Still game

A poem in Vietnamese by Tản Đà
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

Still Game

I’m sick of life who knew

If life’s interested in me, I’m game.

Till I’m bored to death, till sick is life,

When life is sick of each other, I’ll stop.

I.e. I’ll end it before you can even stop me,

If life still has me, then I’ll play.

People have been in the game a whole life,

I’ve but lived half a life.

At Half a lifetime, the peak of my game,

The most I will get out of life.

Is there anyone like me,

Playing with words endlessly.

Play with words to the height of ecstasy

Illuminating life via a fresh piece of the moon.

A new contemporary literary national movement,

Like a new moon, I am game.

A literary village lacklustre in competition,

Clandestine, like me and life.

Me and life forever clandestine,

The idea of ending it, life won’t let it slide.

This clandestine life refuses to let go,

Dare I travel far to betray life.

Absent for so long, life will miss me,

Missing life, I’m eager, I’ll play.

I’ll play on past this half-life,

Life’s yet halved, why would I let it go.

If I let it go, sad it will be for me,

Sad for life, less a friend.

Who’s out there is life’s friend?

Why be absent, at least participate?

No one will wait forever, who’s out there?

Or be that bored that life won’t be interested?

Like everyone else: I’m also bored with life,

Life’s losing another friend, who’s left to play?

Life shouldn’t be so boring yet,

As for being bored of the old days, I’m done.

I can still recall the time I was half-bored,

After some thought I was still game.

Obsessed with the game to the point of secrecy,

Life continues to give, how could I deny life.

How old am I to be pondering about life,

Life’s like that, how dare I end it.

Still life, still I, still the endless play,

Game until there’s more money to play.

I want to play until the very end of life,

If life never truly ends; I won’t stop.

It doesn’t matter if my life is fast or long!

Long or fast, I will play.

In a hundred years, I’ll play just as hard,

Begrudge, a million, a thousand years of never ending life.

There was a time life had cried for me.

If life did not cry, I would still play.

A hundred years just like that,

Beyond a hundred years, I assured life.

Begrudge, a million, a thousand years of life missing me.

I would let it go, I would play with life.

– 

The pen had enough, but on is the game,

Write another line for fun, ask life:

Where will this “glorious end” come from?

Can it be drawn or not? I challenged life.

_____

JANUARY 2022

Còn Chơi

Ai đã hay đâu tớ chán đời,

Ðời chưa chán tớ, tớ còn chơi.

Chơi cho thật chán, cho đời chán,

Ðời chán nhau rồi, tớ sẽ thôi.

Nói thế, can gì tớ đã thôi,

Ðời đương có tớ, tớ còn chơi.

Người ta chơi đã già đời cả,

Như tớ năm nay mới nửa đời.

Nửa đời chính độ tớ đương chơi,

Chơi muốn như sao thật sướng đời.

Người đời ai có chơi như tớ,

Chơi cứ bằng văn mãi chửa thôi.

Chơi văn sướng đến thế thì thôi,

Một mảnh trăng non chiếu cõi đời.

Văn vận nước nhà đương buổi mới,

Như trăng mới mọc, tớ còn chơi.

Làng văn chỉ thiếu khách đua chơi,

Dan díu, ai như tớ với đời.

Tớ đã với đời dan díu mãi,

Muốn thôi, đời cũng chửa cho thôi.

Ðời đương dang díu, chửa cho thôi,

Tớ dám xa xôi để phụ đời.

Vắng tớ bấy lâu, đời nhớ tớ,

Nhớ đời, nên tớ vội ra chơi.

Tớ hãy chơi cho quá nửa đời,

Ðời chưa quá nửa, tớ chưa thôi.

Tớ thôi, tớ nghĩ buồn cho tớ,

Buồn cả cho đời vắng bạn chơi.

Nào những ai đâu, bạn của đời?

Sao mà bỏ vắng, ít ra chơi?

Chớ ai chờ mãi, ai đâu tá?

Hay ngán cho đời chẳng muốn chơi?

Nếu tớ như ai: cũng ngán đời,

Ðời thêm vắng bạn, lấy ai chơi?

Cuộc đời tớ nghĩ chưa nên ngán,

Nếu ngán thời xưa tớ đã thôi.

Tớ nhớ năm xưa nửa ngán đời,

Nghĩ đi, nghĩ lại, lại ra chơi.

Mê chơi cho tới thành dan díu,

Ðời dẫu cho thôi, tớ chẳng thôi.

Nghĩ tớ bao nhiêu, lại nghĩ đời,

Nghĩ đời như thế, dám nào thôi.

Còn đời, còn tớ, còn chơi mãi,

Chơi mãi cho đời có bạc chơi.

Tớ muốn chơi cho thật mãn đời,

Ðời chưa thật mãn; tớ chưa thôi.

Chẳng hay đời tớ lâu hay chóng!

Dù chóng hay lâu, tớ hãy chơi.

Trăm năm, tớ độ thế mà thôi,

Ức, triệu, nghìn năm chửa hết đời.

Chắc có một phen đời khóc tớ.

Ðời chưa khóc tớ, tớ còn chơi.

Trăm năm còn độ bấy nhiêu thôi,

Ngoài cuộc trăm năm, tớ dặn đời.

Ức, triệu, nghìn năm đời nhớ tớ.

Tớ thôi, tớ cũng hãy cùng chơi.

Bút đã thôi rồi, lại chửa thôi,

Viết thêm câu nữa, hỏi đời chơi:

“Lộng hoàn”này điệu từ đâu tới?

Họa được hay không? Tớ đố đời.


Tản Đà, the poet was born Nguyễn Khắc Hiếu on 19 May 1889 in Ba Vi, died on 7 June 1939 in Hanoi, Vietnam. He used both traditional Sino-Vietnamese forms and European influences and was a transitional figure between the turn of the 1890s such as Tú Xương and Nguyễn Khuyến and the “New Poetry” movement of the 1930s.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

3 comments

  1. Có rất nhiều nỗi buồn trong câu chuyện này. Sự chán nản đến từ việc không tin tưởng, sự khác biệt như vậy về những gì một người có so với một người khác. cuộc sống có khi nào vui không, có khi nào không? cảm ơn cả hai rất nhiều vì đã chia sẻ đoạn mô tả rất hữu ích này. những cái ôm và mảnh.

    There is much sadness in this story too. The boredom coming from not trusting, such a difference in what one person has over another one. when was life fun, was there even a time when it was? thank you both so much for sharing this very descriptive piece. hugs and piece. ❤️❤️🌹🌹❤️❤️

    Liked by 1 person

Leave a comment

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: