once you’re ready to shine

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

nếu bạn chấp nhận tỏa sáng 
tôi sẽ là ngọn lửa
liếm láp thịt da bạn

tia lửa
nhanh hơn cả ý nghĩ
bạn sẽ bay
ai biết khói đi đâu?

bạn sẽ
vượt qua ai?

một chặng đường dài
bạn chưa bao giờ bỏ cuộc

tôi đợi cả buổi sáng
một mớ tro của bạn
trải ra trên nệm của tôi
mí mắt bạn bị cháy

sau đó, mí mắt bạn mở ra
vì cái lưỡi nóng bỏng của tôi
làm bạn thèm được tắm

bạn kêu nóng
như thể bạn đã sốt cả đêm

mái tóc của bạn
sẽ là đêm
bạn tan chảy vào đó

nó vẫn có màu đen
chỉ bạn mệt mỏi thành màu xám
trên gương mặt nám
đen của gió...
once you're ready to shine 
I shall be the flame
on your flesh licking

a flame
more nimble than thoughts
you shall fly like smoke
who knows where it will end up?

who will you
surpass?

it's a long road
and not once did you gave up

I’ve lost the morning waiting
a pile of your ashes
scattered upon my mattress
your eyelids burned

so you opened your eyes
because my tongue was on fire
a cold shower was all you desired

you claimed it was hot
as though you were feverish the entire night

your hair
shall be the night
melt into it you shall

there in it, blackness
but in exhaustion you turned grey
upon the sun blackened freckled
face of the wind…
---
July 2021

Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

I’m living in the middle of the forest of my memories

A poem in Vietnamese by Hoàng Xuân Sơn
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Photopraphy: Nguyễn Thị Phương Trâm 

I’m living in the middle of the forest of my memories

to count 

on only

a few

spindly twigs

(((

November 2021

_____

Tôi sống với một rừng kỷ niệm

rồi chỉ đếm

những cành

nhánh

khẳng khiu

(((

171121@hxs


Hoàng Xuân Sơn 

A renowned poet, born 1942, writes under various pseudonyms: Hoàng Xuân Sơn, Sử Mặc, Hoàng Hà Tỉnh, Vô Ðịnh… 

Hometown: Vỹ Dạ, Huế.

Lý Thường Kiệt Primary  

Bán Công High School and Quốc Học Huế High School

Bachelor of philosophy, and postgraduate of political science and commerce at The university of Văn Khoa Sài Gòn. 

Worked at the Ministry of Transport and Communication, a branch of the General Department of Postal Service of the Republic of Vietnam.

After 1975 worked in the Postal Office for 7 years. December 1981 settled in Montreal, Canada.

The poet’s career span from 1970 to the present day his work has been published in many literary publications. In vietnam: Văn, Chính Văn, Diễn  Ðàn, Khởi Hành, Nghiên Cứu Văn Học, Ðối Diện, Thân Hữu, Xây Dựng Nông Thôn, Ngưỡng Cửa, Nhà Văn. Outside of Vietnam: Làng Văn, Văn Học, Văn, Thế Kỷ 21, Chủ Ðề,  Sóng, Sóng Văn, Nắng Mới, Saigon Times, Hợp Lưu, Phố Văn,  Gío Văn , Canh Tân, Ði Tới, tạp chí Thơ. 

Collaborating platforms: Litviet (U.S.A), Tienve (Australia), Vanchuongviet… and the translations of his poetry into English by Nguyễn Thị Phương Trâm on SONGNGUTAITRAM.

Published work:

Viễn Phố (thơ, Việt Chiến xb 1988)

Huế Buồn Chi (thơ,93)

Lục Bát (thơ, 2005)

Ref: vanchuongviet.org

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

Still you

A poem in Vietnamese by Thanh Tâm Tuyền
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Art: Đinh Trường Chinh

Still you the misty moonlit meadows

Hair loose flying steeped in the dying night

Still you the forest valley’s unfurling darkness

The sound blackness blinding quick mist

Still you the river delta the summer constellation

Time shattering breathlessness

Still you the trees leaning in each turn

The excited mist staying up all night teasing the leaves

Still you the heaving chest the coveted storm

Nothing at all, the scuffling of nothingness 

Still you the storm against the mountainside

The aching intangible gateway between heaven and earth

Still you the soft pervious white clouds

Stunned by its mystic reflection across the seas

Still you the sudden blooming quivering Queen of the Night

Our nightly world quietly wrapped tightly in its scent

VẪN EM

– 

Vẫn em đồi trăng phơi mờ hoặc

Tóc buông giải thẫm xoá canh thâu

Vẫn em rừng lũng khuya trốt lộng

Ngút đen mắt lạc ruổi tin sương

– 

Vẫn em đồng sông sao trời hạ

Phập phồng tan nát lượng thời gian

Vẫn em dáng cây nghiêng nẻo khuất

Sương muộn ham mê thức lá buồn

Vẫn em ngực thở vùi cơn bão

Trải niềm không, xô xát niềm không

Vẫn em trận mưa giông vách núi

Mở buốt mông lung ngõ đất trời

– 

Vẫn em thoáng trắng mây hiền hậu

Ngẩn ngơ soi mặt biển điêu linh

Vẫn em đóa quỳnh run hoảng nở

Hương thầm choàng riết cõi đêm ta.

– 

2-73

(Giai phẩm Văn tháng 11.1973)


Thanh Tâm Tuyền (1936-2006), real name Dư Văn Tâm, was a poet, as well as critic, editor, fiction writer, and playwright. He was born in Vinh, moved to Saigon in 1954, emigrated to the US in 1983, and died in Minnesota in 2006. (Source: Wikipedia)

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

The Rain’s Air

A poem in Vietnamese by Đỗ Trung Quân
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

June

rain

if it did not rain

I shan’t remember

it didn’t rain and I didn’t remember

what will I do then?

you’re like a raindrop in the old borough

nurturing a memory embedded in my mind

a memory like the moss

stepping all over me as I slipped and fall

a love from a past unreachable

if it did not rain

there will not be a need for me to hit the streets

the homes suddenly yellow with daisies

scattered in bunches

in the yellow reverie

of your garment

June

upon a sombre sky

gone were the birds on the veranda

gone like you

gone like you are gone..

..

May 2022

.

KHÚC MƯA

tháng sáu

mưa

giá trời đừng mưa

anh đừng nhớ

trời không mưa và anh không nhớ

anh còn biết làm gì ?

em như hạt mưa trên phố xưa

nuôi kỷ niệm bám hoài trí nhớ

kỷ niệm như rêu 

giẫm vào anh trượt ngã

tình xưa xa lắm rồi

giá trời đừng mưa

anh chẳng cần xuống phố

hoa cúc vàng nhà ai

thả chừng chùm

hoài nhớ

áo em vàng 

tháng sáu

trời buồn 

lũ chim sẻ hiên nhà đi mất

như em 

như em ..


Đỗ Trung Quân, the poet and artist living in Saigon, Vietnam.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

holding back

A poem in Vietnamese by Hoàng Xuân Sơn
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Photography: Nguyễn Thị Phương Trâm

h o l d i n g   b a c k

   [your name on my lips is the sweet silence

                                 . . .an aching scar in my heart]

                                                      đoàn minh đạo

the awakening 

tenderness of a kiss

the chills on fingers in 

an unreachable 

dream

*

a lingering silky mist, 

the breath of the river

a mere 

moment frozen 

upon anticipating sandy lashes

*

stayed, 

gosh staying put for so long

dependent on what has been set in stone

written 

in the stars

*

[the friends not noted.  constant]

together with you turned a page of endearment

*

the bridge at dusk. water. running still

to people’s shock 

the meaning of it all 

drifting along

*

when and what, 

nothing is worth the bother

the affectionate moments 

in turns 

say their goodbyes

—–

April 2022

g  i  ữ   l  ạ  i 

                           [tên em dấu mật trên môi

                                 . . .vết thương tật tim tôi]

                                                      đoàn minh đạo

nồng nàn

thức giấc môi hôn

rồi tay hứng lạnh

giữa cồn mơ

                         xa

*

tơ sương đỏng đảnh

dụy hà

vướng thầm một chút

my sa

bồi hồi

*

ôi từ lâu

             vẫn

yên ngồi

theo năm tháng của sao trời

lụy

băng

[những người bạn không quyển.  hằng]

cùng em lần giở một trang

úa tình

mà cầu chiều.  nước.  vẫn nghinh

rót ai xanh mặt

giữa hình tượng

      trôi

khoảng cách nào vậy, nhé

thôi 

đan tay tháo gở

lần hồi

biệt

ly

*

H o à n g X u â n S ơ n

21/5/2013


Hoàng Xuân Sơn 

A renowned poet, born 1942, writes under various pseudonyms: Hoàng Xuân Sơn, Sử Mặc, Hoàng Hà Tỉnh, Vô Ðịnh… 

Hometown: Vỹ Dạ, Huế.

Lý Thường Kiệt Primary  

Bán Công High School and Quốc Học Huế High School

Bachelor of philosophy, and postgraduate of political science and commerce at The university of Văn Khoa Sài Gòn. 

Worked at the Ministry of Transport and Communication, a branch of the General Department of Postal Service of the Republic of Vietnam.

After 1975 worked in the Postal Office for 7 years. December 1981 settled in Montreal, Canada.

The poet’s career span from 1970 to the present day his work has been published in many literary publications. In vietnam: Văn, Chính Văn, Diễn  Ðàn, Khởi Hành, Nghiên Cứu Văn Học, Ðối Diện, Thân Hữu, Xây Dựng Nông Thôn, Ngưỡng Cửa, Nhà Văn. Outside of Vietnam: Làng Văn, Văn Học, Văn, Thế Kỷ 21, Chủ Ðề,  Sóng, Sóng Văn, Nắng Mới, Saigon Times, Hợp Lưu, Phố Văn,  Gío Văn , Canh Tân, Ði Tới, tạp chí Thơ. 

Collaborating platforms: Litviet (U.S.A), Tienve (Australia), Vanchuongviet… and the translations of his poetry into English by Nguyễn Thị Phương Trâm on SONGNGUTAITRAM.

Published work:

Viễn Phố (thơ, Việt Chiến xb 1988)

Huế Buồn Chi (thơ,93)

Lục Bát (thơ, 2005)

Ref: vanchuongviet.org

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

I am very much me

A poem in Vietnamese by Hoàng Xuân Sơn
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Photography: Nguyễn Thị Phương Trâm

I  A M   V E R Y   M U C H   M E

.

In my solitude stirring

there in a secluded corner the drunken singing

the entire previous day it rained yet

through the gaps escapes the rhythmic yearning

alone

(still)

alone

approaching whom amidst the dawn wavering

alone sometimes it’s poetry

singing.

amongst a dusty refuge

.

(October 2021)

_____

R Ấ T  M Ì N H

.

Trong khóe im riêng tôi nghe

thinh không một giọng hát nhè nhè say

hôm qua mưa đổ nguyên ngày

mà khe âm vẫn còn rây điệu tình

thì một mình

(vẫn)

một mình

ai lui tới giữa bình mình vật vờ

một mình có khi rất thơ

hát. 

và nghe giữa bụi bờ dung thân

.

)))

h o à n g  x u â n  s ơ n

29 Sept. 2021


Hoàng Xuân Sơn 

A renowned poet, born 1942, writes under various pseudonyms: Hoàng Xuân Sơn, Sử Mặc, Hoàng Hà Tỉnh, Vô Ðịnh… 

Hometown: Vỹ Dạ, Huế.

Lý Thường Kiệt Primary  

Bán Công High School and Quốc Học Huế High School

Bachelor of philosophy, and postgraduate of political science and commerce at The university of Văn Khoa Sài Gòn. 

Worked at the Ministry of Transport and Communication, a branch of the General Department of Postal Service of the Republic of Vietnam.

After 1975 worked in the Postal Office for 7 years. December 1981 settled in Montreal, Canada.

The poet’s career span from 1970 to the present day his work has been published in many literary publications. In vietnam: Văn, Chính Văn, Diễn  Ðàn, Khởi Hành, Nghiên Cứu Văn Học, Ðối Diện, Thân Hữu, Xây Dựng Nông Thôn, Ngưỡng Cửa, Nhà Văn. Outside of Vietnam: Làng Văn, Văn Học, Văn, Thế Kỷ 21, Chủ Ðề,  Sóng, Sóng Văn, Nắng Mới, Saigon Times, Hợp Lưu, Phố Văn,  Gío Văn , Canh Tân, Ði Tới, tạp chí Thơ. 

Collaborating platforms: Litviet (U.S.A), Tienve (Australia), Vanchuongviet… and the translations of his poetry into English by Nguyễn Thị Phương Trâm on SONGNGUTAITRAM.

Published work:

Viễn Phố (thơ, Việt Chiến xb 1988)

Huế Buồn Chi (thơ,93)

Lục Bát (thơ, 2005)

Ref: vanchuongviet.org

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

the quiet…

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Art: Đinh Trường Chinh

in us

endlessly drifts

between our ears and darkness

acknowledges what was unsaid 

the quiet

the months

years

minutes

a soundly sealed box…

only 

our hair is left to grow grey

those in the spirit of poetry

have shattered

quietly

like you dear(em),

now without substance…

*

without your heart

there’s no such thing

as the birth of poetry

since it’s actually

the falling geese feathers

tainted with your blood

the poem

it’s not where seabirds

lay their eggs

it’s an annoying grain of sand

in your eye

as you blow in a single breath

across the ocean

the poem blows up everything

including the very last battleship

inciting each 

and everyone of us

like bamboo spikes(full speed ahead)

heads for the sea

July 2022

_

im lặng…

để chúng ta biết rằng sự vô ngôn

trong mỗi chúng ta

luôn luôn trôi

giữa hai tai và bóng tối

im lặng

như một cái hộp đóng kín

tháng năm

năm tháng

tháng năm…

chỉ có tóc

là chưa bạc

ai sẽ cùng tinh thần của thơ

đã vỡ

đừng giật mình

làm thế nào ánh sáng

rơi, mà gây ra tiếng động?

im lặng

như em

giờ không trọng lượng…

*

nếu không có trái tim của bạn

bài thơ không bao giờ có thể

sinh ra

vì nó chính là

lông ngỗng rơi

dính máu của bạn

bài thơ

nó không phải chỉ là nơi loài chim biển

đẻ trứng

nó chỉ là hạt cát

xốn xang trong mắt bạn

bạn thổi một hơi thở

trên đại dương

bài thơ sẽ nổ tung

đến từng chiếc chiến hạm cuối cùng

và mang từng

người

như ngọn chông

lao ra biển


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

You’re so small(em), how could you be the North Seabird 

A poem in Vietnamese by Tô Thùy Yên
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Art: Đinh Trường Chinh

You’re so small, how could you be the North Seabird

Endlessly I would mistake it for the foggy East sand…

The gate of the gods, an erection of the Truong Son wave

Each wave drowning each dream

Gosh where came the thoroughfare

At this intersection meet

To infinitely be apart, in our separate paths 

The dust and grime of each other?

Guilty of the godly crime, so far from home

The shedding of the youthful hair over our ears

The corrosion of rocky stature constantly awake is tào khê river 

On the red bed exhausted by the silent stars

While I am hundreds of roots in consequence

Duly accepting the moss covered forest in the dark

Layers upon layers of mushrooms over decay

Like a flowering period coming of age

Why are trying to push open that heavy door

The hinge is now dry and comatose

Across the cold decayed abandoned house the spiderweb

Numbly echoing the cries via the woods, the boulders

Awakening the unjustified dead of old

The sound eyes of a bird in folklore 

Startled after a thousand year slumber

Shaking the dust off its feathers, the croaky howls

Do you remember (em) the forest cold shadows

Tree roots scattered with drops of sunlight

Yet perished are the tired persistent lulling breeze 

Happiness is jokingly far from the truth

Eyes closed so the soul may rise

Love until there are tears until the reasons are no more

Until the eyes are open, one may see

One’s entire life’s worth is not much

A tree torn sound to the call of the heart

The resentment of the past paid by a compassionate earth

The summer burning in heated anger

Awe, the scent of fresh blood oozing, unceasing

The vast meadows carried each other to the end of the day

Witness the sadnesses in each tree trunk

The tall reeds wrapping around each hindered footstep

The abundant thorny seeds latched onto sleeves, flying

How could all roads be crossed?

The trees and the wind together wept

Each bloom in the meadow is brilliantly bright

Also sniffling sadly for their pitiful fate

May joy pray perish like the flood

The deluge dragging each other to all fields and valleys

Remnants of hope for countless lifetimes 

Born again upon the unforgotten land of old

(November 2021)

Em nhỏ, làm chi chim biển Bắc

+

Em nhỏ, làm chi chim biển Bắc

Để anh lầm mãi bãi Đông mù…

Cửa thần phù dựng Trường sơn sóng

Mỗi ngọn xô chìm một ước mơ

Ôi những con đường đến từ đâu

Một lần gặp gỡ ngã tư nào

Rồi trong vô hạn chia lìa miết

Có cuốn theo mình bụi của nhau?

Biệt xứ ra đi, trời bắt tội

Dài tơ tưởng rụng tóc mai xanh

Trôi mòn vóc đá, tào khê thức

Nhướng mỏi ngàn sao đáy lặng thinh

Còn anh hệ lụy chằng trăm rễ

Cam phận cây rừng tối đẫm rêu

Nấm tủa tầng tầng thân mục tới

Như mùa hoa trối tuổi già xiêu

Em đẩy làm chi cửa não nề

Bản lề khô kẽo kẹt hôn mê

Nhện giăng tơ mốc nhà hoang lạnh

Tiếng gọi rền vang gỗ đá ê

Dựng dậy hồn oan dĩ vãng nào

Con chim thần thoại mắt khoen sâu

Giật mình như đã ngàn năm ngủ

Giũ bụi lông, cất khản tiếng gào

Có nhớ không em rừng bóng lạnh

Gốc cây ngời giọt nắng sao thưa

Gió ru mê mệt trưa tàn tạ

Hạnh phúc đùa xa tiếng thực hư

Khép mắt cho hồn bay diệu vợi

Mà yêu đến khóc, đến u mê

Để khi mở mắt, ta nhìn thấy

Cả cuộc đời ta có đáng chi

Cây rách sâu thân chất giọt lòng

Nghiệp hờn trả nghĩa đất bao dung

Mùa hè cháy rực cơn cuồng nộ

Ồ, máu thơm còn ứa chẳng ngưng

Đồi lộng đưa nhau xuống cuối ngày

Thấy âu sầu hiện mỗi thân cây

Cỏ cao quấn quíu chân chùn bước

Ghim xót xa đầy vạt áo bay

Làm sao đi hết những con đường?

Gió với cây cùng khóc hợp tan

Mỗi đóa hoa trên đồng chói lọi

Cũng xui phù thế ngậm ngùi thân

Cầu hân hoan chết như mưa lũ

Nước kéo nhau đi trẩy khắp miền

Còn vọng hằng hà sa số kiếp

Lai sinh trời đất cũ chưa quên

4-1974

Nguồn: Tô Thùy Yên, Thơ tuyển, Minnesota, 1995


Tô Thuỳ Yên (1938-2019) real name was Đinh Thành Tiên, born in Go Vap, Gia Dinh, Vietnam, an alumnus at Petrus Ký and Đại học Văn khoa Sài Gòn. He was a teacher and journalist in Saigon, a Major in the Vietnam Army prior to 1975. After 1975 served 13 years in re-education camps, in 1993, he moved with his family to the United States as a former political prisoner.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the poet and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

%d bloggers like this: