30/4 is nothing but a thoughtless curiosity

A poem in Vietnamese by Hứa Hiếu
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Art: Đinh Trường Chinh

the ear aching grind of teeth pulling at the safety pin(of the grenade)

a dead ball cornered in a blinding fog at the foot of the horizon

broke in half

one side lost the other side astray

the umbilical cord in the middle dangling

in the way 


the last question

before death in battle

is history nothing more than a game of football

in Politics

we are nothing

but puppets

as people have mentioned, and

30/4 is nothing but

a thoughtless curiosity

no more, no less.


March 2021

trèo trẹo tiếng nghiến răng cắn chốt rút kíp

trái phá tịt ngòi cuối trời mù mây

thân thể bứt làm đôi

bên này lưu lạc bên kia vất vưởng

vướng mắc khúc giữa lòng thòng

cuống nhau


câu hỏi cuối cùng

trước khi tử trận

lịch sử phải chăng chỉ là một trận bóng đá

chính tri

chúng tôi

chỉ là những con rối

như có người đã nói, và

30/4 chỉ là một cách tò mò

vô ý thức

không hơn, kém.



March 2021

Hứa Hiếu, the poet from Vung Tau, Vietnam, currently lives in Lawrenceville, USA.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

the stutter of new love

A poem in Vietnamese by Hoàng Xuân Sơn
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Art: Đinh Trường Chinh

T H E   S T U T T E R   O F   N E W   L O V E


Poetry’s old poetry’s old

Ripened with the hues of icy desolation

The lost love the lost love

Gone. much like the heart

Spring’s here spring’s here

In the air is the scent of a new year

love discerning love discerning

an imprint of once upon a time

April 2022


L  Ắ  P    B  Ắ  P    T  Ì  N  H    X  U    N

Thơ đã già thơ đã già

Rực chín màu hoang lạnh

Người đã qua người đã qua

Bước.   hồ như tâm tánh

Xuân đã về xuân đã về*

Không gian thơm mùi tết

Tình đã nghe tình đã nghe

Một lần nào in hệt.


 s ử  m  ặ c


*Xuân Đã Về, Minh Kỳ

Hoàng Xuân Sơn 

A renowned poet, born 1942, writes under various pseudonyms: Hoàng Xuân Sơn, Sử Mặc, Hoàng Hà Tỉnh, Vô Ðịnh… 

Hometown: Vỹ Dạ, Huế.

Lý Thường Kiệt Primary  

Bán Công High School and Quốc Học Huế High School

Bachelor of philosophy, and postgraduate of political science and commerce at The university of Văn Khoa Sài Gòn. 

Worked at the Ministry of Transport and Communication, a branch of the General Department of Postal Service of the Republic of Vietnam.

After 1975 worked in the Postal Office for 7 years. December 1981 settled in Montreal, Canada.

The poet’s career span from 1970 to the present day his work has been published in many literary publications. In vietnam: Văn, Chính Văn, Diễn  Ðàn, Khởi Hành, Nghiên Cứu Văn Học, Ðối Diện, Thân Hữu, Xây Dựng Nông Thôn, Ngưỡng Cửa, Nhà Văn. Outside of Vietnam: Làng Văn, Văn Học, Văn, Thế Kỷ 21, Chủ Ðề,  Sóng, Sóng Văn, Nắng Mới, Saigon Times, Hợp Lưu, Phố Văn,  Gío Văn , Canh Tân, Ði Tới, tạp chí Thơ. 

Collaborating platforms: Litviet (U.S.A), Tienve (Australia), Vanchuongviet… and the translations of his poetry into English by Nguyễn Thị Phương Trâm on SONGNGUTAITRAM.

Published work:

Viễn Phố (thơ, Việt Chiến xb 1988)

Huế Buồn Chi (thơ,93)

Lục Bát (thơ, 2005)

Ref: vanchuongviet.org

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

North-west inebriation

A poem in Vietnamese by Vàng A Giang
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Art: Đinh Trường Chinh

I was inebriated on a North West afternoon

Inebriated with heaven and earth, in love

Inebriated by the taste of your ripe lips

Inebriated by your shy hands

The North West afternoon in yearning

Climbing Lù Cở you brought along your love

My heart skipping beats following you

Not missing a beat you chopped the wood

Chipped away my self-consciousness

It got dark, I tried to excuse myself

You held onto me, why leave in a falling mist?

My father might find us, stay

You rushed over to lock the door

The moon was so bright that night

What if you were the night’s moon

I couldn’t work out what you were trying to say

I was awake the entire night.

June 2022



Một chiều Tây Bắc ta say

Say đất trời, ân tình

Say em vị môi chín

Say em bàn tay ngoan

Tây Bắc chiều thương nhớ

Đeo Lù Cở em mang cả ân tình

Anh theo em sau tim rậm rịt trễ nhịp

Em thoăn thoắt chặt từng khúc củi

Như chặt đi nỗi thẹn thùng trong anh

Tối anh ngại, xin phép mai lại đến

Em kéo vội, về làm gì khi sương rơi?

Bố thấy vậy, kéo tay vào ở lại

Em theo sau vội vàng cài then

Đêm nay trăng sáng quá

Ngỡ em là trăng đêm

Em thủ thỉ điều gì

Cả đêm anh thao thức.

Thơ Vàng A Giang

Source: vanvn.vn

Vàng A Giang, the poet born in 1993, in Lào Cai, Northern Highlands, Vietnam.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

Long crazy days

A short story in Vietnamese by Nguyễn Văn Thiện
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm 
Art: Đinh Trường Chinh

I would pick a leaf, wedging it on my earlobe, flat on my back listening to the wind sing. Would you like to try it sometime? Amid the troublesome racket, spare an afternoon to lie on the lawn, all ears to the wind in a melody, what’s more desirable, more desirable than that! Forget the hairy hands, the compassionate faces, forget those who steal identities and ransack your memories.

This afternoon, on mount Chư Mang I lay listening, fell asleep unsure when. When I woke, the leaves had stopped singing, so did the wind — the sweet melodic sound hid. The Sun has gone to a far off place. The clouds directionless, no longer trouble-free, chaotic, random, a hindrance!

I sang like a bird stretching its neck in song: “It’s deadly quiet, where’s everyone?”.

There are those leaders partial to being at the top. The mention of the summit, humanity, the world etc. and they jump up and down applauding unknowingly, that the peak is a reflection imprinted at the bottom of a lake. Like this afternoon, for instance, wind and the Sun absent, Mount Chư Mang shadow fell deep beneath the river Năng. A still image without sound, tight lip inaudible, more preferable than applauds of lies and delusions, correct?

I discovered: between me, and everybody else is a pitiful dark divide, and there’s no way ever to fill it. I’m like a bat upside down choosing to hang bums up, peering into the blackness looking for the heart of the planet. As for up there, I’ll leave it for them, I already know.

A madman frequently passes the corner where I get my coffee. His hands were covering his ears, in a hurry. He heads towards Sixth Avenue; there’s a tank, its cannon pointing towards the sky. He always walks with purpose; thirty minutes later’ he turns up at my corner, having circled the city. I called out to him, but he was unbothered, both hands still covering his ears, and continued to walk.

Can there be anything crazier? Was he avoiding chaos by taking to the streets? More running than walking, both hands on his ears. I ran after him, tugged him on the sleeve, shouted:” Hey, where are you going?”. Startled awake, dazed, broke out in laughter:” higher, higher, nearly there…” After answering, he covered his ears again, then ran. 

He was not alone; his madness infected the city! They lined up snaking behind him, half walking half running, not just covering their ears, but nose eyes as well, very funny! I shouted, “Hey, what’s happening?”. This time no one answered. I was officially outlawed. Again I picked a leaf, wedging it on my earlobe. From inside echoed eerie laughter. Why is that?

This morning there was a strange light, gold like the faces of natives from the land of fire, parting the clouds unforeseen peered down. Covering their eyes, ears, nose, the people kept walking. The cannon still pointing skyward like some heroic promise, the protagonist in a piece of chaotic literature about life forcefully moving forward.

My letters entertained the idea of a handstand. But I know, their bones are brittle, fragile, if not careful, they’ll be a day. I thought, but there’s no way of stopping them. Since I’m upside down, how can I ban them from doing handstands? Hence, whatever will be will be. They walk with their hands like circus performers, following the people in a rush. The words were crowding together at the foot of the cannon, looking for something, deliberate, and careful, like a psychic paid to look for remains. They excitedly boast, deep beneath the fountain, deep in the earth, there’re people, not sure if they’re dead or alive. I laughed but said nothing. It was an inside joke. In that river of people in the street, some refuse to die, though they should have long ago. Hence in the depths, there are those who are no longer alive, when they are supposed to be living. What a bewildering predicament, right? But life, when is it easy to grasp, to belong, to remember like a spelling test! Conceptualised antagonistic ideas, morphing in such a chaotic manner full of improbabilities?

One day, those manic letters agreed on a mass suicide! They were shot from the cannonball, exploding; their bodies bloated floating on the surface of the lake!  The cannon is still pointing skyward, like some long lost anthem.

The blind madman suddenly stopped: “Hey, any news? They’re all dead…”. Then, continuing on his way, the people followed him. I came out to watch and saw the swollen bloated letters. I climbed, wedged a leaf on the lobe of the tank.

It’s not the songs of the wind, not a single soothing cloud, the strange sound reaching for the sky, no different to the sound of a cannon.

I asked: “Hey, who created this incredulous monstrosity?”. No answer, just a sharp explosion of cannonballs up high spitting shrapnel hitherto. In a corner, blood-soaked wounded bodies pulled each other to safety, like the shadows of ghouls.

Like a dream – you said. Like a nightmare – I admitted. The fact of these ludicrous laws of humanity; in the right to exist, you end up fighting with yourself, you die! Correct? In the end, the letters will perish as they always do, people will die, and the guns will never stop.

The long crazy days will adamantly follow.

[February 2019]

Những ngày dài điên loạn

Tôi ngắt một chiếc lá, giắt lên vành tai, và nằm nghe gió hát. Bạn có muốn thử không? Giữa bao nhiêu âm thanh nhộn nhạo phiền phức này, dành một buổi chiều nằm ngang sườn cỏ, vểnh tai lên mà nghe gió lá hát với nhau, còn gì thú vị hơn thế nữa! Quên các bàn tay lông lá, quên các gương mặt nhân từ, quên nốt những bọn đánh cắp tên người và bọn lục tung ký ức, nghe thôi…

Chiều nay, tôi nằm nghe trên núi Chư Mang, rồi ngủ luôn lúc nào không biết. Khi tỉnh dậy, thì lá không hát, gió cũng không hát nữa. Tiếng véo von ngọt ngào trốn biệt đi đâu mất. Mặt trời đã đi về tận đâu xa lắm lắm. Những đám mây hành hương đi lạc, không còn thành hàng thành lối, lộn xộn, vô minh, nhìn mà tội!

Tôi cất tiếng, như con chim ngửa cổ hót chơi: “Đi đâu cả rồi mà lặng im thăm thẳm?”

Có những cái đầu, rất thích đỉnh cao. Hễ nói đến đỉnh cao, nhân loại, thế giới, kỷ lục vân vân là y như rằng họ nhảy cỡn lên vỗ tay mà không hề biết rằng, ngọn núi cao ấy thực ra là bóng in sâu nơi đáy nước. Như chiều nay chẳng hạn, khi gió và mặt trời đi vắng, thì núi Chư Mang đổ bóng sâu thăm thẳm dưới sông Năng. Thôi thì chằng thà là còn hình mất tiếng, có miệng như câm, còn hơn là ngồi vỗ tay hát ca những lọc lừa dối trá, phải không?

Khi tôi phát hiện ra điều này thì tôi biết: Giữa tôi và số đông cuồng tín đã có một vực thẳm ngăn cách, không thể nào san lấp được. Tôi bây giờ như một con dơi ngạo ngược chọn cách treo mình lộn ngược hoặc chổng mông lên trời, để nhìn sâu xuống dưới chân, xem lòng đất dày đến cỡ nào, xem đáy nước sâu đến chừng nào. Còn phía trên cao ấy, để dành cho mọi người khám phá, tôi thì tôi biết rõ rồi…

Chỗ góc đường nơi tôi vẫn thường ngồi uống cà phê, có một gã khùng thường đi qua. Gã đưa tay bịt lấy hai lỗ tai, mải miết đi, làm như đang vội lắm. Gã đi ra hướng ngã Sáu, nơi có chiếc xe tăng nòng đang chĩa lên trời. Tưởng gã đi công chuyện gì, nhưng không phải, chừng ba mươi phút sau lại thấy gã, hoá ra, gã đi vòng quanh thành phố. Tôi gọi nhưng gã không thèm nghe, hai tay vẫn bịt lấy hai tai, đi tiếp…

Có ai khùng hơn vậy không? Đã không muốn nghe những cuồng loạn sấp ngửa thì ra đường làm gì? Đi như chạy, hai tay bịt hai tai. Tôi chạy theo, níu áo, hét: “Này, đi đâu đấy?”. Gã bừng tỉnh, mắt ngơ ngác, mở miệng ra cười: “Lên cao, lên đỉnh cao, sắp lên rồi…” Nói xong, lại tất tả bịt tai lại, đi như chạy…

Không phải chỉ có một mình gã ấy khùng đâu, hình như cả thành phố này cũng lây khùng từ gã! Họ sắp hàng rồng rắn phía sau, vừa đi vừa chạy, không chỉ bịt tai, mà còn bịt mũi bịt mắt nữa, vui lắm! Tôi hét: “Này, làm trò gì thế?”. Lần này thì không ai trả lời nữa. Tôi chính thức bị tẩy chay. Tôi lại ngắt một chiếc lá, giắt vào vành tai. Từ trong ấy vọng ra tiếng cười ma quái rờn rợn.

Sao thế nhỉ?

Màu nắng sáng nay lạ lắm, vàng như mặt người xứ lửa, bất ngờ rẽ mây nhìn xuống. Đoàn người vẫn bịt mắt bịt mũi bịt tai đi. Nòng pháo vẫn lạnh lùng chĩa thẳng lên trời như một lời khẳng định hùng hồn, rằng, nó mới đúng là nhân vật chính trong một áng văn điên loạn về cuộc sống đang cuồn cuộn lao tới…

Những con chữ của tôi, chúng thích chơi trò trồng cây chuối. Nhưng tôi biết, xương chúng giòn, dễ gãy, không cẩn thận, rồi cũng có ngày… Nghĩ thế, nhưng không làm sao mà can ngăn được. Trong khi tôi chơi trò lộn ngược hàng ngày, làm sao cấm chúng trồng cây chuối? Thôi thì, đến đâu hay đó. 

Chúng đi bằng hai tay, như diễn viên xiếc, theo đoàn người hối hả trên đường. Rồi chúng túm tụm dưới nòng pháo, tìm thứ gì đó, nhẹ nhàng, tí mẩn, như một nhà ngoại cảm tìm hài cốt lấy tiền…

Rồi chúng hớt hả về khoe với tôi rằng, sâu dưới bể phun nước, sâu dưới đất ấy, có người, không biết là còn sống hay đã chết. Tôi cười cười, không nói gì. Tôi biết trước rồi. Trong dòng người cuồn cuộn trên đường kia, có những người không chịu chết, đáng ra họ đã chết rồi. Thì dưới sâu kia, có những người không sống nữa, trong khi đáng ra họ đang sống. Tù mù rối rắm lắm phải không? Thì cuộc sống, có khi nào dễ hiểu dễ thuộc dễ nhớ như một bài tập đánh vần đâu! Những khái niệm tưởng chừng đối lập nhau, lại chuyển hóa một cách hết sức lộn xộn và đầy ngẫu hứng…

Rồi một ngày kia, những thằng chữ hiếu động đồng loạt tự sát, một cuộc tự sát tập thể! Chúng trèo lên nòng pháo và đâm đầu xuống bể nước, xác nổi lềnh bềnh! Nòng pháo vẫn chĩa lên trời cao, như một bài hát trong quá khứ…

Gã khùng đang bịt mắt đi vòng quanh chợt dừng lại hỏi: “Này, biết tin gì chưa? Chúng nó chết hết rồi…”. Nói xong, gã đi tiếp, đoàn người phía sau cũng đi tiếp. Tôi chạy ra xem, thấy xác chữ đã trương phình. Tôi trèo lên, cài một chiếc lá vào vành tai chiếc xe tăng…

Không phải gió hát, không phải mây ru, những âm thanh kỳ lạ vút lên cao, không khác gì tiếng súng…

Tôi hỏi: “Này, ai đã tạo ra sự quái gở vĩ đại này!”. Không có tiếng trả lời, chỉ có tiếng súng hỗn hào sủa váng động. Tôi nhìn xuống hồ nước, thấy hàng trăm nòng pháo đang dốc ngược và say sưa nhả đạn. Theo một góc chiếu thẳng đứng, những xác người máu me bê bết đang dắt nhau chạy trốn, như những bóng ma…

Như một giấc mơ – bạn nói thế. Như một ác mộng – tôi xác nhận. Cái quy luật quái gở của nhân loại: Đánh nhau với đối thủ để tồn tại, sau đó, tiếp tục đánh nhau với đồng bọn để tồn tại, và cuối cùng là đánh nhau với chính mình, để chết! Đúng không? Vì vậy, cuối cùng thì những thằng chữ huênh hoang đã chết, người cũng sẽ chết, và súng thì không ngớt hỗn hào…

Những tháng ngày điên loạn cuốn nhau đi. 

Nguyễn Văn Thiện
Born: 1975
Home town: Anh Sơn – Nghệ An
Master in Comparative Literature and Critical Theories
Currently a high school teacher, and a prolific writer.
Editor of Chư Yang Sin (Đắk Lắk) Art and Literary Journal.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

why are you afraid

Why are you afraid
Why did you allow them to round you up
Surround you

The rows of deceitful trees
The tall stiff rustling hearsay
They don't know how to walk
Why cry

I will cut them down with Death's scythe
With my hands turn them into ashes

But you will burn
Is this what you want
May 2021
Tại sao 
Tại sao em phải sợ
Tại sao em để chúng rào em lại
Bao vây em

Những hàng cây xảo quyệt
Những cây sậy cứng cội thì thào
Chúng nó không biết đi
Em khóc làm chi

Ta sẽ chặt chúng xuống với lưỡi hái của thần chết
Thiêu chúng bằng bàn tay ta

Nhưng em sẽ cháy
Em muốn vậy

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

Yes, we were bound beyond borders

A poem in Vietnamese by Hứa Hiếu
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Art: Đinh Trường Chinh

Yes, we were bound beyond borders

but the boat was too small

it was not big enough to take the load of a nation

not big enough to carry the vernacular of a country

and death was his fate

plain and simple!

July 2022


Vâng, chúng ta đã vượt biên

nhưng con thuyền quá nhỏ

không thể chuyên chở đặng một quê hương

và không đủ chất chứa hết ngôn ngữ tình tự dân tộc,

và anh phải chết

chỉ thế thôi!

Hứa Hiếu, the poet from Vung Tau, Vietnam, currently lives in Lawrenceville, United States.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

On my return

A poem in Vietnamese by Nguyễn Đình Toàn
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Art: Đinh Trường Chinh

Upon my return gone will be the old house

Sadness draped along the long walls

Arms and shoulders covered in dust

Eyes shielded by tired moments

Crude dry fidgeting fingers

The scent of new leaves cut short

You’re so far away now but the old well remains cool

Head bowed, I fiddled with my wrinkles

The quiet water droplets brought with them sudden joy

Like a gentle breeze dropping by for a visit

The strangers stared at me as I stared at my shadow

The dreamlike memories rose in shivers

Retreated soundly into the past were the dreamlike memories

Confronting through the clear water

I lift gently my hands as I closed my eyes

Overwhelmed by the pulsating pounding of my heart

(December 2021)


Khi anh về

Khi anh về căn nhà xưa đã mất

Buồn phơi trên từng những bức tường dài

Và cánh tay, và lớp bụi trên vai

Những ngày tháng mỏi mòn che lấy mắt

Bàn tay thô hàng ngón sần ngơ ngác

Mùi lá non trên đường chỉ dở dang

Em xa rồi giếng xưa giờ vẫn mát

Anh cúi đầu vỗ trên vết da nhăn

Những giọt nước âm thầm đem nỗi vui chợt đến

Như cơn gió hiền chợt nhớ về thăm

Những người lạ nhìn anh, anh cúi đầu nhìn bóng

Thấy mơ hồ những nỗi nhớ run lên

Hình ảnh ấy đã chìm trong dĩ vãng

Đối diện anh bằng một mặt nước trong

Anh nhấc khẽ bàn tay rồi nhắm mắt

Tiếng võ vàng khua động trong thâm tâm

Nguyễn Đình Toàn first penned under Tô Hà Vân, born September 6th, 1936 at Gia Lâm, by the Red river, outside of Hanoi. Left for South Vietnam in 1954, there he became actively involved in the arts, literature, poetry, plays, and music, in association with literary magazines like Văn học. He collaborated with Trần Phong Giao for many years in the selection of literature for Văn Magazine. He took up the position as the editor of Saigon Radio after that and became known for the Music program in the early seventies. He was captured twice after 1975 and was imprisoned in a re-education camp for nearly six years. He and his wife, Madame Thu Hồng, settled in the United States of America at the end of 1998. A retiree, he currently resides in Southern California with his family.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

The one who stayed

A poem in Vietnamese by Tô Thùy Yên
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Art: Đinh Trường Chinh

Released us from the old promises

The agony of biting one’s tongue

You stayed, you actually stayed

Palings stuck in the middle of the running creek of life

Blamed me, blamed life

Dredging up old resentments, contented we were once upon a time

Loved each other more

Despite it all there’s still no love lost

A tattered flower beyond its prime

You will manage

Rain hail or shine fading in each recollection

Unrecognizable like a headless statue, limbless

Oh just when we thought we were familiar with all facets of life

The irony, life had changed

Learning to live the day anew 

Loose and temporary like a borrowed shirt

The bustling city, crowded in every direction

Red light green light, the fifth the seventh intersection…

Who should one trust?

You poor thing, lost amongst the traffic 

Cycling up the steep hill

More than a few times in one day

Feeling sorry for yourself

The stench of the black creek was like stale blood

Rarely do you look up at the sky

Does sorrow make one bow so low?

Oh how could you be so faithful to me

There’s nothing left but a shadow?

Straight home after work

There’s nowhere to go…

Is there any joy left in life?

Steadfast, your determined footsteps 

The disturbing meals alone

The silent physiology

The calendar untouched

Even amidst sadness was your ambivalence 

Let it go, mourn not the long rope

As though it’s some kind of vigil by the dried up well?

Stand up, move the furniture around

Stop staring at a sadness that is forever present 

The nightly weary moments

In an infinite cycle of restlessness

The silence measured

The terrifying terminate insomnia

The broken sleep

Pulling out a hair at a time 

The restless legs at this odd age

Heading for the streets in the middle of the night

The endless loyalty lost, now more lost

Can be but a falling star at the end of a sound horizon

Doomed to the end to never meet again?

The dog barking no matter the moon phase, the persistent melancholy

(December 2021)


Người ở lại

Tháo giải cho nhau lời hứa cũ

Đau như cắn lấy lưỡi mình

Em ở lại, thôi thì em ở lại

Như thân cừ cắm giữa lạch đời trôi

Bỏ lỗi cho anh, bỏ lỗi cho đời

Nhớ chuyện trước, coi như từng mãn nguyện

Thương nhau hơn

Sau trước vẫn là thương

Đóa hoa quá thời ra rác rưởi

Rán lên em

Tin mưa nắng phôi pha từng nỗi nhớ

Chẳng nhìn ra như tượng gẫy đầu, tay…

Ôi ngay lúc tưởng chừng quen được mặt đời

Trớ trêu chưa, đời đã đổi thay

Ta tập mới ngày ngày cung cách sống

Tàm tạm thôi như áo mượn tròng qua

Thành phố chòng chành, chen chúc ngược xuôi

Đèn đỏ đèn xanh, ngã năm ngã bảy…

Biết tin ai?

Thương em đi ngỡ ngàng xe cộ

Đạp lên dốc cầu cao

Ngày mấy bận

Tủi phận mình

Con rạch đen nồng như máu chết

Rất ít khi em ngẩng nhìn trời

Có phải người buồn hay ngó xuống?

Ôi lẽ nào chung thủy với mình

Chỉ có bóng mình sao?

Chiều tan sở, thẳng về nhà

Vì chẳng biết đi đâu…

Đời còn chỗ nào vui?

Chân bước không qua ngưỡng ngần ngại

Những bữa cơm một mình ăn quấy quá

Thiếp lặng tiềm sinh

Tập lịch lâu ngày không gỡ tới

Thờ ơ giữ đủ cả âu sầu

Thôi, em tiếc thêm chi cái sợi dây dài

Để đến nỗi ngồi hoài bên giếng cạn?

Hãy đứng lên, thử dời đổi tủ, bàn

Đừng ngó miết một nỗi buồn bất biến

Những đêm tối thời gian nhích uể oải

Trên vòng tròn vô tận chán chường kia

Đo đạc âm thầm

Bãi hạn kinh hoàng cơn mất ngủ

Những giữa khuya đứt giấc chiêm bao

Nằm nghe tóc rụng

Chiếu chăn bức bối tuổi lưng chừng

Những toan dậy đi ra ngoài phố lộng

Vô thủy lạc rồi, nay lạc nữa

Đành như sao rụng dưới trời sâu

Tàn đời mạt kiếp liệu còn gặp?

Dai dẳng sầu, chó sủa nguyệt lu


Nguồn: Tô Thùy Yên, Thơ tuyển, Minnesota, 1995

Tô Thuỳ Yên (1938-2019) real name was Đinh Thành Tiên, born in Go Vap, Gia Dinh, Vietnam, an alumnus at Petrus Ký and Đại học Văn khoa Sài Gòn. He was a teacher and journalist in Saigon, a Major in the Vietnam Army prior to 1975. After 1975 served 13 years in re-education camps, in 1993, he moved with his family to the United States as a former political prisoner.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

%d bloggers like this: