Grass, rarely writes poetry of substance…

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Art: Đinh Trường Chinh

it is simply 
green

a pair of butterfly wings flapping
a whole day 
wrapped in romance

the constant unfurling of sunlight
grass losing a whole day 
braiding every strand
the way she would lose an entire night
styling her hair

even death
has no meaning
when grass wants to surpass
the way Russia
forced Ukraine to take up arms

you detect
the scent of spices
often sprinkled into a bowl of instant noodles
unaware of the blood spilled
each night

beyond that, in the cellar
or the kitchen 
you have the right to live
live with meaning, with dreams

grass, isn’t a poem 
it’s nothing of consequence
it withers slowly
dries up
like a poet

the way Ukraine is battered
by greed
—–
February 25, 2022
—–

CỎ, RẤT ÍT KHI LÀM BÀI THƠ CÓ NGHĨA… 

nó chỉ
là màu xanh đơn giản

cánh bướm duy nhất đã vẫy
làm bạn mất cả ngày
lãng mạn

nó cứ tung lên ánh sáng
của mặt trời, mà cỏ cũng từng mất cả ngày
ngồi tết thành từng sợi
như nàng ngồi buộc tóc
cả đêm 

ngay cả cái chết 
cũng không có nghĩa
khi cỏ muốn vượt qua 
như nga 
làm ucraina cầm súng 

bạn nghe mùi thơm 
của các loại gia vị
bạn thường bỏ vào tô mì để nấu 
không biết là máu 
mỗi đêm 

sau đó, trong nhà kho 
hay nhà bếp
bạn có quyền để sống
có ý nghĩa và ước mơ 

cỏ, không phải bài thơ
nó rất ít khi có nghĩa 
nó cứ héo dần và khô
như nhà thơ 
vậy

như ucraina nát bấy
bởi lòng tham…


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

“out of nothing is nothingness…”

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Art: Đinh Trường Chinh

that was when 

a poet plagiarised an anthem

a song

about the shaken faith of the world

because of something so small

tiny tiny 

like a virus

.

we didn’t have a cough

with a negative test result in our hand

lazily we took a stroll down the street

see where we could meet

join a friend for a drink

plotted

waited for the moment

.

composed poetry on the sidewalk 

or we climbed on the roof

appreciated the flowers

the sunlight

.

until a missile was fired

into a city completely shut down

viewed evil like we would view the rotting of flesh

amidst

desolation

.

over our head

the howl of time

a wind from hell

—–

February 24th, 2022

Ukraine, we hold you in our hearts, and in our prayers

“cũng theo hư không mà thôi…” 

đó là lúc nhà thơ đạo nhạc

một bài hát 

về thế giới này

khi niềm tin bị lung lay 

vì một cái gì rất nhỏ 

xíu xiu như con vi

rút đó 

.

chúng ta không bị ho

với tờ phiếu xét nghiệm âm tính trên tay

chúng ta bình yên tản bộ

kiếm chỗ

ngồi chờ bạn bè rủ uống rượu

ủ mưu 

chờ cơ hội 

.

chúng ta làm thơ

trên vỉa hè hay leo lên mái nhà 

ngắm hoa

và nắng 

.

cho đến khi tên lửa bắn 

vào những thành phố đã bị đóng cửa

nhìn cái ác như những xác người thối rữa

giữa

hoang vu 

.

nghe thời gian hú ở trên đầu 

như ngọn gió

vẫn thổi về từ địa ngục


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

winter awakening

A poem in Vietnamese by Thái Hạo
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

source: Thái Hạo’s social media page

winter

awakening

in a sad corner of the fridge

bulbs of garlic sprouting bitter sprouts

fingers on the keyboard typing out the lines of poetry

he misses his old self

dust

the calling

the earth moaning 

 

through the breezy autumn hills and the white clouds 

rest simply

his head on a soft pillow 

tuck himself in the blanket

rest his back on the yellow sofa

Noah’s Vessel Drifting

sleep amongst the trees on an unnamed island

 

winter

weeping garlic shrubs

the old citadels under a blanket of white snow

returns the brown starling amidst the rainy night

yearning for its branches

drained by all the corroding bitterness

 

winter

closed doors

Bocelli singing a hymn as though he’s a lonely bird in the mountains

the garlic bulbs sadly perished overnight in the corner of the fridge

white cathedral

yellow lights

candles burning

 

all he wants is rest

lie down in a house full of glass panel doors and widows

watch the mountains fly by

upon the blessings of a prayer…

 

October 2022

 

thức dậy

mùa đông

trong góc tủ lạnh buồn

những cây tỏi đã mọc mầm cay đắng

anh ngồi gõ một dòng thơ cũ kỹ

nhớ mình

cát bụi

tiếng gọi nào

đất đá than van

 

gió đã thổi từ đồi thu mây trắng

anh thèm nằm xuống

gối chăn mềm mại

anh thèm nằm xuống đây

trên chiếc sofa màu vàng

con tàu noah trôi dạt

đang ngủ giữa cây rừng trên hòn đảo không tên

 

mùa đông

những cây tỏi khóc than

tuyết đã trắng trên những thành quách cũ

con sáo nâu trở về giữa đêm mưa

vì thương nhớ một cành cây

mòn chân thù hận

 

mùa đông

những khung cửa đóng chặt

chàng Bocelli mù hát bài thánh ca bằng giọng của loài chim một mình trong núi đá

những cây tỏi đã chết đêm qua trong góc tủ lạnh buồn

ngôi thánh đường màu trắng

và đèn vàng 

nến thắp

 

anh thèm nằm xuống đây

trong căn nhà nhiều cửa kính

nhìn những dãy núi bay đi 

trên lời kinh chúc tụng…

 

Thái Hạo


Thái Hạo, the poet and journalist currently living in Vietnam.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

When bullets and bombs shreds poetry into pieces

A poem in Vietnamese by Thanh Dang
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Art: Đinh Trường Chinh

When bullets and bombs shreds poetry into pieces

I’ve kissed you my love, perhaps for the last time

Wives hugged their husbands…the wheels of the convoy moved on

The children watched their father’s without a word of goodbye

.

I’m aware of a time like that

Forgetting is not so easy

Ukraine, because of you brother, I will pray

Like I did once for my country…

.

We are – an anti-communist outpost – for the liberty of the world

Brothers, you may – drop your weapons – wish for the joy of a nation

The end, for us both, a piteously sad affair

My nation, millions of people displaced, with the loss of land and seas, islands…

Your country, mountains and plains, decimated…

.

Brothers, your country rightly should be a flying dragon

My country should not be a sheep

It’s a time we should listen to our parish priest

“ Seek the Kingdom of God above all else…”!*

MARCH 6, 2022

—–

*Matthew 6:33

Khi bom đạn xé thơ từng mảnh

Anh hôn em, có thể cuối cùng

Vợ ôm chồng…chuyến xe chuyển bánh

Con nhìn cha, đâu biết chia ly

.

Tôi biết, có một thời như thế

Muốn quên nhưng chẳng dễ gì

Ukraine, vì các anh tôi cầu nguyện

Như từng cầu nguyện, núi sông tôi…

.

Chúng tôi – tiền đồn chống Cộng – cho hòa bình thế giới

Các anh – thả xuống khí giới của mình – mong được núi sông vui

Cái kết, cả hai, rất mực ngậm ngùi

Tổ quốc tôi, triệu người lưu vong, mất đất đai biển, đảo…

Quê hương các anh bây giờ sông núi tan hoang…

.

Lý ra quê hương các anh phải là một con rồng bay lượn

Lý ra quê hương tôi không phải là một con cừu

Thôi thời chúng ta cùng nghe cha xứ giảng đạo

“ Có một nước trời chân thật ở trên cao ! “


Thanh Dang, the poet from Vietnam currently resides in Houston, Texas, U. S. A.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

5 lines on an anthem of Ukraine

A poem in Vietnamese by Hoàng Xuân Sơn
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Art: Đinh Trường Chinh

5   L I N E   O N   A N   A N T H E M   O F   U K R A I N E

== People have taken a pinch of the sun to colour the brave hearts

== People have taken a slice of the blue sky to infuse it in the eyes of young women on the battlefield

== The bullets from the wheat field egged the young soldiers on, go home to your  mother’s waiting dinner

== columns of ashen smoke will cease to weep in the rosy fragrant countryside of an afternoon drape in a brilliant royal blue

== Street signs in the name of love shall point to a place call peace

MARCH 6, 2022

—–

5     D  Ò  N  G     K  Ẻ     U  K  R  A  I  N  E

== Người ta sẽ vón đi một chút mặt trời tô màu lên sự đồng tâm quả cảm

== Người ta nhón một chút trời xanh thả vào mắt em mênh mang ngoài       trận địa

== Những viên đạn lúa mì nói không với anh lính trẻ bảo về nhanh đi cơm chiều mẹ đợi

== Những lọn khói tro rồi hết khóc than sẽ thắm lại chiều hương thôn lam biếc

== Những bảng tên đường nhân danh yêu thương chỉ lại nơi chốn mang tên hòa bình

)(

h o à n g  x u â n  s ơ n

4 Mars 2022


Hoàng Xuân Sơn 

A renowned poet, born 1942, writes under various pseudonyms: Hoàng Xuân Sơn, Sử Mặc, Hoàng Hà Tỉnh, Vô Ðịnh… 

Hometown: Vỹ Dạ, Huế.

Lý Thường Kiệt Primary  

Bán Công High School and Quốc Học Huế High School

Bachelor of philosophy, and postgraduate of political science and commerce at The university of Văn Khoa Sài Gòn. 

Worked at the Ministry of Transport and Communication, a branch of the General Department of Postal Service of the Republic of Vietnam.

After 1975 worked in the Postal Office for 7 years. December 1981 settled in Montreal, Canada.

The poet’s career span from 1970 to the present day his work has been published in many literary publications. In vietnam: Văn, Chính Văn, Diễn  Ðàn, Khởi Hành, Nghiên Cứu Văn Học, Ðối Diện, Thân Hữu, Xây Dựng Nông Thôn, Ngưỡng Cửa, Nhà Văn. Outside of Vietnam: Làng Văn, Văn Học, Văn, Thế Kỷ 21, Chủ Ðề,  Sóng, Sóng Văn, Nắng Mới, Saigon Times, Hợp Lưu, Phố Văn,  Gío Văn , Canh Tân, Ði Tới, tạp chí Thơ. 

Collaborating platforms: Litviet (U.S.A), Tienve (Australia), Vanchuongviet… and the translations of his poetry into English by Nguyễn Thị Phương Trâm on SONGNGUTAITRAM.

Published work:

Viễn Phố (thơ, Việt Chiến xb 1988)

Huế Buồn Chi (thơ,93)

Lục Bát (thơ, 2005)

Ref: vanchuongviet.org

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

words of a wheat field 

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Art: Đinh Trường Chinh
1.
I am wheat
I cry, I am crying

once again 
they have left your death 
at my feet

oh why, why
would we cry for them?

once again once again
or more often than not?
they like you to die
make you into heroes or martyrs
they like to eat steamed rice from our wheat root
and leave us with the role of a fool
a starving dim-witted folk hero like Thằng Bờm 

they lie, they lie(through their teeth they lie)
from Stalingrad to Leningrad
a million people have died, many millions of our people have died
fields of wheat on fire
they’re burning, they’re burning the fields

and once more
they’ve abandoned our dead Ukraine 
and your corpse

Ukraine
oh, the shame of Putin
the blameless deception
in the wheat, in the wheat
and a harbour that will not freeze
in the coming winter

2.
Ukraine
mother gave birth to me
a sickly child

beneath the sunlight, wheat fields of Ukraine
mother was too young
and father was a violent man
maybe too much vodka

mother guided me
across the fields of wheat
her long skirt wrapped around her feet
to a pond behind a camp
where father tried to drown her

a traveller happened upon her
fished her out

mother ran up the hill alone
spent her whole life cursing the hands
once tried to drown her
someone I should referred to as my father
someone who should have taken care of my mother

and to those hands mother was grateful
hands which had pulled her out from a frozen lake
one lovely sunny day

on the fields of Ukraine
mother's lungs are filled with life
the faith in my eyes never once diminishing
dear lord…
-----
February 25, 2022

lời của một cánh đồng lúa mì

1. 
tôi là lúa mì
tôi khóc, tôi đang khóc 

một lần nữa
họ bỏ lại cái chết của bạn
dưới chân tôi 

ồ tại sao, tại sao
chúng tôi lại khóc cho họ?

một lần nữa một lần nữa 
hay nhiều lần nữa? 
họ cứ thích bạn chết
bạn phải thành anh hùng hay liệt sĩ 
dưới gốc lúa mì của chúng tôi 
họ thích ăn xôi bỏ chúng tôi làm thằng Bờm đói bụng 

họ nói dối, họ nói dối
từ Stalingrad đến Leningrad
một triệu người chết, nhiều triệu người chúng tôi đã chết
những cánh đồng lúa mì bùng cháy
họ đốt cháy, họ đốt cháy

và một lần nữa
họ bỏ lại Ukraine đã chết của chúng tôi 
và xác của bạn

Ukraine
ôi, sự xấu hổ của Putin
những lời nói dối tưởng như vô tội
trong lúa mì, trong lúa mì
và một hải cảng không đóng băng khi 
mùa đông đến... 

2. 
Ukraine
mẹ sinh tôi ra
một đứa bé ốm yếu 

dưới cái nắng của cánh đồng lúa mì Ukraine
mẹ còn quá trẻ
và cha thì quá bạo lực
có lẽ do cha uống quá nhiều vodka 

mẹ dẫn tôi đi qua 
những cánh đồng lúa mì
chiếc váy dài quấn vào mắt cá chân của mẹ 
đến một cái ao phía sau trang trại
nơi cha từng cố gắng dìm mẹ chết

một người qua đường đã can thiệp
để nâng mẹ lên 

mẹ chạy lên đồi một mình 
dành cả cuộc đời để không nguyền rủa những bàn tay
từng tìm cách nhấn chìm mình 
mà lẽ ra tôi gọi là cha 
mà lẽ ra cha phải gìn giữ mẹ

và mẹ cũng cảm ơn những bàn tay
đã kéo mẹ ra khỏi làn nước đóng băng
vào một buổi sáng nắng đẹp 

trên cánh đồng Ukraine 
phổi mẹ vẫn đầy hơi thở
và ánh mắt tôi vẫn đầy tin tưởng 
cha ôi…

Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

I’ve been on the battlefield

A poem in Vietnamese by Thanh Dang
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Art: Đinh Trường Chinh

I’ve been on the battlefield

Through our eyes, a lifetime is not enough to forget

Ukraine, who’s pushed you into such sadness

How could one human to another make an ocean of tears

.

I want to hold you child, together we’ll cry

No longer could I volunteer to be by your lover fight

The young people of Vietnam did once lay down their lives

The bitterness resided in our heart may it be North or South

.

You will die child, out on the battlefield you will die 

What’s left of your wins will be a nation of decimated cities

Shredded villages

The graves long with more graves

The entire nation’s a graveyard

.

I feel sorry for your loss and mine to have been born in the chaos of war

How could we blame the Creator

How could we blame anyone…

March 24, 2022

—–

Chiến trường đó một thời tôi đã thấy

Dưới mắt người, một kiếp khó lòng quên

Ukraine, phiên buồn ai đưa đẩy

Người với người sao biển lệ mông mênh

.

Tôi không thể ôm em cùng khóc

Tôi cũng chẳng thể cùng anh xung phong

Những người trẻ Việt Nam một thời nằm xuống

Dù Bắc dù Nam đắng chát trong lòng

.

Em sẽ chết, vào chiến trường em sẽ chết

Phần thắng là quê hương em thành phố tan hoang

Rách nát thôn làng

Mộ dài với mộ

Cả tổ quốc là nghĩa trang

.

Chia buồn cùng em cũng như chia buồn cùng tôi đã sinh ra trong thời binh loạn

Không thể trách được Thượng Đế trên trời

Cũng không thể trách về ai…


Thanh Dang, the poet from Vietnam currently resides in Houston, Texas, U. S. A.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

a poem in the wind

A poem in Vietnamese by Thái Hạo
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Photography: Nguyễn Thị PhươngTrâm

a poem in the wind
like a white linen scarf
flew the length of the East coast
a raised flag in the cemetery

I voted for myself with a white test kit
in my tired aching hand 
appeared nothing
we’re all still negative
laughing like lunatics
surveying a home destroyed last night

while you are still dear 
as negative as the field of sunflowers
we safeguard for each other a long sigh
clouds in the deep valleys have hidden the abyss

Buddha sat crying alone by the river 
austere sutras
as a bunch of people danced at the side of the mountain
erected boulders
the souls slipped away
the fallen brick and mortar flew 

I voted for my hometown
salt and white rice
on the severed roads

the ballots of spring fields
seedless husks
bleached white
a nestling warbler
alone flew
searching for white rice
on the freshly erected graves…
---
MARCH 4, 2022
Bài thơ gửi đi
như chiếc khăn sô gai màu trắng
bay dọc bờ đông hải
nghĩa địa phất cờ

Tôi bỏ phiếu cho tôi bằng que test kit màu trắng
không có gì hiện lên
trong lòng bàn tay nhức mỏi
chúng ta vẫn âm tính
với tiếng cười của những người mất trí
đang đi quanh ngôi nhà vừa đổ xuống đêm qua

em vẫn âm tính với với cánh đồng hoa hướng dương màu vàng
chúng ta đặt vào nhau một tiếng thở
dài 
mây trong lũng sâu đã đậy kín những miệng vực

Bụt ngồi khóc một mình bên dòng sông nước chảy
lời kinh khắc khổ
đoàn người đang múa trên triền núi
đá dựng
những linh hồn trượt chân
vôi vữa rã rời bay đi

Tôi bỏ phiếu cho quê tôi
là muối và gạo trắng
trên những đường đứt quãng

lá phiếu của cánh đồng mùa xuân
hạt lép
trắng toát
con chích bông làm tổ
một mình bay đi 
tìm gạo trắng
trên những mồ mới xây…

Thái Hạo, the poet and journalist currently lives in Vietnam.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

%d bloggers like this: