THE VOICE OF REFUGEES

THE VOICE OF REFUGEES

published Gobblers & Masticadores Espana

THE VOICE OF REFUGEES

 

What are you thinking

The way I talk is funny

It is your vernacular

You think only you know how to laugh

Gosh as bright as the Sun

Lighting up unexpectedly my ancestor’s graves

 

Within each drop of blood (I shed each month)

The tears of my parents

 

Cut and dig

Dig then cut

Cut dig

 

You understand?

My ancestors are forever in your debt.

_____

 

GIỌNG NÓI CỦA NGƯỜI TỊ NẠN

 

Bạn đang nghĩ gì

Cách tôi nói chuyện ngộ ngộ

Ngôn ngữ của bạn mà

Bạn nghĩ chỉ có bạn biết cười

Ôi tươi như mặt trời

Sáng cả mả tổ tiên tôi

 

Trong mỗi giọt máu (tôi xả mỗi tháng)

Là nước mắt của cha mẹ tôi

 

Mổ và xẻ

Xẻ rồi mổ

Mổ xẻ

 

Bạn hiểu?

Tổ tiên tôi mang ơn bạn.

_____

DECEMBER 2020

 


Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

the woman I love

Da nàng sáng như ánh trăng

đậm như màu đêm,

nụ cười nàng nhẹ nhàng;

mắt buồn đen màu đen tối nhất trước giờ bình minh.

 

Nàng ôm con nàng cho đến ngày 

tụi nó bị cướp đi từ vòng tay.

 

Nàng đợi một người chồng

không có ngày về.

 

Nàng đó ở giữa cánh đồng lúa

trên lưng voi,

trong những hẻm,

trong những quán rượu,

đu đưa một thành thép lạnh.

 

Bụng của nàng đầy,

đầy những đứa con,

mổ ra,

đời đời những thế hệ con gái.

 

Họ sợ nàng

cần phải che giấu nàng

nhốt nàng đi

xích lại (họ nói vậy).

 

Nàng là những viên sỏi,

là vữa,

là đất sét,

là nền tảng.

 

Nàng là một người đàn bà

tôi tôn kính

là thần tượng.

 

Người đàn bà tôi yêu.

 

Her skin is as pale as moonlight, 

as dark as the night, 

her smile quiet; 

eyes the sadness of the blackest hour 

before dawn.

 

She cradles the baby in her arms 

to the day it’s torn from her. 

 

She waits for a husband

that never returns.

 

She is in the rice paddocks, 

on elephant backs, 

the alleyways, 

the bar, 

swinging on the cold steel pole. 

 

Her belly is full, 

full of children, 

cut open, 

the generations of girls. 

 

She is to be feared

to be covered up, 

locked up, 

chained (they say).

 

She is the gravel, 

the mortar, 

the clay,

the foundation.

 

She is the woman 

I revere 

idolize.

 

The woman I love.

 

(4/2018)


Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

Wistful

By Nguyễn Thị Phương Trâm, translation into Vietnamese by Lê Vĩnh Tài

Wishful from within the haze a maze of longing

Abandoned dazed on the gravel grating

I’m on my knees

 

The engorgement of an ocean of damp wanting.

_____

 

mơ ước từ mê cung của một sương mù

của khao khát

bị bỏ rơi bàng hoàng

tôi quỳ gối trên sỏi

 

sự ngấu nghiến một đại dương khát khao ẩm ướt.

_____

JANUARY 2021


Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Mưa sa

It’s an amazing feeling, to be able to do what you love. You’re on top of the world.

You’re the conqueror, just before your execution.

Em, với cặp mắt tự tin, buồn như mưa sa vào mùa lạnh. – Em thích nói chuyện với chị, được chứ? – Cậu bao nhiêu tuổi? Tôi thích chuyện gì cũng phải đâu vào đó, trên dưới vân vân. Cậu phải gọi tôi là cô, đúng không. 

Viết gì bây giờ, làm sao nghi dấu hết từng ký tự cuộc tình này của chúng tôi. Tình yêu của chúng tôi là “an act of nature”, là một sự bùng nổ của tạo hóa. Cảm hứng của tôi trong cuộc sống là những cơn cảm hứng bất ngờ, như những con sóng thần không cách nào ngăn trở. Ào ạt và ào ạt những cơn mưa. Tôi vừa nứng vừa khóc đúng hơn là vừa khóc vừa cười. 

Tôi nghĩ đến người tình của tôi đang hùng hục giữa hai chân dài của người con gái nửa tuổi tôi, tôi vừa nứng vừa muốn phát điên với cơn thịnh nộ, tôi muốn bóp cổ nàng cho đến khi nàng tắt hơi, màu của nàng lợt đi, da của nàng chỉ là một màu xám xịt của sự chết.

Buồn là những ngày tôi sẽ không bao giờ được yêu em. Nhe nhẹ buồn như tiếng gõ đều đều của những ngón tay lướt qua lại trên bàn phím.

Lách tách, lách tách những nốt nhạc của mưa trên mái tôn nhà ông bà cụ đã theo nhau đi trong vài tháng. Bên kia hàng rào nâu nhôm gần hai thước, họ đã yêu nhau bằng cách nào nhỉ? Bằng những bông hoa màu vàng vươn lên ngóng mặt trời trên giàn mướp, hay bằng những múi gai đỏ thẫm hoa hồng rướm máu. Những nốt nhạc tanh mùi máu, hoa loãng ánh sáng mặt trời. 

Năm mươi tuổi là một con số quá lớn đối với tôi, khi nhắc đến đề tài yêu đương. Hồi xuân là một thứ cliché sến sẩm. Em là một nhiệm mầu tôi thường hay phá phác nhắc đến, nhưng tôi không bao giờ nghĩ có thể xảy ra trong cuộc đời tôi. Vì tôi luôn dựa vào bản chất thực dụng của mình. Những lần vấp ngã, tôi đã vừa lết vừa bò dậy, một mình đứng vững, một mình xoay sở. 

Tôi nghĩ đến những người đàn bà như tôi, tôi là một người đã thích ngồi thầm cười họ. Tôi đã nở ra những nụ cười hạnh phúc tuyệt vời, tại sao? Tại vì tôi hơn họ nhiều? Tôi đã là một người vợ hoàn hảo? Hai mươi bảy năm sống song song với một người đàn ông hiền và đẹp. Những cơn thịnh nộ đã được hòa giải với những phép màu của Thượng Đế. Những lời khôn ngoan tôi không biết từ đâu ra, đã được thốt ra từ môi tôi. Chúng tôi đã hứa với nhau từ những năm đầu là không bao giờ đem những cơn thịnh nộ vào chăn. 

Gió lạnh từ biển Tasman giội qua cửa sổ từng cơn, bất chợt đem theo những cơn mưa sa. Tôi nhớ em.


Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

A view rounded & framed

A poem in Vietnamese by Lê Nhi
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

A view rounded & framed 

 

for so long I have not written a poem

the starving vernacular

the tired and old poetic prose

my heart is unencumbered and free

 

to write about my mother’s visit

the clutter of peanuts and other root consumables

even a chicken dream of calling upon an oblivious dawn

gave all she could to her children

 

my mother’s eyes bleary in each uneven step through the awakening city

the alarming gongs of anxiety

                         in the hurried dying light

her son’s hair now peppered with grey

though could not pictured himself steeped in the smoke of home

 

to write about my father is like the return of a sudden teardrop!

drifting away in a far off land

 

the night orphaned at the bottom of a grave

eyes burning

rounded

& framed

 

(a day void of winter)

December 2022

 

 

Đôi mắt vuông tròn

 

lâu rồi không viết một bài thơ

khi ngôn từ đói lả

tứ thơ cũ quá

mà lòng mình thông thống nỗi niềm

 

viết về hôm mẹ tới thăm

vẫn lỉnh kỉnh nào khoai nào lạc

cả con gà mái mơ gọi bình minh ngơ ngác

cũng đụm cả cho con

 

mắt mẹ kèm nhèm bước thấp bước cao khi phố lên đèn

tiếng kẻng va vào nỗi lo

                          sợ chiều vội tắt

thằng con đầu hai màu tóc

không dung nổi hồn mình trước vệt khói quê

 

viết về cha như giọt nước ậc về!

chảy trong miền viễn xứ

 

đêm mồ côi hắt hiu đáy mộ

câu thơ cay mắt

vuông

tròn

 

( một ngày không có mùa đông )

Lê Nhi

 


Lê Nhi, the poet from Nam Trực, currently living in Hải Phòng. Vietnam.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

Focal point

A poem in Vietnamese by Lê Nhi
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

When I write on a flower petal
the words become invalid
any kind of affection is futile
a relic in the middle of a forest.
.
a podium without lights but shimmering
brilliantly
lighting up the smiling faces lurking
behind the makeup
subterfuge
Hidden pain?
.
My affection sketch in crayon
red
green
violet
yellow
each colour blended together with joy
the one time imprisoned soundly in hell
the one time wound completely sealed
.
from my chest, a river pouring
upstream
my blood coursing through the villages touch each hamlet
on my shoulders
the sizable sun and moon
but my thin fragile embrace is full of home

November 2022

Bắt nét


Khi tôi viết lên một cánh hoa
mọi ngôn từ trở thành bất lực
mọi tin yêu bỗng hoá vô thức
mặc niệm giữa rừng.
.
sân khấu không đèn mà lập loè
sáng trưng
soi những gương mặt cười nấp trong
son phấn
phải chăng sau hư ảo
khuôn mộc nào cũng đựng một nỗi đau?
.
tôi vẽ tình yêu bằng sáp màu
đỏ
xanh
tím
vàng
lẫn vào màu hạnh phúc
một lần nào đi sâu tù ngục
để một lần rịt chặt vết thương.
.
ngực tôi, dòng sông nhoi ra
thượng nguồn
máu chảy nơi nao cũng va thôn va xóm
trên vai tôi
nhật nguyệt rộng lớn
mà lòng tay gầy chỉ đẫy đủ giấc quê


Lê Nhi, the poet from Nam Trực, currently living in Hải Phòng. Vietnam.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

How could you be so oblivious to their strength?

A collection of short prose in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Photography: Nguyễn Thị Phương Trâm

Because daily they would walk the walk on the verge of tears, they know something is stirring in your mind, even before you realised it was already there in your head.

And you have no evidence that they’re not in their right mind. You start to suspect yourself, even though you knew it didn’t make any sense.

Don’t worry.

I WON’T FORGET BUT I WILL TRY

You can say whatever you like, it doesn’t mean that you are right. What we remember is very different, since we all have different points of view.

What you said was harsh to listen to even to deaf ears. Making a mountain out of a molehill. History can not be blown up because someone was puffed up croaking like a frog.

The words which escaped your lips yesterday sounded as though, without blinking, you were announcing your imminent death, even though you prefer the idea of immortality. 

You’re hurt by what you said, because you believed in what you said. I know you have faith in what comes out of your mouth. But I’m afraid while I waved at death, it felt as though you’ve been had. The chronic pain returning from your every thought, as people tried to comfort you: it’s okay, it will be fine. You couldn’t hear them, because you were still afraid.

Flower petals often drift out to sea, like those in vogue: let them get carried away by the wind. But they were brought back to me in the forms of sea shells, cracked and twisted. I pieced them together like a riddle, at the tip of my tongue. All that I ever wanted had been created, destroyed and rebuilt.

What have you got left to offer me?

PAIN

It numbs all of our senses, it tricks us into believing everything is fine. Then it would bombard us over and over again until it’s unbearable. The overwhelming pain comes at us twice, tricking us into thinking we’re no longer in pain, it is the physical visceral response to shock.

What’s more painful than someone staring at you? It is when that someone leaves. You think they’re ghosts, but I’m not haunted by ghosts, I will never forget the details of the last time I saw you. 

There are those we’ve been waiting for but will never see again. Like all our verses of poetry. But, if you’re concerned about the metaphors, please press follow or leave your number in the comment section below, so I can answer all your questions. Other than that, if you have any other advice, I will note it in the note section. Suspended.

I will hang myself up like a portrait, oil on canvas, blood on skin. Even when no one understands me.

In order for people to feel how soft I am, I will pin myself on the bed linen, a thousand thread count. Since, she too has to sleep.

I will roll myself up into a blanket, because she needs to hear my heart beat. 

I will run like water in the bathroom, I’m not strong, I’m in the form of a dream, I’m unconscious, loaded with guilt. I’m changing, she’s a mess. I’m changing, she’s upon destruction. I’m softer again.

I’m bursting, filled to the max by a river. I’m awake, I’m alive, I’m exploding with love.

I’m changing, because you are in a lot of pain.

September 2022


TẠI SAO HỌ MẠNH NHƯ VẬY MÀ BẠN KHÔNG BIẾT?

bởi vì họ vẫn đi lại mỗi ngày trên bờ vực của nước mắt, họ biết mọi người hiểu được điều gì đang xảy ra trong đầu bạn, cả khi chính bạn cũng không hiểu mình.

và bạn cũng không có một chút manh mối nào để nói là họ không ổn. Chỉ còn cách bạn tập nghi ngờ chính mình, mặc dù điều đó chính bạn thấy rất không ổn.

Đừng lo.

TÔI KHÔNG THỂ QUÊN NHƯNG TÔI VẪN CỐ GẮNG

bạn có thể nói bất cứ điều gì bạn muốn, nhưng điều đó không có nghĩa là bạn đúng. Trí nhớ của chúng ta khác nhau, cũng như không có hai quan điểm nào giống nhau.

những gì bạn nói còn nặng hơn tai người điếc. Những người cố nặn ra núi non chỉ là hòn non bộ. Như lịch sử không hề bị thổi phồng dù ai đó đã phồng to hơn con ếch.

có cảm giác như mới hôm qua những lời nói đã rời khỏi môi bạn, bạn thậm chí không nói lắp hay chớp mắt khi bạn nói là bạn sắp chết, dù bạn hơi bị thích sự bất tử.

những tuyên bố hơi mạnh của bạn lại làm chính bạn đau lòng, vì bạn nghĩ là mình trung thực. Tôi biết bạn chỉ nói những điều bạn tin tưởng. Nhưng khi tôi vẫy tay chào cái chết, có thể bạn đã bị lừa. Đau đớn lặp đi lặp lại từ suy nghĩ của bạn, mọi người cùng vỗ về bạn: không sao đâu, mọi thứ sẽ ổn thôi. Có thể bạn không nghe thấy vì bạn đang sợ hãi.

những cánh hoa nhiều khi vẫn có thể trôi ra biển, như mọi người đang thời thượng: để gió cuốn đi. Nhưng chúng được mang về cho tôi dưới dạng mấy mảnh vỏ sò, nứt và cong. Tôi ghép chúng lại với nhau như một câu đố, trên lưỡi của tôi. Tất cả những gì tôi muốn là tạo ra, phá hủy và xây dựng lại.

bạn còn gì nữa để cho tôi?

NỖI ĐAU

nó sẽ chặn bất kỳ cảm giác nào, chặn mọi thứ để làm cho bạn có vẻ ổn. Sau đó, nó đánh bạn rất đau. Cơn đau che phủ bạn hai lần chỉ là cách làm cho bạn nghĩ rằng mình đã khỏi đau.

bạn biết điều gì buồn hơn một ai đó cứ nhìn vào bạn không? Đó là họ bỏ đi. Bạn nghĩ họ là những bóng ma, nhưng tôi không bị ám ảnh bởi bóng ma, tôi giữ những ký ức về lần cuối cùng gặp bạn.

có những người chúng ta đã mong chờ nhưng rồi không bao giờ gặp một lần nữa. Như những bài thơ của chúng ta. Nhưng, nếu bạn quan tâm đến phép ẩn dụ, xin vui lòng bấm theo dõi tôi hoặc chỉ cần để lại số điện thoại dưới phần bình luận, tôi sẽ liên lạc lại. Ngoài ra, nếu bạn có bất kỳ lời khuyên nào, tôi sẽ chép vào phần ghi chú. Lơ lửng.

tôi treo tôi lên như một bức tranh, sơn dầu nằm trên vải, máu ở trên da. Cả khi không ai hiểu tôi.

tôi treo tôi lên như tấm vải trải giường, để mọi người cảm thấy sự mềm mại của tôi. Dù sao nàng cũng cần ngủ.

tôi cuộn tôi lại như chiếc chăn, vì nàng cần lắng nghe nhịp tim của tôi.

tôi chảy như nước trong phòng tắm, tôi không khỏe, tôi trong trạng thái mơ, tôi vô thức, tôi nặng trĩu với cảm giác tội lỗi. Tôi đang thay đổi, nàng đang hỗn loạn. Tôi đang thay đổi, nàng là sự hủy diệt. Tôi mềm mại trở lại.

Có một dòng sông lấp đầy tôi. Tôi tỉnh táo và sống động, tôi tràn đầy và bùng nổ với tình yêu.

tôi đang thay đổi, vì bạn rất đau.


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

tàn nhang 

Lấm tấm 

chấm điểm thời gian 

tàn nhang 

 

những ngày ta yêu 

 

xóa 

tẩy 

tan

 

tro và bụi 

 

là ta

à là những giọt sương 

những 

bọt xà phòng 

tan 

 

tan từ từ 

từng giây 

tíc tóc 

những làn mây 

 

da thịt ta

mùa mưa sa

December 2022


Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

%d bloggers like this: