the old textbooks

A poem in Vietnamese by Đặng Tiến
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Art: Thanh Huyền (Critic)

DEATH IS INEVITABLE

Yep!

Death is inevitable

Definitely painful

Ravenous

Extremely cold

Sure

Death

Don’t expect everything will end there

Screaming souls everywhere

Behold the rolling river of blood

Behold the battered flesh and bone

Behold the missing limbs of uncountable deaths 

Behold the indiscriminate pitiful screams through the bitter gale

Behold the cold flickering pale spectres

The bloodless souls falling straight down

through nine levels of hell

Fire and match fire burns hundreds of years…

.

Yep

Death is inevitable

Inevitable is death

Ah yes, as it turns out

Death is inevitable.

December 2022

Ồ CUỐI CÙNG CŨNG CHẾT

Ồ! 

Cuối cùng thì cũng chết

Chắc chắn là rất đau

Rất đói

Rất rét

Chắc chắn rồi

Chết

Đừng mong hết chuyện

Oan hồn gào thét khắp nơi nơi

Kìa sông máu cuồn cuộn

Kìa thịt xương bấy nát

Kìa kìa ức vạn chết chẳng toàn thây

Kìa tiếng gào thảm khốc hòa cùng gió buốt

Kìa lửa ma trơi xanh lè bập bùng lạnh ngắt

Linh hồn tái nhợt đang thẳng rơi

Chín tầng địa ngục

Lửa diêm lửa sinh thiêu đốt trăm năm…

.

Cuối cùng cũng chết

Cũng chết ồ cuối cùng

Ô kìa

Hóa ra cũng chết.


Đặng Tiến, the poet born in 1961 is a retired lecturer, who currently lives in Thái Nguyên, Vietnam. 

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

Will you meet me at dawn to then abandon me at dusk

a poem by Nguyễn Thị Phương Trâm
translation into Vietnamese by Lê Vĩnh Tài

“will you come home so I may have something to look forward to
the excitement and joy of warm human flesh”*

will you meet me at dawn
to then abandon me at dusk

the warm rain is still fresh on my brow
grey numbness echoes still through the clouds

you promised me nothing
and I expected naught
the frivolity of the moment lost
weigh heavy
on my ring finger

no nearer
but further
the distance between us

the moment
I wanted to kiss your hands

January 1st, 2023
__

“em có về không để tôi còn đón đợi
còn hân hoan còn mong ngóng hơi người…”

lúc bình minh anh có gặp em không
để rồi bỏ rơi em lúc hoàng hôn chạng vạng

cơn mưa ấm vỡ ra trên lông mày
âm vang tê buốt màu xám vọng qua đám mây
anh chẳng hứa gì với em cả
và em đã không mong đợi điều gì
sự nông nổi của khoảnh khắc đã mất
nặng nề trên ngón tay em
ngón tay đeo nhẫn của em
không gần hơn đâu
khoảng cách ngày càng xa hơn giữa hai chúng ta

khoảnh khắc
em muốn hôn tay anh


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

This nation

A poem in Vietnamese by Phan Nhiên Hạo
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Photography: Nguyễn Thị Phương Trâm

This nation

A nation without dinosaur

a tragedy of tradition

I might need an ocean of watercress

to revive the non-existing fossils?

A nation censured by a pant-less army of ethics 

missing the terminology of revolution

starting with a monkey

citizens training for a circus.

A nation the epitome of a rainy night

wetting not the layabouts but insidious are the floods

full of returning regulars

scarred from head to toe, stripped of their weapon.

A nation prickly with hair, salty, sloppy

display on a chipped plate

the owner and head chef counting money

at the back amongst the empty bottles.

A nation crawling left or right

towards the trenches, towards secret bunkers

lid blown off, filled up, full of eels

in a game of hide and seek from the past.

A nation the epitome of a rusty bomb

in a Chinese bottles barn

waiting to be sawn open and sold off

the bomb may be silent, may explode.

A nation that is a bit old, severed

the patched up fields, rivers of fading threads

I have taken it off, leaving it behind, left

In a faraway land, at a flea market, I am looking for similar attire.

December 2022

Đất nước này 

Đất nước này không có khủng long

đó là vấn nạn truyền thống

liệu tôi phải cần một đại dương rau

để phục sinh những hóa thạch chưa bao giờ tồn tại?

Đất nước này đang bị canh giữ bởi đạo quân trần truồng

sót lại từ cuộc cách mạng

Đầu tiên bởi một con khỉ

cả dân tộc được huấn luyện để làm xiếc.

Đất nước này là buổi tối mưa

không ướt kẻ nằm nhà nhưng ngập lối

trở về của người đi tuần 

thương tích đầy mình, bị tước đoạt vũ khí.

Đất nước không sạch lông, mặn, bầy hầy

bày ra trên dĩa mẻ

chủ tiệm và đầu bếp đếm tiền

sau hè giữa đống vỏ chai.

Đất nước nay bò trái hoặc phải

về phía chiến hào, về phía hềm bí mật

đã bị bật nắp, đã ngập, đầy lươn

trong cuộc trốn tìm quá khứ.

Đất nước này là quả bom gỉ

trong vựa ve chai của người Tàu

chờ đợi được cưa ra đem bán

bom có thể câm, có thể nổ.

Đất nước này hơi cũ, đứt hút

những cánh đồng miếng vá, những dòng sông chỉ mờ

tôi đã cởi ra, để lại, bỏ đi

Đến xứ sở xa, tôi ra chợ trời tìm kiếm áo quần tương tự.

8.2011


Phan Nhiên Hạo, the poet and translator born in 1967 in Kontum, Vietnam, currently works and lives in Illinois, the United States of America.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

A sketchy self-portrait

A poem in Vietnamese by Phan Nhiên Hạo
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Photography: Nguyễn Thị Phương Trâm

A sketchy self-portrait

 

This is my life: not lovely but has some meaning.

This is my mother: also the mother of the sea.

This is my father: dead, right by his side was his gun, the barrel still full.

This is my other brother: an impotent and loud man.

This is my older sister: half of her husband, and half of her underwear.

This is my younger sibling: crushed by history and money.

This is my wife: my only friend.

This is my child: from the darkness of the womb the child had brought light into the world.

This is my vernacular: half underwater, half on land.

These are my compatriots: all hatched from eggs.

This is my country: Which country? I ask.

This is my enemy: just like me, tired and emaciated.

This is my ancestor: a decrepit back bent old monkey,

he feeds us by shaking the fig tree waiting for fruits to fall right into our gauntlets.

This is my toy: made of clay.

This is the newspaper I read every day: canard

all the ducks sitting around hatching the meaning of us.

 

This is my life: not for sale.

October 2022

Phác thảo cho một chân dung tự họa

 

Đây là cuộc đời tôi: không tươi đẹp nhưng có chút ý nghĩa.

Đây là mẹ tôi: cũng là mẹ của biển.

Đăy là cha tôi: người đã chết, khẩu súng bên thân đạn vẫn còn đầy.

Đây là anh tôi: một người liệt dương và lớn tiếng.

Đây là chị tôi: một nửa của chồng, một nửa của đồ lót.

Đây là em tôi: bị đè bẹp bởi lịch sử và tiền.

Đây là vợ tôi: bạn duy nhất của tôi.

Đây là con tôi: từ bóng tối bụng mẹ nó ra đời mang theo ánh sáng.

Đây là ngôn ngữ tôi: một nửa dưới nước, một nửa trên bờ.

Đây là đồng bào tôi: tất cả từ nở ra từ trứng.

Đây là đất nước tôi: Đất nước nào? Tôi hỏi.

Đây là kẻ thù tôi: giống hệt như tôi, mệt mỏi gầy còm.

Đây là tổ tông tôi: con khỉ già lọm khọm,

kẻ nuôi tôi bằng cách rung cây cho sung rụng vào mồm.

Đây là đồ chơi của tôi: bằng đất sét.

Đây là tờ báo tôi đọc hàng ngày: toàn tin vịt,

những con vịt đẻ trứng nở ra chúng ta.

 

Đây là cuộc đời tôi: không để bán.

 

Source: Radio mùa hè

Phan Nhiên Hạo, the poet and translator born in 1967 in Kontum, Vietnam, currently works and lives in Illinois, the United States of America.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

the virus doesn’t care

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Photography: Nguyễn Thị Phương Trâm

.

the virus doesn’t care

about the verbal abuse

the commands

.

it’s to everyone infectious

thousands and thousands of people have died

the rich the poor

including the more destitute

.

the virus smiling at the millionaire

watching him also in despair

.

the virus concludes:

.

there isn’t a choice

the world must accept 

in coronation

the virulent

new king

_____

con virus không quan tâm đến

những lời lăng mạ 

và ra lệnh

.

nó lây nhiễm cho tất cả mọi người 

và hàng ngàn người đã chết

người giàu và người nghèo 

cả những người nghèo hơn

.

virus mỉm cười với ông tỷ phú

khi thấy ông cũng đang cam chịu

.

vì vậy con virus nghĩ rằng:

.

đó là cách 

mà cả thế giới phải chấp nhận 

một ông vua mới 

tên là virus

lên ngôi…

_____

MARCH 2020

Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

%d bloggers like this: