The verses shifted in the middle of the night inside my chest

A poem in Vietnamese by Thái Hạo
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Photography: Nguyễn Thị Phương Trâm

SONY ILCE-7SM2
ƒ/321/15200 mmISO500
Super Worm Moon, coming spring.
The verses shifted in the middle of the night inside my chest
on fingertips
dripping in blood
rumbling on the screen
rocks rolling down the hillside
water breaking
resounding deep within the heart of the mountain
rising prayers
mousy letters
bleached white the foot of the horizon

I deleted a long straight line
dominoes one after the other, they fell
mountain tipping over
I deleted my word
not the cuttings of my fingernails
but the severing of my arms
I’m lost in the sound of the dark forest
sombre flapping wings of night owls
carried the ancient moon 
over the swamps

I carried myself on my back
on the letters of the alphabet
at the precipice
I lead myself
tread on the discarded sharp accents
pads of my feet  
the freakish feel of the moon

February 2021
Nửa đêm câu thơ cựa trong lồng ngực
và theo những đầu ngón tay 
đầy máu
lăm lăm trên màn hình
tiếng của đá lăn trên sườn đồi
tiếng vỡ của nước
vọng vào lòng núi sâu
như tiếng kinh cầu
chữ nâu
rạn trắng chân trời

Tôi xóa một dòng thẳng tắp
những quân bài domino đổ xuống
ngọn núi đổ xuống
tôi xóa đi lời tôi
không phải là cắt những móng tay
mà cắt những cánh tay
tôi biến mất trong tiếng của rừng đêm
âm u
tiếng đập cánh của loài cú đêm
chở vầng trăng cổ đại băng qua những đầm lầy

Tôi cõng tôi đi
trên những chữ cái chao vao
miệng vực
tôi dắt tôi
đi trên vụn chữ sắc
bàn chân rờn rợn trăng cao…

19/02/2021

Thái Hạo, the poet and journalist currently living in Vietnam.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

corpses of letters

A poem in Vietnamese by Thái Hạo
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Photographer: Nguyễn Thị Phương Trâm

CORPSES OF LETTERS 

The words shredded
spattered on the screen
crawling into the heart of humanity
slipping
falling
crumbling
necropolis
corpses of letters everywhere
shards of glass
no burial
no prayer
there through the wind
the souls of words spinning like leaves over the grave of nirvana

As we’re on our knees in a dark corner of the 21st century
Vũ Đại inside
crying
hiding from the police
his friend his critic
his judge and executioner
lions in a revolution of words
words tainted with blood
wandering
weeping
into the grave
vast
land of the living

June 2020
XÁC CHỮ

Những thân chữ rách nát
bám vào màn hình
để leo vào lòng người
trượt
ngã
vỡ nát
nghĩa địa
xác chữ la liệt trên mảnh thủy tinh
liếc sắc
không được mai táng
và cầu siêu
gió thổi hun hút
hồn chữ xoay như đám lá trên mộ thiên đường

Ta quỳ bên góc tối của thế kỉ 21
trông làm Vũ Đại
để khóc
và trốn cảnh sát
mỗi nhà giáo là một cảnh sát
mỗi bè bạn là người kiểm duyệt
là tòa án
xử tử những con chữ nổi loạn
những con chữ rướm máu
lang thang
gào khóc
đi vào huyệt mộ
mênh mông
cõi người
the Old Quarter Hanoi, Vietnam

Thái Hạo, the poet and journalist currently living in Vietnam.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

A sound like a falling egg

A poem in Vietnamese by Thái Hạo
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Art: Đinh Trường Chinh

Phạm Đoan Trang
A sound like a falling egg
breaking on a boulder
the earth in numbing silence
people whispering the name
Phạm Đoan Trang
snippets in all that loud Vietnamese 
leather attaches
suits
and talk of democracy

- You shouldn't be the one on a hunger strike
while out there they eat drink have their coffees cigarettes
from the ancient East to West, the mentions of your name
to dressing up their status quo 
in dark, cool glasses
man buns and scruffy beards
Trump this and that
there again your name

A woman should have the right to be a wife
be mothers of babies
we all want a family
all afraid of the cell

In this country, the women consistently at the frontline
Bà Trưng Bà Triệu on elephants backs fighting, an era of sunrise
in a period of decay rose for women Hồ Xuân Hương poetry
in a period the men busy still counting the seasons
cavorting with the other woman
mooning
men busy singing "chí cả không thành"
Việt men with big heads, the bare achievement

A noisy home
turbulent homeland
they’re busy debating while a woman dares bid for freedom, taken away
they’re sad
startled for a mere minute
we are also sad
also mindless
cowards.

- You must live
don’t die in this barbaric society.

October 2020

Tiếng rơi như trái trứng
vỡ trên tảng đá
mặt đất câm lặng
người mình rì rào nhắc
Phạm Đoan Trang
người Việt ồn ào nhắc giữa hỗn độn lời
cặp da
áo vét
người ta còn bận nói về dân chủ

Em đừng tuyệt thực
vì ở ngoài kia họ vẫn ăn nhậu và cà phê thuốc lá
giữa chuyện đông tây kim cổ, họ có nhắc tên em
để trang điểm thêm vào dáng ngồi
vào mắt kính đen rất ngầu
đàn ông búi tóc và để râu
bàn chuyện tổng thống Trump
thi thoảng cũng nhắc tên em

Một người phụ nữ nên được làm vợ
và làm mẹ của những em bé
ai chẳng thèm một gia đình
và sợ hãi những xà lim

ở đất nước này phụ nữ phải xông pha
Thủa bình minh là Bà Trưng Bà Triệu
cưỡi voi đánh giặc
Hồ Xuân Hương làm thơ cho đàn bà giữa buổi suy tàn
Giữa lúc đàn ông còn bận vịnh tùng mai cúc trúc
bận tán gái
chơi trăng
đàn ông còn bận hát "chí cả không thành"
bất đắc chí là mốt của đàn ông xứ Việt ta

Xứ sở ồn ào
xứ sở huyên náo
người ta kháo nhau khi một người đàn bà bị tóm vì dám làm người tự do
người ta buồn
và giật mình mươi phút
ta cũng buồn
như một kẻ vô tri
và hèn hạ

Em đừng chết
giữa đám người man di.

Thái Hạo, the poet and journalist currently lives in Vietnam.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

the children asleep on the pavement

A poem in Vietnamese by Thái Hạo
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Art: Nguyễn Tấn Vĩ

Night
the children asleep on the pavement
the changing autumn leaves
the heart of the city abandoned

I’m tapping on the screen
tap tapping out a verse
drawn in by its rhythm
whisk away 
by the flow of the imagination

Not a soul there left
as vines of ivy glide across the pavement
the tumulus
in the blaring bluish 
sickly white
moonlight

August 2021
Đêm
những đứa trẻ con nằm ngủ trên vỉa hè
mùa thu thay lá
không có ai đi dưới lòng đường

Anh ngồi gõ một câu thơ
vào màn hình
thèm nghe nhịp chữ
trôi
trên dòng sông tưởng tượng

Không còn ai ở đó
dây thường xuân bò xuống lòng đường
cỏ mộ
dưới trăng vằng vặc
màu trắng
xanh xao

Thái Hạo, the poet and journalist is currently living in Vietnam.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

fronds of sugarcane like swords

A poem in Vietnamese by Thái Hạo
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

Lá mía như gươm
khua nát đêm trăng
không thể lìa những mắt sâu
------------
TLV - mía sâu
Fronds of sugarcane like swords
rips apart the moonlit night
couldn't depart from those deep dark eyes

(cuts deep)

May 2020
source: Thái Hạo social media page

Thái Hạo, the poet and journalist currently lives in Vietnam.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

“be thankful that we’re living in peace”

(source: Thái Hạo’s social media page)
A poem in Vietnamese by Thái Hạo
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

"be thankful that we're living in peace"

our teacher said as he threw his hands in the air
startling the poor sparrow
it dove right into a cloud of smoke in a burning spring field
the abandoned window left with nothing
but black steel bars

"cherish what you have
because you can't go outside
you won't have WiFi
no one can watch TV anymore"
our teacher again threw his hands in the air
severing the foggy dawn

"sir, the pigs gets to live in peace
around a stone trough
long live peace at the animal farm
all the animals are happy
happily procreating in front of each other
to then rolling over and sleep
their dreams comes in spasms visible on their skin

don't talk to us about peace
on a bed squeaky with loose screws
don't talk to us about peace
when the microphone has been pulled out from the wall
while over there is the street

hence the long live peace now
sleeps six feet under
beneath the graves of the dead

sir, should you not talk about
how drunk Dionysus got on grape juice
tell us about
Hamlet's death
at the point of a sword it was a glorious gift
reserved for the love of the lovely Ophelia

love
love is not a gift from a draw cupboard of an old king with a pointy sharp nose
who happened to pity
a broken beggar
meandering 
the foot of the city wall…
---
FEBRUARY 28,2022
“Hãy cảm ơn vì chúng ta đang được sống trong hòa bình”

người thầy giáo nói
và vung tay
làm con chim sẻ giật mình lao vút vào đám khói đốt đồng mùa xuân
khung cửa sổ trống không
chỉ còn lại những song sắt màu đen

“hãy trân trọng những gì chúng ta đang có
Vì các em sẽ không thể ra đường
chúng ta sẽ mất wifi
không ai được xem tivi nữa”
người thầy giáo lại vung tay
chém vào bầu sương mai

“thưa thầy, những con lợn luôn được sống trong hòa bình
quanh cái máng đá
đó là nền hòa bình vĩnh cửu
trong nông trại
tất cả những con vật đều vui vẻ làm tình
trước mặt nhau
và lăn ra ngủ
giấc mơ co giật từng hồi trên da”

đừng nói với chúng tôi về hòa bình
trên chiếc giường lủng lẳng dây ống
đừng nói với chúng tôi
về hòa bình
khi chiếc micro bị giật ra khỏi bức tường
bên kia là đường phố

nền hòa bình vĩnh cửu
ngủ bên dưới những nấm mồ
của những người đã chết

thầy hãy nói về 
cơn say của thần rượu nho Dionysus
hãy nói với chúng tôi
về cái chết của chàng Hamlet
vì mũi gươm là tặng phẩm
dành cho tình yêu của nàng Ophelia yêu kiều

tình yêu
tình yêu không phải là món quà được gửi tới từ ngăn kéo của một ông vua già có chiếc mũi nhọn hoắt
thương tình
người hành khất
cúi mặt
đi
dưới chân tường thành…

Thái Hạo, the poet and journalist currently living in Vietnam.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

The hero sat there crying

A poem in Vietnamese by Thái Hạo
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

The hero sat there crying

Each time a person lay down their life
we would rise one by one
pick up the battered old bullets
and throw them at each other

a nation in battle for thousand and thousands of years
gangs in a school yard
their forefinger the barrel of a gun
continuous rounds of laughter battered the foreheads of their classmates
the silent bullets in our memory
shifting 
anxiously
a cemetery

The hero sat there crying
over the death of his nemesis
a dejected child going home
without an enemy to shoot at them

the sadness of peace
our nation 
our heroes’ punishment
_____
JANUARY 2022
source: Thái Hạo’s social media page
Người anh hùng ngồi khóc

Mỗi khi một người nằm xuống
chúng ta lồm cồm bò dậy
nhặt những mảnh đạn quá khứ
ném nhau

đất nước của chiến trận ngàn năm
lũ trẻ con chia phe trên sân trường
ngón tay làm súng
nã tiếng cười vào đầu nhau
mảnh đạn ký ức im lìm
trở trời
thổn thức
nghĩa trang

Người anh hùng ngồi khóc
vì kẻ địch đã chết
đứa trẻ thất thểu về nhà
khi một đứa trẻ khác không còn chơi bắn nhau

nỗi buồn của hòa bình
là sự trừng phạt
những anh hùng dân tộc

Thái Hạo, the poet and journalist is currently living in Vietnam.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

Within the nest of crumbling leaves

A poem in Vietnamese by Thái Hạo
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Photography: Nguyễn Thị Phương Trâm

Within the nest of crumbling leaves
winter
pine cones yearning for the horizon
a soul cast in the wind
brown
in the fading light

A wedding departs from the foot of the mountain
her skirt ballooning like clouds
bleaching white a reedy meadow
the gale
the afternoon 
the pines in pieces
besprinkle with frost
scented with amber

Autumn in departure to the day
a source of misty sunlight
residing songs
resounding meadows of old
ancient pines squeaky in the wind
golden marvel-of-peru
prayers in a white dress
in praise of an exquisite beauty

November 2020
Sydney autumn, Australia
Trong ổ lá mục
mùa đông
những trái thông nằm nhớ chân trời
linh hồn vỡ gió
nâu dần
nắng phai

Đám cưới đi ra từ chân núi
váy lộng như mây
trắng vương đồi lau
gió thổi
tơi bời
thông chiều
rạn sương
vương mùi hổ phách

Từ ngày thu giã biệt
nắng sương một cõi
nằm hát
thăm thẳm đồi xưa
thông già rít gió
phấn vàng
lời kinh áo trắng
tụng giai nhân...

Thái Hạo, the poet and journalist currently live in Vietnam.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

%d bloggers like this: