Forgive me

A poem in Vietnamese by Nguyễn Bắc Sơn
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

Forgive me

 

It’s a pity you’ve missed me the other day

I would have drank until we couldn’t stand up

What’s forty odd bottles of beer 

The entire night swaying side to side

 

The city under curfew swaying 

And I’m alone whistling 

The cold moon right behind

Cursing, laughing unhindered

 

A time when I would let nothing slide

Hung around on the merrygoround

Life was like the wine sediment at the bottom of the barrel

Life was thrown life away without a twitch of an eyebrow

 

A time when I would never let anything go

Ready to share any burden with my brothers

Embittered with smear of bullets and baton

Retreating not once from tyranny

 

Now I am nothing but a minion

Wrapped up in a despicable life

In circles in an unyielding square cage

A lame horse alive barely for a hundred year.

_____

JANUARY 2022

 

Tha lỗi cho ta

 

Tiếc mày không gặp ta ngày trước

Ta cho mày say quất cần câu

Rượu bia bốn chục chai đồ bỏ

Uống từ chạng vạng suốt đêm thâu

 

Thành phố giới nghiêm ta ngất ngưởng

Một mình huýt sáo một mình nghe

Theo sau còn có vầng trăng lạnh

Cao tiếng cười buông tiếng chửi thề

 

Thời đó là thời ta chấp hết

Lửng lơ hoài trên chiếc đu quay

Đời mình như rượu còn ly cặn

Hắt toẹt đời đi chẳng nhíu mày

 

Thời đó là thời ta bất xá

Sẵn sàng chia khổ với anh em

Hơi cay đạn khói, dùi matrắc

Bước cũng không lui trước bạo quyền

 

Bây giờ ta đã thành ti tiểu

Uốn vào khuôn khổ cuộc đời kia

Loanh quanh trong chiếc chuồng vuông chật

Sống đủ trăm năm kiếp ngựa què.

 

Nguồn: Nguyễn Bắc Sơn, Chiến tranh Việt Nam và tôi, NXB Đồng Dao, 1972




Nguyễn Bắc Sơn (1944 – 4/8/2015) the poet was born and died Nguyễn Văn Hải, in Phan Thiết, Bình Thuận.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

The Vietnam War and me

A poem in Vietnamese by Nguyễn Bắc Sơn
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

The Vietnam War and me

Boulders propped up in the dried up stream

The breeze cut across the new grass at the edge of the jungle

Our unit advanced like crouching tigers

Bloodshot eyes cold and chilling

The exhausting manoeuvers, four times a day

Caught in moments of rest in jest and banter

Our backs relaxed against tree trunks, looked up at the sky…

Imagined ourselves on a picnic

Oh enemy oh guerrilla

Move aside, forget about firing you guns

Move aside, I’m begging you

I’m in no mood for a fight

Pining for a bottle of beer, a puff of cigarette

Pining for the bird song from the lips of my sweetheart

Oh my tattooed enemy

Consuming rock salt thirsting for a fight

Like you I’m a soldier though I’m shy

As I march, on me is always’ a flask of rượu đế* 

Always a clear mind, pure thoughts

View the war like an abomination of this world

Your misfortune is to be hit by my bullet

Your bad luck

War is nothing but a game

No point in overthinking it

We live a tasteless life

We chose the jungle, the fighting

Borrowed the horizon to shoot our flares

The fraudulent jungle with its columns of rolling smoke 

Used bombs and bullets like fire crackers on NYE

Our blood and bone, jungle fertiliser

_____

FEBRUARY 2022

_____

*rượu đế: prohibited home brewed rice wine, often hidden behind tall thick clumps of grass like cogon or “đế” grass native to Vietnam. Used commonly now to refer to any strong home brew, may it be out of rice or yam, etc..

source: https://nongnghiep.vn/ly-do-ruou-co-truyen-co-ten-la-ruou-de-ruou-ngang-quoc-lui-d182242.html

Chiến tranh Việt Nam và tôi

Lòng suối cạn phơi một bầy đá cuội

Rừng giáp rừng gió thổi cỏ lông măng

Đoàn quân anh đi những bóng cọp vằn

Gân mắt đỏ lạnh như tiền sắc mặt

Bốn chuyến di hành một ngày mệt ngất

Dừng chân nơi đây nói chuyện tiếu lâm chơi

Hãy tựa gốc cây hãy ngắm mây trời…

Hãy tưởng tượng mình đang đi picnic

Kẻ thù ta ơi các ngài du kích

Hãy tránh xa ra đừng chơi bắn nheo

Hãy tránh xa ra ta xin tí điều

Lúc này đây ta không thèm đánh giặc

Thèm uống chai bia thèm châm điếu thuốc

Thèm ngọt ngào giọng hát em chim xanh

Kẻ thù ta ơi những đứa xâm mình

Ăn muối đá mà điên say chiến đấu

Ta vốn hiền khô ta là lính cậu

Đi hành quân rượu đế vẫn mang theo

Mang trong đầu những ý nghĩ trong veo

Xem cuộc chiến như tai trời ách nước

Ta bắn trúng ngươi vì ngươi bạc phước

Vì căn phần ngươi xui khiến đó thôi

Chiến tranh này cũng chỉ một trò chơi

Suy nghĩ làm chi cho lao tâm khổ trí

Lũ chúng ta sống một đời vô vị

Nên chọn rừng sâu núi cả đánh nhau

Mượn trời đất làm nơi đốt hoả châu

Những cột khói giả rừng thiêng uốn khúc

Mang bom đạn chơi trò chơi pháo tết

Và máu xương làm phân bón rừng hoang

Nguồn: Nguyễn Bắc Sơn, Chiến tranh Việt Nam và tôi, NXB Đồng Dao, 1972


Nguyễn Bắc Sơn (1944 – 4/8/2015) the poet was born and died Nguyễn Văn Hải, in Phan Thiết, Bình Thuận.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

Gifts for those close and familiar

A poem in Vietnamese by Nguyễn Bắc Sơn
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

I was born a person who likes to give

On the way to school 

Gave to beggars

Money mother gave me for breakfast

I would give my friends

The books I love

I’m going to give everyone

A great gift

To the people I love

And definitely to the people I hate

To people I used to know

And definitely to people I don’t know

Give to the next generation

To those who are born after I’m gone

My gift is my greatest pleasure

The gift, the bounding of

Mountains and rivers

Forests and seas

Adorable animals

Sounds 

Images 

Vietnam

Writhing in pain

In spirit rising

Post-war rebuilding

Most importantly is the gift of a good poem

A poet with virtue

The one who, to everyone give

All that is his

In the end there will be nothing left but his life?

A life he has given to the love of his life.

_____

JANUARY 2022

Quà tặng bằng hữu

Ta bẩm sinh vốn là người thích tặng

Ngày xưa khi đến trường

Ta thường tặng cho gã hành khất

Tiền ăn sáng của mẹ ta cho

Ta tặng cho bạn bè

Những chồng sách ta hằng yêu quí

Ta định tặng cho mọi người

Một món quà thật lớn

Tặng cho người ta yêu

Tặng luôn người ta ghét

Tặng kẻ từng quen biết

Tặng luôn kẻ không quen

Tặng thế hệ mai sau

Những kẻ chưa sinh khi ta đà chết

Điều ta tặng chính là một chầu khoái cảm

Trong gói quà

Có núi có sông

Có rừng có biển

Có những sinh vật dễ thương

Có âm thanh

Và ảnh tượng

Có một Việt Nam

Quằn quại trong cơn đau

Có khí thế đang lên

Xây đời hậu chiến

Điều ta tặng chính là một bài thơ hay

Kẻ làm thơ chính trực

Là kẻ tặng mọi người

Những gì y có

Sau cùng còn cái mạng không

Y tặng nốt cho người y yêu.

Nguồn: Nguyễn Bắc Sơn, Chiến tranh Việt Nam và tôi, NXB Đồng Dao, 1972


Nguyễn Bắc Sơn (1944 – 4/8/2015) the poet, born and died as Nguyễn Văn Hải, in Phan Thiết, Bình Thuận.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

My son came into the world, as my friend lay down his life

A poem in Vietnamese by Nguyễn Bắc Sơn
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Art: Nguyễn Thị Phương Trâm

Upon the setting of Venus

We were there for the rise of the same star

O Trần Thái

The year my first son was born

The same year you lost your life

A guerrilla soldier blind

Blindly shooting

At the body of a drowsy officer out in the battle field

In a blinding bloody war

How could anyone stay up?

When you died little brother

You will be the thunder

The golden dust

The wind and the clouds

In the eternal life and death of the universe?

My son

The year you were born into your father’s warm house

Out there, out in the smoky foggy jungle

Trần Thái, my friend died

Son, when you were born

Was it a happy occasion?

When my friend died

Was it a pity?

Son, now in this world

My son, what will become of you

Will you become a politician

Inciting terrible games of patriotism

Will you become a poet

A defenceless hero

Will you become a professor

Putting your students to sleep

Lecturing on things you have no faith

A new born baby

May not be a happy occasion

A dead person

May not be a pity.

_____

JANUARY 2022

Con trai ta chào đời, người bạn ta nằm xuống

Khi vì Sao Hôm lặn

Chúng ta có một vì Sao Mai mọc

Ôi Trần Thái

Năm ta sinh đứa con trai đầu tiên

Cũng là năm em gục chết

Gã du kích mù

Bắn viên đạn mù

Vào thân thể vị sĩ quan lim dim ngoài trận mạc

Trong trận chiến tranh mù mịt này

Chúng ta làm sao tỉnh thức?

Khi em chết đi

Em sẽ thành sấm sét

Thành bụi vàng

Thành gió thành mây

Trong vũ trụ hoài hoài sinh diệt?

Con trai ba

Năm nay con chào đời trong căn ngôi nhà ba ấm áp

Ngoài kia, ngoài khu rừng khói sương kia

Trần Thái, bạn ba đã chết

Con sinh ra đời

Chắc gì đã là điều đáng vui

Bạn ta gục chết

Chắc gì đây là điều đáng tiếc?

Con đã chào đời

Con sẽ thành gì hỡi con ta

Con sẽ thành một chính trị gia

Xúi đồng bào chơi trò chơi khủng khiếp

Con sẽ thành một nhà thơ

Một anh hùng bất lực

Con sẽ thành một giáo sư

Ru ngủ học trò

Bằng những điều con không mảy may tin tưởng

Một trẻ con mới sinh

Chắc gì là điều đáng vui

Một người chết

Chắc gì là điều đáng tiếc.

Nguồn: Nguyễn Bắc Sơn, Chiến tranh Việt Nam và tôi, NXB Đồng Dao, 1972


Nguyễn Bắc Sơn (1944 – 4/8/2015) the poet was born and died Nguyễn Văn Hải, in Phan Thiết, Bình Thuận.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

Drunk

A poem in Vietnamese by Nguyễn Bắc Sơn
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

A slash through the spirit

Aching in the body of water

Frothy waves slamming into the rocky rapids

The sadness followed the alcohol 

Enough to make us lose our balance

The moon out of place

Perched atop a row of mountain ash  

My heart is the bottom of a lake

Sinking in the light

My heart is a crystal cave

A bird of loneliness

Singing songs of endless hopelessness

A patch of grass on a well worn path

I am nothing but a shadow.

O Dũng, stop with the title unnamed

The heart breaking verse

By Vũ Thành An

Your voice

Awakens the ghosts from their graves

They can not rest in peace

In your cries

My heart is a boulder

At the top of Mount Bắc Sơn

A defender against dusk

I thought for a while now

I’ve been ambivalent 

Life is but a journey

Beyond the circle of consequence

I’m drunk tonight

To my surprise 

_____

JANUARY 2022

Say

(Tặng Phan Anh Dũng)

Vết chém trong tâm hồn

Nhức nhối cùng con nước lớn

Sóng vỗ bọt vào ghềnh

Nỗi sầu theo rượu bia

Đủ làm ta chếnh choáng

Một vầng trăng lãng đãng

Đậu trên hàng dương cao

Lòng ta làm đáy hồ

Chìm trong vầng ánh sáng

Lòng ta là thạch động

Con chim tình cô đơn

Hót mãi bài vô vọng

Bãi cỏ con đường mòn

Ta chỉ là chiếc bóng.

Thôi Dũng ơi hãy ngừng

Bài không tên, không tên

Vũ Thành An nức nở

Khi nghe mầy hát lên

Thây ma trong cửa mộ

Không thể nào ngủ yên

Khi nghe mầy khóc lên

Lòng ta là núi đá

Trên ngọn núi Bắc Sơn

Những buổi chiều lính thú

Ta tưởng đã từ lâu

Thành một người dửng dưng

Đời như chuyến phiếm du

Đứng ngoài vòng hệ luỵ

Không ngờ ta đêm nay

Ta không ngờ ta say

Nguồn: Nguyễn Bắc Sơn, Chiến tranh Việt Nam và tôi, NXB Đồng Dao, 1972


Nguyễn Bắc Sơn (1944 – 4/8/2015) the poet was born and died Nguyễn Văn Hải, in Phan Thiết, Bình Thuận.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

An hour before the march

A poem in Vietnamese by Nguyễn Bắc Sơn
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

An hour before the march

When I went to collect the rations

Mate, go and grab us some rượu đế Nùng* 

Let us drink for all the time we won’t be able to drink

The next seven days we’ll be lost in the jungle

Amidst a season of mountainous wind and rain

A heart without dutch courage is not a heart of a hero 

Amidst a season of jungle storms and sweeping wind

A heart without wine is a heart that misses home

Proud young soldiers

Struggling in the green mountains and ancient jungles

Plunging themselves head first into strife

Mourn at all for the flesh and bone of their birthright.

_____

FEBRUARY 2022

*The Nùng people are a Central Tai ethic group living primarily in northeastern Vietnam and southwestern Guangxi.

rượu đế: prohibited home brewed rice wine, often hidden behind tall thick clumps of grass like cogon or “đế” grass native to Vietnam. Used commonly now to refer to any strong home brew, may it be out of rice or yam, etc..

source: 

https://en.wikipedia.org/wiki/N%C3%B9ng_people

https://nongnghiep.vn/ly-do-ruou-co-truyen-co-ten-la-ruou-de-ruou-ngang-quoc-lui-d182242.html

_____

Một tiếng đồng hồ trước khi lên đường hành quân

Khi tao đi lấy khẩu phần

Mày đi mua rượu đế Nùng* cho tao

Chúng mình nhậu đề trừ hao

Bảy ngày sắp đến nghêu ngao trong rừng

Mùa này gió núi mưa bưng

Trong lòng thiếu rượu anh hùng nhát gan

Mùa này gió bãi mưa ngàn

Trong lòng thiếu rượu hoang mang nhớ nhà

Những thằng lính trẻ hào hoa

Lưu đầy trong cõi rừng già núi xanh

Lao mình vào cuộc phân tranh

Tiếc thương xương máu sinh thành được ư.

Nguồn: Nguyễn Bắc Sơn, Chiến tranh Việt Nam và tôi, NXB Đồng Dao, 1972


Nguyễn Bắc Sơn (1944 – 4/8/2015) the poet was born and died Nguyễn Văn Hải, in Phan Thiết, Bình Thuận.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet and translator, born 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

If ever in the days to come

A poem in Vietnamese by Nguyễn Bắc Sơn
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

If ever in the days to come

A cold night in Phù Cát

In second lieutenant Hồ Bang’s grass hut

A warm friendship like wine buried for years in the ground

A lingering parnassian tale

Sometimes I think, me alone in this world is enough

Since the hoard does nothing but dirty the water

Then again, to have friends 

The warmer the adventure arms in arms 

Since one woman is like any other

So I say, I should simply forget her

But women are not all the same

Hence forever are the flickering memories

Though I rip out a page on the calendar everyday

Time refuses to move on faster

Though the ancestral beginning is nothing but betrayal and darkness

How could I possibly leave and never return

_____

FEBRUARY 2022

_____

Mai sau dù có bao giờ

Đêm Phù Cát ngoài trời rất lạnh

Nhưng trong ngôi nhà tranh của Thiếu uý Hồ Bang

Có tình bạn nồng nàn như rượu chôn nhiều năm dưới đất

Có câu chuyện tình thi vị mang mang

Đôi lúc nghĩ trời sinh mỗi mình ta là đủ

Vì đám đông quậy bẩn nước hồ đời

Nhưng lại nghĩ trời sinh thêm bè bạn

Để choàng vai ấm áp cuộc rong chơi

Vì đàn bà người nào cũng như người nấy

Nên ta bảo mình thôi hãy quên em

Nhưng đàn bà đâu phải người nào cũng như người nấy

Nên suốt đời ta nhớ nhớ quên quên

Dù mỗi ngày ta xé đi năm mươi tấm lịch

Nhưng thời gian đâu có chịu trôi nhanh

Dù đen bạc là nơi cố xứ

Nhưng đi biền biệt cũng không đành

Nguồn: Nguyễn Bắc Sơn, Chiến tranh Việt Nam và tôi, NXB Đồng Dao, 1972


Nguyễn Bắc Sơn (1944 – 4/8/2015) the poet was born and died Nguyễn Văn Hải, in Phan Thiết, Bình Thuận.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

To my children

A poem in Vietnamese by Nguyễn Bắc Sơn
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Art: Nguyễn Thái Bình

Dedicated to my mother

Children, when you’re older you’ll hear stories about your father 

About a poet who took up arms, because he loved peace

Stationed on a hill in clouds of blinding dust, as dusk descended

I had missed you, my children

Even though it was just a subdivision but I did my small part

You should be proud of your father’s heart

O the story about an unfortunate hero

A vagabond amongst fools

It’s the story of my life, so children you must not forget

A lengthy part in trudging decorum

I never resented life for despising me

The path I took was chosen long ago

But when I caught a glimpse my mother’s grey hair

I shed the silent tears for what was to come

Children, when you’re old enough

Look through the humiliating pages of Vietnamese history

Understand why I had to suffer

Why the nation is in a state of such complaint

_____

FEBRUARY 2022

Viết cho các con tôi

Kính dâng mẹ

Khi các con khôn lớn thế nào cũng nghe kể chuyện đời ba

Chuyện một nhà thơ yêu hoà bình nên bị đời cho đi khiêng đạn

Khi chiều xuống, bụi mù trời trên ngọn đồi ba đóng

Ba bắt đầu thương nhớ các con ba

Dù ở tiểu khu này ba là tên tiểu tốt

Nhưng các con nên tự hào ở tấm lòng ba

Ôi câu chuyện người anh hùng lỡ vận

Nên bụi đời cùng một lũ ngu phu

Đó là câu chuyện đời ta các con cần phải nhớ

Ôi một quãng đời dài lê bước ưu du

Ba không cực lòng khi bị đời khinh rẻ

Con đường ba đi đã chọn từ lâu

Nhưng khi nhìn những đốm hoa râm trên đầu tóc nội

Ba đã khóc thầm khi nghĩ đến mai sau

Rồi mai mốt khi các con đã lớn

Hãy tìm trong trang nhục sử Việt Nam

Để thấu hiểu vì sao ba khổ cực

Vì sao nên đất nước lầm than

Nguồn: Nguyễn Bắc Sơn, Chiến tranh Việt Nam và tôi, NXB Đồng Dao, 1972


Nguyễn Bắc Sơn (1944 – 4/8/2015) the poet was born and died Nguyễn Văn Hải, in Phan Thiết, Bình Thuận.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

%d bloggers like this: