THE SACRED LEVEL OF THE SMELL OF A BARREN WOMB | Nguyễn Viện

Nguyễn Viện (source: BBC News Tiếng Việt)

A poem in Vietnamese by Nguyễn Viện
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

Published on Tạp Chí Thế Kỷ Mới

January or October
your smell is an illusion
in a gust of wind

sudden rain
cruel fading light
the thought there or
not at all
someone’s fading footstep
unhindered by I

mountain and sea
to the end of this life the cold shoulder
beyond the absent desire
my infinite affection for you

my resting place
my death. and resurrection. like the smell of your barren womb

what I have is not a word
be it joy or a smile for a dying soul
nor do I for this tired body
your forgotten embrace
what I have is not I just now is the past?

if I can’t be defined by the embodiment of you then how can there ever be salvation for such a dream?

MÙI TUYỆT TỰ TRÊN TẦNG THÁNH VỊNH

Tháng mười hay tháng giêng
Cũng chỉ là một ảo tượng của cơn gió
Mang theo mùi hương em

Những cơn mưa bất chợt
Những ngọn nắng tàn phai
Nhớ và quên
Bước chân người đã lặng
Tôi không níu giữ

Như núi và biển
Lạnh nhạt suốt đời này
Tôi không thương nhớ
Nhưng tôi vẫn yêu em muôn thuở

Nằm xuống ngày vọng mộ
Tôi chết. Và phục sinh. Như mùi em tuyệt tự

Tôi đã còn không tiếng reo
Của hân hoan nụ cười cho một linh hồn rã mục
Tôi đã còn không vòng tay ôm của em thuở trước cho một thân xác mỏi mòn
Tôi đã còn không một tôi vừa quá vãng?

Nếu tôi không được định nghĩa bằng em thì cơn mê này làm sao cứu rỗi?

NGUYỄN VIỆN
9/10/2025


Nguyễn Viện, born Nguyễn Văn Viện, on February 1, 1949 in Dong Xa, Hai Duong, is a journalist and writer, self-published author, on noteworthy subjects like sex and politics, listed by RFA as Resistance Literature. Currently living and writing in Saigon, Vietnam.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

HOW TO KILL TIME OF AN AFTERNOON? | Nguyễn Viện

Sông Hương, Huế, Việt Nam Winter 2025. Photography Nguyễn Thị Phương Trâm

A poem in Vietnamese by Nguyễn Viện
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

morning sickness each afternoon
madness each afternoon
chilling death each afternoon

me tying a rope around my legs pulling myself off the ground and I’m upside down
swinging in the sky
me climbing a tree to be free fly with the birds towards coming dark clouds
so that when I fall I will fall like water
and at the top of a waterfall
I will fall into a pit of darkness to salvage my soul

the game I play each afternoon
the death I want each afternoon

LÀM THẾ NÀO CHO HẾT MỘT BUỔI CHIỀU?

Mỗi buổi chiều là một cơn ốm nghén
Mỗi buổi chiều là một cơn điên
Mỗi buổi chiều là một cái chết buốt
 
Tôi buộc sợi dây thừng vào hai chân và kéo dốc ngược mình lên khỏi mặt đất
Đu đưa với bầu trời
Tôi leo lên một ngọn cây và bay cùng với lũ chim về phía đám mây đen đang kéo đến
Để khi rơi xuống tôi sẽ là những giọt nước
Và trên một đỉnh thác
Tôi sẽ lao xuống vực thẳm vớt lấy linh hồn mình
 
Mỗi một buổi chiều tôi có một trò chơi
Mỗi một buổi chiều tôi đều muốn chết.

2011


Nguyễn Viện, born Nguyễn Văn Viện, on February 1, 1949 in Dong Xa, Hai Duong, is a journalist and writer, self-published author, on noteworthy subjects like sex and politics, listed by RFA as Resistance Literature. Currently living and writing in Saigon, Vietnam.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

HƯ CẤU | Nguyễn Thị Phương Trâm

Ta vẫn còn chơi nha. Tóc bạc mặc nhầm sắc thái nó làm trạng thái ta héo mòn đi. Cẩn thận nhé. Indigo okay, tóc màu gì cũng thấy mình tươi như hôm em vừa hôn anh lần đầu tiên. Vừa sướng vừa sợ hãi. Trời mùa đông Sydney cúm nhiều hơn là lạnh làm đầu óc nó lú. Vừa lú vừa tiền mãn kinh nó va chạm vào nhau nó chỉ muốn gây sự. Nó năn nỉ bạn bằng hai đầu gối của nó là bạn hãy chậm lại. Làm sao để chậm lại bạn có thể hỏi tôi? Sex okay, một cách thể thao và giữ ấm, trao đổi chất lỏng sẽ nâng cao lực lượng cơ thể chống lại viêm nhiễm vi rút, nên rất tốt cho sức khỏe. Như cách tôi thấy dễ hơn là bia, bia không chỉ có chất bổ của lúa mì, mà chất cồn nhẹ sẽ mang lại cho bạn sự bình yên xóa đi mọi sự lo âu v..v..của đời sống, nếu có lú hay dính vi rút gì đi nữa sẽ không còn là một vấn đề. Tin tôi đi. Tôi là dịch giả mờ.

CHUYỆN CỦA MỘT NHÀ THƠ

Mỗi tháng một lần công ty chàng đang làm lâu năm trả tiền khách sạn ở thủ đô để chàng được ngủ với vợ mình.

Ngủ với vợ là một dịch vụ chàng làm như mọi việc một cách chu đáo và cặn kẽ.

Bước vào căn phòng vuông trước mặt đối diện là cái cửa sổ kính cao từ trần nhà màu xám nhạt đến chân thảm màu hồng nhạt, chàng trượt hai bàn chân chàng ra khỏi đôi loafers da màu vàng caramel trước khi chàng cúi xuống xếp chúng gọn vào góc tay trái của cánh cửa và cởi áo khoác ra móc lên cái móc áo cất vào cái tủ áo với hai cánh cửa trượt. Chàng móc chìa khoá từ túi quần bên tay phải quần tây màu xám đục và đút nó vào ổ chìa khoá của cái vali chàng vừa đặt xuống trước khi cất áo khoác của mình vào tủ. Cái vali da màu đất bazan vợ chàng mới mua tặng chàng ngày sinh nhật sáu mươi với chiếc bánh kem trắng mà chàng thích ăn mỗi năm chỉ một lần của tiệm bánh ở đầu đường gần nhà mình.

Người vợ xinh như tên của nàng, thân mỏng manh và da trắng như búp hoa ngọc lan, nàng đứng chưa tới vai nhà thơ. Nàng bước theo anh nhà thơ vào phòng, tay trái của nàng kéo theo chiếc vali cabin Samsonite màu đen vỏ cứng. Người vợ của nhà thơ theo quy luật của chồng cởi ra đôi giày Mary Jane màu đen gót hai phân ra xếp bên cạnh đôi loafer của chồng. Chiếc giường king ba bước từ cửa phòng nằm đối diện cửa sổ nhìn ra hồ tây nước đục màu đen giữa cơn mưa ngâu lạnh và ướt. Bên tay trái của cái giường king hai bước là phòng tắm nhỏ, vừa đủ để đứng và tắm, đầy đủ nhu cầu vệ sinh. Nước sà phòng, lược, bàn chải đánh răng, dao cạo râu.

– Em muốn đi tắm không?

– Không, anh có lạnh thì and tắm đi cho ấm.

Nhà thơ nhét cái vali sách tay bằng da của anh vào góc tủ, đứng dậy bước hai bước từ cái tủ phòng nằm bên phải của cái king bed và cánh cửa nhìn ra hồ ngồi xuống cuối giường bên cạnh vợ.

Hai người nhìn ra vũng nước đen mực không lời.

Ánh sáng óng ả của những ngọn đèn trên mặt hồ, những nốt nhạc buồn buồn của đầu ngón tay trái anh vẽ đường cong trên lưng vợ, từ mái tóc lơ lửng ngang vai xuống eo nàng.

– Em cởi kính ra đi.

Môi anh mềm và ướt như vũng nước đen hồi nhỏ mời gọi nàng đạp vào chúng giữa cơn mưa chiều cuối tuần học. Ướt và mềm. Cơn dục vọng của anh.

Mỗi tháng một lần.

Sự nghịch lý là khi anh cần phải cứng nhà thơ lại rất mềm. Sự tỷ mỉ của anh làm cô vợ thường phải chủ động. Cô vợ luôn đi hai bước sau anh. Cô ta nhường hơn là vì lý do chàng thích đóng vai gia trưởng. Nhường cho hạnh phúc của gia đình. Mỗi tháng một lần nàng theo chồng vào khách sạn.

Nuốt xong cơn dịch vọng của nhà thơ như ngụm sữa chua tanh mùi máu, nàng đứng dậy xoa hai đầu gối. Nàng kéo chiếc chăn bông lông ngỗng phủ lên người chồng đang nằm co lại như thân hài nhi trong bụng nàng.


Hư cấu tuổi 60

Ngày sinh nhật của anh em đã vi phạm quy luật xã hội. Em đã bị chặn. Món quà ngày sinh nhật của anh trùng hợp tình cờ vũ trụ đã dành riêng cho em ư? Sự điềm tĩnh bình an bất ngờ.

Hư cấu như sự thật, anh từ ánh sáng bước vào bốn bức tường gặp em lần đầu tiên đang quỳ nhìn đăm chiêu vào cặp mắt nhắm của người bạn hơn là thầy của anh.

Cảm giác lần đầu tiên của em là sự bảo vệ. Em đã sẵn sàng nhập vào vai chị của anh.

Ánh sáng của anh như muốn vỡ, em nhất định phải bảo vệ nó.

Ừ, thì em cũng không hiểu. Không phải là lần đầu tiên em thấy em quá vô duyên.

Còn người nằm ngay cửa thiên đàng nhưng vẫn nuối tiếc trần gian khốn nạn này là bạn của anh. Sợi chỉ đỏ. Từ đâu những con chữ thốt ra lần thứ hai trong cuộc đời em:

– Anh, cứ nhắm mắt lại đi, không sao đâu. Cứ ngủ đi. Mọi việc sẽ okay. Ngủ đi. Không sao đâu.

Sinh ra rồi phải chết thôi anh nhỉ. Như mái tóc màu phôi pha của em anh đã nhận là đẹp.

Sự chân thành nằm trong lời nói và cử chỉ của anh làm em mê.

It is what it is.

Ai không mê anh là họ nói láo.

Sixty mà anh vẫn hot như trai 24.

Chúc mừng sinh nhật anh.

Trâm.

Hà Vũ Trọng and Nguyễn Thị Phương Trâm

Đúng là cái ngày hôm đó khi anh bước vào căn phòng trống trải thấy có một người phụ nữ lạ đang ôm lấy và vỗ về người bạn và cũng là người thầy của anh đang nằm co quắp sắp từ giã thế giới này, thoạt đầu anh rất ngạc nhiên và xúc động, rồi anh nghĩ em đã đem tới niềm vui, sự an ủi và cả sự chúc lành để anh ấy có thể mỉm cười ra đi.

Hà Vũ Trọng

Sydney Autumn 2025 [Nguyễn Thị Phương Trâm]

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

Một cân thịt – Người Buôn từ Venice | William Shakespeare

Em lo anh nhớ em Em làm bài thơ thèm Như nụ hôn anh ngọt Và ướt như cà rem Happy New Year anh nhé :))

A poem by William Shakespeare
A translation into Vietnamese by Nguyễn Thị Phương Trâm

Phần thịt đó ngươi chuẩn bị chưa để cắt nó.
Nhưng ngươi nên nhớ, không được đổ một giọt máu, chớ cắt hơn hay bớt
Chỉ một cân thịt: nếu ngươi cắt nhiều hơn
Hoặc ít hơn một cân đúng
Làm cho nó nhẹ hoặc nặng hơn,
Hoặc chỉ bằng một phần hai mươi
Của một chút xíu, thậm chí nếu cán cân nghiêng
Chỉ bằng một sợi tóc,
Ngươi sẽ chết và tất cả tài sản của ngươi sẽ bị tịch thu.

Therefore prepare thee to cut off the flesh.
Shed thou no blood, nor cut thou less nor more
But just a pound of flesh: if thou cut’st more
Or less than a just pound, be it but so much
As makes it light or heavy in the substance,
Or the division of the twentieth part
Of one poor scruple, nay, if the scale do turn
But in the estimation of a hair,
Thou diest and all thy goods are confiscate.


Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

William Shakespeare [1564-1616] was an English playwright, poet and actor. He is regarded as the greatest writer in the English language and the world’s pre-eminent dramatist. He is often called England’s national poet and the “Bard of Avon”.

Who’s ecstatic? | Lý Đợi [2]

trâm & khánh

poem by Lý Đợi
translation by Nguyễn Thị Phương Trâm

an old married couple discussing
who was more ecstatic
who was better in bed
the husband started with:
your ears, have they ever itched?

sometimes, but what does that has to do with the price of fish?

so what did you do to get rid of the itch?

I used a cotton bud.

so does that make you feel good or the cotton bud?
a duck in a pond my dear husband
does the duck feel happier than the pond?

yeah well hence,
the conundrum!

Ai sướng?


Hai vợ chồng già tranh
rồi luận về chuyện ai sướng
hoặc phê hơn trong chuyện đụ đéo
ông chồng gợi ý trước và hỏi:
Bà đã bao giờ bị ngứa lỗ tai chưa?

Thỉnh thoảng, nhưng điều đó liên quan gì?

Thế bà làm gì cho khỏi ngứa?

Tôi ngoáy tai bằng tăm bông.

Thế cái tăm bông nó sướng hay lỗ tai bà sướng?
Vậy chớ con vịt lội dưới ao
theo ông thì con vịt sướng hay cái ao sướng?

ứ, ừ…
thế mới đừ!

[chuyên đề TÌNH YÊU VÀ TÌNH DỤC TRONG VĂN CHƯƠNG]


Lý Đợi (1979), Born in 1978 in Khuc Luy village, Dien Minh commune, Dien Ban district, Quang Nam province. Bachelor of Literature, 2001. As of 2008, after five years of writing, he had published three solo works and approximately twenty-five collaborative works in Vietnam and abroad. His poetry and translated poems have also appeared in several literary magazines and websites in Vietnamese and English. He has also participated in poetry performances, presentations, documentary films, workshops, and exhibitions at the Goethe Institute in Korea, China, Germany, and Vietnam. A key member of the Open Mouth group, which includes Bùi Chát, Khúc Duy, Nguyễn Quán, Lý Đợi and others. He co-initiated and promoted the photocopied work printing movement in Vietnam. He co-founded the Paper Scraps Publishing House. He currently lives in Saigon and works as a journalist.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

Still husband material? | Lý Đợi [1]

Nhà thơ Lý Đợi (Ảnh: Họa sĩ Phạm An Hải)

poem by Lý Đợi
translation by Nguyễn Thị Phương Trâm

a woman with money
three time divorced
looking for a guy as advertised
with a set with criteria:
single
who will never be a brute
who will never abandon a lady

who can fuck.

one autumn morning
the cypress door bell rang
and there outside the door was a monk
both his hands tied
there because of the ad in the classified
and she was surprised
and unsettled
because there indeed was a dick

the man took his time said:
as you can see… I’m single
and can’t in any way hurt you [hands tied]…

but how will you perform your task well she sighed
hold on to your dick, be that guy
confined?

I guarantee you it’s not blind
how else did you think I rang the bell on that cypress door!
[and what else am I supposed to do with the hand grenade in my tights? He implored]

Vẫn làm chồng tốt?


Một người đàn bà giàu sụ,
đã ba lần ly dị,
có đăng báo tìm cu
với các tiêu chuẩn:
Độc thân,
Không có thói vũ phu,
Không rời bỏ mệnh phụ
Và…
Biết đụ.

Vào buổi sáng mùa thu
chuông reo ngoài cửa pơ-mu
hoá ra một thầy tu
hai tay cột chặt
đến vì mẩu rao vặt
người đàn bà ngạc nhiên
và dằn vặt
vì đây đúng là một ngữ cặc

Người đàn ông đó thong thả nói:
cô thấy đấy… tôi đang độc thân
và không thể đánh cô được [vì tay trói]…

Nhưng anh làm sao có thể thực hiện tốt nhiệm vụ
của một người cầm cu
trong tư thế lao tù?

Đảm bảo với cô là nó không mù
Thế cô nghĩ tôi bấm chuông bằng gì khi đứng trước cửa pơ-mu!
[cũng như tôi phải làm gì với quả lựu đạn chày trong túi quần mùa thu?]

[chuyên đề TÌNH YÊU VÀ TÌNH DỤC TRONG VĂN CHƯƠNG]


Lý Đợi (1979), Born in 1978 in Khuc Luy village, Dien Minh commune, Dien Ban district, Quang Nam province. Bachelor of Literature, 2001. As of 2008, after five years of writing, he had published three solo works and approximately twenty-five collaborative works in Vietnam and abroad. His poetry and translated poems have also appeared in several literary magazines and websites in Vietnamese and English. He has also participated in poetry performances, presentations, documentary films, workshops, and exhibitions at the Goethe Institute in Korea, China, Germany, and Vietnam. A key member of the Open Mouth group, which includes Bùi Chát, Khúc Duy, Nguyễn Quán, Lý Đợi and others. He co-initiated and promoted the photocopied work printing movement in Vietnam. He co-founded the Paper Scraps Publishing House. He currently lives in Saigon and works as a journalist.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

HUMAN NATURE | Hoàng Xuân Sơn

Lê Vĩnh Tài, Lý Đợi, Bùi Chát , Nguyễn Thị Phương Trâm

A poem in Vietnamese by Hoàng Xuân Sơn
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

spit garbage, say whatever you want to say
drunk or not we have but one life, we bleed
we dig our furrows we plant our seeds
may it be dusk or dawn we do not heed

we couldn’t sleep. we got up. we peed
no one can stop you from breaking confidence
O la la looming! like Sony Hoang or not
just note this. and I’ll leave it at that

if you are Lý Đợi, đợi = wait, then wait & savour
the wine. (Bùi = nutty) more than (Chát = sour)
nothing is left to add by the master
Lê Vĩnh Tài pee or not still, the cower

NHÂN BANG

( gợi ý từ một tút của Phương Trâm)

Cứ lải nhải đi ta không say
Đời chỉ cho ta một luống cày
Xới đất. hay là nằm xuống ngủ
Mặc bình minh lên với cỏ cây

Không ngủ. Ta cần đi giải thủy
Kìa ai trưng biển cấm đướng đài
Ô là là ! ai như sơn núi
Nháp xong. ôm bài thơ chạy dài

Đã là lý đợi cứ ngồi đợi
Rượu ngọt. sao bùi bảo chát chua
Vô bậy thêm miếng thầy lê vĩnh
Tè không ra được thì chịu thua

)(
dzuidzui@sumake.13avril25


Hoàng Xuân Sơn 

A renowned poet, born 1942, writes under various pseudonyms: Hoàng Xuân Sơn, Sử Mặc, Hoàng Hà Tỉnh, Vô Ðịnh… 

Hometown: Vỹ Dạ, Huế.

Lý Thường Kiệt Primary  

Bán Công High School and Quốc Học Huế High School

Bachelor of philosophy, and postgraduate of political science and commerce at The university of Văn Khoa Sài Gòn. 

Worked at the Ministry of Transport and Communication, a branch of the General Department of Postal Service of the Republic of Vietnam.

After 1975 worked in the Postal Office for 7 years. December 1981 settled in Montreal, Canada.

The poet’s career span from 1970 to the present day his work has been published in many literary publications. In vietnam: Văn, Chính Văn, Diễn  Ðàn, Khởi Hành, Nghiên Cứu Văn Học, Ðối Diện, Thân Hữu, Xây Dựng Nông Thôn, Ngưỡng Cửa, Nhà Văn. Outside of Vietnam: Làng Văn, Văn Học, Văn, Thế Kỷ 21, Chủ Ðề,  Sóng, Sóng Văn, Nắng Mới, Saigon Times, Hợp Lưu, Phố Văn,  Gío Văn , Canh Tân, Ði Tới, tạp chí Thơ. 

Collaborating platforms: Litviet (U.S.A), Tienve (Australia), Vanchuongviet… and the translations of his poetry into English by Nguyễn Thị Phương Trâm on SONGNGUTAITRAM.

Published work:

Viễn Phố (thơ, Việt Chiến xb 1988)

Huế Buồn Chi (thơ,93)

Lục Bát (thơ, 2005)

Ref: vanchuongviet.org

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

TRUTHS YOU HAVE FORGOTTEN, LOVE | Lê Vĩnh Tài [343]

Ta vẫn còn chơi nha. Tóc bạc mặc nhầm sắc thái nó làm trạng thái ta héo mòn đi. Cẩn thận nhé. Indigo okay, tóc màu gì cũng thấy mình tươi như hôm em vừa hôn anh lần đầu tiên. Vừa sướng vừa sợ hãi. Trời mùa đông Sydney cúm nhiều hơn là lạnh làm đầu óc nó lú. Vừa lú vừa tiền mãn kinh nó va chạm vào nhau nó chỉ muốn gây sự. Nó năn nỉ bạn bằng hai đầu gối của nó là bạn hãy chậm lại. Làm sao để chậm lại bạn có thể hỏi tôi? Sex okay, một cách thể thao và giữ ấm, trao đổi chất lỏng sẽ nâng cao lực lượng cơ thể chống lại viêm nhiễm vi rút, nên rất tốt cho sức khỏe. Như cách tôi thấy dễ hơn là bia, bia không chỉ có chất bổ của lúa mì, mà chất cồn nhẹ sẽ mang lại cho bạn sự bình yên xóa đi mọi sự lo âu v..v..của đời sống, nếu có lú hay dính vi rút gì đi nữa sẽ không còn là một vấn đề. Tin tôi đi. Tôi là dịch giả mờ.

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

moments of ultimate
clarity

when you can discern
truths

you will always know
how to approach
from the moment you get out of your bed
it’s in your bones

a forgotten thought
eating away at your brain
and you’re breathless

something more substantial than time
pooling, threatens you, to your soul suffocates
reminding you of your
fragile existence

we spread ourselves out too thin
to live through
the days we must bear
the consequences of our history

light is no different
to the darkness of humanity
your burden is not a necessity
my love

our children will be armed
with a lifetime or in a moment on whatever day…

SỰ THẬT NHƯNG EM ĐÃ LÃNG QUÊN

khoảnh khắc của sự rõ ràng
tuyệt đối

khi bạn có thể cảm nhận
những sự thật

bạn luôn biết cách
phù hợp với quan điểm
ngay từ giường ngủ
hay xương tủy của bạn

một suy nghĩ bị lãng quên
ăn nhanh vào trí nhớ
và bạn bị tắt thở

một trọng lượng nặng hơn thời gian
lắng đọng, ôi không, nó đè lên linh hồn
nhắc nhở về sự tồn tại thoáng qua
của bạn

chúng ta đang giang rộng ra
để sống qua
những ngày tôi chịu hậu quả
của lịch sử là chúng ta

ánh sáng cũng như bóng tối
của con người
đừng tạo thêm gánh nặng
em ơi

con cái chúng ta sẽ mang theo
một đời hay một ngày nào đó…


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.