An epic poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Art: Đinh Trường Chinh
[5th revision; 2019-2022]

there’s no possible point of view which could surpass the summer


the poem spinning around the poet’s head
like Buddha’s halo

each time he reaches behind his neck
to touch it
the poem disappears

as though we’ll never be able to
grab a hold of our fate…

Is there anything left
for poetry to salvage from the past

more than air
more than water
more than kisses

evident in poetry’s body

Out of sight and hidden in the mist…
poetry wanted to write an anthem of love
sunlight in the revelation of what was within
a gentle morning breath

silent fishes in a puddle
poetry will never utter what they already know
poetry relish the surprise

Out of sight hence
poetry’s always in the dark
the night sky
a shimmering black cloak

poetry will sing
about something as meaningless as butterfly wings
flying outside
wings stretched out wide
about the long
lonely flight
singing still after death

beyond the butterfly wings
poetry will touch upon the subject of passion
poetry’s schooling on how to love

as poetry kneels through the night
a grain of sand embbed within
will fall in time with the butterfly wings
like a tear
the grain of sand said: gosh poetry, she’s dripping
completely wet from head to toe

Poetry composed a lot of romantic poetry
like the lady long ago wears a short skirt
the shifting of her thighs
closing, left poetry in a fluster

poetry rambling on lines after line
in a rush losing rhythm

poetry remembered her feet drifting away
like the shifting sides of a river
poetry has never seen it in any other river

poetry pretended to look at the cat
she’s holding

until she decided
to straighten a finger like a flame
wanted to tie the knot

There are of course tigers
in the forest of poetry
but in life, you only need one tiger
and that is always plenty
hence all the tigers
in a knot fought each other
for the position of a tiger

plenty believed they’re tigers
failed to speak up

nightly, poetry could hear the tiger’s breathing by the window
tigers do not only hunt
and do not know how to cry

a tiger also need to be adept with how to tiptoe and dance
before long
it won’t be a tiger

in a corner
clandestine lair
gnawing on a bone under the bed resenting Thế Lữ
(resenting in the scheme of things its place)

What will birds be called
from a dog’s point of view?
have you seen
dogs hoping
from one branch
to another?

have you ever seen poetry climb up an electrical pole
not crazy though
only to mend
a broken telephone line?

have you ever liked a poem
with an imagery
so painful to the point of nothing really?

in this life so many people we meet
nauseatingly sweet
right at our feet
hence poetry took an incomprehensible turn

poetry’s shapeless
or you just don’t like flying dogs?
pretending you’re on the grog
you’re old

We don’t know if the parachute will open
when the plane falls out of the sky
like when you opened the post box of a lover
we could still hear their laughter
like the sound of a train’s whistle

the day she left
arms loosely resigned by her side
left behind her word, like water
running down a toilet

void of vigour
like the sweetness of Hồ Xuân Hương’s jackfruit
like her body
the curves of a dawning horizon

hence her word was forsaken
or some lost soul aching
as poetry continued an act of peace
keeping up with the status quo
no changeable calmness
nor lost of self-worth

much like an ostrich sticking its head in the sand
poetry stuck his head in the mud…

A poet could never be an enterprise
they’re all dead meat otherwise
there are “poets” who likes to bullshit
no one sees it
that he’s an idiot

he is
a crack
in the granite
on the wall
the tomb of whom no one dare say

and when you mention of him on a parable
indicative of the underworld
you must note

poetry since forever
to now
will ever
poetry will never
be the excrement
the result of his digestion

hence his contrition
after leaking trash

Poetry’s feverish due to illness…
on both of poetry’s knees
we all kneeled
urged and dreamed
so much

hence poetry’s exhaustion…

As you fiddle with the keystroke
searching for a good poem
you should ask yourself
why the mist
and light
turned the clouds into sails
drifting in the shallows

the other
grey clouds
lined up at the edge
since there, good poetry could see
like derogatory nudity

all shatters in a blink
like when poetry, once slapped golden moonlight
on an episode of devastation

Poetry was searching for a verb
trying not to make any grammatical errors
in our mind
the poet thought of a noun: church
bells ringing, the verb
used in breathing

everlasting glory
those who have lain down their life

but what was the use of such glory
what mandates such beauty,
when they’re no longer breathing?

or just a ruse
a verb for poets
when they’re stuck?

mixed with spit
a noise
that gave people goosebumps

hence in quivering parted lips
fending off fancy
delusions of grandeur
that we all want the poet
to vow in front of an altar
be the spokesperson
for the aspiring bull horns
into the guts of those
who hid their faces
behind nouns
interjections, articles, verbs
like foggy forests
it’s not poetry

Poetry and the books together died
when it had been said
you spent your entire life searching
not just for fun
so don’t deny

the truth, it’s nothing about a release
smoothing things over
all you want to do is compose poetry all day and all night
even when there’s no one left to read them

you knew
poetry doesn’t have to be smooth
because a breeze will pass by
like once upon a time as we learned to walk
day in
day out
we would all

You should keep writing poetry
not because you gave up maths when you were young
Fibonacci sequence and the old maths professor
life then to a certain extent abiding

you remember the light angle
know the Sun is now at 45 degree
like the tagline out the window
more poetic when you view it
lopsided, on the side

and you wouldn’t be able to see the green
in a parrot’s feather

you remember the sinusoid
you’re rolling
around and around
the sound of you upside down
even now

slow poetry down
lower it
by the fence
after the storm

in return, you’ll be
half lost
half yellow
dry clumps of grass in the backyard

while the church bells
the birth of Christ
you open your bag in that very moment
grab the camera
aim it straight at your face

the laughter
the whistle of the wind
from somewhere turns up
like your own

once, decimated a storm

An unsurpassable day
a certain point of view may reveal the light
within the flesh and bone of humanity

poetry remembers a voice
voicing what even the air couldn’t think of
that is the reason why
life now and then is hopeless

can’t you remember
there’s no possible point of view which could surpass
the summer
the bells of resounding sunlight
makes you forgetful, thirsty

I remember once
on the way home
passing a supermarket
I bought a CD
listened to it eight times
still couldn’t find what makes life worth living

the song
like a bird
flew with wings stripped of its feathers
left me
in a cage
with the gate open…

Like the sad sound of the pen-pipe
poetry runs his fingers through your long hair
and that’s when
poetry’s searching for
your secrets

without an ulterior motive
sometimes hidden in our body is a language
poetry desired

like in the eighth verse
poetry used a rhyme from the spine
the rise in the sixth verse, to after
pull you down by the hand
and you’re on the ground
upside down
like a fish out of water
but don’t get wet
or be sad

you see
poetry is like a squirrel
running up your arm

it doesn’t know how to fly
and it’s worried you’re not aware of it
hence tries hard to puff up
its tail to run
into you

When poetry ignites
don’t make a fuss
poetry is the blood gushing
through the four valves of your heart
an inaudible quivering purr…

Could a bat be poetry?
say poetry’s a radar detector
detecting ultrasonic sounds in the dark
when you’re asleep poetry answer
open your bedroom door

you remember
poetry’s wrapped in light
like a scarf
playful in a dingy
on Nui Coc lake?

the bats hanging from the rocks
claws hanging onto love
never falling

the cave that echoed poetry
the shape of a thorn
like the lady’s eyes
the day poetry lost his way in Thai Nguyen

Above the poem is heaven
under the poem is hell
the poem is a star

sometimes the star falls and perish
like a snowflake
disappearing upon the touch of water

and we could feel
the bite of death
the cold seeping into us

at zero hour
poetry’s complimentary flight will be The Word(of God)
taking back the days
poetry was wiped clean

poetry silent, watchful, thoughtful
as the night, sleep, takes a bite, of death and the stars

Poetry is a man’s liberty
hence poetry would dive into a flora dress
click clacking high heels

the lady leaning in
poetry tripping
into hell
poetry sit singing with the guitar
as the cat sit there watching

poetry sits down
in a forest
watch the awkward men passing by
legs aping the letter V
since gone is liberty
there is nothing left but toupees

and beyond that are the masks


bài thơ xoay quanh đầu của nhà thơ
như vầng hào quang của Đức Phật

mỗi lần nhà thơ đưa tay lên ót
để chạm vào
bài thơ biến mất

như chúng ta không bao giờ nắm bắt
được số phận của chính chúng ta

Thơ có còn sót lại chút gì
ngày xưa thơ từng có…
nhiều hơn không khí
nhiều hơn nước
nhiều hơn môi em
bóng tối bóng tối

cơ thể thơ là dấu vết của thơ

Trong đám sương mù che hết tầm mắt…
thơ muốn bắt đầu bài hát tình yêu
ánh nắng mặt trời rồi sẽ chiếu vào bên trong
một hơi thổi dịu dàng buổi sáng

màu xanh
những con cá im lặng trong vũng nước
thơ không bao giờ nói những điều người ta đã biết trước
thơ thích bất ngờ

Vì bị che hết tầm mắt
thơ sẽ định cư vào bóng đêm…
lấp lánh chiếc áo choàng đen
của bầu trời

thơ sẽ hát
một cánh bướm vẫy vô nghĩa
nó bay ra ngoài
dang hai cánh
nó hát về độ dài
của chuyến bay riêng mình
chết rồi vẫn còn hát

ở ngoài rìa cánh bướm
thơ sẽ bắt đầu bài tập tình yêu
những bài tập thơ hay thực hiện

khi thơ quỳ gối trong đêm
một hạt cát sẽ vùi vào bên trong
nó rơi theo cánh bướm
rơi như giọt nước
hạt cát nói: thơ ơi, em ướt hết rồi

Thơ đã từng viết nhiều bài thơ tình…
như nàng ngày xưa nhiều khi váy ngắn
hai đùi của nàng
khép lại làm thơ bối rối

thơ lúng túng vài dòng
và mất vần vì hơi vội

thơ nhớ đôi chân trôi dạt của nàng
như hai bờ sông lang thang
thơ không bao giờ thấy ở những con sông khác

thơ tiếp tục giả vờ ngắm con mèo
nàng đang bế

cho đến khi nàng quyết định
duỗi một ngón tay giống như ngọn lửa
và đòi kết hôn

Trong khu rừng thơ
dĩ nhiên phải có cọp…
vào đêm, thơ nghe con cọp thở ở cửa sổ
bạn đừng nghĩ cọp không biết khóc
chỉ biết kiếm ăn

nhưng đời chỉ cần có một con cọp
là vừa
nên các con cọp
phải chí chóe đánh nhau
giành quyền làm cọp

nhiều con tưởng mình là cọp
hay bị bể chóp

cọp cũng phải uốn lượn nhẹ nhàng
nếu không
chỉ cần vài tháng
là không còn được làm cọp

phải về nằm mọp
xó nhà
lén lút ba hoa
và gặm dưới gầm giường cục xương căm hờn Thế Lữ

Những con chim sẽ được gọi là gì
trong mắt những con chó?
bạn đã từng nhìn thấy
những con chó bay
từ cành cây này
đến cành cây khác?

bạn có bao giờ thấy thơ phải leo lên cột điện
không phải điên
mà để nối lại sợi dây
điện thoại?

bạn có bao giờ thích những bài thơ
mà hình ảnh của nó
đau đớn đến mức méo mó?

đời quá nhiều người
mật ngọt chết ruồi
ở hai bên đùi
nên thơ thành khó hiểu

thơ không có hình ảnh
hay là tại bạn không thích những con chó biết bay?
hay là bạn cứ giả vờ say
đến tận khi
bạn già đi
và chết?

Chúng ta không biết sẽ mở dù thế nào
khi máy bay rơi xuống đất
như khi mở hộp thư của người yêu
hình như chúng ta vẫn nghe tiếng cười của họ
vút lên quanh co
như còi xe lửa

như ngày em đi
hai tay thả lỏng
bỏ lại chữ nghĩa đổ như nước
trong phòng tắm

nó không còn sức mạnh
như sự ngọt ngào quả mít Hồ Xuân Hương
như cơ thể của em
những đường cong chân trời dâng lên mỗi sớm

vậy thì chữ nghĩa cũng phải cô đơn
hay phải làm cô hồn
vì thơ cứ giả vờ yên tĩnh
để giữ sự ổn định
không diễn biến hòa bình
thảm hại của chính mình

như đà điểu rúc đầu vào cát
thơ rúc đầu vào một đống sình

Nhà thơ không phải nhà doanh nghiệp
nó chết thây bà nó
có “nhà thơ” đã chém gió
như vậy
mà không ai thấy
anh ta tầm bậy

anh ấy
như một vết nứt
của phiến đá hoa cương
ốp lên tường
ngôi mồ của ai thì ai mà dám nói

và khi bạn đến để nhắc anh ta một dụ ngôn
của thế giới bên kia
bạn phải nhớ

thơ tự bao giờ
bây giờ
và không bao giờ
mãi mãi:
thơ không phải chất thải
từ anh ấy
sau khi ăn

nên anh ấy sẽ ăn năn
khi tống ra tầm bậy

Bệnh tật làm cho thơ bị sốt…
trên hai đầu gối của thơ
mọi người đã quỳ
đẩy và mơ
nhiều quá

làm thơ mệt lả

Khi bạn tìm các phím bấm vào
để ra được bài thơ hay
bạn hãy hỏi
rằng tại sao sương mù
và ánh sáng
lại làm đám mây giống như một chiếc thuyền
đang trôi trên cạn

những đám mây khác
màu xám
dọc theo một cái mép
tại đó thơ hay nhìn thấy
một cái gì
tưởng như mấy tấm hình khỏa thân tầm bậy

mọi thứ tan vỡ trong chớp mắt
như thơ từng tát ánh trăng vàng
trong câu chuyện nát tan

Thơ tìm kiếm một động từ
cố gắng đừng sai ngữ pháp…
trong suy nghĩ của mình
nhà thơ chỉ nghĩ về danh từ: nhà thờ
rung chuông là động từ
dùng để thở

đời đời
vinh quang đời đời
những người nằm xuống

nhưng vinh quang ấy để làm gì
vinh quang ấy cần gì
khi họ không còn thở?

hay chỉ là cái cớ
để cho các nhà thơ tìm kiếm một động từ
khi bí?

và trộn lẫn với nước bọt của mình
hay một âm thanh
làm mọi người thấy ớn lạnh

nên khi hé môi rung động
chống lại những trò mơ mộng
lồng lộng
ai cũng muốn bây giờ nhà thơ
thề trước nhà thờ
từ nay sẽ là cơ quan ngôn luận
của chiếc sừng bò mộng
những kẻ giấu mặt
vào danh từ
thán từ, mạo từ, động từ
lừ đừ
như những cánh rừng mù mịt
không phải thơ

Những quyển sách và thơ cùng chết…
khi người ta nói rằng
bạn đã dành toàn bộ cuộc đời mình để tìm hiểu cái gì
không phải chỉ để chơi
thì bạn đừng chối

thậm chí cảm giác của bạn
không phải chỉ là bôi trơn
bạn muốn làm thơ cả ngày
dù không còn ai đọc

bạn biết
thơ không cần phải bôi trơn
vì gió sẽ lăn qua
như ngày xưa tập đi
ngày nào ta

Bạn cứ làm thơ…
không phải vì hồi nhỏ bạn bỏ học môn toán
ông giáo già với dãy Fibonacci
đời luôn luôn tồn tại một giới hạn

bạn nhớ đường cong ánh sáng
sau này bạn biết mặt trời nghiêng một góc 45 độ
như câu khẩu hiệu ngoài ô cửa sổ
sẽ lãng mạn khi bạn
nhìn nghiêng

và bạn cũng không thấy màu xanh lá cây
của bộ lông con vẹt

bạn nhớ hình sin
làm bạn phải uốn cong
lòng vòng
âm thanh của bạn bị lộn ngược
cho đến bây giờ

hãy làm cho thơ chậm lại
hạ nó xuống
ngay chỗ hàng rào
sau cơn bão

nếu không
nó mang lại cho bạn
một nửa hoang mang
một nửa màu vàng
của đám cỏ xác xơ trong sân nhà của bạn

và tiếng chuông giáo đường
khi Thiên Chúa ra đời
đúng ngay lúc bạn mở cái túi
lấy máy chụp hình
tự ngắm vào mặt bạn

lúc đó
tiếng cười
tiếng gió
tự đâu đâu sẽ thổi vào
như một nỗi buồn
của bạn

đã từng đánh bại một cơn mưa

Một ngày không vượt qua…
có cái nhìn có thể phát sáng
trong xác thịt của con người

thơ nhớ một giọng nói
nói những điều ngay cả không khí cũng không bao giờ nghĩ đến
đó là lý do tại sao
cuộc đời này đôi khi vô vọng

bạn có nhớ
không có cái nhìn nào có thể vượt qua của mùa hè
những hạt chuông ngân vang như nắng
màu trắng
cay đắng
làm bạn khát nước và lãng quên

tôi nhớ
trên đường về nhà
ngang qua siêu thị
tôi đã mua một cái đĩa CD
và nghe tám lần
vẫn không thấy cuộc đời này đáng sống

bài hát
như con chim
bay trên hai cánh trụi lông
bỏ tôi
trong lồng
quên đóng cửa

Như một tiếng khèn buồn
thơ luồn tay vào mái tóc dài của bạn
đó là lúc thơ
đang đi tìm những gì bí ẩn
của bạn

cũng chẳng có mục đích gì cả
đôi khi cơ thể chúng ta có thể ẩn nấp các ngôn từ
mà thơ thấy thích

như khi viết câu tám
thơ lấy vần từ lưng
nếu như sự cất lên của câu sáu sau đó
có kéo tay bạn
và cơ thể bạn nằm xuống
bạn bị lộn ngược
như con cá ra khỏi mặt nước
bạn đừng ướt
và buồn

bạn sẽ thấy
thơ như con sóc nhỏ
chạy trên tay

nó không biết bay
và nó sợ bạn không thấy
nên cố sức xù
cái đuôi để chạy
vào trong bạn

Khi nó bốc cháy
đừng gầm gừ
thơ như máu chảy qua các van tim
tạo nên một âm thanh run nhẹ
tới mức không ai nghe

Thơ có thể là con dơi?
nếu bạn biết thơ là một radar
bắt được sóng siêu âm trong bóng tối
khi bạn ngủ thì thơ trả lời
cánh cửa phòng bạn bị mở

bạn nhớ
ánh sáng đã quấn quanh thơ
như bạn quấn khăn lên tóc
và nghịch trên chiếc thuyền
ở hồ Núi Cốc?

những con dơi treo trên mỏm đá
với các ngón chân bám vào tình yêu
không bao giờ ngã

cái hang động mà thơ phát sóng
hình gai nhọn
như mắt nàng
ngày thơ bị lạc ở Thái Nguyên

Trên bài thơ là thiên đàng…
dưới bài thơ là địa ngục
bài thơ là ngôi sao

cũng có lúc ngôi sao bị rơi và chết
giống như bông hoa tuyết
tan khi chạm xuống mặt nước

và chúng ta cảm thấy cái lạnh
của cái chết
cắn vào tất cả chúng ta

đây là lúc 0 giờ
chuyến bay miễn phí của thơ vào Ngôi Lời
lấy lại những ngày thơ bị xóa

thơ im lặng, nhìn, suy ngẫm
cũng như đêm, giấc ngủ, cắn, cái chết và các ngôi sao

Thơ là sự tự do của đàn ông…
nên thơ đâm vào một chiếc váy hoa
mang đôi giày cao gót

nàng nghiêng người
thơ mất trớn
và rơi
vào một địa ngục
với một cây đàn guitar
một con mèo ngồi nghe thơ hát

thơ ngồi trong
nhìn những người đàn ông khập khiễng đi qua
hai chân hình chữ V
vì tự do đã mất
chỉ còn thấy mái tóc

ngoài ra là mặt nạ

Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.


An epic poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Art: Đinh Trường Chinh
[5th revision; 2019-2022]

they’re tall because we’re on our knees


It’s just a dream…

within one’s huge ego
a step before
knowing one’s error

by one finger
masses of curls in wild fashion
in a twist

so all could hear:
me me me
here here here
now now now

One could have such thoughts…

straight after
poetry was molested

it’s possible to see
the substantial part of our mind
fall out
like dentures of a witch
mistaking it for the Creator

we place her down
like a doll
it opening and closing its eyes
like the washing machine
washing underwear in a heavy cycle

we never sleep
executing everything
for the witch
to lie down quietly
with poetry…


I want to run and count every brick
in the buildings
count the discarded old tires piled up at in front
spilling into the pavement…

I want to count the shadows
within the white froths of summer
I want to count the galaxies
like the freckles on her dear face
when she was in love with me

when we were curious about the population of the world
she asked
will it be more than the old tires
do we keep track of everything daily?

more than
the tombstones we see in the sky?

the children climbing out of the womb
compared to Highway 9 Nam Lao National cemetery?

How many? How many?
life and death?

so does that means
we’re all standing in a bucket
scooping up water to bathe
just the right amount

and when you know how to count
you have counted one
you have one dollar
the one bun you’re eating right now
taken away from the mouth of a million people
starving to death…

Dissolving dreams…

thrown from the vernacular
we’ve thrown away all the words within our grasp
like peace and justice
the Sun knows only to dance and jump up and down
screaming fire

justice is applied
night falling beneath a canopy
thin and kind
soft and persistent(nagging)
like her…
In the end…

you’ve touched
the absence in all of us
from those years long ago

your shadow always present
in my dreams and yours
always us meeting for the first time
before the Pride of Country is repaid
to all of us

or should I let life fall on top of each other
in bed
to discover
our poems
bound together
in a book is larger
than we believed…
Sleepless night…

what makes it harder for us
A gift? The betrayal?
Light is our ambition?
Or is it actually the darkness?

The country at peace closer or further away?
it’s difficult for us to visualise it
but evidently drawn across the night sky
a white sky
clouds like layers of wrinkles
devastating on mother’s brow

night like the endearment of a raven
leaving us, gone forever

songs and poems
We’ll never hear nor see:
this meadow, this sky
and even the clouds
the day the Nation lost its composure…
A hymn no one remembers…

we feel its presence
not high up
but in a holy night
in the rustling pebbles under our feet

the hymn sadness
depleting happiness
sounds of muffled bells
like when we’re drunk

in a cursed chamber
rhymes of a traditional poet
dreary and sad

in the night
our soul rest
enters a water fountain
the moment we celebrate the farewell of peace
peace as a running stream
makes you weep since it’s
rather deep
rather us
rather apart
rather aching…

oh then we’ll have to learn how to endure
what human beings must endure
endure endure and endure
before it’s no longer possible to endure it
since we’re dead
peace! peace!
one day there shall be peace
how many will hold their breath praying
the corpses raising their voice in a hymn

until they abandon their country…
Slightly mad…

“one should all be slightly mad…”
– poetry said,
so our youth shan’t be wasted

each verse would be a schooner of beer
so you’re not entirely clear
in half hesitating steps
look back
always afraid

look back looking back
like the vernacular is forced to repeat itself
on edge
giving any poet a short temper
tight chest

poetry knows one should all be slightly mad
to write down what shouldn’t be written
it’s bigger than any gift
award or royalty

it’s usually shame
removed from a poet’s face
like a bandage full of blood removed by the nurse from a wound
the day poetry was discharged…

Good poetry is what…

what institutes a good poet
the world yearned for them
as they allowed the vernacular
to fall
like tears

the vernacular again softer
echoed mournfully
the day she entered the arena
stepped on a burning thorn bush barefoot
unblinking as they stared into the burning thorns
yellow in its dusk
ending in rebellion
shaken destruction
the thorn bush helped us to remember
possibly her, biting her tongue off

we try to hold poetry in our heart
our spirit that bit more moved
the letters are glaring yellow
rhythmically swaying
cut short
before it’s published
turning green
destroyed by a breeze

A prisoner of war…

the poet is a prisoner of war
in the vernacular

noting the increasing number of poets
the vernacular needed
to build more and more prisons

at night. the poets pasting stamps on their poems
carefully and surely putting on their helmets
ride to the post office

the stamps fading
since undefined are the colours in the dark
where a woman sat to sow back a shirt button
dropped by a poet…

her fingers
pushing the needle through a layer of undergarment
like the thoughts of poets
through paper
through the vernacular
through the borders of nations
into an anthem
like a promise
the day the poets set out for battle
returning as a prisoner
from a fragile
with words…
If there were no fear of a poet being a burden…

there would have been enough time to be sad
only the poet Vương Ngọc Minh is fearless
if a whistling rice cooker is the smile of a child
turns off like the fearless Vietnamese poet, untouched by sadness

we should be suspicious of poetry
be afraid of why we’re not afraid

a teardrop maybe a poet
fallen on land weightier than
a million shards of the heart

child, you should pick up what’s left
don’t cry
we need to persist
in this overwhelmingly despicable world where no one dares protest

ends with the slice of a blade
bleeding what’s left
of our hope

meaning there’s no hope in the consonants that dares to straighten their backs
the risky acts
the vowels twisted
and child, you’re exhausted

the words are powerless
staring at the poet’s head
bowing low
begging the government
for the privileged to dream
from their home
lying around on the floor
stare at the huge sky

the poets are scared to death
so scared they dare not say they’re scared…kkkij

Perhaps he’s too late, there’s no one left for him…

so very lonely
sometimes you turn up
shout the name of someone who’s not even there
by a dusty set of stairs to the attic
the musky smell

people have wept over a message
because of some idiot’s
cheap words

you’re standing slipping
into an abyss
belong to someone who wants to pull you from the edge

all seems to be in its right place
a metre of film on tv aZSW
a hello handshake
as you turn up during dinner time
the pain of homelessness
searching for a way home
now it’s colder outside

the coughing of those
on their last breath
in an emergency room with no lights

perhaps. a kind of loneliness
no one knows how to justify
but dive into reading
rows of news during a time of forgiveness
not mother’s day
there’s no need to question
why there’s no return of the Messiah in the 21st century
not because there are no virgins left

no worries. no worries
there are much that moves us
the world is beautiful
besides what’s slipping into hell

The truth…

we must continue to run after it
like happiness
would never abandon its game

even when the poem begins to be slowly eaten away
as metal dissolves in acid
the poet must
chase, chase
the truth, the truth…

in a chilly garden
the wind can shift
but the poet’s strength
it’s chasing the truth
even with the tribulation of secrets leaking

Otherwise, how could we
have a normal conversation with each other?

we must speak up now
nothing warrants the existence of words
exhausted by the second
tick-tocking the things no one dares to explain

the poet must rise
to the occasion in words
even as it ticks away in an eye shut in a blink

and we shall be present
yet to have forgotten our past
we must speak up now, that is
the truth is actually the truth
and fear is actually fear

like when we had abandoned each other
you alone my love, ran…

the days
April recalling
our brothers returning in long boxes
sealed tightly
we stood around staring
so Mother knows how tactlessly they had put the boxes together…

At sea floating is the word ”but”…

when we’re looking for the past:
“The land abundant, the forest gold the sea silver
The citizen heroic and frugal
Brothers and sisters helping each other…”

poetry now thoughtful of the silver sea:

the sea for the fisherman provides everything
stun guns, batons, confiscation of fishing gear
all the oil suck up, all the freshwater drained
towing the boat back to be impounded
people held hostage until we pay
ransoms for the completely empty boats

ready for another trip out at sea
with the anxiety of a wife
mounting debt
small docile children…

the sea injured like the scars on land
a deep cut in the sea as sound as a deep cut in history
severing the right to cry
those supporting the fisherman
on land
also captured

the sea coordinates also lose its focus
loses its faith
lost still with a compass
into a vast 16 words in gold
of course more precious than silver
dear sea…

you should awaken a dream
or a first glance of the world
when you could have whatever you desire
be thoughtful of the sea of your homeland
but when they say the sea over there of theirs
you must know there’s another homeland for you

like when people say to you
the sea exists still in the waves
rolling into the foot of those resorts
you’re still allowed to look
but not swim in it
because the waves are no longer yours

don’t think that you’re despicable
you still have the Sun
burning your skin
charring your hair
glaring in your eyes
since long ago through your heart blazing was the truth…
They’re tall because we’re on our knees
Mother’s heart is as vast as the Pacific Ocean…

but as Mother dropped to her knees, we could see the prayers
as Mother dropped to her knees, we could then see the value of tears
we could then hear the cries
perhaps Mother’s head is slightly higher or lower
perhaps Mother’s head is falling
her eyes closing and then not

but it is the prayer of all prayers
how could you not see this?
or have you never had a Mother?


Nó chỉ là một giấc mơ…

trong đó sự kiêu ngạo của ta lớn
tới mức trước khi ta
biết mình phạm tội

với một ngón tay
quay cuồng
sau đó xoắn vào trong mái tóc
được chải rất hoang dã

và hét lên
cho mọi người phải nghe thấy:
ta ta ta
đây đây đây
này này này…

Ta có thể có ý nghĩ…

trong một thời gian ngắn sau khi
thơ bị hãm hiếp

có thể thấy
năng lượng từ bộ não của ta
rớt ra
như hàm răng giả của một mụ phù thuỷ
mà ta cứ tưởng là Thượng Đế

ta đặt bả nằm xuống
như một con búp-bê
biết nhắm và mở mắt
& cứ reo lên như những âm thanh
của máy giặt
đang cố sức giặt đồ lót

ta không bao giờ ngủ
và đã làm tất cả những điều này
cho con mụ
nằm yên xuống
cùng thơ…

ta muốn chạy bộ quanh các tòa nhà
để đếm những viên gạch
những chiếc lốp xe cũ chất đống trước sân
tràn ra ngoài bãi chứa…

ta muốn đếm những bong bóng
trong nước bọt mùa hè màu trắng
ta muốn đếm các thiên hà
như nốt tàn nhang trên mặt của em
ngày em còn yêu ta

và khi ta theo dõi dân số thế giới
em sẽ hỏi
nó có nhiều hơn những chiếc lốp xe
hàng ngày ta vẫn đếm?

nó có nhiều hơn
những nấm mộ ta vẫn thấy trên đời?

những đứa trẻ chui ra khỏi tử cung
so với nghĩa trang nam lào đường 9?

số lượng? số lượng?
sự sống và cái chết?

đó có phải là
tất cả chúng ta cùng đứng chung trong một cái xô
múc nước lên để tắm
vừa đúng số lượng

và nếu bạn biết đếm những con số
bạn có thể đếm đến một
bạn có một đồng
và một cái bánh bạn ăn
được lấy ra trong một tỷ người
đang chết đói…
Giấc mơ tan biến…

để quăng ra ngôn ngữ
ta đã ném hết những chữ trong tầm tay của mình
ví như hoà bình và công lý
ở nơi
mặt trời chỉ biết quay cuồng và nhảy
hô to như lửa cháy

cho đến ngày
mọi thứ công bằng được thực hiện
đêm rơi xuống dưới một tàn cây
mỏng, dịu dàng
mềm và đay nghiến
như em…
Cuối cùng…

bạn chạm vào
sự vắng mặt của chúng ta
từ bao nhiêu năm trước

hình bóng bạn đã luôn luôn có
trong giấc mơ của tôi và bạn
vẫn là lúc chúng ta gặp nhau lần đầu tiên
trước khi lòng sùng kính về Tổ Quốc phải được trả lại
cho mọi người

hay là tôi để cho cuộc sống của chúng ta nằm lại với nhau
ngả ra trên giường
và sau đó đột nhiên nhận ra
là các bài thơ của chúng ta
nếu gom lại thành một cuốn sách
nó lớn hơn rất nhiều
so với những điều chúng ta từng nghĩ…
Đêm trắng…

cái gì làm ta khó khăn hơn
món quà? sự đểu cáng?
ánh sáng là mong ước của ta?
hay chính là bóng tối?

đất nước gần hay xa hơn khi đã hoà bình?
ta gần như không thấy
chỉ biết đang nổi lên trong đêm
một bầu trời màu trắng
mây như những nếp nhăn
xót xa vầng trán Mẹ

bóng tối như mối tình của một con quạ
bỏ ta và biến mất

những bài hát, những bài thơ
nhưng ta không bao giờ còn nghe hay nhìn thấy:
như cánh đồng này, bầu trời này
và cả mây bay
ngày Tổ quốc hình như không còn bình tĩnh…
Bài thánh ca không ai còn nhớ…

ta cảm thấy sự hiện diện của nó
không phải tít trên cao
mà ngay trong đêm thánh
đá sỏi lăn dưới chân mình

bài hát là âm thanh của nỗi buồn
hay niềm vui đã tắt
tiếng chuông mềm đi
như ta say rượu

trong căn phòng như ma ám
như vần điệu của các nhà thơ kiểu cũ
làm ta ủ rũ
ớn và buồn

từ trong đêm
linh hồn ta phải nghỉ ngơi một chút
trước khi bước vào trong một Đài Phun Nước
ngày chúng ta ăn mừng sự vĩnh viễn của hoà bình
hoà bình như dòng suối chảy
làm ta bật khóc
vì thẳm sâu
vì có nhau
vì mất nhau
vì nỗi đau…

ồ rồi cuối cùng chúng ta lại phải học cách chịu đựng
những gì mà con người phải chịu đựng
chịu đựng chịu đựng chịu đựng
trước khi không còn chịu đựng được nữa
vì họ đã chết

hoà bình! hoà bình!
một mai có hòa bình
bao nhiêu người cùng nín thở cầu nguyện
cùng hát trên những xác người

cho đến ngày họ bỏ Nước, ra đi…
Cơn điên nhẹ…

“mỗi người nên có một cơn điên nhẹ…”
– bài thơ nói,
để khỏi phí một đời trai trẻ…

mỗi bài thơ sẽ là một cốc bia cho bạn
dù không hoàn toàn tỉnh táo
nó nghĩa là một nửa bước chân của bạn
ngập ngừng quay lại
vì sợ hãi

quay lại quay lại
như ngôn ngữ bị lặp lại
bên bờ vực
làm bất kỳ nhà thơ nào cũng thấy tức

và thơ biết ai cũng nên có một cơn điên nhẹ
để viết những điều không thể viết
nó lớn lao hơn những thứ quà tặng
giải thưởng hay nhuận bút

nó nhiều khi là nỗi nhục
được gỡ bỏ khỏi gương mặt nhà thơ
như y tá gỡ tấm băng đầy máu ra khỏi vết thương
ngày thơ xuất viện…
Thơ hay là một cái gì đó…

các nhà thơ hay là các nhà gì đó
những người cả thế giới cứ tiếc nuối
vì hay làm ngôn ngữ rơi
như nước mắt

ngôn ngữ mềm đi thêm một lần nữa
vang lên thê lương
ngày em bước vào một hội trường
cởi giày giẫm lên những bụi gai đang cháy

mọi người nhìn đăm đắm
vào những bụi gai đang cháy vàng như hoàng hôn của chính nó
cuối cùng là sự náo động
rung chuyển và đổ vỡ
bụi gai làm ta nhớ
hình như cái lưỡi chó chết của em…

ta cố hết sức đặt thơ trong lồng ngực
có vẻ như linh hồn ta run rẩy hơn một chút
màu vàng buốt nhức
của những con chữ, những giai điệu
của ta bị cắt bỏ
trước khi nó được phát hành
thành màu xanh
và bị phá huỷ bởi một cơn gió…
Tù binh chiến tranh…

nhà thơ là những tù binh chiến tranh
của ngôn ngữ

nhưng lưu ý là số lượng nhà thơ đang tăng
nên ngôn ngữ cần
xây thêm nhiều nhà giam mới

trong đêm. nhà thơ dán những con tem lên bài thơ của mình
chầm chậm và chắc ăn khi đội mũ bảo hiểm
chạy xe ra quầy bưu phẩm

sự mờ nhạt của con tem
như màu sắc nhạt nhòa trong bóng tối
nơi có một người phụ nữ đang ngồi khâu lại chiếc cúc áo của nhà thơ
bị rơi…

ngón tay của nàng
đẩy cây kim xuyên qua lần vải lót
như ý nghĩ nhà thơ
xuyên qua trang giấy
xuyên qua ngôn ngữ
xuyên qua biên giới các quốc gia
thành bài ca
mà âm vang của nó
nghe như lời hứa
ngày nhà thơ lên đường ra trận
đánh nhau
và trở về thành một tù binh
của cuộc chiến tranh
mong manh
với chữ…
Nếu không sợ nhà thơ sẽ đổ nợ…

phải đủ thời gian mới có thể sợ và buồn
chỉ có nhà thơ Vương Ngọc Minh không biết sợ
vì nồi cơm reo sôi và nụ cười con nhỏ
sẽ tắt đi nếu nhà thơ việt nam không biết sợ và buồn

cả với thơ ta cũng phải nghi ngờ
sợ hết thảy những điều không đáng sợ

dù giọt nước mắt nhà thơ
rớt trên đất nước nặng hơn một triệu mảnh vỡ
của trái tim

em hãy nhặt lên những gì còn lại
đừng khóc
chúng ta cần tồn tại
trong một thế giới có quá nhiều sự khốn nạn mà không ai dám cãi

mọi thứ kết thúc với một lưỡi dao
cứa chảy máu những gì còn lại
hy vọng của chúng ta

là không hy vọng vào những phụ âm nào dám đứng thẳng lưng
chỉ là chơi dại
những nguyên âm phải viết uốn cong
lải nhải
ngày em kiệt sức

con chữ bất lực
nhìn vào cái đầu cúi xuống
của nhà thơ
đang van xin một giấc mơ
từ nhà nước
dù đang nằm chàng hảng giữa sàn nhà
vẫn phóng mắt nhìn canh giữ
bầu trời bao la…

những nhà thơ đang sợ chết cha
sợ đến mức không dám nói là mình đang sợ…kkkij
Có lẽ đã quá trễ, hay còn ai sẽ đến với anh…

thật là đơn độc
rồi cũng có khi bạn đến
gọi to tên một kẻ vắng nhà
lớp bụi trên cầu thang gác
ngửi một mùi khác biệt

nhiều người đã khóc vì một tin nhắn
của một thằng đần
khuyên những điều giẻ rách

chỗ bạn đứng đang tụt xuống
một hố thẳm
của kẻ vực sâu muốn cứu kẻ trên bờ

hình như mọi thứ đang bắt đầu gọn ghẽ
một thước phim trên tivi aZSW
cái bắt tay chào
khi bạn đến lúc cả nhà đang ăn tối
cái đau lòng của một kẻ đi hoang
đang kiếm lối về
vì bên ngoài trời bắt đầu lạnh

cả những tiếng ho
của những người sắp chết
trong phòng cấp cứu mất điện

có lẽ. đơn độc
người ta không còn biết phải làm gì
ngoài việc cắm đầu vào đọc
trên báo những dòng tin vào mùa ân xá
không phải lễ vu lan
đừng ai thắc mắc
sao thiên chúa không giáng sinh vào thế kỷ 21 này
không phải vì không còn trinh nữ

không có gì. không có gì
đời sống đầy ắp những thứ làm ta xúc động
thế giới vẫn tuyệt vời
trừ mọi thứ đang rơi vào địa ngục…
Sự thật…

và chúng ta luôn phải theo đuổi nó
giống như hạnh phúc
sẽ không bao giờ chịu dừng trò chơi lại

ngay cả khi câu thơ bắt đầu bị ăn mòn
như axit ăn mòn kim loại
nhà thơ cũng phải
theo đuổi, theo đuổi
sự thật, sự thật…

gió có thể di chuyển một chút
trong khu vườn rất lạnh
nhưng nhà thơ chỉ có sức mạnh
khi đi tìm sự thật
dù sợ vỡ mật

bởi không như thế làm sao chúng ta còn có thể nói
những câu chuyện bình thường với nhau…

chúng ta phải nói ngay bây giờ
vì không còn gì chắc chắn về sự tồn tại của các con chữ
đang mệt mỏi như chiếc kim giây
tích tắc những điều không ai dám giải thích

nhà thơ là sự vượt lên
của những con chữ
dù nó tích tắc hay chớp mắt nhanh như cắt

và chúng ta trở thành hiện tại
khi chưa kịp quên quá khứ (*)
chúng ta phải nói ngay bây giờ, đó là
sự thật chính là sự thật
và sự sợ hãi chính là sự sợ hãi

như khi chúng ta bỏ nhau
chỉ một mình em chạy trốn…

những ngày này
tháng 4 làm nhớ
những người anh thường trở về trong chiếc hộp dài
dán kín
bạn bè đứng nhìn
bịn rịn
để Mẹ biết người ta đã dán những chiếc hộp ấy cẩu thả như thế nào…

Có một chữ “nhưng” đang lênh đênh trên biển…

khi chúng ta tìm kiếm về quá khứ:
“rừng vàng biển bạc đất phì nhiêu
nhân dân dũng cảm và cần kiệm
các nước anh em giúp đỡ nhiều…”

và bây giờ thơ nghĩ về biển bạc:

nhưng biển mang lại cho ngư dân chúng ta tất cả
roi điện, dùi cui, tịch thu ngư cụ
hút hết dầu, đổ hết nước ngọt
dắt thuyền về giam
giữ người làm con tin cho đến khi chúng ta
chịu nộp tiền chuộc lại chiếc thuyền
trống rỗng

và sau đó lại chuẩn bị cho lần ra khơi mới
với nỗi lo thắt lòng của người vợ
với một đống nợ
và sự ngơ ngác những đứa con thơ…

biển cũng bị chấn thương như những vết thương trên mặt đất
một vết cắt thật sâu trên biển như vết cắt của lịch sử
đứt đoạn quyền được rơi nước mắt
khi những người ủng hộ ngư dân
trên bờ
cũng bị bắt

nên tọa độ trên biển cũng bị mất tập trung
như đức tin bị mất
nếu bạn có la bàn bạn vẫn bị lạc
vào mênh mông bát ngát 16 chữ
dĩ nhiên quý hơn bạc
biển ơi…

bạn hãy đánh thức một giấc mơ
hay cái nhìn thoáng qua đầu tiên của thế giới
khi bạn cứ tưởng rằng bạn có thể có bất kỳ những gì bạn muốn
bạn cứ nghĩ biển của quê hương
nhưng khi người ta nói rằng biển của phía bên kia
bạn phải hiểu mình còn một quê hương khác

nhưng người ta nói với bạn
biển vẫn còn trong những làn sóng
đang vỗ vào chân những khu resort
bạn vẫn được quyền nhìn và ngắm
chỉ không được vào tắm
vì sóng biển bây giờ cũng không phải của bạn

bạn đừng nghĩ là mình khốn nạn
vì bạn vẫn còn mặt trời
cháy nắng trên da bạn
khét nồng trên tóc bạn
chói chang trên mắt bạn
như ngày xưa chân lý chói qua tim…
Người ta lớn vì chúng ta quỳ xuống…

Lòng Mẹ bao la như biển Thái Bình…

nhưng khi Mẹ quỳ xuống, chúng ta nhận ra lời cầu nguyện
khi Mẹ quỳ xuống, chúng ta nhận ra giá trị của nước mắt
chúng ta nhận ra tiếng khóc
có thể đầu của Mẹ hơi ngước lên hoặc cúi xuống
có thể đầu Mẹ rơi
mắt Mẹ dù mở hay nhắm

nhưng đó chính là lời cầu nguyện cho những lời cầu nguyện
bạn có biết không?
hay bạn chưa bao giờ có một người Mẹ?

After words:

Những khúc rời y như tựa đề, là một chùm thơ gồm 15 bài rất hay, một hành trình đi ra vào nội tâm thật lạ mà tôi thấy thật khó diễn tả. Mỗi một bài có một bản chất riêng, mỗi lúc tôi thấy như đang sống những hàng thơ:

“ta muốn chạy bộ quanh các tòa nhà

để đếm những viên gạch

những chiếc lốp xe cũ chất đống trước sân

tràn ra ngoài bãi chứa…

ta muốn đếm những bong bóng

trong nước bọt mùa hè màu trắng

ta muốn đếm các thiên hà

như nốt tàn nhang trên mặt của em

ngày em còn yêu ta”

Hôm kia tôi giật mình thấy tôi đang đếm những hạt mưa, từng khúc gỗ hàng rào. Đời sống theo nghệ thuật. Đó không phải là ý nghĩa của văn chương sao?

Người ta hỏi tôi hoài, tại sao dịch nhiều vậy, để làm gì? Trả lời của tôi, tại sao lại không? Tôi xin hỏi bạn, bạn có biết yêu bao giờ chưa, có bao giờ nếm được vị đam mê? Như khi một mảnh chocolate béo ngậy đang tan trong miệng bạn cùng với một hớp cà phê đen đắng; hay như khi cắn vào trái táo xanh đầu mùa giòn chảy trên môi chua rồi từ từ ngọt lịm. Không có cách nào mua được tình yêu và sự đam mê, chỉ có cho đi. Đơn giản vậy thôi.


A continuous 15 verses of fantastic poetry, I find it oddly difficult to put it into words the emotional journey dipping in and out of the translations over two years. Each poem has its own persona, I’m oddly living some of these moments:

“I want to jog around the buildings

counting every single brick

discarded old tires piled up in its front yard

spilling into the pavement…

I want to count the shadows

in the white froths of summer

I want to count the galaxies

like freckles on her face

when she loves me still”

I find myself counting raindrops, picket fences, and the number of timber panes. Life imitating art. Is it not what literature is all about?

I’m asked over and over again, why do I translate so many? My answer to you is, why not? Let me ask you, have you ever loved, are you ever passionate about anything? Like eating a piece of creamy dark chocolate with a shot of espresso; Sink your teeth into a first season granny smith, its juice running down the sides of the mouth, and the tartness gives you a shock before that delightful sweetness at the end. Love and passion can not be bought, it can only be given away. It’s that simple.


July 26th, 2020

Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.


An epic poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Art: Đinh Trường Chinh
[5th revision; 2019-2022]

a bird in folklore


The best way to get her to love you is to turn off the headlights, and head straight for the darkness…

she will render in your ear
a song of white clouds and snow

your body will be like the mist
autumn shall be within you
your hands will be a bit cold
since you’re going to turn into winter

the best way to fall in love
it’s as simple as drinking a glass of peppermint water
a nip of a strong spirit
don’t worry about how drunk you’ll get
don’t dwell on the bitterness beyond it

don’t over analyse
as though there’ll be an impending war…

She wants a red dress…

she wants a red dress
she wants it to be light and soft
hugs her skin
to the point
someone will shed
a tear…

she wants a second red dress
emblazoned with a star
in a yellow frightful of everything

she selects a dress from the rack
the way she would parts of her body
to be born again in the world
in tears
in love

she would wear it like the mist

her dress will be shimmering
so he had to tread lightly
as he would in a dream

it will be the most glorious of adornment
she will wear
to her death

Not just a red dress, she wants to put on a pair red shoes

she steps into the autumn garden
as though something was burning
she runs barefoot on the green grass

death is everything that is lost
lost also is autumn
and it’s again spring

something is burning
a plane ticket maybe
taking her from the garden
so she may have to allow
more tears
running barefoot
pains her

now she’s scared of running barefoot
she wears red shoes
as far as he could remember
she would run like the wind

Then she would wash her red dress, hang it up…

and it would seem as though
the Sun
couldn’t catch a glimpse
of the lining of her dress…

Not only her dress but also her shoes…

her shoes

he has seen
her shoes
just there sitting
the Sad Hymn
about why The Lord claimed we’re blameless?

not just her dress
but sometimes she has to put up with
the ill fitted shoes

as though all eyes
were on her…

A poem or merely a rope…

at the finish, why do lovers always end up
as breathless as swimmers
racing against each other?

it ended? Could love not be an ocean
full of giddy dizzy waves

not so debilitating
that my love you think it’s like death
and we’ll end up believing that
love is like a length rope rolled up
not just the last twist of the rope
not just the times our hands were tied
not just the times we were flying
love to then
together fall…

and amidst all that
the poem is as long as a rope
that could be used to hang
the two of us…

When we say goodbye, do we walk away slowly, or make a run for it…

so romantic is the falling rain
soft and squishy between your toes
inside one of your shoes

how could you possibly believe
we wouldn’t get wet?

even if you didn’t want to
all you need to do is lookup
see up there
the ceiling fan
spinning at maximum speed

but don’t stir
the ice in the coffee
the eyesore at the literary club

the slight frown on your face
the way you light your cigarette
how you now detest the smell of smoke
including the burning smell of logs
in the fire

since winter is no more
in the mountain borough
no more
steaming hot body

When she won’t stay, people will talk…

when she won’t stay, people will talk
all those poems about her
her eyes, her hands
tightly holding on

to after precedes to rip your heart apart
take pieces of herself
and you
with her…

Because you can’t make up your mind…

you want blood
because for all you know
there’s nothing left to do
but to be

You don’t remember her weeping like the rain…

in the middle of the Northern winter gale she’s up late
her throat was sore and her voice raspy
like a bone was stuck in her throat

she called you, it was a long talk
her voice husky, ghostlike

tonight, someone rang about your heart
they found it at her place
she was gone and your fervour
destroyed heart
was still there

you know pain bleeds poetry
like the alcoholic myths
you’re jealous of how she lies with the sea, the sand
and everyone else

when poetry is an image of her
beauty is a razor blade
caught in your throat

you don’t need to wait for the Northern winter wind
your voice is always raspy

by the desperate smell of moss and pines
behind the house
you’re singing
as though each syllable is dripping with blood

your guardian angel cares for you always
berating you with bullets
even when you’re miserable
and despicable

The poem…

how may it truly explain separation
a fateful journey?
red flag, red skirt
red banners
how will you ever be able to find her
get to know her more than she knows herself?

as though you have lots of money

in an afternoon in July
it is cold, windy and raining
but all you can smell is sewage
you’re sitting
on a cold rock
the autumn
and unappealing…

Then just like that

it was all unbelievable to her
her sad eyes
her hands was up in the air
she walked out of your life

the poems
in a single moment lost its weight
fuzzy in the morning light
in a sub-basement where she used to sit and sipped her cocktails

not because she didn’t understand
as we leaned in, licked her fingers
bit her shoulders gently
she screamed

not because she didn’t understand
the poems once upon a time had its moment in the limelight
now fiddling with a happiness
that’s no more
than darkness

the light behind the butterfly wings
as fragile as a dot out in the ocean
the moment the enemy showed itself

as she slowly died in her sleep
the poem will be the entity
doing the autopsy

A bird in folklore…

flies to survive
out of thin air
whispers for wings…

these whispers for wings knew how to fly
before they fall
she is perhaps the same

she is flying
and you feel
the sky is now as low
as the autumn
not room enough
for the leaves to fly…

There’s no need for you to be afraid anymore

you could continue to fly around
in your room
like a mosquito
sucking blood
save us
from Malaria

people say
saving corpses
you need not fly
the entire night

now just simply save
her thoughts and the poets
raining down just outside your window

as the poets’ eyes are blinded by
a gift from the emperor
a long cloak which is always regally sweeping across the floor…

The end

how amusing is fame
it has brought you nothing
but smallness, fear, and shame

the man gave you
a cage
and all you see is a young woman

she walks from your bed to the pool
she’s giggling with you

she jumps excitedly in the pool
and the waves
swept across her body
into her red underwear

thus is the etymology
even when it’s not worthy of trust
you see a man’s hand
always on a tiger’s head

his thinning hair and whiskers
entertaining you
as the young woman splashes in the pool
got wet

when the waves spill over the brim of the pool
touching you
like a finger

you see a tiger suddenly by your side
even before
you manage to pick up your phone
to send a message, take a picture
to print another
tiger out of paper…


Một cách tốt nhất để được nàng yêu, là tắt đèn pha và lái xe vào bóng tối…

nàng sẽ hát vào tai bạn
bài hát về đám mây và tuyết trắng

sau đó bạn sẽ thấy cơ thể của mình như sương mù
mùa thu đang ở trong bạn
bàn tay của bạn hơi lạnh
vì bạn sắp hóa thành mùa đông

một cách tốt để rơi vào tình yêu
nhiều khi chỉ là uống một ly bạc hà mát lạnh
một ly rượu mạnh
nếu có say bạn cũng đừng quá lo lắng
khi thức dậy cũng đừng quá cay đắng

bạn cũng đừng suy nghĩ quá nhiều
như sắp có chiến tranh…

Em muốn một chiếc váy màu đỏ…

em muốn một chiếc váy màu đỏ
em muốn nó mỏng manh
em muốn nó ôm thật chật
cho đến khi một giọt nước mắt
của người nào đó

em muốn một chiếc váy khác cũng màu đỏ
ngôi sao vàng như một nỗi sợ hãi
về bất cứ điều gì

khi em lựa chiếc váy từ các móc áo
như đang lựa chọn một cơ thể
sẽ mang em vào thế giới này
cùng với tình yêu của em và tiếng khóc

em sẽ mặc nó
như xương
như da
như lông
như tóc…

chiếc váy của em sẽ lây lan như ánh sáng
chàng hãy bước nhẹ nhàng
trên giấc mơ

và đó cũng là bộ trang phục đẹp nhất
em sẽ mặc
khi xuống mồ…

Không chỉ váy đỏ, em đang mang đôi giày màu đỏ…

mùa thu em bước ra khỏi khu vườn
như một cái gì đang bốc cháy
em phải chạy
chân trần trên cỏ màu xanh

rằng cái chết chỉ là những gì chúng ta mất đi
khi mùa thu cũng mất
bây giờ là mùa xuân

vẫn còn một cái gì đang cháy
có lẽ là chiếc vé máy bay
sẽ mang em ra khỏi khu vườn
sau đó có thể em còn phải làm rơi
những giọt nước mắt
vì chạy chân trần
em đau…

nên bây giờ em sợ chạy chân trần
em đang mang đôi giày màu đỏ
chàng nhớ không
cơn gió…

Sau đó em giặt chiếc váy đỏ, và phơi…

hình như mặt trời
đã không kịp nhìn thấy
lần vải lót chiếc váy
của em…

Không phải chỉ là váy áo và giày dép…

giày dép, đó là bí mật riêng tư
như những lá thư
của em

chàng có thấy
những đôi giày
vẫn mang dưới chân em
khi em ngồi hát
bài Phúc m Buồn
và không hiểu tại sao Thiên Chúa nói chúng ta vô tội?

không phải chỉ váy áo
mà nhiều khi em phải chịu đựng
một đôi giày chật

như ánh mắt
mọi người…

Bài thơ hay chỉ là một sợi dây thừng…

sao đến lúc kết thúc, những người yêu nhau
sẽ kiệt sức như hai vận động viên
bơi lội?

nó đã kết thúc? Tình yêu không thể là
một đại dương với những cơn chóng mặt của sóng

không chỉ kiệt sức
mà em nghĩ nó giống như cái chết
và chúng ta sẽ nghĩ về tình yêu
giống như chiều dài của một cuộn dây
mà vòng xoắn cuối cùng
không chỉ là những lần trói tay
không chỉ là những lần chúng ta bay
và cùng rơi xuống…

mà ở giữa đã có
một bài thơ dài như sợi dây thừng
vẫn dùng treo cổ
hai chúng ta…

Chúng ta sẽ đi bộ chậm rãi, hay bỏ chạy lúc chia tay…

mưa đã rơi một cách lãng mạn
ướt mềm các ngón chân của bạn
trong một chiếc giày

làm thế nào bạn nghĩ cơ thể của chúng ta
không ướt?

khi bạn không muốn
bạn chỉ việc ngửa
nhìn chiếc quạt trần
đang quay hết sức

như bạn từng xoay
những viên đá tan trong ly cà phê
quán văn cay mắt

bạn chỉ hơi nhăn mặt
khi mình châm điếu thuốc
bây giờ bạn ghét mùi khói
cả những que củi
trong lò sưởi

vì mùa đông
phố núi đã không
hơi người
bốc khói…
Khi nàng không ở lại với bạn, chắc sẽ có người thầm hỏi…

sao nàng không ở lại với bạn, có người thầm hỏi
những bài thơ của nàng
hai mắt và bàn tay của nàng
giữ chặt lấy bạn

và sau đó nàng xé trái tim bạn
lấy cả phần nàng
và phần của bạn
mang đi…

Chỉ là bạn còn ngần ngại…

bạn muốn giết
nhưng tất cả những gì bạn biết
là chỉ còn
có thể
thêm lần nữa…

Bạn không nhớ nàng đã khóc như mưa…

nàng luôn dậy muộn vào mùa gió chướng
giọng nói của nàng với những cơn đau
như bị hóc xương

nàng gọi cho bạn một cuộc điện thoại
dài và khàn như một bóng ma…

tối nay một người lạ gọi đến nói rằng trái tim của bạn
đã tìm thấy trong căn hộ của nàng
nàng bỏ đi khi trái tim bạn vẫn còn ở đó
và đã bị nỗi nhớ
phá hủy

bạn biết bài thơ chảy ra từ nỗi đau
giống như huyền thoại về rượu
bạn ghen tị với cách nàng đang nằm với biển và cát
hay một người khác

và khi bài thơ chính là hình ảnh của nàng
thì vẻ đẹp chỉ như một lưỡi dao cạo
mắc kẹt trong cổ họng bạn

bạn không cần chờ đến mùa gió chướng như nàng
giọng bạn vẫn khàn

sự tuyệt vọng của mùi rêu và cây thông
phía sau nhà
bạn hát
như thể mỗi âm tiết có vị máu

bạn biết thiên thần của bạn luôn luôn yêu bạn
luôn luôn nã đạn
cả những lúc bạn khốn nạn
và nát tan…

Bài thơ…

làm thế nào có thể kể về sự chia ly
dù bạn đang ngồi trên chuyến xe định mệnh?
cờ đỏ và váy đỏ
những băng-rôn màu đỏ
làm sao bạn có thể biết về nàng
nhiều hơn những gì nàng biết?

cứ giả sử như bạn có rất nhiều tiền

một buổi chiều tháng bảy
mưa bay và lạnh
nhưng bạn chỉ thấy giống như mùi cống rãnh
khi bạn đang ngồi
trên một phiến đá lạnh
mà mùa thu
và sự ẩm ướt
đã không còn quyến rũ…
Chỉ là sau này…

nàng mới không tin những gì nàng đã từng nhìn thấy
mắt nàng buồn
và nàng bỏ đi với hai tay
vung vẩy

những bài thơ đã mất hết
sức nặng của nó
trong ánh sáng mờ
của một tầng hầm nàng ngồi uống rượu

không phải nàng không hiểu
khi ta cúi xuống liếm lên những ngón tay nàng
cắn nhẹ vào vai nàng
nàng la toáng lên

không phải nàng không hiểu
nên những bài thơ một thời
giờ chỉ còn đùa giỡn với những niềm vui
không còn
và bóng tối…

ánh sáng đã rơi xuống phía sau cánh bướm
mỏng như như một dấu chấm trên biển
mà từ đó kẻ thù xuất hiện…

khi nàng chết dần mòn trong giấc ngủ
thơ sẽ là
người khám nghiệm tử thi…
Cổ tích về một loài chim…

sống bằng những lần bay
hai cánh whisper sinh ra từ không khí…

chúng biết bay trước khi rơi
có lẽ nàng cũng vậy

nàng bay
và bạn cảm thấy
bầu trời
bây giờ thấp tới mức
mùa thu
không đủ chỗ để lá bay…
Chắc là bạn không cần phải sợ nữa…

bạn cứ bay xung quanh
giống như một con muỗi
đang uống máu
để cứu tất cả chúng ta
khỏi căn bệnh sốt rét

có người thì thầm
để giải cứu các xác chết
bạn không cần
bay cả đêm như vậy

bây giờ
bạn hãy cứu lấy bộ não của nàng và các nhà thơ
đang rơi ngoài cửa…

vì nhà thơ đang nhắm mắt lại
lấy áo choàng vua ban
quét nhà thêm lần nữa…

thật lố bịch khi những gì nổi tiếng
chỉ có thể mang lại cho bạn
sự nhỏ bé, sợ hãi

người đàn ông mang đến cho bạn
một cái lồng
bạn nhìn thấy một cô gái

cô bước ra khỏi giường và đi xuống
hồ bơi, cười khúc khích với bạn

đôi khi cô nhảy
vào hồ bơi và sóng
tràn lên cơ thể cô đang mặc đồ lót
cũng màu đỏ

đó là quy tắc
dù không phải lúc nào cũng đáng tin cậy
bạn thấy người đàn ông luôn luôn đặt tay
lên đầu một con hổ

râu & mái tóc thưa của ông ta
làm bạn thích xem
khi cô gái vẫy vùng trong hồ
và ướt

và khi sóng tràn qua mép hồ
chạm vào bạn
như một ngón tay

bạn cứ tưởng tượng có một con hổ bên cạnh
thậm chí trước khi bạn
kịp cầm lấy chiếc điện thoại
để nhắn tin hay chụp hình
rồi in ra
thêm một con hổ giấy…

Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.


An epic poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Art: LVT by Nguyễn Thị Phương Trâm
[5th revision; 2019-2022]

a poem disappeared into a hole


a poem
in a hole, where
a soul
fell through

left behind a serpent
in Eden
with her
soft and

A poem labelled as: a poem
it’s aimlessly

it’s tone
the colours of the clouds and the breeze
birds flying

in your eyes
grains of dust

sometimes anything
to do with the poem
helps us to forget

happened upon the poem:

it’s a cold Christmas day
buying a box of matches
from a little girl
plus a book of poetry
full of anxieties

on the back cover
the portrait + biography of a poet
shrivelled up bent out of shape
it’s a time when people wanted more
or nothing at all

we stare at the grinning letters
they’re like fleas jumping
competing with each other to leave
the poet’s face all warped and out of shape
a face no one wants

The poet summoned the editor
at the start of the poem

he then summoned his knees
he kneeled in the dark
as he greeted the king

we summoned each other as we would a taxi
send away the bulky products past their expiry dates
as we would a friend

you shove him in the taxi
with your final goodbyes
just before he closed his eyes
and as he closed his eyes he was no longer a person

nothing creepy-crawly or scary at all

then you would place the poem down
without much thought dig up the dirt
buried it in bitter silence
in peace

The Achilles heel of a poet
should be a giant moon
as big as the earth
dangling without a hook
staying put

the Achilles heel of a poet
should be grasshoppers under rubber wheels
bamboo pikes at a cannon’s throat

the Achilles heel of a poet
should be a windmill
spinning not slowly or not at all
The autumn, Mother passed away.

when Mother was alive
Mother detest the blind leading the blind
without a mind
wagging its tail

Please don’t knock on my door
you’re not welcome
there are plenty of “eyes like bullets” in the world
my rudeness is nothing new

please don’t knock on my poem
it’s deaf
dumb to the cries
it’s by a monster’s side
baring its fangs
biting off the cap of a beer bottle

stay away from my daughter
enough is enough
my poetry’s tossed across this life
a mere point of my sanctified sanity

Sir, you were blocked
your computer hit a firewall
your Mother cried

you had the one pen
and a box of coloured pencils
to note and draw the wall
the fencing
from the foot
to the top of a hill

vaguely a brown horse
sir, your horse was oddly still
it’s neck stretching, overreaching

they were also searching
what were they looking for was different
to you, sir

what were they looking for?

over on the other side
your Mother was still there
the person who will help you climb the wall
like when you were a child learning how to walk
your anxious Mother was hurt
each time you fell

In a dark forest
poetry’s wandering heart was stolen

Poetry’s aspiration
struggling suspicions

not surprising
since we know in the dark the horses
they chew on grass
they wait
they breath

our spirit, a stallion
rearing in a winter valley
the surprised smell of flowering shrubs

the realisation of melting snow
our eyesight set on the summit
ready for the arrival of a red blooming spring

Don’t write

sad poetry, and yearn for its light
like the absence of summer
you’re like the shadow of a room
presently close

don’t write

poetry learning how to die
like it could
we shall learn to die as we would once
wish it

though poetry cares for you, you should still to God pray
this sad Christmas

did you know, to hear the words: I love you
poetry must leave you for somewhere far
so its may bounce back
more clearer

don’t write. poetry’s afraid you won’t remember
what you just heard
as you would in haste jot down the love of country
onto a T-shirt like the one
everyone is wearing this morning

don’t write. the forbearing words
as though your voice is spreading widely
on a wall of fire. Your lips
a kiss, a smile

don’t hate
and don’t write
the things everyone already knows
poetry dearest…

Poetry thinks perhaps The-Winning-Side
the war is missing the point
an emphasis of revenge

unrecallable for how many years

the inability to hold on to nothing at all
except for an embalmed farmer
on a stolen field

a field of soft new grass
a bed
where we were born
Mother’s pain
no one thought of the whiteness of clouds
sheets of papers now
upon a future where we must note
what so

what happened in the last few days of April
in a field full of weed
buds of suspicion
the blossoming of blood and bloom

There’s an express letter
but poetry has to pick it up from the post-office

Dear sir
there’s mosquito squashed between the pages of your poetry
a bloodstain
the white blood cells ended up in the nail of my index finger
as I flipped the pages

the damaged red blood cells seeped
from the blood vessels

sir, your aorta is narrow
riddled with varicose veins
hence the brown discolouration in your blood

perhaps I’m wrong
but the heart is but a simple pump
The Creator have designed it as a pump
to pump blood to the muscles, skin, bones, cartilage

hence, sir, your hesitation
approaching pain without training
how could you possibly bear the pain

for example:
“here, you shouldn’t have
little concern for the invaders
the government knows how to be sad
hence sadness
do not rightly belong to the government
rightly it should be like water off a duck’s back
you could relax, ease your stress with the use of words
which rhythms with cunt
don’t use the poem to exploit
make noise
and think it’s great”.

please, spare me
I did what I could in sending you this letter
I did wave hither
my pitiful hand

did you not foreseen it sir, what we’re capable of
they’ve allowed người-buôn-gió, a blogger sleeping on a deck chair
with a mosquito between the pages of your poetry sir

it won’t be long
before we disappear
into all the afternoons

Can you recall sir? The diminishing of the light
like the overflowing Sông Tranh Dam
a catastrophe for all of us

after the window is fitted with brown glass
like amber resin
it is our fighting spirit
waiting for you sir, to appear

about all the trips
to all the ruins
Hoi An or My Son

while I’m still lying on the deck chair
after a night wasted
except for the letter I’m writing to you here, sir.

At midnight in poetry’s tiny town
the mourning cloth of death wrapped itself around poetry
like waves crashing upon waves
the shoreline silent
fluffy with white froth

poetry could barely sleep
at the warm spine of the hill
poetry’s awake
waiting for poetry’s king
who was about to walk through the door

poetry believes the king
must act when the world is sick
poetry watched the wide-eye farmers
as they left their homes
in their swollen callus hands was nothing
but bitterness and uncontrollable pain

poetry’s heartbroken
poetry’s aware of those in white
in mourning

poetry’s useless
and tears

It doesn’t matter who reads the poem
when it’s good, poetry is full of suspicion
when it’s bad, poetry ends up in division

but the poem would never
spill blood
with whomever

poetry desire
even the allure of the enemy

Poetry has lived an entire life
as though poetry is poetry’s wife
saved whatever she could

but now poetry has the role of a husband
poetry only need a lean suitcase

there’s no place on earth
poetry hasn’t been
they had to decode poetry
like Thị Nghè fuel depot long ago exploded in a massive fire

don’t think the enormity of size
could ever deter poetry
poetry dislike
the idea of upsetting anyone

hopefully, you’ll understand
weighing anything is not a demand
but silence is poetry’s true strength

Think of poetry
as nothingness & uselessness

as the whiteness of clouds
one sees nothing

can only promise one thing
like when the earth is forgotten when the clouds are missing
or the gardens are forgotten when picture books misses
the lightly coloured lawns
misses the winter
& the wind

one could lay the poem on the lawn
and immediately feel
a balance between consciousness and dream

until one knows nothing anymore
like the wandering darkness
the sweetness of the night
at a point it’s barely remembered
let alone forget

the poem
us to forget

like she did
last night

Shattered is the poem’s window
poetry’s like a snail climbing
crawling up the glass pane

poetry’s ears bubbling
bubbles dripping
from poetry’s nose sighing

nothing touches poetry’s hands
dissolving as though
there were ever hands

the poem breaks in half
after a few attacks
in the old days more than half of poetry older brother’s regiment died

half the poem died
in sacrifice
half ran and hide
on the bubbles of sniffling nostrils, the luck
the fate of slaves

Devastating right, poetry?

White on white paper
concealment on concealment

the hidden language
made poetry’s beliefs obsolete
useless like used paper napkins

poetry cried
it’s just a poem
Why are people so bitter?

the unsent messages, how many jabs were there
in the air

the podiums have lost all their idols
humanity losing its home
the vernacular losing its innocence
poetry losing
the sniffling memories of beggary
that’s normal (right)

poetry left with nothing
at the end of an exhausting life
gloriously repents
in a thirty-page verse of great intent
the fame hopefully in the end
the mere association

just like that
who’s the bigger hypocrite
than poetry?

searching for what again
a displaced ego?

two pieces of the sidewalk are all poetry need
eternally composed
in an age-old presence

what’s sacred to poetry
like the ancestral altar
the distinguished spirits

poetry deals
with everything

a roly-poly toy
never falling

poetry is so greedy


thơ đã
biến mất
trong một cái lỗ, nơi
linh hồn đang
chui vào trong đó

và để lại một con rắn
trong vườn địa đàng
cùng với nàng
mịn màng
lắc lư
sấm sét…

Một bài thơ chỉ đặt tên là: bài thơ
nên nó buồn
và trống rỗng

nó có tông màu
của mây và gió
mát mẻ và chim
bay và tìm xuống

nó làm
đôi mắt của bạn
như hai hạt bụi
lọt vào mê sảng

đôi khi
tất cả mọi thứ
của bài thơ
dường như
làm chúng ta không nhớ…

và tình cờ
bạn nhặt được bài thơ:

đó là Noel lạnh giá
chúng ta lấy hộp diêm
từ cô bé bán diêm
và tập thơ
tá hỏa…

ở bìa sau
ảnh chân dung + tiểu sử nhà thơ
đang cháy quăn & méo mó
ôi cái thời ai cũng muốn có
hơn không

chúng ta nhìn nụ cười của chữ
nó như các con bọ chét
thi nhau nhảy ra khỏi
gương mặt méo mó
như không mà muốn có
của nhà thơ…

Nhà thơ gọi tên nhà biên tập
khi bắt đầu bài thơ

và sau đó gọi hai đầu gối
quỳ trong bóng tối
chào một ông vừa mới
đi qua

chúng ta vẫn gọi nhau hàng ngày như gọi chuyến taxi
chở những món hàng
cồng kềnh quá hạn
ví như một người bạn

khi bạn đẩy anh ta lên
và nói lời tạm biệt
trước khi anh ta có thể nhắm mắt lại
và không bao giờ chúng ta còn thấy
một con người

thậm chí cũng không phải là một con sâu

sau đó chúng ta đặt bài thơ xuống
với một cái xẻng
lấp lại và im lặng
cay đắng và an lành…

Tử huyệt của nhà thơ
phải là mặt trăng khổng lồ
to gần bằng trái đất
treo lên nơi không có một chiếc móc
vẫn không rơi

tử huyệt của nhà thơ
phải là châu chấu dưới bánh xe
cây chông tre bên họng pháo

tử huyệt của nhà thơ
phải là chiếc cối xay gió
không phải quay chậm hay bất động
chờ thời


mùa thu, Mẹ mất.

ngày Mẹ còn
Mẹ ghét kẻ gió chiều nào che chiều đó
chờ gió
vẫy đuôi…

Đừng gõ cửa phòng tôi
tôi sẽ không mở ra cho bạn
thế giới chỉ là những “đôi mắt mang hình viên đạn”
đừng trách tôi khốn nạn

đừng gõ vào bài thơ của tôi
nó bị điếc
không nghe tiếng khóc
nó đang cùng với con quái vật
nhe răng và cắn
bật cả nút chai bia

cũng đừng chạm vào con gái của tôi
tôi đã sợ rồi
tôi đã vứt tất cả những bài thơ trên đời
vì sự bình an của nó

Anh đã bị chặn
máy tính của anh vấp phải một hàng rào
Mẹ khóc

anh chỉ có cây bút
và một hộp màu
để viết và vẽ về hàng rào
đang vây
từ chân đồi
lên đến đỉnh

môt bóng ngựa màu nâu
của anh không di chuyển
nhưng nó đang nghểnh cổ lên
tìm kiếm

và họ cũng tìm kiếm
nhưng tìm kiếm những cái khác

họ đang tìm kiếm những gì?

ở phía bên kia
vẫn là Mẹ
người sẽ dắt anh leo qua khỏi hàng rào
như ngày xưa tập đi
Mẹ xuýt xoa
khi anh ngã

Thơ bị lấy mất trái tim
khi lang thang trong rừng tối…

ước mơ của thơ
là vật lộn với sự nghi ngờ

không có gì ngạc nhiên
chúng ta biết những con ngựa trong bóng tối
vẫn gặm cỏ, như chúng ta
vẫn đợi chờ
và thở…

tinh thần của chúng ta như một con ngựa
đang lồng lên trong thung lũng mùa đông
đột nhiên có mùi hoa

và nhận ra tuyết đang tan chảy
tầm nhìn chúng ta phóng ra tít trên đỉnh núi
để biết mùa xuân hoa cỏ đã bắt đầu…

Đừng viết…

thơ buồn, và muốn ánh sáng của nó
như sự vắng mặt của mùa hè
bạn cũng như bóng tối của căn phòng
đang đóng cửa

đừng viết
thơ đang học cách chết
như nó có thể
chúng ta sẽ học cách chết
như chúng ta từng mong như thế

nếu thơ yêu bạn? hãy cầu xin Chúa
trong Giáng Sinh buồn 2012

bạn có biết, để được nghe câu nói: em yêu anh
thơ phải bỏ bạn đi thật xa
để âm thanh vọng về
thật rõ

đừng viết. thơ sợ bạn không còn nhớ
âm thanh bạn vừa mới vội nghe
như bạn vẫn viết vội lòng yêu nước
lên chiếc áo thun
sáng nay mọi người vẫn mặc

đừng viết. những lời nhẹ nhàng
có vẻ như giọng nói của bạn đang lan rộng
trên tường lửa. đôi môi của bạn
như một lần hôn, như một nhoẻn cười…

đừng ghét
và đừng viết
những điều bạn không biết
thơ ơi…

Thơ nghĩ có thể Bên-Thắng-Cuộc
cho rằng khi một cuộc chiến tranh bị mất
điều mà tất
phải nhớ
là trả thù

tù bao nhiêu năm
không nhớ

sau đó tất cả những gì chúng ta có thể giữ
chỉ là một người nông dân được ướp lạnh
nằm ngủ
trên cánh đồng bị thu hồi

trong bãi cỏ xanh mềm mại
như chiếc giường
lúc chúng ta được sinh ra
cùng với nỗi đau của Mẹ
không ai nghĩ
màu trắng của đám mây sẽ là những tờ giấy, sau này
chúng ta sẽ phải viết
cái gì
lên đó

những câu chuyện về ngày cuối tháng Tư
trên mảnh ruộng cỏ dại lây lan
mầm nghi ngờ rắc bay trong gió
nở ra máu
và hoa

Có một lá thư chuyển phát nhanh
nhưng thơ phải ra nhận từ bưu điện

thưa anh
có một con muỗi bẹp dí giữa các trang thơ của anh
một vệt máu
những bạch cầu còn sót lại dưới ngón tay trỏ của tôi
khi lật qua những trang sách

các hồng cầu bị hỏng vì đã thoát
ra ngoài mạch máu

động mạch chủ của anh bị hẹp
các tĩnh mạch giãn rộng
nên máu có màu nâu

có thể tôi sai
khi đơn giản nghĩ trái tim là một cái bơm
Thượng Đế vẫn dùng cho cho chúng ta bơm máu
đến thịt, da, xương, sụn

vì thế anh rất ngập ngừng
khi chạm vào nỗi đau chưa được hướng dẫn
đúng cách để đau

ví dụ:
“ở đây, bạn không được
quan tâm đến bọn xâm lược
nhà nước đã biết cách buồn
nên tất cả nỗi buồn
không phải của nhà nước
phải là nước
đổ lá môn
bạn có thể lợi dụng xả stress bằng cách gieo vần lồn
nhưng đừng lợi dụng làm ồn
trong một bài thơ
thế là hoàn hảo”

tha thứ cho tôi
tôi đã cố gắng gửi lá thư này cho anh
tôi đã vẫy
tay mong manh

anh có thấy những gì chúng tôi có thể làm
và họ đã cho người-buôn-gió ngủ trên ghế bố
với những con muỗi giữa hai trang thơ của anh

chẳng bao lâu
chúng tôi sẽ biến mất
vào các buổi trưa

anh nhớ không? sự mờ xuống của ánh sáng
như sự cố tràn đập Sông Tranh
làm chúng ta mắc nạn

sau cửa sổ lắp kính màu nâu
như hổ phách
nó là tinh thần của tôi
đang chờ đợi anh có thể xuất hiện

hãy suy nghĩ
về những chuyến du lịch
đến những phế tích
Hội An hay Mỹ Sơn

khi tôi vẫn nằm trên ghế bố
sau một đêm lãng phí
và bí
không biết làm gì
ngoài viết lá thư này gửi đến cho anh.

Lúc nửa đêm trong thị trấn nhỏ của thơ
khi cái chết và khăn tang cứ quấn vào thơ
một vành trắng như sóng xô
vào bờ
im lặng

thơ không thể ngủ yên trên sườn đồi ấm nóng
của mình
thơ thao thức
và hít thở
chờ vua của thơ
đến giờ
sắp đi qua cửa

thơ nghĩ rằng ông vua
phải làm một cái gì khi thế giới đang bị bệnh
thơ nhìn ánh mắt người nông dân mở to
khi rời bỏ quê hương
trong tay nải chỉ còn cay đắng, điên rồ và đau đớn

nó phá vỡ trái tim của thơ
khi thơ biết rằng những người đang đi bộ
phía sau màu tang trắng

họ ghét
cả nụ cười
cả nước mắt
vô ích của thơ

Bất kỳ ai khi đọc một bài thơ
khi hay, thơ chìm vào nghi ngờ
và khi dở, thơ chìm vào tranh cãi

nhưng thơ
không bao giờ đổ máu
khi gặp ai

thơ buồn ngủ
và quyến rũ
cả kẻ thù

Thơ đã sống một cuộc sống
như thơ là vợ của thơ
gói ghém tất cả những gì mình có

nhưng bây giờ thơ là một ông chồng
thơ chỉ cần một va-li mỏng

không có nơi nào trên trái đất
mà thơ chưa đi
người ta phải giải nén thơ
như kho xăng Thị Nghè ngày xưa bùng lên đám lửa

đừng tưởng cồng kềnh
là thơ sợ
thơ không nỡ
làm bạn mất vui

hy vọng bạn biết
không phải cân nặng
mà im lặng
chính là sức nặng
của thơ

Bạn cứ nghĩ về thơ
như một sự trống rỗng & vô ích

như màu trắng của đám mây
ta nhìn và không thấy gì ở đấy

sự trống rỗng
chỉ có thể hứa hẹn điều duy nhất
như trái đất bị lãng quên khi thiếu những đám mây
cuốn truyện tranh làm khu vườn bị lãng quên khi thiếu
những đám cỏ nhạt màu
thiếu cả mùa đông
& gió

ta thử đặt bài thơ nằm xuống cỏ
ngay lập tức cảm thấy
một sự cân bằng giữa thức và mơ

một lần nữa ta lại không biết gì. Bóng tối
của lang thang
bóng tối của ngọt ngào
bóng tối cũng đến lúc
nhơ nhớ và quên

đôi khi
tất cả mọi thứ
của bài thơ
là dường như
chúng ta không còn nhớ

như em
vừa mới tối qua

Cửa sổ của bài thơ bị vỡ
thơ giống như con ốc sên
đang bò trên kính

hai tai thơ râm ran
các bong bóng
chảy ra từ mũi của thơ
nghe như tiếng thở dài

không có gì chạm vào tay thơ
nghe tan ra như bàn tay
không còn nữa

bài thơ vỡ
làm đôi
sau vài loạt pháo kích đầu tiên
ngày xưa trung đoàn của anh trai thơ đã chết quá nửa

một nửa bài thơ đã chết
vì sự cống hiến
một nửa bỏ trốn
trên những bóng bóng ở hai lỗ mũi sụt sùi may mắn
của một thân phận nô lệ

dã man không, thơ?

Màu trắng trên giấy trắng
bí ẩn trên bí ẩn

những ẩn ngữ
bỏ mặc ý nghĩ của thơ
như chiếc khăn giấy chùi mép xong không còn sử dụng

thơ khóc
chỉ là bài thơ thôi
sao người cứ đắng cay như vậy?

thông điệp không bao giờ còn gởi đi
thơ chém bao nhiêu nhát dao vào gió

ngôi đền mất hết bức tượng
con người đánh mất quê hương
ngôn ngữ đánh mất thời thơ ấu
thơ đánh mất
sự ăn mày trong ký ức
cũng bình thường

thơ không còn gì hết
và cuối đời mỏi mệt
sẽ sám hối thật sang
viết vài ba chục trang
là nghĩ mình có thể bắt quàng
làm họ

chơi kiểu đó
đúng là ai méo mó
có hơn thơ?

đi tìm lại những gì
của cái tôi đã mất?

khi thơ chỉ muốn lượm hai cục gạch
bất động và vĩnh hằng
bằng một sự có mặt già nua

cả những gì thơ biết là thiêng liêng
như bàn thờ tổ tiên
những linh hồn phụt tắt

thơ xử lý tất
trừ mình

một con lật đật
không bao giờ chịu ngã

vì thơ


Tôi muốn vô cùng tri ân sự lực lượng tư liệu dồi dào của nhà thơ Lê Vĩnh Tài. Sự tương đồng về việc tôi đã sống trên một hòn đảo không quá sai, sinh con đẻ cái, gia đình, những việc bon chen gói gọn trong một thế giới vi mô. Niềm khao khát về một cuộc sống khác đã được hiện thực hóa qua những bài thơ vĩ đại của LVT. 

“The devil is in the details”, nhờ số lượng đáng kinh ngạc chi tiết của lịch sử lưu lại trong những bài thơ. Trong những khoảnh khắc nho nhỏ mỗi ngày, tôi đã được nếm phần nào cuộc đời của nhà thơ. Tôi đã khóc, trong những cơn ác giận, vô vọng, và bao la những hân hoan, da diết, tình yêu nước của mẹ tôi.


I am grateful for the prolific amount of material written by the poet LVT. The analogy of me being on an island apt, bearing children, raising a family, life wrapped up in my microscopic world. My yearning for another life is now realised through the great work of LVT. 

The devil is in the details, the incredible amount of history recorded. In a small moment of each day, I am him. I cried, in ire, through the palpable hopelessness. LVT through his voice, triumphant, the aching love of country.  

October 2019


Tôi muốn vô cùng tri ân sự lực lượng tư liệu dồi dào của nhà thơ Lê Vĩnh Tài. Sự tương đồng về việc tôi đã sống trên một hòn đảo không quá sai, sinh con đẻ cái, gia đình, những việc bon chen gói gọn trong một thế giới vi mô. Niềm khao khát về một cuộc sống khác đã được hiện thực hóa qua những bài thơ vĩ đại của LVT. 

“The devil is in the details”, nhờ số lượng đáng kinh ngạc chi tiết của lịch sử lưu lại trong những bài thơ. Trong những khoảnh khắc nho nhỏ mỗi ngày, tôi đã được nếm phần nào cuộc đời của nhà thơ. Tôi đã khóc, trong những cơn ác giận, vô vọng, và bao la những hân hoan, da diết, tình yêu nước của mẹ tôi.


I am grateful for the prolific amount of material written by the poet LVT. The analogy of me being on an island apt, bearing children, raising a family, life wrapped up in my microscopic world. My yearning for another life is now realised through the great work of LVT. 

The devil is in the details, the incredible amount of history recorded. In a small moment of each day, I am him. I cried, in ire, through the palpable hopelessness. LVT through his voice, triumphant, the aching love of country.  

October 2019

Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.


A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm


sometime after the stroke of midnight
I’m awake till four in the morning

on the first day of spring
through my window
the horizon lights up brightly
in silvery light

easy is the first day of spring
my eyes are closed
as I listen to the soft lullaby of the gentlest breeze

the letters sent in sleep finally reach their destination
in my hands just before
the resounding temple bells
as though resounding is the best wishes for Tết

the first day of spring is like a tiny white flower
each petal gently opening up in the moonlight
healing the scars of people everywhere
as they sleep and dream
the first day of spring will whisper in their ears

“Please, please listen to these words and let me take care of you, let my petals heal your scars, I will gently touch upon each of your teardrops and allow them to merge with my heart”…

a time when we had each other by Đinh Trường Chinh



falling in love
like leaves falling

a pain
at contact with the ground

falling from my love is all
my falling hair

the strands of time have been cut short
to a length where sustainable is your memory
as she withdrew further and further
into a distant faraway

all the falling stars

once where in the sky
thousands of kisses
and dreams

falling from love
those are the exchanges between
the tiny tiny dots
tiny tiny stars with scars
falling, me

people seem to fall
out of something
or another

I’m falling
ready to catch
the spring of a lifetime

love turns up on the second day of spring
like a rib pulled out from your chest
turns into your lover

the quiet passing whispers of the tiny pretty bride
delicate and naked

– oh, stop looking at the other fish in the sea
stop rubbing salt on the wound, the wound will not heal

the second day of spring is far from the first
when her garden is visible to all
Paradise on the morning of the third


where is the third, love
if I find you
the half of my soul

I will wrap a red thread around your finger and mine
the fingers wrap around each other
we will never cease doing
whatever that will make us bleed

like the blood spilled on our land
we do not like war
we like reading poetry
but if someone gives you my soul
as you read the book of poetry
will you read every page?

who will put our souls back together?

our souls crying
our souls ripping us apart into pieces
because someone has sucked up all the oil
and about to suck up all the blood…

the fourth

like the apple
I want to love you till the day I die
can you feel the melodious strains within the poem
it’s me, what do you have to lose?

the fourth is dotted with those lines
in my blood
as you would say my name when you’re drunk

the fifth
silently disappears into a sea of sadness
and I’m alone with my pain

it rains
the scent of you
the rustling raincoat of my life

the sixth is like how you would sing
thinking I’m too drunk to notice
my sin is in missing you day and night

I want to write you a poem my love but I don’t have a pen
for the finger to lick the stamp for the envelope
to send to the editor

In loving you
I wrote the poem over and over again
one hundred time
to the point you’re dizzy

the third, you come home ageless, your hair sunkissed as you turn 18. I am upon the point of death to be alive again for the thousandth time and could not stop you in the dark of night, the cats would fight each other on the roof and roll around on the grass like thunder each time they touch.

we are us yes, on the third?

on the third is all the blue and red birds, you will lend me a poem while I’m fast asleep in my bed. someone disappearing into the rolling mist, across a moonless starry sky. remains is the weight of the curtain of night not once easing upon the windowsill

oppressive is the world

these are the sleepless nights the nights void of birdsongs and the warmth of sunlight waiting for you to come home

on the third day of spring…
February 2023


the fourth day of spring is a possible green, like the slowly disappearing exhaust smoke from a motorbike heading down a valley, tiny white buds like rubbery doors left ajar, a tiny tired house swaying.

the fourth day of spring is drawn with coloured power, that sunny afternoon, that valley, my childhood.

who am I? a summer butterfly, an autumn muddy puddle, a gust of winter breeze, a spring flower. My imagination is full of self-importance.

who am I? a person with an imagination amongst 8 million people, a person fascinated with the possibility of the secret whispers of the fresh night rain when spring is as green as the sunlight.

who will come to me in the dark of night, a shimmering wet glimmer of the tower of an old chapel. from the top of the tower rains the blades of her swords turning into spring.

we’re falling.

the world is filled with flowers, floating across the lake the leaves turns into tiny birds, singing atop patches of sleepy grass.

she awakens the colours in us, a scent unfurling in sunlight. I would then accept her rays of sunlight, nectar of the sun shimmering dust, the kind of magic dust that changes my poem

I was wrong to have thought you were my mother
a body
a home where I may return

you still have an entire
heart in your hand
sowing seeds of love

I beg you
we will have to wait for how long before you could

with me love
slowly and surely

you’re not a drop
you’re the water
gentle and sound
pouring into you


he draws
the fifth
with coloured chalk
at three in the morning
a man
a river
of tears
to have dried up
a long time ago…


một lúc nào đó sau giao thừa
tôi đợi đến 4 giờ sang

mùng một đến
và bầu trời của tôi chiếu sáng ô cửa sổ
với ánh sáng bạc

mùng một chầm chậm
nhắm mắt nghe bài hát nhẹ nhàng
được hát bởi gió

những lá thư của giấc ngủ
cuối cùng cũng đã gửi đến tôi
trước khi tiếng chuông chùa bắt đầu kêu lên
như âm vang tin nhắn của ai chúc tết

mùng một như bông hoa nhỏ màu trắng
mở cánh hoa của mình dưới mặt trăng
chữa lành vết thương cho người khác
khi họ nằm trong giấc mơ
mùng một sẽ thì thầm với họ

“hãy nghe những lời này và để tôi chăm sóc bạn, hãy cho phép những cánh hoa tôi chữa lành vết thương của bạn, tôi sẽ nhẹ nhàng chạm vào những giọt nước mắt của bạn và hòa tan chúng vào trái tim tôi”…


té ngã

rơi vào tình yêu,
như tất cả những chiếc lá rơi

thật đau khi chạm

rơi ra tình yêu
của tôi tất cả những sợi tóc rơi của tôi

những sợi thời gian của chúng ta
đã bị cắt ngắn đến
mức ký ức của bạn vẫn tồn tại
chỉ nàng dần lùi xa

tất cả những ngôi sao đang rơi

một lần trên bầu trời
nụ hôn mơ ước

rơi ra khỏi tình yêu
đó là một cuộc
trao đổi giữa những chấm
sao nhỏ bé, với những vết sẹo
rơi xuống, tôi rơi

dường như con người
rơi ra
khỏi một cái gì đó

tôi đang rơi
chờ đợi
bắt gặp
mùa xuân đích thực

khi tình yêu đến, mùng hai
như một chiếc xương sườn được rút ra
hóa thành người tình của bạn

tiếng thì thầm nho nhỏ ơi cô dâu xinh đẹp
mềm mại và trần trụi

– ôi, đừng tìm kiếm con cá nào ở biển nữa
đừng xát muối vào vết thương, vết thương sẽ không lành

mùng hai cách mùng một cả một bầu trời
bằng mây và nắng
bằng lá và những hạt giống
của khu vườn bị lãng quên

ngay cả khi mùng hai không có
ai cũng nhìn thấy
khu vườn của nàng
Địa Đàng sáng mùng ba


mùng ba ở đâu, tình yêu
nếu tôi tìm thấy bạn
nửa kia của hồn tôi

tôi sẽ quấn sợi chỉ màu hồng quanh ngón tay
những ngón tay quấn quanh nhau
chúng ta sẽ không dừng lại
điều gì làm chúng ta sẽ chảy máu

như máu đổ trên đất nước chúng ta
chúng ta không thích chiến tranh
chúng ta thích đọc thơ
nhưng nếu có ai tặng cho bạn linh hồn của tôi
khi đọc tập thơ
bạn sẽ đọc hết chứ?

ai sẽ ghép linh hồn chúng ta lại với nhau?

linh hồn chúng ta khóc
linh hồn chúng ta xé chúng ta thành từng mảnh
bởi vì ai đó đã hút hết dầu
và chuẩn bị hút hết máu…

mùng bốn

như một quả táo
tôi muốn yêu bạn cho đến ngày tôi chết
bạn thấy những giai điệu trong câu thơ
tôi, bạn có gì để mất?

mùng bốn viết ra tất cả những câu thơ đó
trong máu của tôi
khi bạn say và bạn gọi tên tôi

mùng năm
im lặng
tan biến một biển buồn
một mình
nỗi đau của tôi

và mùi hương của bạn
chiếc áo mưa xào xạc của đời tôi

mùng sáu như cách bạn hát
bạn nghĩ rằng tôi say rượu
tội của tôi là nhớ bạn cả ngày đêm

anh muốn làm thơ cho em mà anh không có bút
cho ngón tay không có lưỡi để liếm tem lên phong bì
gửi cho tòa soạn

anh làm câu thơ yêu em
một trăm lần
cho đến khi em chóng mặt

mùng ba, em cứ về ngày chẳng còn tuổi tác, mái tóc hoa râm vừa bước sang tuổi 18. anh chết đi sống lại ngàn lần cũng không ngăn được lần em dưới màn đêm, những con mèo đánh nhau trên mái nhà và lăn lộn trên cỏ như sấm sét khi va chạm.

chúng ta nhé, mùng ba?

mùng ba những con chim màu xanh và màu đỏ, em cho tôi mượn bài thơ khi tôi vẫn còn nằm ngủ trên giường. người vừa bỏ tôi khi sương mù cuộn lại, băng qua như những vì sao từ bầu trời không trăng. tất cả những gì còn lại là sức nặng của màn đêm không ngừng đè lên cửa sổ

ép chặt thế giới

đây là những đêm không ngủ những đêm chưa bao giờ nghe thấy tiếng chim kêu hay hơi ấm của mặt trời bên ô cửa sổ lúc đợi em về

mùng ba…


mùng bốn có thể màu xanh lá cây, như khói xe máy tắt dần trong thung lũng, những búp non màu trắng như cánh cửa nhựa khép hờ, một ngôi nhà mệt mỏi đung đưa.

mùng bốn được vẽ bằng bột màu, chiều nắng ấy, thung lũng ấy, tuổi thơ tôi.

tôi là ai? một con bướm mùa hè, một vũng bùn mùa thu, một cơn gió mùa đông, một bông hoa mùa xuân. tôi cứ tưởng tượng mình là người quan trọng.

tôi là ai? một người hay tưởng tượng trong số 8 tỷ người, người tưởng tượng mưa đêm mưa thì thầm mưa bí mật xanh khi mùa xuân mưa màu nắng.

ai là người về cùng tôi trong đêm, le lói và hơi ướt như ngọn tháp ngôi nhà thờ cũ. những lưỡi kiếm của nàng trên ngọn tháp rơi xuống thành mùa xuân đang rơi.

chúng ta rơi.

thế giới đầy hoa nở, trên mặt hồ những chiếc lá biến thành những chú chim, hót trên những bãi cỏ còn ngái ngủ.

nàng đánh thức màu sắc của mình, tỏa ra mùi thơm và ánh nắng. tôi nhận những tia của nàng, ngọt ngào mặt trời lấp lánh như bụi, bụi thần tiên đã làm biến dạng bài thơ tôi

anh nhầm em với mẹ
một cơ thể
một ngôi nhà anh có thể chui trở vào

em còn nguyên
trái tim trong tay
gieo hạt em vào đất

tình yêu
van xin em
chúng ta sẽ chờ bao lâu em còn có thể

yêu với anh
thật chậm

em không phải là giọt
em là nước
dịu dàng
rót vào em


chàng vẽ 
mùng năm
bằng phấn màu
lúc 3 giờ sáng
đàn ông
nước mắt
chàng rơi
dòng sông
đã lâu
tưởng cạn
lắm rồi...

Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.


A poem in Vietnamese by Trần Thiên Thị
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Photography: Xuan Hong and Armi Meo


you turned up with an entire springtime
squeezed yourself in the middle of a chilly winter
the fear hid inside a verse
complete sadness dropped from a startled poet’s hand

Only rays of sunlight were left alone
alone to be themselves
a golden yellow drape across the land

you turned up
stirring a suspicious heart
proclaimed that spring was something real

cowering through the storms
kept for themselves
the yellow flames of summer
yellow hues of autumn
and today was a rendezvous in every step
blooming white flowers
on both sides of the road

My long gone honeymoon
greets you with an old
oblivious heart
should I be happy or sad
amongst all these sentiment
will you take with you
my last moment of peace

you turned up as though you took the wrong turn
an off hand smile
the grass in the garden couldn’t work out whether they should be
just as green as once upon a time
as joyous beneath your feet
because of me the new hatching sings
a consolation for the days to come

there’s no trauma in such surrender
the joy exchanged through our lips
the laughter taught through our eyes
the old flesh will learn what it is like to be sunkissed
we shall learn to love warmly in silence

the verses as green as once upon a time
as pure and fresh cutting through the sadness
You stepping into my garden
your happiness fed the grass and me
since then we have not stopped fruiting
fragrant and ripe
ready for your open hands

and you should walk
as though the spring would morph into summer
I will stay and be the last person standing
in the middle of a verse waiting for your return
the spring grass is still as green as the last season
my heart ready for the new lunar year

I will read out loud the verses
written on the rose apple and tangerine leaves
the melancholy notes long and short
a tale of a pair of doves
day and night loved each other
so you will know I will always be here
I will always remember
that you are like an intangible verse
a full stop at the end of a new beginning

but my dear
discarding the worries with it keep us together
not unlike a leaf holding on to the wind
and to never lose each other
confidently you should face the past
where the grass are bound to meet each other
the greenness of green of those years in passing

don’t be sad because we may have missed each other
time could never fall beyond love
in the minutes the plane landed late
the noise will help us grow together
the growing sweetness upon lips
the scent of wine for tomorrow’s inebriation
the wine we serve each other
through sombre winters to come

sit down
let me massage your feet
you must be exhausted treading through all that love
so many seasons of green and yellow leaves
on your shoulders
arduous is love
leaves us with a smile for the first month of the year
the lingering warm heart of December

a party stripped bare as the sun sets on the other side of the mountain
as heaven and earth unite
we were each other’s gift
night, a cover for our bashful exchange
couldn’t hid the odd giggle
nor could it stopped those fingers fiddling with the buttons on our shirts
we had each other

I’m awake in the middle of the night to compose a poem for you
a poem like a gift
words and letters rolling over our skin
a poem like a dress shirt
to cover up the bruises and scratch marks where we may have loved
it is the same poem you edited
through all those sadness in our life

the echoes of your voice resounded
unclear muffling like the calling of the rain
I’m here as always, noting every word
words of the rain and all the mesmerising moments
hidden in the green grass for safe keeping
so I may read it out loud for you one day
when we again meet

you are my dear
the poem I didn’t know how to start
now I know not how to stop writing
the odour of flesh have now turned into fragrant fruit
ripe and fragrant across the land
fresh budding wheat
the first heat of a young woman
so if I may
ask you if I’m allowed to grow old?

I will go and look for you
I will hitchhike across the land
soon the rain will stop and the winter dries up
I will prune and feed our garden in time for the harvest
time enough to go and find you
the jungle bursting with colours ready for a new spring
I will carry you on my back through tunnels and abandon lots

the entanglement of your position in my life
even in your absence
you’re complicit in each blade of grass
your green hues indispensable
as I sit and watch the blossom buds open
as though in the days to come you will fully bloom
in yellowest of hues

you’re a bird that could never deny
forever bright
amidst a garden filled with birdsongs
I accepted your complicity
like the time you messaged
please stay
for in front of us is paradise

I numbered my verses
the way they name the roads
the way I numbered all my scars
each footprint
each residing spot
so that in all that mess I may reserve for myself
through the age old cold northern wind is a real springtime

On your lips I will leave a verse
through the chilly Northern wind
may it be the heat for your rosy cheeks
in front of us will be a springtime
smile my love
let us be a letter with good news
upon my tomorrow’s arrival
like upon my return is the discovery
of a poem blooming on your lips

The wind never asks for payment
because we have played our part in the creation of the rain and sunlight
the creation of the seasons in changing colours
in new clothes
like the day I had to wade across the river

again and again I crave for the road
like a verse with the desire to fall on the white pages
so we must wait for each other my love
like there’s no place like home for the holiday

We pictured each other
the way people would look for signs of Santa Claus
in our eyes the boundlessness dreams of the sea
adorn our hair the softness of rivers
to wake up and find the cockcrow unrecognisable mid-the-night

Please be as generous as the land and the night
the innumerable tiny critters
boundless tiny tiny buds budding
lowering in unison the sinful loads
as I lean into you
us leaning into each other to button up a new shirt
covet for each with the warmth
dissipating with the chill of the Northern winter winds
feigning off the terrors of the night

I wonder if you have yet found yourself in between my sloppy lines of poetry
though the long lines noted on cigarette box often carelessly
falls out beyond springtime
thirty years of constantly moving and writing
the hair on my head now coloured with dew
and yet the poetry in your hands is still
like springtime

please sit down right by my side and see
how one’s heart may change its cover
made anew


em đến
mang theo cả mùa xuân
đặt vào lòng mùa đông lạnh giá
nỗi sợ hãi nép vào câu thơ
gã làm thơ giật mình đánh rơi cả nỗi buồn

chỉ có những tia nắng là hồn nhiên
vẽ vàng lên mặt đất

em đến vỗ về trái tim hoài nghi
và nói rằng mùa xuân là có thật

bao nhiêu ngày vùi mình trong mưa bão
vẫn giữ lại trong lòng
chút nắng vàng mùa hạ
chút hanh vàng mùa thu
và hôm nay
như người tình đúng hẹn
nở hoa trắng cả ven đường

tôi đã qua rồi thời đường mật yêu đương
chào đón em bằng trái tim cũ kỷ
chẳng biết
mình nên buồn hay vui
trong dự cảm
em sẽ mang đi
chút tĩnh lặng cuối cùng

em đến như một lần lạc bước
nụ cười như thể đã đánh rơi
cỏ trong vườn không biết mình có thể xanh như những mùa xuân trước
vẫn hân hoan nẫy lộc phía chân người
con chim chuyền vẫn vì tôi mà hát
dỗ dành cho sự lặng yên của những ngày hôm sau

không có tổn thương nào cho một cuộc quy hàng
hai đôi môi sẽ nói với nhau về niềm vui
hai đôi mắt sẽ dạy nhau cách biết cười
làn da cũ sẽ học được cách biết hồng trong nắng
ta biết yêu người bằng tiếng nói của lặng im

những câu thơ vẫn xanh
màu xanh của cỏ bao nhiêu mùa xưa cũ
vẫn tươi nguyên trong cả những muộn phiền
Em cứ bước vào vườn
và em cứ vui
tôi và cỏ chưa từng ngơi nghỉ
làm trái thơm chờ chín giữa tay người

và em cứ đi
như mùa xuân sẽ đi sang mùa hạ
tôi sẽ ở lại đây làm người chơi cuối cùng
giữ câu thơ và chờ em trở lại
cỏ vẫn xanh như mùa xuân năm trước
lòng tôi dọn tinh tươm ngày nguyên đán

tôi sẽ đọc cho em nghe
những bài thơ viết trên lá me lá mận
ghi nỗi buồn tôi lúc ngắn lúc dài
kể cho em chuyện tình của đôi chim câu
sớm tối không dừng yêu nhau
để em biết tôi vẫn ngồi đây và nhớ
em như một bài thơ xa xôi
mỗi dấu chấm câu lại một bắt đầu

này em
quên đi nỗi lo có giữ được nhau không
như chiếc lá chưa bao giờ giữ chân cánh gió
và cũng chưa bao giờ mất nhau
em cứ đi về phía mai sau
nơi những biềng cỏ xanh
thế nào cũng gặp lại nhau
màu xanh của mùa xanh năm trước

đừng đau lòng vì một lần lỗi hẹn
thời gian không bao giờ rơi vãi ra ngoài yêu thương
những phút đợi chờ khi chuyến bay đến trễ
âm ỉ nuôi lớn nhau
ươm cho một bờ môi dần ngọt
là rượu thơm của cơn say của mai sau
ta đãi nhau qua những mùa đông u sầu

ngồi đây ta bóp cho đôi chân đã mỏi
em đi chừng ấy chặng đường thương nhau
qua bao nhiêu mùa lá xanh lá vàng
trên vai người
dôi quang tình gian nan
giữ lại cho ta nụ cười những ngày tháng giêng
con tim ấm nồng những ngày tháng chạp

buổi tiệc tẩy trần khi mặt trời đã về bên kia núi
lúc mà trời với đất đến gần nhau
chúng mình tặng nhau như những món quà
đêm đơm đặt bao nhiêu điều xấu hổ
cũng không thể che đi một tiếng cười
bóng tối không thể chận con đường của bàn tay đi tìm khuy áo
và rồi ta có nhau

ta thức dậy lúc nửa đêm viết cho em câu thơ
nhưng câu thơ như một món quà
câu chữ tràn trên cả thịt da
câu thơ như một chiếc áo
che lên vết bầm em cào cấu
cũng là bài thơ em đã từng đánh dấu
giữa một đời buồn ta có nhau

em ở từ đâu nói vọng về
nghe không rõ như lời của mưa
ta vẫn ngồi đây mà chép lại
lời của cơn mưa và của cả những cơn mê
dấu vào trong cỏ xanh mà giữ
để đọc cho em nghe một buổi quay về

bài thơ ta đã từng không biết làm sao để bắt đầu
và bây giờ không thể nào dừng lại
mùi thịt da đã thành cây trái
lừng thơm khắp cả ruộng đồng
lúa thì vẫn đang thì con gái
ta hỏi người
ta có được phép già không?

ta sẽ đi tìm em
cho dù là phải quá giang bất kỳ chuyến đò nào
mưa sắp tạnh mùa đông sắp cạn
ta xếp cỏ cây cho kịp mùa màng
để kịp theo em mà đi
rừng sắp xanh một vụ xuân thì
ta lại cõng em đi qua ngầm qua hói

Có một sự liên quan từ chỗ em ngồi
Cho dù bây giờ em không còn ngồi đây nữa
Em liên can đến từng phần cây cỏ
Là một phần không thể thiếu của biềng xanh
Tôi ngồi ngắm một chồi mai đang mẫy
Như thể hôm sau em sẽ nở vàng

em như một loài chim chẳng biết kêu lên tiếng chối từ
Và sáng nay giữa vườn nghe chim hót
tôi nhận ra rằng em cũng liên can
như một lần dịu dàng em nhắn gởi
ở lại với em
phía trước chúng ta là địa đàng

như người ta đặt tên cho những con đường
tôi đánh số lên những bài thơ
đánh số lên từng vết sẹo
từng mỗi dấu chân
từng mỗi dấu ngồi
để giữa những mất còn tôi biết của riêng tôi
giữa những cơn gió bấc già nua mùa xuân là có thật

tôi gửi lại bài thơ trên môi người
này hãy hồng lên trong trời gió bấc
phía trước chúng mình là mùa xuân
cười lên em ơi
như thơ tôi đang gửi đi một tin mừng
mai tôi sẽ đến nơi
như tôi về tìm lại
bài thơ thơm tho đậu ở môi người

Gió chưa bao giờ kể công
Vì mình đã góp phần làm nên nắng nên mưa
Làm nên mùa cho cây thay áo mới
như ngày tôi lặn lội

tôi lại thèm đặt chân lên mặt đường
như câu thơ muốn thả mình trên trang giấy trắng
chờ nhau nghe em
lòng lại níu nhau về trừ tịch

ta hình dung nhau
như người ta tìm kiếm
dấu vết thánh linh của ông già noel
gán thêm vào đôi mắt sự độ lượng của biển
cài thêm vào mái tóc sự miệt mài của những dòng sông
để rồi giữa chừng đêm ta giật không nhận ra tiếng gà rơi vào giữa đêm lưu lạc

xin rộng lượng như đêm và đất
bao nhiêu côn trùng
bao nhiêu mầm mới sẽ sinh sôi
hạ đôi quang gánh đã đầy kỷ tội
ta ngã lưng và tựa vào người
ta tựa vào nhau cài khuy áo mới
che nhau giữ gìn chút hơi nguội dần trong gió bấc
cảnh chừng ám toán bủa trong đêm

không biết em đã tìm thấy em giữa những câu thơ ngã nghiêng này chưa
nhưng dòng dạc dài ghi nhớ trên vỏ bao thuốc lá
cứ lỡ tay là rơi ra phía bên ngoài mùa xuân
ba mươi năm tôi đi và viết
tóc trên đầu đã nhuốm màu sương
mà câu thơ vẫn xanh non trong bàn tay em

ngồi lại đây với tôi buổi lòng thấy áo mới

Duy xuyên 1993
Đà nẵng 2023
trần thiên thị
NB. Anh Đông đẹp trai sẽ nói là tôi phét lác nếu tôi nhận là tôi đã phiên dịch được hết bài trường ca thơ tình của một ông già. Có những câu tôi phải Google như “lòng lại níu nhau về trừ tịch”; “there’s no place like home for the holiday”.

Theo kinh nghiệm dịch giả bất ngờ của tôi thì dịch thơ không phải chỉ đơn giản như là chuyển ngữ, vì thơ trước hết là cảm xúc.

Tính nóng nông nổi của tôi cần phải self-audit thường xuyên mới tập trung và nghiêm túc hơn trong mọi trường hợp. Câu hỏi của tôi thường là: nguồn gốc của những cảm xúc này là gì? Những hình ảnh trên kệ, tranh trên tường, hương của nhang trên bàn thờ tổ tiên, con rùa con một mình ra khơi, vị đắng của whiskey, màu máu dày đặc của shiraz, những sợi tóc rơi đen bạc đầy sàn nhà phòng tắm. Còn gì hơn là mùi hương nước lèo, phở của mẹ, tôi biết là mồ hôi nước mắt của mẹ, cả ngày trong bếp nóng, cắt và hầm và rửa, nêm và nếm.

Đọc thơ theo tôi là được thưởng thức một bức tranh, như được ăn phở của mẹ nấu, nồng độ như một ngụm whiskey, ngọt ngào và nhẹ nhàng như mùi vị của Pinot. Như lần đầu tiên anh cầm tay em.

Đọc thơ là được hưởng và sướng với những cảm xúc tuyệt vời.

Một thời gian qua một sự thỏa hiệp nào chăng, tôi đã dịch những bài thơ không đem lại cho tôi những cảm xúc như mong muốn. Gọi là tôi đã không chân thành với chính mình. Thái Hạo, ông thầy giáo nhà báo với tâm hồn thi sĩ đã bắt gặp tôi nói láo với chính mình “đây không phải là những thơ của nàng”. Sống ảo dễ hơn là sống thật, là khoa học.

Sống thật không dễ làm, nào là công lý, nào là bình đẳng, nào là phải kiếm tiền. Hơi đâu mà làm thơ selfie mãi cả ngày. Tôi viết những dòng này trên con tàu đi làm sáng chủ nhật. Thực tế là trước mặt, mình chỉ cần mở mắt ra. Nhưng mơ vẫn sướng hơn. Sự thật quá phũ phàng.

Tôi đi thăm Thiện, anh Tài và Băng Khuê trên cao nguyên về với quyết định là sẽ sống thật hơn, dù bản chất của tôi là daydream cả ngày. Tôi sẽ nghiêm túc hơn trên blog của mình. Của tôi.

Tôi muốn cảm ơn Thái Hạo, vì anh là người đã giới thiệu thơ của Trần Thiên Thị cho tôi. Những câu thơ thật là tôi.

Dalat by Nguyễn Xuân Hồng

Trần Thiên Thị, a poet from Danang, Vietnam.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.


A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Photography: Tien Bac Dang


[5th revision; 2019-2022]

[noted in Ha Giang]





nothing to do with luck

just an escape not cautious then one would slip

the decrepit Chinese engine

the steep highway heading for the sky

endlessly sound are the brave days

the adventures stripped bare with nothing  

carelessly fast then there are the silent ravines

calling upon the sunlight

at Heaven’s Gate, dusk in Quản Bạ(1) 

next, meet Đá Đồng Văn(2)

a ration for each day

a plate of dry bread, two bottles of corn-spirit, bitter bamboo shoots

not falling upon Mã Pì Lèng(3) summit is a lucky day

a cotton thread way down at the bottom, the tiny Nho Quế River  

dashing into the forest, hopping away like rabbit ears

the lies muffled

accepting a morsel of food

stuck in the throat the “mèn mén”(5)

the corn cakes shoved in coal ovens

baked bloating in the fire



sprouted from the mountain rocks

latching onto the mountain rocks

double the sunlight, double the rain

double should be the bread ration

double should be the sips of water

or how shall thy body


no one to rob your livelihood

no one to rape you

no one made a widow

the women bowing low one foot in front of the other

the men drunk on the side of the road


hence no one dares swing their sword

no one dares glare

all kept their head low on the road


the twisting Đồng Văn – Quản Bạ



what happened to all those bright faces on TV

under which rock

there’s nothing but rocks and more rocks

battering shrivelled up faces 

barely enough tears to grind the corn

in this godforsaken place

How could the truth be uttered?

the clay walls

set in cow dung

thy home

thy warm solace

where thee love, bear children

though it has to blow smoke


everyday the dripping corn-spirit

free-flowing tears

not dreaming

not sadness or the death of a butterfly

there the fresh dung bubbles away in a pan

as green as spectres

weeping, singing

dreaming each day of a full stomach

only to be inebriated in sound sleep

a natural death

fenced in by piling rocks on rocks slashed

open by the blade of a sledgehammer, gut spilling 

the mountains, the women


mud and children



we know nothing

the forgotten ancient cities

the hovering spectres 

To survive plant marijuana

slogan boards of “determination to execute the mission, mission… mission, mission, mission…”

corn cultivated between rocks 

the exhausting drinking

the poetry is silent in

exchanges of frothy ferment

a sham exchanged as living

child, how could you be that evil 

how could you do such a thing

interpret the choking cornflower

as the vernacular 

that dumb and that wordless?

how exhausting is the poet’s life

living beyond his poetry

the deceitful poems burning in the oven




the H’Mong man drilling the barrel of a gun as though he’s pulling out his guts 

leaning onto the rock fence

the rocks breaking out in a sweat

in forgetfulness

smearing his entire face

the guns, the maddening lunacy

knowing not when to fire

nor from which point

the spring choking

the mountains greyer by the day by the street sign

to the Ăng Ti-Moan mines(6)

child, the day you began to bleed

faultless like cake

like baked corn flour thrown into the red embers 

please if you’re not well

you’re frail, don’t be out in the wind





they couldn’t, not give themselves to love

everyone pays two hundred thousand đồng for a motorcycle taxi between Đồng Văn – Quản Bạ

no one bribable

where there are only the tears of children

the obedient children

bowing in a line climbing the mountain

dragging vegetables 

and firewood

returning to smoky homes

with men drilling gun barrels pulling out their guts 

chirping cheep cheep, cheep cheep

cheep cheep, cheep cheep

oy the wide mouths of baby chicks 

after the sledgehammer has dug sound the mountain

dragging out all the legends to leave behind an abyss



then began the cries of the widows

no pain no pain oh earth

no pain no pain oh earth

pain oh pain oh oh earth

pain oh pain oh oh earth

oh no oh no oh earth

then it was the men that went mad

in ballards by the blue rock fence

void of memory

no one could remember how

tonight the Sun won’t set

tonight is beautiful, a white night

the bludgeoning of the sledgehammer upon stomachs

the mountain peaks and the women


mud and children


[Noted at the Imperial Palace of the Mong Emperor Vuong Chi Sinh, 

Sa Phin Valley]



no more twitchy nervousness

the golden years

the emperor lost somewhere

your royal highness, your royal highness… 

silently you ride your motorcycle taxi 

an omen within the crumbling rocks

the emperor is but a corroding rock ridden path 

to a home, a wood attic

storage of opium


the loopholes on guard, the attic

awash in the darkness of suspicion

the paths in search of death

giggling concubines

now yellowing in a frame




a legend scooped up from the abyss of an abandoned well

even the water is sad

like an echo of the past

the rising fists of the H’Mong 

first blood spilled upon this very boulder

bright red human flesh and steel

eventually, there will be no emperor

the palanquin for three days to Hanoi, upon the shoulders of village warriors

two courses and you’re a member of the National Assembly

that’s pretty much it…

the Sun did not set

upon the eyes of the emperor

the sad days

yes sir, yes sir

yes yes right right

yes fine…sir…fine”

the humiliation 





the stuffy days without fresh air

who needs to breathe

the reigning heartache

in the laterite catacombs

how many years without a stretch mark

Hey, two-wheel taxi driver 

Do you have a problem?

Why are you fighting?

Sticking your nose when it has nothing to do with you?

fill up your bike and leave

Why are you still here?

go and stare at the row of sycamores

the rag of screaming colts

the sun scorching 

illusions of imperialism

golden imperialism stinging 

thy eyes…





in the end, we mixed up the present and the past

delicately rotting away

back to the urgency at the beginning

the discrete rows of low bearing palaces of concubines

the old concupiscent salaciousness

its facets of dark shadow

the delusions of ones who believed they created the world

remains are but naked children

abandoned like fate

the inanity of this society

once the capital

once a home for loyal patriots, inattention, defending the country at all cost

once residing poets

humble values of a poet

once deluded in the erection of history

by words

and mountain goats




oh thee

read not my poetry

the surrendered vernacular

I’m but regurgitating a tale

about power

always sad always death

brooding recompense exhaustion

an old emperor and his concubines

erect high

in and out deliberate, pestering

but never finds love

[A note on the H’mong people]



there will be a recognition

our community of Baiyue 

behind the rammed ground wall homes(11)

fading roof tiles

fenced in by igneous stone walls

gaps bursting with blooming red flowers 

like the bleeding fingers of those who built it  


the H’mong people

black, flowers, white, red…

obstinate drifting into the South

fought for thousands and thousands of years

their gun barrel their gut

never open their lips to beg

eat without a future war with no fear of death



earnest through the tweets of whistling leaves

found each other

leaves fallen in piles beneath thy feet

as abundant as the rocks in the valley

gosh thee 

by each other in caves make love

by each other to finality drink

by each other consume the red chook eggs

by each other in communal marriage

by each other brothers

by each other fighting

by each other as wives capturing

by each other forgive, yearn





the women enjoying watching their men drinking

want their husbands to enjoy the company of many friends

not men with empty words


young men

who upholds their honour by gelsemium(heartbreak grass)

purrs like kittens, but roars like lions

free-flowing tears their fingers on the pen pipe 



deep cuts edging in stone




thy souls ravenous because of the hunger

why continue thee in drinking

the vows in every bowl of spirit

wetting the entire face

or is it in sobriety thee afraid

the ghosts in nightmares

the hounding constant pursuit

thee must, for the rest of thy life hold onto a sword?

I have called upon thee

gosh thee gosh thee

by the summit of Mã Pí Lèng

startling horses pissing themselves

I have called upon thee

gosh the gosh thee

in caves sound in the mountains

asleep thee in ceremonial sisterhood

Was it the wailing abyss that frightened thee to death

ceasing the celebrations?

by the pit of the valley

thee survived, died, buried

twisting to and fro

Why aren’t thou art allowed the glory?

And desired I by thee 

climb the rocky mountain to Heaven’s Gate

observe and admire this world

thou art, when there are no more salt nor opium



Where are the shamans?

allowing the cursed spirits to persist

or yet born is thy God

hence in thy fragility

could not scream

like the cruelty of horse blinkers

or there’s no such thing as a miracle

the shamans weak

dazed in hazes of opium 

misery harbouring mountainous rocks

along the miracles falling




how could teardrops turn a heart into stone

how could teardrops be darkness

in thy silence

thy pain

what more can they do to thee

oh, people of H’Mong…

thy hair grey

thy cheeks hollowed

thy countenance caved in an avalanche

how will it be for thee

or thou art forever playing the pen pipe looking for wives

how could six bamboo sticks replace a miracle

the pipes’ melodies are sadder than rocks

scattered across the valley

no one left to pile the rocks

so their fingers won’t be tainted with blood

all flew away in dying ashes

once bright nomads

nomads not exiled

the rocks in a pile, dirt compacted into walls

thee dying for the land

a pitiful nobility

upon thee, they pinned 

a dagger no one dares to accept

thee alone climbing higher

rocks and dust in contempt of the enemy

thy spirit endures

tread to finality 

the crumbling path of history

[Noted in Lũng Cú(valley of the owl), the northernmost point of the sovereignty]



the vast continent of China

runs from East to West

running indiscriminately

to here

legs shaking, stopped!



Sì Mần Khan, a dragon cave for a thousand years  

the emperor resides in Long Cư 

the things no one cares about

edged in rock, sculptures of Âu emperors, 

the emperor was reigning over the mountain and rivers, the southern land  … (7)

Lũng Cú

a mount of dirt on the map

a finger

pointing at your face

a fist thrusting into the sky

hooves of thousands and thousands of year

horses kicking for land and country fought (8)

the warriors

couldn’t possibly





Lũng Cú

Lũng Cú

where the voices of injustice touch the sky

patterns echoed on copper drums like writhing tears

the injustice of the innocent

in the role of an emperor

desire, not any shade 

desire, not any blessing

thrusting bare chests proud against the sun, the wind

upon the tall mountain

falls anything

life is full of sadness

anointing sainthood unnecessary

including the fall to death

but the heart couldn’t possibly fall





bowing to bitterness

bowing to vanity

the ceasing flow of rivers

the flagpole erect

like a soldier

like a bayonet

though so tragic


day and night, day and night

the footsteps in thick canvas 

the eons green and red loincloths

the impoverished spearheads of village warriors

eating bamboo shoots in the fall and bean sprouts in winter…”

swollen callus feet wearing out the pathways

stepping upon hateful memories

returning to a new dawn

after the battle cries

soldiers of a forgotten recall

the blood and bone of Lão Sơn (the ancient mountain) plunging

into two wretched sides

the rivers in passing turn red

possibly alluvium

possibly human blood…



Lũng Cú

a sharp point on the map

a thorn

four thousand years eyes piercing

the treacherous, the greedy

the moss green on the copper columns of Ma Yuan

green while Bạch Đằng river is steeped in blood

blood in moments of desolation

abandoned warriors, dying young

now hobos

how could one be both defenseless and poor

love and hate at the same time

four thousand years the emperor of Shu has turned his back on the grievances  (10)

right behind the emperor was the enemy

games of respect

but blood was a hard game

gore was a game you couldn’t finish

even the goose feathers are tainted with human blood (9)



Lũng Cú, Lũng Cú

where the heart may shatter

a friend

animated chatter

the unfaltering presence of an ever winning spirit

lips in earnest calling upon even the light breeze

in celebrations

the familiar tinkle at the belt

keys of the military police

laden on the wooden gate

a squeaky divide of two worlds

even the gate

seemed like an appendix


could still burst during ejaculation 

the skin and bones

desires still another life

erasing all recall

the times he came over

he’s always there

Why not now?

no one wants to wait

nauseating is the face of a liar

the deceit dragging one into the darkness of an abyss

the crazy stupidity one could bear

arms wide

soul-wrenching madness

lying there looking up at the blue sky

falling like an earthquake

endlessly pounding 

thought to have shattered into a hundred pieces

One hundred earthquakes

bitter still Lũng Cú




Lũng Cú

blood has turned into a river

bones the mountain

thee hunted like tigers

flew like eagles

now has to

note in yellow (like wilting leaves)

a drama with many roles

the characters shaking each other’s hands, smiling

a computer game

an enter

delete – save

save – > delete

save still – > will delete

delete – > > delete


gone — gone

one afternoon

in a blink

Lũng Cú Lũng Cú

a devastating game

the fading mountain peaks

in a tragedy, humiliating

what could thee do, besides tears

cursing the deceitful

a choking tragedy

the poet’s tongue in a pot of winning spirit


no one lay their lives down for the disposition: the poet


the first and the second officer

lay down their lives

in blood erects the flagpole 


the emperor resides in Long Cư 

the things no one cares about

edged in rock, sculptures of Âu emperors, 

the emperor was reigning over the mountain and rivers, the southern land  


[rocks and rocks, to live and die edged in rocks]


the vernacular choked up

a woman’s hoe stumbling upon a rocky mountain

not to bury a country

but in earnest for a few grains of corn

after it rained like cat pee

not the solemnity of Egyptian pyramids

not the majesty of Angkor Wat

these are simple rocks rolling around 


by the road with the grass

the formation of a sad heritage

rocks strewn with human fingerprints

dripping lines of sweat and tears

the old squiggly writing

teaching baby birds how to fly

like executed prisoners falling

skull shattering




the limestone

not purring purr

just poor poor

cutting into your feet

down generations the bleeding




all-around a uniform grey

around homes


piled up into horse stables and cow paddocks 

awe awe oh oh o o

thee stuttering

by a cauldron of bubbling wine

drifting bubbling smoke 

a limestone grey

call your lover from behind the rock fence

say love love chasing love love follows

capturing a wife after a night on horseback

in haste without a hello for the mother in law

yet the rocks forever faithful to the formalities

dig your hands into rocks if you want to survive

the husband holding his breath, lungs bursting

a lifetime with rocks bare

the wife loading a gùi of dirt at a time

one day one square metre

two days two square metres

five days five square metres

till there’s enough for one corn cob

husband and wife looking at each other crying

death, in a couple of inches down meets rock

not dreams

hence the piles the rocks 

one pile of rock one human fate

piles of rock piles of human lives

sadness in a single breath on the pen-pipe

in whichever way will be the eternal



some at the high altitude couldn’t breathe the thin air

since their lungs are not of rock

some at the high altitude couldn’t bear the cold

since their skin are not of rock

some couldn’t even at the high altitude handle the truth 

since their spirit is not as blue as the rocks

the rocks here are dreams

dawn dreaming the fate of rocks

the rocks here are eyes

eyes for each other the day thee fell in love

the rocks here are ears

pouring night rain

through the pen-pipe a serenade

or calling upon deceased souls

rocks serenading through the pipe at sunrise

or at dusk beyond recall

the aching footprints in the Baiyue days

nomads at night

at times asleep steeped in opium

at times bewitched

rocks the making of memories and forgetfulness

amidst two shores for a lifetime

not a horse in the forest

tied down by ropes

rocks are free 

free to let go of the blistering paths surrounded by rocks on both sides

carry your children carry their cradle their sling

thee residing with thee

sharing the breast milk

in drifting rocks human lives

teaching us about tenderness still



rocks dying in front of you

their spirit rolling in the silence of the day

in the husky voice of the shaman

shovelling dirt

to the very last tired breath revived

the summit steeped in red

black shadows rolling into the night

the Sun hot bubbling upon your chest

another enemy…

rocks bearing you 

vain, stubborn condescension

the pen pipe calling upon the wind, the rain

stepping out means touching the mountain the clouds

meet death before dying

meditate before meditating

startled by a falling leaf

the road into the abyss is a road to happiness

couldn’t just sit and moan

but smiling again meant tears


what’s done is done




rocks steeped deep in patriotism

confident, ignorant

rocks steeped deep in literature

deceitful words, copy and paste

rocks erecting gateways for tariffs

collecting money and blood

rocks blocking the way of revolutions

tarnished like history


pushing rocks toward the desire for death

upon miserable piles of rocks  

brothers and sisters

going on seventeen now how much more grown-up must be done

the forever evil of long ago till now how much more evil should thee bear

dreams are of endless clouds engulfing the way up


has clung to fear

thought they were not enough for the people

an opposing face full of confident, awkward 

a cemetery without flowers

alone with the bells and whistles…


weeping forever into pebbles

dripping sorrowful alluvium

rocks should be strong to lean on, rest thy feet

but without a place to lean on, in seeking justice

suing a potato

rocks turn into tiny tiny

black black ants




For what reason must the rocks need to fight

as a soldier still inept?

an inept writer

sticking your chest like a young woman

shaking their hips by the curbside

thought anyone in passing wants to die

rocks eventually are spent

like a poor patient with cirrhosis

at a late-stage

not a change in tragedy

but aspiration

oh no oh no rock dear

oh no oh no rock dear

oh no oh no rock dear

pain not pain not rock dear

pain not pain not rock dear

the exhausting fates of rocks

consuming upon rocks 

deaths sound in rocks

boulders with the smell of flesh

rotting in the heat

in the stories

by the river, at the bottom of an abyss

names, citizens

ci ci ti ti zens zens 

again the stutterers

not proprietors

crushed to death beneath the grey rocks




50 / 50

không phải hên xui

mà là đi không khéo thì rơi

chiếc xe máy trung quốc rã rời

những con đèo ngửa cổ lên trời

thăm thẳm ngày quang dũng

những cuộc chơi trắng tay màu trắng

nếu lỡ đà… có vực sâu im lặng

gọi ra ánh nắng

của cổng trời mỗi chiều quản bạ

mai ra còn gặp đá đồng văn

một ngày với khẩu phần

một dĩa bánh ngô, hai chai rượu ngô, măng đắng

ngày may mắn không rơi trên đỉnh mã pì lèng

nhìn xuống dòng nho quế bé tí xíu như sợi chỉ

ta đã chạy như bầy thỏ bỏ trốn vào rừng

cụp tai với những lời dối trá


ta đã nhận về mình miếng ăn

nhọc nhằn mèn mén

những chiếc bánh ngô bị dồn vào lò sát sinh

nướng phồng trong lửa


mọc trên núi đá

bám vào núi đá

nắng gấp đôi, mưa gấp đôi

nên khẩu phần bánh phải gấp đôi

ngụm nước phải gấp đôi

nếu không người

kiệt sức


không có ai cướp miếng ăn

không có ai hiếp dâm

không có ai goá phụ

những người đàn bà cúi thấp bước đi

những người đàn ông nằm bên vệ đường say rượu



nên cũng không ai dám vung gươm

không ai dám gườm gườm

tất cả cắm đầu vào con đường 


ngoằn ngoèo đồng văn – quản bạ




những khuôn mặt láng bóng trên tivi đã mất đâu rồi

giấu đâu rồi

chỉ thấy đá và đá

nhàu nát mặt người

không đủ nước mắt để xay nhuyễn bột ngô


ở xứ sở tít mù này

nói làm sao sự thật?

nhưng những căn nhà tường đất

trát phân bò

đó là căn nhà của người

tổ ấm của người

nơi người vẫn yêu nhau và sinh con đẻ cái

dù nó phải hun khói 

mỗi ngày

để chảy ra rượu ngô

chảy ra nước mắt


không phải mộng mơ

không phải nỗi buồn hay cái chết của con bướm

nơi chảo thắng cố lềnh bềnh phân non

xanh như một bóng ma

khóc than, hát ca

mơ tưởng miếng ăn no mỗi ngày

chỉ để say và ngủ

như một cái chết hiển nhiên

quanh bờ rào xếp bằng từng viên đá vỡ

khi lưỡi cuốc vẫn mổ vào và banh bụng

những ngọn núi và người đàn bà

chảy ra

bùn và những đứa trẻ



ta không biết gì cả

những khu phố cổ bỏ quên

chập chờn bóng ma

sau cái thời trồng cần sa để sống

là những pa nô quyết tâm thực hiện những nhiệm vụ, nhiệm vụ

nhiệm vụ, nhiệm vụ, nhiệm vụ


những đám ngô trồng xen trên đá

những cuộc rượu mệt lả

và sự im lặng của những bài thơ

đổi lấy ly rượu men lá

đổi lấy miếng ăn giả lả


nỡ nào em độc ác đến thế

nỡ nào em có thể

phiên dịch tiếng sặc sụa của bột ngô trong cổ họng 

thành một thứ tiếng

của người câm?

thật mệt mỏi khi thi sĩ phải sống

lâu hơn những bài thơ của mình

những bài thơ dối trá trong lò sát sinh

chết cháy

người đàn ông Mông ngồi khoan nòng súng như moi ruột của mình

dựa lưng vào hàng rào bằng đá

đá vỡ mồ hôi

chứng mất trí nhớ của người

chảy trên khuôn mặt


những khẩu súng đã phát điên

vì không biết khi nào phát lửa

cũng không biết tự khi nào nữa

con suối nghẹn dòng

những ngọn núi đổ xuống bạc trắng ngơ ngơ bên tấm bảng chỉ đường

vào khu mỏ ăng ti-moan

ngày em chảy máu dậy thì

ngày thơ ngây như miếng bánh mì

bằng bột ngô ném vào lửa đỏ ai yếu hãy đừng ra gió


nơi người ta không thể không dâng mình cho tình yêu

ai cũng nộp hai trăm ngàn tiền xe ôm cho mỗi ngày thông hành đồng văn – quản bạ

không có ai tham nhũng

ở nơi toàn nước mắt trẻ con

những đứa trẻ không bao giờ náo loạn

xếp hàng cắm cúi lên đèo

kéo theo rau 

và củi


về lại những ngôi nhà ám khói

với những người đàn ông đang moi ruột ngồi khoan nòng súng

kêu chiêm chiếp chiêm chiếp

chiêm chiếp chiêm chiếp

ôi chao há mỏ gà con

khi những lưỡi cuốc đã đào sâu vào núi

móc ra hết những huyền thoại và để lại hố thẳm

chảy máu 

như chu kỳ kinh nguyệt


bây giờ mới bắt đầu tiếng kêu góa phụ

không đau không đau đất ơi

không đau không đau đất ơi

đau không đau không đất ơi 

đau không đau không đất ơi 

không đâu không đâu đất ơi

bây giờ mới bắt đầu những người đàn ông phát điên

hát bài ca bên bờ rào bằng đá xanh

không trí nhớ


không ai nhớ

đêm nay mặt trời không lặn

đêm đẹp như là đêm trắng

lưỡi cuốc vẫn mổ vào và banh bụng

những ngọn núi và người đàn bà

chảy ra

bùn và những đứa trẻ

[ghi chép ở dinh vua Mông Vương Chí Sình,

ở thung lũng Sà Phìn]


sẽ không còn run rẩy

trên những vàng son xưa

vua đã mất đâu rồi

nhà Vương, nhà Vương người chạy xe ôm thì thầm trong gió

linh thiêng cả những viên đá vỡ


ông vua cũng chỉ còn con đường mòn lót đá

vào căn nhà gác gỗ

toàn là kho thuốc phiện

thuốc súng

toàn là lỗ châu mai, vọng gác

tắm mình trong bóng tối khả nghi


những đường kiếm chết người

những bà vợ bé cười cười

giờ ố vàng trong khung ảnh


múc huyền thoại từ hố thẳm của chiếc giếng hoang còn sót lại

nước cũng buồn


như âm vang ngày xưa

khi những cánh tay người Mông vung lên

phiến đá này chắc đã in vết máu đầu tiên

đỏ rực thịt người và thép


vua rồi cũng mất

những người lính dõng khiêng kiệu ba ngày về hà nội

chỉ hai khoá trở thành đại biểu quốc hội

rồi thôi


mặt trời không lặn

trên đôi mắt ông vua

những ngày buồn

vâng ạ, vâng ạ

vâng vâng ạ ạ


xót xa

có những ngày không có không khí lọt qua

không ai cần thở

chỉ nỗi đớn đau ngự trị

trong những căn hầm bằng đá ong

bao nhiêu năm không một vết rạn


cả anh chàng chạy xe ôm kia nữa

anh có gì mặc cảm?

anh có gì để mà tàn phá?

anh có gì để nhúng tay vào những tiếng kêu la?

ngoại trừ những chuyến xe ôm đổ đầy xăng và chạy

sao anh lại loay hoay?

sao anh không nhìn những hàng cây sa mộc tua tủa ngoài kia?

đám ngựa non đang hí

ngọn nắng bỏng rát

những ảo ảnh hoàng gia 

vàng son làm cay mắt

của người…


rồi cuối cùng chúng ta đành trộn lẫn hôm nay với ngày xưa

đang dịu dàng thối rữa

quay lại sự thôi thúc ban đầu

rụt rè dãy hành cung thấp lè tè những bà vợ bé

cơn dâm ô già nua

bóng tối trên khuôn mặt của nó

sự hoang tưởng của những người đã dám nghĩ rằng mình đã tạo ra thế giới

bây giờ chỉ còn những đứa trẻ trần truồng

bị ruồng bỏ như định mệnh


cái thị trấn phi lý này

đã từng là kinh đô

đã từng có những thần dân tận trung báo quốc

đã từng có nhà thơ

cái giá trị khiêm tốn của thi sĩ

đã từng hoang tưởng nghĩ mình sẽ dựng lên lịch sử

chỉ với con chữ 

và những bầy dê núi

mà thôi



ơi người

người đừng đọc thơ tôi

ngôn ngữ đã đầu hàng

tôi chỉ kể một câu chuyện

về quyền lực

dù thế nào cũng u buồn rồi chết

những miếu mạo, đền đài rồi cũng mệt


như ông vua già với những bà vợ bé

cứ ngỏng cao

cứ ra vào cố tình chì chiết

mà không hề tìm được tình yêu

[chép về người Mông]




rồi cũng nhận ra

những đồng bào bách việt của mình sau ngôi nhà trình tường bằng đất

mái ngói ngả màu

bờ rào xếp bằng đá hộc

những kẽ đá cánh hoa ban bật đỏ

như ngón tay của người xếp đá bật máu


người Mông

đen, hoa, trắng, đỏ

ngang tàng trôi dạt phương nam

họ đã chiến đấu mấy ngàn năm

đã moi ruột gan mình làm nòng súng

không bao giờ mở miệng xin hàng

ăn không sợ hết chiến đấu không sợ chết

đã thắng trận

đã thua trận

để bây giờ dặt dìu kèn lá

tìm nhau


lá đã rơi thành đống dưới chân người

nhiều như đá trong thung lũng

ơi người

đã cùng nhau yêu trong hang động

đã cùng nhau cạn ly

đã cùng nhau ăn trứng gà đỏ

đã quần hôn

đã anh em

đã giằng co

đã bắt về làm vợ

đã tha thứ, đã thương nhớ

đã yêu


người đàn bà thích nhìn ông chồng say rượu

thích chồng mình đầy ắp bạn bè

không phải bằng những lời nói rỗng tuếch và vô nghĩa

những loại đạo đức giả

mà là những chàng trai

giữ danh dự của mình bằng lá ngón

rên như mèo con, rống như sư tử

mười ngón tay tiếng khèn như nước mắt


đã lặng im

đã nói thật nhiều

rồi khắc vào lòng vết cứa sâu trên đá


linh hồn người cồn cào vì đói

sao người cứ uống

những chén rượu ăn thề

chảy tràn ướt cả mặt

hay ra khỏi cơn say làm người sợ hãi

những bóng ma trong giấc mộng

những cuộc truy đuổi

làm người suốt đời phải nắm chặt thanh gươm?


tôi đã gọi người

người ơi người ơi

trên đỉnh mã pì lèng

những con ngựa giật mình té đái

tôi đã gọi người

người ơi người ơi

trong hang động chìm sâu vào núi

người đang ngủ vùi trong lễ chị em

hay tiếng hú của hố thẳm làm người giật mình chết điếng

ngưng cả cuộc giao hoan?

dưới đáy thung lũng này

người đã sống, đã chết, đã chôn 

xoay ngang xoay dọc

cớ sao người không được vinh danh?


và tôi muốn cùng người

leo lên núi đá cổng trời

để ngắm nhìn thế giới

của người, khi không còn muối và thuốc phiện


những thày mo đâu rồi?

để âm hồn và tai ương còn mãi

hay thượng đế của người chưa ra đời

nên sự yếu đuối của người

không thể gào lên

như cái màng độc ác che hai bên mắt ngựa


hay bây giờ không còn phép lạ

những ông thày mo cũng kiệt sức rồi

chập chờn thuốc phiện

sự khốn nạn mang theo đá núi

và phép lạ cùng rơi


những giọt nước mắt thì làm sao con tim hoá đá

những giọt nước mắt thì làm sao bóng tối

trong sự im lặng của người

sự đau đớn của người

người ta còn muốn làm gì người nữa

người Mông ơi 

tóc người đã bạc rồi

má đã lõm

diện mạo của người đã hang hốc đá rơi


người sẽ làm gì

hay chỉ mãi thổi những bài khèn tìm vợ

sáu ống trúc làm sao thay thế phép lạ

tiếng khèn buồn hơn đá

đang nằm ngổn ngang trên thung lũng

không còn ai muốn xếp những viên đá ấy

để tay mình khỏi dính máu

mọi thứ bay như tro tàn

của những lần ánh sáng lang thang


lang thang không phải lưu vong

đá đã xếp thành đống, đất đã đắp thành tường

người phải chết cho quê hương

sự thương hại vĩ đại

người ta đang cắm vào người

như con dao găm không ai dám nhận

chỉ còn người vẫn leo mãi lên cao

đá và bụi sự khinh bỉ những kẻ thù

làm thần linh của người

đi hết con đường mòn

lịch sử


[ghi chép ở lũng cú, điểm chủ quyền cực bắc]


nơi đại lục trung hoa mênh mông

chạy từ tây sang đông

chạy lông rông

đến đây

rủn chân, ngừng lại!


hàng ngàn năm đã hang rồng sì mần khan

long cư là nơi vua ở

những thứ phi thương nhớ

tạc những ông vua âu, ếm vào từng viên đá

nam quốc sơn hà nam đế cư


lũng cú

cái mỏm đất nhô lên trên bản đồ

như một ngón tay

chỉ vào mặt

quả đấm vung cao

vó ngựa mấy ngàn năm

xã tắc bao phen bon ngựa đá

binh đao

không thể nào

đồng hoá



lũng cú

lũng cú

nơi tiếng kêu oan chạm cả đến trời

những hoa văn trống đồng vằn vèo như nước mắt

những người dân oan chân thật

choàng vai đế vương

không thèm một bóng mát chở che

không thèm ban ơn

ngực trần ưỡn ra trong nắng gió


ở trên núi cao này

có thể rơi bất cứ thứ gì

trong cuộc đời còn nhiều bất hạnh

không cần ai phong thánh

kể cả rơi mất mạng


nhưng trái tim không thể rơi


cúi đầu trước sự đắng cay này

cúi đầu trước sự kiêu hãnh này

sông đã ngưng chảy

cột cờ đã thẳng đứng

như người lính

như lưỡi lê trên nòng súng

dù nhiều khi bi thảm



ngày và đêm, ngày và đêm

những bước chân giày vải

tự ngàn xưa khố xanh khố đỏ

ngọn giáo nghèo khó của những người lính dõng

thu ăn măng trúc đông ăn giá

da chân phồng chai dẫm thành con đường mòn

dẫm qua những kỷ niệm đáng ghét

về một bình minh

sau tiếng hô lao vào trận đánh

những người lính đã thành quên lãng

máu xương lão sơn cũng vội vàng

thành hai phe bất hạnh


những con sông chảy ngang đây đổi thành màu đỏ

cũng có thể phù sa

cũng có thể máu người


lũng cú

mũi nhọn trên bản đồ

như cái gai

bốn ngàn năm đâm vào ánh mắt

kẻ gian tham

rêu đã xanh trên cột đồng mã viện

xanh cả lúc bạch đằng giang nhuộm máu

máu cũng có lúc hoang vu

những binh đoàn thành trớ trêu, chết dở

đành túm tóc chí phèo

dù không thể vừa nghèo vừa liều

vừa yêu vừa ghét

bốn ngàn năm ông vua thục vừa quay lưng vừa nghe đay nghiến

giặc ngay sau lưng nhà vua đó

cung nỏ cũng trò chơi

chỉ máu chơi không nổi

chỉ máu chơi chưa tới

lông ngỗng cũng máu người


lũng cú, lũng cú

nơi trái tim có thể vỡ ra

vì thằng bạn

cứ nói nói cười cười

ngồi mòn đũng quần ăn thắng cố

môi gọi tình cả ngọn gió hiu hiu

cả khi giao hoan

vẫn nhận ra tiếng leng keng nơi thắt lưng

của chùm chìa khoá lính canh

nặng nề cánh cổng gỗ

tiếng kẽo kẹt hình thành hai giới tuyến 


cả cánh cổng 

cứ tưởng như khúc thịt thừa cuối manh tràng

tưởng như vô dụng

vẫn vỡ oà ra lúc phóng tinh


và thịt da

cũng muốn sống thêm một đời nữa

để xoá sạch ký ức

về những lần hắn mò đến

trước sau gì hắn cũng đến

sao không đến ngay lúc này?

ta không thích phải ngồi chờ

cái cảm giác buồn nôn về những kẻ mặt mày giả vờ ngờ nghệch

lừa kéo ta xuống một thung lũng tối đen

điên dại dang ta ra

hai cánh

điên cuồng đục khoét


ta nằm nhìn trời xanh

rơi xuống như một cơn động đất

động vào liên tục

tưởng vỡ thành trăm mảnh


một trăm cơn động đất

cay cú vẫn còn lũng cú


lũng cú

máu đã thành sông

xương đã thành núi

người đã vồ mồi như cọp

đã bay cao như đại bàng

bây giờ đành

viết chữ vàng (như lá úa)


vở kịch với nhiều vai

những nhân vật bắt tay nhau, cười cười

như trò chơi game điện tử

sau một enter

mất – còn

còn -> mất

đang còn -> sẽ mất

mất ->> mất


tiêu — tiêu

một chiều

chớp mắt


lũng cú lũng cú

cái trò chơi game xót xa đó

những ngọn núi chìm lỉm

trong vở tuồng đớn đau, hổ thẹn

người làm được gì, ngoài nước mắt

rủa nguyền những kẻ ăn gian

cái bi kịch này siết cổ

lưỡi nhà thơ nằm trong nồi thắng cố

lặng câm


không ai nằm xuống với chức vụ: nhà thơ

và ở nơi đây

những binh nhất binh nhì

đã nằm xuống

sau khi dựng cột cờ bằng máu



long cư là nơi vua ở

những thứ phi thương nhớ

tạc những ông vua âu, ếm vào từng viên đá

nam quốc sơn hà nam đế cư…


[đá và đá, sống trong đá chết vùi trong đá…]


như ngôn ngữ bị mắc nghẹn

lưỡi cuốc của người đàn bà vấp vào núi đá

không phải chôn vùi một quốc gia

mà chỉ mong vùi vài hạt ngô

sau cơn mưa như mèo đái


không nghiêm trang kim tự tháp

không hùng vĩ ăngco-vat

đá ở đây lăn chỏng chơ

lơ ngơ

nằm bên đường với cỏ

làm thành di sản buồn


đá vằn vện dấu vân tay người

vằn vèo mồ hôi nước mắt

ngoằn ngoèo ngày xưa chữ viết

châm biếm chú chim non cố bay

rồi rơi như người tù tử hình

vỡ sọ




đá tai mèo

không meo meo

chỉ nghèo nghèo

cắn vào gan chân người

truyền đời chảy máu


ở đâu cũng một màu đá xám

vây quanh nhà

kê thành giường

xếp thành chuồng ngựa chuồng bò

ò ò ọ ọ o o 

như người nói ngọng

đứng bên lò nấu rượu

hun khói mênh mang

một màu đá xám


yêu nhau thì nấp bên bờ rào bằng đá

gọi tình tình chạy đuổi tình tình theo

bắt vợ sau một đêm cưỡi ngựa

chạy một hơi mẹ vợ gọi không thưa

vậy mà đá suốt đời giữ lễ

sống thì đục tay mình vào đá

người chồng nín hơi, vỡ phổi

thi kiếp người với kiếp đá chỏng chơ

người vợ đổ từng gùi đất

một ngày một mét vuông

hai ngày hai mét vuông

năm ngày năm mét vuông

đến khi đủ một khoảnh ngô

hai vợ chồng nhìn nhau nước mắt


chết đào xuống vài phân thì gặp đá

không phải gặp giấc mơ

thôi đành đắp đá lên

một đống đá một phận người

nhiều đống đá nhiều cuộc đời

thổi một hơi tiếng khèn buồn

người ta có thể vĩnh hằng bằng nhiều cách



có những kẻ không thở nổi không khí vùng cao

do phổi của họ không phải làm từ đá

có những kẻ không chịu nổi cái lạnh vùng cao

do da thịt của họ không phải làm từ đá

cả những kẻ không chịu nổi sự thật ở vùng cao

do tâm hồn của họ không xanh như đá


đá ở đây là mơ

mỗi sáng dậy mơ giữ nguyên phận đá

đá ở đây là ánh mắt

nhìn em ngày yêu nhau

đá ở đây là tai

đêm nghe tiếng mưa rơi thác đổ

trong tiếng khèn gọi tình

hay gọi hồn người quá cố

đá hát bài khèn lúc bình minh

hay chiều rồi quên lãng

những dấu chân đớn đau ngày bách việt

đêm thiên di

từng có thời ngủ vùi vào thuốc phiện

từng có thời mê lú

đá làm quên làm nhớ

giữa hai bên bờ bến một đời người


đâu có phải con ngựa trong rừng

phải dùng dây mà buộc

đá tự do tự lo

đi thôi những con đường hai bên đá lở

ai có con tự mang địu mang nôi

người sống với người

chia nhau núm vú sữa

đá lênh đênh những cuộc đời

vẫn dạy ta mềm mỏng


đá chết đi trước mắt người

hồn ma đá lăn theo ngày im lặng

trong tiếng khàn đứt giọng lão thầy mo

tay cầm xẻng xúc từng muỗng đất

chết đi sống lại rã rời

đỉnh núi thành đỏ sẫm

một bóng đen lăn thành đêm tối

mặt trời nóng sôi trong ngực

như kẻ thù đó thôi


đá cõng người trên vai

kiêu ngạo ngang tàng khinh bỉ

tiếng khèn làm mưa làm gió

bước ra đường chạm núi chạm mây

gặp cái chết trước khi phải chết

thiền trước khi thiền

giật mình một tiếng lá rơi

con đường rơi xuống vực là con đường hạnh phúc

không thể ngồi than thở mãi

nhưng cười lại thành nước mắt

xót xa như chuyện đã rồi


đá vùi chôn những chủ nghĩa quốc gia

tự tin, vô ý thức

đá vùi chôn những thứ văn chương

làm bằng ngôn từ giả danh, gián đoạn


đá xây nên những cửa khẩu thuế quan

thu tiền và máu

đá chặn bước chân phiến loạn dọc con đường

mòn như lịch sử


lịch sử

làm đá muốn chết

trên những ngọn đồi khốn khổ

của những người anh em

tuổi mười bảy bây giờ lên gấp mấy

ác ngày xưa giờ ác hơn gấp mấy

mộng miên man là mây phủ lưng đèo


đã bám vào sự sợ hãi

nghĩ mình không hợp lòng dân

đã chống chọi với gương mặt tự tin, gượng gạo

một nghĩa địa không hoa

tự mình cờ đèn kèn trống



chảy mãi đá thành hòn sỏi

những vốc phù sa buồn

đá có thể làm chỗ dựa nghỉ chân

nhưng không thể là chỗ dựa đi tìm công lý

khi kiện củ khoai

đá thành con kiến bé tí

màu đen



vì lẽ gì đá chuẩn bị chiến tranh

khi người lính chưa quen canh toạ độ?

như một nhà văn chưa biết dấn thân

đứng ưỡn ngực như một cô gái 

õng ẹo bên đường

tưởng ai đi ngang cũng muốn chết


đá rồi cũng mệt

như một bệnh nhân nghèo với căn bệnh xơ gan cổ chướng

giai đoạn hơi muộn


không phải bi thảm hoá

mà là khát vọng

không đâu không đâu đá ơi

không đâu không đâu đá ơi

không đau không đau đá ơi

đau không đau không đá ơi

đau không đau không đá ơi

những phận đá rã rời

ăn trên đá chết vùi trong đá

những tảng đá có mùi da thịt

thối rửa trong cái nóng

và trong câu chuyện kể

bên bờ sông, dưới đáy vực

những cái tên, những người dân

nhân nhân dân dân nhân nhân

lại những người nói ngọng

không phải chủ nhân

đang nát tan dưới màu đá xám


(1) Cổng trời Quản Bạ: 1,500m above sea level is a tourist scenic viewing platform



(2) đá đồng văn: Dong Karst Plateau Geopark in Ha Giang, East of the Himalayas



(3) Mã Pì Lèng: the highway up this mountain was opened in 1960, around 20km long in the city of Ha Giang



(4) Nho Quế River: Runs between China and Vietnam, flows throughHa Giang, Cao Bang and China for 192km 


(5) mèn mén: H’mong cuisine made from pounded corn



(6) ăng ti-moan mines



(7) nam quốc sơn hà nam đế cư



(8) xã tắc bao phen bon ngựa đá…




(9) “Rải lông ngỗng”



(10) vua thục



(11) trình tường




Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.


A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Art: Nguyễn Thị Phương Trâm
English translation first published on


[5th revision; 2019-2022]


When the kings are gone

Left for all

Relics that should have been forgotten

You leave not a crown 

But pieces of bones

Crumbling dust…

You radiate without a golden throne

Blood can’t be shed

When a person is dead

The truth can’t be forgotten

You’re flying towards

Heaven’s Gate

In a perfect ending

We’re brothers and sisters

Hand in hand

Our fingers woven together

Drawing an entire horizon

On the threshold of a vow, we’re

The truth, a face you desire

History should be noted just so

Life is happiness

Creation is happiness

Love is happiness

Is death happiness?

Since darkness is present

Holding within all





Since forever…


Nor light

Glistening tears

In the dark, the quiet around you

A flame, pulling us closer

Even when you’re drifting 

You are the only one who can name evil


A lonely swallow

A maimed tree

A flicker of light in your eyes

A switch for the rain at the electrical dam…

Raining like there’s no tomorrow

As though we’re snuffed out by the alleyway

Light igniting only in far off places

And the heart beating resounding

Your destitution

God shall bless those who are already on their way

And what’s left of our life fate shall decide

There’s no longer such a thing as luck…


Let the wind blow

At the top of the hill

To the mouth of villagers

From the span of the sails

To the hull of a crumbling shipwreck 

So, the scream of the man drowning

Upon a perilous sea

Can no longer be your pain alone

Misery in time for the sunrise

The silent hand shakes

The closed lips in view of the Sun

The fish has to die

Floating bloated because of the twist in the water

Not because of the fragrant smell of gunpowder

But the threats completely fried

You and the fish under the shady canopy 

You’re quiet

Like a tired sail erected

On a boat

You persist the entire night

Staring into the dark 

You left the shore at dawn

Your elation an inebriation

Just before they

Grab hold of your heart pulling it back to shore

Choking you

And like a fish you’re gasping 


You’re very lucky

Being able to live

In a place with poetry

Where dreams have turned slaves

Into kings

If everyone

Naps their noon away


Stirring up life

With stories around cups of tea

Steaming, with a

Cuddle pillow, asking oneself:

What have I done

For the nation?

In the bustling disposition

With curiosity

You’ll detect

The stench of death

Right behind you

And everyone will concede

Your shadow is synonymous with the dark

In the excrement

Of hearsay

Yep, you’ve err(sin)


Like the life of a prophet

You drift from the prison of sleep

To the tip of a torch

Scorching all with ideals

With your anaemic heart 

And the simmering cancer in your bowel 


In dreams…

You thought

After the war

They will make the world anew beautiful

No longer rusty

So now you’ve fallen into some delusional love affair

But loneliness

A betrayal

Left aside for you

When you continue to romanticise

The signing of your name

In the end it’s nothing but death

Can a single person do



You note

Creating a world on fire

Poetry has to be more tragic

More dramatic, in your grasp

The words swelling up when you need it to

You note, carving it in stone

Often overly proficient

You mop up

The words noted

In sweat and pain


Everything in your grasp

Every strains of hair twisted with your thoughts


What is possible

Drilling through life

Dear god…


Hey the world that has become small in your eyes

You’re sick of it

Your fingers curling up in fitful dreams

You drink death like wine

Aren’t you afraid of scorpions?

Snakes? Centipede? Beatles? Chafers? 

Aren’t you afraid of blood?

But be careful of the light on the stage

Life is full of the colour blind

Hey the small world in your eyes

Giving you all the answers

Its payment

Drops of blood

Plop, plop

Your fresh drop falling…


The last beam of light lit up your face

Your poetry page

Attacks your loneliness

Like a dagger

In a sudden, it shreds darkness

The passion reserved for all

The brightness makes you blush

You resent it

The spit, damp wet bravado

Of those lining up for their turn

To congratulate you…


Everyone holding onto uncertainty

Like an ink jar holding onto night

You holding onto the beginning of dreams

Your poetry

Who has brought the news of despair

Making the daggers vomit


The hearsay, the stories

The days seemingly forever

The most opportune time for us

Blank white pieces of paper smudged with ink

The meaning of tears

Your tombstone surrounded



Waiting at the front

Like a door opening behind you

Everyone waiting


When it opens

So you can return to a past towards a future without a sign of you in it

Ramping up the light of an already crumbling boat

Like a bird refurbishing its old nest with hay

The people behind you

Reside in a state of surprise

Their light escapes through your door

Spilling dawn

Even when everything is still stained by the darkness of the sunset

Your face will become familiar

Like everything that’s in front of you

Has to face the door from behind


As though turning to a sinful past with the innocence of your future 


The price of war, and loyalty

Endlessly gives birth to a cover of naivety

For the pretenders of innocence

As the price of love

Gives birth to competent mothers

Bearing children

As the price of death

Is immortality 

As a tomb and the theatre

are the two heads of obedience

In the world

As though, we’re departing

A ferry heading for a tunnel disappearing

No honour nor humiliation

No enemy

We’re all friends


The pain of a memorial ground

When people erect a monument of you

On the last night

On the first day

Like a folk song by Văn Cao

Sung by your daughter

“From now on people know how to love each other…”

You leave behind respect thrown into memories

Into the shadow of the night lit up with glorious

Golden light

You allow your voice

No longer lost

Float up into the air

The light of the room turning silver

With the adornment of time

That they nearly drop and lost

Like all those familiar words

had disappeared from the keyboard

Like the truth

You rather die than leave

You fought and won the heart of humanity

By leaving behind a wooden horse

The soldiers spilling from fluffy teddy bears

Soft on the chair

In fields

Scattered with monuments

You leave behind the sunlight still frolicking with the dark

You leave behind the open window still welcoming each morning

You leave behind the flowers still on a schedule to bloom 

You leave behind deliberately

Whatever time is left shall never return

A sail that shall never soothe the thirst of the horizon

When you leave the world

You will fly

And you will fall

Like the blood of Mỵ Châu(1)

Turning into a pearl

We stare at history and can’t resist

The urgency

Flipping the pages already read, to read again

So when we finally fall

We can note in time accurately the day the moment

When the mountain of dust and ashes flew…

We’ll feel

When we put the pieces back together

What has happened? When? With whom? And where

So can we be ready? By which ever way, to pick out from despair the pieces of shrapnel

From wounds

Broken bones

Of citizens

That shall be a bright day

And some may say we’re difficult

In turning the page

Noting every words of remembrance

No king

But the silence of angels

Shall reign over


(1) My Chau was a pawn, a victim of war.  




khi các ông vua ra đi

để lại cho mọi người

những di tích nhiều khi đáng quên


bạn không để lại vương miện

chỉ những mảnh xương

tan thành bụi…


và bạn phát sáng không cần ngai vàng

máu không thể chảy

khi người ta đã chết

sự thật muôn đời không thể quên


bạn bay đến cánh cửa

thiên đường

kết thúc thật hoàn hảo


chúng ta là anh em

tay trong tay

ngón tay đan vào nhau

vẽ lên một chân trời

trên ngưỡng cửa lời nguyền, chúng ta

là sự thật, như khuôn mặt bạn đã mơ

lịch sử phải viết như chính nó


cuộc sống là hạnh phúc

sáng tạo là hạnh phúc

yêu nhau là hạnh phúc

cái chết có là hạnh phúc?

mặc dù bóng tối vẫn là sự hiện diện

trong vòng tay mọi người


chạm vào


là những gì

mong đợi

từ lâu…



không phải ánh sáng

lấp lánh nước mắt

trong bóng đêm, sự im lặng kề bên bạn

ngọn lửa, kéo chúng ta thật gần

mặc dù bạn vẫn đang trôi dạt

chỉ có bạn mới có thể gọi tên cái ác


mùa xuân ôi

con én lẻ loi

giống như một cái cây bị thương

mắt của bạn chớp sáng ánh đèn

tắt mở bí mật những cơn mưa thuỷ điện…


mưa như là không có không sao

nhưng trên các đường phố chúng ta bị dập tắt

ánh sáng chỉ loé lên trong những xa xôi

và trái tim đập vang nỗi đơn côi

của bạn


chúa sẽ ban phước lành cho những người đã bắt đầu khởi hành

và để phần còn lại của đời mình cho số phận

không còn trò may rủi…


hãy để ngọn gió thổi

từ đỉnh đồi 

đến miệng một ngư dân

từ thời gian một cánh buồm

đến vỏ của chiếc thuyền bị đâm vỡ

vì vậy, tiếng thét của người đàn ông chết đuối

khi gặp vùng biển nguy hiểm

không còn là nỗi đau riêng của bạn


sự khốn nạn đã kịp bình minh

những cái bắt tay im lặng

sự ngậm miệng trong ánh nắng mặt trời

làm những con cá phải chết

lềnh bềnh bởi các xoáy nước

không phải mùi thơm của thuốc súng

mà sự đe doạ nướng chín

bạn và những con cá trong bóng râm


bạn im lặng

như cánh buồm giương lên uể oải

từ chiếc thuyền

cả đêm bạn vẫn kiên trì

nhìn chằm chằm bóng tối


bạn ra khơi vào lúc bình minh

bạn vui như say rượu

trước khi người ta

bắt trái tim của bạn lên bờ

làm bạn ngạt thở

và ngáp như một con cá




bạn thật may mắn

được sống ở xứ sở 

nơi chỉ có thơ

và giấc mơ làm nô

lệ, lên ngôi


nếu ai cũng chỉ

nằm ngủ trong những buổi

trưa lười biếng

khuấy động cuộc đời

bằng những câu chuyện quanh tách trà

bốc khói, và một cái

gối ôm, tự hỏi:

ta đã làm gì cho tổ



trong tâm trạng bận

rộn với những kẻ tò mò

bạn sẽ ngửi thấy mùi

cái chết

ngay phía sau lưng bạn


và mọi người cảm

nhận bóng của bạn nhòa trong bóng tối

trong những cặn bã

của tin đồn

ừ, bạn phạm tội




như cuộc đời của nhà tiên tri

bạn trôi từ nhà tù giấc ngủ

đến ngọn đuốc

đốt cháy mọi người với lý tưởng

bẳng trái tim thiếu máu của bạn

và căn bệnh ung thư dạ dày đang nhấp nháy


trong mơ…


bạn ngỡ

sau chiến tranh

người ta sẽ làm cho thế giới tươi đẹp

không còn rỉ sét

và bạn rơi vào tình yêu ảo tưởng

nhưng sự cô đơn

oán hờn

vẫn còn dành cho bạn

khi bạn cứ hồn nhiên lãng mạn

ký tên mình


cuối cùng chỉ là cái chết

vì sao mọi người cũng không thể làm được

gì hơn?




bạn viết

để tạo ra một thế giới bốc cháy

nên thơ bây giờ khổ cực hơn

và hay hơn, trong lòng bàn tay của bạn

chữ nghĩa sưng lên khi nào bạn muốn


bạn viết, và khắc lên đá 

đôi khi quá công phu


bạn lau

những chữ đã viết

bằng mồ hôi đau đớn



với tất cả những gì có trong tay của bạn

cả những cọng lông cũng phải quăn theo ý nghĩ của bạn



về tất cả những gì có thể

khoan thủng cuộc đời

trời ơi…




này thế giới đang trở nên nhỏ bé dưới mắt bạn

nhiều khi bạn chán nản

nó làm co giật các ngón tay bạn trong giấc mơ

bạn uống cái chết như ly rượu


bạn có sợ hãi những con bò cạp?

rắn? rết? bọ xít? bọ rầy?

bạn có sợ máu?

nhưng hãy cẩn thận ánh đèn trên sân khấu

cuộc đời này đầy những gã mù màu


này thế giới nhỏ bé dưới mắt bạn

nhưng nó cho bạn tất cả câu trả lời


là chi phí của những giọt máu

một giọt, một giọt

và một giọt tươi ròng của bạn đang rơi…




ánh sáng cuối cùng đã thắp trên khuôn mặt bạn

trên trang thơ của bạn

nó tấn công nỗi cô đơn của bạn

như một con dao găm


đột nhiên, nó xé nát bóng tối

lòng đam mê dành cho mọi người

sự sáng chói làm bạn đỏ mặt

bạn không thích

nước bọt sự tung hô ẩm ướt

của những kẻ xếp hàng chờ đến lượt

tung hô…




mọi người bám vào hoang mang

như lọ mực bám vào bóng đêm

bạn bám vào khởi hành giấc mơ

cho bài thơ của bạn


ai đã mang lại những tin tức tuyệt vọng

để các thanh kiếm buồn nôn

ra khói?


những tin đồn, những câu chuyện

những ngày tháng nhất nhật thiên thu

bây giờ là sự hợp nhất của chúng ta

tờ giấy trắng đầy vết mực

chữ nghĩa như nước mắt

xung quanh bia mộ bạn




chờ đợi

chờ đợi ở phía trước

nhưng cánh cửa mở ra phía sau bạn


mọi người chờ

cùng chờ

khi nó mở ra

để bạn có thể quay lại quá khứ với tương lai không tì vết của bạn

bơm ánh sáng lên con thuyền đã mục nát

như con chim tân trang lại cái tổ bằng rơm của nó


những người đi sau lưng bạn

sống trong trạng thái sững sờ

ánh sáng của họ thông qua cánh cửa của bạn

tuôn ra bình minh

dù mọi thứ vẫn còn đen mờ bởi vết nhơ ú ớ của hoàng hôn


khuôn mặt bạn thành quen thuộc,

nhưng những gì ở phía trước bạn

sẽ phải đối mặt với phía cánh cửa phía sau

vừa mở ra

như bạn phải quay lại quá khứ tội lỗi bằng tương lai vô tội của bạn




cái giá của chiến tranh, và lòng trung thành

vĩnh viễn sinh ra những trang sử ngớ ngẩn

của kẻ giả vờ ngây thơ


như cái giá của tình yêu

sinh ra các bà mẹ thành thạo

sinh nở


như cái giá của sự chết

là sự sống đời đời


như ngôi mộ và nhà hát

là hai đầu của sự vâng lời

của thế giới


như thể, chúng ta rời

toa tàu trôi vào hầm mất hút

không phải vinh hay nhục

không phải kẻ thù

tất cả chúng ta là bè bạn của nhau




nỗi đau vườn tượng

khi người ta tạc hình ảnh của bạn

đêm cuối cùng

ngày đầu tiên

như bài hát của Văn Cao

con gái của bạn hát

từ nay người biết yêu người…

bạn để lại sự kính trọng tạc vào bộ nhớ

cho bóng đêm ánh sáng màu vàng

rực rỡ


bạn để tiếng nói của mình

không còn lạc lõng

bay lên trên không

ánh sáng của căn phòng chuyển sang màu bạc

với đồ trang sức của thời gian

mà suýt nữa người ta làm rơi mất


như các con chữ quen thuộc

của một bàn phím đã biến mất

như sự thật

bạn thà chết không rời


bạn đánh chiếm lòng người

bằng cách để lại một con ngựa gỗ

những đoàn quân tuôn ra là những con gấu bông

dịu dàng trên chiếc ghế

trong khu vườn

không còn quá nhiều tượng


bạn để lại ánh nắng mặt trời vẫn còn đùa giỡn với bóng tối

bạn để lại cửa sổ vẫn còn mở vào buổi sáng

bạn để lại bông hoa vẫn còn lao động theo thời khoá biểu để nở tung

bạn cố ý để lại

dù thời gian còn lại sẽ không bao giờ quay lại

một cánh buồm sẽ không bao giờ làm dịu cơn khát của chân trời


khi bạn rời khỏi thế giới

bạn bay

và rơi

như giọt máu Mỵ Châu

hình thành viên ngọc trai


chúng ta nhìn vào lịch sử và không thể cưỡng lại

sự thôi thúc

lật các trang đã đọc xong, đọc lại

để khi chúng ta sụp đổ

chúng ta còn kịp ghi chính xác tháng ngày

lúc lâu đài cát bụi tung bay…


và chúng ta có cảm giác

khi gắn kết những mảnh vỡ với nhau

những gì đã xảy ra? khi nào? với ai? và nơi

nào để chuẩn bị điều đó? bằng cách nào đó, để gắp trong vô vọng mảnh đạn

từ vết thương

gãy xương

của dân tộc


đó là ngày thắp sáng

và ai đó sẽ hỏi tại sao chúng ta đã rất khó khăn

khi lật qua một trang

để viết những lời tưởng nhớ


không có vua

chỉ sự im lặng của thiên thần

sẽ ngự trị

yêu thương…

Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

%d bloggers like this: