sitting corpses

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Art: Hỏi ai by Đinh Trường Chinh

a heart flapping its wings
mid-winter flying
hopeful journeys flags waving 

people 
like sitting corpses
in freshly covered graves
a picture of a brave new world

the sunrise
liberty on the breast of a red rose
sound of horns cautioning
hot like a kind of fire reverberating
burning down a couple convenient stores
selling all that is in a dream

but sadly for those who 
do not understand
the meaning beyond the burnt envelopes
soft aspect of ashes

as the constituent sat there dead silent
like monks meditating…

(November 2021)
---

một con tim đập cánh
bay trong mùa đông
những chuyến xe vẫy cờ chưa tuyệt vọng

những bóng người
như những thi thể vẫn ngồi
trong những ngôi mộ vừa mới đắp
mang dáng hình một thế giới mới

buổi bình minh
tự do trên ngực một bông hồng đỏ
những âm thanh đang bóp còi
vang lên nóng như một thứ lửa
cháy cả mấy cửa hàng tạp hóa
bán mọi thứ của giấc mơ

chỉ tội nghiệp cho những người
không hiểu
ẩn ngữ của bao nhiêu cái phong bì đã cháy
phần mềm tro bụi

và các cử tri đang ngồi chết lặng
như những thiền sư...

Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

the last of autumn

A poem in Vietnamese by  Nguyễn Lãm Thắng
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm 
Art: Đinh Trường Chinh

Mùa Thu
the last of autumn 



quiet
what’s left of autumn
clouds hiding spring 
in an attic on 30th street
spring hiding the heat in your chest
curves hiding beneath layers of the thick cloth
autumn rosy upon a portrait of you by the stairwell
and suddenly I’m overwhelmed by autumn

through glances to the heart’s content we’ve kissed each other in passing
through the thoughtful minutes of still life embraced each other
through the moving sounds upon sweet lips more than any love song
as we loved to the limit of the inconvenience of the body
as we owe each other the endless centuries

love as alluring as  
the illusion of us
rain knowingly drifts away across the pavement
knowing whirlwind via the eaves
as we knowingly embrace each other
knowingly as a dream
so we may be true in this world

March 2021
---

cuối thu



thật im lặng
bây giờ 
cuối thu rồi
đám mây dấu mùa xuân trong căn gác ở ngách phố 30
mùa xuân dấu lửa trong ngực em
nõn nà dấu trong bộ váy ngợp cốm 
thu bất chợt hồng trong bức tranh em vẽ treo phía cầu thang
anh choáng ngợp trong thu
 
ta hôn bằng ánh mắt cho đã đời ngày gặp vội
ta ôm bằng không gian tĩnh lặng của từng phút giây biết nghĩ
ta thở bằng âm thanh mấp máy trên môi ngọt hơn khúc nhạc huê tình
và ta yêu đến ngại ngùng thân xác
và ta nợ nần nhau hàng hàng thế kỷ
 
tình yêu tưởng chừng huyễn ảo
đang quyến dụ ta rồi
ngoài phố mưa biết bay đi
bên hiên gió biết cuốn đi
ta biết cuộn vào nhau 
thế giới biết ảo 
cho ta thật nhau 

Nguyễn Lãm Thắng

Born August 14th, 1973, writes under many pseudonyms: Nguyễn Lãm Thắng, Lam Thuỵ, Trà Thị Kim Xuyến and as a children’s author: Nguyễn Trần Bảo Nghi, Du Lãm, Nhật Quang, Nguyễn Trần Khải Tú…

Hometown: Tịnh Đông Tây, Đại Lãnh, Đại Lộc, Quảng Nam. 

Bachelor of Arts and Literature at The University of Huế, 1998.

Master in Hán-Nôm, the Faculty of Social Sciences and Humanities, The National University of Hà Nội, 2011.

Ph.D. in Linguistics, The Faculty of Science, The University of Huế, 2014.

Currently a resident lecturer of the Faculty of Education, The University of Huế.

Collaborating platforms: Tiền vệ, Da màu, Hợp lưu, Litviet…  

Published books:

1- Điệp ngữ tình (Nxb Hội Nhà văn, 2007)

2- Giấc mơ buổi sáng (333 bài thơ thiếu nhi, NXB Đại học Huế, 2012)

3- Họng Đêm (tập thơ, Nxb Văn học, 2012)

4- Đầu non cuối bãi (tập thơ, Nxb Đại học Huế, 2014)

5- Giấc mơ buổi sáng (345 bài thơ thiếu nhi, Nxb Văn học, 2017)

6- Thương hoài thương hủy (tập thơ, Nxb Đại học Huế, 2020)

Awards:

– Giải thưởng báo Mực tím, 2003

– Giải thưởng Hội Nhà văn Thừa Thiên Huế, 2007 (tập thơ Điệp ngữ tình)

– Giải thưởng Hội Liên hiệp các Hội Văn học Nghệ thuật Thừa Thiên Huế, 2012 (tập thơ Họng đêm)

– Giải thưởng Hội Liên hiệp các Hội Văn học Nghệ thuật Thừa Thiên Huế, 2020 (tập thơ Thương hoài thương hủy)

_____

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

How can a poet escape the spell?

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Art: Đinh Trường Chinh

HOW CAN A POET ESCAPE THE SPELL?

A thousand-year-old firewall trapped the poet.  The only view out was up. Looking up always for some may induce delusions, they forget the old saying about a frog at the bottom of a well. What the poet is used to seeing was the view of the moon at midnight. Once the poet discovered a door, with all his might, the poet opened it.

There was a courtyard; the poet cried out for help. There was only the moon covered by drifting clouds, an owl hooting, and the whimpering roots of a tree. But the poet ignored them, he peered into the distance and discovered a dragon spitting rain calling upon the wind as though it was not the 21st century but in some folklore. Probably in the poet’s head, he believed he was in the garden of Eden, a socialist existence better than heaven. Even Adam & Eve do not have clothes, and anything eaten could be forbidden yet still they believed they were in Eden. Hence the poet is definitely in paradise, right?

The poet continued to find a way to escape.

Not just the ancient trees, the owls, cats, or the serpent, the poet met two young women. Ecstatic, the poet asked them for a way out of the castle-citadel-like prison.

Who are you? The poet asked. We are The Truth and Self-reliance

And two women helped the poet escape the spell.

_____

November 2020

KHI BỊ BỎ BÙA MÊ, THI SĨ LÀM SAO ĐỂ THOÁT RA?

Thi sĩ bị bao quanh bởi một bức tường lửa đã ngàn năm tuổi. Chỉ có thể ngước nhìn lên cao. Nhìn lên cao miết nhiều kẻ hoá tâm thần hoang tưởng, quên mất câu ếch ngồi đáy giếng. Nên hình ảnh thi sĩ hay thấy là mặt trăng vào lúc nửa đêm. Một lần thi sĩ tình cờ phát hiện một cánh cửa, thi sĩ lấy hết sức đẩy ra

Có một khoảng sân, thi sĩ kêu to mong tìm người cứu. Chỉ có mặt trăng và đám mây che ngang, một con cú kêu đêm, một gốc cây đang rên rỉ. Nhưng thi sĩ không quan tâm, chàng cố nhìn xa xa thì thấy có một con rồng đang phun mưa gọi gió giống như bây giờ không phải thế kỷ 21 mà là ờ trong cổ tích. Cũng tại lúc nào thi sĩ cũng nghĩ mình đang ở thiên đường, quá hơn là thiên đường xã hội chủ nghĩa. Ngay cả Adam & Eva không có quần áo mặc, làm gì nói gì ăn gì cũng bị cấm mà cứ ngỡ mình đang ở thiên đường, thì thi sĩ ở thiên đường chứ còn ở đâu?

Thi sĩ vẫn cố gắng tìm đường thoát.

Không phải chỉ cây cối, cú mèo hay rồng rắn mà thi sĩ còn gặp hai cô gái. Mừng rỡ, thi sĩ hỏi đường trốn thoát khỏi lâu đài thành quách mà thật ra là nhà tù giả dạng này.

Nàng là ai? Thi sĩ hỏi. Chúng em là Sự Thật và Tự Làm Lấy Mà Ăn.

Và hai nàng dẫn thi sĩ trốn thoát ra khỏi chốn bùa mê.

Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

a geese feather tainted with blood

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Art: Đinh Trường Chinh
without your heart
there will never be
the birth of a poem
since it’s actually
a fallen geese feather tainted
with your blood

the poem
it’s not where seabirds
lay their eggs
it’s a grain of sand
in your eyes

your single breath
upon the ocean
a poem, the cause of the explosion 
of each and every battleship
bringing forth each and every
person
as wooden pikes 
stormed the sea

---
July 2021
nếu không có trái tim của bạn
bài thơ không bao giờ có thể
sinh ra
vì nó chính là
lông ngỗng rơi
dính máu của bạn

bài thơ
nó không phải chỉ là nơi loài chim biển
đẻ trứng
nó chỉ là hạt cát
xốn xang trong mắt bạn

bạn thổi một hơi thở
trên đại dương
bài thơ sẽ nổ tung
đến từng chiếc chiến hạm cuối cùng
và mang từng
người
như ngọn chông
lao ra biển...

Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

is Poetry male or female

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Art: Self-portrait by Nguyễn Thị Phương Trâm

ultrasound is unnecessary in the diagnosis of Poetry
poetry is unhindered by right and wrong
doctors can be rather mad
trying to find out whether 
Poetry is male or female
right wing or left wing
poetry reminds us of
happy moments in our life
hope
rides on the motorbike in the rain
times we loved in silence
we whistle
until 
the moment
death is right 
at our door

(December 2021)
_____

bạn không nên dùng máy siêu âm để đọc bài thơ
vì bài thơ có gì mà sai với đúng
chỉ những gã bác sĩ hơi khùng
mới cố tìm xem Thơ là đực hay cái
lề trái hay lề phải
thơ giúp chúng ta nhớ
những niềm vui của cuộc sống
những hy vọng
những lần chúng ta chạy xe trong mưa
những lần chúng ta thầm yêu một ai đó
chúng ta huýt gió
cho đến khi cái chết đến gõ
cửa
vào nhà
của tất cả chúng ta

Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

a ship drifting in the meadows

A poem in Vietnamese by  Nguyễn Lãm Thắng
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Art: Đinh Trường Chinh
a ship drifting in the meadows


you ran against a meadow of moonlight
that night
winter residing in your feet
pure
you’re a goddess of all things
I was lost in the voluptuous forbidden white moon
a fine sharp frond quivering in antiquity
cutting sweetly my heart
bloodletting steadfast
in a bite, my naivety
you swallowed it whole
that night
Venus grasping the balance of the cosmos
still dizzy with the sound of hiccups

(March 2021)
_____

con thuyền trôi trên đồi



em chạy ngược đồi trăng
đêm ấy
mùa đông ngụ dưới chân em
hồn nhiên
em là chúa muôn loài
tôi lạc vào cấm địa nõn nà nguyệt bạch
phiến lá mỏng sắc nhọn lau lách tiền sử
cứa ngọt trái tim tôi
rỏ máu tín đồ
em cắn đọt dại khờ tôi
nuốt bọt
đêm ấy
nhan sắc thấu hiện sự cân đối vũ trụ
sao vẫn chòng chành tiếng nấc


Nguyễn Lãm Thắng

Born August 14th, 1973, writes under many pseudonyms: Nguyễn Lãm Thắng, Lam Thuỵ, Trà Thị Kim Xuyến and as a children’s author: Nguyễn Trần Bảo Nghi, Du Lãm, Nhật Quang, Nguyễn Trần Khải Tú…

Hometown: Tịnh Đông Tây, Đại Lãnh, Đại Lộc, Quảng Nam. 

Bachelor of Arts and Literature at The University of Huế, 1998.

Master in Hán-Nôm, the Faculty of Social Sciences and Humanities, The National University of Hà Nội, 2011.

Ph.D. in Linguistics, The Faculty of Science, The University of Huế, 2014.

Currently a resident lecturer of the Faculty of Education, The University of Huế.

Collaborating platforms: Tiền vệ, Da màu, Hợp lưu, Litviet…  

Published books:

1- Điệp ngữ tình (Nxb Hội Nhà văn, 2007)

2- Giấc mơ buổi sáng (333 bài thơ thiếu nhi, NXB Đại học Huế, 2012)

3- Họng Đêm (tập thơ, Nxb Văn học, 2012)

4- Đầu non cuối bãi (tập thơ, Nxb Đại học Huế, 2014)

5- Giấc mơ buổi sáng (345 bài thơ thiếu nhi, Nxb Văn học, 2017)

6- Thương hoài thương hủy (tập thơ, Nxb Đại học Huế, 2020)

Awards:

– Giải thưởng báo Mực tím, 2003

– Giải thưởng Hội Nhà văn Thừa Thiên Huế, 2007 (tập thơ Điệp ngữ tình)

– Giải thưởng Hội Liên hiệp các Hội Văn học Nghệ thuật Thừa Thiên Huế, 2012 (tập thơ Họng đêm)

– Giải thưởng Hội Liên hiệp các Hội Văn học Nghệ thuật Thừa Thiên Huế, 2020 (tập thơ Thương hoài thương hủy)

_____

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

the second hand on the watch

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Art: Trần Băng Khuê
THE SECOND HAND ON THE WATCH

It’s hard at work, constantly hard at work, but all people ever ask is what time is it, at the most to the minute, never the second?

But the responsibility of the second hand on a watch, it’s hard at work, gathering the minutes, the hours.

All day, all night, months, years and entire centuries…
---
November 2021
_
CÁI KIM GIÂY 

Nó cứ miệt mài, liên tục nhưng người ta chỉ hỏi mấy giờ, cùng lắm thì mấy phút, chứ có mấy ai hỏi mấy giây? 

Nhưng trách nhiệm của cả đời kim giây, là miệt mài, gom góp làm ra những phút, những giờ. 

Cả ngày, tháng, năm và cả thế kỷ...

Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

I am dead

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Photography: Nguyễn Thị Phương Trâm

I AM DEAD

And possibly it’s the first chance for me to look at my body for the very first time. Everyone has left me here; after all the chatter and laughter were done, it feels as though I’m lying there right by her side sleeping. So I’m dead. They’re all wondering, what it’s like to die. Now I know, it’s peaceful. It’s dark like I was blind and silent as though I was a deaf-mute. Death is cold and lonely. I want to tell the world, full of inquisitive people. You shouldn’t be afraid. Because death is the last act of peace for humanity, all those ugly acts of greed await death in atonement.

But you should never entertain death because it is lonely and it is very cold. When your body is dead, ask those fallen around you, and they shall tell you how much they regret it.

I am very alone, I am very, very cold.

August 2018

TÔI ĐÃ CHẾT

Và dường như lần đầu tiên tôi có thời gian ngắm cơ thể của mình. Mọi người đặt tôi ở đó, khi tất cả cười nói ra về tôi thấy mọi thứ vẫn y như tôi đang ngủ với nàng. Nhưng tôi đã chết. Ai cũng thắc mắc khi mình chết, sẽ cảm thấy cái chết như thế nào. Bây giờ tôi đã biết, nó bình yên. Nó im lặng như mình bị điếc, và tối như mình bị mù. Cái chết, nó lạnh và cô đơn. Tôi ước tôi có thể nói chuyện với cả thế giới, đầy những kẻ tò mò về cái chết. Bạn không nên sợ hãi. Vì cái chết chính là lần hoà bình cuối cùng của con người, những bài tập về tham sân si chờ đến cái chết mới chịu đưa ra đáp án. 

Nhưng bạn đừng bao giờ thích chết, vì nó cô đơn và rất lạnh. Khi cơ thể của bạn chết, bạn sẽ hỏi những cái xác nằm xung quanh, và tất cả họ đều hối tiếc. 

Tôi rất lạnh và cô đơn.

Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

%d bloggers like this: