Verses of poetry brush her hair each night

A poem in Vietnamese by Trương Phượng
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Art: Đinh Trường Chinh

Verses of poetry brush her hair each night
came evening I would try to sleep as I climb her hair
but her throbbing pulse
pulls at my heartstrings
I’m restless
in contrast to the abandoned garden
beneath the startled moon
a winter moon as dreamy as pearly watery eyes
stripped from the corneal membranes

her voice is pitiful and sad
trickles down the gutter of my soul
asleep thousand year old moss
piercing thick layers of clouds
the sudden brilliance
I could detect the smell of austerity
phosphorescent wings
escaping from unruly hands

through so many miles of sentiment
strings of tearful journeys
but failed to build a multidimensional facade
of all the hungry souls craving for their homeland

came evening
on her hair
I’m curled up like a caterpillar
gnawing, savouring the mysterious flowers full of longing
the paths through her heart
full of thorny shrubs and foliage

I bathe in her pool of blood
my tears mixing with the grim reapers’ urine
creating an eternal balm
on the sacred shrine of hatred.

I want to simply ignore
groaning and moaning
hand in hand take her for a stroll by the blue ocean
an endless walk through the oblivious shadows of palm trees
wait for the virgin moonlight
to light up our way toward a peaceful tumulus
leave behind
humanity’s obsession with the barter of blood and bone.
——
2023

Trên tóc nàng thi ca mỗi tối
buổi tối tôi leo lên tóc nàng và cố ngủ
nhưng nhịp tim thổn thức của nàng
khiến tiếng lòng tôi không thể nằm yên
trái thời gian lộp độp
trong vườn vắng
dưới vầng trăng còi cọc mùa đông
mơ hồ như những viên thủy nhãn
bị tước ra từ những màng giác mạc

tiếng ca của nàng
não nề và bi thiết
chảy tràn xuống máng xối hồn tôi
những cọng rêu ngủ quên từ vạn kỷ
xuyên qua lớp mây mù
và trở nên rực rỡ
tôi ngửi thấy mùi khổ hạnh
như chất lân tinh
bay ra từ những búp tay phiền tủi

chúng tôi đã đi qua bao nhiêu dặm đường cảm xúc
chuỗi hành trình chứa chan hồng lệ
mà chưa thể mạc nên khuôn mặt đa chiều
của những vong hồn đói khát quê hương

buổi tối
trên mái tóc nàng
tôi cuộn tròn như loài sâu
gặm nhấm mùi những đóa khao khát u huyền
những con đường chạy qua trái tim nàng
với đầy rẫy loài cây gai nhọn

tôi tắm trong bể máu của nàng
nước mắt của tôi hòa trộn nước tiểu của những tay thần chết
tạo thành thứ dầu vĩnh cửu
trên linh thờ hoang miếu hờn căm.

tôi muốn bỏ ngoài tai
những âm thanh rên xiết
cầm tay nàng dạo quanh bờ đại dương xanh
miên man những bóng dừa khờ dại
và chờ đợi ánh trăng thuần khiết
dẫn lối cho chúng tôi vào huyệt mộ bình yên
bỏ mặc phía sau lưng
loài người mải mê trò buôn xương bán máu.

2017


Trương Phượng, the poet currently lives in Nghệ An, Việt Nam.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

the wings within the mist

A poem in Vietnamese by Trương Phượng
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

1.

time diminishing

upon the quintessential meadows

2.

where the stars die young

and lives on are the persistent winters

I’m persistently waiting

roses draped in the colours of mourning.

3.

the day my sister left me

the day my father passed away

the tearful foggy mornings 

the roads are like the spikes and dips on the electrocardiogram

4.

a spear head through the wingspan of a seagull

the arrows in the shape of a question mark

5.

as my mother surpasses the valleys in the palm of her hand

as she treats herself with a moment of loneliness 

from her breath

in the empty cold house

I could discern the verses

taking root

upon the broken wings of each tear drop.

6.

nights

as long as her hair 

dreary and sad

a land where

as I remember it

people wept 

emerald tears (*)

7.

to revive all those dreams

I embarked on a journey

with a dead sun on my back

the death of the last nomad

beneath the footprints of sea crabs.

8.

those who could never say goodbye to silence

in the middle of the days when the sea surges

in waves of protest.

9.

ahead of the funeral procession of spring

I sat in the remembrance of the beliefs

lost 

at the end of the  horizon.

10.

the returning spirits

within the scents of smoke

a homeland

a grave without a tombstone 

11.

alone at night by a lagoon

I find myself covering up the swan wings

with shrouds of mourning 

December 2022

Những đôi cánh trong sương 

1.

thời gian tử thương 

trên những ngọn đồi lý tưởng 

2.

nơi có những vì sao chết non

và những mùa đông dai dẳng sống

tôi luôn chờ đợi

loài hoa hồng phủ màu nghĩa địa.

3.

ngày chị tôi ra đi

ngày cha tôi qua đời

những sáng sương mù như lệ ứa

những con đường như những vệt tim

4.

găm trên đôi cánh loài Mòng biển

những mũi tên mang hình dấu hỏi

5.

khi mẹ tôi bước qua thung lũng của bàn tay

buổi chiều người ngồi đãi nỗi cô đơn 

từ hơi thở 

trong ngôi nhà trống lạnh

tôi thường thấy những bài thơ

bén rễ 

nơi giọt nước mắt vừa gãy cánh.

6.

những đêm

dài như mái tóc 

rũ buồn 

xứ sở

tôi nhớ

những người khóc

bằng lệ xanh (*)

7.

phóng sinh cho những giấc chiêm bao

tôi bước lên chuyến tàu 

chở xác mặt trời 

người du ca cuối cùng vừa chết

dưới dấu chân những con còng gió.

8.

những người chẳng dám từ biệt sự im lặng

giữa những ngày biển dồn lên

cơn sóng biểu tình.

9.

trước linh cữu mùa xuân

tôi ngồi mặc niệm

những niềm tin

lạc mất chân trời.

10.

những linh hồn về

trong mùi khói

quê hương không mộ bia

11.

đêm nơi đầm nước 

một mình

tôi khâm liệm những đôi cánh thiên nga .

(*) ý thơ mượn từ thơ Thanh Tâm Tuyền

Tàn 2017

Trương Phượng


Trương Phượng, the poet currently lives in Nghệ An, Việt Nam.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

%d bloggers like this: