the old textbooks

A poem in Vietnamese by Đặng Tiến
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Photography: Nguyễn Thị Phương Trâm

THE OLD TEXTBOOKS

Books are like people…

Fateful

Countlessly ugly and falling apart

Why would anyone keep all that negative energy!?

Available are what is countlessly fresh and new

But abcde…xyz is forever old and falling apart

Spectres in new clothes

What for!?

For a gift?

Clearly nefarious and evil

Burn it, no, it will pollute the neighbourhood…

Call the garbologist

Take them away

A ton of books read, luckily

Not so consuming

Not so tumultuous

Not so confounding

Lucky for the blessing of parents

We may open our hearts to a new day

June 2022

_

NHỮNG CUỐN SÁCH CŨ

Sách cũng như người…

Số phận

Vô số xấu xí và mủn nát

Giữ mãi âm khí làm gì!?

Vô số còn mới tinh mới toe

Nhưng abcde…xyz cũ muôn năm mủn nát

Những bóng ma mặc áo mới

Giữ để làm gì!?

Cho ư?

Rõ là hắc tà, độc ác

Đốt tất nhiên không, ô nhiễm láng giềng…

Thôi thì gọi người chuyên nghề đồng nát

Mang đi

Đọc kể ra cũng được cả tấn

May không cuồng

May không rồ

May không ngáo

Phúc mẹ cha hãy còn

Ta mở lòng đón ngày mới!


Đặng Tiến, the poet born in 1961 is a retired lecturer, who currently lives in Thái Nguyên, Vietnam. 

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

drinking alone

A poem in Vietnamese by Đặng Tiến
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

DRINKING ALONE

[A losing argument with Li Bai]
÷÷÷÷÷

NYE
It’s dark
The earth is in darkness
I find the need to disconnect the power
The need for complete darkness
Pouring myself a glass of wine
As I mingle with the dark
Drinking with the dark
The universe in a singular colour
No moon, no stars
No wind but a hint of eerie rain
In thanksgiving to heaven and earth
Room enough for me to let go
I’m thankful for the night
Room enough for me to hide
The alcohol warm enough to soothe my heart
The alcohol bitter enough for me to discern what is sweet
Oh just there in the dark is
a reflection of you in the alcohol, faces of those long gone
Those who will never come back
My brothers and sisters in the shadows
My parents there in the dark
The returning memories of a soldier
Endless wandering
As fleeting as nothing
Shimmering
Shadows
Hot alcohol
The wavering misty rain may be there or not there at all…

NYE
Upon the enormity of heaven and earth
Vast darkness
My soul rising with the alcohol vapours
My soul wavering in the cool rain
The universe shimmering
And I say I am
I could be
Possibly
Drunk.
—-
January 2023
_

ĐỘC ẨM

[Thử cãi nhau với Lý Bạch]
÷÷÷÷÷

Đêm cuối năm
Tối trời
Tối đất
Tự thấy cần ngắt điện
Bóng tối ngập đầy
Tự tay rót rượu
Ta hòa cùng bóng đêm
Ta uống cùng bóng tối
Vũ trụ mang mang một màu
Không trăng không sao
Gió cũng không
Lấm chấm mưa bay mơ hồ thoáng chốc
Ta thầm cảm ơn trời đất
Đủ rộng cho ta thả hồn
Ta thầm cảm ơn đêm tối
Đủ mênh mang cho ta ẩn mình
Hơi rượu đù nồng nàn cho ra thấy lòng yên tĩnh
Rượu đủ cay cho ta thấy ngọt
Ô kìa
Trong bóng đêm rượu long lanh hình như in hình gương mặt bạn bè gương mặt những người đã vĩnh viễn đi xa
Anh chị ta hiện về thấp thoáng
Mẹ cha ta hiện về thấp thoáng
Những kỉ niệm một thời làm lính cũng hiện về
Và những chuyến đi lang bang vô định
Thấp thoáng như có như không
Long lanh
Bóng đêm
Hơi rượu nồng
Mưa bụi bay mơ hồ như không như có…

Đêm cuối năm
Mênh mang đất trời
Mênh mang bóng tối
Ta thả hồn vào hơi rượu nồng
Ta thả hồn vào phảng phất mưa bay
Vũ trụ lấp loáng
Hình như ta đã say.


Đặng Tiến, the poet born in 1961 is a retired lecturer, who currently lives in Thái Nguyên, Vietnam. 

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

I feel momentarily at peace

A poem in Vietnamese by Đặng Tiến
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

I FEEL MOMENTARILY AT PEACE
(For those who know how to water vegetables…)
÷÷÷÷÷÷÷

You invite me to the temple to pray for peace
You invite me to the temple to ask for fortune
You invite me to the end of year mass to pray for a big house with a big backyard
You say we have to pray to get what we need
Like a crying baby will be breastfed
All I can do is smile
It is what it is…
It is your faith
How could anyone deny you of your faith!

I also hope for peace
Fortune is nothing to laugh at
I also want a big house
I am human after all
On this earth my mother has raised me on rice, vegetables, fish, meat
I am human after all…
But I don’t have the patience to ask
I do not have the patience to beg
Nothing is sacred anymore
All that is sacred and kind have departed
Left are ghosts and spectres
I’m too old to be breastfed
My mother is too old to lactate
Her breasts are now shrivelled up and thin
There is no milk left
It is what it is…

At the hint of spring people rush to the festivals
At the hint of spring people are praying
At the hint of spring people are begging
As I carry my water can out into my garden
I water the vegetables
The dry and thirsty vegetables
The vegetables need water
I need the vegetables
Carrying a watering can
Unnecessary are prayers
Unnecessary is all the begging and worship
Nor is fasting necessary
I am at peace
Though momentarily…

January 2023
_

TÔI THẤY AN LÀNH DÙ THOÁNG CHỐC
(Tặng những ai biết tưới rau…)
÷÷÷÷÷÷÷

Bạn rủ đi chùa cầu bình an
Bạn rủ đi lễ đền xin tài lộc
Bạn rủ đi lễ phủ tấu xin nhà cao cửa rộng
Bạn rủ rằng có thờ có thiêng con có khóc mẹ mới cho bú
Tôi cười
Và cũng chỉ biết cười
Rằng thì là mà…
Niềm tin nơi bạn tôi không nỡ
Chỉ biết cười thế thôi!

Tôi cũng mong bình an
Tôi đâu có chê tài lộc
Tôi cũng muốn có nhà cao cửa rộng
Tôi cũng là con người
Trần giới
Được nuôi bằng cơm rau cá thịt
Tôi cũng là con người…
Nhưng tôi không đủ kiên nhẫn cầu
Tôi không đủ kiên nhẫn xin
Hình như tôi thấy không còn cái gì gọi là thiêng
Hình như tôi thấy điều lành đang bỏ xứ sở lắm quỷ nhiều ma
Hình như tôi không cần mẹ cho bú
Mẹ đã già nua
Đã tóp teo gầy guộc
Đã dòng sữa cạn khô
Hình như là thế…

Đầu xuân người người đi lễ
Đầu xuân nhà nhà đi cầu
Đầu xuân giọng van xin nỉ non khắp nơi khắp chỗ
Còn tôi
Xách thùng nước
Tưới rau
Rau đang khô khát
Chúng đang cần nước
Và tôi đang cần rau
Xách nước
Không cần cầu
Không cần xin
Không cần thờ
Và cũng không cần kiêng
Tôi thấy an lành
Dù thoáng chốc…


Đặng Tiến, the poet born in 1961 is a retired lecturer, who currently lives in Thái Nguyên, Vietnam. 

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

the old textbooks

A poem in Vietnamese by Đặng Tiến
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Art: Thanh Huyền (Critic)

DEATH IS INEVITABLE

Yep!

Death is inevitable

Definitely painful

Ravenous

Extremely cold

Sure

Death

Don’t expect everything will end there

Screaming souls everywhere

Behold the rolling river of blood

Behold the battered flesh and bone

Behold the missing limbs of uncountable deaths 

Behold the indiscriminate pitiful screams through the bitter gale

Behold the cold flickering pale spectres

The bloodless souls falling straight down

through nine levels of hell

Fire and match fire burns hundreds of years…

.

Yep

Death is inevitable

Inevitable is death

Ah yes, as it turns out

Death is inevitable.

December 2022

Ồ CUỐI CÙNG CŨNG CHẾT

Ồ! 

Cuối cùng thì cũng chết

Chắc chắn là rất đau

Rất đói

Rất rét

Chắc chắn rồi

Chết

Đừng mong hết chuyện

Oan hồn gào thét khắp nơi nơi

Kìa sông máu cuồn cuộn

Kìa thịt xương bấy nát

Kìa kìa ức vạn chết chẳng toàn thây

Kìa tiếng gào thảm khốc hòa cùng gió buốt

Kìa lửa ma trơi xanh lè bập bùng lạnh ngắt

Linh hồn tái nhợt đang thẳng rơi

Chín tầng địa ngục

Lửa diêm lửa sinh thiêu đốt trăm năm…

.

Cuối cùng cũng chết

Cũng chết ồ cuối cùng

Ô kìa

Hóa ra cũng chết.


Đặng Tiến, the poet born in 1961 is a retired lecturer, who currently lives in Thái Nguyên, Vietnam. 

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

in memory of Ly Hao Nam

A poem in Vietnamese by Đặng Tiến
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Photography: Nguyễn Thị Phương Trâm

Nhà Thờ Núi, Nha Trang, Việt nam

The death of a child. As a community who do we grieve for? It is not only for the child but for the survival of his family. It is an accident. It is done. We must stop pointing the finger, think, and let his death not be in vain. We must prevent such a tragedy from ever happening again. We must look for a solution, not throw around blame. Talk is easy, but forgiveness is hard, how could his parents ever forgive themselves. How could his mother forgive his father, how could his father forgive his future siblings. It is the death of a family. The death of a community. Stop pointing the finger. You don’t have to do anything, just be there for his family. Just listen, let them point the finger, let them cry, allow them a chance to breathe, let them tell you the story, again and again, a thousand times, so that the memory of their son remains fresh in their heart. And by a miracle, they might heal.

Trâm

https://www.theguardian.com/world/2023/jan/04/vietnamese-boy-trapped-in-35-metre-long-concrete-pillar-dies



IN MEMORY OF LY HAO NAM

Oh small soul fly
Fly away
Fly away
Fly to other skies
Fly to other lands
You can now go anywhere
Don’t come back
Never come back…

The unspeakable tragedy!
The terrifying 25 cm diametre and 35 m depth
The chilling numbers
The grinding metal
The pain of death, the last moments of hunger, cold, and fear
A hell pit in the realm of humanity
Amidst the audible prayers
The no show of a miracle
The non-existent miracle
The return of no miracle
There was no chance of a miracle!

Fly away little soul!
Don’t ever come back!
Oh fly away!
Fly…

January 2023
NIỆM KHÚC

Linh hồn bé nhỏ hãy bay đi
Bay đi
Bay đi
Đến những vùng trời khác
Đến những miền đất khác
Đến nơi nao cũng được
Đừng trở lại
Vĩnh viễn đừng trở lại…

Ôi! Khủng khiếp! Khủng khiếp! Khủng khiếp!
25 cm và 35 m
Những con số lạnh lùng
Ầm ầm kim khí vào cuộc
Chết đau chết đói chết rét chết vì hoảng sợ
Địa ngục thăm thẳm giữa miền nhân gian
Ơi những người phát tâm cầu nguyện
Phép màu không xuất hiện
Phép màu trốn biệt mất rồi
Phép màu cũng không bao giờ trở lại
Đừng bao giờ trở lại phép màu ơi!

Hãy bay đi linh hồn bé nhỏ!
Đừng trở lại bao giờ!
Hãy bay đi!
Bay đi…


Đặng Tiến, the poet born in 1961 is a retired lecturer, who currently lives in Thái Nguyên, Vietnam. 

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

Beauty

A poem in Vietnamese by Đặng Tiến
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

BEAUTY

Has become mundane

And empty

For example, “the eyes are the windows to the soul, the windows to the soul are the eyes”!

It’s not just boredom, it’s a crime

It frightens me to think of those who are actually blind

OMG

What was supposed to be a compliment

Turns out to be nothing but an insult…

.

Yes, so we love eyes

What about those hands?

What about those slim long legs?

What about those huge breasts and flat tummies?

What about those firm butts?

We used to be intoxicated by blue black hair like clouds(in the breeze)

What about those charming strands of hair?

We were once immersed in the spirit of the world

What about the fluttering sensation of the flesh, an ecstatic scent that brings us to our knees, and we’re steeped in consuming love?

Undulating waves of passion

Sound in the dark deep crevices

Soft swelling places

Bursting quick breaths

Sweet ecstasy…

Our body is our poetic domain, fairyland, symphony, novel, drama

Ours for us for all of us…

.

Reminding me suddenly

A line in the Epic poem of Kiều

Bích Khê, the poet

50 shades of grey

Narcissus

Marilyn Monroe

“My Way” inspiring lyrics

Reminding us of our youth

The intense exhausting infatuation 

Sound sleep sends us into a land of profound ecstasy…

Reminding us

Without regret

We’ve  lived, loved, suffered and were happy once

In this world we are human.

October 2022

ĐẸP

Đã trở thành quen nhàm 

Và rỗng tuếch

Ví dụ như “đôi mắt là cửa sổ tâm hồn, cửa sổ của tâm hồn là đôi mắt”!

Không chỉ là quen nhàm mà là tội ác

Ta giật mình khi bất chợt nghĩ đến những người mù

Trời đất

Cái câu nói tưởng chừng hay ho

Bỗng hóa thành lời sỉ nhục…

.

Ừ thì ta say mê đôi mắt

Thế còn đôi bàn tay?

Thế còn cặp chân thon và dài

Thế còn ngực nở và bụng thon

Thế còn cặp mông săn chắc

Ta từng say mê tóc xanh như mây

Thế còn những cọng lông mơn mởn hút hồn

Ta từng chìm đắm trong thế giới tâm hồn

Thế còn thịt da phập phồng tỏa hương ngây ngất cuốn hút ta chìm thật sâu thật sâu trong rạo rực đắm say

Những nhấp nhô sóng lượn

Những hun hút khe sâu

Những mềm mại và những căng phồng

Những tràn trề và hơi thở gấp

Những ngọt ngào ngất ngây…

Thân thể ta là miền thơ là miền cổ tích là giao hưởng thơ là tiểu thuyết là kịch

Của ta cho ta và cho tất cả…

.

Bất chợt 

Ta nhớ những câu Kiều

Bất chợt ta nhớ Bích Khê thi sĩ

Bất chợt ta nhớ 50 sắc thái tình yêu

Bất chợt ta nhớ chàng Narcissus 

Bất chợt ta nhớ Marilyn Monroe

Bất chợt ta nhớ “Bài hát chính tôi” tràn đầy hoan lạc

Ta nhớ những tháng năm tuổi trẻ

Say mê cuồng nhiệt đến rã rời

Giấc ngủ sâu ta về miền cực lạc…

Ta bỗng nhớ

Và không hề ân hận

Ta đã sống đã yêu đã khổ đau và hạnh phúc

Cõi trần gian ta đã là Người.


Đặng Tiến, the poet born in 1961 is a retired lecturer, who currently lives in Thái Nguyên, Vietnam. 

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

sleepless nights or much ado about nothing

A poem in Vietnamese by Đặng Tiến
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Photography: Nguyễn Thị Phương Trâm

SLEEPLESS NIGHTS or MUCH ADO ABOUT NOTHING
____
There are/many sleepless nights
The young woman looked up at the sky and counted the stars
If there were stars that night and the sky was high
There are/many sleepless nights
The girl or woman who listens and counts the rain falling
If it’s drizzling, it’s a bit difficult to count

There are/many sleepless nights
The guy after drinking too much
Stays up counting his love affairs, the past and future conquest in bed

There are/many sleepless nights
The old professor spending a lifetime studying a great poet at the lead, holding the first flag
Staying up all night, counting how many adjectives and verbs in the flag flying long poems
Comparing the total number of verbs and adjectives to the end or middle of the epic poem
There are/many sleepless nights
The wrongful prisoner counted the flying mosquitoes
So many that one has to be replaced by a hundred
When you run out of mosquitoes, count scabies on your body
For another time, please count again
There are/many sleepless nights
The teacher wakes up counting poems posted on Facebook
There are/many sleepless nights
The old lady sits counting her love affairs
Both serious and miscellaneous
There are/many sleepless nights
The beautiful woman lay awake counting her pearls
Remembering each and every shiny orb
Curious, she holds them over a flame
Unbeknown is the shock
Each tiny pearl melting, toxic fumes of plastic
There are/many sleepless nights
Those who
Sit
Counting the hair on their legs
Singing a random verse
It’s impossible to count the feathers of the birds in the sky
So what, I’ll just count the cash by my side.
—-
January 2023
_

NHỮNG ĐÊM KHÔNG NGỦ Hay THƠ VỀ CÁI VÔ NGHĨA
____
Có những/nhiều đêm không ngủ
Cô gái ngửa mặt nhìn trời đếm sao
Nếu đêm ấy có sao và bầu trời cao cao
Có những/nhiều đêm không ngủ
Cô gái hay người đàn bà nghe và đếm mưa rơi
Nếu là mưa phùn thì hơi khó đếm

Có những/nhiều đêm không ngủ
Anh chàng nọ sau một cơn say tả tơi
Thức dậy ngồi đếm những cuộc tình, những chăn chiếu đã đi qua trong đời và dự tính cho tương lai cũng chiếu chăn gì đấy

Có những/nhiều đêm không ngủ
Ông giáo sư già cả đời nghiên cứu nhà thơ lá cờ đầu
Thức thâu đêm ngồi đếm có bao nhiêu tính từ, động từ trong toàn tập lá cờ đầu
Để so sánh với tổng số tính từ động từ trong toàn tập lá cờ đuôi hoặc lá cờ giữa
Có những/nhiều đêm không ngủ
Người tù oan ngồi đếm muỗi bay
Nhiều đến nỗi phải thay một bằng một trăm
Hết muỗi thì đếm vết ghẻ ruồi trên thân thể bạn
Để khi khác thì nhờ đếm lại
Có những/nhiều đêm không ngủ
Cô giáo thức dậy đếm lại những bài thơ đã đăng trên Facebook
Có những/nhiều đêm không ngủ
Cô đào già ngồi dậy đếm những cuộc tình
Cả nghiêm túc lẫn linh tinh
Có những/nhiều đêm không ngủ
Người đẹp ngồi đếm những viên ngọc trai
Ồ viên nào cũng bóng bẩy
Nàng tinh nghịch đem thử lửa
Thì thấy
Có nhiều hạt bằng nhựa
Có những/nhiều đêm không ngủ
Những ai
Ngồi dậy
Đếm lông chân
Hoặc nghêu ngao hát
Chim trời ai dễ đếm lông
Nếu không đếm được thì ông đếm tiền.

2021


Đặng Tiến, the poet born in 1961 is a retired lecturer, who currently lives in Thái Nguyên, Vietnam. 

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

sunset

A poem in Vietnamese by Đặng Tiến
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Photography: Nguyễn Thị Phương Trâm

Definitely not profoundly yellow

One sunset

Many sunsets

Endless sunsets…

Enough spark to light up the ghosts of humanity

Sparkling enough for the ghosts to appear human

Human or ghost or both

Ghost or human sparkling in setting light

The end of the horizon is nearer or further

The surreal shifting clouds

Smudges of black and white tainted with blood

Extruding bleakness at the end of the horizon

The sunset

The sunset

Dragging out infinitely long and lengthy

Why couldn’t it be just dense and black

Why couldn’t it shift the colours of hell

Dusk dragging out without end

Dusk at length crumbling

At length wilting

At length endless…

Rather the overwhelming dark clouds

Rather the ripping thunderstorms

Rather the bawling rain

Rather the stars disappearing

Rather a diminished sun

Rather just once

The sunset dragging out like an age-old song

Like fraudulent tears

Like fake laughter

A mockery of sadness

The sunset

Boundless sunset

Boundless moments

Mournful

Melancholy

The sunsets of boundless lifetimes./.

July 2022

_

HOÀNG HÔN

[Viết trên SmartPhone khi ngồi ghế đá sân trường cũ]

÷÷÷÷÷

Đúng là không thắm không vàng vọt

Một hoàng hôn 

Những hoàng hôn

Triền miên hoàng hôn…

Nhập nhoạng đủ cho người giống ma

Nhập nhoạng để cho ma giống người

Người người ma ma hai trong một

Ma ma người người nhập nhoạng hoàng hôn

Phía chân trời như xa như gần

Mây biến ảo 

Trắng trắng đen đen loang vết máu

Phía chân trời âm khí đùn lên

Hoàng hôn 

Hoàng hôn

Lê thê dài miên man

Sao không đen đặc đi

Sao không mau chuyển màu địa ngục

Hoàng hôn cứ lê thê dài không dứt

Hoàng hôn kéo dài mủn nát

Kéo dài tàn mạt 

Kéo dài mãi không thôi…

Thà rằng mây đen trùm khắp

Thà rằng giông bão sấm sét xé rách 

Thà rằng mưa gào 

Thà rằng mất tăm trăng sao

Thà rằng mặt trời lụi tắt

Thà rằng chỉ một lần thôi

Hoàng hôn lê thê như tiếng hát già nua

Như tiếng khóc giả 

Như tiếng cười vờ

Như nỗi âu sầu giả dạng

Hoàng hôn 

Hoàng hôn mênh mang

Ngày tháng năm 

Bi ai 

Sầu muộn

Hoàng hôn của bao kiếp người./.

Đặng Tiến 


Đặng Tiến, the poet born in 1961 is a retired lecturer, who currently lives in Thái Nguyên, Vietnam. 

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

%d bloggers like this: