Sleeping rain

A poem in Vietnamese by Thanh Tâm Tuyền
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Photography: Nguyễn Thị Phương Trâm

By the river I watched the rain, the rain on half of the river. To fall asleep under the cogon grass roofs, lungs soaked in the fresh scent of the damp soil more than the scent of cigarette smoke.

I want to take you back there, your bare feet on the dirt floor. Leaving behind the city the factories the tram the bus the lights at the intersection. I’m brave like that. The path into the village worn by sweaty feet strewn with flowers and feral grass spoke of the coming souls. Em, you can visit the fruit orchards and begin your work. In abandonment the naked breasts in my vision the breaths and the sky and the earthy coloured trees were one.

The rain on the other side the other half of the river

He loved her like the steps yearning for its feet

Though for the thousandth time the flowers dies

His heart but one time loved

Naturally I became a poet adept in folklore light was my strike of the pickaxe in the field dug up a layer of the delicate blouse at a time.

The long trips coming home sleeping with the rain beneath the thatch roofs. The night kind, perhaps from a bar by the side of the river. Friends collecting rain in their cupped hands, the raindrop as beautiful as those eyes asleep, far far away but not at all far. I shall bring you here to sleep by the river, the soul, an undiscovered field. I will also invite him to listen to the rain upon an indifferent forehead, the senses opening up the odd paths down into the soul. We shall sleep in the rain as though in a dream.

One day, I will follow him into town to choose the colour of a beastly flower with the breath of liberty.

Naturally I became a poet adept in folklore

The rain now and then through the thatch

the rain sleeping with the lonely

the distance is nothing compared to the frightful misunderstandings

don’t be angry with him dearest heavenly rain love him nonetheless.

(September 2021)

MƯA NGỦ

Tặng Trần Thanh Hiệp

Tôi đứng nhìn mưa bên sông, mưa nửa giòng nước. Ôi nếu được ngủ dưới mái tranh, mùi đất bốc mưa mới đầu ấm phổi hơn một hơi thuốc lá.

Tôi sẽ đưa em về bên ấy, nền nhà ẩm và em chân đất. Từ bỏ thành phố nhà máy xe điện xe buýt ánh đèn ngã tư. Tôi can đảm như thế. Con đường vào làng men chân đê hoa cỏ hoang dại nói tâm hồn những vật những người sắp gặp. Em đi thăm vườn trái cây và em có thể bắt đầu làm việc. Ngực trần không vướng víu anh thấy anh với hơi thở với bầu trời với cây màu đất là một.

      Mưa bên kia sông mưa nửa giòng nước

      ta thương cô như bước nhớ chân

      hoa dù tàn muôn vạn nghìn lần

      lòng ta vẫn chỉ một lần thương yêu

Hồn nhiên tôi trở thành thi sĩ ca dao nhẹ những nhát cuốc đầu xới lần áo mỏng ruộng đồng.

Những chuyến đi xa theo mưa về ngủ mái rạ. Đêm hiền lành, có lẽ từ một cửa bể bến sông quán rượu. Những người bạn hứng mưa vào lòng tay, giọt mưa đẹp như mắt ngủ, rất xa không lìa cách. Tôi sẽ đưa em về ngủ bên sông, tâm hồn là cánh đồng chưa khai phá. Tôi sẽ mời anh về nghe mưa trên vừng trán vô tư, giác quan mở những ngõ lạ xuống linh hồn. Chúng ta ngủ ngoài mưa như mơ ngủ.

Một ngày, tôi theo anh ra thành thị để chọn một màu hoa dã thú một hơi thở tự do.

      Hồn nhiên tôi trở thành thi sĩ ca dao

      Hôm hôm qua mưa luồn mái rạ

      mưa ngủ cùng những kẻ cô đơn

      bao nhiêu xa cách không sợ bằng giận hờn

      đừng giận anh em hỡi mưa trời còn thương anh.

—–

* nguồn : Thanh Tâm Tuyền . Tôi Không Còn Cô Độc . Người Việt xuất bản , in tại nhà in Hợp Lực , xong ngày 15-10-1956 .


Thanh Tâm Tuyền (1936-2006), real name Dư Văn Tâm, was a poet, as well as critic, editor, fiction writer, and playwright. He was born in Vinh, moved to Saigon in 1954, emigrated to the US in 1983, and died in Minnesota in 2006. (Source: Wikipedia)

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

In time

A poem in Vietnamese by Thanh Tâm Tuyền
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Photography: Nguyễn Thị Phương Trâm

IN TIME

When tomorrow the museum is closed

(To then open once more on another day

What for)

Throwing the last cigarette butt into the river

As our insides are spread out on a rock

A boat would glide by

The afternoon will not be green purple or red

Tired smokestacks

Who complained that it was yet the bamboo season

The coming season of bamboo will be less light less sweet

The forest bamboo gardened in the darkness of June

There will the cycling trips through the fields

Rooftops fast asleep under the blossoming white canopy of sugarcane

There will be visits by a family member or two

A cousin an auntie maybe

The sky might darken then

Like eyes

Like this abandoned alleyway

Today

Discerning those familiar lyrics

The name of a woman denoting separation

At some deserted train stop

Hooting baritone of train horns

Swelling of yesteryears

From Hanoi down to Hai Phong

or to Bac Ninh

From Saigon down to Vinh Long or up toward Thu Dau Mot

One will be alone on the carriage

Like a drunk pouring their own drink

Attaching joy to a journey

(To those who might hate my poetry, echoes of truths)

The journey ahead is alone

(September 2021)

BAO GIỜ

Tặng Doãn Quốc Sỹ

 

Dù sao mai phòng triển lãm sẽ đóng cửa

(Rồi mở thêm một lần nữa

Để làm gì)

Vứt mẩu thuốc cuối cùng xuống giòng sông

Mà lòng mình phơi trên kè đá

Con thuyền xuôi

Chiều không xanh không tím không hồng

Những ống khói tầu mệt lả

Ai xui rằng mùa măng chưa tới

Mà mùa măng về măng thôi chẳng ngọt

Vườn măng rừng tháng sáu đêm sâu

Muốn làm người học trò mười bẩy tuổi

Đạp xe trên đường đồng

Bông mía trắng những căn nhà ngủ dưới cây

Sẽ thăm những bà con thân thuộc

Một người em hay một bà dì

Trời xẫm

Như mắt

Như ngõ hoang hồn này

Hôm nay

Nghe lời hát quen quen

Người đàn bà ấy mang tên lời từ biệt

Trên một sân ga vắng

Tiếng kèn trầm của một chuyến ô-tô-ray

Đầy dĩ vãng

Nếu đã đi từ Hà Nội xuống Hải Phòng

hay sang Bắc Ninh

Nếu đã đi từ Sài Gòn xuống Vĩnh Long hay lên Thủ Dầu Một

Chuyến xe vẫn chỉ thuộc một mình

Như kẻ say rót rượu lấy mà uống

Cho vui thêm cuộc hành trình

(Đúng rồi những người thù ghét thơ của tôi ơi)

Cuộc hành trình hoàn toàn cô độc

—–

Thơ, trích từ LIÊN, ĐÊM MẶT TRỜI TÌM THẤY (1964)


Thanh Tâm Tuyền (1936-2006), real name Dư Văn Tâm, was a poet, as well as critic, editor, fiction writer, and playwright. He was born in Vinh, moved to Saigon in 1954, emigrated to the US in 1983, and died in Minnesota in 2006. (Source: Wikipedia)

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

Sit

A poem in Vietnamese by Thanh Tâm Tuyền
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Art: Đinh Trường Chinh

SIT

The afternoon hovered above the burial ground.

The autumn drifted void of fragrance besides the pungent scent of cut grass.

The sparkle of a diminishing summer at the edge of one’s vision.

Homes tucked behind sparse forest trees at the foot of the hill.

Sit and watch. Sit and think.

The chill of the breeze cuts short the thoughts.

Sit as heaven’s sowing. The sowing of one’s own butchering.

Sleeps eyes wide open unaware.

[August 2021]

BÀI NGỒI 

Tặng Ngọc Dũng tức công tử Chí Hoà

Chiều chiều lững thững lên bãi tha ma.

Trời thu la đà không mùi hương trừ mùi cỏ ngái.

Trong khoé mắt hoen ửng loé góc trời mùa hạ đang lụn.

Những hàng bia lởm chởm sau lưng trên cỏ mượt ngả màu.

Dưới chân đồi xóm nhà ở sau rừng cây thưa.

Ngồi ngắm. Ngồi ngẫm.

Gió mát đầu óc bay tảng.

Ngồi như trời trồng. Tự trồng cái bị thịt.

Ngủ mở mắt thao láo không hay.

                               30/06/2000


Thanh Tâm Tuyền (1936-2006), real name Dư Văn Tâm, was a poet, as well as critic, editor, fiction writer, and playwright. He was born in Vinh, moved to Saigon in 1954, emigrated to the US in 1983, and died in Minnesota in 2006. (Source: Wikipedia)

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

High rising

A poem in Vietnamese by Thanh Tâm Tuyền
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Photography: Nguyễn Thị Phương Trâm

Breathe easy the thin air up high

Reserve breaths in the pole’s icy wind

Ironclad cold.

Behind the coming and going of clouds

Beneath the deep dark soil

Sounds like. A disappearance.

The mountainous avalanche

The rupture of the eardrum

I’m flustered by the clouds of white dust.

Nurturing a sad flame for no reason at all

Decisive self-immolation 

Mummifications in how many layers of the sky.

LÊN CAO

Lên cao không khí thở nhẹ loãng

Thở kín buốt gió địa cực

Theo cơn đồng thiếp lạnh ngời.

– 

Dưới vực hút khói mây xông toả

Dưới sâu xa mặt đất chìm

Vần vụ. Biệt tăm.

– 

Sụt lở rặng núi tuyết

Màng nhĩ rách bươm

Tối mắt bụi trắng xóa chập chùng.

– 

Hàn băng lửa trầm u vô thuỷ

Thiêu đốt mình mẩy như cặn ý

Ướp giá khô biết mấy lớp trời.

                               11-95


Thanh Tâm Tuyền (1936-2006), real name Dư Văn Tâm, was a poet, as well as critic, editor, fiction writer, and playwright. He was born in Vinh, moved to Saigon in 1954, emigrated to the US in 1983, and died in Minnesota in 2006. (Source: Wikipedia)

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

Constant, the love poems in times of separation

A poem in Vietnamese by Thanh Tâm Tuyền
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Art: Đinh Trường Chinh

CONSTANT, THE LOVE POEMS IN TIMES OF SEPARATION

I

As needed as the dawn is your presence

(to live without the dawn)

I would wake up

reading Nguyễn Du

sadness brimming in each pounding six by eight verse at the end of each path at dusk

verses I wanted to send you

urgently but couldn’t

(em)you’re a captive in a world

where the sadness in one’s heart is a mortal sin

I tried my best to write the unbidden verses

like a rendezvous 

like the plain sky outside my window

mumbling to myself

a dream wrapped in shiny silky black hair

I know I’m mumbling 

CONSTANTLY(to myself)

II

I miss you as much as I miss the city

the passing streets 

deserted courtyards on the way to your house

(the time I was home on the long benches in the park

beneath the autumn leaves, clouds in the quiet afternoons)

the street food the markets the frequent parts of town

as uncomplicated as a page in my journal

the day I fell for you

III

The heavenly white arms in short sleeves

small books passing from one hand to the other

the words were written for those in the days to come

works of darkness demanding light

me cosseting the books on revolutions

spoke of those with liberal hearts, the free spirits

spoke about you and me

altogether openly

IV

Your absence and the beach in winter

the radiating pain from every street lamp 

in each step each closed door

you’re down the street without a hat or coat

it poured

the eagerness in the dark through windows peaking

the ensuing chaos

and your eyes like the Sun and the blooming meadows by my loving lips

the resplendent love 

V

The curvatures of red lips of eyes by chance

fragile breasts bloomed

the air upon such domains

a love that was never shy

not the kind of rain by the gate into the city

the five old citadel gates resurrected upon the corpses of five prison gates

the rain and sunshine from Hội vũ to Sinh 

the untold romantic walks courtyards stations and stalls

the first kiss in an embrace full of hair roaming

the childish scents on your hands your sleeves

the awakening of the sunset

going home dragging each lead laden footstep 

your absence could not be longer than that

the resentment in each breath

upon each yielding kiss the ceasing cat cried in the dark

the miracle of love

forever whole

VI

Allow me a blade of your hair the purple kiss

the sudden darken afternoon sky in your eyes

drifting in passing intimate words

perhaps you will be dead by the time I’m back

the cold season within the old four walls

someone had forgotten to close the door

lashes lowered in shadows from outside

perhaps I will love a second woman

I can’t deny

but forever in the past you will be preserved

the roots of affinity 

as bricks as the old familiar pavement

yearn still for your soft loving heels

love comes upon the afternoon my sweet

more right than the dawn lighting up my spirit

then why are you sleeping

asleep in the tomb of my heart the burial ground upon my body

and the grass is sewn into my flesh

I’ve come to say goodbye with my fingers through your hair

in the teary drops of shimmering dew

I promise to return not to face an enemy

the sound of crashing waves is what’s left of the river

explodes through the rib cage shall be joy and laughter

the city standing as tall as a sign

that I shall return

that I shall still have my love

amongst the trees a sleeping beauty without

the CONSTANT resentment

(September 2021)

LIÊN, NHỮNG BÀI THƠ TÌNH THỜI CHIA CÁCH

I

Sự em có mặt cần thiết như những sớm mai

(nếu đời người không có những sớm mai)

anh trở dậy

đọc thơ Nguyễn Du

những câu lục bát buồn rưng rưng cuối đường của một ngày

chợt anh muốn viết tặng em

không thể được

em làm con tin ở một thế giới

mà lòng sầu héo là trọng tội

anh cố gắng viết những lời thơ thật tự nhiên

như câu chuyện buổi còn gặp gỡ

như khoảng trời đơn sơ sau cửa sổ

anh gọi thầm một mình

trong giấc mơ phủ làn tóc biếc

anh biết anh gọi thầm một mình

LIÊN

II

Anh nhớ em cùng một lúc với thành phố

với những con đường anh đi qua một lần

để đến nhà em anh băng ngang một vườn hoa vắng

(lần trở về anh ngồi xuống ghế dài

nếu là buổi chiều quạnh hiu mây lá mùa thu)

một phố bình dân có chợ và những quán ăn

giản dị như trang nhật ký của anh

ngày bắt đầu yêu em

III

Trời trắng cánh tay mặc áo ngắn

những cuốn sách nhỏ chuyền tay

được viết cho những người ngày mai

cuộc đời tối tăm đòi ánh sáng

anh nâng niu cuốn sách nói đến cách mạng

nói đến người tâm hồn trái tim tự do

nói đến anh và em

hoàn toàn cởi mở

IV

Sự vắng mặt của em và bãi biển mùa đông

thành phố đau từ mỗi cột đèn

mỗi bực thềm cửa đóng

em đi không nón không áo choàng

mưa tầm tã

những cửa sổ đêm muốn hé ra

nổi loạn

và mắt em mặt trời cỏ hoa với môi anh đằm thắm

và rực rỡ nhớ thương

V

Nét cong môi hồng mắt tình cờ

ngực hoa yếu đuối

những miền không gian được gọi qua

tình yêu không thẹn thùng

đâu phải một thứ mưa ô bay vào thành phố

năm cửa ô hồi sinh trên xác năm cửa tù

mưa nắng cùng rủ nhau xuống Sinh từ ngõ Hội vũ

bao nhiêu đường tình tự ga hàng cỏ

nụ hôn đầu ôm mái tóc lang thang

tà áo bàn tay hương trẻ con

hoàng hôn tỉnh

kim khí khua trong bước trở về nhà cửa

sự vắng mặt không thể lâu hơn nữa

thù nghịch tan vào hơi thở

trong giấc hôn mê thôi khóc tiếng mèo đêm

tình yêu mầu nhiệm hoàn thành

vĩnh viễn

VI

Anh xin em ngọn tóc cỏ cái hôn tím

mắt chợt xẩm chiều

bởi trôi qua những miền tâm sự viếng thăm

– 

có thể em chết trước khi anh kịp về

mùa lạnh gian phòng cũ

không ai khép cửa sổ

cúi xuống viền mi những bóng tối bên ngoài

có thể rồi anh sẽ yêu người đàn bà thứ hai

anh không chối

nhưng mãi mãi em còn là đất dĩ vãng

mà rễ tình cảm đòi bén gần

và những viên gạch những lối xưa

còn chiêm bao gót em mềm âu yếm

em ơi tình yêu thương đến vào buổi chiều

đúng hơn là buổi sáng rừng tâm hồn ta

vậy sao em lại ngủ

ngủ trong lòng mộ trong nghĩa địa thân thể anh

với áo cỏ may châm da thịt

anh đã đến từ biệt lùa mái tóc vào những ngón tay

những giọt lệ sương lấp lánh

anh hứa trở về không đối diện với thù

giòng sông chỉ còn tiếng sóng vỗ

cười tung lồng ngực chứa chan

thành phố đứng cao làm hiệu

rằng anh còn trở về

rằng anh còn người yêu

nàng công chúa ngủ trong rừng không giận hờn

LIÊN

—–

* nguồn : Thanh Tâm Tuyền . Tôi Không Còn Cô Độc . Người Việt xuất bản , in tại nhà in Hợp Lực , xong ngày 15-10-1956 .


Thanh Tâm Tuyền (1936-2006), real name Dư Văn Tâm, was a poet, as well as critic, editor, fiction writer, and playwright. He was born in Vinh, moved to Saigon in 1954, emigrated to the US in 1983, and died in Minnesota in 2006. (Source: Wikipedia)

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

A spot on the bus

A poem in Vietnamese by Thanh Tâm Tuyền
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Photography: Nguyễn Thị Phương Trâm

The carriage was crowded in the afternoon. The lights were on.

The engine warmed up through echoed laughter

It rained outside, outside the window. Hands firm on the cold steel poles

Strangers day after day side by side 

Shy eyes catching glimpses of ruffled hair colours of the night 

Glimpses of boundless rivers in lonely faraway eyes

After a long day, all you want to see is a cherished face through the warm smoke

I thought of how life quietly passes by 

The accidental push and shove on the bus

Me holding tightly onto the sliding door begging for a spot to stand on the bus

Remembering my friends: one from Xóm Cỏ and the other out in Phú Thọ

To see each other we carried our hearts through these two chaotic sections of the road 

The bus route operates only in the afternoon. It rained, out in the city it rained

No sign of a bus stop no stopping

Your damp shoulders clear through the blouse

(Em) your shiny silky hair cold

A new day began with the folded morning paper 

The bus ran in a blurred river of constant rain left behind a hand holding on 

Left between us were the unsaid words, never found

(September 2021)

MỘT CHỖ TRÊN Ô TÔ BUÝT

Tặng Nguyễn

Buổi chiều vào chật khoang xe. Đèn thắp lên.

Tiếng máy nổ bỗng thành tiếng cười dài

Mưa xuống bên ngoài, ngoài cửa sổ. Những bàn tay níu lấy vòng sắt lạnh

Mỗi ngày chúng ta đứng bên nhau không quen nhau

Thân mật ngó lên mái tóc rối nền trời khuya

Ngó vào mắt hoang xa giòng sông không bờ

Sau một ngày làm việc em mơ về khói ấm khuôn mặt riêng

Tôi nghĩ về cuộc đời thầm thầm hàng ngày

Trên những thành ô tô buýt người ta xô chạm vô tình

Tôi bám chặt cửa xe xin một chân đứng

Nhớ đến chúng bạn: một người bên Xóm Cỏ một người ngoài Phú Thọ

Muốn gặp nhau mang cảm tình qua hai chặng đường len giữa đám ồn ào

Chuyến xe buýt chạy trong buổi chiều. Trời mưa, mưa ngoài châu thành

Không tìm thấy bến không đỗ lại

Vai áo đã ướt đầy

Tóc em rét mướt

Một ngày mới bắt đầu với tờ báo phát hành sớm gói trên tay

Xe còn chạy mưa hoài giòng sông hoang mắt bỏ cố níu lấy cửa xe

Nhưng chúng ta không kiếm được một lời nào mà nói

———-

Thơ, trích từ LIÊN, ĐÊM MẶT TRỜI TÌM THẤY (1964)


Thanh Tâm Tuyền (1936-2006), real name Dư Văn Tâm, was a poet, as well as critic, editor, fiction writer, and playwright. He was born in Vinh, moved to Saigon in 1954, emigrated to the US in 1983, and died in Minnesota in 2006. (Source: Wikipedia)

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

The definition of a good poem

A poem in Vietnamese by Thanh Tâm Tuyền
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Art: Đinh Trường Chinh

THE DEFINITION OF A GOOD POEM

more than one kind of hellish raven

the white shroud the anxious fingers closing the eyes(of the dead)

lose it when the afternoon is upon the sky

life rounded like a rice bubble

the third season of the year trickling milk

fortunate like when the sharp keys concur in a poem 

the needed addition of syllogism

people must die

if you’re human then you must die

a notice

children, be still your heart dear love

the continual sanctified journey by the bloodline

the completion of how many pieces of work

before the single conclusion 

my work will be my final goodbye to everyone

a good verse is as good as one’s word

a good poem is a death at the end

farewell to the bed the table the chair

one soul two souls three souls

one soul two souls three souls

ĐỊNH NGHĨA MỘT BÀI THƠ HAY

 

hơn một loài quạ đen khủng khiếp

cánh màn trắng ngón tay lo âu vuốt mắt

hãy đánh rơi vào buổi chiều của trời

một cuộc đời tròn như hạt cốm

mùa thứ ba trong năm nhỏ sữa

may mắn như bài thơ gồm những âm trắc đồng tình

 

cần thêm vào tam đoạn luận

người là phải chết

mày là một người vậy mày phải chết

một yết thị

các con hãy ngủ tim những người thân yêu

cuộc hành trình thiêng liêng đi mãi bằng giòng máu

 

hoàn thành bao nhiêu tác phẩm

chỉ để sau rốt kết luận một lời

anh hãy từ biệt mọi người bằng tác phẩm của mình

 

một câu thơ hay như lời nói

bài thơ hay là cái chết cuối cùng

 

giã từ cái giường cái bàn cái ghế

một người hai người ba người

 

một người hai người ba người

September 2021

* nguồn : Thanh Tâm Tuyền . Tôi Không Còn Cô Độc . Người Việt xuất bản , in tại nhà in Hợp Lực , xong ngày 15101956 .


Thanh Tâm Tuyền (1936-2006), real name Dư Văn Tâm, was a poet, as well as critic, editor, fiction writer, and playwright. He was born in Vinh, moved to Saigon in 1954, emigrated to the US in 1983, and died in Minnesota in 2006. (Source: Wikipedia)

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

Emerald Tears

A poem in Vietnamese by Thanh Tâm Tuyền
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

EMERALD TEARS

I know there are those who cry alone

not for a moment of silence easing

those who cry only within their heart

did you know about those 

emerald tears

within those tired withered heart

I want to believe sometimes 

there are only starry nights 

shimmering stars in your eyes

upon my last breath

I want to believe 

the world is fragrant with the Creator’s fruit

the juice of your sweet lips

the source of milk and honey

I want to believe 

in a world full of wildflowers

petals of your alluring arms

tender embrace 

I want to believe sometimes

those who cry alone gosh(dear God)

the painful teardrops are but emeralds within

a tired withered heart

[September 2021]

LỆ ĐÁ XANH

tôi biết những người khóc lẻ loi

không nguôi một phút

những người khóc lệ không rơi ngoài tim mình

em biết không

lệ là những viên đá xanh

tim rũ rượi

đôi khi anh muốn tin

ngoài trời chỉ còn trời sao là đáng kể

mà bên những vì sao lấp lánh đôi mắt em

đến ngày cuối

đôi khi anh muốn tin

ngoài đời thơm phức những trái cây của thượng đế

mà bên những trái cây ngọt ngào đôi môi em

nguồn sữa mật khởi đầu

đôi khi anh muốn tin

ngoài đời đầy cỏ hoa tinh khiết

mà bên cỏ hoa quyến rũ cánh tay em

vòng ân ái

đôi khi anh muốn tin

ôi những người khóc lẻ loi một mình

đau đớn lệ là những viên đá xanh

tim rũ rượi

– 

* nguồn : Thanh Tâm Tuyền . Tôi Không Còn Cô Độc . Người Việt xuất bản , in tại nhà in Hợp Lực , xong ngày 15-10-1956 .


Thanh Tâm Tuyền (1936-2006), real name Dư Văn Tâm, was a poet, as well as critic, editor, fiction writer, and playwright. He was born in Vinh, moved to Saigon in 1954, emigrated to the US in 1983, and died in Minnesota in 2006. (Source: Wikipedia)

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

%d bloggers like this: