A poem by a patriot | Trần Vàng Sao

Ảnh: khế chua nhé, chua chát lắm luôn. Thôn Diên Lão, phography Nguyễn Thị Phương Trâm

Thơ Trần Vàng Sao
Nguyễn Thị Phương Trâm dịch

[dịch tặng Đỗ Hồng Nhung]

I'm dressed and ready with my shoes on 
first thing in the morning
I'm standing in the street
by the river
white bamboo flowers in breeze
pungent straw drying after the harvest
sparrows in the front yard
waiting anxious children
just like that is how much I love my country
first thing in the morning
sparrows in the yard
fresh and cool breeze
muộng chuộng and amorseco grass across our paths
Like everyone
I live
I eat
and I breathe
and sometime remember the unfamiliar laughter
a sad folk song with ngâu or pomelo flowers
a dry mud streak on a rock
no one saying goodbye
remember the sound of a ferry horn leaving.

my mother getting up early staying up late
have lived now for more than 5 decades
a widow for ten plus years
when I first learned how to spell
because of her love for me she persisted
like the algae in the river bed
and vegetation by the bank
living day after day one meal at a time
twice a day someone would come to collect
biting one's tongue to past the day
she rarely smiled
noon and nights she cried
sat alone and sighed
thought about how her poor child
her sad child without a father
heart wrenching is how much I love my country
for more than a decade my mother did not
take another husband
she rather be a single mother to take care of me
rich women daily they picked on her
they threw money at her as they clothed me,
treated me like a real bastard
on the anniversaries of my father's death
no one turned up
no relative to light an incense
with the camellias my mother cried
prayed that my father will watch over her son
our son is still so innocent
his footsteps unsure, through the wind and rain
I have to raise him alone
wallowing in bitter bile is how much I love my country
endless years walking through the night by a flame
straw burning and I no longer had a name
acquainted with the burden of the past on my back
home from the market drenched in sweat
eyes to the ground head low
fighting for fists full of weevil infested rice
greens or grains of salt
the joy of sometime starving sometime full
the boundlessness of my mother's love
the load on her shoulders crossed rivers
bridges, climbed the hills tread the valleys
my mother sobbed night after night
night after night the quiet prayer
prayed that her son would grow up
face the world with his head high
with all the wisdom I can muster
is how much I love my country
with the threadbare shirt on my mother's back
is how much I love my country
to never again remember my age.

in my each step
heavier is the rain
the tightness in my chest
a winter morning without a sunrise
a long river longing for trees and groves in passing
the exhaustion, brimming in every stream
a bird not tweeting on a bough
on amorseco grass fast asleep is a desolate autumn
the mornings are how much I love my country
without laughter or children's songs
rock soil grass O tree
love I my mother
miss I my father
sleeping under a bridge
eating at the side of the road
the rows tears on my cheeks
the tears in my eyes night after night praying
Buddha help me survive the trials and tribulations
help me succeed
with the threadbare shirt on my back
is how much I love my country
a leaky roof not enough of a cover from the wind
loving each other in every breath
love the trees our roots
a flickering flame in the dark waiting for a new day
just like that is how much I love my country
the way I love the grass and the trees in our yard
the way my mother work so hard the way she loves
raise me till I am the man I am today
love those who love to sing
"Có bài mái đẩy thơm hoa dại
Có sáu câu vọng cổ chứa chan
Có ba ông táo thờ trong bếp
"
a childhood as sad as
a lonely drop of water on a lily pad
I love you my beloved
is how much I love my country
your hair pinned up you in a classroom
white shirt and red royal poinciana
your footsteps, the pitter patter of a finch
at the same time in class
studying and whispering my name
how you love talking about nothing
the strange and most ordinary thing of this world
how a flower had bloomed in a rock
always smiling oblivious of my feelings
it's cold still this morning
home is far away but still I want to go back
look at my orange tree tend my cabbages
care for my aging mother who love is not only sweet
but also sure and firm
you are my beloved is still not sad
because you have never had it so bad
greens and rice gruel
is how much I love my country
four thousands years turning over the soil
working on the land
losing a button or two then to choose marriage
your childhood my beloved keep it well
in misery is how much I love my country
mother tending to a fire in the mountains
while father is out at sea fishing
life and death living on wild lettuce
fed us from the day we decided to
harvest and worked the land
four thousand years with a thorn in our side
the bitter bile
in an inch of the heart is the egg of Âu Cơ
and a word is enough to shake the spirit of Thánh Gióng.

my steps to the end of the day
all met by strangers
no one I know no one I want to know
no name or age though it does not matter
share the living condition
share the pain of severed tides of North and South
share the same Vietnam
bear an open bleeding scar
bear the ache of lost innocent lives
banging our chest in frustration
brothers and sisters talking all at once
the declaration of fourteen million people
demanding independence and freedom
each meal should satisfy our stomach
clothes to keep us warm
to sing and dance without restriction
to freely worship no matter the denomination
twenty five years of a life always undecided.
I am back in my tiny house
flickering darkness tiny flame
rustling breeze through the canopy
in the dark is the fresh pungent smell of trees
bowl of amaranth soup spiced with Chìa Vôi chillies
the neighbour's childen crying
"Mẹ bồng con lên non ngồi cầu Ái Tử"
a nation steeped in the spirit of its people
cicadas welcoming the summer
autumn becoming something of the past
a nation of pain and bitterness
looking forward to the day of unification
so the other won't name this side Southerners
so the other won't name this side Northerners
the joy in my heart is free
I love my country in honesty
the way I love my mother's home so tiny
the way I love my beloved in a kiss so sweetly
and I love how I have grown up to be
unification is inevitable wait and see.

Bài thơ của một người yêu nước mình


Buổi sáng tôi mặc áo đi giày
ra đứng ngoài đường
Gió thổi những bông nứa trắng bên sông
Mùi toóc khô còn thơm lúa mùa qua
Bầy chim sẻ đậu trước sân nhà
Những đứa trẻ đứng nhìn ngấp nghé
Tôi yêu đất nước này như thế
Mỗi buổi mai
Bầy chim sẻ ngoài sân
Gió mát và trong
Đường đi đầy cỏ may và muộng chuộng
Tôi vẫn sống
vẫn ăn
vẫn thở
như mọi người
Đôi khi chợt nhớ một tiếng cười lạ
Một câu ca dao buồn có hoa bưởi hoa ngâu
Một vết bùn khô trên mặt đá
Không có ai chia tay
Cũng nhớ một tiếng còi tàu.

Mẹ tôi thức khuya dậy sớm
Năm nay ngoài năm mươi tuổi
Chồng chết đã mười mấy năm
Thuở tôi mới đọc được i tờ
Mẹ thương tôi mẹ vẫn tảo tần
Nước sông gạo chợ
Ngày hai buổi nhà không khi nào vắng người đòi nợ
Sống qua ngày nên phải nghiến răng
Cũng không vui nên mẹ ít khi cười
Những buổi trưa buổi tối
Ngồi một mình hay khóc
Vẫn thở dài mà không nói ra
Thương con không cha
Hẩm hiu côi cút
Tôi yêu đất nước này xót xa
Mẹ tôi nuôi tôi mười mấy năm không lấy chồng
Thương tôi nên ở goá nuôi tôi
Những đứa bà con nhà giàu hằng ngày chửi bới
Chúng cho mẹ con tôi áo quần tiền bạc,
như cho một đứa hủi
Ngày kỵ cha họ hàng thân thích không ai tới
Thắp ba cây hương
Với mấy cái bông hải đường
Mẹ tôi khóc thút thít
Cầu cha tôi phù hộ tôi nên người
Con nó còn nhỏ dại
Trí chưa khôn chân chưa vững bước đi
Tôi một mình nuôi nó có kể chi mưa nắng
Tôi yêu đất nước này cay đắng
Những năm dài thắp đuốc đi đêm
Quen thân rồi không ai còn nhớ tên
Dĩ vãng đè trên lưng thấm nặng
Áo mồ hôi những buổi chợ về
Đời cúi thấp
Giành từng lon gạo mốc,
Từng cọng rau hột muối
Vui sao khi còn bữa đói bữa no
Mẹ thương con nên cách trở sông đò
Hàng gánh nặng phải qua cầu xuống dốc
Đêm nào mẹ cũng khóc
Đêm nào mẹ cũng khấn thầm
Mong con khôn lớn cất mặt với đời
Tôi yêu đất nước này khôn nguôi
Tôi yêu mẹ tôi áo rách
Chẳng khi nào nhớ tuổi mình bao nhiêu.

Tôi bước đi
Mưa mỗi lúc mỗi to,
Sao hôm nay lòng thấy chật
Như buổi sáng mùa đông chưa thấy mặt trời mọc
Con sông dài nằm nhớ những chặng rừng đi qua
Nỗi mệt mỏi, rưng rưng từng con nước
Chim đậu trên cành chim không hót
Khoảng vắng mùa thu ngủ trên cỏ may
Tôi yêu đất nước này những buổi mai
Không ai cười không tiếng hát trẻ con
Đá đất cỏ cây ơi
Lòng vẫn thương mẹ nhớ cha
Ăn quán nằm cầu
Hai hàng nước mắt chảy ra
Mỗi đêm cầu trời khấn phật, tai qua nạn khỏi
Ngày mai mua may bán đắt
Tôi yêu đất nước này áo rách
Căn nhà dột phên không ngăn nổi gió
Vẫn yêu nhau trong từng hơi thở
Lòng vẫn thương cây nhớ cội hoài
Thắp đèn đêm ngồi đợi mặt trời mai
Tôi yêu đất nước này như thế
Như yêu cây cỏ ở trong vườn
Như yêu mẹ tôi chịu khó chịu thương
Nuôi tôi thành người hôm nay
Yêu một giọng hát hay
Có bài mái đẩy thơm hoa dại
Có sáu câu vọng cổ chứa chan
Có ba ông táo thờ trong bếp

Và tuổi thơ buồn như giọt nước trong lá sen
Tôi yêu đất nước này và tôi yêu em
Thuở tóc kẹp tuổi ngoan học trò
Áo trắng và chùm hoa phượng đỏ
Trong bước chân chim sẻ
Ngồi học bài và gọi nhỏ tên tôi
Hay nói chuyện huyên thuyên
Chuyện trên trời dưới đất rất lạ
Chuyện bông hoa mọc một mình trên đá
Cứ hay cười mà không biết có người buồn.
Sáng hôm nay gió lạnh vẫn còn
Khi xa nhà vẫn muốn ngoái lại
Ngó cây cam cây cải
Thương mẹ già như chuối ba hương
Em chưa buồn
Vì chưa rách áo
Tôi yêu đất nước này rau cháo
Bốn ngàn năm cuốc bẫm cày sâu
Áo đứt nút qua cầu gió bay
Tuổi thơ em hãy giữ cho ngoan
Tôi yêu đất nước này lầm than
Mẹ đốt củi trên rừng cha làm cá ngoài biển
Ăn rau rìu rau có rau trai
Nuôi lớn người từ ngày mở đất
Bốn ngàn năm nằm gai nếm mật
Một tấc lòng cũng trứng Âu Cơ
Một tiếng nói cũng đẩy hồn Thánh Gióng.

Tôi đi hết một ngày
Gặp toàn người lạ
Chưa ai biết chưa ai quen
Không biết tuổi không biết tên
Cùng sống chung trên đất
Cùng nỗi đau chia cắt Bắc Nam
Cùng có chung tên gọi Việt Nam
Mang vết thương chảy máu ngoài tim
Cùng nhức nhối với người chết oan ức
Đấm ngực giận hờn tức tối
Cùng anh em cất cao tiếng nói
Bản tuyên ngôn mười bốn triệu người đòi độc lập tự do
Bữa ăn nào cũng phải được no
Mùa lạnh phải có áo ấm
Được nói cười hát ca yêu đương không ai cấm
Được thờ cúng những người mình tôn kính
Hai mươi năm cuộc đời chưa khi nào định.
Tôi trở về căn nhà nhỏ
Đèn thắp ngọn lù mù
Gió thổi trong lá cây xào xạc
Vườn đêm thơm mát
Bát canh rau dền có ớt chìa vôi
Bên hàng xóm có tiếng trẻ con khóc
"Mẹ bồng con lên non ngồi cầu Ái Tử"
Đất nước hôm nay đã thấm hồn người
Ve sắp kêu mùa hạ
Nên không còn mấy thu
Đất nước này còn chua xót
Nên trông ngày thống nhất
Cho bên kia không gọi bên này là người miền Nam
Cho bên này không gọi bên kia là người miền Bắc
Lòng vui hôm nay không thấy chật
Tôi yêu đất nước này chân thật
Như yêu căn nhà nhỏ có mẹ của tôi
Như yêu em nụ hôn ngọt trên môi
Và yêu tôi đã biết làm người
Cứ trông đất nước mình thống nhất.


19-12-1967

Trần Vàng Sao [1942 – 2018] born Nguyễn Đính, in Thừa Thiên Huế, he 1961 graduated from Đại học Huế. During the Vietnam War, he was a contributor to the underground newspaper Thanh Niên Chống Mỹ [Youths against America] under the pseudonyms Nguyễn Thiết, Lê Văn Sắc, Trần Sao.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

Thương Tín Chánh Tín both dead | Đinh Trường Chinh

Đinh Trường Chinh in NYC

In Vietnamese by Đinh Trường Chinh
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

Thương Tín is dead
Chánh Tín is also dead
my Saigon inspite of all those
hungry days
starved of words
starved of poetry
starved of music
starved of cinematography
refusing death.

the gamelle of the past
packed for the U. S. A.
long since rusted
along with the empty Guigoz can
stuffed with my dreams rolling around somewhere in
a drawer of my memory
(dreams
like
me chewing on imperial gum
with my girlfriend
watching rats deep inside the movie theater scurried under our feet)

the afternoon
I am meandering the crowds in New York
forgetting I had to bury still
that old city from
30 years ago
forgetting
that there was once a day
Thương Tín rode his Honda 67
right into cafe Hoàng Hôn
lighted a cigarette
THE Saigon gangster
forgetting Bích Liên’s wet breasts
in the shower
(I would wait to watch that part of the movie
before going home
before the movie theater lost power)
forgetting
a case about a stray bullet
in my formative years years.

Thương Tín
Chánh Tín
both dead
everything will pass soon
a pair of Tổ Ong slip on crossing oceans
and yet here I am this afternoon
walking through the street lights the colour of Christmas
Saigon and its subsidies old business
still gasping for air
dying
alive for a few seconds
of sorrow (not of war)
waiting for me to finish tapping out this garbage
somewhat of a poem
at a cafe right on
the corner of 46th Street and Broadway. 🙂

thương tín chết
chánh tín cũng đã chết
vậy mà Sài Gòn của tôi
những ngày đói meo
đói chữ
đói thơ
đói nhạc
đói phim
vẫn chưa chịu chết.

cái gà mên đựng quá khứ
mang theo qua Mỹ
rỉ sét từ lâu
cả cái lon ghi-gô
tôi đã từng nhét giấc mơ mình vào đó
lăn lóc trong một ngăn kéo nào của ký ức
(những giấc mơ
đại loại như
được ăn chewing gum có mùi thơm đế quốc
với người yêu
sâu trong một rạp chiếu phim, và nhìn những con chuột chạy dưới chân mình)

buổi chiều
tôi bước qua đám đông ở New York
quên mất mình vẫn chưa làm mai táng
cho cái thành phố cũ ấy
từ 30 năm trước
quên mất
đã từng có một ngày
thương tín chạy chiếc mô-tô 67
xộc vào quán cà phê hoàng hôn
châm điếu thuốc lá
rất giang hồ sài gòn
quên mất bích liên
ngực trần tắm dưới vòi sen
(tôi mãi ráng chờ coi đến đoạn ấy
để ra về
trước khi rạp chiếu phim bị cúp điện)
quên
vụ án một viên đạn
lạc vào ngày mới lớn.

thương tín
chánh tín
đã chết
mọi thứ rồi qua đi
đôi dép tổ ong cũng đã vượt qua bao đại dương
vậy mà chiều nay
đi giữa phố đèn màu giáng sinh
Sài Gòn bao-cấp xưa
vẫn còn ngáp ngáp
ngắc ngoải
sống một vài giây
với nỗi buồn (không chiến tranh)
đợi tôi gõ cho xong
bài thơ rác này
ở tiệm cà phê
ngay góc đường 46 và Broadway. 🙂

13:28.12.12.2025.


Đinh Trường Chinh, the poet, and artist was born in 1970 in South Vietnam. The poet currently works in IT in Virginia, U. S. A.

Viet Pham, translator and poet, passed away today, September 2025.  The world will miss his compassion and sense of humour..

người lạ | Nguyễn Thị Phương Trâm

Việt Nam mùa gặt, Làng Duyên Lão. photography by Nguyễn Thị Phương Trâm

the rooster’s call
across a gully
home to a childhood
where I
could never be
but a stranger

weeping grey hair
alluvial tears
two days squid in the sun
salty with the tears of a stranger

who am I
on this endless climb
muddy rice fields
the sadness, still
a stranger

bước chân người lạ
ngang con kênh tiếng gà
gọi em về mái nhà xưa
không có em

mái tóc kia bạc phơ
khóc mãi mùa phù sa
mực phơi hai nắng
mặn mùi nước mắt
người lạ

em là ai
đi hoài không hết con dốc
ruộng bùn
nỗi buồn
người lạ


Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

drink till the end | Đinh Trường Chinh

In Vietnamese by Đinh Trường Chinh
Translator: Viet Pham

A portrait of Viet Pham by Đinh Trường Chinh

vài nét
và bạn tôi, anh Việt.
Phạm Trọng Việt.

vẽ nhanh, nên tôi không vẽ ra được một Phạm Việt như nhiên.

biết nhau đã rất lâu, lâu lắm, và trao đổi riêng thường xuyên nhiều năm qua. có lẽ tôi là một (trong những) người “xúi” anh vào cõi phây bút ta bà này.

anh thường gọi tôi là sáu xu (6xu) và tôi gọi anh Phạm Thiên Mạc (một bút hiệu xa xưa bên VN của anh).

chiều nay tôi rót nửa ly rượu, cùng anh Việt. anh là một tửu đồ, như tôi. anh khen tửu lượng tôi khá . khá, với anh, nghĩa là “rất khá” 🙂

trên fb anh thi thoảng đăng tranh tôi vẽ (dĩ nhiên, không cần nói trước) và dịch đôi bài thơ, đoạn thơ qsn hạp goût anh.

anh Việt đã từng vào chùa “giảng kinh”, nghĩa là anh đã thấm nhuần “chánh niệm”, nên tôi không ngạc nhiên những chọn lựa của anh trên đời này.

ngoài kiến thức rất lớn về văn học, lịch sử (đặc biệt là chiến tranh thế chiến thứ 2 và chiến tranh Việt Nam), âm nhạc, … trên hết anh là người của gia đình đúng nghĩa. anh gọi mình là một “nông dân” , và tôi cũng là một nông dân. những người nông dân đi qua cuộc đời và lượm lặt những cái đẹp trên đường đi, giữa cánh đồng mênh mông này …

đăng lại một bài thơ dịch bởi VP:

uống hết tháng
uống hết ngày

drink till the end
of month, of day

niềm vui cùng
nỗi buồn này
cũng tan

this joy and sorrow
would go away

uống
giọt lệ lẫn
tiếng cười

drink
a laugh
and a tear

uống cái không
uống chút lười
tháng
năm

the nothingness
the laziness
month
year

uống bóng ta
giữa vách nằm

drink the shadow
on the wall

uống cơn mơ thức
sủi tăm
giữa mùa

the dreams
awakening
amid nightfall …

(thơ đtc, dịch Việt Phạm)

sketch.14.9.2025.đtc


Đinh Trường Chinh, the poet, and artist was born in 1970 in South Vietnam. The poet currently works in IT in Virginia, U. S. A.

Viet Pham, translator and poet, passed away today, September 2025.  The world will miss his compassion and sense of humour..

THE SUNSET ABOVE THE CLOUDS | Nguyễn Thị Phương Trâm

Nguyễn Thị Phương Trâm

Desire floats above the clouds
In the heavens heading south
It’s cool breath spreads heat
Hues of yellows, reds, orange now.

To fall to fly to be so high
Sweat beads vapours of the sky
Navel tense arms are wide
For seconds in the amber light.

Embraced by the earth
The Sun always surrender
Wilted limp in darkness
Blanket under constellations by birth…

of night.


Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

lack lustre is all the romantic poetry one consume without the substance of politic

Suy nghĩ này hay, họ ghét mình thì mình nên cho họ lý do xứng đáng để ghét mình.

Nếu bạn rảnh. Bạn làm họ block mình luôn thì càng hay.

Chứ không thì kệ. Mình là lý do họ được chút cảm xúc trên thế gian tẻ nhạt này. Nên mình nên vui cùng họ hay không quan tâm cũng okê.

Ôi, rời nơi này sẽ nhớ trái khế nghịch ngợm này lắm luôn.
Ảnh: khế chua nhé, chua chát lắm luôn. Thôn Diên Lão, phography Nguyễn Thị Phương Trâm

Cụ tiền mãn kinh sáng sớm ngồi ăn sáng một mình thảnh thơi không suy nghĩ gì thì tình cờ thấy một cô cỡ ba mươi mang bầu gần chín tháng bảy ngày đi ngang qua thì lòng mình đã thốt ra thật thảm não khát thèm:

– ê, ta cũng muốn có bầu.

Cụ là bà rùi nha. nhưng vẫn hơi xinh. khổ. nhuộm tóc phấn son nữa thì lang thang bị bắt cóc nha. :)) Nguyễn Thị Phương Trâm

Cảm giác đi lang thang của một người tha hương trên quê hương mình hơi vui.

Chuyện đơn giản như internet banking hay nạp tiền cho điện thoại tôi cũng không biết làm. Tôi với suy nghĩ có chồng hơn 30 năm học mấy chuyện đó làm chi, tôi nhường hết cho chồng để dành chất xám của mình cho công việc dịch thơ.

Tối, mưa, đi qua cầu giờ cao điểm, may là có một cháu gái dẫn mình qua đường không thì chịu thua luôn và phải quay lại hơn một cây số về khách sạn.

Cháu gái thật có tâm, lại gặp cụ 70 bạc cả đầu, thấy thương, cháu đã ôm cụ 70 sau lưng mình trước những chiếc xe auto óng ánh tắc đường dưới những hạt mưa sột soạt. Cháu đã dắt cụ qua đường một cách an toàn nhất có thể.

Qua đường thì tôi lại bắt được cặp mắt khó chịu của cậu ngồi ở quầy Viettel, cậu nhìn mình cau mày cau mặt. Tôi hỏi cậu cho tôi xin nạp 200K, cậu chợn mắt to hơn nhìn mình như một người điên vậy. Tôi đưa cậu cái thẻ điện thoại tôi đã mua ở sân bay với những con số của điện thoại. Số này á? Giọng nói của cậu gắt gỏng. Vâng. Tôi mỉm cười.

Nghĩ lại thì tôi có thể đoán là:

1) mình nạp hơi nhiều mà chỉ 4G
2) tại sao không bank transfer
3) đêm khuya mưa gió rét mới đi

Tôi chẳng thấy có vấn đề gì. Vui.

Thích ghê, mưa lạnh như ở Sydney, cảm giác như được đi lang thang với nàng German Shepherd trong mưa nửa đêm những năm trước và giữa đại dịch. Người và chó ở đâu cũng vậy.

Ướt nhèm.

Khác một chút ở văn hóa và pháp luật.

Cuộc sống ở Việt Nam thực tế hơn. Chó mèo không nuôi thì bán cho người ta thịt.

Úc ngoài tiểu bang South Australia, giết ở nhà ăn không sao, nhưng cả nước không có ai được quyền bán thịt chó hay mèo.

So, when you are in rome…

nhà thơ như là đồ chơi con nít vậy, thiếu gì nhà thơ. bạn thích thì tôi tặng luôn không dành. vui ha.

Bài thơ dành và giành


Tình yêu của thằng nhà thơ em dành làm chi
Em đem nó vứt em hãy cho đi
Em giành cho mệt cho phí thời gian
Những đứa háo danh nó thường là tham

nếu anh không còn thấy được nữa
em sẽ là cây bút của anh
vì thơ không bao giờ bỏ rơi ai


Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

Life is a dangerous path | Hồ Chí Minh

Các em Anh Ngữ AVA tặng cô Maria

thơ Hồ Chí Minh
Nguyễn Thị Phương Trâm dịch

I
Beyond the highest mountain steepest climb
Who could have thought the flattest path was a crime
A tiger in the mountain was nothing
Human on the flattest path meant prison

II
I represent Vietnam
I am an act of diplomacy in China
It’s supposed to be simple not all this trouble
When I’m a “V. I. P.” in their prison

III
I am honest and I have nothing to hide
How could they accused me of being a traitor
It’s not something one take lightly
Harder to take it now so lightly.

Thế lộ nan


I
Tẩu biến cao sơn dữ tuấn nham
Na tri bình lộ cánh nan kham
Cao sơn ngộ hổ chung vô dạng
Bình lộ phùng nhân khước bị giam

II
Dư nguyên đại biểu Việt Nam dân
Nghĩ đáo Trung Hoa kiến yếu nhân
Vô nại phong ba bình địa khởi
Tống dư nhập ngục tác gia tân

III
Trung thành ngã bản vô tâm cứu
Khước bị hiềm nghi tố Hán gian
Xử thế nguyên lai phi dị dị
Nhi kim xử thế cánh nan nan


Hồ Chí Minh [1890-1969] Bác Hồ, Uncle Ho, the poet was a Vietnamese revolutionary and politician who served as the founder and first president of the Democratic Republic of Vietnam from 1945 until his death in 1969, and as its first prime minister from 1945 to 1955.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

Listening to the sound of rice being pounded in a mortar and pestle | Hồ Chí Minh

Thôn Diên Lão, phography Nguyễn Thị Phương Trâm

thơ Hồ Chí Minh
Nguyễn Thị Phương Trâm dịch

pounded over and over again
the grain of rice had to endure the pain
but once the husk is removed and forgotten
the grain of rice is as white as cotton
people in life are much the same
to succeed one have to endure the pain

Văn thung mễ thanh


Mễ bị thung thì hẩn thống khổ
Ký thung chi hậu bạch như miên
Nhân sinh tại thế dã giá dạng
Khốn nan thị nhĩ ngọc thành thiên


Hồ Chí Minh [1890-1969] Bác Hồ, Uncle Ho, the poet was a Vietnamese revolutionary and politician who served as the founder and first president of the Democratic Republic of Vietnam from 1945 until his death in 1969, and as its first prime minister from 1945 to 1955.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.