Alone

A short story in Vietnamese by Nguyễn Văn Thiện
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm 
Art: Đinh Trường Chinh

ALONE

Like everyone else, solo I came into the world. I arrived solo, and eventually, I will leave alone, you too, no one’s an exception. When you’re in a state of chaos, you forget, forget the origin and the infinite, your solitude. You fight loneliness with the value of your worth; splashing around to keep afloat above a billion people. Awake in the middle night, you are alone.

Life’s cruelty leaves one in a state of persistent terror of loneliness. Each day, I emerge inline in suburbia, in cafes or pubs with my friends. But always gruesomely possessed as though thick clouds blinded me, I saw no one, absolutely no one, just the sound of echoing laughter from some far-off fantastic place. I’m alone. 

The day shall come when I’m no longer in my youth; there will be termite in my eyelids. They will silently chew and suck on my flesh. Such issues guarantee complications: I would look at life through random potholes. The sky will always have falling snow, and people face no difference from separate coloured sheets of paper, holey. I have never disclosed this to anyone.

My belief is not that I am alone, but that many put up with these termites in their eyes. They’ll never speak of them, keeping such secrets close to their hearts. If disclosed, you’re medicated with complicated lengthy hospital and specialist visits, and with a promise of no better prognosis. Many lose their eyesight after treatment, and many end up blind; it’s an unfortunate fact!

I laughed out loud one quiet afternoon, as I listened to the district loudspeaker playing some song about unification. I say, apart is beautiful, it’s best to sit alone, you don’t have to entertain any dark intentions, listen alone to the termites squeaking, gnaw at the cells in your eyes.

No matter how lonely, you must be a good citizen to lead an upstanding life within the boundaries of society. Some are bound so tight it’s impossible to breathe. Others were a little looser but are so clumsy they habitually stumble.

I’ve no idea what he’s thinking but a neighbour opposite the other day hung a sign by the front of his gate: “Freedom for rent”. Of course, many turned up, but after the proprietor explained they saw that it was too involved and too complicated, they shook their heads and left. I queried, in frustration, he exclaimed: “They crave freedom but whine that the price is too steep, they all scream freedom, none of the cowards wants to pay!”.

I told another neighbour, a burglar about the “freedom for rent”, and he snorted: “That quack eats people alive, he evades tax, launders money like a pro, now he’s old and he’s still a hustler!”.

The strange story continued to haunt me. I decided to delve further, “freedom for rent” in its entity is to rent what, how much is too expensive. But my neighbour refused to give me a straight answer, he pressed on with if you have the means to pay, stop asking, stop being so nosy, and mind your own business.

Yesterday, my neighbour lost his life, but no one has yet rented his freedom. When they covered up his body, in the house, there was nothing in it but a pile of political books on how to deceive, to gain power, a complete collection from East to West. But on a positive note, he died alone! Leaning in to close his eyes, I whispered: “I’m prepared to rent your freedom at any price”. And of course, he couldn’t reply or nod in acceptance; there was just a twinkle in his eyes before they closed forever. From those eyes, a swarm of white ants in a swarm took to the sky, engulfing the entire city. I stood there, stunned, and watched them fly away, a haze of white flowers, the small cloud of them bloomed and expanded in a rush, covering everything. The world disappeared.

There was no other path, other than to wait, alone.

[August 2018]

Một mình

Bằng cách giống như tất cả mọi người, tôi đến với thế giới này một mình. Tôi đến một mình, và mai kia, tôi cũng đi một mình, bạn cũng thế, không có ai ngoại lệ. Khi bạn hòa vào đám đông hỗn loạn, bạn quên rằng, lúc đầu và mãi mãi, bạn chỉ có một mình thôi. Bạn chống lại trạng thái cô đơn bằng cách khẳng định giá trị của mình, và cố vùng vẫy để mình không bị chìm lút vào nhân loại đông đến hàng tỉ người. Vậy mà khi thức dậy giữa đêm khuya, bạn vẫn chỉ có một mình.

Có vẻ như cuộc sống quá bất công khi để con người trong trạng thái cô đơn tiềm tàng với nỗi sợ hãi thường trực. Mỗi ngày, tôi vẫn hòa vào dòng người tấp nập ngoài phố, trong quán cà phê hoặc quán nhậu với bạn bè. Nhưng với một nỗi ám ảnh ghê gớm như đám mây mờ kéo ngang trong mắt, tôi không thấy ai hết, hoàn toàn không có ai, những tiếng cười nói hò hét như thể vọng về từ cõi xa xăm nào không có thật. Tôi vẫn chỉ một mình.

Một ngày nào đó khi không còn trẻ nữa, tôi phát hiện ra trong mí mắt mình có những con mọt. Chúng lặng lẽ gặm nhấm các tế bào. Chuyện này dĩ nhiên sẽ gây ra một số rắc rối: Tôi nhìn đời bằng ánh mắt bị mọt gặm thủng lỗ chỗ. Bầu trời lúc nào cũng như có tuyết trắng đang rơi, còn mặt người thì không khác gì những tờ giấy đủ màu, thủng lỗ chỗ. Tôi không hề nói cho ai biết bí mật này, chỉ một mình tôi…

Tôi vẫn tin rằng, không chỉ riêng mình,còn có rất nhiều người khác có những con mọt gặm trong mắt. Họ cũng không nói ra mà khăng khăng giữ bí mật ấy cho riêng mình. Bởi nếu nói ra, bạn sẽ phải uống thuốc, sẽ phải điều trị dài ngày trong bệnh viện, mà kết quả thì không có gì hứa hẹn là sẽ tốt hơn. Rất nhiều người bị mù, sau khi điều trị thì chuyển sang đui, thật đấy!

Có những buổi chiều, ngồi bên thềm nghe loa phường cất vang bài hát gì đó về sự đoàn kết, tôi cười thầm một mình. Tôi thấy, một mình cũng hay, nếu không cần phải hiện thực hóa một âm mưu đen tối thì tốt nhất vẫn nên ngồi một mình, nghe tiếng mọt gặm tế bào trong mắt, kẽo kẹt, kẽo kẹt…

Dù cô đơn đến mấy, bạn vẫn phải sống như một con người với đầy đủ ý thức về bổn phận trách nhiệm và mớ dây chằng chịt vân vân ràng buộc xung quanh. Có người bị buộc chặt đến nỗi không thở được, có người bị buộc lỏng hơn một chút nhưng lóng ngóng vụng về nên thường xuyên vấp té.

Ông hàng xóm nhà đối diện không biết nghĩ ngợi thế nào mà ngày nọ treo cái biển to đùng trước cổng: “Cho thuê tự do”. Đương nhiên là rất nhiều người thấy lạ đến coi nhưng sau khi nghe ông chủ giải thích thì thấy rối rắm mù mịt nên lắc đầu bỏ đi hết lượt.

Tôi hỏi cơ sự,ông ta trầm ngâm giải thích: “Họ thèm tự do nhưng chê giá quá đắt đó thôi, ai cũng kêu gào tự do mà không dám trả giá, hèn lắm!”.

Tôi đem chuyện ông hàng xóm “cho thuê tự do” nói với một ông hàng xóm khác làm nghề ăn trộm, ông ấy bĩu môi cười khinh khỉnh rồi nói: “Cái lão ấy lẩn thẩn ăn người, một tay buôn lậu rửa tiền cực giỏi, giờ về già nhưng máu buôn bán phi pháp vẫn còn!”.

Câu chuyện lạ lùng khiến tôi thắc mắc mãi. Tôi lân la hỏi xem, “cho thuê tự do” cụ thể là cho thuê cái gì, giá bao nhiêu mà đắt. Nhưng lão hàng xóm không trả lời, nằng nặc bảo rằng, có nhu cầu thì bỏ tiền ra, không thì đừng hỏi lôi thôi chuyện nhà người khác.

Cho đến ngày hôm qua, ông hàng xóm ấy chết, vẫn chưa có khách hàng nào thuê tự do. Lúc khâm liệm, trong nhà không có gì ngoài một đống sách chính trị nói về các mánh khóe lừa lọc và cai trị, từ phương Đông đến phương Tây đủ cả. Điều đáng nói, lão chết một mình! Khi vuốt mắt cho lão ấy, tôi cúi xuống nói nhỏ: “Tôi sẵn sàng thuê tự do của ông với bất cứ giá nào”. Dĩ nhiên là lão ấy không thể trả lời hoặc gật đầu đồng ý, chỉ có đôi mắt như khẽ chớp sáng trước khi đóng lại vĩnh viễn. Từ trong đó, bầy mọt trắng vỗ cánh bay ra, mịt mờ khắp phố. Tôi đứng ngẩn ngơ trông theo, thấy lờ mờ trước mắt những bông hoa màu trắng, lúc đầu còn nhỏ, sau nở bung xòe, che kín mọi thứ. Thế giới biến mất.

Không hề có con đường nào khác nữa, tôi ngồi xuống chờ đợi, một mình. 

Nguyễn Văn Thiện
Born: 1975
Home town: Anh Sơn – Nghệ An
Master in Comparative Literature and Critical Theories
Currently a high school teacher, and a prolific writer.
Editor of Chư Yang Sin (Đắk Lắk) Art and Literary Journal.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

I am very much me

A poem in Vietnamese by Hoàng Xuân Sơn
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Photography: Nguyễn Thị Phương Trâm

I  A M   V E R Y   M U C H   M E

.

In my solitude stirring

there in a secluded corner the drunken singing

the entire previous day it rained yet

through the gaps escapes the rhythmic yearning

alone

(still)

alone

approaching whom amidst the dawn wavering

alone sometimes it’s poetry

singing.

amongst a dusty refuge

.

(October 2021)

_____

R Ấ T  M Ì N H

.

Trong khóe im riêng tôi nghe

thinh không một giọng hát nhè nhè say

hôm qua mưa đổ nguyên ngày

mà khe âm vẫn còn rây điệu tình

thì một mình

(vẫn)

một mình

ai lui tới giữa bình mình vật vờ

một mình có khi rất thơ

hát. 

và nghe giữa bụi bờ dung thân

.

)))

h o à n g  x u â n  s ơ n

29 Sept. 2021


Hoàng Xuân Sơn 

A renowned poet, born 1942, writes under various pseudonyms: Hoàng Xuân Sơn, Sử Mặc, Hoàng Hà Tỉnh, Vô Ðịnh… 

Hometown: Vỹ Dạ, Huế.

Lý Thường Kiệt Primary  

Bán Công High School and Quốc Học Huế High School

Bachelor of philosophy, and postgraduate of political science and commerce at The university of Văn Khoa Sài Gòn. 

Worked at the Ministry of Transport and Communication, a branch of the General Department of Postal Service of the Republic of Vietnam.

After 1975 worked in the Postal Office for 7 years. December 1981 settled in Montreal, Canada.

The poet’s career span from 1970 to the present day his work has been published in many literary publications. In vietnam: Văn, Chính Văn, Diễn  Ðàn, Khởi Hành, Nghiên Cứu Văn Học, Ðối Diện, Thân Hữu, Xây Dựng Nông Thôn, Ngưỡng Cửa, Nhà Văn. Outside of Vietnam: Làng Văn, Văn Học, Văn, Thế Kỷ 21, Chủ Ðề,  Sóng, Sóng Văn, Nắng Mới, Saigon Times, Hợp Lưu, Phố Văn,  Gío Văn , Canh Tân, Ði Tới, tạp chí Thơ. 

Collaborating platforms: Litviet (U.S.A), Tienve (Australia), Vanchuongviet… and the translations of his poetry into English by Nguyễn Thị Phương Trâm on SONGNGUTAITRAM.

Published work:

Viễn Phố (thơ, Việt Chiến xb 1988)

Huế Buồn Chi (thơ,93)

Lục Bát (thơ, 2005)

Ref: vanchuongviet.org

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

the working class

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Photography: Nguyễn Thị Phương Trâm

THE WORKING CLASS

Everyone knows that the working class is a creation of every worker.

There was a worker who lived in a large town, with a large industrial park. He worked all-day into the night in a factory and slept there all at the same place. Poor people often don’t have a home hence they dream constantly of buying a home.

He was the same.

Not just one but many years passed by and he grew old.

And he still has the hope of owning his own home.

In the end, his wish came true, he bought a small pretty place where he was able to rest in peace in the middle of the town necropolis. 

_

May 2020

*****

GIAI CẤP CÔNG NHÂN

Ai cũng biết giai cấp công nhân được tạo ra từ mỗi một công nhân.

Có một công nhân sống trong một thị trấn lớn, có một khu công nghiệp. Anh ta làm việc cả ngày lẫn đêm trong một nhà máy và ngủ lại ở một nơi. Những người nghèo thường không có nhà nên họ luôn mơ ước sẽ mua một ngôi nhà cho mình.

Anh ta cũng vậy.

Không phải một mà nhiều năm trôi qua và anh ta trở nên già.

Nhưng anh vẫn hy vọng rằng mình sẽ mua nhà.

Rồi cuối cùng anh ta đã đạt được ước muốn của mình, mua được một nơi nghỉ ngơi nho nhỏ xinh xinh ở trong nghĩa địa của thị trấn.

Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

the quiet…

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Art: Đinh Trường Chinh

in us

endlessly drifts

between our ears and darkness

acknowledges what was unsaid 

the quiet

the months

years

minutes

a soundly sealed box…

only 

our hair is left to grow grey

those in the spirit of poetry

have shattered

quietly

like you dear(em),

now without substance…

*

without your heart

there’s no such thing

as the birth of poetry

since it’s actually

the falling geese feathers

tainted with your blood

the poem

it’s not where seabirds

lay their eggs

it’s an annoying grain of sand

in your eye

as you blow in a single breath

across the ocean

the poem blows up everything

including the very last battleship

inciting each 

and everyone of us

like bamboo spikes(full speed ahead)

heads for the sea

July 2022

_

im lặng…

để chúng ta biết rằng sự vô ngôn

trong mỗi chúng ta

luôn luôn trôi

giữa hai tai và bóng tối

im lặng

như một cái hộp đóng kín

tháng năm

năm tháng

tháng năm…

chỉ có tóc

là chưa bạc

ai sẽ cùng tinh thần của thơ

đã vỡ

đừng giật mình

làm thế nào ánh sáng

rơi, mà gây ra tiếng động?

im lặng

như em

giờ không trọng lượng…

*

nếu không có trái tim của bạn

bài thơ không bao giờ có thể

sinh ra

vì nó chính là

lông ngỗng rơi

dính máu của bạn

bài thơ

nó không phải chỉ là nơi loài chim biển

đẻ trứng

nó chỉ là hạt cát

xốn xang trong mắt bạn

bạn thổi một hơi thở

trên đại dương

bài thơ sẽ nổ tung

đến từng chiếc chiến hạm cuối cùng

và mang từng

người

như ngọn chông

lao ra biển


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

You’re so small(em), how could you be the North Seabird 

A poem in Vietnamese by Tô Thùy Yên
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Art: Đinh Trường Chinh

You’re so small, how could you be the North Seabird

Endlessly I would mistake it for the foggy East sand…

The gate of the gods, an erection of the Truong Son wave

Each wave drowning each dream

Gosh where came the thoroughfare

At this intersection meet

To infinitely be apart, in our separate paths 

The dust and grime of each other?

Guilty of the godly crime, so far from home

The shedding of the youthful hair over our ears

The corrosion of rocky stature constantly awake is tào khê river 

On the red bed exhausted by the silent stars

While I am hundreds of roots in consequence

Duly accepting the moss covered forest in the dark

Layers upon layers of mushrooms over decay

Like a flowering period coming of age

Why are trying to push open that heavy door

The hinge is now dry and comatose

Across the cold decayed abandoned house the spiderweb

Numbly echoing the cries via the woods, the boulders

Awakening the unjustified dead of old

The sound eyes of a bird in folklore 

Startled after a thousand year slumber

Shaking the dust off its feathers, the croaky howls

Do you remember (em) the forest cold shadows

Tree roots scattered with drops of sunlight

Yet perished are the tired persistent lulling breeze 

Happiness is jokingly far from the truth

Eyes closed so the soul may rise

Love until there are tears until the reasons are no more

Until the eyes are open, one may see

One’s entire life’s worth is not much

A tree torn sound to the call of the heart

The resentment of the past paid by a compassionate earth

The summer burning in heated anger

Awe, the scent of fresh blood oozing, unceasing

The vast meadows carried each other to the end of the day

Witness the sadnesses in each tree trunk

The tall reeds wrapping around each hindered footstep

The abundant thorny seeds latched onto sleeves, flying

How could all roads be crossed?

The trees and the wind together wept

Each bloom in the meadow is brilliantly bright

Also sniffling sadly for their pitiful fate

May joy pray perish like the flood

The deluge dragging each other to all fields and valleys

Remnants of hope for countless lifetimes 

Born again upon the unforgotten land of old

(November 2021)

Em nhỏ, làm chi chim biển Bắc

+

Em nhỏ, làm chi chim biển Bắc

Để anh lầm mãi bãi Đông mù…

Cửa thần phù dựng Trường sơn sóng

Mỗi ngọn xô chìm một ước mơ

Ôi những con đường đến từ đâu

Một lần gặp gỡ ngã tư nào

Rồi trong vô hạn chia lìa miết

Có cuốn theo mình bụi của nhau?

Biệt xứ ra đi, trời bắt tội

Dài tơ tưởng rụng tóc mai xanh

Trôi mòn vóc đá, tào khê thức

Nhướng mỏi ngàn sao đáy lặng thinh

Còn anh hệ lụy chằng trăm rễ

Cam phận cây rừng tối đẫm rêu

Nấm tủa tầng tầng thân mục tới

Như mùa hoa trối tuổi già xiêu

Em đẩy làm chi cửa não nề

Bản lề khô kẽo kẹt hôn mê

Nhện giăng tơ mốc nhà hoang lạnh

Tiếng gọi rền vang gỗ đá ê

Dựng dậy hồn oan dĩ vãng nào

Con chim thần thoại mắt khoen sâu

Giật mình như đã ngàn năm ngủ

Giũ bụi lông, cất khản tiếng gào

Có nhớ không em rừng bóng lạnh

Gốc cây ngời giọt nắng sao thưa

Gió ru mê mệt trưa tàn tạ

Hạnh phúc đùa xa tiếng thực hư

Khép mắt cho hồn bay diệu vợi

Mà yêu đến khóc, đến u mê

Để khi mở mắt, ta nhìn thấy

Cả cuộc đời ta có đáng chi

Cây rách sâu thân chất giọt lòng

Nghiệp hờn trả nghĩa đất bao dung

Mùa hè cháy rực cơn cuồng nộ

Ồ, máu thơm còn ứa chẳng ngưng

Đồi lộng đưa nhau xuống cuối ngày

Thấy âu sầu hiện mỗi thân cây

Cỏ cao quấn quíu chân chùn bước

Ghim xót xa đầy vạt áo bay

Làm sao đi hết những con đường?

Gió với cây cùng khóc hợp tan

Mỗi đóa hoa trên đồng chói lọi

Cũng xui phù thế ngậm ngùi thân

Cầu hân hoan chết như mưa lũ

Nước kéo nhau đi trẩy khắp miền

Còn vọng hằng hà sa số kiếp

Lai sinh trời đất cũ chưa quên

4-1974

Nguồn: Tô Thùy Yên, Thơ tuyển, Minnesota, 1995


Tô Thuỳ Yên (1938-2019) real name was Đinh Thành Tiên, born in Go Vap, Gia Dinh, Vietnam, an alumnus at Petrus Ký and Đại học Văn khoa Sài Gòn. He was a teacher and journalist in Saigon, a Major in the Vietnam Army prior to 1975. After 1975 served 13 years in re-education camps, in 1993, he moved with his family to the United States as a former political prisoner.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the poet and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

Seafoam

A poem in Vietnamese by Nguyễn Đức Sơn
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Art: Đinh Trường Chinh

I see life barely as a twenty-year-old

Looking back and forth 

At the heads laden with sorrow ahead

Followed by those with undissolved sadness

/

I see life barely as a twenty-year-old

It intrigued me but I couldn’t laugh

How you would grow up and get married

To then die alone in cold soil

/

I see life barely as a twenty-year-old

Saw the suffocating emptiness across the sky

My father and mother, my family, all around me

But I was alone

/

The hesitant steps on a quiet path

Across the horizon, the explosion of white clouds

My head was low in discerning teardrops

I knew then everything would end in sadness

/

The sea of boredom is vast and wide

Washing out the saddest of moments

Gosh the sleepless nights discerning the distance

The emptiness returning from four corners of the world

/

I see life barely as a twenty-year-old

Sometimes dreaming high

Sometimes times sad for far-fetched reasons, not mine

Knowing all shall perish, all shall end

/

To love still when my parents were gone

To discern sadness still in yearning 

But my love will never be constant

My apologies to those I love

/

Yes, my love will never be enough

Since everything is nothing but sea bubbles

Yes, everything is nothing but bubbles in the sea

—–

April 2022

Bọt nước

Tôi dòm đời khi tuổi sắp hai mươi

Nhìn trước nhìn sau thấy rõ ràng

Những người đi trước sầu đeo nặng

Những người đi sau sầu không tan

/

Tôi dòm đời khi tuổi sắp hai mươi

Thấy hay hay nhưng làm sao cười

Như chuyện lớn lên rồi có vợ

Cuối đời về đất lạnh nằm xuôi

/

Tôi dòm đời khi tuổi sắp hai mươi

Thấy vắng tan hoang ngụt đất trời

Cha mẹ anh em còn đông đủ

Mình tôi sao mối sầu không nguôi

/

Ngập ngừng chân bước con đường vắng

Mây trắng bay lên oà đất trời

Tôi cúi đầu nghe mình nhỏ lệ

Biết chuyện gì rồi cũng buồn thôi

/

Rộng biển trời ơi cái chán chường

Nhạt phèo cả những mối sầu vương

Ôi từng đêm thức nghe xa vắng

Về ngập trong hồn tự bốn phương

/

Tôi dòm đời khi tuổi sắp hai mươi

Đôi lúc còn mơ chuyện trên trời

Đôi lúc còn buồn chuyện xa xôi

Khi biết trước sẽ lui về huỷ diệt

/

Vẫn biết thương nếu cha mẹ chết

Vẫn thấy sầu khi nhớ người yêu

Nhưng tình tôi thì vẫn không đều

Biết sao được hỡi người tôi mến

/

Vâng tình tôi thì cũng không nhiều

Coi tất cả chỉ là bọt nước

Vâng tất cả chỉ là bọt nước.

Thơ Nguyễn Đức Sơn 


Nguyễn Đức Sơn, the poet was born on November 18, 1937, in Du Khanh village, Thanh Hai district, Ninh Thuan province, originally from Thua Thien Hue. He began writing poetry very early with the pen name Sao Trên Rừng, and other pen names like Sơn Núi. On the morning of June 11, 2020, passed away at the age of 83.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

the colt

A poem in Vietnamese by Vàng A Giang
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Art: Đinh trường Chinh

A colt

stumbled upon a sad dream

had to leave its patch of grass

leave its tiny pen

/

New grass

alone borne, alone perish

such as life without a sigh

but tomorrow the colt will be no more

because of the dealings of man.

/

Tonight the colt is shivering in a corner

though it’s summer

it viewed the star in the sky 

but knew not why

He’s lulled to sleep by the new grass

but night though, truly, had a sleepless night

/

Tomorrow

when the new grass takes on a deeper hue

he will have to head down our memory lane

thắng cố* is indeed an offal delicacy

but to have eaten it without the sense of separation 

then it’s not thắng cố.

May 2022

—–

Chú ngựa non

Chú ngựa non

mơ phải giấc buồn

phải xa tàu cỏ

phải xa chuồng nhỏ

/

Cỏ non

tự sinh, tự diệt như đời vốn có

không một tiếng than

vậy mà ngày mai chú ngựa non

không còn nữa bởi những cuộc người.

/

Đêm nay chú ngựa non lạnh co ro

dẫu trời đang vào hạ

chú ngắm sao mà chưa hiểu vì sao

/

Những bờ cỏ non về ru giấc chú

đêm nay khó ngủ thật là đêm

/

Ngày mai

khi vạt cỏ non vội xanh

chú phải lên đường cho cuộc nhớ

thắng cố* ngon thì ngon thật đấy

ai ăn vào không thấy vị chia li

thì chưa phải thắng cố.

* thắng cố: Món ăn của người Mông, làm từ nội tạng gia súc; H’mong casserole consisting of traditionally horse offal 

Giang A Vàng 


Vàng A Giang, the poet born in 1993, in Lào Cai, Northern Highlands, Vietnam.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet and translator, born 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

the body part factory

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Photography: Nguyễn Thị Phương Trâm

THE BODY PART FACTORY

I went to the body part factory to order a new leg. The salesman was sitting in front of a computer screen, he looked up as I entered. I checked out all the different shiny-colored legs hanging on the wall. His eyes followed my animated gaze: “You need a new leg?”

I nodded.

There were bright yellow legs, some purple, some curvy, rather nice to look at. He asked:

– What kind of leg are you after?

– A wooden leg, but it has to be light with good suspension.

– Above or below the knee?

– Below.

– Was it an accident or congenital?

– Congenital. I don’t have shins. I grew up with artificial legs. I borrowed my younger brother’s legs once or twice but it was poorly fitted, it gave me these itchy rashes. Since then I have gone back to my old wooden legs.

The male sales assistant smiled: “Yes, my wife’s also itchy when she uses her little sister’s legs, she ended up with all these protruding veins on her legs.” I frowned: “That’s your wife’s business, my wife has a pair of very lovely long legs.”

“May I have your contact details?” I gave him my contact and he continued: “May I give you a nickname to differentiate from the other customers?”

– I like to use my traditional name.

– Ah, he looked at my file: “Hùng?”

– Yes, Nguyễn Văn Hùng.

He snapped back to his salesman’s role. “If you want a pair of long legs, why don’t you get it surgically done? It only takes a few hours, a week of physio, then after that they will be perfect. Flesh is always better, they have cushier suspension.”

He explained the cost of the surgery. The cost was rather cheap. It had never occurred to me that the surgery would be so quick and cheap . The salesman added: “Hands and arms, eyes and ears… We can now replace them with effective simple and cheap surgery. But when you replace your legs there might be some issues.” I asked: “With what?” He answered: “The plumbing.” “What do you mean?” I asked. “The drainage, it has to be replaced along with the legs as a set since we’ll have to also replace the crotch,” the salesman winked. I replied: “That’s not an issue.”

– So, do you want the plumbing to be big or small?

– Small, the smaller the better, if it’s like that it’ll be better.

The salesman added up the bill, and I settled it. He continued to up-sell: “Here is a full set from your waist down. Golden bronze hues with a hint of pink shimmer. Is there anything else I may assist you with?”

I shook my head.

“Mr Nguyễn Văn Hùng, thank you, sir. Everything has been booked, as per our policy there’s no refund nor change of appointment.”

I smiled as I left the factory.

I’m not Nguyễn Văn Hùng. He’s a colleague of my wife, they share the same office. I took a moment to imagine the moment he woke up after the surgery on the operation table.

*****

XƯỞNG SẢN XUẤT CƠ THỂ CON NGƯỜI

Tôi đi vào Xưởng sản xuất cơ thể con người để đặt một cái chân mới. Chàng nhân viên bán hàng đang ngồi trước màn hình máy tính, ngước lên khi tôi vào. Tôi nhìn các loại chân đủ màu đủ kiểu bóng loáng đang treo trên tường. Anh ta nhìn theo ánh mắt thích thú của tôi: “Bạn cần một cái chân mới?”

Tôi gật đầu. 

Có chân thì màu vàng tươi, có chân cong cong có màu tím, trông khá thích mắt. Anh ta hỏi: 

– Bạn muốn loại chân nào?

– Một cái chân gỗ, nhưng phải thật nhẹ và êm.

– Phía trên hoặc dưới đầu gối?

– Phía dưới.

– Bạn bị tật bẩm sinh hay tai nạn?

– Bẩm sinh. Tôi không có ống quyển. Tôi lớn lên với chân giả. Tôi đã từng mượn chân em trai tôi một thời gian, nhưng bị dị ứng và ngứa. Vì vậy tôi phải đi lại bằng chân gỗ.

Chàng nhân viên bán hàng cười: “Ừ, vợ tôi cũng bị ngứa khi mượn chân em gái nàng, sau đó nàng còn làm tổn thương cả tĩnh mạch cẳng chân khi dang ra quá rộng.” Tôi cau mày: “Đó là chuyện của vợ ông, còn vợ tôi có đôi chân dài tít tắp.”

“Tôi có thể xin thông tin về bạn?” Tôi đưa thông tin của mình ra và anh ta nói tiếp: “Tôi có thể đặt cho bạn một nickname để phân biệt với các khách hàng khác?”

– Tôi thích tên theo truyền thống.

– A, anh ta nhìn vào hồ sơ của tôi: “Hùng?”

– Ừ, Nguyễn Văn Hùng.

Anh ta bắt đầu quay lại việc kinh doanh của mình. “Nếu bạn thích một đôi chân dài, sao bạn không mổ? Chỉ mất vài tiếng, tập một tuần, và sau đó mọi thứ thật tuyệt vời. Da thịt bao giờ cũng êm và sướng.”

Tôi nghe qua giá tiền phẫu thuật. Giá rất rẻ. Tôi không ngờ phẫu thuật lại nhanh và rẻ như vậy. Chàng nhân viên bán hàng nói thêm: “Bàn tay và cánh tay, đôi mắt và đôi tai… Bây giờ cái gì cũng có thể mổ thay mới dễ dàng. Nhưng khi thay chân thì bạn sẽ gặp một vấn đề.” Tôi hỏi: “Về cái gì?” Anh ta trả lời: “Về đường ống dẫn nước.” “Là sao?” Tôi hỏi. “Là cái để đi tiểu, nó phải được thay theo chân của bạn cho đồng bộ vì chúng ta sẽ làm mới cả khớp háng,” chàng nhân viên bán hàng nháy mắt. Tôi trả lời: “Không có vấn đề.”

– Vậy bạn muốn thay đường ống dẫn nước cỡ lớn hay nhỏ?

– Nhỏ, càng nhỏ càng tốt, vì như thế có lẽ sẽ tốt hơn.

Anh ta cộng hóa đơn, tôi trả tiền. Anh ta không quên quảng cáo thêm: “Đây sẽ là đợt trang bị đầy đủ từ thắt lưng của bạn trở xuống. Màu vàng nâu ánh hồng. Bạn còn hỏi thêm gì nữa không?”

Tôi lắc đầu.

“Cảm ơn bạn, ông Nguyễn Văn Hùng. Tất cả đã lên chương trình, mặc định và không ai có thể thay đổi cuộc mổ và hoàn tiền lại.”

Tôi cười khi rời cửa hàng.

Tôi không phải là Nguyễn Văn Hùng. Đó là tên của người vẫn làm việc chung với vợ tôi. Tôi nghĩ đến khi anh ta tỉnh dậy trong phòng mổ.

______

JANUARY 2020

Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

%d bloggers like this: