Grass

A poem in Vietnamese by Thanh Tâm Tuyền
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Art: Đinh Trường Chinh

GRASS

If you are nature 

my head shall fall upon my chest, my head bow

I shall be the raindrops sliced opened 

by the keen grass blades, aching lips

Grass blooming blooming grass

fingers toes and smiles

sunlight in March rain in July mist in September

sweetening the pavement till the first light

the day long sinful kisses 

forget me not

The blinding white thorns upon dilated irises 

hair the scent of the soil

cravings for teeth and gums

each fingernail

green fields blooming meadows 

lively colours of skin and flesh

gosh the grass woven through the words

splendour of the loneliest

orchestra

Moments of clumsiness

defined rays of light

drop not the sunset upon the dense groves

achingly bare

breasts

bewildering weed

Void of hesitation we then embrace 

clearest of moments

the exchange of words between the Sun and grass

as leaves would, silently cover up bare shoulders

as the sudden laughter of birds did long ago

(September 2021)

CỎ

 

Em bao giờ là thiên nhiên

anh cúi đầu xuống ngực

giòng mưa sắc lá

đau môi

 

Cỏ của hoa và hoa của cỏ

những ngón tay những ngón chân những nụ cười

nắng tháng ba mưa tháng bảy sương tháng chín

cho thơm đường hôm nay đến sớm mai

hôn từ ngày dài tội lỗi

chưa quên

 

Gai trắng con ngươi mở mù lòa

hơi đất nằm trong tóc

thèm muốn mỗi hàm răng

từng móng vuốt

đầy đồng xanh hoa nhiều màu một người

sống sót

 

cỏ ơi cỏ kết thành lời

dàn nhạc huy hoàng

cô đơn

 

Giấc vụng về

tia nhọn sáng

đừng rơi hoàng hôn cánh rừng dầy

những ngực thương nhau

không áo

vì cỏ dại rối bời

Chúng ta ôm thời gian trong suốt

chẳng phân vân

như mặt trời chuyện trò cùng lũ cỏ

như lá cây thầm ngã phủ vai trần

như tiếng tim thốt cười ngoài dĩ vãng

Thơ, trích từ LIÊN, ĐÊM MẶT TRỜI TÌM THẤY (1964)


Thanh Tâm Tuyền (1936-2006), real name Dư Văn Tâm, was a poet, as well as critic, editor, fiction writer, and playwright. He was born in Vinh, moved to Saigon in 1954, emigrated to the US in 1983, and died in Minnesota in 2006. (Source: Wikipedia)

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

About Quách Thoại

A poem in Vietnamese by Thanh Tâm Tuyền
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Art: Nguyễn Thị Phương Trâm 

ABOUT QUÁCH THOẠI

What is there left?

My face is on your doorstep crying

Heaven and earth is on the verge of tears

You can not hold my hand

When the poet is left for dead with nothing

Without a goodbye or (any chance to) deny

Eyes closing without the need of anyone else to close them

In the middle of the night

What is there left(to say)?

I’m by an endlessly flowing river crying

(Em)you left me

Abandoned by those I love most

In these wretched places I’ll accept the misery and pain

If the poet is to meet 

A love of a thousand lifetime infinitely

The spirit of the soil, the earth

What is there left?

I’m small I’m whiny(a needy child)

You left me

You left me to never return

The falling stars are sudden full of the tears of this world

The poet flying towards an alien land

Lost completely the memories of the endless sand and sea breeze 

Here my eyes are still open

A wandering spirit

(September 2021)

VỀ QUÁCH THOẠI

Còn gì chăng?

Tôi bưng mặt khóc bên thềm cửa

Trời đất rưng rưng

Em không để cầm tay

Khi người thi sĩ ấy chết trơ trụi

Không một lời trối trăng từ biệt

Mắt khép không đợi vuốt

Nửa đêm

Còn gì chăng?

Tôi ngồi khóc bên bờ sông trôi mãi

Em bỏ đi

Những người thân nhất đều hắt hủi

Giữa xứ sở đau thương tôi chịu đọa đầy

Khi người thi sĩ ấy đã gặp

Người tình ngàn đời là vô cùng

Trong hồn đất

Còn gì chăng?

Tôi bé nhỏ và tôi than thở

Em bỏ đi

Em cũng chẳng trở về

Những vì sao rụng bỗng đầy lệ nhân gian

Người thi sĩ bay vào miền đất lạ

Không nhớ mảy may biển gió cát muôn trùng

Ở đây tôi còn mở mắt

Dìu linh hồn lang thang

—–

Thơ, trích từ LIÊN, ĐÊM MẶT TRỜI TÌM THẤY (1964)


Thanh Tâm Tuyền (1936-2006), real name Dư Văn Tâm, was a poet, as well as critic, editor, fiction writer, and playwright. He was born in Vinh, moved to Saigon in 1954, emigrated to the US in 1983, and died in Minnesota in 2006. (Source: Wikipedia)

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

Black

A poem in Vietnamese by Thanh Tâm Tuyền
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Art: Đinh Trường Trinh

The black citizen the black verse

The horizon to the very end deeply black

The rows of tears

The bodies shredded to bits through brass instruments

The voice of blood of marrow of a spirit since the beginning of time

Amidst forests void of words forests of endless voids

Thrush themselves and the crowd into a shameful expose of flesh

Shattering the past and present let alone the future

Unfortunately could never be forgotten then again should not be forgotten

Because the Blues is not green because the rhythm Blue is black

Over sobbing flesh

Within the confinement of the night

Starts the bleeding sob in one’s throat

Fingers pressed on brass keys as though they were spells sanctified

Chosen beyond the flesh beyond love beyond viciousness and hate

Chosen a world of touch in piercing falsetto

Malleable is time

Time unencountered

The surrounding air, the circles of memories

In time in evergreen the return of the Blues.

[September 2021]

ĐEN

Một người da đen một khúc hát đen

Bầu trời đen sâu không cùng

Những giòng nước mắt

Xé nát thân thể bằng tiếng kèn đồng

Bằng giọng của máu của tủy của hồn bắt đầu ngày tháng

Giữa rừng không lời rừng mãi trống không

Ném mình ném đám đông vào trần truồng tủi cực hờn xác thịt

Tan vỡ hôm qua hôm nay kể gì ngày mai

Tội rằng không quên chẳng thể được quên

Vì Blues không xanh vì điệu Blues đen

Trên màu da nức nở

Trong hộp đêm

Bắt đầu chảy máu thầm kín khóc cổ họng mình

Ngón tay cấu lấy ống kèn như một bùa thiêng

Chọn ngoài thể xác ngoài thương yêu ngoài dữ tợn

Chọn thế giới va chạm những loài kim réo gọi

Thời gian mềm

Không gặp thời gian

Không gian quay thành những vòng kỷ niệm

Rồi một buổi nào Blues hiện về xanh.

———-

Mời độc giả xem tiểu luận của Hoàng Ngọc-Tuấn:

Bài thơ “Đen” của Thanh Tâm Tuyền: bài thơ jazz đầu tiên (và có thể duy nhất) của Việt Nam

Thơ, trích từ LIÊN, ĐÊM MẶT TRỜI TÌM THẤY (1964)


Thanh Tâm Tuyền (1936-2006), real name Dư Văn Tâm, was a poet, as well as critic, editor, fiction writer, and playwright. He was born in Vinh, moved to Saigon in 1954, emigrated to the US in 1983, and died in Minnesota in 2006. 

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

In time

A poem in Vietnamese by Thanh Tâm Tuyền
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Photography: Nguyễn Thị Phương Trâm

IN TIME

 

When tomorrow the museum is closed

(To then open once more on another day

What for)

Throwing the last cigarette butt into the river

As our insides are spread out on a rock

A boat would glide by

The afternoon will not be green purple or red

Tired smokestacks

 

Who complained that it was yet the bamboo season

The coming season of bamboo will be less light less sweet

The forest bamboo gardened in the darkness of June

There will the cycling trips through the fields

Rooftops fast asleep under the blossoming white canopy of sugarcane

There will be visits by a family member or two

A cousin an auntie maybe

The sky might darken then

Like eyes

Like this abandoned alleyway

Today

Discerning those familiar lyrics

The name of a woman denoting separation

At some deserted train stop

Hooting baritone of train horns

Swelling of yesteryears

From Hanoi down to Hai Phong

or to Bac Ninh

From Saigon down to Vinh Long or up toward Thu Dau Mot

One will be alone on the carriage

Like a drunk pouring their own drink

Attaching joy to a journey

(To those who might hate my poetry, echoes of truths)

The journey ahead is alone

(September 2021)

BAO GIỜ

Tặng Doãn Quốc Sỹ

 

Dù sao mai phòng triển lãm sẽ đóng cửa

(Rồi mở thêm một lần nữa

Để làm gì)

Vứt mẩu thuốc cuối cùng xuống giòng sông

Mà lòng mình phơi trên kè đá

Con thuyền xuôi

Chiều không xanh không tím không hồng

Những ống khói tầu mệt lả

 

Ai xui rằng mùa măng chưa tới

Mà mùa măng về măng thôi chẳng ngọt

Vườn măng rừng tháng sáu đêm sâu

Muốn làm người học trò mười bẩy tuổi

Đạp xe trên đường đồng

Bông mía trắng những căn nhà ngủ dưới cây

Sẽ thăm những bà con thân thuộc

Một người em hay một bà dì

Trời xẫm

Như mắt

Như ngõ hoang hồn này

Hôm nay

Nghe lời hát quen quen

Người đàn bà ấy mang tên lời từ biệt

Trên một sân ga vắng

Tiếng kèn trầm của một chuyến ô-tô-ray

Đầy dĩ vãng

Nếu đã đi từ Hà Nội xuống Hải Phòng

hay sang Bắc Ninh

Nếu đã đi từ Sài Gòn xuống Vĩnh Long hay lên Thủ Dầu Một

Chuyến xe vẫn chỉ thuộc một mình

Như kẻ say rót rượu lấy mà uống

Cho vui thêm cuộc hành trình

(Đúng rồi những người thù ghét thơ của tôi ơi)

Cuộc hành trình hoàn toàn cô độc

 

—–

Thơ, trích từ LIÊN, ĐÊM MẶT TRỜI TÌM THẤY (1964)

 


Thanh Tâm Tuyền (1936-2006), real name Dư Văn Tâm, was a poet, as well as critic, editor, fiction writer, and playwright. He was born in Vinh, moved to Saigon in 1954, emigrated to the US in 1983, and died in Minnesota in 2006. (Source: Wikipedia)

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

one verse

A poem in Vietnamese by Thanh Tâm Tuyền
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Art: Đinh Trường Chinh

ONE VERSE

 

The driver wore black

drove an empty van

the sad rain was up late and poured over the sunny land 

the lovers sang in passing tenderness

no (da)Dadaism nor Surrealism 

straight forward

folklore to free verse



MỘT BÀI THƠ

 

Người tài xế mặc áo đen

chiếc xe hàng vắng

mưa xứ nắng buồn dậy muộn

tình nhân thở dĩ vãng vuốt ve

không đa đa siêu thực

thẳng thắn

khởi từ ca dao sang tự do






* nguồn : Thanh Tâm Tuyền . Tôi Không Còn Cô Độc . Người Việt xuất bản , in tại nhà in Hợp Lực , xong ngày 15-10-1956 .

 


Thanh Tâm Tuyền (1936-2006), real name Dư Văn Tâm, was a poet, as well as critic, editor, fiction writer, and playwright. He was born in Vinh, moved to Saigon in 1954, emigrated to the US in 1983, and died in Minnesota in 2006. (Source: Wikipedia)

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

Serenade

A poem in Vietnamese by Thanh Tâm Tuyền
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Art: Đinh Trường Chinh

I’m worried the street lamps might fall

Trap us in its power lines

Squeezed out the last bit of hope 

Take you far away from them I must

Away where we could be in a park

Where I may deeply kiss you

Your lips the bitter nectar

The fervent pain of keen fingernails

We could sip wine at a bar

A bit like Paris 

So I could be a poet

Or at midnight in Hanoi

The crazy guy

With you in his arms already missing you for the days to come

The notes of the trumpet dragged out(whining)

Held onto each in despair

Why must youth be so sad

like angry eyes

Why must youth be so sad

as though the table and chairs weren’t even there

Stand up (em), we must leave

fast asleep is the guy behind the counter 

we must hide

from the agony in the days to come

(September 2021)

DẠ KHÚC

Anh sợ những cột đèn đổ xuống

Rồi dây điện cuốn lấy chúng ta

Bóp chết mọi hy vọng

Nên anh dìu em đi xa

– 

Đi đi chúng ta đến công viên

Nơi anh sẽ hôn em đắm đuối

Ôi môi em như mật đắng

Như móng sắc thương đau

Đi đi anh đưa em vào quán rượu

Có một chút Paris

Để anh được làm thi sĩ

Hay nửa đêm Hà Nội

Anh là thằng điên khùng

Ôm em trong tay mà đã nhớ em ngày sắp tới

Chiếc kèn hát mãi than van

Điệu nhạc gầy níu nhau tuyệt vọng

Sao tuổi trẻ quá buồn

như con mắt giận dữ

Sao tuổi trẻ quá buồn

như bàn ghế không bầy

– 

Thôi em hãy đứng dậy

người bán hàng đã ngủ sau quầy

anh đưa em đi trốn

những dày vò ngày mai

———-

Bài thơ này đã được Phạm Quang Tuấn soạn thành ca khúc. Mời độc giả thưởng thức: http://tienve.org/home/music/viewMusic.do?action=viewArtwork&artworkId=388

Thơ, trích từ LIÊN, ĐÊM MẶT TRỜI TÌM THẤY (1964)


Thanh Tâm Tuyền (1936-2006), real name Dư Văn Tâm, was a poet, as well as critic, editor, fiction writer, and playwright. He was born in Vinh, moved to Saigon in 1954, emigrated to the US in 1983, and died in Minnesota in 2006. (Source: Wikipedia)

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet and translator, born 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

Serendipity

A poem in Vietnamese by Thanh Tâm Tuyền

Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm


SERENDIPITY

Two people loved each other randomly

like together on a train

the train crossing a bridge to the sound of grinding metal, gushing water

looking back at the dim fire of a city by the river

a dreary childhood city lulled under a foul sky

a faith covered in ashes

love each other randomly

as the moon serendipitously peaks through the clouds

the engine at the head exhausted stopped by a small station

by a single night light

the old station master’s face like a clock hand unmoving

late in a dark forest, not a single resounding noise

I asked myself what chance would bring us together

when we’re both choked up

in a dying past without any word of mourning

today falls asleep beneath layers of blankets

tomorrow abandoned like a child under a carpet bombing

I asked myself what chance would bring us together

_____

[May 2019]

TÌNH CỜ

Hai người yêu nhau rất tình cờ

như trên cùng một toa xe lửa

tàu chạy qua cầu nghe tiếng sắt và tiếng nước trôi mau

nhìn về đốm lửa yếu thành phố trên sông

thành phố trẻ thơ tiêu điều ru dưới những bầu trời xấu

của lòng tin phủ tro

hãy yêu nhau rất tình cờ

như mặt trăng may mắn thoát ra ngoài vòm mây

chiếc đầu máy mệt nhọc dừng lại một ga nhỏ

với một ngọn đèn đêm

một người giữ ga già mặt đồng hồ kim không chuyển động

và rừng khuya không tiếng vang

tôi tự hỏi sự tình cờ nào đưa chúng ta gần nhau

khi chúng ta cùng nghẹn ngào

quá khứ chết đi không một lời than tiếc

hôm nay thiếp dưới lần chăn gai

và ngày mai ngày mai bơ vơ như đứa trẻ trong cơn oanh tạc

tôi tự hỏi sự tình cờ nào đưa chúng ta gần nhau

Thanh Tâm Tuyền


Thanh Tâm Tuyền (1936-2006), real name Dư Văn Tâm, was a poet, as well as critic, editor, fiction writer, and playwright. He was born in Vinh, moved to Saigon in 1954, emigrated to the US in 1983, and died in Minnesota in 2006. (Source: Wikipedia)

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet and translator, born 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

Summer anthem

A poem in Vietnamese by Thanh Tâm Tuyền
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

SUMMER ANTHEM

Pull your hair up high

Hot and humid is midday

The tip of branches are in sumptuous red blooms

The honey sunlight is shimmering

Looking up through the well of the sky

The endless brilliant blue illustrious clouds

April is wrapped blinding light

The flickering glimmer

An ecstatic day

The terrifying splendour

A dream state suspended

The silent brilliance resounded.

Em, dearest, take a moment

Time is quietly burning

Easy and unhurried 

Easy lovesickness

Low simmering fires and heated inebriation

Endless glittery delusions

Streets filled with light

Dawn green with foliage

Pulsating calls of cicadas in welcoming shades

Pleading frantically in the dark

The murky opening in all direction 

A jubilant wondrous dot of the sky.

On the other side of a daydream you’re dropped

Wandering for the whole time apart

After the amble passion

Oh (em)you’re the devil queen of summer

Land of unfurling golden yellows boundlessly out reaching

Lonely falling silent teardrops. 

Just casually so

A stupid heart

Ardent calls of capacious imprisonment

Blood of the earth cool flowers warm smiles

Behold the Sun sudden overflowing of magic

A relentlessly blind and thirsty sea singing songs of melancholic yearning.

(September 2021)

HẠ CA

Em vén tóc cho cao

Trưa nay trời nồng nực

Đầu cành xa hoa đỏ trổ ngời

Óng ánh nắng mật

Ngửng trông giếng khơi tuyệt ngấn mây

Đáy biếc toả

– 

Tháng tư chói lọi vây

Chập chùng lấp loá

Ngày nôn nả ngây

Diễm lệ kinh hoàng

Giấc chon von còn chưa rớt ngã

Rực rỡ im vang.

– 

Này em dừng nghe

Thời gian lặng thiếp cháy

Thong thả thong thả

Tình si thong thả

Lửa đầm say đê mê

Long lanh ngút ảo

– 

Trên phố xá bừng héo hon

Rạng um xanh cây cối

Trổi râm ran điệu ve sầu bôn chôn

Van vỉ như hớt hải mờ tối

Phương hướng nào cũng mở mông lung

Quýnh quáng đốm trời diệu vợi.

– 

Thả em bên kia chiêm bao nghĩ thoáng

Rong suốt giải phân ly

Theo đam mê lững thững

Ô em quỷ mị mùa hè

Sông nước phơi vàng xoá bờ bến

Tịch mịch rơi hạt lệ quạnh không.

– 

Thản nhiên thản nhiên thôi

Tim khờ dại

Ngục tù thênh thang đắm tiếng gọi

Máu thổ hoa ngầu thắm tươi cười

Kìa vầng dương trút rợp huyễn hoặc

Biển khô mù hát trầm vong khôn nguôi.

—–

4-74

(Giai phẩm Văn 21.5.1974)


Thanh Tâm Tuyền (1936-2006), real name Dư Văn Tâm, was a poet, as well as critic, editor, fiction writer, and playwright. He was born in Vinh, moved to Saigon in 1954, emigrated to the US in 1983, and died in Minnesota in 2006. (Source: Wikipedia)

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet and translator, born 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

%d bloggers like this: