Mít Ta | Hoàng Xuân Sơn

Hoàng Xuân Sơn

A poem in Vietnamese by Hoàng Xuân Sơn
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

The Jackfruit
One can argue
To one’s heart content
It is the iconic symbol
Of our nation

But at the heart of it
Is a sulfureous centre
The undoing of
Its people

M Í T



[ an nam ]

Cạp
Khới
Nạy
Tới hết xơ
Lòi ra hột mít
Bên tờ giấy xanh
Thôi ta đi mua điềm lành
Cãi cọ nhau chi đành hanh
Sự đời

À
Trong hột mít đầy hơi
Hãy vén cho khéo kẻo
Đời bung hương

)(
s ử m ặ c
Phọt Ru Lai
[ tôi độc lập ăn theo ]


Hoàng Xuân Sơn 

A renowned poet, born 1942, writes under various pseudonyms: Hoàng Xuân Sơn, Sử Mặc, Hoàng Hà Tỉnh, Vô Ðịnh… 

Hometown: Vỹ Dạ, Huế.

Lý Thường Kiệt Primary  

Bán Công High School and Quốc Học Huế High School

Bachelor of philosophy, and postgraduate of political science and commerce at The university of Văn Khoa Sài Gòn. 

Worked at the Ministry of Transport and Communication, a branch of the General Department of Postal Service of the Republic of Vietnam.

After 1975 worked in the Postal Office for 7 years. December 1981 settled in Montreal, Canada.

The poet’s career span from 1970 to the present day his work has been published in many literary publications. In vietnam: Văn, Chính Văn, Diễn  Ðàn, Khởi Hành, Nghiên Cứu Văn Học, Ðối Diện, Thân Hữu, Xây Dựng Nông Thôn, Ngưỡng Cửa, Nhà Văn. Outside of Vietnam: Làng Văn, Văn Học, Văn, Thế Kỷ 21, Chủ Ðề,  Sóng, Sóng Văn, Nắng Mới, Saigon Times, Hợp Lưu, Phố Văn,  Gío Văn , Canh Tân, Ði Tới, tạp chí Thơ. 

Collaborating platforms: Litviet (U.S.A), Tienve (Australia), Vanchuongviet… and the translations of his poetry into English by Nguyễn Thị Phương Trâm on SONGNGUTAITRAM.

Published work:

Viễn Phố (thơ, Việt Chiến xb 1988)

Huế Buồn Chi (thơ,93)

Lục Bát (thơ, 2005)

Ref: vanchuongviet.org

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

18 on 30/4 | Nguyễn Thị Phương Trâm

James Cases, photography by Nguyễn Thị Phương Trâm

18,
That day Hitler died(1945)
Saigon fell(1975)

You were born kid(1999)
A pale baby,
Your heritage, the isles of Philippines

Born on the island of Australis
Skin deepened
In the land of giant birds

A smiling baby
Brooding young youth
To shouldering the world

You are just 18:
Much to learn
Ego to earn
Infinite paths

You are but 18.

Happy birthday kid.
[A poem for James Cases 2017]


Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

the trauma of three generations | Nguyễn Thị Phương Trâm

the trauma of three generation

Christmas – NYE – Tết
dished out is the daily reminder

– you are NOT enough!

will my grandchildren be lost?
the fresh tears in their eyes

– what am I supposed to be?
will I have enough money for Tết?

the vicious circle of hell
– how will I feed my children?

brown rice sweet potatoes and cassava
on the supermarket shelf
superfoods and starving children

sự chấn thương của ba thế hệ

Giáng sinh – tết tây – tết ta
lập đi lập lại hàng ngày

– bạn KHÔNG xứng đáng!

liệu cháu của chúng tôi
chúng có kiếm nổi con đường mà đi?
những giọt nước mắt cứ mới mãi

– tôi phải làm gì, tôi phải là ai?
liệu tôi có đủ tiền cho Tết không?

luẩn quẩn luẩn quẩn mãi vòng địa ngục
– con tôi ăn gì?

gạo lứt khoai lang hay khoai mì
trên kệ siêu thị
nhứng món siêu thực phẩm và những đứa trẻ chết đói


Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

NGUYỄN HOÀNG VĂN

Sydney Opera House. Photography by Nguyễn Thị Phương Trâm

Nguyễn Hoàng Văn, born in 1965, Vietnam. The writer, journalist and essayist currently resides in Western Sydney, Australia.

“Văn hóa hiếp dâm”: Mỹ học của bạo lực và đạo hạnh của sự báo thù | Nguyễn Hoàng Văn

Sydney Opera House, Australia. Photography by Nguyễn Thị Phương Trâm

Sydney, Australia January 19, 2025

“Đó là sự thật, đó là sự thật”, tiếng kêu gào trong vụ “nhà thơ hiếp nhà thơ” ở Việt Nam, cơ hồ, cũng là tên của vở kịch It’s True, It’s True, It’s True tại Anh, là tiếng thét gào đau đớn của Artemisia Gentileschi trước tòa, trong vụ “họa sĩ hiếp họa sĩ” ở Ý vào thế kỷ 17. [1]

Hai vụ, trên hai vùng đất và ở hai thời kỳ hoàn toàn khác nhau, cách xa hơn bốn thế kỷ, nhưng rất gần nhau ở thế cách xã hội đối xử với những nạn nhân mà, nói gọn, là “văn hóa hiếp dâm”: sau khi bị hãm hiếp về thể chất như một phụ nữ, nạn nhân còn tiếp tục bị hãm hiếp về mặt tinh thần như một công dân hay một thành viên của cộng đồng.

Gentileschi đã bị Agostino Tassi — một họa sĩ bề trên, bạn của bố và là thầy dạy vẽ của mình — hãm hiếp năm 17 tuổi mà không làm gì được bởi “văn hóa hiếp dâm” và sự bảo trợ chính trị nên, do đó, chỉ có thể trút hết căm hờn vào cây cọ để, giữa cái thời mà nữ giới bị cấm học hội hoạ, đã vươn lên thành một tên tuổi lớn vượt khỏi biên giới của nước Ý rồi, vượt qua thời gian để ngày nay được nhìn nhận như là nữ họa sĩ hàng đầu của thời kỳ Phục Hưng. [2]

Một trong những tác phẩm nổi tiếng nhất của Gentileschi là “Judith chém đầu Holofernes”, thực hiện đến hai lần, dựa vào câu chuyện trong Cựu Ước. Nếu bộ kinh này, trên phương diện sử học, là “đại tự sự” đã giúp các bộ lạc Do Thái thống hợp thành Vương quốc Israel thì, khi tái tạo câu chuyện với ý đồ giải quyết oán thù bằng nghệ thuật, phải chăng Gentileschi đã mở đường cho “tự sự” của những nạn nhân hãm hiếp, với một mỹ học của bạo lực và đạo hạnh cho sự báo thù? [3]

Holofernes là viên tướng cầm đầu đoàn quân Assyria đang chuẩn bị làm cỏ thành Bethulia, quê hương của Judith, và góa phụ này đã trở thành một anh hùng khi vận dụng sắc đẹp và trí thông minh để cùng người hầu gái vào tận bản doanh kẻ thù cắt cổ kẻ thù. Sự tích này được nhiều họa sĩ Phục Hưng khai thác nhưng, trong khi toàn bộ những họa sĩ khác, đều là nam giới, kể lại câu chuyện bằng thì quá khứ với cái đầu của Holofernes đứt lìa khỏi cổ thì “ngữ pháp” trong tranh của Gentileschi lại là “hiện tại tiếp diễn”. Lúc này thì cái cổ của kẻ thù chỉ mới bị cắt có phân nửa và, trong bức thứ hai, máu đã phụt lên giữa lúc hai mắt trợn trừng, chưa chết hẳn.

Oán hờn từ vụ hãm hiếp đã được ký thác vào tác phẩm với nhân vật Holofernes mang khuôn mặt của kẻ hãm hiếp Agostino trong khi Judith lại giống hệt Gentileschi, thêm vào cái vòng đeo tay chạm hình nữ thần Artemis, gợi nhắc cái tên Artemisia Gentileschi. Sự dữ dội của cuộc báo thù còn bộc lộ trong sự tương phản ở khuôn mặt đau đớn và thất thần của Holofernes bên cái nhìn bình thản đến lạnh lùng pha lẫn sự khinh bỉ, nhờm tởm của Judith, lại còn chưng diện như dự vũ hội.

Trong khi bố cục hướng đến sự đau đớn của kẻ thù thì cách phối màu tô đậm sự bạo liệt và kịch tính. Chân Holofernes bên trái, cánh tay của người hầu gái và cánh tay của Holofernes ở giữa, hai cánh tay của Judith bên phải, làm thành sáu đường thẳng hướng về khuôn mặt đau đớn của Holofernes. Và tấm chăn đỏ sẫm, tay áo đỏ của người hầu gái, cùng viên đỏ trên tay áo Judith, tất cả tạo thành một vòng cung bao trùm trên những dòng máu phun lên theo hình vòng cung mà, nói theo Lê Anh Xuân, là “phun theo lửa đạn cầu vồng”.

Trong khi đó thì thanh gươm hóa kiếp Holofernes, trong tay Judith, được chĩa xuống như một cây Thánh Giá, biểu tượng của sự cứu chuộc và đạo hạnh. Nếu Thánh Giá luôn đi đôi với Kinh Thánh thì, ở đây, có ai mà không biết đến sự chứng nhận cho công lý báo thù: “Give life for life, eye for eye, tooth for tooth, hand for hand, foot for foot.”? [4] Nếu tác phẩm của thế kỷ 17 này thể hiện một “mỹ học của báo lực” và “đạo hạnh của sự báo thù” với tội phạm hiếp dâm thì, nhiều thế kỷ sau, chúng ta lại chứng kiến sự hình thành của nó như một thể loại riêng, trong văn học và đặc biệt là điện ảnh.

Đầu tiên là Tess of the D’Urbervilles của Thomas Hardy, tác phẩm kinh điển của văn học hiện thực Anh, xuất bản lần đầu năm 1891, phơi bày khúc chiết những bất công xã hội. [5] Tess Durbeyfield, một thôn nữ xinh đẹp, bị kết án treo cổ bởi đã giết chết Alec, một tên nhà giàu hãnh tiến và phóng đãng, đã hãm hiếp cô năm 16 tuổi rồi sử dụng quyền lực kinh tế để thao túng cô như một nô lệ tình dục. Sau nhiều biến chuyển éo le của cuộc đời, Tess đã dùng dao kết liễu kẻ đã làm tan nát đời mình nên bị thiết chế chính trị đáp trả bằng sợi dây thừng treo cổ.

Câu chuyện thảm khốc với “đạo hạnh của sự báo thù” này, dẫu “có hậu” trong cái nhìn của nhà cai trị, vẫn bị xã hội Anh phản ứng dữ dội, chưa thể chấp nhận nổi. Nhưng thế kỷ 20 thì khác và, đặc biệt, sau hai cuộc cách mạng — tình dục của thập niên 60 và nữ quyền của thập niên 70 — là sự bùng nổ của thể loại “trả thù hiếp dâm” trong điện ảnh mà, trong đó, gây tranh cãi nhất, có lẽ là I Spit on Your Grave, của đạo diễn Meir Zarchi, ra mắt năm 1978.

Jennifer Hills, một nhà văn, bị hãm hiếp tập thể và đã lần lượt trả thù, cực kỳ tàn khốc. Kẻ đầu tiên bị cô mồi chài, vờ vịt cho hắn làm tình rồi thừa cơ treo cổ. Tên thứ hai cũng bị dụ bằng bẫy tình: cô thủ dâm cho hắn và, đợi đến cao trào, khi hắn lim dim mơ màng chực lên mây, đã bị con dao bén đưa về thực tại, cơ quan sinh dục bị tùng xẻo đến nát bấy. Hai tên còn lại thì bị rửa hờn thù y như những phim hành động khác, đầy kịch tính trong bối cảnh sông nước. Phim này, do đó, gây nên nhiều tranh cãi và năm 2010, bị tạp chí The Time liệt vào danh sách “10 phim bạo lực lố bịch nhất” (Top 10 Ridiculously Violent Movies).

Như thế, xét về “mỹ học của bạo lực”, phim có thể non kém nhưng trên khía cạnh “đạo hạnh của sự báo thù” nó rất thành công nên mới sống dai, được nối dài với tập II vào năm 2013, tập III vào năm 2015 rồi, bốn năm sau, 2019, là I Spit on Your Grave: Déjà vu một phiên bản kế tục nguyên bản. Nếu “mỹ học của bạo lực” thuộc về tài năng của đạo diễn và diễn viên thì “đạo hạnh của sự báo thù” thuộc về sự chấp nhận của công chúng và đó là điều mà chúng ta có thể nhìn thấy ở hàng loạt tác phẩm, hạng A hay hạng B, trong hay ngoài Hollywood, với một đề tài. [6]

Nguyên thủy, I Spit on Your Grave mang tên Day of the woman và đây, có lẽ, cũng nên là tên của “Judith chém đầu Holofernes” bởi, chính trong tác phẩm thực hiện vào thế kỷ 17 này, chúng ta có thể nhìn ra những tín hiệu của chủ nghĩa nữ quyền.

Đó là vai trò của người hầu gái, rất khác với những nam họa sĩ ở cùng một đề tài. Thường thì người hầu gái vắng mặt và, nếu có, chỉ đóng vai rất phụ, bất quá chỉ là bê cái khay đặt thủ cấp Holofernes thế thôi. Nhưng với Gentileschi thì cô ta đã xắn tay áo hành động, ghì chặt, không cho kẻ thù vùng vẫy để Judith tóm tóc đè đầu mà cứa cổ.

Văn khố được bảo toàn trọn vẹn từ thế kỷ 17 cho thấy rằng khi bị hiếp Gentileschi đã cố sức kháng cự, dùng cả dao nhưng vẫn thua cuộc; rằng Gentileschi đã kêu cứu nhưng cô hầu gái vắng mặt mà, theo suy đoán, có thể đã bị Agostino mua chuộc. Vóc dáng võ biền của Holofernes lại hoàn toàn lấn át cho dù hai nhân vật nữ không hề nhỏ con và, phải chăng, thông điệp muốn phát ra, là sự bất cân xứng về thể chất giữa nữ giới và nam giới nên, do đó, muốn chiến thắng, nữ giới phải hợp lực, dứt khoát, và quyết đoán?

Nếu thế thì đây, nhất định, là sự khởi đầu của chủ nghĩa nữ quyền. Tác phẩm được thực hiện để trút bỏ sự căm hận của Gentileschi mà đỉnh cao là hơn bảy tháng xét xử đầy đau đớn, thể chất lẫn tinh thần. Theo pháp luật thời đó, Gentileschi đã bị nhục hình bằng sibille, công cụ siết ngón tay bằng nẹp gỗ và dây thừng, từng lời chất vấn của tòa “Đó có phải là sự thật?” là từng cú siết để nạn nhân bật lên tiếng gào đau đón mà năm thế kỷ sau trở thành tên của vở kịch, It’s True, It’s True, It’s True. [7]

Agostino không hề ra tòa như một nghi can hình sự bởi thời đó, ở Ý, hành vi này chưa bị xem là tội phạm và, nếu chấp nhận lấy nạn nhân làm vợ như đã hứa, sự việc sẽ ổn thỏa. Nhưng y đã nuốt lời, và y bị kiện ra tòa như một chuyện tranh chấp dân sự bởi làm ô uế danh tiếng gia đình Gentileschi, đã phá đời cô, khiến cô không thể lập gia đình. Trong khi Agostino rung đùi ở tòa như một bị đơn dân sự, nguyên đơn Gentileschi lại bị đối xử như là tội phạm khi bị nhục hình để bảo đảm rằng chỉ khai ra sự thật. Thậm chí, cả khi bị thua kiện, Agostino cũng chẳng hề hấn gì ngoài việc phải lánh mặt thành Rome một thời gian bởi được Giáo Hoàng Innocent X che chở. [8]

Nếu đó là “văn hóa hiếp dâm” ở Ý vào thế kỷ 17 thì, bây giờ, qua vụ “nhà thơ hiếp nhà thơ”, và qua cách ứng xử của Hội Nhà văn, xã hội chúng ta đã khá lên được bao nhiêu? Nhưng vấn đề không nên đóng khung trong câu chuyện này mà cần nhìn xa hơn như là “văn hóa hiếp dâm”.

Bắt đầu với một chuyện cười khá phổ biến về nữ nguyên đơn trong vụ án hãm hiếp nhưng trở thành trò cười trước tòa. Bị chất vấn rằng cô thấp thế mà bị đơn cao thế, làm sao hắn có thể hiếp cô bằng cách ép vào tường, cô giải thích là lúc đó có cô… nhón chân lên. Khi nghĩ ra, khi phổ biến hay, thậm chí, khi cười hô hố trước một một câu chuyện như thế, chúng ta vừa xúc phạm đến những nạn nhân thực sự, vừa xúc phạm đến nữ giới nói chung. Và khi chúng ta xem đó là bình thường, là chuyện vui thôi thì, nói theo thuật ngữ nữ quyền, chúng ta vẫn là tiếp tục bị kềm tỏa trong bóng tối của Phallocracy, nền “độc tài dương vật trị”.

Trong câu chuyện trên, cứ cho là thật, thì tên hiếp dâm đã hoàn toàn trắng tội bởi đã đánh thức bản năng nữ giới của nạn nhân. Nhưng rõ ràng là anh ta đã xâm phạm thân thể cô nên, trên phương diện pháp lý, đó là một tội phạm hình sự phải truy tố đến cùng, bất kể là nạn nhân muốn rút lui, bãi nại. Và nạn nhân, cho dù bản năng có bị đánh thức, đó đâu phải là tội lỗi? Mà dầu là tội, nó đâu thể nào cứu chuộc thủ phạm? Trong cái nhìn nữ quyền thì đây là sự mơ hồ về ranh giới giữa tội phạm và nạn nhân trong vấn đề hiếp dâm, vấn đề mà nhà phê bình Nguyễn Hưng Quốc đã phân tích khá tường tận trong tiểu luận “Chuyện hiếp dâm và vấn đề phái tính trong văn học Việt Nam”. [9]

Bắt đầu từ ca dao, với cảnh hiếp dâm:

Hôm qua em đi hái chè

Gặp thằng phải gió nó đè em ra

Em van mà nó chẳng tha

Nó đem nó đút đầu thằng cha nó vào

Nguyễn Hưng Quốc phân tích:

“Cô gái tức tối nhưng rõ ràng là cô không thù hận cái gã đàn ông đã hiếp dâm cô. Cô gọi nó là ‘thằng phải gió’; mà ‘phải gió’, theo Từ điển Tiếng Việt do Hoàng Phê chủ biên xuất bản tại Hà Nội năm 1992, là ‘tiếng dùng để rủa nhẹ nhàng’ còn theo Từ điển Tiếng Việt của Văn Tân, bản in năm 1994, thì việc rủa nhẹ nhàng ấy có khi chỉ ngụ ý đùa chơi mà thôi. Chửi kẻ đã hiếp dâm mình là ‘thằng phải gió’, do đó, là một cách… tha bổng nó. Chính vì ai cũng nhận ra điều đó cho nên ai cũng xem bài ca dao ấy là một bài ca dao hài hước. Có cái gì như nghịch lý: đọc một bài ca dao kể về chuyện hiếp dâm, tức một tội ác hay một bi kịch mà không ai phẫn nộ hay xót xa gì cả. Người ta chỉ cười. Cười hả hê.

Tiếng cười ấy không những làm trắng án kẻ hiếp dâm mà còn, oái oăm thay, đảo ngược hẳn công việc luận tội: kẻ bị chê trách không phải là tội phạm mà chính là nạn nhân. Dường như tất cả những thương tổn mà cô gái phải chịu đựng về phương diện tình cảm cũng như xã hội đều nhất loạt bị mọi người xem như không có chỉ vì một lý do duy nhất là xác thịt của cô không kềm chế được những xúc động trước sự đụng chạm dù một cách thô bạo của người khác phái. Dường như, dưới mắt người đời, những sự xúc động ấy còn đáng chê cười hơn cả việc làm tồi bại của gã đàn ông dâm đãng.”

Tác giả dẫn ra nhiều thí dụ khác, như Nam Cao đã xóa tội cho Chí Phèo bởi hắn đã khêu dậy những khoái lạc xác thịt cho Thị Nỡ; như Vũ Trọng Phụng, trong Giông Tố, xem cảnh Nghị Hách hiếp dâm Thị Mịch như thể là một cảnh thông dâm và, do đó, đã “làm mờ tính cách nạn nhân” người bị hãm hiếp:

“Mịch chợt nhớ đến lúc từ con gái mà trở nên đàn bà, trên chiếc xe hơi. Cái lúc ấy thật là gớm ghiếc, thật là bẩn thỉu, thật là đau đớn, nhưng trong cơn đau đớn không phải là không có một thứ khoái lạc trong xác thịt nó làm cho đỡ thấy đau..”

Những nạn nhân bị hãm hiếp như thế, chỉ được khai thác với ý nghĩa xã hội nhằm đả kích kẻ thống trị nên, ngoài bản năng ra, họ chỉ bị xem xét như một thành phần giai cấp hay một công dân chứ không phải là một con người và, đặc biệt, là một phụ nữ.

Nếu đó những nhân vật trong trang viết hay lời truyền khẩu của dân gian thì, bước ra đời sống, chúng ta có thể gặp những nhân vật bị “từ khước tư cách nạn nhân” như thế, ngay trong câu chuyện mới nhất về “nhà thơ hiếp nhà thơ” qua cách ứng xử của Hội Nhà văn. Mà, trong khi Hội tỏ ra thờ ơ hay bị động đối phó thì, giữa dư luận xã hội, như có thể thấy rõ trên truyền thông, đó đây vẫn thấp thoáng những cái nhìn hay cái cười khinh miệt, ra vẻ cao đạo, kiểu “Tại anh, tại ả, hay tại cả đôi bên?”.

Nếu đó là lề thói điển hình của những công dân thuần trị trong một nền “độc tài dương vật chế” thì cái Hội trên lại hành xử như những thư lại quan liêu của nền “dương vật trị”. Chính vì thế, sau khi bị hãm hiếp như một phụ nữ, nạn nhân đã bị Hội hiếp thêm lần nữa, trong tư thế một hội viên hay một công dân.

Điều này có vẻ như là một nghịch lý bởi, để hãm hiếp, dù là chỉ hãm hiếp về mặt tinh thần, ít nhất cũng phải có một dương vật ra dáng dương vật nhưng, xem cách họ giả mù và giả điếc để bao che, rồi rụt rè, giả câm giả điếc khi rút lại sự bao che ấy, có ai mà nghĩ được rằng những nhà quan liêu ấy có đầy đủ thứ này?

Nhưng gì chứ nghịch lý thì đất nước chúng ta rất thừa. Đại biểu tiền phong của giai cấp vô sản mà có thể hoang phí như những ông hoàng dầu lửa Ả Rập được, tại sao những nhà quan liêu thiếu dương vật không thể hiu hiu tự đắc hay cãi chày cãi cối cho cung cách dương vật trị của mình?


Chú thích & tài liệu tham khảo:

1. https://www.bbc.com/…/20180824-the-artist-who-triumphed…

2. https://www.theguardian.com/…/artemisia-gentileshi…

Thập niên 1970, với sự trỗi dậy của chủ nghĩa nữ quyền, nhiều nhà nữ quyền đã cố bác bỏ định kiến là trong lịch sử không có nữ danh họa nào và đã phát hiện Gentileschi. Từ đó trở đi, người ta mới tìm lại được các tác phẩm của cô. Và điều may mắn là biên bản tòa án được giữ hầu như nguyên vẹn, rõ đến từng lời khai. Các thư từ và biên nhận của sở thuế cũng khẳng định thêm sự thành công của Gentileschi như một họa sĩ.

3. Khi thời kỳ Baroque kết thúc, hai tác phẩm này bị cất vào kho vì nó quá sức tàn bạo, đến tận thế kỷ 20 mới được tìm ra. Hiện hai bức tranh này được trưng bày ỏ Naples và ở Florence. Xem chú thích số 2.

4. Exodus 21:23

5. Trước năm 1975, tác phẩm này đã được Nguyễn Đan Tâm dịch sang tiếng Việt là Người tình đầu tiên, người yêu cuối cùng.

6. Có thể liệt kê hàng loạt phim như: The Last House on the Left, Dogville, Irreversible, The Girl With the Dragon Tattoo, Once Upon A Time … In Hollywood, The Nightingale, Misbehavior..

7. Xem chú thích số 2.

8. Xem chú thích số 2.

9. https://www.tienve.org/home/literature/viewLiterature.do…

https://vanviet.info/…/van-hoa-hiep-dam-my-hoc-cua-bao…/


Nguyễn Hoàng Văn, born in 1965, Vietnam. The writer, journalist and essayist currently resides in Western Sydney, Australia.

Trump, nhìn từ Napoleon và Tần Thủy Hoàng | Nguyễn Hoàng Văn

Sydney Anzac Bridge, Australia. Photography by Nguyễn Thị Phương Trâm

Sydney, Australia, March 16, 2025

Theo dõi cuộc “đấu trí” của Donald Trump với hai láng giềng Canada và Mexico về thương mại tôi không thể không nghĩ đến sự chú trọng của Napoleon Bonaparte (1769 – 1821) với yếu tố thời gian trong những toan tính chiến lược.

Nhưng đầu tiên, với tôi, cách đấu trí của y lại gợi nhớ cái tuổi ấu thời với những “tối hậu thư hai rưỡi”. Cái tuổi trẻ ranh tập tành làm người hùng hay thủ lĩnh mafia, dõng dạc ra lệnh những đối thủ đồng trang lứa rằng tao đếm đến ba thì mày phải làm cái này, cái kia, tỷ như tránh qua một bên nhường đường, trả lại hòn bi đã giật, nhặt cái mũ trên đầu vừa hất xuống đất v.v. Mạnh miệng như thể đổ máu tới nơi nhưng, khi giây phút “tối hậu” đã cận kề mà đối phương vẫn không tỏ dấu hiệu nao núng, thì nhũn ra và chuyển sang… “thời kỳ quá độ”. “Hai” không mạnh dạn tiến thẳng lên “ba” mà chờn vờn ở giữa, đã rời bờ mà vẫn chưa tới bến đúng nghĩa “quá độ”: “Một, hai, … hai rưỡi”.

Cái trò hăm dọa “hai rưỡi” tưởng chỉ là của đám trẻ ranh vậy mà, bây giờ, cũng là trò chơi chính trị của con người quyền lực nhất thế giới. Khi hoãn tới hoãn lui việc áp dụng thuế quan với Canada hay Mexico, một Donald Trump từng hùng hùng hổ hổ cũng nhũn ra như thế, cũng “thời kỳ quá độ” như thế, bởi vì đối phương cho thấy họ không phải là thứ dễ bị bắt nạt.

Đến lượt Napoleon, một thiên tài quân sự với những di sản sống mãi về văn hóa, giáo dục, hành chánh và luật pháp. Khi nhìn vào cái chiến lược mà Trump đang thực hành thì thiên tài này sẽ đánh giá như thế nào?

Chiến lược, theo Napoleon, là “nghệ thuật vận dụng thời gian và không gian” trong đó thời gian phải là ưu tiên một bởi không gian mất vẫn có thể lấy được, còn thời gian mà mất thì mất luôn: “Strategy is the art of making use of time and space. I am less concerned about the later than the former. Space we can recover, lost time never.”

Như thế, nếu thực sự tin vào việc bảo toàn quyền lợi cho nước Mỹ bằng cuộc chiến thuế quan, tại sao Trump phải liên miên để mất thời gian bằng trò “tạm hoãn”?

Mà nói đến chiến lược thì phải nói đến ba yếu tố “thiên thời, địa lợi, nhân hòa” và, ở đây, Trump bị hỏng hết cả ba,

Nga đang kẹt ở Ukraine. Nếu Mỹ tiếp tục đóng vai trò của vị cứu tinh, không chỉ với Ukraine mà với cả Âu châu như đã từng làm thế dưới thời Joe Biden, ít ra cái khẩu hiệu “nước Mỹ vĩ đại” cũng thành tựu phần nào. Làm thế thì Mỹ sẽ vĩ đại ngời ngời như đấng anh hùng thống lĩnh thế giới, như đã từng thế vào Đệ nhất rồi Đệ nhị thế chiến. Mà đã thống lĩnh về an ninh – chính trị thì ưu thế kinh tế – thương mại sẽ là chuyện đương nhiên, như đã từng thấy sau hai cuộc đại chiến.

Không hiểu được cái lẽ đương nhiên này là một. Trump cũng hoàn toàn mù tịt về mắc mứu lịch sử chẳng có gì phức tạp lắm trong quan hệ Nga – Ukraine.

Ukaine từng được thế hệ trước của chúng ta gọi là Uy Kiên theo lối phiên âm Hán Việt, hay, phổ biến hơn, là Tiểu Nga và chính cái tên này chứng tỏ tầm quan trọng chiến lược của đất nước này với Nga. Hoàn toàn trống trãi với địa hình thảo nguyên nên khả năng phòng thủ của Nga rất yếu và, nhìn lại lịch sử, những đội kỵ binh của Napoleon hay đội quân cơ giới của Adolf Hitler đã tiến quân ào ào theo thế chẻ tre, xông thẳng đến thủ đô Moscow. Để chống cự thì, cả hai lần, Nga chủ yếu trông cậy vào cái lạnh cực kỳ khắc nghiệt của mùa Đông nhưng, “Đòi được vạ thì má đã sưng”, đợi đến lúc đó thì đất nước đã tan hoang ra rồi. Chính vì vậy nên, trong chiến lược lâu dài, Nga hiểu là mình phải tạo những vùng đệm an toàn từ xa mà điểm then chốt là Ukraine.

Âu châu đang nắm trong tay cái cơ hội ngàn năm một thuở nhằm bóc bỏ cái trái độn ấy, bảo vệ nền an ninh của mình và khiến Nga trở nên yếu thế hơn bao giờ hết, nhưng Trump lại ra tay phá bĩnh, nối giáo cho giặc!

Trong cái nhìn chiến lược, đã đánh mất thời gian, Trump còn để mất cả không gian. Nếu cha ông chúng ta chủ trương “Bán bà con xa mua láng giềng gần” thì Trump, thực sự, đang bán bà con gần chỉ để mua kẻ thù xa.

Gần là Canada, Mexico và là “bà con” bởi, từ năm 1992, đã cùng ký vào “Thỏa ước tự do mậu dịch Bắc Mỹ” (North American Free Trade Agreement: NAFTA). Kẻ thù xa là Nga nhưng nói “mua” thì quá vinh dự cho Trump. Thực chất, những gì đang diễn ra cho thấy Trump đang bán nước Mỹ cho Nga, nhưng bán với giá không đồng: Nga không tốn cái gì cả nhưng lại được rất nhiều!

Từ một góc độ khác thì, phải chăng, Trump đang học theo Tần Thủy Hoàng?

Để thôn tính lục quốc, Tần Thủy Hoàng đã theo lời Phạm Thư thực hiện chiến lược “Viễn giao cận công”: nước gần như Hàn thì đánh chiếm trước nhất, nước xa là Tề thì kết thân rồi đánh chiếm cuối cùng, sau một giai đoạn kéo dài đến 10 năm. Nhưng Trump? Chẳng lẽ ông ta điên rồ đến mức tính toán đến việc nuốt chửng Canada và Mexico trước, sau đó mới tính sổ với Nga?

Nuốt chửng lục quốc, Tần Thủy Hoàng đã tiến hành rất nhiều cải cách quan trọng để thống nhất Trung Hoa nhưng cần nhớ rằng, chỉ ba năm sau khi ông ta qua đời vì bệnh, ở tuổi 49, nhà Tần lại bị diệt vong. Cơ nghiệp khổ công xây dựng trong 37 năm làm vua, đặc biệt là trong 12 năm xưng hoàng đế, đã tan thành mây khói và, ngày nay, có nhắc lại, chủ yếu, người ta chỉ nói về Tần Thủy Hoàng như là một kẻ “phần thư khanh Nho”, đốt sách chôn học trò.

Và Trump. Vẫn chưa đến mức “phần thư” nhưng rõ ràng Trump là một kẻ “bài thư”, từ mà tôi nghĩ ra với hai tầng nghĩa khác nhau.

Đầu tiên thì “bài thư”, để tạm dịch từ dylexia hay bibliophobia mà giới quan sát cho rằng Trump đang mắc, cái hội chứng khó đọc hay nói gọn là bệnh chán chữ hay ngán chữ, sợ sách. Nếu đó là bệnh lý cá nhân thì chính căn bệnh cá nhân này đã gây ra nhiều tác hại nghiêm trọng đến nước Mỹ.

“If you’re reading this sentence, you’ve read more than the president has today.” (Nếu bạn đang đọc câu này, bạn đã đọc nhiều hơn tổng thống trong ngày hôm nay), nhà bình luận Winsor Mann đã viết thế vào tháng Năm năm 2020. Theo Mann thì chính căn bệnh này đã biến Trump trở thành một tội đồ với những phản ứng vô trách nhiệm nếu không nói là “ngu xuẩn” trong đại dịch Covid: trong hai tháng đầu năm, Trump đã phớt lờ hơn một tá những báo cáo tình báo về bệnh dịch này, chỉ vì quá ngán chữ hay sợ chữ, không chịu đọc! [1]

Và đây cũng là điều sẽ khiến Napoleon chê Trump. Thiên tài quân sự của Napoleon xây dựng trên cả nền tảng văn hóa bởi, ai cũng biết, ông ta là một con mọt sách, đọc rất nhiều: “Read over and over again the campaigns of Alexander, Hannibal, Caesar, Gustavus, Turenne, Eugene and Frederic. … This is the only way to become a great general and master the secrets of the art of war.” (Hãy đọc đi đọc lại các chiến dịch của Alexander, Hannibal, Caesar, Gustavus, Turenne, Eugene và Frederic… Đây là cách duy nhất để trở thành một tướng lãnh vĩ đại và thủ đắc nghệ thuật chiến tranh.)

Nhưng Trump còn “bài thư” trên ý nghĩa “phản trí thức” qua những chính sách thù hằn với tri thức và sự truyền bá tri thức. Trump đã “bài” như thế qua việc phá hoại nền giáo dục Mỹ như giải tán Bộ Giáo Dục liên bang. Trump đã “bài” như thế với những quyết định hành pháp thù địch với các đại học và sinh viên. Và Trump cũng đã “bài” như thế với việc xóa bỏ các cơ quan truyền thông có chức năng phổ biến giá trị Mỹ trên toàn cầu như VOA.

Sợ đọc nhưng Trump lại rất to mồm và đây cũng là điều để Napoleon chê: “You do not get peace by shouting: Peace. Peace is a meaningless word; what we need is a glorious peace.” (Bạn không thể đạt đến hòa bình bằng cách kêu gào: Hòa Bình. Hòa bình chỉ là một từ vô nghĩa; những gì mà bạn cần là một một nền hòa bình trong vinh quang.”

Nhưng đó chính là điều mà hai thầy tớ Trump và JD Vance làm cả thế giới văn minh sững sờ hay giận dữ khi đón ông Volodymyr Zelenskyy, Tổng thống Ukraine, tại Tòa Bạch ốc. Cả Vance và Trump thi nhau gào rống về một thứ hòa bình chỉ có trên lưỡi trong khi cái mà nhân dân Ukraine thực sự đòi hỏi một thứ hòa bình có thực, trong danh dự.

Thầy nào tớ đó, từ tổng thống đến phó tổng thống, rồi các ông bộ trưởng, cố vấn, phụ tá, ai cũng thế cả thì chúng ta còn có kỳ vọng nào về cái chính quyền này? Nói theo Napoleon: “ If you build an army of 100 lions and their leader is a dog, in any fight, the lions will die like a dog. But if you build an army of 100 dogs and their leader is a lion, all dogs will fight as a lion.” Nếu chúng ta xây dựng một đạo quân gồm 100 con sư tử đặt dưới trướng một con chó thì, trong bất cứ trận chiến nào, sư tử sẽ chết như chó. Nhưng nếu chúng ta xây dựng một đạo quân gồm 100 con chó đặt dưới trướng một con sư tử, cái đội quân toàn là chó này sẽ chiến đấu như một bầy sư tử.

Cái bi hài kịch của nước Mỹ hiện tại là nhà lãnh đạo tối cao không hề là sư tử, mà những kẻ răm rắp phục tùng ông chủ này cũng không đáng mặt sư tử! Và, dẫu rất hùng mạnh, rồi đây Quân đội Mỹ sẽ chiến đấu như thế nào với một ông tổng tư lệnh tối cao từng trốn lính, từng mạt sát những ăn hùng gặp nạn trong lửa đạn như John McCain, lại đang nhẫn tâm cắt giảm quyền lợi của các cựu chiến binh và bôi xóa lịch sử của nó khi chối bỏ các anh hùng và tử sĩ da màu?

Và nói đến quân đội, nói đến chiến đấu, ắt phải bàn đến những trường hợp diễn ra ngoài ý muốn, tình trạng tội phạm chiến tranh mà, trong cái nhìn của Napoleon: “In war, as in politics, no evil – even if it is permissible under the rules – is excusable unless it is absolutely necessary. Everything beyond that is a crime”. Trong chiến tranh hay chính trị, không có sự độc ác nào – cả khi được phép theo luật lệ — được tha thứ trừ phi nó tuyệt đối cần thiết. Bất cứ hành vi nào xâm phạm giới hạn này đều là tội phạm.

Còn Trump thì đã làm gì? Trump không chỉ “tha thứ” cho những tội ác man rợ của Vladimir Putin và Benjamin Netanyahu mà chúng ta chứng kiến ngày ngày trên ti vi. Trump thậm chí còn đóng vai đồng lõa và đồng minh đắc lực của hai tên tội phạm chiến tranh này.

Nhưng ít ra cũng có một sự tương đồng nào đó, trong thói quen ăn uống. Trump thì khét tiếng với thức ăn nhanh, McDonald’s, Burger King, KFC hay pizza và, thậm chí, có khi mời khách đến Tòa Bạch ốc, Trump chỉ đãi toàn… McDonald, đến mấy đống. [3] Còn Napoleon thì, với thói quen của giới võ biền, ăn uống rất nhanh, không bữa nào kéo dài mười phút và đây là cái dở của ông ta về chính trị.

Trong những tháng ngày lưu đày trên đảo Elba, có cơ hội suy gẫm về những vấp ngã của đời mình, Napoleon mới lấy làm hối tiếc đã không học theo Louise XIV (1638 – 1715), vị minh quân không chỉ làm nở rộ nghệ thuật ẩm thực Pháp mà còn có thể khai thác bàn tiệc như một cuộc duyệt binh. Âu châu thời ấy phát sốt với những gia vị và hương liệu phương Đông, tưởng không bao giờ thoả mãn nổi và, với bàn tiệc ăm ắp những miếng ngon hiếm có và đắt tiền ấy, Louis XIV đã chứng tỏ được quyền lực của người đang làm chủ những tuyến đường hàng hải chiến lược và, do đó, càng củng cố và thu hút các quan hệ đồng minh. [4]

Nhận ra điều này nên Napoleon mới tự trách mình. Nếu ông ta dứt bỏ được cái thói quen ăn uống chóng vánh? Nếu ông ta biết tổ chức những yến tiệc linh đình để, qua những bữa ăn khề khà kéo rê mà xây dựng đồng minh chính trị? Làm được như thế thì, biết đâu, sự nghiệp của ông ta đã không đứt ngang với một kết thúc buồn.

Nếu Napoleon hối hận vì đã không ăn chậm hơn thì, cơ hồ, cho đến nay, Trump vẫn chưa đoạn tuyệt với thức ăn nhanh và, liệu, mai này, Trump có hối hận như thế hay không?

Không ai biết trước cái gì sẽ xảy ra cả mà, hiện tại, bao nhiêu là nhà lãnh đạo dân túy với quyền lực nghiêng trời đang chờ ra tòa? Cựu Tổng thống Rodrigo Duterte của Philippines đã bị chính Cảnh sát Philippines tóm cổ để đưa ra Tòa án quốc tế với những cáo buộc chống lại con người. Cựu Tổng thống Brazil Jair Bolsonaro, từng được mệnh danh là Trump của Brazil, đang bị truy tố ra tòa với cáo buộc âm mưu đảo chính sau cuộc bầu cử năm 2022. Và Yoon Suk Yeol, Tổng thống Nam Hàn, đã bị bắt và tống giam giữa lúc đang nhậm chức vì hành vi lạm dụng quyền lực, xâm phạm hiến pháp và, hiện tại, dù được phóng thích, vẫn phải mất chức và chờ ra tòa.

Trong cái đà này thì, mai này, khi phải trả lời trước pháp luật về những hành vi tư lợi, xung đột lợi ích và, thậm chí, thông đồng với kẻ thù, Trump sẽ phải hối tiếc vì cái tật chỉ khoái khẩu với fast food?

Nếu thật sự có một ngày mai như thế thì, dẫu ngoái cổ nhìn trước nhìn sau, rồi nhìn trái nhìn phải, Trump chẳng thể nào tìm ra một đồng minh trung thành, là những cộng sự viên đã từng chia sẻ với mình không khí ấm áp của một bữa ăn gia đình chứ không phải là một đống fast food vô hồn…

Tham khảo:

1. https://theweek.com/…/trumps-lethal-aversion-reading

https://www.newsweek.com/trump-reading-dyslexic…

https://www.commondreams.org/…/why-trump-cant-learn…

2. https://www.msn.com/…/food-habits-of-78…/ar-AA1tCKiI\

https://www.businessinsider.com/what-trumps-diet-is-like…

3. https://www.buzzfeednews.com/…/trump-fast-food-burgers…

4.. Roy Strong (2002) Feast: A History of Grand Eating, London: Jonathan Cape, trang 276.


Nguyễn Hoàng Văn, born in 1965, Vietnam. The writer, journalist and essayist currently resides in Western Sydney, Australia.

Trump, nhìn từ Hitler và Machiavelli | Nguyễn Hoàng Văn

mưa Sydney, tôi chụp một ngày lang thang. Nguyễn Thị Phương Trâm

Sydney, Australia, March 28, 2025

Trump thắng cử là nhờ nói láo, bênh vực Trump đến đâu cũng không thể bác bỏ thực tế rành rành này. [1]

Và đó cũng là phương thức giúp Adolf Hitler thành công. Trong hồi ký Mein Kampf (Đời chiến đấu của tôi) Hitler thừa nhận rằng thành công của hắn đặt trên nền tảng của sự dối trá: sự dối trá càng lớn bao nhiêu thì càng trở nên dễ tin bấy nhiêu:

“A definite factor in getting a lie believed is the size of the lie, for the broad mass of the people in its primitive simplicity of heart more readily falls victim to a big lie than to a small one”

Người vận dụng chiến lược lừa dối chính trị của Hitler một cách bài bản là Joseph Goebbels, Bộ trưởng Tuyên Truyền. Theo tên này sự dối trá lớn này, nếu lập đi lập lại mãi, công chúng sẽ cho là thật:

“If you tell a lie big enough and keep repeating it, people will eventually come to believe it.”

Bên cạnh Hitler, Trump còn là một môn đệ của Niccolò Machiavelli (1469 – 1527) khi được mệnh danh là một “bậc thầy trong nghệ thuật hù dọa”. [2]

Hù dọa là để làm người ta sợ và, trong Quân Vương (The Prince), Chương 17, “Of cruelty and mercy, and whether it is better to be loved than to be feared or the contrary”, Machiavelli viết:

“Con người vốn vô ơn, tráo trở, giả tạo, lừa dối, hèn nhát và tham lam. Khi Điện hạ làm lợi cho họ thì họ toàn toàn thuộc về ngài, dâng hiến cả máu, tài sản, mạng sống và con cái, như hạ thần đã trình bày ở trên, khi Điện hạ chưa cần. Nhưng khi Điện hạ cần thì bọn họ sẽ tháo chạy. Bởi lẽ đó nên thà làm mình trở thành người để họ sợ hơn là để họ yêu thương. Người ta ít ngại ngần khi làm tổn thương người mà họ yêu mến hơn là người mà họ khiếp sợ.”

“Men are ‘ungrateful, fickle, simulators and deceivers, avoiders of danger, and greedy for gain. While you work for their benefit, they are completely yours, offering you their blood, their property, their lives, and their sons, as I said above, when the need is far away. But when it draws nearer to you, they turn away. It is therefore better to be feared than to be loved, if one cannot be both, because ‘men are less hesitant about injuring someone who makes himself loved than one who makes himself feared’.”

Và cách Trump hứa rồi nuốt lời hứa cũng là bài học mà Machiavelli đã trình bày, trong Chương 18 – “How a prince should keep his word”:

“Con người có đầu óc quá đơn sơ và rất hay bị những nhu cầu trước mắt thao túng nên bọn lừa dối luôn luôn tìm được hạng người tự cho phép mình bị lừa dối.”

(Men are so simple-minded and so controlled by their immediate needs that he who deceives will always find someone who will let himself be deceived.

Đó là bậc thầy của Trump, còn đám quân sĩ gọi dạ bảo vâng mà tôi gọi là “MAGA quân”, những kẻ cho phép mình bị kẻ nói láo vĩ đại nhất thế kỷ lừa dối mình thì sao?

Để biện minh cho kẻ ác, kẻ láo khoét và gian lận mà chứng cớ đã rành rành thì chỉ có thể ngụy biện.

Đó là xảo thuật diễn giải phi logic và phản khoa học, chỉ nhắm đến việc đánh lạc hướng, làm rối vấn đề, lái suy nghĩ của người nghe ra khỏi những chiều hướng bất lợi cho mình. Đầu tiên, Plato và Aristotle, hai nhà tư tưởng cổ đại đã nhận diện và hệ thống hoá các chiêu thức ngụy biện và, đến hôm nay, các nhà biện luận đã tổng kết được 45 chiêu như vậy.

Hiện tại, chiêu phổ biến nhất của những MAGA quân là Ignoratio Elenchi, tức gây nhiễu, đánh tráo vấn đề.

Cách đây mấy tuần, khi nền kinh tế Mỹ bắt đầu xáo trộn vì tốc độ lạm phát, đọc loáng thoáng đâu đó một MAGA quân gốc Việt, có danh xưng “ca nhạc sĩ”, cũng làm cái trò này, không dám đặt vấn đề trách nhiệm điều hành kinh tế mà chỉ kêu gọi người Mỹ nên thắt lưng buộc bụng, ráng chờ thêm hai năm nữa, mọi sự sẽ tốt lành!

Kiểu gì chứ kiểu này thì dân Việt đã nghe, đã chán tai từ mấy chục năm nay.

Bởi vậy, chẳng biết nói gì với thứ quân sĩ này của Trump, ngoài việc nhắc lại lời của Napoleon Bonaparte:

“Bọn ngu thì nói về quá khứ, người khôn ngoan nói về hiện tại, và những thằng đần thì nói về tương lai.” (The stupid speak of the past, the wise of the present, and fools of the future.)

Tham khảo:

1. “Six big lies that won the election: How Donald Trump gaslit America.”

https://www.salon.com/…/six-big-lies-that-won-the…/

và:

“Trump turns Republicans into liars and enablers. Will they ever admit the truth?” | Opinion

https://www.usatoday.com/…/trump-lies…/82672814007/

2. “Trump proves once again he’s a master of the art of intimidation”, Bill Blum

https://www.msn.com/…/trump-proves-once…/ar-AA1BL9Mo



Nguyễn Hoàng Văn, born in 1965, Vietnam. The writer, journalist and essayist currently resides in Western Sydney, Australia.

Tiếng đàn Ta Lư 1975: Ghẻ ngứa và ghẻ Tàu | Nguyễn Hoàng Văn

Sydney Harbour from the Sydney Harbour Bridge, photography by Nguyễn Thị Phương Trâm

Sydney, Australia, April 28, 2025

Sáng nay thức dậy tự nhiên thấy FB của tôi chia sẻ video clip cảnh cặp trẻ trình diễn bài Tiếng đàn Ta Lư, thoạt nghĩ rằng trang của mình đã bị hack, vì tôi chưa bao giờ thích nổi bài này. Tuy nhiên tôi vẫn xóa bỏ ngay được và sự thể, có lẽ, là một “tai nạn” khi tôi quờ quạng thế nào đó, giữa khuya, sau khi nhấm hơn một ly rượu vang.

Chuyện làm tôi nhớ đến hiện tượng “Tiếng đàn Ta Lư” sau tháng Tư năm 1975, như một thứ dịch, theo chân những đoàn quân từ trên núi tràn xuống. Đó là “dịch” ghẻ ngứa mà có lẽ ai sống qua thời ấy vẫn còn nhớ. Bệnh ghẻ tràn lan, đi đâu cũng thấy người ta gãi soàn soạt và, theo những nhạc khúc cách mạng, họ gọi đó là “tiếng đàn Ta Lư”.

Trong tình trạng thiếu thốn thuốc men ngày ấy thì, chủ yếu, nạn nhân chỉ biết dùng những thứ lá đắng như thầu đâu, lá quỳ để nấu nước tắm. Có người chăm chú dùng kim may mà “lễ”, khều khều mũi nhọn cây kim trên đường rảnh của bàn tay mà khui ra con ghẻ.

Và tôi nghĩ đến những chuyện khác, liên quan chút xíu, mà tôi đã nhắc, rải rác đâu đó.

Tôi nghĩ đến “dịch ghẻ Tàu”, đọc trong truyện của Duyên Anh, cái bệnh ngoài da hoành hành ở miền Bắc vào năm 1945 theo chân những đội quân ô hợp của Lư Hán, đến Việt Nam để giải giới quân Nhật theo Thỏa ước Postdam của Đồng Minh.

Cho tới nay tôi vẫn chưa tìm ra sử liệu khả tín nào để làm sáng tỏ câu chuyện này. Tuy nhiên những sử liệu khác và những gì đang xảy ra cho thấy rằng chúng ta hoàn toàn có thể thay đổi thành ngữ “Tai họa do miệng nói ra, bệnh tật do miệng đưa vào” với nội dung mới, thời sự hơn.

Không thể chối cãi, thảm họa Covid-19 xuất phát từ Trung Quốc. Những hành vi vụng về của nước này khi cản trở các cuộc điều tra, hung hăng trả thù nước Úc vì đứng kêu gọi mở điều tra quốc tế về gốc các của đại dịch càng cho thấy chính quyền nước này có nhiều điều muốn ém nhẹm. Hành động lấy thúng úp voi của Bắc Kinh hoàn toàn không giấu được sự thể “Thảm họa do Trung Quốc gây ra.”

Còn nhìn từ phối cảnh của chúng ta thì, không kể chuyện “ghẻ Tàu”, chúng ta có thể khẳng định theo chính một sử gia Trung Quốc rằng “Bệnh tật do Trung Quốc đưa vào”.

Đó là bệnh đậu mùa. Tổ chức Y tế Thế giới (WHO) đã liệt kê đậu mùa như là một trong những bệnh truyền nhiễm kinh hoàng nhất mà nhân loại từng biết đến và nỗi hãi hùng mang tên đậu mùa này đã kéo dào nhiều thế kỷ, lập đi lập lại tại nhiều lục địa, tàn phá dân số và đã góp phần làm thay đổi dòng chảy của lịch sử.

Đến giữa thế kỷ 20 dân ta vẫn hãi hùng xem bệnh này do ma gây ra. Như nhà văn Bùi Hiển đã tả trong truyện ngắn “Ma Đậu” viết năm 1940, để ngăn cản ma đậu tấn công thì nhà giàu thời ấy phải thuê người canh gác, không cho ma đậu vào nhà, người trong nhà đi đâu về là bị buộc phải xông lá mỳ kỵ và bị vụt roi dâu tới tấp để trừ ma. Tính đến lúc này thì căn bệnh do Trung Quốc mang vào này đã hành hạ dân tộc ta suốt 2000 năm.

Sử gia Trương Giáp-Phong (Chia-Feng Chang), hiện là Giáo sư tại Đại học Quốc gia Đài Loan – trong luận án tiến sĩ “Những khía cạnh của bệnh đậu mùa và vai trò của nó trong lịch sử Trung Quốc” (Aspects of Smallpox and Its Significance in Chinese History) trình tại Viện Đại học London năm 1996 – đã kết luận rằng đoàn quân xâm lược của Mã Viện (Ma Yuan) đã gieo rắc bệnh đậu mùa tại vùng Hoa Nam và Việt Nam trong cuộc hành quân trấn áp cuộc nổi dậy của Hai Bà Trưng.

Do thiếu tài liệu, chúng ta không biết dịch này phát tán ra sao khi tên tướng họ Mã tiến vào. Phải đợi đến mười mấy thế kỷ sau, các danh y Việt Nam như Tuệ Tĩnh, Hải Thượng Lãn Ông, mới bắt đầu mô tả về bệnh này.

Kể ra, căn bệnh này cũng đã gây những tác động nào đó đến lịch sử cận đại Việt Nam.

Hoàng tử Cảnh, con trưởng của Gia Long, đã mất vì đậu mùa năm 1801, một năm trước khi cha mình chiến thắng Tây Sơn và lên ngôi vua.

Vua Tự Đức (1829 –1883) cũng bị đậu mùa từ nhỏ, dẫn đến thể trạng yếu đuổi và yếu sinh lý, không có con. Ông vua yếu ớt về thể trạng này lại trị vì giữa lúc đất nước bước vào một giai đoạn khó khăn, chưa bị xâm lăng thì phân vân giữa xu hướng cải cách và bảo thủ, bị xâm lược rồi thì lại giằng xé giữa hai phe chủ chiến và chủ hòa.

Không con, Tự Đức phải tự dựng văn bia tại lăng mộ mình, trong đó đã tự trách mình về việc để mất nước: “Ngu mà mong yên ổn, mờ tối không lo phòng bị từ khi việc chưa phát, tôi hay tướng giỏi cũng đã rơi rụng quá nửa, không ai nhắc nhở lời dạy của vua cha về việc đề phòng mặt biển đến giúp ta tránh khỏi chỗ lỗi lầm”.

Ông còn tự phê về triều đại mình: “Thanh dung thịnh nhi võ bị suy, nghị luận đa nhi thành công thiểu”, nghĩa là “Bề ngoài hào nhoáng nhưng quân sự suy yếu, bàn luận nhiều mà thành công ít.”

Lời tự phê này hẳn là, nói bằng ngôn ngữ thời thượng trên báo chí nước ta, vẫn “còn nguyên tính thời sự”.

Như cuộc diễu binh “hoành tráng” nhân dịp 50 năm ghẻ ngứa tung hoành.

Rầm rầm rộ rộ tướng quân để mà làm gì khi để mặc cho Trung Quốc lẳng lặng mang cờ lên đảo ta tuyên bố chủ quyền?

Nói theo Tự Đức thì đó là “ngu mà mong yên ổn”, là “nói rất nhiều mà công dụng chẳng bao nhiêu ..”


Nguyễn Hoàng Văn, born in 1965, Vietnam. The writer, journalist and essayist currently resides in Western Sydney, Australia.