The damn…evil disease

A poem in Vietnamese by Vũ Trọng Quang
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Photography: Nguyễn Thị Phương Trâm

THE DAMN…EVIL DISEASE

.

the guttering environment

the painful sore throat

the rib aching lungs tearing coughs

the spine tingling fever

however void of any current symptoms

.

a woman at the height of her youth

arms steeped in the scent of the wind

caught in the middle of an incline

throat ceasing breathless

however void of any current symptoms

.

the psychological trauma of refusing to hide at home

sneaks out into the alleys

searching for the old heart’s desire

concealing the impending itch

.

the damn…evil disease of a century

in need of a precious dose of placebo

as essential as the air

via deceptive lips the exchange of cold lies

.

July 2021

BỊNH QUÁI…ÁC

.

Môi trường trương mồi trồi mương

cuống họng oằn oại rát

buồng phổi ho tức ngực rách

cơn sốt ớn lạnh sống lưng

tuy vậy không triệu chứng thời sự

.

người nữ đỉnh đầu non

hai cánh tay lậm mùi gió

vướng trung tâm khúc đèo

dưới cuối khó thở hương

tuy vậy không triệu chứng thời sự

.

chấn thương tâm lý có không trốn trong nhà

bóng hình rón rén ra ngõ

tìm tiếng kêu trăm năm

giấu bộc phát ứa

.

căn bịnh quái…ác thế kỷ

cần liều giả dược giá trị 

thiết yếu như không khí

buốt giá lời môi dối môi


Vũ Trọng Quang, the poet currently lives in Saigon, Vietnam.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

Man’s best friend

A poem in Vietnamese by Vũ Trọng Quang
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Photography: Nguyễn Thị Phương Trâm

A man’s best friend

The tight embrace

Overwhelming tears

The demons are everywhere in Bucha

/

The demons are everywhere in Bucha

Beyond the brutality of the hangman

The obligatory poison

Forced down the throats of birds

/

Forced down the throats of birds

the flocks escape path in chaos

Atop the despair

Blue or yellow, clouds are consistently clouds

/

Blue or yellow, clouds are consistently clouds

The nefarious evil has no end

Confiscating merely sprouting trees

Sowing invasive papillae

/

Sowing invasive papillae

O my lovable canine companion

Whimpering in the dark

O the calamity of our nation

/

O the calamity of our nation

Peace shall be once again glorious

Because to our children paradise is owe

Your bark is our defence from heinous evil

/

Your bark is our defence from heinous evil

O my faithful friend

Your beauty the bluest of seas

In a golden tranquil world

April 2022

—–

CÚN ƠI

Người bạn cún trung kiên

Mày ôm chặt mày khóc

Tao tràn bờ lệ ức

Quỷ tràn ngập Bucha

/

Quỷ tràn ngập Bucha

Tàn bạo hơn thòng lọng

Thế sự ngải độc sa

Chim chóc nghẹn cổ họng

/

Chim chóc nghẹn cổ họng

Chới với ở đường bay

Trên đầu không tuyệt vọng

Xanh vàng mây vẫn mây

/

Xanh vàng mây vẫn mây

Cái ác còn ác lắm

Tước đoạt những mầm cây

Gieo mở nhú sinh sản

/

Gieo mở nhú sinh sản

Cún ơi thương vô cùng

Tiếng khóc hầm trú ẩn

Dân tộc mình tai ương

/

Dân tộc mình tai ương

Bình an sẽ vinh hiển

Chỗ trẻ nơi thiên đường

Gâu gâu xua ác hiểm

/

Gâu gâu xua ác hiểm

Người thương bạn trung kiên

Cái đẹp xanh màu biển

Dưới thế vàng bình yên


Vũ Trọng Quang, the poet currently lives in Saigon, Vietnam.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

A gradual asymptomatic beauty

A poem in Vietnamese by Vũ Trọng Quang
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Art: Đinh Trường Chinh

Lots of blue bluer in front is a cover of white

critical images of reality, what a joke

yellowing loneliness Alone dead

.

Blues are thought to be the colour eternal

the war yet far the Pandemic fight right by

four walls closing in

.

salvaging the dangling soul of blue a picture of epidemic death 

lore and tradition wide open in an uphill fight

the coucals calling for the nation’s mighty tiny souls

.

you’re waving me down from running

come kiss the sweet lips ever in despair

two lost stars no longer lost found each other’s universe

.

distress easing in defilement of the air

drifting constantly ever tiring

the tweets of swallows

.

the hawk the eagle escaping from its eggs

grounded easing the fright of the sky 

doves pecking in the churchyard

.

cheery belly exposing asymptomatic

gently the egg hatching

today lay by inspiration

.

June 2020

_____

TIỆM CẬN DẦN ĐẸP

.

Nhiều xanh hơn xanh phía trước một che chắn trắng

hình ảnh châm biếm tưởng cười cợt hóa thực tại 

màu vàng cô độc Cô chết tiệt

.

Tưởng màu xanh xanh màu vĩnh cửu

chiến cuộc chưa xa chiến Dịch hóa gần

bức bách trong bốn bức tường

.

cứu lấy hồn xanh treo mình bức tử trong mùa

ca dao mở toang cánh cửa còn nước còn tát

bìm bịp kêu nước lớn sinh linh

.

em vẫy gọi anh tháo chạy quay về

hôn môi ngọt chưa từng dưới vực

hai vì sao lạc không lạc tìm thấy vũ trụ nhau

.

cơn nhiễu động thôi ô uế không trung

se sẻ bay hoài bay hoài không mỏi

mang tiếng hót chim én

.

đại bàng diều hâu thoát khỏi võ trứng

ở lại mặt đất không làm lo sợ bầu trời

bồ câu mổ thóc sân giáo đường

.

hớn hở tiệm cận hở rốn

dịu dàng quả trứng nở bung

hôm nay nằm kề cảm hứng


Vũ Trọng Quang, the poet currently lives in Saigon, Vietnam.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

Maria Nguyễn

A poem in Vietnamese by Vũ Trọng Quang
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Photography: Nguyễn Thị Phương Trâm

MARIA NGUYỄN

.

Clumsy signs of the cross

mumbling A-men by your side

the church the chapel thanks be

feet following the bells’ guide

long prayers long Sundays heed

our hearts a pair see

.

Those weeping eyes thanks be

falls rain steeping me wet an era draped in dreams

temple gongs superpose in church bells

baby peaks hitherto interfering waves

dark hair silvered by the mist

week-end hymns lustrous in dewy hair 

.

The darken alleys thanks be

blurry your quicken steps

hid my feet cutting by

a kiss swore under the crescent moon

.

The lifetimes spellbound thanks be (to God)

shoulders by and by

.

February 2020

_____

Tay làm dấu thánh chưa quen

bên ai nhẩm tiếng A-men ngượng ngùng

tạ ơn nhà nguyện nhà chung

bước theo tiếng gọi tiếng chuông bao giờ

cầu kinh dài chủ nhật chờ

thả em xuống thế bến bờ lứa đôi

.

Tạ ơn đôi mắt mưa rơi

tưới anh ươn ướt suốt thời giăng mơ

chuông chùa nhập sóng nhà thờ

vọng hài nhi nhú trước giờ giao thoa

tóc xanh sương đến bạc nhòa

tóc sương xanh khúc thánh ca cuối tuần

.

Tạ ơn hẻm phố đêm đêm

mờ mờ che bước chân em vội vàng

mờ mờ che giấu anh sang 

nụ hôn dưới lưỡi liềm trăng chứng thề

.

Tạ ơn tiền kiếp gây mê

bờ vai sánh bước thuộc về cõi nhau


Vũ Trọng Quang, the poet currently lives in Saigon, Vietnam.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

Wake up

A poem in Vietnamese by Vũ Trọng Quang
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Photography: Nguyễn Thị Phương Trâm

The endless closed eyes of darkness wake up

upon the East timid is the dawn

where be the refuge for the wandering lost souls

.

the manic muted notes on the piano

a gather of geckos waiting for a taste of the night

souls after souls searching for hope in desolation

.

touched upon the bottom of a well of their home

home, what home

a country left discarded at the side of the road

.

the heartache briefly settled upon fate

a slash across the back of an unforgiving history

the long scar someone uttered spoke poorly of reincarnation

.

waking up to nothing but a fairy tale for a dream

no newspaper or TV announcement to soothe the insecurity

callus feet upon rocks yearning for a soft path

.

even changed were the Sunday prayers

the sacred incantations online to Monday extended 

the endlessly drifting clouds in search of their place in the air

.

catch a breath

still flowing are the rivers, continual bloom

continual pubescent change

.

the journeys conquering time

homes waiting for nature to open up

in the passing breeze the glorious falling light

.

compassion and love, withdrawal from separation

green rows of fresh vegetables, stuff of dreams

bottled hope across flight paths

.

chirping birds across the sky upon the birth of a new horizon

orderly gallant fragrant with flowers

wake up wake up

.

August 2021

— 

THỨC DẬY

.

Thức dậy đi bóng tối nhắm mắt triền miên 

ban mai không dám mọc phương Đông

oan hồn lang thang  mất nơi nương tựa

.

phím piano sinh cuồng loạn nhảy đè nén

bầy thạch sùng tụ họp mong mồi nách tối

người người tìm niềm tin ngoài kia hoang mạc

.

chạm đáy nhớ quá quê nhà

nhà đâu đâu nhà

quê hương không quê hương nằm vất vưởng bên đường

.

bi thương tạm tin phận số

lịch sử tàn nhẫn vết chém ngang lưng

sẹo dài ai đó nói ác về luân hồi

.

dụi mắt bừng dậy giấc Nam kha cổ tích

không đọc báo không truyền hình để tưởng ngược bất an

sỏi đá đau đáu bàn chân mong bình nguyên êm ái

.

chủ nhật cầu kinh thê thiết quá đổi

tiếng thiêng liêng dài online đến thứ hai 

mây trôi mãi tìm chỗ về không trung

.

sẽ cứu lấy tiếng thở

suối nguồn vẫn chảy sông trần gian

trổ bông tai dậy thì 

.

thời gian chinh phục đoạn đường

lớp lớp ngôi nhà đợi chờ tự nhiên mở cửa

phong du rơi đẹp nắng ngày

.

tình người tình người hàng một sát lưng nhau triệt tiêu cự ly 

hàng hàng rau xanh xanh niềm mơ ước

những lọ thuốc hy vọng trong ngõ ngách trên đường bay

.

bầy chim sinh nhật líu lo bầu trời

trật tự bày biện nồng nàn trân trọng mùi thơm tỏa 

thức dậy thức dậy


Vũ Trọng Quang, the poet currently lives in Saigon, Vietnam.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

Attitude

A poem in Vietnamese by Vũ Trọng Quang
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

Rediscovering the sugarless coffee

the blue-black drop

as fresh as yesterday

afternoons thick with dusk

ready cigarette and fresh filter

on heaving breasts as fresh as yesterday

/

Rediscovering my hanging shadow

a loose long strong shadow 

pulling me up

me, curling up like a foetus

/

Some weep with words

while I weep with silence

/

Hid soundly the anxieties

the chaotic memories

brave just that one time

/

As I took another bite of my liver

another shot of spirit

/

A sore tooth

an empty apology

at the pit of despair

May 2022

—–

THÁI ĐỘ SÂU

(Tặng Phương Trâm thơ có Rượu)

Tìm lại ly cà phê không đường

nhỏ giọt đen xanh

như xưa xanh

chiều đặc quánh

thường trực điếu đen đầu lọc xanh

ngực xưa xanh

/

Tìm lại bóng tôi treo lên

bóng thoát dài mạnh mẽ

cái bóng kéo tôi treo lên

tôi rút mình yếu đắm

/

Người rơi nước mắt bằng tiếng nói

tôi rơi nước mắt bằng lặng yên

 /

Gìn giữ sâu đo phiền toái

âm ỉ trí nhớ

cần thiết một lần can đảm

/

Thêm một ly rượu mạnh

tôi cắn vào lá gan của mình

/

cái răng đau

xin lỗi trống trong tận cùng

chỗ điếng sâu


Vũ Trọng Quang, the poet currently lives in Saigon, Vietnam.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

Consigning Phương Trâm with the ?: ? ? ?

A poem in Vietnamese by Vũ Trọng Quang
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

The question the questions without an answer

the question questioning a question without a view

the question interrogating a question without a stand

.

The question pondering the basis of a result

the shattered question thrown against a cliff side

the unsalvageable question thrown down an abyss

.

The galactic questions of million and millions light years

united at 

an infinite point

the question torn

could never be mended

wholly hidden

.

The sleepless nights

searching for these questions

where where is it

out there in the dark

.

A simple mathematical question of a ?

the ? simplify it and you’re left with the .

the . upon night turns to nothingness

a black hole

.

a black hole into the night turns into what

a deep deep hole no matter how deep

would still keep Hồ Xuân Hương

.

The question mark grew legs walks away

an eternal walk

???

____

(October 2021)

Gửi Phương Trâm những dấu ?: ? ? ?

.

Câu hỏi hỏi câu hỏi không lời đáp

câu hỏi nghi vấn câu hỏi không có mắt

câu hỏi tra vấn câu hỏi bất lực

.

Câu hỏi suy ngẫm câu hỏi nguyên nhân kết quả

câu hỏi ném câu hỏi vào vách đá tan biến

câu hỏi ném câu hỏi xuống vực thẳm không ngoi lên

.

Thiên hà triệu triệu năm ánh sáng câu hỏi

tập trung vào một điểm

vô cùng

câu hỏi rách

không khâu vá được

vẫn ẩn giấu mình nguyên vẹn

.

Đêm mất ngủ

đi tìm câu hỏi

ở đâu ở đâu ở đâu

ngoài kia bóng tối

.

Câu hỏi đơn giản toán học bằng dấu ?

dấu ? tối giản còn lại dấu .

dấu . tối tối giàn thành hư vô

lỗ đen

.

Lỗ đen tối tối tối giản thành gì đây

một lỗ sâu sâu mấy

cũng vừa Hồ Xuân Hương

.

Dấu hỏi mọc chân bước đi

bước đi mãi

???

.

Vũ Trọng Quang

——————————————

a poem in reply to:

https://nguyenthiphuongtram.com/2022/09/08/the-grains-of-sand/

Thật tình là tôi không biết tôi đang suy nghĩ gì luôn, tuổi này còn muốn đi học làm chi chứ. Đánh vần thôi cũng đã là một hành trình. À mà tập làm thơ tình tuổi này cũng vẫn còn là một trò chơi vui. Ngôn ngữ của mẹ tôi thật là tuyệt vời, thay một từ thôi là bài thơ đã đổi mầu.

😊

——-

(em)

là dấu chấm

là những dấu chấm

hạt cát hạt cát

những hạt cát

em đếm những hạt cát

em sẽ

em sẽ ngồi đây

ngồi đây đếm

em sẽ ngồi đây đếm những ngày em yêu anh

*

(anh)

là dấu chấm

là những dấu chấm

hạt cát hạt cát

những hạt cát

anh đếm những hạt cát

anh sẽ

anh sẽ ngồi đây

ngồi đây đếm

anh sẽ ngồi đây đếm những ngày anh yêu em

*

(ta)

là dấu chấm

là những dấu chấm

hạt cát hạt cát

những hạt cát

ta đếm những hạt cát

ta sẽ

ta sẽ ngồi đây

ngồi đây đếm

ta sẽ ngồi đây đếm những ngày ta yêu

Nguyễn Thị Phương Trâm


Vũ Trọng Quang, the poet currently lives in Saigon, Vietnam.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

Devastating – optimism

A poem in Vietnamese by Vũ Trọng Quang
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Art: Đinh Trường Chinh

The evil poisoning the world

Blatant engorgement and excess escaping

The entire world in the heat rising

Poetry is trapped in his stead

Thrown in some corner of the house

.

Without a confession impotent

Not even half of the truth

Banh mi Saigon week after week hot and fresh

Wedges of The Laughing Cow resonating

.

Still living eating breathing

The sad air settling in our lungs

Two ears but stubborn as a mule

Insecurity harbouring security

.

Quietly the people in white sacrifice

Desperately watching their wives and children through a pane of glass

Screaming louder than words

.

Prayers in sorrowful tones in verses of joy

Guitars strumming from windows of isolation echoing to the pit(of despair)

Bells ringing evocation obscuring bells of marriage

An infant cries for joy in its mother’s womb

A young woman brushing her hair in front of a broken mirror

.

All shall be fine

Risky lovey-dovey poetry returning

The poetry trapped now standing tall defiant

An entomologist

.

Not mere nibbles of Thunder

The ten parts left of a curse is far from prophetic

Life goes on

.

Remember “the charm” of martial law in a verse 

“Tad sad is the small market at curfew

The door half ajar very wary of me, you”

.

March 2020

_____

BI THẢM – LẠC  QUAN

.

Tàn độc nhiễm độc thế gian

kền kền no nê thừa mứa bay đi

tăng thân nhiệt toàn cầu

thơ bị nhốt trong chỗ của hắn

thậm chí trong xó bếp dưới gầm giường

.

không xách động thậm xưng tai ương

không một nửa sự thật

tuần lễ bánh mì Sài Gòn đều đặn nóng hổi

cộng hưởng tam giác con bò cười nơi cửa miệng 

.

vẫn sống vẫn ăn vẫn thở

không khí tình hình xuống buồn phiền hai lá phổi

chỉ một lá gan gan lì gan dạ 

bất an nuôi dưỡng bình an

.

thầm lặng những người áo trắng hy sinh

tuyệt vọng nhìn vợ con qua cửa kính

lớn hơn nhiễu những lời nói

.

điệu buồn câu kinh niềm vui câu kệ

tiếng đàn guitar cửa sổ cô lập vang tới vực

tiếng chuông cầu hồn giảm khuất tiếng chuông cầu hôn hiển hiện

tiếng khóc hài nhi trong lòng  mẹ hân hoan

cô gái chải tóc làm đẹp trước gương vỡ

.

sẽ ổn thôi

thơ liều mạng lãng mạn quay về

thơ bị nhốt vươn vai đứng dậy đối diện

nghe rõ côn trùng  

.

không gậm nhấm sấm Trạng

lời nguyền mười phần còn lại xa lắc đâu phải tiên tri

cuộc sống vẫn tiếp tục 

.

nhớ xưa “diễm lệ” thiết quân luật ứng vào câu thơ

“Giới nghiêm chợ nhỏ buồn xo

Nửa khung cửa hẹp em hồ nghi anh”


Vũ Trọng Quang, the poet currently lives in Saigon, Vietnam.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

%d bloggers like this: