in another life

A poem in Vietnamese by Đinh Trường Chinh
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Art: Đinh Trường Chinh

in another life

.

you should come to terms with the night

you and the night

with each other acquainted

ignite a match

in a breath of smoke

embrace tightly 

the night.

.

you should come to terms with your dreams

sleep is never enough for one dream

wake up

pour yourself a cup of wine

pour into the night

pour into

the bottom of your soul.

.

you should come to terms with also love

West or East

a fraction of a second

time is but a thought

because you can always

impound in your heart

a fresh

flower.

.

then you wouldn’t care less about death

since had you not sat and drank with death

he

he had admitted

what he wants most

is to die.

.

hence live

you should live and love

we’ve all heard

the tale of a poor artist

a millionaire at night

but by morning he is a beggar

sure continue to be lonely

be alone forlorn a melancholy soul and so on

be sad be happy be crying

the accumulation of such grace

accept them

so you may no longer desire them

in a moment

in a day

in a month

in a year possibly

in another life.

.

December 2020

~~~~~

ở một đời sống khác 

.

bạn hãy thỏa hiệp với đêm

bạn và đêm

đã biết rành về nhau quá còn gì

hãy thắp lên một que diêm

thở một ngọn khói

cứ ôm đêm thật chặt

vào lòng.

.

bạn hãy thỏa hiệp với giấc mơ

giấc ngủ có bao giờ dài đủ cho một cơn mơ đâu

hãy thức dậy

rót một ly rượu

rót vào đêm

rót xuống

đáy hồn mình.

.

bạn hãy thỏa hiệp cả với tình yêu

phía tây hay phía đông

một sát na

thời gian chỉ là ý niệm

vì bạn luôn có thể

cắm trong lòng mình

một nhánh hoa

tươi mới.

.

và bạn cần đếch gì nữa cái chết

bạn đã từng ngồi uống rượu với thần chết rồi cơ mà

chính gã

chính gã đã tự thú nhận

thứ thèm nhất của hắn

chỉ là được chết.

.

nên bạn cứ sống

cứ yêu

chúng ta đã từng nghe về

sự tích của một gã họa sĩ nghèo

làm triệu phú về đêm

nhưng sáng mai ra gã thành người hành khất

thì bạn cứ cô đơn đi

hay cô quạnh cô độc cô hồn gì cũng được

cứ buồn cứ vui cứ khóc

những ân sủng này

hãy nhận lấy

để khỏi phải thèm nó

một lúc

một ngày

một tháng

một năm nào

ở một đời sống khác.


Đinh Trường Chinh, the poet, and artist was born in 1970 in South Vietnam. The poet currently works in IT in Virginia, U. S. A.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

Noon came rain

A poem in Vietnamese by Đinh Trường Chinh
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Art: Đinh Trường Chinh

Noon Came Rain***

.

The rain came by the moor

the words blue mid-noon

from the wind an eave

lost midst a noiseless day

.

noon drapes a soul err

a poem so unknown

a heart ripen just

for the words to fly free

.

rain noon on the alps*(xóm ngái)

the earth’s fragrance damp

words lay scattered wild

sided in the cracks of noon.**

.

October 2018

~~~~~

Mưa Về Trưa

.

mưa về ngang bến sông

bài thơ buồn giữa ngọ

ta tìm nơi trú gió

lạc giữa ngày khan âm

.

trưa vắt ngang hồn sai

một bài thơ rất lạ

tâm nào vừa rụng trái

cho chữ nghĩa la đà

.

mưa về trưa xóm ngái 

hương đất nồng phiêu diêu

bài thơ nằm vụng dại

thất giạt giữa khe chiều.

.

*xóm ngái: indigenous mountainous villages in Vietnam; though the word “ngái” part of the phrase “ngái ngủ” descriptive of drowsiness. The poem hints of an afternoon nap.

** tried as I may, I couldn’t stick to 5 syllables.

***noon: a metaphor for midlife? 🙂

NB. There’s a lot of wordplays, impossible to transform. Eg.  “Tâm nào vừa rụng trái”: tâm-heart, rụng trái- ripe fruit; a heart ripen fell, “ripen” is more accurate than “fallen” in my initial translation. “Cho chữ nghĩa là đà”: the meaning of the word; a life more meaningful will flow free like canopies swaying in the wind.


Đinh Trường Chinh, the poet, and artist was born in 1970 in South Vietnam. The poet currently works in IT in Virginia, U. S. A.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

30 tháng tư

A poem in Vietnamese by Đinh Trường Chinh
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

NB. It took me three years to fully translate the poem, perhaps it was not within my vernacular, perhaps I had found it was difficult for me to bring back to the surface such personal pain. I don’t truly know. But, I often find the words choked up at the back of my throat, the pause. The pause of three years.

April 2021

—-

.

April

I’ve got nothing to lose

no Saigon childhood

no mornings sitting at Brodard

nor La Pagode at dusk

nor Đêm Màu Hồng

nor Tự Do

no longer are the cool shades along Duy Tân

nor sugary lemonade sweetened via your lips .

.

April 

there’s nothing I desire

not a poem in my attache

standing in front of Gia Long 

no Thái Thanh’s endless separation

no Thanh Thuý’s the tears upon the dance floor

no Bích Chiêu stretching out the boulevard

no ngày-xưa-Hoàng-Thị

no back and forth shouts of hey sweetie .

.

April 

I have nothing

besides a pair of broken thongs

watching a battalion in green, metal helmets

on a truck passing by our house singing

hands waving flags in the three colours of red, yellow, and blue.

my morning watching

thousand and thousands of books

thrown into the fire in our backyard

hundreds of my father’s paintings

chopped into wood chip for the stove

the floral áo dài

my mother’s heels

scattered across the floor .

.

April

noon

I’m home from school

the thrown open door

greeting strangers

in our lounge room

at their feet, the banana peel

they poured their tea

from my grandmother’s antique pot

served my parents

thoughtlessly .

April

besides a city 

lost of its name

What do I have left to lose ?

.

April 2018

.

tháng tư

tôi không có gì để mất

tôi không có tuổi trẻ thơ mộng ở Sài Gòn

không có những sáng ngồi Brodard

chiều La Pagode

không Đêm Màu Hồng

không cả Tự Do

tôi không có chiều Duy Tân bóng mát

không ly chanh đường uống ngọt môi em .

.

tháng tư 

tôi không có gì để nuối

không bài thơ nào trong cặp sách

đứng trước Gia Long

không Thái Thanh nghìn trùng xa cách

không Thanh Thuý rơi lệ vũ trường

không nghe Bích Chiêu nối dài đại lộ

không ngày-xưa-Hoàng-Thị

không có ai để gọi nhau bằng cưng .

.

tháng tư

tôi có gì đâu 

ngoài đôi dép nhựa đứt quai

đứng nhìn đoàn người áo xanh nón cối

hát ca trên chiếc xe tải đi qua nhà

tay phất cao lá cờ ba màu đỏ, vàng, xanh.

tôi có một buổi sáng 

đứng nhìn ngàn ngàn cuốn sách

bị ném trong đám lửa sau vườn

vài trăm bức tranh của Bố

chặt ra làm củi nấu cơm

những chiếc áo dài hoa 

và nhiều đôi giày gót cao của Mẹ 

vất vãi đầy sàn .

.

tháng tư

tôi chỉ có một buổi trưa

đi học về

tông cửa chạy vào 

khựng thấy những người lạ mặt 

đang ngồi trong phòng khách nhà

vỏ chuối vất dưới chân

và họ rót chè

bằng ấm trà cổ Bà Nội để lại

mời Bố Mẹ tôi uống 

rất vô tư .

tháng tư 

ngoài một thành phố 

vừa mất tên

tôi có gì để mất ?

.

/ đtc.29.4.2018


Đinh Trường Chinh, the poet, and artist was born in 1970 in South Vietnam. The poet currently works in IT in Virginia, U. S. A.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

the day

A poem in Vietnamese by Đinh Trường Chinh
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Art: Đing Trường Chinh

THE DAY

the day

letting me go

in the middle of the noisy

highway

I’m a deaf fish

lost amongst the noise

out of water

amidst a wandering mind.

the afternoon

letting 

me 

go

in the middle of a wandering mind

the confusing blindness

all I want is to fly 

away into this fenced off barbed wired sky

with the sadness

hidden in my wings

a bird trying to escape a storm.

night. letting me go

me – in capital letters

d r i f t i n g

past the storm

absorbed in your poetry

warmer by each breath

the words awakening

stepping passing each other’s spirit

the serendipity.

  1. let it drift away.

let it go

the single moment 

the serendipity

nor day nor night

drift toward each other.

the cars a river

the night sky the sea

your poetry the waves

upon my dreams

crashing

the blissful death

amidst the dark rapids of the night.

.

August 2021

NGÀY

ngày

thả tôi rơi

giữa dòng xa lộ này

ồn ã

tôi là loại cá khiếm thính

đang lạng lách qua nhiều tiếng động

và bơi cạn

giữa trí nhớ rong.

chiều

thả tôi

r

ơ

i

giữa trí nhớ rong này

mù rối

tôi muốn xoải bay

trong bầu trời đầy kẽm gai

cùng nỗi buồn

dấu trong đôi cánh

của loài chim trốn bão.

đêm. thả tôi       

t    r    ô    i

qua ngày trốn bão

tôi – một chữ cái

chìm tan trong bài thơ em

ấm sâu từng hơi thở

nơi những đám chữ biết thức dậy

bước qua hồn nhau

không hẹn trước.

thôi. hãy thả trôi.

thả xuống

một lần

không hẹn trước

ngày là đêm

trôi chậm vào nhau.

dòng xe chiều nay là khoảng sông

bầu trời đêm nay là mặt biển

bài thơ em là sóng

vỗ đầy

lên giấc mơ tôi

nghẽn chết

giữa ghềnh khuya.

.

– đtc

“một người thổi kèn trong thành phố mùa dịch hôm qua vừa quỵ té”. illustration.đtc


Đinh Trường Chinh, the poet and artist, was born in 1970 in South Vietnam. The poet currently works in IT in Virginia, U. S. A.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

Amy Winehouse

A poem in Vietnamese by Đinh Trường Chinh
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Art: Đinh Trường Chinh
Published first on litviet.net

.

2:45

.

it’s night

it’s a brand new bottle of melatonin

it’s Amy Winehouse –

a vinyl from T. 

fresh from the far Alps.

T. lives under the snow caps

a year 

before she received any news of Amy’s passing.

.

but it’s not important.

.

it’s me. my shadow.

it’s. the same bottle of supplement

it’s a portrait still wet with colour

the birth of a new inspiration, death.

all as desirable

as Amy

“moon spilling in

and I wake up alone” –

her singing, still breathing.

.

2:45 am

a flicker on the iPhone

a message for me:

“I’m at a cafe in Saigon

district 3

just passed your old house

now so old,

the house I often dropped by”.

no. 31A

turn left at Hai Ba Trung into Tran Quoc Toan.

“the neighbour by the house told me

an artist lived here once

he passed away

last year.”

.

I got up, flipped the switch

lit a stick of incense

& wished if I could depart

like a switch

flipping up the day

flipping down the night

flipping the moment.

the moments I desire now

or later

endless spontaneity. 

.

I replied to T.

by the flickering dull light

with words long forgotten

with a pen full of ink

with an empty head

on a postcard

an unfinished drawing

my own signature

unrecognisable.

.

but it’s not important.

.

tomorrow 

the switch on

I’ll put on black for the road

line up

with strangers

send to T.

the written sentences from the night before

to a home sound beneath the Alps.

perhaps reaching T a year later 

or, never.

me. living still.

.

3:23

Amy singing still

the bottle missing a few 

me sinking into the night

forgetting

everything.

.

it’s not important.

nor is April.

.

April 2020

_____

2:45

.

đây là đêm

đây là lọ melatonin mới mua về

đây là Amy Winehouse –

đĩa nhạc T. mới gửi 

từ vùng núi Alps xa xôi .

T. sống vùi trong núi tuyết

mãi đến vài năm sau nàng mới hay

Amy đã chết .

.

nhưng đâu có điều gì là quan trọng .

.

đây là tôi . bóng tôi . 

đây . vẫn lọ thuốc ấy.

đây là tấm tranh còn ướt màu

và ý tưởng mới sinh ra , về cái chết .

tất cả đều quyến rũ 

như Amy

“moon spilling in

 and I wake up alone” –

nàng đang hát, và còn thở .

.

2:45 am

iphone báo 

tôi  nhận được tin nhắn: 

“em đang ngồi trong một quán cà phê 

ở sài gòn, quận 3

sau khi đi ngang căn nhà cũ của anh , 

giờ tan tầm,

căn nhà ngày xưa em thường ghé “.

căn nhà số 31A

từ Hai Bà Trưng quẹo trái vào Trần Quốc Toản.

“em nghe người hàng xóm nói 

căn nhà này

trước đây của một hoạ sĩ 

ông ấy vừa mới chết năm ngoái .”

.

tôi đứng dậy bật chiếc công tắc

để thắp một nhánh nhang

& ước gì  khi ra đường

mình có thể là chiếc công tắc

bật lên là ngày

bật xuống là đêm

bất cứ lúc nào. 

vì đôi khi tôi chỉ thèm lúc này 

hoặc lúc khác 

rất vô định .

.

trong ánh sáng tù mù 

tôi viết cho T.

bằng chữ viết đã bẵng quên lâu ngày

bằng cây viết còn đầy mực

bằng cái đầu trống hoắc

trên cái postcard 

là mặt sau của một bức minh hoạ bỏ dở 

tôi không nhận ra

cả chữ ký của chính mình .

.

nhưng đâu có điều gì là quan trọng .

.

ngày mai .

khi chiếc công tắc của ngày bật lên

tôi sẽ khoác chiếc áo đen ra đường

đứng sắp hàng

chung quanh những người xa lạ

sẽ gửi cho T.

những dòng chữ đêm qua

gửi về căn nhà nằm sâu dưới dãy Alps.

có lẽ năm sau T.  mới nhận được

hoặc, không bao giờ .

và tôi . sẽ vẫn còn sống .

.

3:23

Amy vẫn hát

lọ thuốc chỉ vơi bớt vài viên

tôi lún xuống đêm

để quên đi

tất cả.

.

đâu có điều gì là quan trọng .

kể cả tháng tư.


Đinh Trường Chinh, the poet, and artist was born in 1970 in South Vietnam. The poet currently works in IT in Virginia, U. S. A.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

the smallest thought in the wind

A poem in Vietnamese by Đinh Trường Chinh
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Art: Đinh Trường Chinh

.

let’s us think of each other

pray for one another

overcoming adversity is something we do

.

the small things in all that’s immeasurable are never meaningless

keep sending it to each other, be it the smallest thought in the wind

live on, pass it on, by an undemanding awareness

.

July 2021

hãy nghĩ đến nhau

cầu  nguyện cho nhau

chúng ta đều đã hơn một lần vượt qua khổ nạn

.

những điều nhỏ nhặt trong cõi vô lượng này không bao giờ vô nghĩa

cứ gửi đến nhau, dù chỉ là một ý nghĩ thoáng bay trong mây gió

cứ sống và trao đi, trong một tâm thức vô cầu

.

minh hoạ sáng. đtc


Đinh Trường Chinh, the poet, and artist was born in 1970 in South Vietnam. The poet currently works in IT in Virginia, U. S. A.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

a tug-a-war between my right and left brain

A poem in Vietnamese by Đinh Trường Chinh
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Art: Đinh Trường Chinh

Daily, I live through a tug-a-war between my right and left brain / amongst the mundane programmable numbers, the mathematics, an idea for a portrait or a few lines of poetry. thus.

there are verses formed in the middle of composing a poem

a verse just there amongst the dishes

a verse popping out of nowhere during a drive

a verse exiting the wrong exit

a verse composed during a stroll through Paris

a verse born from an escape across the border in Rạch Giá

a verse listening to Leonard Cohen

a verse high on Phạm Duy

a verse pondered through the phở

a verse sprinkled over a napkin

a verse drenched in the shower

a verse watchful on the internet

a verse wandering around the neighbourhood of an afternoon

a verse rushed waiting to pick up the kids after their swimming lessons

.

a verse composed in sleep

a verse composed in dreams

a verse composed in drunkenness

a verse composed in cigarette smoke

.

and a verse

stuck endlessly inside a chest cavity

silent at the base of a heart

settled in the eyeball

abiding in the abyss of dreams

to be

forever in

disintegration

.

May 2021

mỗi ngày tôi vẫn sống với não trái và não phải giằng co nhau / giữa những con số khô khan của lập trình, toán học, ý tưởng về một bức tranh hay đoạn thơ đâu đó vẫn nhú lên. nên vẫn.

có những câu thơ làm trong lúc làm thơ

có câu thơ làm trong lúc rửa chén

có câu thơ bật ra khi đang lái xe

có câu thơ khi đi lộn exit

có câu thơ làm lúc dạo ở Paris

có câu thơ đẻ trong ghe vượt biên ở Rạch Giá

có câu thơ khi đang nghe Leonard Cohen

có câu thơ khi đang phê Phạm Duy

có câu thơ mần lúc ngồi ăn phở

có câu thơ rải trên miếng napkin

có câu thơ ướt dưới vòi sen

có câu thơ lúc coi internet

có câu thơ đi bộ quanh xóm buổi chiều

có câu thơ vội lúc chờ con đi học bơi

.

có câu thơ làm trong lúc ngủ

có câu thơ làm trong giấc mơ

có câu thơ làm trong khi say

có câu thơ làm trong khói thuốc

và có một câu thơ

cứ nghẽn hoài trong lồng ngực

im dưới đáy tim

đọng cạn trong tròng mắt

kẹt dưới vực giấc mơ

rồi

mãi mãi

hoá tan

🙂

– autoportrait.5.2021.đtc


Đinh Trường Chinh, the poet, and artist was born in 1970 in South Vietnam. The poet currently works in IT in Virginia, U. S. A.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

the last bloody scar

A poem in Vietnamese by Đinh Trường Chinh
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Art: Đinh Trường Chinh

.

behind a mirror of rain

you shatter like shards of glass

cutting me

the last bloody scar

as my dreams

are wedged between your dreams

the last night

– a crimson red.

.

behind a mirror of rain

you inspired the resound of bells

free in light the last dream

the night spouting mist upon thin branches

the forest arid in waves burning.

you spouting upon me

in a sudden breath a poem

heat seeping into a wilted heart.

the poetry radiating through me

– a familiar dream

.

I hid beneath the foreign resound of bells

sound in the wind

in dreams

breathlessly you grasped at the shattered petals

as my memories fell

yellowing the pages

– into the last hour

.

night. fading into a stormy distance.

the forest closing completely

followed me on my return.

laden on shoulders

bundles of clouds without a destination.

instilling in poetry

the sadness of the wind

draping desolation.

.

you instil in me

shards of glass

behind a mirror of rain

– the last bloody scar

_____

.

sau gương mưa

em vỡ tan những mảnh thủy tinh

đâm vào tôi

vệt máu cuối

khi giấc mơ tôi

còn nghẽn giữa những giấc mơ em 

đêm qua

– rực đỏ.

.

sau gương mưa

em thảng thốt như một hồi chuông

trút vào đêm cực mộng

đêm trổ sương lên những nhánh cây gầy

cánh rừng khô tóc cháy.

em trổ lên tôi

bài thơ bất chợt thở

nóng phả vào sâu lồng ngực đuối.

thơ phả vào tôi

– giấc mộng gần.

.

tôi chạy trốn dưới hồi chuông lạ

hút mình trong gió

trong giấc mơ

em hào hễn chụp bắt những cánh hoa vỡ

khi kí ức tôi đổ

lên vàng ngoạch trang giấy

– vào canh cuối .

.

đêm.  nhòa xa con đường rạn mưa.

cánh rừng khô khép biệt

theo suốt tôi trên đường về.

sấp nặng trên vai

những bó mây không địa chỉ.

kí thác lên thơ

nỗi ngất buồn của gió

rũ rượi mương man.

.

em kí thác lên tôi

những mảnh thủy tinh

sau gương mưa

– vệt máu cuối.


Đinh Trường Chinh, the poet, and artist was born in 1970 in South Vietnam. The poet currently works in IT in Virginia, U. S. A.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

%d bloggers like this: