Thơ at I-95

A poem in Vietnamese by Đinh Trường Chinh
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Art: Đinh Trường Chinh
Published on Gobblers & Masticadores Espana

Thơ at I-95

going the distance 

through sections of the forest

clatter of dusk

stints of rain

go

go through

all that past

father was a mountain

mother was just there

a cloud in passing

dusk drifting

seamlessly through the forest

spirit rolling with the approaching rain

picking my daughter up from a campus 

so far away, the distance seemed but a moment

a flashback.

now I’m a parent

driving my children

and the faraway clouds

in sahā 

May 2022

—–

Thơ ở I-95

đi xa qua những tầng rừng

qua chiều tịch mịch

qua từng liếp mưa

đi

đi băng

hết ngày xưa

thấy cha dáng núi

mẹ vừa

mây qua

chiều trôi

suốt cánh rừng nhoà

hồn lăn theo bánh chan hoà mưa sa

đón con từ nội trú xa

đường đi trăm dặm

chỉ là sát na.

bây giờ ta cũng mẹ cha

chở con

cùng đám mây xa

ta bà …

17.5.2022. last day of school. W&M


Đinh Trường Chinh, the poet and artist, was born in 1970 in South Vietnam. The poet currently works in IT in Virginia, U. S. A.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

I see people not by the colour of their skin

A poem in Vietnamese by Đinh Trường Chinh
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Art: Đinh Trường Chinh
Published on Gobblers & Masticadores Espana

I see people not by the colour of their skin

I see people not by the colour of their eyes

I see people not by their vernacular

I see people not by their sex

I see people not by their hair

their lips

their teeth

their nose.

I see people by their heartbeat

I see people by the expression in their eyes

their sympathy

their breath

I see people 

with the same red blood as mine

the blood dripping down this life.

I see people in the dark of night

I see people in the light

I see people in ruin

I see people in hope

I see myself in people

I see in people

I.

June 2022

_

tôi không nhìn người bằng màu da

tôi không nhìn người bằng màu mắt

tôi không nhìn người bằng tiếng nói

tôi không nhìn người bằng giới tính

tôi không nhìn người bằng tóc

bằng môi

bằng răng

bằng mũi.

tôi nhìn người bằng tim đập

tôi nhìn người bằng mắt trao

bằng cảm thông

bằng nhịp thở

tôi nhìn người 

cùng màu máu đỏ

như máu tôi đã chảy xuống cuộc đời.

tôi nhìn người trong đêm đen

tôi nhìn người trong ánh sáng

tôi nhìn người trong tan hoang

tôi nhìn người trong hy vọng

tôi nhìn tôi trong người

tôi nhìn người 

có tôi.

– thơ rác chiều #39 🙂

tự quạ. 16.6.2022.qsn.


Đinh Trường Chinh, the poet and artist, was born in 1970 in South Vietnam. The poet currently works in IT in Virginia, U. S. A.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

by the night you must compromise

A poem in Vietnamese by Đinh Trường Chinh
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Art: Đinh Trường Chinh

we know each other so well so

light a match

tend to the wisp of smoke

embrace

hug tightly the Night.

.

by your dreams you must compromise

sleep is never enough for a dream

wake up

pour a glass of spirit

pour it into the night

pour it into

the bottom of your soul.

.

even by love you must compromise

East or West

separated by a split of a second

time is nothing but an idea

you could always

plant within your heart 

a fresh

flower.

.

and why the fuck would you need death

you’ve sat and drank with Death

even he must concede 

that

what he desires most is death

like today

the first day of spring

you sat beneath a canopy of sunlight

scattered across the streets

singing at the heart of the city.

.

so you should just live

lend your voice to a song

we’ve all heard about that painter

the guy who’s a millionaire at night

but by the morning a beggar in the street

you’re allowed to be as lonely as you like

you’re allowed to be just as sad as you are happy

or cry upon such grace

accept and welcome them

so you may discard them 

and to then desire them no more.

March 2022

—–

notes sáng

bạn hãy thỏa hiệp với đêm

chúng ta biết rành về nhau quá rồi còn gì

hãy thắp lên một que diêm

nhìn một ngọn khói

ôm chặt đêm 

vào lòng.

.

bạn hãy thỏa hiệp với giấc mơ

giấc ngủ có bao giờ dài đủ cho một cơn mơ đâu

cứ thức dậy

rót một ly rượu

rót vào đêm

rót xuống

đáy hồn mình.

.

bạn hãy thỏa hiệp với cả tình yêu

phía tây hay phía đông

chỉ cách nhau một sát na

thời gian chỉ là ý niệm

bạn luôn có thể

cắm lên trong lòng mình

một nhánh hoa

tươi mới .

.

và bạn cần đếch gì nữa cái chết

bạn đã từng ngồi uống rượu với thần chết cơ mà

chính gã đã tự thú nhận

cái thèm nhất của hắn

là được chết 

như hôm nay

bạn ngồi trong ngày đầu xuân 

dưới những chùm nắng này

rải lên mặt đường 

reo ca trong lòng phố.

.

thì bạn cứ sống

cứ hát ca

chúng ta đã nghe nói về

sự tích của một gã họa sĩ kia

triệu phú về đêm

nhưng sáng mai ra ngã thành người hành khất

bạn cứ cô đơn đi

bạn cứ buồn cứ vui cứ khóc

những ân sủng này

cứ nhận lấy

để khỏi phải thèm nó

một lúc nào khác .

– đtc

qsn, cà, phê sáng.3.2022.


Đinh Trường Chinh, the poet and artist, was born in 1970 in South Vietnam. The poet currently works in IT in Virginia, U. S. A.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

%d bloggers like this: