The sea asked the writer

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Photography: Nguyễn Thị Phương Trâm
The sea asked the writer:

- How would a writer love the sea?
The writer answered:
- We love the sea according to The Writers Guild Standards.
The sea asked the poet:
- How would a poet love the sea?
The poet answered:
- We love the sea because of the excessive productivity of writers.
The sea asked the fishermen:
- How would a fisherman love the sea?
The fishermen didn't answer.
The fishermen didn't answer.
The fishermen didn't answer.

The sea then had to ask the fishermen's family:
- How would a fisherman love the sea?
The fishermen's family said:
- They are missing, how are they supposed to answer?

----------

then why won't you compose poetry?

the poem
it flying in air
like white clouds in the sky

singing softly
barely a whimper
like someone who has been shot

in their eyes, the stars hid
shining on the golf courses of the human skulls
chuckling
whimpering

and the few poems that fly
into a vicious dark cloud
it’s frantically
howling
gunfire

and the shouting
pierces the darkness so the poem may move
into a life
without despair

hence my poetry
the cause of my anger
_____


Biển hỏi nhà văn:

- Nhà văn yêu biển như thế nào?
Nhà văn trả lời:
- Chúng tôi yêu biển theo tiêu chuẩn của Hội Nhà Văn.
Biển hỏi nhà thơ:
- Nhà thơ yêu biển như thế nào?
Nhà thơ trả lời:
- Chúng tôi yêu biển theo suất còn thừa của các nhà văn.
Biển hỏi ngư dân:
- Ngư dân yêu biển như thế nào?
Ngư dân không trả lời.
Ngư dân không trả lời.
Ngư dân không trả lời.

Biển đành hỏi người nhà của Ngư dân:
- Ngư dân yêu biển như thế nào?
Người nhà của ngư dân trả lời:
- Họ mất tích cả rồi, làm sao mà trả lời...

----------

vậy tại sao bạn không làm thơ?

bài thơ
nó bay trên bầu trời
như mây trắng

hát những tiếng thật nhỏ
thơ thản than thở
như những người bị bắn

đôi mắt họ
như những ngôi sao lấp
lánh soi những sân gôn những sọ người
cười cười
khóc khóc

và bài thơ có khi bay
thành đám mây đen hung dữ
giục giã
hú bão
nổ súng

và tiếng la
hét xuyên bóng tối để bài thơ đi
vào cuộc sống
không thôi chỏng gọng

nên tôi không làm thơ
thơ làm tôi
nổi nóng…
_____
JULY 2020

Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a comment

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: