Boo 2

May 7, 2021

The human mind is an extraordinary thing, it transcends the imagination. It stores our anguish and infinite desire, but will you allow it to be more? I’m pondering the poem Boo wrote a couple of years back. Boo and I have a couple of things in common, we are loyal creatures and we could never write uninspired. 

I’m certainly envious of the amazing talent I’m surrounded by every day. I’m human after all, while Boo gets to bounce around in the clouds, I’m grounded in soil and muck, the shit simply gets in between the most unexpected of places. Cate Blanchett Blanchett was asked once where one may find compassion – my vagina! How oddly true, for most of my adult life I found myself dismissive of the fact that I had to exit through my mother’s vagina before I was inducted into the hall of “man”. I say “man” because I can’t be bothered about beating around the bush, hu-man, wo-man, man is so much easier for most of us. Let the man make the decision, let the man be the head of the household. We allowed it because we’re lazy to think for ourselves, we allowed them to abuse our children and our wives, we, as a collective are lazy, the prettier, sweeter sex. 

I’m not asking you for any act of kindness or acts of bravery, all I want is a conscious change in your vernacular. Reading and writing were not an activity for girls. Your bars should be filled with equal hot men and women we may all view with equal admiration. Don’t underestimate your wives or your girlfriends, they look just as much as you. 

A man like Boo is an advocate for girls, is sweet and kind and soft-spoken, he’s sensitive, I don’t know for a fact he cries, but I am certain he is just as beautiful as those with a uterus. Boo will never think twice about putting his girls first, he’s not bad in an apron, a beautiful person who would never allow his balls to get in the way of what is right and what is justice for any living thing. I’m proud to count him as my friend.

Happy birthday Chinh.

Trâm


Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

Boo 3

May 18, 2021

Trong những ngày đầu tiên, tôi hay viết thư cho Chinh, những lá thư qua bưu điện, chậm như rùa rồi cũng đến. Tôi không nhớ tôi đã viết gì, nhưng ngôn ngữ của tôi nửa nạc nửa mỡ, những câu Anh văn lẫn vào với những khúc Việt. Con chữ chảy lên trang giấy một cách dễ dàng và tự nhiên – tiếng Việt của Trâm ngộ quá, Chinh nói. Nhận xét của Chinh cũng đúng thôi, vì trong đầu tôi là một hiện diện tồn tại khác thường. 

Thế giới trong đầu tôi không được xác định rõ ràng, ví dụ như, ranh giới giữa tình yêu và hận thù là một cây cầu. Ngày nào tôi cũng hiện diện trên những cây cầu. Tôi đốt chúng hàng ngày. Tôi nhất nút xóa hàng ngày. Xóa, xóa, xóa đến khi tôi không còn là một tù nhân. Tôi tự do như mùi hương của một tờ giấy mới, mỏng và nhẹ như tôi đang bay trên cả tầng Ôzôn. Tôi ngạt thở vì quá gần mặt trời, và phấn khích hơn trước cái chết tàn khốc không thể tránh khỏi, sự sống đó là hơi thở thật sự của tôi. 

Ngày ngày Chinh truyền cảm hứng cho tôi qua những bức họa, nhắc nhở tôi phải sống lại với một cuộc sống mới, đóng khung một bức tranh mới. Nhổ trên đó máu và nước mắt của niềm vui, tra tấn và hành hạ. Sự nghiền nát hàng ngày, sự ăn dần của tâm hồn mình. Từ dưới đáy giếng cằn cỗi ẩm ướt ấy, tôi nhận ra tôi.

I used to write these letters, sending them by snail mail to Boo. I can’t remember what I wrote in them, but I do remember writing them in parts, in Vietnamese. The words roll comfortably off my tongue onto the blank pages – your Vietnamese is kinda weird, he said to me once. He’s probably right, it’s a different plane of existence in my head. 

The world in my head is not well defined, for example, the boundary between love and hate is often more of a bridge. I find myself on these bridges daily. I burn them daily. I hit the delete button daily. Delete, delete, delete, and I’m free. I’m free like the glorious fresh scent of a bleached white piece of paper, as thin and as light as the air above the ozone layer. I’m breathless, closer to the Sun I’m exhilarated in light of the inevitable cruel death, I am alive.

Chinh’s daily work of art inspires me to live another day anew, a daily blank canvas. Spattered on them the blood and tears of joy and torture. The daily grind, chip, chipping away at one’s soul. At the bottom of a damp barren well, I saw a reflection of myself. 


Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

people are no different to trees

People are no different from trees, even in the wild they are pruned by nature, via the gale, the wind, and the rain, the occasional hailstorm. Human Beings need nourishment in all forms, for our body, it varies from culture to culture, from family to family. Feeding the human spirit is no different, we dance, we sing, we read poetry, and stories. 

Through all these sessions of nourishment is the shared intangible connection of the human heart. We forget how poisonous our heart has become if we leave it unchecked. We become the poison. 

I am the poison first before I point my finger at anyone else. My father named me after a tropical forest tree. As I age I have embraced my namesake, as the rings on my trunk are added, I’m thicker, stronger. But if I ignore the rot in my heart, to the very root of the tree, I am destined to perish in slow agony, I am unaware of the insidious parasite of my creation. 

There are those amongst us who feed on such parasites, they dwell and relish in it until they could never live without it. And before they could stop such hunger for darkness, they have become such, parasitic in nature, a parasite. 

I will not tolerate it in myself, and I will not tolerate it in the heart of those I love. And I will discard those beyond this circle. 

January 3rd, 2022


Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

Equality

Sáng nay đọc thoáng qua những tin tức trên báo của anh Mark, làm tôi nhớ lại những stt tôi đã viết xuống trong những cơn thịnh nộ. Tôi thích ghi lại những gì hiện hữu trong đầu tôi trong những khoảnh khắc cảm xúc như vậy. Ý cuối cùng, không được rõ ràng như mong muốn của tôi.

Đòi hỏi của tôi chính không phải là về sự bảo vệ nữ quyền. Chưa đủ. Tôi muốn bảo vệ những người với những vị trí yếu hơn mình. Những người này thường là đàn bà. Chưa tính đến những người lớn tuổi, con nít. Tôi luôn luôn sẽ bảo vệ gia đình tôi, trong đó có chồng tôi.

Tôi đòi hỏi sự công bằng trước hết là ở gia đình tôi. Muốn đạt được sự công bằng, thứ nhất là phải chấp nhận sự khác biệt giữa con người. Khác gì những bài thơ và khúc văn. Tôn trọng trước hết là sự khác của mỗi chúng ta, nếu bạn muốn là một con cừu của Ngài thì cũng ok mà, tôi sẽ tôn trọng ý muốn của bạn. Tôi vẫn mong bạn đạt được những quyền lợi không hơn không kém so với những người tôi yêu. Đây là mong ước của tôi đến ngày tôi nhắm mắt.

Cách tôi xử là qua ngôn ngữ. Ngôn ngữ, chúng vô tội, nhưng chúng ta đổ tội cho chúng vì những tư duy quá hẹp của chúng ta.

Chúng ta đã lợi dụng ngôn ngữ để hành hạ và bắt nạt những người với vị trí yếu hơn mình. Nhiều tiền hơn gầy hơn mập hơn tóc dài hơn trắng hơn vàng hơn … chẳng có gì cắt chúng ta sâu hơn bằng ngôn ngữ. Úi trời qua những con chữ thanh lịch và hiểu biết.

Thật là đơn giản, những lời chân thành của những đứa bé đó, nhưng sống với một tư duy trẻ con là một việc khó thành công. Càng thêm tuổi càng khó, càng ác, tôi đã nhận ra trong khuôn mặt của mình mỗi sáng đánh răng rửa mặt. Rửa không nổi hết những nét ác nỗi buồn.

Tục tĩu hay không là sự tự nhiên Thượng Đế đã ban cho loài thú con người.

November 2021


Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

Boo 7

February 26, 2022

Boo à,

Đừng buồn boo à, chiến tranh đến tận bờ ta. Boo à đừng buồn mà, đừng buồn tuổi thơ ta. Chiến tranh về tràn ngập tuổi thơ ta…

Ôi chiếc cọ miếng canvas trắng toát mồ hôi. Còn tôi còn boo mà. Ta còn nhau mà, bên nhau một bầu trời trắng toát nước mắt của cha mẹ ta.

Tay tôi, vai tôi lạnh, là đá. Ta sẽ luôn tồn tại mà boo ơi.

Nắm chặt chiếc cọ boo à, để yên nước mắt rơi… 

Trâm.


Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

Boo 6

December 2, 2021

Boo mến,

Chưa gì đã hết một năm nữa giữa đại dịch. Đời sống kỳ cục tan nát sum vầy, khó thở quá boo ạ. Ta mãi đi tìm ta, giá như một cách đẹp như thơ của Tô Thùy Yên boo nhỉ?

Ôi anh sao rồi? Tôi cứ mãi xem anh như là một cái thùng rác tuyệt vời để tôi xả. Xin lỗi anh nhé, cứ vậy, tôi không bỏ được cái tật xấu xa này.

Boo à, cứ tiếp tục thôi, vẽ tiếp, viết tiếp, chia sẻ tiếp. Tôi thấy đến tuổi của hai ta, không còn gì để nuối tiếc, mong nhớ, mà thèm nữa. Cứ vậy, ráng sướng từng giây từng giờ. Tôi mong lắm sự lãng quên. Nhưng tôi… bổn phận chưa xong. Tiếp, cứ tiến tới boo ạ. Từ từ đến ngọn lửa của cuối đời mình.

Chúc boo và gia đình mùa giáng sinh ấm áp và năm mới an toàn và thật là vui.

Cười lên Boo ạ,

Trâm 


Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

Boo 5

October 12, 2021

Boo thân mến,

Thời gian bay một cách lạ thường, chúng ta có dành hương gì cho nó không? Lâu rồi chúng ta không tâm sự, bạn tôi hồn xác sao rồi? Những câu hỏi tôi hỏi anh hay tôi hỏi tôi? Chúng ta làm bạn với nhau làm chi chứ? Để tôi lợi dụng những bức tranh của anh, những câu thơ? Những màu sắc tôi cướp của anh đem về tô lại cuộc đời của tôi? Nghe có sến không, như những khúc Lan và Điệp tôi đã thuộc lòng không hiểu vì sao?

Anh khỏe chứ? Tôi hỏi anh hay tôi hỏi tôi?

Trâm


Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

Boo 1

November 2020,

Boo and I have an odd relationship. The relationship in the Social Cloud began with the poet and artist’s inability to sleep, and my irritation with the abundant wisdom given him on insomnia. The nonsensical pillow talk thrown over the fence by grey hair gentlemen and well wishes only frustrates my scientific brain – no no no, and no! So it was in the Cloud the scientist met the dreamer. 

Boo is an agnostic, kind with the temperament of my German puppy.  We don’t know whether it’s the food he’s consumed or a mutating gene enhancement, he stays up through the night in frustration and mesmerising obsession, conjuring women of all lines and curvature through charcoal, ink, and acrylic. The basement would be pungent with the scent of thinning spirit and turpentine. Upon her portrait, the casting of dawn, he discards the emptied cups of coffee, puts on a collared shirt for a day inside a more pragmatic digital cloud. The digital cloud grounds him in materialistic servitude impossible to escape but provides him with the means for a foundation of nurture. Boo is the parental boulder of certainty with straight A off-springs on a see-saw of art and literature; there’s no prouder patriarch. 

The days drifted along for Boo like so. He finds himself in Starbuck staring from beneath his ebony lashes, the women in his lucid midnight dreams – Westward, an embrace in fallen leaves. Then he’s there surrounded by the writers, the poets, sipping Macallan, his feet light as air on the frozen pavement. Something about a book cover, an article about his paintings, wrapped in the ordinary heart of the proletariat? – M, translate this for me. He would message me at three in the morning. The proletariat half-asleep shocked awake, pondering how she has managed to survive higher education to work in a dispensary. The proletariat and the poet turning fifty are a little confused; she is once again reacquainted with her mother’s language and begs daily for the poet’s work. It was where I had found Boo’s darkest clouds shifting endlessly, but never heavy enough to break into the rain. The fluffy grey ever-present hovered. It drifted with him into the next illustration, brush strokes, the crosses, the lopsided church steeples, and “em” somewhere praying – “take me to church”. It was my privilege to be there with him sometimes in those grey clouds.

A fluffy pink cloud drifts by at dawn, and Boo is a little giddy – I want to live simply M. In whispers of pinks and blues he spoke of her or was it, without her. The fleeting moments of Boo in the baby pink clouds in the sunrise were enough to lift you on butterfly wings. Upon the wings of a poet, wisps of the colour of an artist, always in the clouds. In the clouds, Boo carries with him, the heart of an idealist.


Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

%d bloggers like this: