The resounding bells of reverie

A poem in Vietnamese by Trần Quốc Toàn
Translation: Nguyễn Thị Phương Trâm

The return of birds to the old garden

a door shook with the sound

a time when nan was still alive

the siestas filled with bird songs and dreams

/

After nan passed away

the garden was left with nothing but feral trees

the house empty

time lengthy

the birds have left for the sweeter fruit on the other side of the river

/

To nurture the birdsongs

there have to be flowers and fruit trees

nan had confided in each one of her grandchildren

there’s no song as close to nature as the birdsong

/

As nan’s grave bears the seasonal cold wind

I remembered how the garden was planted with the sound of love

the sounds which had nurtured my spirit, and amongst nature I grew up

/

I remember the flock of birds nan had fostered

when the spirit of time was shaken by the resounding bells of reverie

April 2022

—–

Hồi chuông kí ức

Khi đàn chim bay về vườn cũ

cánh cửa vọng âm

thuở bà còn sống

trưa nào tiếng chim cũng đầy ắp giấc mơ

/

Từ khi bà mất

khu vườn chỉ còn những lùm cây dại

nhà vắng người

thời gian xa ngái

trở về lúc lũ chim đã bay đi tìm trái ngọt bên kia sông

/

Muốn nuôi tiếng chim trời

thì vườn phải đầy cây và hoa quả

bà dặn dò con cháu từng người

không một bài hát nào hồn nhiên như tiếng chim

/

Giờ mộ bà gió mùa thổi lạnh

tôi nhớ khu vườn bà gieo âm thanh của tình thương

thứ âm thanh đã nuôi hồn tôi, cùng thiên nhiên lớn dậy

/

Tôi nhớ bầy chim trong khu vườn bà chăm sóc

khi linh hồn thời gian đang rung lên những hồi chuông kí ức.


Trần Quốc Toàn, the Vietnamese poet born 1992, at Tuy Phước, Bình Định, Vietnam. Prize: Tiền Vệ 2019 Liberal Literature Award for Kinh Đêm, a book of poetry; Văn Việt 2022 Literature Award for the novel Trong Rừng Cây Du Thủ.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

Evening Prayer

A poem in Vietnamese by Trần Quốc Toàn
Translation: Nguyễn Thị Phương Trâm

Outside in the dark, the rain was cementing its roots

At the heart of the blackened city

Flowed in a stream of wakefulness

I prayed three times before the chrysanthemum,

to stop the fever. . .

People were returning home late into the night

Abandoning their voice in the gutters

Slept through the empty dreams

It was the last night of June

My older sister was thinner than the scant alleys 

Memories of a rat alone on a pile of beans

As the pain slipped away down a hole at the back of the garden

Where the beeswax lamp casts its shadow

Bloomed in a leafy melody 

A bat hung in anthem from a watery sky

Pure in every drop. . .

People were returning to the spiral of a gloomy season

Moss ridden

In sad sutras

Waiting eyes by the door 

sleepless unsettled leaves

Glimmers of a teary season over the mist

in blooms of light 

The temple door closed as sleepily as Buddha’s eyes. . .

July 2022

Kinh Đêm 

Ngoài đêm, mưa đã bắt đầu đâm rễ

Lòng phố đen

Chảy theo dòng thao thức

Tôi đã khấn ba lần trước đoá hoa cúc,

để hết cơn sốt . . .

Người đi đâu về khuya khoắt lắm

Để quên tiếng nói của mình trên máng xối

Rồi nằm mộng thấy bao điều trống rỗng

Đó là một đêm cuối tháng sáu

Chị tôi gầy hơn những con đường đói khổ

Con chuột kí ức ngồi một mình trên đống hạt đậu

Nỗi đau lách qua cái lỗ phía cuối khu vườn

Nơi đó là ngọn đèn sáp ong đang hắt bóng

Bài ca của lá bắt đầu trổ ngọn

Con dơi du ca treo mình dưới bầu trời đẫm nước

Giọt giọt trong veo . . .

Người về trên tháp mùa ủ dột

Rong rêu

Kinh buồn

Bên khung cửa ánh mắt chờ đợi

đám lá ngủ muộn

Thấp thoáng bóng mùa trỗ giọt trên những tầng sương khói

nở ra một đoá hoa đèn

Cửa chùa lim dim mắt Phật . . .


Trần Quốc Toàn, the Vietnamese poet born 1992, at Tuy Phước, Bình Định, Vietnam. Prize: Tiền Vệ 2019 Liberal Literature Award for Kinh Đêm, a book of poetry; Văn Việt 2022 Literature Award for the novel Trong Rừng Cây Du Thủ.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

Characters

A poem in Vietnamese by Trần Quốc Toàn
Translation: Nguyễn Thị Phương Trâm

Characters half asleep in the land of white clouds

Human characters,

Birds searching for a warm nest after the rain.

A foetus with the embodiment of dawn

Father was on the wrong side of the horizon

Discerning the shatter of glassy clouds.

My character was a ripe moon in yellow cabbage blooms

Feet upon the keys of the wind

Jostling aching heartbeats

On all levels were the characters of an adventurous spirit.

The raining characters dancing on a palm-leaf conical hat

In the days’ mother was burdened with the wild nights

When it was barely light

Her face was riddled with listlessness.

The characters lifting these painful earthly loads

Sprouting 

secreting

In the melodious voice of herbs.

As the sky nourishes every drop of sunlight

Filtering

Each character of you(my love),

The cries of babes in a season of milk in decline

Out on the veranda, the winter afternoon sheds its leaves . . .

June 2022

_

Kí Tự

Chiều ngái ngủ một trời hoang mây trắng

Những kí tự người,

Chim đi tìm tổ ấm sau đêm mưa.

Trong bào thai nhân quả buổi bình minh

Cha đi lệch góc trời

Nghe mây thủy tinh nứt vỡ.

Kí tự tôi trăng mùa cải vàng bông

Thả bước chân lên phím gió

Từng nhịp tim đau vồn vã

Trên những tầng kí tự phiêu linh.

Kí tự mưa tung tẩy trên nón lá

Thủa mẹ gánh gồng đêm bưng hoang

Trời chưa tảng sáng

Khuôn mặt chằng chịt vết lăng trầm.

Kí tự nhẹ nâng những cơn đau cõi đất

Nhú mầm

tiết mật

Trong tiếng hát loài thảo mộc.

Trời hàm dưỡng từng giọt nắng

Chắt lọc

Kí tự em,

Tiếng khóc trẻ thơ mùa thiếu sữa

Bên hiên nhà lá rụng chiều đông . . .


Trần Quốc Toàn, the Vietnamese poet born 1992, at Tuy Phước, Bình Định, Vietnam. Prize: Tiền Vệ 2019 Liberal Literature Award for Kinh Đêm, a book of poetry; Văn Việt 2022 Literature Award for the novel Trong Rừng Cây Du Thủ.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

Nan’s kerosene lamp

A poem in Vietnamese by Trần Quốc Toàn
Translation: Nguyễn Thị Phương Trâm

Each shadow drifting through the shroud of time 

A little boy caught crickets and putting them in an old milk can

On a wall amongst the seasonal storms

We would sit and compare our shadows

As our dream digest the sweet potato in our stomachs

As the fire in the stove warm up out tiny fingers

As our mother put on her tattered shirt before she forage of sea snails

As our big sister cycles the vegetables to the market early in the morning in a cold drizzle . . .

That was how we grew up

In the soil and mud

But on this skinny body the words were anchored

As night fell I found myself making notations of the raindrops on the wall of my memory

As the day had allowed me to cast freckles on nan’s eyes as she took her last breath

A kerosene lamp in my memory

In the rainy nights far from home in my dreams

I saw nan turned down the kerosene lamp

Before tucking me in snug and warm beneath the blanket

I don’t know where nan might be now 

But all I have to do is to fall asleep and wait for the kerosene lamp to appear in my dreams and nan will be there

And I’m warm again because of the radiating heat from nan’s kerosene lamp . . .

All the ashes of my memories have been mixed in the makeup of me

All the sadness kneaded and stuffed tightly in my brain

Except for nan’s kerosene lamp

Each time I dream I’m again snug and warm in the embrace of nan’s love . . .

May 2022

—-

Ngọn đèn dầu bà thắp 

Từng cái bóng trôi dạt giữa tấm màng thời gian

Cậu bé bắt dế con bỏ vào hộp sữa

Trên bức tường mùa bão

Chúng tôi hay ngồi so cái bóng của mình

Để mơ tàn đêm đông củ khoai tiêu hết trong dạ dày

Để bếp lửa ủ ấm đôi tay bé nhỏ

Để mẹ khoác chiếc áo rách đi nhặt ốc

Để chị chở rau đi bán sớm trong cơn rét mướt . . .

Thế là chúng tôi lớn khôn

Giữa cuộc đời bùn đất

Nhưng con chữ vẫn neo trong thể xác gầy còm

Để đêm tôi kí âm giọt mưa lên vách nhớ

Để ngày tôi chạm trổ những vết nám trên mắt ngoại khi bà tắt thở

Ngọn đèn dầu trong trí nhớ

Những đêm mưa phương xa tôi nằm mơ

Thấy bà vặn nhỏ cây đèn dầu

Rồi kéo chăn đắp lên mình tôi ủ ấm

Giờ bà ở đâu tôi không rõ

Chỉ chờ đêm mơ thấy ngọn đèn là bà lại về 

Là tôi lại được bà ủ ấm bằng ngọn đèn hắt bóng . . .

Những tàn tro kí ức trộn lẫn hình hài tôi

Những nỗi buồn nhồi cứng bộ não tôi

Nhưng riêng ngọn đèn dầu bà thắp

Trong mơ tôi lại được ủ ấm bởi tình yêu của bà . . .


Trần Quốc Toàn, the Vietnamese poet born 1992, at Tuy Phước, Bình Định, Vietnam. Prize: Tiền Vệ 2019 Liberal Literature Award for Kinh Đêm, a book of poetry; Văn Việt 2022 Literature Award for the novel Trong Rừng Cây Du Thủ.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

the towering shadow of bambusa reached the height of dusk

A poem in Vietnamese by Trần Quốc Toàn
Translation: Nguyễn Thị Phương Trâm
Art: Nguyễn Thị Phương Trâm

the towering shadow of bambusa reached the height of dusk

cuts across the birds’ path in returning smoke

the blackened sun lay awake listening to the dying fire of April 

through the night sadder were the birdsongs

in each fallen strand of her hair sounder were my mother’s eyes

shed leaves of the custard apple tree in the corner of the garden cuts the soil 

the call of cicadas from an unreachable decade

sunlight scrubbing down bamboo trunks along with the dying day

as the birds build their nests on driftwood in the river

the flickering forms of our ancestors in the first light

upon the rooster’s call

the rooster is the soldier guarding the sun

wakes up the villagers early to light their fire.

..

May 2022

.

lồ ô cao bóng chiều đỉnh chim bay 

hoàng hôn lùa khói về nhà 

đen mặt trời nằm đêm nghe lửa 

tàn tháng tư 

giọng chim nghe có vẻ buồn hơn

mắt mẹ sâu những lần tóc rụng 

cây na góc nhà trút lá vào đấn 

giọng ve gọi mười năm xa ngái 

những ngày tàn vạt sáng lau sậy 

chim lại làm tổ trên váng nước sông 

lấp ló bóng dáng tổ tiên

trong tiếng gà gáy sáng 

gà là chú lính canh giữ mặt trời

đánh thức người làng dậy sớm nhóm lửa.

Trần Quốc Toàn 


Trần Quốc Toàn, the Vietnamese poet born 1992, at Tuy Phước, Bình Định, Vietnam. Prize: Tiền Vệ 2019 Liberal Literature Award for Kinh Đêm, a book of poetry; Văn Việt 2022 Literature Award for the novel Trong Rừng Cây Du Thủ.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

Wherever papa may be

A poem in Vietnamese by Trần Quốc Toàn
Translation: Nguyễn Thị Phương Trâm

Wherever papa may be

you’re right behind me

as I cross our boundless bloodline

son, your footsteps shall be scented with our heritage…

.

Wherever papa may be

you’re right behind me

as I quietly cross the mountains and valleys

son, your footsteps shall venture far and wide.

.

Because I am a mountain

a mountain of wind and mist

and you are the fragrant blooming foliage

March 12, 2022

—–

Ba đi đâu

con theo đó

ba đi vạn viên máu đỏ

con đi thơm bước chân hồng…

.

Ba đi đâu

con theo đó

ba đi im lặng núi đồi

con đi vang rộng trời xa.

.

Bởi ba là núi

núi là gió là sương 

con là hoa lá là hương

Trần Quốc Toàn 


Trần Quốc Toàn, the Vietnamese poet born 1992, at Tuy Phước, Bình Định, Vietnam. Prize: Tiền Vệ 2019 Liberal Literature Award for Kinh Đêm, a book of poetry; Văn Việt 2022 Literature Award for the novel Trong Rừng Cây Du Thủ.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

slices of time

A poem in Vietnamese by Trần Quốc Toàn
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Photography: Nguyễn Thị Phương Trâm

a woman’s beautiful eyes were upon the sea

piercing and cold                  

reality was like an undercurrent 

a river of milk in a windy whirlpool

a tropical dilution

in the garden I’m the caretaker of treetops grass and leaves

in this dusty universe I’m nurturing a dream

drifting

with no beginning nor end

after the explosion, the clock had misplaced the moments

in the autumn seeds remained were bright cold eyes

possibly mine

the black hole of the mountain sucked up a cluster night stars 

the ground contemplative 

the ocean stretched its leg out infinitely

a woman’s beautiful eyes were upon the sea

the yellow man’s grave blossomed into a temple of flowers

cheerful birdsongs

immigrants of the mist….

—–

March 2022

những lát cắt thời gian

người đàn bà mắt đẹp nhìn biển

xuyên buốt,

cả hiện thực như dòng

sữa ngầm ngậm trong bể gió

pha loãng nhiệt đới

tôi cưu mang ngọn cây lá cỏ trong vườn

nuôi cơn mộng trong vũ trụ bụi

trôi

không đầu không cuối

chiếc đồng hồ đánh mất thời gian sau tiếng nổ

chỉ có đôi mắt sáng lạnh trong hạt giống mùa thu

khả thể tôi

một chùm sao khuya lùa vào hố đen của núi

mặt đất trầm tư

đại dương nằm duỗi chân về phía vô cùng

người đàn bà mắt đẹp nhìn biển,

mộ người da vàng đã lên những bông hoa đền tháp,

lảnh lót tiếng chim

di trú phía mù khơi….


Trần Quốc Toàn, the Vietnamese poet born 1992, at Tuy Phước, Bình Định, Vietnam. Prize: Tiền Vệ 2019 Liberal Literature Award for Kinh Đêm, a book of poetry; Văn Việt 2022 Literature Award for the novel Trong Rừng Cây Du Thủ.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

Season changes in a dream

A poem in Vietnamese by Trần Quốc Toàn
Translation: Nguyễn Thị Phương Trâm
Art: Nguyễn Thị Phương Trâm

Season changes in a dream

My hair was fast asleep in an attic full of books

A pair of bull’s horn abandoned in a old biscuit tin

I felt

Mother spider spun her web in a fresh lullaby

A cigarette reignited by itself in self-immolation

The flowers blooming in the garden turned into fossils.

A baby viewed its reflection on its mother’s heart

The moon hovered above a bridge connected to the other side of the world.

I saw

The suffering faces fade away

Replaced by smiles of joy

Dewdrops embracing the trees and shrubs with new life.

I closed my eyes in dreams of the tumulus of spring in multitude

Daisies as sweets

The return of entities consuming spirits facing the burial of their life

In thanksgiving of the earthly soil.

As I morphed into a flower

Before the return of the birds

My dream entered a new season

The universe peeled away slowly the layers of a cold winter dream.

June 2022

_

Giấc mơ giao mùa

Tóc tôi nằm ngủ gục trên gác sách

Chiếc sừng bò bỏ phế trong hộp bánh quy

Tôi nghe

Con nhện ru con bằng giọt tơ vò

Điếu thuốc thức dậy tự đốt cháy chính mình

Hoa nở ngoài vườn và hoá thạch.

Em bé soi mình trong trái tim người mẹ

Mặt trăng nằm trên cây cầu bắc qua bên kia thế giới.

Tôi thấy

Những khuôn mặt đau khổ dần mờ đi

Thay vào đó là những nụ cười ngày hạnh phúc

Những giọt sương ôm lấy cây cỏ cựa mầm sống.

Tôi nhắm mắt để mơ về những ngôi mộ mùa xuân

Có hoa cúc và bánh kẹo

Người về ngồi uống rượu trước bia mộ đời mình

Và nói cảm ơn lòng đất.

Tôi đang chuyển hoá thành một nhành hoa

Trước khi lũ chim bay về

Giấc mơ của tôi đã sang mùa

Vạn vật dần bóc mình ra khỏi giấc mơ mùa đông lạnh lẽo.

Thơ Trần Quốc Toàn 


Trần Quốc Toàn, the Vietnamese poet born 1992, at Tuy Phước, Bình Định, Vietnam. Prize: Tiền Vệ 2019 Liberal Literature Award for Kinh Đêm, a book of poetry; Văn Việt 2022 Literature Award for the novel Trong Rừng Cây Du Thủ.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

%d bloggers like this: