Listening

A poem in Vietnamese by Sấu Mã
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Phographer: Nguyễn Thị Phương Trâm

LISTENING

.

Swallowing half a smile 

Remembering that place you’re still protesting

Those silent meaningless messages
.

Everyone will eventually be alone

With no one to hustle

Just panting haemoglobin

.

Are rosy when we are rosy

Pink lilies radiating joy*

Quaking the depths waters

.

Clouds white sweeping

though wait 

There are those vows

.

Light rises

The birds sounding like running water

Head lean bubbling listening.

.

November 2018

_____

LẮNG NGHE

.
Nuốt nửa tiếng cười
Nhớ nơi kia bạn đang chống chọi
Những nhắn thầm chơi vơi
.
Ai rồi cũng một mình
Chẳng có người chen lấn
Chỉ những hồng cầu là hổn hển
.
Cứ thắm khi mình đang thắm
Súng hồng bắn tia vui
Động sâu đáy nước
.
Mây trắng bay ngờm ngợp
Chưa đâu
Còn mấy nguyện thề
.
Nắng lên
Tiếng chim như nước
Nghiêng đầu róc rách lắng nghe.
.
 

*There is wordplay here: water lilies = hoa súng, súng = gun, bắn= shoot, bắn tia = radiating/propel. Too difficult for me to translate directly. Pink lilies symbolise purity of the hearth of youths, dreams, romance, marriage.


Sấu Mã, the poet is a retired professor living in Vietnam.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

in a house full of cobweb

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Photography: Nguyễn Thị Phương Trâm 

What are you looking for?

.

how are you still hopeful

you insist on living

in a house full of cobwebs

till all the doctors

push you further into madness

into an institution

the fields are empty like your eyes

distant, searching for nameless stars

searching for black magic

.

what have you been looking for since then to now

how could all those doctors surmise?

.

in the street it’s high noon

a golden reflection across the riverbank

leaping sunlight across the water

shattering fronds of silver

all the while, the swing sways gently in the breeze

you see

a young boy, his hair is brilliant in the sunlight

bright red, standing there crying

it will occur to you then, that

this life is genuine

genuinely worth living…

.

January 2019

__________

.

bạn tìm kiếm những gì?

.

làm sao bạn có thể hy vọng 

một ngôi nhà toàn mạng nhện 

mà bạn đòi định cư

.

cho đến khi các bác sĩ đến

và đẩy bạn xa hơn vào bệnh viện

của những kẻ tâm thần

.

cánh đồng vắng như đôi mắt bạn 

nhìn đến tận các ngôi sao vô danh 

như bạn từng tìm kiếm làm ma thuật

.

từ trước tới giờ bạn đã tìm kiếm những gì 

làm sao các bác sĩ có thể hiểu?

.

nắng trưa nay trong thành phố

vẫn vàng rực bờ sông 

khi ánh sáng mặt trời bay lên khỏi mặt nước 

vỡ như những chiếc lá bằng bạc

và một cái cây đu đưa nhẹ nhàng trong gió

.

bạn nhìn

một cậu bé, vẫn đầy ánh sáng mặt trời trên mái tóc 

đỏ hoe, đứng khóc

bạn biết 

cuộc sống này

thật đáng sống biết bao…

.


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

a lover somewhere

A poem in Vietnamese by Hoàng Xuân Sơn
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Photography: Nguyễn Thị Phương Trâm

A   l O v E r  s O m E w h E r E

.

I came to see her a little bewildered

my identification forgot in a safe at the hotel

I’m not exactly a visitor

consider me as a godly guardian of the house

because I can’t remember any kind of trip on the train

red yellow orange blue

all I can recall is me sitting in some fast food outlet

[wendy or maccas something like that]

waiting for the order

waiting for my number

it’s not clear what they’ve squeezed inside the sandwich

pork fish chicken beef

yes even the sandwich was a little bewildering

like her bewildering beauty

.

June 2021

M Ộ T  B À I  T H Ơ  K I Ể U  N G U Y Ễ N  H O À I  P H Ư Ơ N G

[ một chút Nguyễn Đức Tùng ]

~~~~~

m  Ộ T    n  G  Ư  Ờ  i     y  Ê  U     n  À  o     đ  Ó

tôi đến thăm em rất mù mờ

bỏ quên lý lịch trong chiếc hộp an toàn ngoài khách sạn

đừng gọi tôi là khách

cũng có thể tôi là thổ công

bởi vì tôi không nhớ đã đi tuyến xe điện ngầm nào

cam vàng xanh đỏ

chỉ nhớ tôi đang ngồi trong một tiệm bán thức ăn nhanh

[oen-đi hay mắc-đô quỷ quái gì đó]

gọi 1 chiếc bánh đợi

thêm 1 chiếc bánh chờ

tôi không rõ người ta nhồi nhét thức gì bên trong

heo cá gà bò

chiếc bánh cũng mù mờ

như nhan sắc em

~~~~~

h o à n g  x u â n  s ơ n

28 nov.  2018


Hoàng Xuân Sơn 

A renowned poet, born 1942, writes under various pseudonyms: Hoàng Xuân Sơn, Sử Mặc, Hoàng Hà Tỉnh, Vô Ðịnh… 

Hometown: Vỹ Dạ, Huế.

Lý Thường Kiệt Primary  

Bán Công High School and Quốc Học Huế High School

Bachelor of philosophy, and postgraduate of political science and commerce at The university of Văn Khoa Sài Gòn. 

Worked at the Ministry of Transport and Communication, a branch of the General Department of Postal Service of the Republic of Vietnam.

After 1975 worked in the Postal Office for 7 years. December 1981 settled in Montreal, Canada.

The poet’s career span from 1970 to the present day his work has been published in many literary publications. In vietnam: Văn, Chính Văn, Diễn  Ðàn, Khởi Hành, Nghiên Cứu Văn Học, Ðối Diện, Thân Hữu, Xây Dựng Nông Thôn, Ngưỡng Cửa, Nhà Văn. Outside of Vietnam: Làng Văn, Văn Học, Văn, Thế Kỷ 21, Chủ Ðề,  Sóng, Sóng Văn, Nắng Mới, Saigon Times, Hợp Lưu, Phố Văn,  Gío Văn , Canh Tân, Ði Tới, tạp chí Thơ. 

Collaborating platforms: Litviet (U.S.A), Tienve (Australia), Vanchuongviet… and the translations of his poetry into English by Nguyễn Thị Phương Trâm on SONGNGUTAITRAM.

Published work:

Viễn Phố (thơ, Việt Chiến xb 1988)

Huế Buồn Chi (thơ,93)

Lục Bát (thơ, 2005)

Ref: vanchuongviet.org

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

the journal

A poem in Vietnamese by Hoàng Xuân Sơn
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Photographer: Đinh Trường Chinh

t h e   j o u r n a l

.

I’m always running

inside the oddity domain of my brain

legs of an ostrich – heart of an alezan stallion

searching for a hint of spring

I’m dreaming of the past

when life was wrapped in fate

Liberty sentenced to death

[ in the streets only one kind of life changing joy ]

some after gulps of credo upon a new day believes it was enough for their stomach

animals upon dusk inhaling upon nothing

dazed dreams at the apex of evil

the daytime choruses self inflicted

in tearing laughter

as the doctrine paints the town red

.

I’m up breathless

via a single thoughtful stab at the truth

ah yes there’s the sound of screaming in the street

the prehistoric barbaric groans

ah yes I’m swimming against the tides of my mind and my heart

drowning in a flood of confusion

the ridiculous warped sneering faces

the pain yet to take shape before

life was viciously washed away

my stance and steps for many years were just as such

in the form of desiccated leaves

the sappy green tree demanded its day but

my youthful journey ended in an abrupt halt

beneath an overwhelming dark cloud

the tragic self destruction of the horizon of a nation in every raindrop

.

I received not a word of kindness from anyone

the suspicion in where are you going

the chill of the cold shoulder steadily seeping sound

between those dogging each other at the border

the pain and devastation

me questioning even the heart of a child

when there’s nothing left but adamant darkness

who upon their return the soothing song of compassion

the renew attempt to touch my heart at the precipice

someone upon their day of penance

a day when faith is the order of a well trained demeanor

me and the mist. and the shadows of the trees

and the bronze bust

held our breath

.

March 2021

n h ậ t  k ý

.

tôi chạy hoài chạy hủy

trên vùng trí tưởng tôi lạ kỳ

mang tôi chân đà điểu – trái tim ngựa hồng

đi tìm một bóng dáng mùa xuân

trôi mơ hồ dĩ vãng

khi đời sống rào khung định mệnh

Tự Do bị kết án tử hình

[ chỉ có một thứ hạnh phúc đổi đời chạy rông ngoài phố ]

có con người sớm mai hớphớp vài ngụm tín điều tưởng mình no vừa bụng đói

có bầy thú tối chiều ngápngáp thu không

mộng mơ rù rì trên đỉnh đầu thập ác

ngày hát lại điệp khúc tự trào

cười ra nước mắt

ôi vầng dương dập tắt hôm nào

khi chủ nghĩa nhuốm kinh thành đỏ ối

.

tôi thức dậy hụt hơi

cái gì vừa đâm một nhát trí mạng vào sự thật

phải rồi tôi đang nghe tiếng gào la dậy đường

âm thanh man rợ thời khuyết sử

phải rồi tôi đang bơi ngược dòng tim óc

cơn lũ nhận chìm hoang mơ

những khuôn mặt dị hình nói cười nham nhở

một nỗi đau chưa kịp thành hình

đã cuốn đời đi hung bạo

tôi đứng đi như thế nhiều năm

bằng hình hài một xác lá khô

cây nhựa xanh đòi đoạn

con đường thanh xuân ngỡ ngàng tai biến

dưới đám mây đen trùm phủ thói lề

hạt mưa tự vẫn bầu trời quê hương thảm đạm

.

không ai nói với tôi một lời thân mến

bạn hỡi về đâu vẻ hoài nghi

khúc lạnh nhạt ngày mỗi lấn sâu

giữa con người truy kích biên giới

khổ đau và hủy diệt

tôi thắc mắc cả tấm lòng trẻ thơ

khi quanh đây chỉ còn bóng đêm rình rập

có bước ai về đường khuya hát ru bài trắc ẩn

động lòng tôi dưới bực thềm tân toan

kẻ tha nhân của một ngày sám hối

ngày mà niềm tin huấn dụ vẻ thuần thục bên ngoài

tôi và sương. và bóng lá cây

và khuôn mặt tượng đồng

nín thở

.

HoàngXuânSơn

1978-2011


Hoàng Xuân Sơn 

A renowned poet, born 1942, writes under various pseudonyms: Hoàng Xuân Sơn, Sử Mặc, Hoàng Hà Tỉnh, Vô Ðịnh… 

Hometown: Vỹ Dạ, Huế.

Lý Thường Kiệt Primary  

Bán Công High School and Quốc Học Huế High School

Bachelor of philosophy, and postgraduate of political science and commerce at The university of Văn Khoa Sài Gòn. 

Worked at the Ministry of Transport and Communication, a branch of the General Department of Postal Service of the Republic of Vietnam.

After 1975 worked in the Postal Office for 7 years. December 1981 settled in Montreal, Canada.

The poet’s career span from 1970 to the present day his work has been published in many literary publications. In vietnam: Văn, Chính Văn, Diễn  Ðàn, Khởi Hành, Nghiên Cứu Văn Học, Ðối Diện, Thân Hữu, Xây Dựng Nông Thôn, Ngưỡng Cửa, Nhà Văn. Outside of Vietnam: Làng Văn, Văn Học, Văn, Thế Kỷ 21, Chủ Ðề,  Sóng, Sóng Văn, Nắng Mới, Saigon Times, Hợp Lưu, Phố Văn,  Gío Văn , Canh Tân, Ði Tới, tạp chí Thơ. 

Collaborating platforms: Litviet (U.S.A), Tienve (Australia), Vanchuongviet… and the translations of his poetry into English by Nguyễn Thị Phương Trâm on SONGNGUTAITRAM.

Published work:

Viễn Phố (thơ, Việt Chiến xb 1988)

Huế Buồn Chi (thơ,93)

Lục Bát (thơ, 2005)

Ref: vanchuongviet.org

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

A poem in an outbreak

A poem in Vietnamese by Nguyễn Thái Bình
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Photography: Nguyễn Thị Phương Trâm


A POEM IN AN OUTBREAK 

 

The poet is coughing and feverish

suspicious of an infection

yet didn’t bother with a test or isolation.

After biological samples

plenty were opportunities to see the health professionals busy live-streaming

singing cutting their hair in blood oaths

making plans to wind up the spirit

fight the outbreak

the poet disappeared.

Resources stretched to the max

looking for more

doctors

the hospital head replied to the papers were

maybe he has a private errand

or some delicate situation

otherwise, why would the poet

evade isolation

In the end, they found him in a rather humbling state

I’m not trying to avoid isolation

I’m not trying to avoid isolation

He exclaimed

I was in the middle of trying to finish a poem

I was worried about losing the stanzas

The poet now 

on oxygen

the poem completed 

doctors live-streaming

taking pictures

the accomplishments.

.

November 2020

_____

 

BÀI THƠ MÙA DỊCH

 

Nhà thơ ho và sốt

bị nghi ngờ mắc dịch

nên đưa vào viện để xét nghiệm và cách ly.

Sau khi lấy mẫu bệnh phẩm

thừa cơ các y bác sỹ đang bận live stream

ca hát và cắt tóc ăn thề

nhằm lên giây cót tinh thần

chống dịch

thì nhà thơ trốn biệt.

Cả hệ thống căng mình

tìm kiếm

bác sỹ

viện trưởng trả lời phỏng vấn báo chí

chắc ông ấy có việc riêng

hay là tình huống tế nhị

chớ nhà thơ

làm sao lại phải trốn cách ly

Rốt cuộc người ta cũng tìm thấy nhà thơ trong trạng thái nhu mì

Tôi không trốn cách ly

Tôi không trốn cách ly

Ông ấy nói

Tôi chỉ làm cho xong bài thơ dang dỡ

Tôi chỉ sợ tứ thơ bay đi

Bây giờ nhà thơ

đang thở oxy

khi bài thơ đã hoàn thành

và các bác sĩ đang live stream

chụp hình

thành quả.

 

Nguyễn Thái Bình, a poet from Phan Thiet, Vietnam.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

APSARA

A Poem in Vietnamese by Inra Sara
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm


Time as rocks she slept, me

thinking I could her – my dream

dreaming of her. Her wishing to escape this life

rocks, I believed she could – me

craving for her. She asked to leave

a lifetime in rocks, I knew she could

– softly me touching her. Me crashing

hard into her, her voice shattered.

Her singing, as I

woke her. She is – the lines

silhouette, the rhythmic height

of laughter. Apsara A sa ra

I called her name – her stepping out

dancing dancing prancing

danced. Her present in this lifetime

her presence known. A lifetime

Celebrating her, her sad. Her silent

– day, month, years, centuries

millenniums. She turned, left

won’t stay. I couldn’t call. Her

collapsing. yearning for the rocks

to return as rocks. Once

and forever. Ap sa ra Ap

s a r a.

(January 2020)

_____

Thuở em ngủ quên trong đá, tôi

nghĩ có thể em có – tôi mơ

mộng em. Khi em ước thoát đời

đá, tôi tin em sẽ có – tôi

thèm khát em. Lúc em đòi rời

kiếp đá, tôi biết em chắc có

– tôi khẽ chạm vào em. Tôi vỗ

mạnh vào em, em vỡ tiếng nói.

Em cất tiếng hát, khi tôi đánh

thức em. Em đã có – đường nét

và hình khối, dáng đứng với điệu

cười. Apsara Ap sa ra

Tôi gọi tên em – em bước ra

và nhảy múa nhảy múa nhảy

múa. Người đời thấy em có mặt

biết em đang có mặt. Thuở đời

tung hô em, em buồn. Em nín

lặng – ngày, tháng, năm, thế kỉ

và thiên kỉ. Em ngoảnh đi, không

thể níu. Tôi không thể gọi. Em

sụp đổ. Em mong về với đá

quyết trở lại kiếp đá. Một lần

và vĩnh viễn. Ap sa ra Ap

s a r a.


Inra Sara, the poet, and critic born on 20 September 1957 in Làng Chăm Mỹ Nghiệp, Vietnam.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

A Memorabilia for My First Love

A poem in Vietnamese by Linh Phương
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

A Memorabilia for My First Love

_________

Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Linh Phương

Phạm Duy phổ nhạc

Thái Thanh trình bày

_______________________

When was my return you had asked

My answer was soon(soon I will be home)

Not from the battle at Pleime

Or Đức Cơ – Đồng Xoài – Bình Giả

My return through the swaying trees

My return in a wooden box pinned with flowers

My return on a stretcher

On a helicopter the whites of mourning

Hidden from sunlight upon dusk my return

Shrouding wholly my soul, a sad poncho

Upon your brilliant black hair my return

Adorned in haste the mourning cloth of an eternal goodbye.

Upon your woeful sorrow my return

The copper bullet a memorabilia then

A keepsake upon your marriage, my gift

The virtue of a girl lost in a single moment 

On wooden crutches my return

Lost of a limb, a broken man

Your awkwardness in a stroll through the street blooming with flowers

Side by side with a hardened maimed lover

Let us just look upon each other as strangers

You look at me – as though we’ve never met

I look at you – trying to forget

An old lover, for a night.

(April 2021)

ĐỂ TRẢ LỜI MỘT CÂU HỎI

Em hỏi anh bao giờ trở lại

Xin trả lời mai mốt anh về

Không bằng chiến trận Pleime

Hay Đức Cơ – Đồng Xoài – Bình Giả

Anh trở về hàng cây nghiêng ngã

Anh trở về hòm gỗ cài hoa

Anh trở về bằng chiếc băng ca

Trên trực thăng sơn màu tang trắng

Mai trở về chiều hoang trốn nắng

Poncho buồn liệm kín hồn anh

Mai trở về bờ tóc em xanh

Vội vã chít khăn sô vĩnh biệt

Mai anh về em sầu thê thiết

Kỷ vật đây viên đạn màu đồng

Cho em làm kỷ niệm sang sông

Đời con gái một lần dang dở

Mai anh về trên đôi nạng gỗ

Bại tướng về làm gã cụt chân

Em ngại ngùng dạo phố mùa xuân

Bên người yêu tật nguyền chai đá

Thì thôi hãy nhìn nhau xa lạ

Em nhìn anh – ánh mắt chưa quen

Anh nhìn em – anh sẽ cố quên

Tình nghĩa cũ một lần trăn trối.

_____________

Inspired lyrics and music by Phạm Duy 

Bài thơ này đã được nhạc sĩ Phạm Duy phổ nhạc thành bài hát Kỷ vật cho em (năm 1970).

You’ve asked me, when will I return

My answer, my answer is soon.

My return upon a victory at Pleime,

Or Đức Cơ, Đồng Xoài, Bình Giã,

My return my return upon the swaying trees

My return, sometimes in a wooden box pinned with flowers,

My return upon a stretcher

On a helicopter painted in the whites of mourning.

You’ve asked me, when will I return

My answer, my answer is soon.

My return hidden from sunlight, on a lonely afternoon

The sad poncho shrouding wholly my soul

My return upon your brilliant black hair

Banded in haste the mourning cloth. My love!

You’ve asked me. You’ve asked me when will I return

My answer, my answer is soon

My return by a black copper bullet

A memobilium upon your marriage my gift, a souvenir

My return on wooden crutches

My return is staggering short of a limb.

You’re awkward in a stroll

Spring, by a maimed hardened lover.

You’ve asked me, when will I return

My answer, my answer is soon

My return in the eyes of strangers

My return abruptly amidst your life

As though we’ve never met

Trying to forget the one night… My love!

You’ve asked me when will I return

My answer, my answer is soon…

Kỷ Vật Cho Em

Em hỏi anh, em hỏi anh bao giờ trở lại

Xin trả lời, xin trả lời mai mốt anh về.

Anh trở lại có thể bằng chiến thắng Pleime,

Hay Đức Cơ, Đồng Xoài, Bình Giã,

Anh trở về anh trở về hàng cây nghiêng ngả

Anh trở về, có khi là hòm gỗ cài hoa,

Anh trở về trên chiếc băng ca

Trên trực thăng sơn màu tang trắng.

Em hỏi anh, em hỏi anh bao giờ trở lại

Xin trả lời xin trả lời mai mốt anh về.

Anh trở về chiều hoang trốn nắng

Poncho buồn liệm kín hồn anh

Anh trở về bờ tóc em xanh

Chít khăn sô lên đầu vội vã. Em ơi!

Em hỏi anh. Em hỏi anh bao giờ trở lại

Xin trả lời, xin trả lời mai mốt anh về

Anh trở lại với kỷ vật viên đạn đồng đen

Em sang sông anh cho làm kỷ niệm

Anh trở về anh trở về trên đôi nạng gỗ

Anh trở về, anh trở về bại tướng cụt chân.

Em ngại ngùng dạo phố mùa Xuân,

Bên người yêu tật nguyền chai đá.

Em hỏi anh, em hỏi anh bao giờ trở lại

Xin trả lời, xin trả lời mai mốt anh về

Anh trở về nhìn nhau xa lạ

Anh trở về dang dở đời em

Ta nhìn nhau ánh mắt chưa quen

Cố quên đi một lần trăn trối… Em ơi!

Em hỏi anh em hỏi anh bao giờ trở lại

Xin trả lời, xin trả lời mai mốt anh về…


Linh Phương, the poet born and grew up in Saigon, Vietnam.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

A sound like a falling egg

A poem in Vietnamese by Thái Hạo
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Art: Đinh Trường Chinh


Phạm Đoan Trang

A sound like a falling egg

breaking on a boulder

the earth in numbing silence

people whispering the name

Phạm Đoan Trang

snippets in all that loud Vietnamese 

leather attaches

suits

and talk of democracy

– You shouldn’t be the one on a hunger strike

while out there they eat drink have their coffees cigarettes

from the ancient East to West, the mentions of your name

to dressing up their status quo 

in dark, cool glasses

man buns and scruffy beards

Trump this and that

there again your name

A woman should have the right to be a wife

be mothers of babies

we all want a family

all afraid of the cell

In this country, the women consistently at the frontline

Bà Trưng Bà Triệu on elephants backs fighting, an era of sunrise

in a period of decay rose for women Hồ Xuân Hương poetry

in a period the men busy still counting the seasons

cavorting with the other woman

mooning

men busy singing “chí cả không thành”

Việt men with big heads, the bare achievement

A noisy home

turbulent homeland

they’re busy debating while a woman dares bid for freedom, taken away

they’re sad

startled for a mere minute

we are also sad

also mindless

cowards.

– You must live

don’t die in this barbaric society.

October 2020

_____

Tiếng rơi như trái trứng

vỡ trên tảng đá

mặt đất câm lặng

người mình rì rào nhắc

Phạm Đoan Trang

người Việt ồn ào nhắc giữa hỗn độn lời

cặp da

áo vét

người ta còn bận nói về dân chủ

Em đừng tuyệt thực

vì ở ngoài kia họ vẫn ăn nhậu và cà phê thuốc lá

giữa chuyện đông tây kim cổ, họ có nhắc tên em

để trang điểm thêm vào dáng ngồi

vào mắt kính đen rất ngầu

đàn ông búi tóc và để râu

bàn chuyện tổng thống Trump

thi thoảng cũng nhắc tên em

Một người phụ nữ nên được làm vợ

và làm mẹ của những em bé

ai chẳng thèm một gia đình

và sợ hãi những xà lim

ở đất nước này phụ nữ phải xông pha

Thủa bình minh là Bà Trưng Bà Triệu

cưỡi voi đánh giặc

Hồ Xuân Hương làm thơ cho đàn bà giữa buổi suy tàn

Giữa lúc đàn ông còn bận vịnh tùng mai cúc trúc

bận tán gái

chơi trăng

đàn ông còn bận hát “chí cả không thành”

bất đắc chí là mốt của đàn ông xứ Việt ta

Xứ sở ồn ào

xứ sở huyên náo

người ta kháo nhau khi một người đàn bà bị tóm vì dám làm người tự do

người ta buồn

và giật mình mươi phút

ta cũng buồn

như một kẻ vô tri

và hèn hạ

Em đừng chết

giữa đám người man di.


Thái Hạo, the poet and journalist currently lives in Vietnam.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

%d bloggers like this: