the tumulus of April| Dư Đằng Duy

A poem in Vietnamese by Dư Đằng Duy
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

T H E   T U M U L U S   O F   A P R I L

Across the sky came the chill of April 
A mournful wave of icy wind
A mad horse had trampled across
What was left of this diminished horizon
The mask of a nation in exile
Stupefied by an ex-lover’s cold shoulder
A flag covered in the shades of remains
Saigon in the history books washed away by the blood of its people
As we meandered its streets mid-spring 
Each and every aching step hid the tumulus of April

Dư Đằng Duy by Nguyễn Nam

M Ộ  P H Ầ N  T H Á N G  T Ư

Tháng tư về úa lạnh trời
Đầy tay gió buốt dạt khơi sóng hờn
Cạn trời cuối đất tang thương
Ngựa cuồng vó vấp cuộc tàn núi sông
Cố hương đắp mặt lưu vong
Ngẩn ngơ đất cũ lạnh lùng tình xưa
Cốt xương lấp kín màu cờ
Sàigòn đâu nữa máu mờ sử xanh
Ta đi giữa phố mùa xuân
Bước đau dấu cỏ mộ phần tháng tư.
Dư Đằng Duy


Dư Đằng Duy, the poet from Vietnam currently lives in Sydney, Australia.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

30/4 is nothing but a thoughtless curiosity | Hứa Hiếu

A poem in Vietnamese by Hứa Hiếu
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

the ear aching grind of teeth pulling at the safety pin(of the grenade)
a dead ball cornered in a blinding fog at the foot of the horizon
broke in half
one side lost the other side astray
the umbilical cord in the middle dangling
in the way 

the last question
before death in battle
is history nothing more than a game of football
in Politics
we are nothing
but puppets
as people have mentioned, and
30/4 is nothing but
a thoughtless curiosity
no more, no less.

trèo trẹo tiếng nghiến răng cắn chốt rút kíp
trái phá tịt ngòi cuối trời mù mây
thân thể bứt làm đôi
bên này lưu lạc bên kia vất vưởng
vướng mắc khúc giữa lòng thòng
cuống nhau

câu hỏi cuối cùngtrước khi tử trận
lịch sử phải chăng chỉ là một trận bóng đá
chính tri
chúng tôi
chỉ là những con rối
như có người đã nói, và
30/4 chỉ là một cách tò mò
vô ý thức
không hơn, kém.
______________
HHiếu


Hứa Hiếu, the poet from Vung Tau, Vietnam, currently lives in Lawrenceville, USA.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

Saigon, a nameless memory – Sài Gòn niềm nhớ không tên | Nguyễn Đình Toàn

A poem in Vietnamese by Nguyễn Đình Toàn
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Art: Đinh Trường Chinh


Những ngày nghỉ giữa tuần, tôi hay thăm ba má tôi (gốc bắc, lớn lên ở miền nam, nên chúng tôi được gọi hai ngài là ba má). Những cơ hội ngoài vườn uống trà hay nhâm nhi rượu. Tôi hay nhắc đến những bài thơ con cóc của tôi, và những bài dịch. Nhờ vậy mà các ngài có cơ hội kể lại những chuyện xưa.

Tôi không biết là ba má tôi có bao giờ nghi ngờ sự cứng đầu cố tình của tôi không. Mỗi lần trò chuyện, là những lần tôi muốn moi ra những vết thương cũ, không bao giờ lành – nhạc ông bà KL đó cũng là những suy nghĩ và trăn trở của những người như ba má!!!!! Quá buồn….nên nhiều khi muốn “trốn thực tại “. Sự chấp nhận nó to lớn hơn những gì chúng ta có thể tưởng tượng.

Hy vọng có chứ, ở nước ta, những nhà văn nhà thơ, dịch giả “trẻ” sau 1975. Ông bà ngoại của con tôi đã mọc rễ ở quê người đã được 40 năm, không còn mong ước những bước chân trên quê hương. Nỗi buồn của các ngài tôi nghĩ tôi sẽ không bao giờ hiểu hết được. Nhưng tôi muốn hiểu thêm, sự mong muốn của tôi là một niềm vui, niềm hy vọng nho nhỏ của hai ngài.

Bài dịch thứ hai của Nguyễn Đình Toàn, tôi không được vui lắm. Nhưng tôi muốn giữ lại kỷ niệm này ở đây.

Trâm.

April 1st, 2021

Saigon, a nameless memory

Saigon,
I have lost you the way you have lost your name
A river of wandering sadness
Walking away faceless abandoning one heart
I wonder if you will remember

Saigon,
Gone to where are the days of exhilarations through the streets
The joy of each greeting
Glorious is life soaked in boundless colours
Now what is there left

Who is left yearning for the rows of ancient tamarind
Yellow flower petals scattered across the parks over monuments
Gone are the unreachable dreams
Drifted long gone with the streams of life

Saigon
Gone where are the seasons rugged up walking in the rain
Hand in hand the sweet whispers of nothing
Gone where are the bunches of flowers and music seeping through the dying light
Gone where is Khánh Ly’s enthralling voice

Saigon
Gone are the days by each other through songs
Where are Phạm Duy’s sad love ballads
The tears at the beginning
What is there left

Who is left yearning for the rows of ancient tamarind
Yellow flower petals scattered across the parks over monuments
Left us yearning for the tender caress of long gone
What is there left

Saigon
I have lost you the way you have lost your name
Like the row of trees, its red leaves watchful and waiting
The sunlight illuminating the petite sweet silhouette
Pouting lips sulking in silence

Saigon
I have lost you the way you have lost your name
As though the cold tombstone has the scent of a curse
As though the unreachable horizon had abandoned the land
Left is what
—-

Sài Gòn niềm nhớ không tên

Sài Gòn ơi! Ta mất người như người đã mất tên
như giòng sông nước quẩn quanh buồn
như người đi cách mặt xa lòng
ta hỏi thầm em có nhớ không

Sài Gòn ơi
Đâu những ngày khi thành phố xôn xao
Trong niềm vui tiếng hỏi câu chào
Sáng đời tươi thắm vạn sắc màu
Nay còn gì đâu

Ai ra đi nhớ hàng me già
Thu công viên hoa vàng tượng đá
Thôi hết rồi mộng ước xa xôi
Theo dòng đời trôi

Sài Gòn ơi
Đâu những ngày mưa mùa khoác áo đi
Tay cầm tay nói nhỏ câu gì
Đâu quầy hoa quán nhạc đêm về
Đâu rộn ràng giọng hát Khánh Ly

Sài Gòn ơi
Thôi hết rồi những ngày hát bên nhau
Đâu Phạm Duy với tình ca sầu
Mắt lệ rơi khóc thuở ban đầu
Còn gì đâu

Ai ra đi nhớ hàng me già
Thu công viên hoa vàng tượng đá
Ta tiếc thời âu yếm xa xưa
Nay còn gì đâu

Sài Gòn ơi
Ta mất người như người đã mất tên
Như hàng cây lá đỏ trông tìm
Mặt trời soi dáng nhỏ dịu hiền
Đang ngậm ngùi trên môi lắng im

Sài Gòn ơi
Ta mất người như người đã mất tên
Như mộ bia đá lạnh hương nguyền
Như trời xa đã bỏ đất liền
Còn gì đâu


Nguyễn Đình Toàn first penned under Tô Hà Vân, born September 6th, 1936 at Gia Lâm, by the Red river, outside of Hanoi, the poet and musician passed away on November 28th, 2013 at Fountain Valley, California, U.S.A. Left for South Vietnam in 1954, there he became actively involved in the arts, literature, poetry, plays, and music, in association with literary magazines like Văn, Văn học. He collaborated with Trần Phong Giao for many years in the selection of literature for Văn Magazine. He took up the position as the editor of Saigon Radio after that and became known for the Music program in the early seventies. He was captured twice after 1975 and was imprisoned in a re-education camp for nearly six years. He and his wife, Madame Thu Hồng, settled in the United States of America at the end of 1998.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

NGUYỄN XUÂN THIÊM

Anh, Thảo, Má, Ba, Trâm

Nguyễn Xuân Thiêm là ba của tôi, ông viết song ngữ anh và việt. Sau bao nhiêu năm không nói, không viết. Vì một đứa con cứng đầu như tôi, ông đã viết lại.

Tôi mong rằng ông sẽ viết thêm và viết nữa. Viết cho con cháu của chúng tôi.

Nguyễn Thị Phương Trâm

ROBERT LAURENCE BINYON

English poet and dramatist Laurence Binyon (1869 - 1943), circa 1905. (Photo by Elliott & Fry/Hulton Archive/Getty Images)

Thơ Robert Laurence Binyon
Nguyễn Thị Phương Trâm dịch


Robert Laurence Binyon [1869 – 1943] CH là một nhà thơ, nhà viết kịch và học giả nghệ thuật người Anh. Sinh ra tại Lancaster, Anh, cha mẹ ông là Frederick Binyon, một giáo sĩ, và Mary Dockray. Ông học tại Trường St Paul, London và tại Cao đẳng Trinity, Oxford, nơi ông giành Giải thưởng Newdigate cho thơ năm 1891.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

VIÊN LINH

Sketch of Viên Linh by Đinh Trường Chinh

Poetry in Vietnamese by Viên Linh
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm


Viên Linh [1938-2024] grew up in Saigon. He made a living as a writer since 1962, and was the Editor-in-Chief of many weekly newspapers specializing in literature and art such as Kich Anh, Nghe Thuat, Khoi Hanh, Hong, Thoi Tap, Dan Ta… He was the Editor-in-Chief of Tien Tuyen Daily Newspaper of the General Department of Political Warfare for more than 6 years of military service, with editors Le Dinh Thach and Ha Thuong Nhan. He was discharged in 1972. March 28, 2024 the poet Viên Linh passed away at 11:11 a.m. in Virginia, USA, at the age of 86.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

NGUYỄN THỊ PHƯƠNG TRÂM

Saigon book street, Vietnam. Photography: Nguyễn Thị Phương Trâm