pulled out

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Photography: Nguyễn Thị Phương Trâm

PULLED OUT…

 

1.

I wish I could fold myself in half

like her(a lady)

fit perfectly

into the smallest sigh

 

not so I could be held back

by a few consoling words from my friends

in the same boat

 

by a breath

holding my breath

just enough to withdraw

 

2.

without the explosion of applause, wailing, wistful faces. I wanted to quietly pull out straight away, now, this very moment, like the mud on a path through the fields, like seafoam beneath the greyish light at dusk.

 

I had made up my mind

I was leaving.

 

3.

breathing lightly. My breath was dry because my lungs had dried up. I sighed and my body was bathed in a mouthful of blood, having spat out in a brilliant blue December. It wasn’t until January that I felt its longer days

 

slowly pulling out, longer and longer still within me.

 

I wish January could be awakened earlier, in a warmer golden air, during the emergency calls no one picked up.

 

4.

out there was a faint hint of mother’s silent sadness. The sadness, when it disappeared it would disappear like an eclipse, I wonder sometimes if it was the same for other people?

 

or maybe I’m a genius? I threw my sighs into the air, like my study notes for an exam to pass any subject

 

not so easy at all, how will I ever have enough marks?

 

I don’t have enough cash to pay the teachers so I can retake the exam. Then how. It’s not easy at all.

 

5.

I pulled out

liberated you in poetry

as though I had removed each layer of thin scales on your skin 

with my pagan hands

 

and with a new skeleton, a new spine

I will cut your stomach open in poetry

make an effort to find you, see your

red lips, red tongue, the red rope binding your wrists together

 

I will completely take you apart

from the tip of my keen fingernails, consume one piece at a time

when the world loses sight

searching for you desperately far and wide

your hands, your eyes, your legs splattered all over the place

fretful as you walk away from a monumental fall

in the worst light

 

so we may all fall apart

pull out away from the blinding light, the sun will forgive

the time I was forced to love her and pulled out just like that…

FEBRUARY 2022

_____

RÚT RA…

 

1. 

tôi ước có thể gập đôi thân xác của mình 

thật nhỏ như nàng 

để vừa khít với tiếng thở dài 

nhỏ nhất 

 

không phải chỉ để được giữ lại

trong mấy câu an ủi của mấy thằng bạn 

cùng hoạn nạn 

 

mà bằng hơi thở 

tôi đã cố hết sức nín thở

vừa đủ để rút ra 

 

2. 

không có nhiều tụng ca bùng nổ, không có những khuôn mặt réo rắt, lưu luyến. Tôi muốn rút ra lặng lẽ bây giờ, như bùn trên con đường quê, như bọt biển dưới ánh hoàng hôn màu xám

xịt.

 

tâm trí tôi khăng khăng muốn 

rời đi. 

 

3. 

tôi thở nhè nhẹ. Hơi thở khô héo vì phổi tôi khô héo. Tôi thở dài và cơ thể tôi tắm trong một ngụm máu, họ đã nhổ ra trong tháng mười hai xanh biếc. Đến tháng giêng tôi mới cảm thấy những ngày dài hơn của nó

 

đang rút ra và dài dần trong tôi.

 

tôi ước gì tháng Giêng dậy sớm, trong không khí ấm áp màu vàng, trong những cuộc điện thoại cầu cứu không ai thèm nghe máy. 

 

4. 

ngoài kia phảng phất nỗi buồn lặng lẽ của mẹ. Nỗi buồn, khi nó mất đi như mặt trăng ngày nguyệt thực, tôi có bao giờ còn được mang ra so sánh với ai không?

 

hay tôi là một nhân tài? Tôi ném những tiếng thở dài 

của mình vào không khí, giống như một bài học được rút gọn để dễ dàng thi 

và qua môn

 

khó chơi quá, làm thế nào tôi có thể đủ điểm? 

 

tôi không có tiền nộp cho các thầy để còn thi lại. Làm thế nào có thể làm được. Khó làm sao. 

 

5.

tôi rút ra 

giải thoát bạn trong thơ ca

như gỡ từng lớp vảy mỏng phủ lên thịt da bạn

bằng đôi tay ngoại đạo của tôi 

 

và với một bộ xương mới

tôi mổ bụng bạn trong thơ

nỗ lực để nhìn thấy bạn

môi hồng, lưỡi hồng, sợi dây màu hồng trói hai cổ tay của bạn

 

tôi tháo toàn bộ bạn ra

ăn nó, từng miếng một trên chiếc móng tay mỏng manh của mình 

khi thế giới mất đi tầm nhìn

xa và rộng, tuyệt vọng để tìm kiếm 

đôi tay của bạn, đôi mắt của bạn, hai chân chàng hảng của bạn 

lo lắng và rời khỏi sự sụp đổ hùng vĩ

trong ánh sáng khắc nghiệt nhất 

 

để tất cả chúng ta rã rời

rút ra trong chói mắt, mặt trời tha thứ cho những 

lần buộc tôi phải yêu em và rút ra như thế…

RÚT RA...

1. 
tôi ước có thể gập đôi thân xác của mình 
thật nhỏ như nàng 
để vừa khít với tiếng thở dài 
nhỏ nhất 

không phải chỉ để được giữ lại
trong mấy câu an ủi của mấy thằng bạn 
cùng hoạn nạn 

mà bằng hơi thở 
tôi đã cố hết sức nín thở
vừa đủ để rút ra 

2. 
không có nhiều tụng ca bùng nổ, không có những khuôn mặt réo rắt, lưu luyến. 
Tôi muốn rút ra lặng lẽ bây giờ, như bùn trên con đường quê, 
như bọt biển dưới ánh hoàng hôn màu xám
xịt.

tâm trí tôi khăng khăng muốn 
rời đi. 

3. 
tôi thở nhè nhẹ. Hơi thở khô héo vì phổi tôi khô héo. 
Tôi thở dài và cơ thể tôi tắm trong một ngụm máu, 
họ đã nhổ ra trong tháng mười hai xanh biếc. 
Đến tháng giêng tôi mới cảm thấy những ngày dài hơn của nó

đang rút ra và dài dần trong tôi.

tôi ước gì tháng Giêng dậy sớm, trong không khí ấm áp màu vàng, 
trong những cuộc điện thoại cầu cứu không ai thèm nghe máy. 

4. 
ngoài kia phảng phất nỗi buồn lặng lẽ của mẹ. 
Nỗi buồn, khi nó mất đi như mặt trăng ngày nguyệt thực, 
tôi có bao giờ còn được mang ra so sánh với ai không?

hay tôi là một nhân tài? Tôi ném những tiếng thở dài 
của mình vào không khí, 
giống như một bài học được rút gọn để dễ dàng thi 
và qua môn

khó chơi quá, làm thế nào tôi có thể đủ điểm? 

tôi không có tiền nộp cho các thầy để còn thi lại. 
Làm thế nào có thể làm được. Khó làm sao. 

5.
tôi rút ra 
giải thoát bạn trong thơ ca
như gỡ từng lớp vảy mỏng phủ lên thịt da bạn
bằng đôi tay ngoại đạo của tôi 

và với một bộ xương mới
tôi mổ bụng bạn trong thơ
nỗ lực để nhìn thấy bạn
môi hồng, lưỡi hồng, sợi dây màu hồng trói hai cổ tay của bạn

tôi tháo toàn bộ bạn ra
ăn nó, từng miếng một trên chiếc móng tay mỏng manh của mình 
khi thế giới mất đi tầm nhìn
xa và rộng, tuyệt vọng để tìm kiếm 
đôi tay của bạn, đôi mắt của bạn, hai chân chàng hảng của bạn 
lo lắng và rời khỏi sự sụp đổ hùng vĩ
trong ánh sáng khắc nghiệt nhất 

để tất cả chúng ta rã rời
rút ra trong chói mắt, mặt trời tha thứ cho những 
lần buộc tôi phải yêu em và rút ra như thế...

Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

Grass

A poem in Vietnamese by Thanh Tâm Tuyền
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Art: Đinh Trường Chinh

GRASS

If you are nature 

my head shall fall upon my chest, my head bow

I shall be the raindrops sliced opened 

by the keen grass blades, aching lips

Grass blooming blooming grass

fingers toes and smiles

sunlight in March rain in July mist in September

sweetening the pavement till the first light

the day long sinful kisses 

forget me not

The blinding white thorns upon dilated irises 

hair the scent of the soil

cravings for teeth and gums

each fingernail

green fields blooming meadows 

lively colours of skin and flesh

gosh the grass woven through the words

splendour of the loneliest

orchestra

Moments of clumsiness

defined rays of light

drop not the sunset upon the dense groves

achingly bare

breasts

bewildering weed

Void of hesitation we then embrace 

clearest of moments

the exchange of words between the Sun and grass

as leaves would, silently cover up bare shoulders

as the sudden laughter of birds did long ago

(September 2021)

CỎ

 

Em bao giờ là thiên nhiên

anh cúi đầu xuống ngực

giòng mưa sắc lá

đau môi

 

Cỏ của hoa và hoa của cỏ

những ngón tay những ngón chân những nụ cười

nắng tháng ba mưa tháng bảy sương tháng chín

cho thơm đường hôm nay đến sớm mai

hôn từ ngày dài tội lỗi

chưa quên

 

Gai trắng con ngươi mở mù lòa

hơi đất nằm trong tóc

thèm muốn mỗi hàm răng

từng móng vuốt

đầy đồng xanh hoa nhiều màu một người

sống sót

 

cỏ ơi cỏ kết thành lời

dàn nhạc huy hoàng

cô đơn

 

Giấc vụng về

tia nhọn sáng

đừng rơi hoàng hôn cánh rừng dầy

những ngực thương nhau

không áo

vì cỏ dại rối bời

Chúng ta ôm thời gian trong suốt

chẳng phân vân

như mặt trời chuyện trò cùng lũ cỏ

như lá cây thầm ngã phủ vai trần

như tiếng tim thốt cười ngoài dĩ vãng

Thơ, trích từ LIÊN, ĐÊM MẶT TRỜI TÌM THẤY (1964)


Thanh Tâm Tuyền (1936-2006), real name Dư Văn Tâm, was a poet, as well as critic, editor, fiction writer, and playwright. He was born in Vinh, moved to Saigon in 1954, emigrated to the US in 1983, and died in Minnesota in 2006. (Source: Wikipedia)

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

About Quách Thoại

A poem in Vietnamese by Thanh Tâm Tuyền
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Art: Nguyễn Thị Phương Trâm 

ABOUT QUÁCH THOẠI

What is there left?

My face is on your doorstep crying

Heaven and earth is on the verge of tears

You can not hold my hand

When the poet is left for dead with nothing

Without a goodbye or (any chance to) deny

Eyes closing without the need of anyone else to close them

In the middle of the night

What is there left(to say)?

I’m by an endlessly flowing river crying

(Em)you left me

Abandoned by those I love most

In these wretched places I’ll accept the misery and pain

If the poet is to meet 

A love of a thousand lifetime infinitely

The spirit of the soil, the earth

What is there left?

I’m small I’m whiny(a needy child)

You left me

You left me to never return

The falling stars are sudden full of the tears of this world

The poet flying towards an alien land

Lost completely the memories of the endless sand and sea breeze 

Here my eyes are still open

A wandering spirit

(September 2021)

VỀ QUÁCH THOẠI

Còn gì chăng?

Tôi bưng mặt khóc bên thềm cửa

Trời đất rưng rưng

Em không để cầm tay

Khi người thi sĩ ấy chết trơ trụi

Không một lời trối trăng từ biệt

Mắt khép không đợi vuốt

Nửa đêm

Còn gì chăng?

Tôi ngồi khóc bên bờ sông trôi mãi

Em bỏ đi

Những người thân nhất đều hắt hủi

Giữa xứ sở đau thương tôi chịu đọa đầy

Khi người thi sĩ ấy đã gặp

Người tình ngàn đời là vô cùng

Trong hồn đất

Còn gì chăng?

Tôi bé nhỏ và tôi than thở

Em bỏ đi

Em cũng chẳng trở về

Những vì sao rụng bỗng đầy lệ nhân gian

Người thi sĩ bay vào miền đất lạ

Không nhớ mảy may biển gió cát muôn trùng

Ở đây tôi còn mở mắt

Dìu linh hồn lang thang

—–

Thơ, trích từ LIÊN, ĐÊM MẶT TRỜI TÌM THẤY (1964)


Thanh Tâm Tuyền (1936-2006), real name Dư Văn Tâm, was a poet, as well as critic, editor, fiction writer, and playwright. He was born in Vinh, moved to Saigon in 1954, emigrated to the US in 1983, and died in Minnesota in 2006. (Source: Wikipedia)

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

Black

A poem in Vietnamese by Thanh Tâm Tuyền
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Art: Đinh Trường Trinh

The black citizen the black verse

The horizon to the very end deeply black

The rows of tears

The bodies shredded to bits through brass instruments

The voice of blood of marrow of a spirit since the beginning of time

Amidst forests void of words forests of endless voids

Thrush themselves and the crowd into a shameful expose of flesh

Shattering the past and present let alone the future

Unfortunately could never be forgotten then again should not be forgotten

Because the Blues is not green because the rhythm Blue is black

Over sobbing flesh

Within the confinement of the night

Starts the bleeding sob in one’s throat

Fingers pressed on brass keys as though they were spells sanctified

Chosen beyond the flesh beyond love beyond viciousness and hate

Chosen a world of touch in piercing falsetto

Malleable is time

Time unencountered

The surrounding air, the circles of memories

In time in evergreen the return of the Blues.

[September 2021]

ĐEN

Một người da đen một khúc hát đen

Bầu trời đen sâu không cùng

Những giòng nước mắt

Xé nát thân thể bằng tiếng kèn đồng

Bằng giọng của máu của tủy của hồn bắt đầu ngày tháng

Giữa rừng không lời rừng mãi trống không

Ném mình ném đám đông vào trần truồng tủi cực hờn xác thịt

Tan vỡ hôm qua hôm nay kể gì ngày mai

Tội rằng không quên chẳng thể được quên

Vì Blues không xanh vì điệu Blues đen

Trên màu da nức nở

Trong hộp đêm

Bắt đầu chảy máu thầm kín khóc cổ họng mình

Ngón tay cấu lấy ống kèn như một bùa thiêng

Chọn ngoài thể xác ngoài thương yêu ngoài dữ tợn

Chọn thế giới va chạm những loài kim réo gọi

Thời gian mềm

Không gặp thời gian

Không gian quay thành những vòng kỷ niệm

Rồi một buổi nào Blues hiện về xanh.

———-

Mời độc giả xem tiểu luận của Hoàng Ngọc-Tuấn:

Bài thơ “Đen” của Thanh Tâm Tuyền: bài thơ jazz đầu tiên (và có thể duy nhất) của Việt Nam

Thơ, trích từ LIÊN, ĐÊM MẶT TRỜI TÌM THẤY (1964)


Thanh Tâm Tuyền (1936-2006), real name Dư Văn Tâm, was a poet, as well as critic, editor, fiction writer, and playwright. He was born in Vinh, moved to Saigon in 1954, emigrated to the US in 1983, and died in Minnesota in 2006. 

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

Serenade

A poem in Vietnamese by Thanh Tâm Tuyền
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Art: Đinh Trường Chinh

I’m worried the street lamps might fall

Trap us in its power lines

Squeezed out the last bit of hope 

Take you far away from them I must

Away where we could be in a park

Where I may deeply kiss you

Your lips the bitter nectar

The fervent pain of keen fingernails

We could sip wine at a bar

A bit like Paris 

So I could be a poet

Or at midnight in Hanoi

The crazy guy

With you in his arms already missing you for the days to come

The notes of the trumpet dragged out(whining)

Held onto each in despair

Why must youth be so sad

like angry eyes

Why must youth be so sad

as though the table and chairs weren’t even there

Stand up (em), we must leave

fast asleep is the guy behind the counter 

we must hide

from the agony in the days to come

(September 2021)

DẠ KHÚC

Anh sợ những cột đèn đổ xuống

Rồi dây điện cuốn lấy chúng ta

Bóp chết mọi hy vọng

Nên anh dìu em đi xa

– 

Đi đi chúng ta đến công viên

Nơi anh sẽ hôn em đắm đuối

Ôi môi em như mật đắng

Như móng sắc thương đau

Đi đi anh đưa em vào quán rượu

Có một chút Paris

Để anh được làm thi sĩ

Hay nửa đêm Hà Nội

Anh là thằng điên khùng

Ôm em trong tay mà đã nhớ em ngày sắp tới

Chiếc kèn hát mãi than van

Điệu nhạc gầy níu nhau tuyệt vọng

Sao tuổi trẻ quá buồn

như con mắt giận dữ

Sao tuổi trẻ quá buồn

như bàn ghế không bầy

– 

Thôi em hãy đứng dậy

người bán hàng đã ngủ sau quầy

anh đưa em đi trốn

những dày vò ngày mai

———-

Bài thơ này đã được Phạm Quang Tuấn soạn thành ca khúc. Mời độc giả thưởng thức: http://tienve.org/home/music/viewMusic.do?action=viewArtwork&artworkId=388

Thơ, trích từ LIÊN, ĐÊM MẶT TRỜI TÌM THẤY (1964)


Thanh Tâm Tuyền (1936-2006), real name Dư Văn Tâm, was a poet, as well as critic, editor, fiction writer, and playwright. He was born in Vinh, moved to Saigon in 1954, emigrated to the US in 1983, and died in Minnesota in 2006. (Source: Wikipedia)

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet and translator, born 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

Serendipity

A poem in Vietnamese by Thanh Tâm Tuyền

Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm


SERENDIPITY

Two people loved each other randomly

like together on a train

the train crossing a bridge to the sound of grinding metal, gushing water

looking back at the dim fire of a city by the river

a dreary childhood city lulled under a foul sky

a faith covered in ashes

love each other randomly

as the moon serendipitously peaks through the clouds

the engine at the head exhausted stopped by a small station

by a single night light

the old station master’s face like a clock hand unmoving

late in a dark forest, not a single resounding noise

I asked myself what chance would bring us together

when we’re both choked up

in a dying past without any word of mourning

today falls asleep beneath layers of blankets

tomorrow abandoned like a child under a carpet bombing

I asked myself what chance would bring us together

_____

[May 2019]

TÌNH CỜ

Hai người yêu nhau rất tình cờ

như trên cùng một toa xe lửa

tàu chạy qua cầu nghe tiếng sắt và tiếng nước trôi mau

nhìn về đốm lửa yếu thành phố trên sông

thành phố trẻ thơ tiêu điều ru dưới những bầu trời xấu

của lòng tin phủ tro

hãy yêu nhau rất tình cờ

như mặt trăng may mắn thoát ra ngoài vòm mây

chiếc đầu máy mệt nhọc dừng lại một ga nhỏ

với một ngọn đèn đêm

một người giữ ga già mặt đồng hồ kim không chuyển động

và rừng khuya không tiếng vang

tôi tự hỏi sự tình cờ nào đưa chúng ta gần nhau

khi chúng ta cùng nghẹn ngào

quá khứ chết đi không một lời than tiếc

hôm nay thiếp dưới lần chăn gai

và ngày mai ngày mai bơ vơ như đứa trẻ trong cơn oanh tạc

tôi tự hỏi sự tình cờ nào đưa chúng ta gần nhau

Thanh Tâm Tuyền


Thanh Tâm Tuyền (1936-2006), real name Dư Văn Tâm, was a poet, as well as critic, editor, fiction writer, and playwright. He was born in Vinh, moved to Saigon in 1954, emigrated to the US in 1983, and died in Minnesota in 2006. (Source: Wikipedia)

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet and translator, born 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

Summer anthem

A poem in Vietnamese by Thanh Tâm Tuyền
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

SUMMER ANTHEM

Pull your hair up high

Hot and humid is midday

The tip of branches are in sumptuous red blooms

The honey sunlight is shimmering

Looking up through the well of the sky

The endless brilliant blue illustrious clouds

April is wrapped blinding light

The flickering glimmer

An ecstatic day

The terrifying splendour

A dream state suspended

The silent brilliance resounded.

Em, dearest, take a moment

Time is quietly burning

Easy and unhurried 

Easy lovesickness

Low simmering fires and heated inebriation

Endless glittery delusions

Streets filled with light

Dawn green with foliage

Pulsating calls of cicadas in welcoming shades

Pleading frantically in the dark

The murky opening in all direction 

A jubilant wondrous dot of the sky.

On the other side of a daydream you’re dropped

Wandering for the whole time apart

After the amble passion

Oh (em)you’re the devil queen of summer

Land of unfurling golden yellows boundlessly out reaching

Lonely falling silent teardrops. 

Just casually so

A stupid heart

Ardent calls of capacious imprisonment

Blood of the earth cool flowers warm smiles

Behold the Sun sudden overflowing of magic

A relentlessly blind and thirsty sea singing songs of melancholic yearning.

(September 2021)

HẠ CA

Em vén tóc cho cao

Trưa nay trời nồng nực

Đầu cành xa hoa đỏ trổ ngời

Óng ánh nắng mật

Ngửng trông giếng khơi tuyệt ngấn mây

Đáy biếc toả

– 

Tháng tư chói lọi vây

Chập chùng lấp loá

Ngày nôn nả ngây

Diễm lệ kinh hoàng

Giấc chon von còn chưa rớt ngã

Rực rỡ im vang.

– 

Này em dừng nghe

Thời gian lặng thiếp cháy

Thong thả thong thả

Tình si thong thả

Lửa đầm say đê mê

Long lanh ngút ảo

– 

Trên phố xá bừng héo hon

Rạng um xanh cây cối

Trổi râm ran điệu ve sầu bôn chôn

Van vỉ như hớt hải mờ tối

Phương hướng nào cũng mở mông lung

Quýnh quáng đốm trời diệu vợi.

– 

Thả em bên kia chiêm bao nghĩ thoáng

Rong suốt giải phân ly

Theo đam mê lững thững

Ô em quỷ mị mùa hè

Sông nước phơi vàng xoá bờ bến

Tịch mịch rơi hạt lệ quạnh không.

– 

Thản nhiên thản nhiên thôi

Tim khờ dại

Ngục tù thênh thang đắm tiếng gọi

Máu thổ hoa ngầu thắm tươi cười

Kìa vầng dương trút rợp huyễn hoặc

Biển khô mù hát trầm vong khôn nguôi.

—–

4-74

(Giai phẩm Văn 21.5.1974)


Thanh Tâm Tuyền (1936-2006), real name Dư Văn Tâm, was a poet, as well as critic, editor, fiction writer, and playwright. He was born in Vinh, moved to Saigon in 1954, emigrated to the US in 1983, and died in Minnesota in 2006. (Source: Wikipedia)

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet and translator, born 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

The verses in praise of love

A poem in Vietnamese by Thanh Tâm Tuyền
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Art: Đinh Trường Chinh

1.

I’m waiting 

by the thunderstorm to grow up

infant cries on shoulders

in search for the salty arms of the sea

oh woeful stallion

the fire is within you

The nation 

within my body the pain suppressed

the rivers the furrows the mountain peaks

the farewells the deep cracks in the road

swallowing unyieldingly the fingers the toes the flesh

like a lover’s begrudging rejection

I’m waiting for the rising

choking laughter

thrown across the terracotta roofs

a city of fields and meadows

to take a hold of my heart in a tight embrace

to spare it a breath

the flower strewn broken paths and ditches through the village 

the old trees the pebbles the mud the warm salty water

the blood bleeding

the cries

2.

I’m waiting 

for my lungs to be on fire

lips swollen with embarrassment

the fallen humiliation of a nation affront

in the gaps of our worn heels the ashes swallowed

ears attentive to alien voices

singing about being in love 

3.

A blank page embarking into a world of words

a person’s eyes would need the light

a person’s lips would need the moon

their hands would then demand the Sun

and upon your breast the freedom

mine mine all mine

Your head resting on a pillow of dew

via shadows chatting

I’m as beautiful as my photographs

as life

as people are 

as in soon

I will love you

(Em)you’re the greenest of leaves the tallest of trees the songs

up late till dawn the yearning

you’re the petals the smoky mist

the rosy red night

The embrace of endless yesteryears

the last resting place

in view of the stars beneath the feet of our children

4.

I’m waiting for 

one person

no, a lot 

in a city lacking everything

in a village condemned

I’m the voices the weeping of those

who have left with the promise of return

who are holding their breath enduring more than their share

I’m waiting

I’m the voice in poetry the sound of laughter

The Vietnam of the future the future of Vietnam 

(September 2021)

BÀI NGỢI CA TÌNH YÊU

1.

Tôi chờ đợi

lớn lên cùng giông bão

hôm nay tuổi nhỏ khóc trên vai

tìm cánh tay nước biển

con ngựa buồn

lửa trốn con ngươi

Đất nước có một lần

tôi ghì đau đớn trong thân thể

những giòng sông những đường cầy núi nhọn

những biệt ly rạn nức lòng đường

hút chặt mười ngón tay ngón chân da thịt

như người yêu từ chối vùng vằng

Tôi chờ đợi

cười lên sặc sỡ

la qua mái ngói

thành phố ruộng đồng

bấu lấy tim tôi

thành nhịp thở

ngõ cụt đường làng cỏ hoa cống rãnh

cây già đá sỏi bùn nước mặn nồng

chảy máu

tiếng kêu

2.

Tôi chờ đợi

phổi đầy lửa cháy

môi đầy thẹn thùng

vục xuống nhục nhằn tổ quốc

nhìn gót giầy miệng uống tro than

nghe tiếng ca của một người không quen

của cuộc đời tình nhân

3.

Trang sách khởi đầu viết

mắt người cần ánh sáng

môi người cần mặt trăng

bàn tay đòi mặt trời

và ngực em tự do

của anh của anh tất cả

Em gối đầu sương xuống

chuyện trò bằng bóng hình

Tôi đẹp như hình tôi

như cuộc đời

như mọi người

như chút thôi

anh yêu lấy em

– 

Em là lá biếc là mây cao là tiếng hát

sớm mai khuya thức nhiều nhớ thương

em là cánh hoa là sương khói

đêm màu hồng

– 

Vòng tay dĩ vãng và bát ngát

chỗ yên nghỉ cuối cùng

dưới mắt sao dưới bàn chân những đứa con

4.

Tôi chờ đợi

một người không

nhiều người

ở thành phố thiếu thốn

ở làng mạc đoạ đầy

tôi là tiếng nói là tiếng khóc

những người bỏ đi hẹn trở về

những người mím hơi thừa chịu đựng

tôi chờ đợi

tôi là tiếng thơ là tiếng cười

mai Việt Nam hỡi mai Việt Nam

—–

Thơ, trích từ LIÊN, ĐÊM MẶT TRỜI TÌM THẤY (1964)


Thanh Tâm Tuyền (1936-2006), real name Dư Văn Tâm, was a poet, as well as critic, editor, fiction writer, and playwright. He was born in Vinh, moved to Saigon in 1954, emigrated to the US in 1983, and died in Minnesota in 2006. (Source: Wikipedia)

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

%d bloggers like this: