where it’s windy on a winter’s day

A poem in Vietnamese by Đinh Thị Như Thúy
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

I’ve not told you when I’ll leave.

Perhaps it should be left unsaid.

Perhaps it will be a day far away.

Perhaps it will be soon.

I want to safeguard this for myself.

Like the few secrets, I’ve saved.

*

Sometimes there are all these questions.

Is the end scarier?

Or scarier is the way there?

Sometimes I’m overwhelmed by such uncertainty.

About the days long gone.

WHERE IT’S WINDY ON A WINTER’S DAY

June 2022

_

Em đã không nói với anh về ngày ra đi.

Có thể không cần phải nói.

Có thể ngày đó còn xa lắm.

Có thể ngày đó đã gần kề.

Em muốn giữ riêng điều đó cho mình.

Như cất giữ một vài điều bí mật.

*

Đôi khi tràn ngập em những câu hỏi.

Kết thúc đáng sợ hơn?

Hay con đường đi đến kết thúc đáng sợ hơn?

Đôi khi tràn ngập em những băn khoăn.

Về những ngày đã cũ.

NƠI NGÀY ĐÔNG GIÓ THỔI


Đinh Thị Như Thuý, born 16-9-1965 in Hue,Vietnam. The Vietnamese poet attended high school in Danang, and university in Dalat, then was a literature teacher in Krong Pac district, Dak Lak province. Currently, she works at the Union of Literature and Arts of Da Nang city. She also used the pseudonyms Như Thuý, Như Dã Quỳ.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

Silent farewell

A poem in Vietnamese by Đinh Thị Như Thúy
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

SILENT FAREWELL

.

the brutal noon breeze

twisted sinister glance 

pierced the void between 

the dual light

eyelids in ashes

I’m burning with despair

weave your fingers into mine

allow my hair to drape over your body

allow my blood to throb through your vein

in the death of you dissolving

an infinite farewell

silent pain

no one will ever know the distance between us

_____

IM LẶNG BIỆT LY

.

cơn gió ban trưa

tàn bạo

xoáy cái nhìn nham hiểm

vào khoảng rỗng giữa hai làn ánh sáng

mi mắt đã tro

em cháy không nguôi niềm tuyệt vọng

đan những ngón tay em vào tay anh

xoã những ngọn tóc em trên thân thể anh

ròng ròng máu em chảy trong huyết mạch anh

tan vào anh cái chết

cuộc biệt ly vào vô cùng

im lặng đau

không ai biết chúng ta xa nhau


Đinh Thị Như Thuý, born 16-9-1965 in Hue,Vietnam. The Vietnamese poet attended high school in Danang, and university in Dalat, then was a literature teacher in Krong Pac district, Dak Lak province. Currently, she works at the Union of Literature and Arts of Da Nang city. She also used the pseudonyms Như Thuý, Như Dã Quỳ.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

There are the days when we are simply lost

A poem in Vietnamese by Đinh Thị Như Thúy
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

The start of a song

Resounding ceaseless harmony of a melody

The bewitching flames

Dancing light

Nocturnal butterflies flying with the rising smoke

Gliding along hypnotised by the scent of flowers

Scent of foliage

Scent of the earth

Gliding along with an arcane mysterious yet named

Ritual

May 2022

—–

Và tiếng hát đã cất lên

Những hoà âm vang dội suốt mùa dài

Những ngọn lửa u mê

Tung từng chùm ánh sáng

Những bướm đêm lượn vòng theo ngọn khói

Lượn vòng theo mùi hoa

Mùi lá cây

Mùi bụi đất

Lượn vòng theo một nghi lễ bí ẩn

Chưa kịp đặt tên

20.5.2022

PS: có những ngày như đi lạc


Đinh Thị Như Thuý, born 16-9-1965 in Hue,Vietnam. The Vietnamese poet attended high school in Danang, and university in Dalat, then was a literature teacher in Krong Pac district, Dak Lak province. Currently, she works at the Union of Literature and Arts of Da Nang city. She also used the pseudonyms Như Thuý, Như Dã Quỳ.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

An anthem by Răng Cưa Mountain

A poem in Vietnamese by Đinh Thị Như Thúy
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

a pleading hymn via the voice of the sea

those who have lost have lost those who are gone are gone those who are old are old

those who are sad or sadder

those who need a moment of peace, rest in peace

*

light a candle burn an incense

throw salt into the night

throw rice into the day

throw waves into fresh flowers

cleanse your home with three bowls of fresh water

the holy sea

praying for a restful night so sound will be the day

praying for the restless souls so they may find the light

ceasing this constant talk of death

praying for the easing of this endless loss

AN ANTHEM BY RĂNG CƯA MOUNTAIN RANGE

June 2022

_

khúc cầu hồn nỉ non bằng tiếng biển

người thua đã thua người mất đã mất người già đã già

người đã buồn hơn đau đớn hơn

người cần được thong dong yên nghỉ

*

hãy thắp đèn lên hãy đốt nhang lên

hãy ném vào đêm muối mặn

ném vào ngày gạo trắng

ném vào sóng hoa tươi

hãy thanh tẩy ngôi nhà bằng ba chén nước sạch

– 

biển linh thiêng

cầu cho đừng ai giấc đêm không trọn giấc ngày nhập nhoạng

cầu cho những vong hồn đừng lang thang hoài trên đồi dứa dại

đừng lẩn khuất kể hoài câu chuyện về cái chết

cầu cho nguôi những buồn bã tang thương

BÀI CA BÊN DÃY NÚI RĂNG CƯA


Đinh Thị Như Thuý, born 16-9-1965 in Hue,Vietnam. The Vietnamese poet attended high school in Danang, and university in Dalat, then was a literature teacher in Krong Pac district, Dak Lak province. Currently, she works at the Union of Literature and Arts of Da Nang city. She also used the pseudonyms Như Thuý, Như Dã Quỳ.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

December waltz

A poem in Vietnamese by Đinh Thị Như Thúy
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Art: Đinh Trường Chinh

DECEMBER WALTZ

The idea of singing a happy song

Doubtfully turns one’s face in a long sigh

Forget about trying to seduce me

with sweet sad words

If only I could break it

The cruel pain in my chest

Able to start life

With different colour eyes

I had put my hand on yours

Carefully counting and exchanging the destinies

The fateful lines on our palms awkwardly touching each other

Can love be possibly preserved?

I missed you

via the nostalgia of snowflakes

miss the sun

Naked and bare in such vastness

Not knowing how to hide or disguise 

Please don’t compare

Don’t put me

beside other powerful women

Is there still time to start

Is there still enough strength for a fight

O thin and fragile crystal bell

In this aching chest!

—–

VALSE THÁNG CHẠP

Cả tin hát bài ca hạnh phúc

Hoài nghi ngoảnh mặt thở dài

Thôi anh đừng phủ dụ em

bằng những lời buồn bã ngọt ngào

Giá như em làm vỡ được

Nỗi đau thập ác trong ngực mình

Để có thể bắt đầu cuộc đời

Bằng một màu mắt khác

Em đã đặt bàn tay em lên bàn tay anh

Như thận trọng đếm đo gởi trao số phận

Những đường chỉ tay chạm nhau vấn víu

Liệu có gìn giữ được tình yêu

Em đã nhớ anh

bằng nỗi nhớ của những bông hoa tuyết

nhớ mặt trời

Trần trụi giữa mênh mông

Không biết ngụy trang giấu giếm

Thôi anh đừng so sánh

Đừng đặt em

bên cạnh những người đàn bà khác đầy quyền năng

Liệu có còn thời gian để bắt đầu

Liệu có còn đủ  sức để va đập

Hỡi quả chuông pha lê mỏng mảnh

Trong lồng ngực buốt đau!

_____

JANUARY 2022


Đinh Thị Như Thuý, born 16-9-1965 in Hue,Vietnam. The Vietnamese poet attended high school in Danang, and university in Dalat, then was a literature teacher in Krong Pac district, Dak Lak province. Currently, she works at the Union of Literature and Arts of Da Nang city. She also used the pseudonyms Như Thuý, Như Dã Quỳ.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

spring day

A poem in Vietnamese by Đinh Thị Như Thúy
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Art: Nguyễn Thị phương Trâm
fingertips fragrant steeped in a spot of tea
touched upon a steep hill draped in endless sunlight
a spring day suddenly scented in merrymaking

a spring day
without a hand to hold

I took it upon myself be it lead 
be it spring lead me 
with utmost care and gentleness
into the layers of soft clouds

the breath of spring lightly sweet
drapes the length of the sound deep blue pavement

a spring day
always there's someone
always thoughtful
always worth our waiting

our wistful yearning heartache gone
our eyes yearn to touch upon tranquillity

the Sun innocently up high dangling
innocent like the flowers 
in their brilliance ever ceasing

(December 2020)
_____

NGÀY MÙA XUÂN

nhúm chút trà đẫm hương trên năm đầu ngón tay
nghe chạm vào đồi cao ngùn ngụt nắng
ngày mùa xuân chợt ríu rít thơm thơm

ngày mùa xuân
không ai cầm tay ta

là ta tự dắt ta đi
là mùa xuân dắt đưa ta
cẩn trọng dịu dàng
vào tầng tầng mây nõn

hơi thở mùa xuân dịu ngọt
trải dài con phố biếc xanh

ngày mùa xuân
luôn có một ai đó
luôn có một điều gì đó
đáng để ta chờ đợi

những đau thương ta mong đã qua rồi
bình yên giờ đôi mắt ta mong chạm tới

mặt trời mùa xuân hồn nhiên treo trên cao
hồn nhiên như những bông hoa
chưa bao giờ thôi rực rỡ

29.12.2020

Đinh Thị Như Thuý, born 16-9-1965 in Hue,Vietnam. The Vietnamese poet attended high school in Danang, and university in Dalat, then was a literature teacher in Krong Pac district, Dak Lak province. Currently, she works at the Union of Literature and Arts of Da Nang city. She also used the pseudonyms Như Thuý, Như Dã Quỳ.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

The wind twisted in agony above them.

A poem in Vietnamese by Đinh Thị Như Thúy
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

Her friends were all slowly melting and drifting away under the sunlight.

The first regretfully threw a bunch of flowers on the pavement in a cloud of dust.

The second hesitated for a second before throwing it out.

The third threw it away without a thought.

The fourth chucked it away in a fit of anger.

Head held high, they crossed the road and merged with the crowd.

They all looked exactly like each other.

(They were all a copy of each other.)

They were an image of power. 

The wind twisted in agony above them. 

WHERE IT’S WINDY ON A WINTER’S DAY

June 2022

_

Những người bạn của nàng đang tan chảy và đổi khác dưới ánh mặt trời.

Người thứ nhất tiếc nuối ném những bông hoa xuống con đường lầm bụi.

Người thứ hai lưỡng lự chút ít rồi ném.

Người thứ ba thờ ơ ném.

Người thứ tư ném trong sự phẫn nộ.

Họ bước sang bên kia đường ngẩng cao đầu đứng vào đám đông.

Trông họ giống hệt nhau.

(Họ là bản sao của nhau.)

Trông họ đầy sức mạnh.

Gió cuồng nộ đau đớn xoáy tròn trên họ.

NƠI NGÀY ĐÔNG GIÓ THỔI


Đinh Thị Như Thuý, born 16-9-1965 in Hue,Vietnam. The Vietnamese poet attended high school in Danang, and university in Dalat, then was a literature teacher in Krong Pac district, Dak Lak province. Currently, she works at the Union of Literature and Arts of Da Nang city. She also used the pseudonyms Như Thuý, Như Dã Quỳ.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

%d bloggers like this: