện mà tôi vẫn thường kể lể trước đây.

Hàng ngày, tôi vẫn quanh quẩn trước sân, tay cầm hòn than, vẽ đi vẽ lại, gương mặt của ác thú, gương mặt của người, và những bàn tay./


Nguyễn Văn Thiện
Born: 1975
Home town: Anh Sơn – Nghệ An
Master in Comparative Literature and Critical Theories
Currently a high school teacher, and a prolific writer.
Editor of Chư Yang Sin (Đắk Lắk) Art and Literary Journal.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

A game of sinking to the bottom of the sea | Nguyễn Văn Thiện

A short story in Vietnamese by Nguyễn Văn Thiện
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm 

I’ve been trying to remove myself from this world, slowly, a small piece at a time. Attachments can be tiresome, talking, smiling, the acts of socialising — picking away like a bird plucking at its feathers, like a silkworm pulling at every strand of silk, beneath a looming gloomy grey horizon. Chư Mang is entering a season of torrential rain. I’m ready to let myself go, to sink to the bottom of the sea, to officially step into another fragile broken adventure of the heart. Where I may find myself with all its corners, and sharp edges, sorrow, joy, a complete story, not lost or displaced, officially mine alone!

I’ve often thought God was wrong when he created too many people, weak with the need to lean on others via the invisible fragile threads call tradition, and morality. There’s no true faith nor whole enough for all. I rather have myself as company, than a boat full of people. I like the idea of sinking to the bottom of the sea alone, then from there, looking up, watching life in waves roll by. But of course, it would be boring and lonely, and yes, I would ask a pretty fairy to come and play with me!

I know, hiding beneath my yellow skin and those like me are the boundless possible instabilities. Hence, after a short time edged in-game in the middle of the silence, I would rise to the surface to breathe, like a pathetic yellow tail fish. In those times bobbing up and down, I heard the earth stooped over in pain: The broken promises and jealousy, the lies and betrayal, cunning cowardice. I would sit quietly beneath the shade of a tree on the side of the mountain singing a trivialised song about the nation, its people fumbling noiselessly — my throat raw and burning like inside the barrel of a machine gun after a tirade of gunfire.

Everybody prods along, running, crawling, as though they’re afraid that if they were to stop, society would lose its magnificent radiance. I query in passing: “Hey, why don’t you try leaving the world just once by sinking to the bottom of the sea? Hey, why don’t you just lie down on the spine of the mountain and sing some meaningless songs and see?”. No one listens to me. They’re very busy! Some held out their hands to pull me up to join the rest of this happy, lively human race. Stop, I know, the creator is wrong.

Now and then, there had been a few volunteers sporting a game of falling into the sea with me, but only for a few weeks, before the moon was high enough in the sky, they were gone, quietly they would leave me. Some leave-in regret, some unsure if they’re happy or sad. I have always known, so I have no regret, in this game, you need to be persistent, take nothing for granted, not have too much fun, but also can’t just eat and do nothing either. I play alone, like a woodcutter who had lost his way in the jungle, solely in the deep dark leagues of the sea, I’m content and at peace.

But if we sink too deep into the sea, never knowing though, all might be ashes, forgotten, will never – amount – to – anything! Hence, now and then I would rise for a breath of air, laugh with the people I care about and others, and give back to love a kiss the shape of a spiral of Cổ Loa Citadel! This life, you can’t be forever far from it?

In the end, you’re just a small living thing busy juggling the two different worlds, far apart; such contradictions, torturous enough? Often we are like a migrating bird who is displaced from its flock at dusk or early morning fog, a fractured, broken call in the twist of a breeze. You swore to live and die to the full from here to the end of the world, with the will of an iron gut, till the river erodes and the sea dries up, till the rocks are yellow and grounds to dust. Now, all have flown away in a direction unknown without a hint of ever being. A strand of hair is left behind, serendipitously shiny beneath the eerie sunlight, like a flash at the equator splitting a road into two distinct halves.

You ask me, why does it have to be so absurd, why different from everyone else, why is that? One never knows! Life was already like that when I was born. A portrait of tragedy bound for hardship, a tattered map, in it, everyone wanted for themselves the part that makes sense. They all thought they make sense the most, the most useful, hence then who will accept what does not make sense? So okay I will volunteer to receive all that is worthless without meaning, take it all upon myself, so the world is in less disparity of light and load, and see if the world will be that much more balanced. All of humanity, all the celestial beings residing, all the thrones, monuments big and small, I will push them aside, so I can be alone; on the other side, see if the earth would stop rotating, knowing it may implode!

Though honestly there shouldn’t have to be so many words, I’m afraid when I’m gone humanity will misconstrue my ideas; they’ll make up some treacherous fantasy instead; hence I have to repeat it once more, then I’m done. This nation is drowning in a lie, a gold plated crystal-laden illustrious epic tale, why would you bother with falsifying more folklore, it’s only a matter of time, sooner or later (people will work it out). You can either continue to believe or not believe. As for me, I will continue to go on my search for a game of my choice. I shall let myself go, sinking to the bottom of the sea, to step into another fragile broken official adventure of the heart. Where, I may find myself with all its corners, and sharp edges, sorrow, joy, a complete story, not lost nor displaced, officially mine alone!

Hey, is there anyone out there interested in joining me for a while?

Chơi trò đánh đắm

Ta đang cố gắng gỡ mình ra khỏi thế giới này, từ từ, từng tí một. Tình trạng kết dính nhiều khi làm ta mệt mỏi, tiếng nói nụ cười chỉ là hình thức biểu hiện xã giao. Gỡ như chim gỡ lông, như tằm gỡ tơ, bằng cách ngồi nhìn bầu trời xám xịt. Chư Mang bắt đầu vào mùa mưa dầm dề. Ta lại chuẩn bị đánh chìm mình, để chính thức bước vào cuộc phiêu lưu mới trong thế giới nội tâm mong manh đứt đoạn. Ở đó, ta thực sự tìm thấy mình với đầy đủ góc cạnh, buồn vui, với đầy đủ câu chuyện, không mạch lạc, nhưng chính thức là của riêng mình!

Ta vẫn thường nghĩ rằng, chính thượng đế đã sai khi tạo ra loài người đông đúc yếu mềm và kết nối họ lại với nhau bằng những sợi dây vô hình có tên là tập quán, đạo đức. Không có một đức tin nào là đúng và đủ cho tất cả mọi người. Ta vẫn thích lang thang một mình hơn là phải ngồi chung một chuyến tàu đầy nhóc sinh mạng. Ta thích đánh chìm mình xuống đáy đại dương cô độc, rồi từ dưới đó, ngước cặp mắt nhìn lên, thấy cuộc đời nhốn nháo cuồn cuộn đi qua. Nhưng như thế thì dĩ nhiên buồn chán vì cô đơn quá, phải rồi, ta sẽ rủ một nàng tiên xinh đẹp chơi cùng!

Ta biết, dưới màu da vàng vọt của ta và đồng loại còn ẩn chứa nhiều điều bất ổn. Vậy nên, sau những thời khắc ít ỏi rong chơi giữa chốn lặng câm, ta lại phải ngoi lên thở, như một chú cá da vàng tội nghiệp. Những giờ phút ngoi lên ngụp xuống ấy, ta nghe thấy nỗi đau trần thế vây bủa xung quanh: Những hẹn hò ghen tức, những dối trá quanh co, những thủ đoạn đê hèn… Ta ngồi lặng dưới bóng cây bên sườn núi và hát một bài hát vô nghĩa về quê hương đất nước, về dân tộc đang đổ dốc không phanh phèng la vỡ trận… Nghe miệng mình bỏng rát như nòng súng vừa bắn liên thanh.

Mọi người vẫn nườm nượm đi, chạy, hoặc bò, làm như họ không vận động thì xã hội không thể tươi đẹp hoặc vĩ đại. Ta hỏi bâng quơ: “Này, sao không thử đánh chìm mình đi để rời xa thế giới này một lần? Này, sao không thử nằm xuống sườn núi này mà hát một bài hát vô nghĩa xem sao?”. Không ai nghe lời ta hết. Họ bận lắm! Cũng có người chìa bàn tay ra, hăm hở kéo ta đứng lên nhập cuộc cùng nhân loại đông vui. Không đâu, ta biết rồi, thượng đế đã sai lầm.

Thỉnh thoảng, cũng có người xung phong tham dự chơi trò đánh đắm chìm nổi phong sương với ta, nhưng chỉ được một vài tuần trăng là lại lặng lẽ bỏ đi. Có người bỏ đi trong nuối tiếc, có người ra đi không rõ buồn hay vui. Ta biết trước rồi, nên không hề tiếc nuối, cuộc chơi này, cần phải kiên trì, không vụ lợi, không ham vui ăn xổi ở thì. Ta chơi một mình, như một gã tiều phu lạc lối, một mình với đại ngàn thăm thẳm, mà vui…

Nhưng nếu chìm sâu quá dưới đáy đại dương, biết đâu rồi, tất cả sẽ cát bụi, sẽ lãng quên, sẽ không – là – gì – nữa! Vậy nên, lâu lâu ta lại ngoi lên hít thở khí trời, cười thân thiện với mọi người, và gửi lại cho yêu thương một nụ hôn hình xoắn ốc Loa Thành! Cuộc đời này, làm sao xa mãi được?

Cuối cùng thì ta cũng chỉ là một sinh linh nhỏ bé bận bịu đi về giữa hai thế giới cách xa nhau, khác xa nhau, vậy đã mâu thuẫn chưa, đã đọa đày chưa? Nhiều khi ta ngỡ mình là con vạc lạc bầy bay đi trong ráng chiều hay sương sớm, với tiếng kêu vỡ vụn rơi theo gió nghiêng nghiêng. Người đã thề sống thề chết rằng chân trời góc bể, rằng tạc dạ sắt đồng, rằng sông mòn biển cạn, rằng đá vàng ghi tạc… bây giờ cũng đã vỗ cánh bay đi về hướng nào đó không còn thấy tăm hơi. Một sợi lông còn sót lại, tình cờ lóe sáng lên dưới ánh mặt trời xa lạ, như một tia chớp nhiệt đới rạch đôi con đường thành hai nửa khác xa nhau…

Bạn hỏi ta, sao phải vô lý thế, sao phải khác người thế, sao thế? Ta có biết được đâu! Ta sinh ra đã thấy cuộc sống như vậy rồi. Một bức tranh điêu tàn khổ sở, một tấm bản đồ rách nát, trong đó, ai cũng giành cho được về phía phần có lý. Ai cũng nghĩ mình có lý nhất, hợp lý nhất, vậy ai chấp nhận phi lý đây? Thôi ta xin nhận hết những điều vô nghĩa lý vậy, nhận hết về mình cho thế giới này bớt chông chênh nặng nhẹ, xem cuộc sống có cân bằng hơn chút nào không. Tất cả thế nhân xuôi ngược, tất cả thánh thần ngự trị, tất cả tượng đài lớn nhỏ mưu mô, kéo nhau về hết một bên đi, ta một mình chọn phía bên này, xem trái đất có ngừng quay không, có sụp đổ không!

Lẽ ra thì không nên nhiều lời đến vậy, nhưng ta sợ khi ta đi rồi nhân loại hiểu nhầm ta, rồi bịa ra những huyền thoại ẩm ương giả dối, nên đành nói thêm lần nữa, rồi thôi. Đất nước này ngập chìm trong những câu chuyện vàng mã trang kim giả dối vĩ đại quang vinh, đừng bịa thêm một truyền thuyết nào nữa hết, đừng dựng thêm một tượng đài nào nữa hết. Tất cả những tráng lệ nguy nga xương máu ấy sẽ sụp đổ tan tành vào một ngày nào đó, chỉ là sớm hay muộn mà thôi. Bạn cứ việc tin hoặc không tin. Còn ta, ta còn mải chạy theo cuộc chơi mình lựa chọn. Trưa nay, khi mặt trời đứng bóng, đám mây lơ đãng bay qua, ta lại bắt đầu chơi. Ta lại đánh đắm mình, để chính thức bước vào cuộc phiêu lưu mới trong thế giới nội tâm mong manh đứt đoạn. Ở đó, ta thực sự tìm thấy mình với đầy đủ góc cạnh, buồn vui, với đầy đủ câu chuyện, không mạch lạc, nhưng chính thức là của riêng mình!

Này, có ai chơi cùng ta một lúc không?


Nguyễn Văn Thiện
Born: 1975
Home town: Anh Sơn – Nghệ An
Master in Comparative Literature and Critical Theories
Currently a high school teacher, and a prolific writer.
Editor of Chư Yang Sin (Đắk Lắk) Art and Literary Journal.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet and translator, born 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

a dream in red | Nguyễn Văn Thiện

A short story in Vietnamese by Nguyễn Văn Thiện
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm 

I live under a red sky. The birds perched on red branches, the songs were red, the poems were red. What had dyed us red? No idea! My mother said: It’s blood!

It slipped my mind, it had also slipped your mind, we all thought the trees were green, and the clouds were supposed to be white. Wrong, everything was a blazing red colour. Our sense of sight had tricked us.

My younger brother called me last night, he was screaming: “Bro, it’s after me, I’m scared!”. I said: “Calm down, what does it look like!”. “Not sure if it’s a man or a woman, but it’s red, it’s definitely red!”. O god, my baby brother was having a nightmare! He kept having these dreams where some kind of red entity was chasing after him. There’s no way to stop it, these bizarre dreams? “He told my parents, but no one believed him, they said he was suffering from some kind of mental breakdown!” – He’s always anxious, before falling into an exhausting sleep.

I’m retelling a story about colour, like an artist painting a portrait in red. Don’t just rush into any kind of rash conclusion; it would be deplorable if it’s this or that!

You’re allowed to wear dark glasses and howl: “Mother …, what is this inky darkness!”. Poor people were allowed to line up to receive their portion of rice and at the same time look up at the fireworks to proclaim gleefully like a child: “Wow, life is beautiful!”

Everything unravelled, just like that.

Mother messaged just then: “Your brother just woke up, mumbling blood, blood…”.

I don’t know what I was thinking, but I bought my brother a pair of dark glasses anyway. But my mother rang one day and said, we don’t need them anymore. I’ve sent him to the monastery. Hopefully, learning about Buddhism may help with his delusions. I thought, how comforting! But the next day, my brother called, crying and rattling on and on about all sorts of stuff. He said: “That old man of the cloth, he’s not a monk, he’s not a saint, all day he taps on a gong and meditates. He’s old, he’s ancient, and his body is crusty with sores, and he makes me scratch them all the time, always complaining, don’t scratch there it’s sensitive. I said it’s sensitive everywhere, how should I scratch you? Instead of replying, he punched me right in the mouth…”

My brother won’t be coming home for the new year this new year. He said over the phone; I have to stay back to wash the monk’s clothes. “His clothes were red, not sure what was used to dye them but the water was still red after several washings, it makes me gag every time, but I have to wash them!”. I said, just come back to the farm, we’re a family, brother, together we can figure out anything. If we have veggies we’ll eat veggies if we have congee we’ll eat congee. He didn’t answer, but instead he sang an old song about the colour red.

I called my mother and repeated the entire incident. My mother was quiet for a while, before she said quietly: “Son, what are you talking about, you’re scaring me! Your brother is dead!” Gosh, then who have I been talking to every night on the phone? Who?.

Mother said: “Oh, they call me more than half a dozen times every night, but I never picked up, so I don’t know who they are!”. “When he passed away, why didn’t you tell me, mother?”. “No, well, you’re so far away, that’s why I didn’t call you!”. I dropped the receiver. I was very upset with my mother. Though lately there’s been many strange occurrences. Over the phone, my mother’s voice sizzled like amber coal burning in the middle of winter. It was a long time since I had made the trip home. The red clay path was scattered with red banners, the people in the village were getting ready to welcome the new Lunar year. My childhood was full of time blowing up tiny balloons, and setting them free each new year; they were also red.

Some kind of god was deliberately dyeing all of us red. Living for a long time amongst such bright glaring colours, I adapted! Each new year, I would sit in the middle of the backyard in front of a bucket of red blood, watching the blood spurt freely from a pig’s throat. Father stood in the middle of the house feet wide apart, slurping up the congeal blood, laughing ha-ha: “Eat son, only once a year we get to eat blood, eat son, eat, drink it all up!”. We grew up with these illusions, the contentment, the bright red aspirations.

A dozen calls every night, has that ever happened to you? Scary right! The phone flickered like ghosts in the dark, half of me wanted to listen; the other half did not. But in the end, I would always answer it. It was a familiar voice, not my mother’s, nor was it my brother’s voice on the other end. He sounded grouchy and irritated, “It’s me, the old guy who wears the red robe, every time it’s washed it would be dripping in blood, well?”. Aha, so it’s the monk! He said: “Lucky for your brother, your mother sent him to me so that I can educate him. But, he was a slow student, he detests the colour red and endlessly he complained about how much I smelt! Reverend sir, you smell reverend sir! – How dare he, your brother was a rude brat!”.

It stopped me from answering the phone in the nights after that. I turned my phone off completely, but it would never work out. I missed my mother, I missed my little brother. The new year was almost here. This Lunar New Year will be cold, and my mother will feel the ache in her bones. What was red dancing on the ceiling, like a pair of eyes from spotted fever? What was red running across the wall, like the red flowers that bloom every Lunar New Year? I couldn’t sleep. When did my brother die? Who was this monk, why was he calling all the time in the middle of the night?

I packed my bags for the village. More than half of this country “packs their bags for the village” each coming Lunar New Year, I was not alone! More than half of this country was exiled, I was not alone! My house was in the middle of the slope of a red dirt hill. Father looked at me, his eyes were like red amber coal glowing in the dark, he was quiet, he turned his gaze Westward as soon as our eyes met, he lifted his arm, pointing his index finger toward the setting sun. There was not just one grave but rows and sows of freshly dug graves, rising and falling like freshly scalped heads, a bloody mess. There was a pile of logs, not sure who kindled it, its flames moodily spat smoke. Was I having some kind of nervous breakdown, everything felt unreal! There has never been any monk, there was no phone, no messages or nightly phone calls? Nothing was real, it has all been an illusion, the evil in all that red has tricked me.

That foul evil had tortured my little brother, now it’s torturing me: There was a giant not sure if it’s a man or a woman, but all I know honestly and for sure was this red entity was now always chasing me. I ran into a freshly dug red tunnel, across a red road; it went on and on forever. My family was running away just in front of me, while just behind me was this glaring intoxicated red entity chasing us. As it ran, it screamed angrily: “You’re all very difficult students, you hate red you say I smell, I’m coming for you, you ungrateful brats…”.

I will continue to run away, day in and day out, through every town, every cross road, through every nightmare, every terror, until I all my strength is spent, then I’ll stop! 

May 2019

Giấc mơ màu đỏ

Tôi đang sống trong một bầu trời màu đỏ. Con chim trên cành màu đỏ, con cá dưới sông màu đỏ, bài hát màu đỏ, câu thơ màu đỏ. Cái gì đã nhuộm đỏ chúng tôi? Không biết! Mẹ nói: Máu

Tôi đã quen rồi, bạn cũng quen rồi, lâu nay cứ tưởng cây cối màu xanh, đám mây màu trắng… Sai, toàn màu đỏ loét. Chúng ta đang bị thị giác đánh lừa…

Đêm qua, em gọi điện cho tôi, hét thật lớn: “Anh ơi, nó đang đổi theo em, em sợ lắm!”. Tôi nói: “Bình tĩnh đi, trông nó thế nào!”. “Không rõ là đàn ông hay đàn bà, nhưng nó màu đỏ, chắc chắn!”. Trời đất ơi, giấc mơ kinh khủng của em tôi! Nó luôn mơ thấy màu đỏ săn đuổi. Không còn cách nào ngăn chặn nó ư, cái giấc mơ kì quái ấy? “Em kể với cha và mẹ, nhưng không ai tin, họ bảo em bị loạn não!” – Nó thổn thức, trước khi chìm vào giấc ngủ mỏi mệt…

Tôi đang kể lại câu chuyện về màu sắc, như một họa sĩ đang vẽ một bức tranh màu đỏ. Đừng vội quy kết sang vấn đề quan điểm nọ kia. Tôi khinh!

Bạn có quyền đeo kính màu đen vào và hét toáng lên rằng: “Mẹ kiếp, trời đất gì mà tối đen như mực!”. Những người dân nghèo có quyền xếp hàng nhận gạo cứu đói vừa ngẩng đầu ngó pháo hoa trên trời và reo lên như trẻ nhỏ: “Ồ, đời đẹp quá!”.

Vậy thôi.

Mẹ vừa nhắn tin nói: “Em mày vừa tỉnh lại, miệng đang lảm nhảm, máu, máu”…

Không biết nghĩ ngợi thế nào, tôi mua và gửi cho em chiếc kính đen. Nhưng mẹ gọi điện bảo, không cần nữa đâu, mẹ gửi em vào chùa rồi. Hi vọng Phật pháp sẽ làm cho óc nó bớt hoang tưởng. Tôi nghĩ, thế cũng ổn! Nhưng chỉ hôm sau, đã thấy em gọi điện, khóc và kể đủ thứ chuyện. Em kể: “Cái lão trụ trì ấy, sư không ra sư, thánh không ra thánh, suốt ngày niệm chú gõ mõ. Lão già rồi, già lắm rồi, mình lại đây mụn ghẻ, thường xuyên bắt em gãi, nhưng lại luôn mồm mắng em, rằng, mày đừng gãi vào chỗ nhạy cảm. Em hỏi lão rằng chỗ nào cũng nhạy cảm thì làm sao mà gãi? Lão chẳng nói chẳng rằng đấm thẳng vào miệng em…”.

Thế là tết nay em không về. Em nói qua điện thoại rằng, em phải ở lại giặt áo cho lão ấy. “Áo lão ấy màu đỏ, không biết nhuộm cái gì mà giặt ra đỏ cả mấy thau nước, em vừa giặt vừa nôn!”. Tôi nói, thôi về quê, có anh có em, có rau ăn rau có cháo ăn cháo. Em không trả lời, mà hát câu hát gì đó màu đỏ tận đâu đâu…

Tôi lại gọi cho mẹ, mách chuyện của em. Mẹ lặng đi hồi lâu, rồi mới nói: “Con ơi, đừng làm mẹ sợ! Em con chết rồi mà!”. Trời ơi, thế tôi vẫn thường nói chuyện với ai trong điện thoại mỗi đêm? Ai?”.

Mẹ nói: “Chô cha, chúng nó gọi cho tao hàng chục cuộc mỗi đêm, mà tao không nghe máy nên chả biết là đứa nào!”. “Em mất khi nào, sao không báo cho con?”. “Thôi, tại mày ở xa quá, tao không báo!”. Tôi tắt rụp điện thoại. Giận mẹ vô cùng. Mà dạo này nhiều chuyện kỳ lạ. Qua điện thoại, tôi nghe thấy giọng mẹ màu đỏ, cháy xèo xèo như than củi mùa đông. Từ lâu lắm tôi không về nơi ấy. Con đường đất đỏ đầy băng rôn biểu ngữ màu đỏ mỗi dịp tết về. Tuổi thơ tôi, mỗi dịp tết mới được tận miệng thổi vào một chiếc bóng bay bé xíu, cũng màu đỏ nốt.

Hình như có một vị thánh nhân nào đó đang có âm mưu nhuộm đỏ chúng tôi. Sống lâu trong màu sắc chói lòa, tôi quen rồi! Tết, với tôi là chậu tiết canh màu đỏ, chảy đầm đìa từ cuống họng chú lợn nằm ngửa giữa sân. Cha đứng dạng chân giữa nhà, húp bát tiết canh, cười ha hả: “Ăn đi con, mỗi năm nhà ta mới được ăn tiết canh một lần thôi, ăn đi, uống đi!”. Chúng tôi lớn lên trong những ước mơ, hoan hỉ, hi vọng dạt dào máu đỏ…

Hàng chục cuộc gọi mỗi đêm, đã có có ai bị như vậy chưa? Ghê lắm! Điện thoại lập lòe như ma trơi, nửa muốn nghe, nửa muốn không. Cuối cùng, tôi mở máy. Giọng lạ, không phải của mẹ, cũng không phải của em. Hắn gầm gừ: “Tao đây, lão già mặc áo màu đỏ, mỗi lần giặt là nước đỏ ngầu mà máu đây, mày nhớ chứ?”. À, thì ra là lão thầy chùa! Lão nói: “Phúc cho đứa em mày, mẹ mày gửi nó cho tao, để tao nâng đỡ dìu dắt. Nhưng, đó là một thằng khó bảo, ghét màu đỏ và luôn mồm chê tao hôi! Thầy ơi, thầy hôi quá! – Nó dám bảo tao như vậy đấy, láo không?”.

Tôi không còn dám mở điện thoại mỗi đêm nữa. Tắt nguồn để ngủ, thế mà cũng không được. Tôi nhớ mẹ, nhớ em. Tết sắp đến rồi. Tết năm nay lạnh, mẹ lại hay đau ốm. Cái gì màu đỏ nhảy nhót trên trần nhà, như những cặp mắt sốt phát ban. Cái gì màu đỏ chạy dọc bên vách, như những bông hoa màu đỏ vẫn nở vào mỗi tết. Tôi không ngủ được. Em mất khi nào? Lão thầy chùa ấy là ai mà lại gọi cho tôi vào những giờ khuya khoắt? 

Tôi khăn gói về quê. Hơn nửa nước này “khăn gói về quê” mỗi khi tết đến, chứ riêng gì tôi đâu! Hơn nửa nước này tha hương chứ riêng gì tôi đâu! Nhà tôi, nằm bên vách đồi đất đỏ. Cha nhìn tôi, mắt như than hồng buổi tối, không nói gì, chỉ tay về hướng Tây. Tôi đi theo hướng ấy. Mộ của em tôi ngoài đó. Đất vẫn còn mới, tung tóe như máu. Không phải một nấm mồ mà là hàng dãy, mới tinh, nhấp nhô như những cái đầu vừa lột da tóe máu. Đống củi, không biết ai đốt, đang âm ỉ khói. Hóa ra là bể dâu, thì ra là ảo giác! Làm gì có sư, làm gì có điện thoại, tin nhắn nào hàng đêm? Tất cả mọi thứ đã bị đánh tráo, bị đảo lộn, bị phù phép bởi màu đỏ quái ác.

Giấc mơ quái ác từng hành hạ em, bây giờ hành hạ tôi: Có một gã khổng lồ không rõ là trai hay gái, nhưng đích thực là màu đỏ, thường xuyên đuổi sau lưng tôi. Tôi chạy vào đường hầm đất đỏ mới đào, hun hút. Phía trước, những người thân đang chạy, phía sau,  màu đỏ chói mắt đang hùng hổ đuổi theo. Vừa chạy, vừa chửi rủa: “Chúng mày là một lũ khó bảo, ghét màu đỏ và luôn mồm chê tao hôi, chúng mày liệu đấy…”.

Tôi vẫn chạy, mỗi ngày, mỗi đêm, mỗi tỉnh, mỗi mơ, cho đến khi nào không còn đủ sức nữa, mới thôi!


Nguyễn Văn Thiện
Born: 1975
Home town: Anh Sơn – Nghệ An
Master in Comparative Literature and Critical Theories
Currently a high school teacher, and a prolific writer.
Editor of Chư Yang Sin (Đắk Lắk) Art and Literary Journal.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

Old, how much aging is old? | Nguyễn Thị Phương Trâm

Old, how much aging is old? I look at the children on the monkey bars and I saw my childhood; I look at the teenagers and I remember my youth; I face my parents and I’m reminded of my good health. My heart beats half a century, yet my mind is the firmness of a perky nineteen year old. I look at a young man passing and forgets I am the age of his mother, my pulse arrhythmic and it came to me, the first time he held my hand- orange twilight fell upon the walk bridge at the length of a working day, our hands barely brushed, and my heart sang arias. 

[May 2018]


Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

the evidence | Lê Vĩnh Tài

Ben Thanh Market, Vietnam. Photography: Nguyễn Thị Phương Trâm

A short story in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

The lady is fully aware that the gentleman is very liberal in bed at the moment with a dog.

After he had finished he ran downstairs, holding onto a wound on his chest. Dear lady, I have been shot…

The lady, draped across the daybed, jumped up, and ran to the kitchen. In the end, the gentleman has been shot, mother…

Standing by the door, her mother watched the gentleman’s blood drip onto the timber floor.

We should call the police, the gentleman’s voice petering. Police? His mother cried. Son, have you forgotten about what the police did to our family?

The dog is over there, the lady pointed.

No, we will not call the police, his mother ordered.

The gentleman left the staircase, and staggered slowly towards his mother. His mother said to him: can you recall how liberal you were in bed with the stranger, son. The gentleman replied: Yes, I remember, I was completely liberal. His mother continued: it’s like a metaphor poets use to cover up a poem.

The dog was still on the staircase. Its eyes stray from the cat. Its whiskers were rather thin. Its front gloved paw was holding onto a gun, still smoking. I suggest we bury him in the backyard, it announced adding, as long as no one else sees.

We only bury dead people there, his mother said, my son is not dead. He just needs to rest for a while. The dog turned its head suddenly towards the incredulous growl of the cat. It stared at the puddle of blood at the bottom of the staircase. His mother also turned towards it as the gentleman ran towards the blood, his fist tightening on a bag of poisonous dog bait. You should tear the bag open, his mother said. A cat from the kitchen jumped onto the daybed and finished the lady’s half eaten eggs on a plate. His mother gave her a sideward glance.

It’s not my dog, she said, it’s the guy next door’s dog.

That very night, they took the gentleman to the back of the house. The lady put the spade back into the tool shed. His mother said, we need lime, we shouldn’t have such an odd smell in the house.

The next morning was a full moon. The lady and his mother sat outside in the backyard. They were dressed for the temple, both holding a plate of egg and smoked meat. They ate in silence, and stared unblinking at the freshly dug mound of dirt. Now and then the lady would throw the dog a piece of meat. It was time for the temple, his mother said, then pushed the plate full of egg barely touched aside.

As soon as his mother went inside, the dog hopped onto the table. It was watchful for a minute, after hearing the sound of the car engine, the rubber tires rolling across the gravel on the driveway, the car was gone, lowering its head calmly, licking clean the eggs on both of the women’s plates.

It doesn’t care about the number of casualties increasing by the day. The truth was that the gentleman died because of his work. The dog knows that the lady will spare some time to ponder over what has happened between it and the gentleman, so it may forever be a reminder in the minds of humanity.

Because, it would often ask: Sir, where are you from?

April 2021

DẤU VẾT 

Nàng biết, chàng và con chó đang chơi trò tự do trên giường.

Sau đó chàng chạy xuống cầu thang, tay ép chặt vào vết thương trên ngực. Ta đã bị bắn, nàng ôi… 

Nàng đang ngả người trên ghế dài, bật dậy chạy vào bếp. Cuối cùng rồi chàng cũng bị bắn, mẹ ơi… 

Mẹ đứng trước cửa, nhìn máu từ ngực chàng chảy lên sàn gỗ. 

Chúng ta cần gọi cảnh sát, giọng chàng yếu ớt. Cảnh sát? Mẹ kêu lên. Con có nhớ những gì cảnh sát từng làm cho gia đình chúng ta?

Con chó phía xa kia kìa, nàng nói.

Không, chúng ta không gọi cảnh sát, mẹ nói.

Chàng ra khỏi cầu thang và lảo đảo đi về phía mẹ. Mẹ nói: Khi con chơi trò tự do trên giường với người lạ, con phải nhớ. Chàng nói: Con nhớ, con đã hoàn toàn tự do. Mẹ nói: Đó như một ẩn dụ mà thi sĩ vẫn chơi bên ngoài bài thơ. 

Con chó vẫn ở cầu thang. Đôi mắt nó rời khỏi con mèo. Ria mép nó hơi mỏng. Một chân trước (có đeo găng) của nó đang cầm súng, nòng còn bốc khói. Tôi đề nghị chôn ở sân sau, nó nói thêm, nếu như không có ai nhìn thấy.

Chúng ta chỉ chôn người chết ở đây, mẹ nói, và con trai ta không chết. Nó chỉ cần nghỉ ngơi một chút. Có tiếng mèo gào nghe khủng khiếp và con chó quay đầu về phía đó. Nó nhìn vệt máu dưới chân cầu thang. Mẹ nhìn theo và thấy chàng cũng lao về phía nó, tay nắm chặt túi bã chó. Có lẽ con nên xé cái túi ra, mẹ nói. Một con mèo từ nhà bếp nhảy lên chiếc ghế dài để ăn dĩa trứng còn lại của nàng. Mẹ lườm nàng.

Nó không phải là con chó của con, nàng nói, nó là con chó của anh hàng xóm.

Đêm đó họ mang chàng ra phía sau nhà. Nàng cất vào tủ quần áo một cái xẻng. Mẹ nói Chúng ta cần ít vôi, trong nhà không nên có mùi lạ. 

Sáng hôm sau là ngày rằm. Nàng và mẹ ngồi ở bàn ăn ngoài trời. Họ mặc quần áo đi lễ chùa và mỗi người đều có một đĩa thịt xông khói và trứng trước mặt. Họ ăn trong im lặng, nhìn chằm chằm đám đất còn tươi ở sân sau. Đôi khi nàng ném một miếng thịt xông khói cho con chó. Đã đến lúc đi lễ chùa, mẹ nói, và đẩy đĩa trứng đang ăn dang dở của mình sang một bên. 

Sau khi mẹ và nàng vào nhà, con chó nhảy lên bàn. Nó ngước lên nghe ngóng khoảng một phút và khi tiếng xe đã ra khỏi nhà, lăn bánh trên đường sỏi, nó cúi xuống liếm đĩa trứng của mẹ và nàng sạch sẽ.

Nó không muốn mọi người lo ngại về số thương vong ngày càng tăng. Nó nghĩ chàng đã chết khi làm nhiệm vụ. Nó biết nàng và mẹ sẽ dành một ít thời gian suy nghĩ về trò chơi mà nó cùng chàng trải qua, để những suy nghĩ vẫn còn lại trong ký ức của con người.

Vì nó hay hỏi: Thưa ông, ông từ đâu tới?


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

Big mean huge  | Lê Vĩnh Tài

Sydney China Town, Australia. Photography: Nguyễn Thị Phương Trâm

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

The poet got a message that she was shopping at the BigP centre

Big means huge. As for P?

She told him off for being crude. But he was merely pondering the letter P. It has Petering ambition. It has no desire for Personal autonomy or Progressive market share, or a better than a Pass in exams. It doesn’t have to be a good citizen of the People or some Popular singer…

It’s only one part of a nameless Person, lining up to Pay for a small Pallet to rest his back after a long working day. It’s the Pitiful tears shed knowing we still love each other. It’s the light Pat on the back goodbyes like the flicker of a small flame in the dark when he’s dying for a cigarette.

Thi sĩ nhận được tin nhắn là nàng đang mua sắm ở siêu thị BigC

Big là to & lớn. Còn chữ C?

Nàng mắng thi sĩ vì sợ những ý nghĩ tục tĩu của chàng. Nhưng chàng đang nghĩ về chữ C. Nó không có Chút gì tham vọng. Nó không yêu cầu gì về Chủ quyền lãnh thổ hay Con số của thị phần, hoặc phải tăng điểm trong Cuộc thi & xếp hạng gì đó. Nó không cần phải là một Công dân danh dự hay Ca sĩ thời danh…

Nó chỉ là một phần của Con người vô danh, đang xếp hàng tính tiền sau khi mua về cho mình một Cái tấm nệm nhỏ đủ để ngả lưng sau một ngày kiếm ăn mệt lả. Nó là Cái giọt nước mắt ứa ra để biết vẫn còn thương nhau. Nó là Cái vẫy tay chia xa như chàng hay bật tia lửa nhỏ trong bóng tối mỗi khi thèm thuốc lá.

—-

May 2020


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

Stripped back and bare, the soul of my mother’s land, by my hand, my flesh exiled.  | Nguyễn Thị Phương Trâm

Stripped back and bare, the soul of my mother’s land, by my hand, my flesh exiled.

I don’t know where to begin, sometimes I feel utterly lost. By the very bones that were cultivated in the narrow alleyways of Saigon, my decaying flesh are now in the land of the free.

I’m standing behind the counter dispensing prescription to strangers who deemed my grasp of the Australian accent amazing. I’m stunned, I’m silenced.

I had turned ten in the refugee camps, it was the first makeshift camp on a boat jetty on a small island in Thailand. I remember my brother losing a tooth before we had moved on to the next camp.

The daily life on the jetty by the tiny coastline is precarious. Getting there was even more interesting. Chusan, our one man rescuer alone on a fishing vessel, dropped us off at low tide, on an empty beach a distance from the island village.

Chusan was tall and lean, tattoos his preferred dress code, and his head was completely shaved except for a long plaited ponytail. As it turns out, through my father’s grasp of English and hand gestures, Chusan was a God-fearing Muslim, and his grandmother was of Vietnamese heritage. We will never know why he was out there alone, but he was the angel who saved us. Twenty-nine Catholic souls and a young man of the Buddhist faith. After five days stranded around the gulf of Thailand with the old engines on their last breath the very first night, Chusan found us.

Lốm đốm như hai nốt muỗi cắn, tôi dậy thì giữa thời gian trong những trại tị nạn. Tôi hay một mình trên bãi biển, tôi khờ khạo không lanh lẹ như chị hai. Chị tôi lẫn đẩy xếp hàng lãnh lương thực mỗi ngày. Ôi những gói mì tôm thơm phức. Mẹ tôi trong góc lều, ngồi ôm hai đứa em tôi.

Bác Tư đeo kính mắt với cặp mắt rất hiền, tôi không nhớ nghe bác nói bao giờ. Trong cái xuồng máy tí ti nồng mùi dầu, chị hai ôm tôi dưới miếng ván màu xanh dương (hình như là vậy). Bác Tư không nói gì, chín với mười một im re như bác. Ba má tôi lúc đó chắc xót ruột biết bao, chịu thôi, gia đình tôi phải chia ra hướng về con tàu 5×10 mét vuông. Từ thành phố về, trắng bóc, ngơ ngác như nai vàng. Mùi dầu cho đến ngày nay, mỗi khi đi ngang qua cây xăng sẽ làm tôi buồn nôn, vọng lại trong mũi tôi nồng mùi ói mửa.

Bác Tư đi Mỹ, không biết bây giờ bác ở đâu, có đoàn tụ được với vợ con bác không. Tôi thật sự không nghĩ tới cho đến giờ phút viết xuống những dòng chữ này. Cuộc đời trôi đi một vèo bốn mươi năm. Tôi chỉ muốn chia sẻ với bác một lời cảm tạ, trong đầu đời tôi, bác là một quý nhân phù trợ – cháu cám ơn bác.


Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

The knife at my throat | Nguyễn Thị Phương Trâm

Chúng ta như nhau thôi, tôi không biết ai đang dí dao vào cổ ai.

Tôi chỉ biết rằng giúp tôi là việc bạn không thể, về sự nỗ lực của tôi bạn không đủ công cụ và điều kiện để hỗ trợ cho tôi. Cảm hứng bạn đã trao qua những tác phẩm của bạn, không phải là sự khát khao qua dịch thuật, mà là vì qua những tác phẩm của bạn tôi muốn viết. Tôi học được cách viết ra những gì tôi đã giấu trong lòng tôi từ tuổi thơ ấu. 

Sự thương hại không phải là thứ tôi dành riêng cho bản thân tôi, vả lại là cho những người đã không kiếm được ánh sáng trong công việc của chính mình. Khi không có biết yêu thương chính mình thì làm sao thật sự biết yêu thương người khác.

Đây không phải là một điều thất vọng, khi đã nhận ra bạn không thể giúp tôi như tôi đã dự đoán. Bởi vì hành trình viết lách của tôi đã được củng cố vì bạn. Tôi viết không phải vì bạn, mà vì tôi muốn thoát những ám ảnh quỷ quái đã theo tôi từ bao giờ. Kỳ lạ là bạn đã thành một người bạn đồng hành trong cuộc hành trình cô đơn này. Tôi biết, đây không phải là sự lựa chọn của riêng bạn. Bạn đã bị cuốn theo sự phát triển tư duy của tôi. Nên tôi muốn cám ơn bạn. Cám ơn một tâm hồn thành đạt tài năng sẽ luôn cùng tôi trong hành trình của mình. 

Dù muốn hay không, bạn là tù nhân của tôi.


Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.