Bumping into an old friend from med school in the street – The rivers ceases in waiting

A short piece in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
A poem in Vietnamese by Trần Mộng Tú
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

Bumping into an old friend from med school in the street…

“STARTLED BY A TAP ON THE SHOULDER”

You’re in the street, and you’re startled by a tap on the shoulder: “mate, you’re still smoking?” Startled, I was worried it might be a guy in a green uniform trying to make “extra cash” on the side, so I turned around and found him grinning.

Why? I burned through a packet at a time, I replied bluntly not fully understanding what he was trying to imply.

Ah, because when I smoke I’m always in trouble with my boss “the fool pissed me off, so I quit.”

It’s hard to imagine any boss “telling him off”, then again being his boss wouldn’t have been easy. Lucky, my circle of friends is wide and varied, from all walks of life, I’ve met quite a few crazy ones, maybe it’s contagious, sometimes I’m just as crazy, sometimes too defensive, I’ve “won” my fair share of fights, I can’t stand the fake fuckers, pretending to be crazy. But I’m stumped when I see him, we smoked a cigarette together while he quizzed me on things like:

Do you know if I don’t drink western spirit, rượu đế, or fortified alcohol? What do you think I drink? I have no answer for anything like that, he answered his own question: I drink the alcohol steeped in spirit. It turned out he generally makes an icy cocktail of rượu đế and rượu cần brewed by the locals in his neighbourhood. Okay, why not, that’s one way to do it.

There is more on things like hair cuts, there is no better reasoning than his when it comes to how, when, or where one should cut their hair, the guy who actually got paid to cut his hair must be at the top of his field, otherwise whoever it is, who gets to cut his hair has to cut his hair for free. He gave me his number and address, and told me to come by for a drink, “mate, you’re not a bad drinking buddy”. He’s fair in his assessment since I’ve been once or twice admitted to the mental institute. 

Saying goodbye, I asked him for his Facebook account to add him to the old Med-school group, he laughed, I’ve got four accounts but you’ll never be able to find it. One account for serious professional discussions, one account for the discussion of life in general, as for the other two accounts, there’s no point explaining it to you, you’ll never understand.

I mentioned the coming class reunion, and he laughed: we must all know who we are in life, don’t we? I didn’t quite get the “analogy”, or who the remark was directed at, or was he telling me off and I had no idea. Never mind, next time then, a gentleman can still lay claim on vengeance a decade later, right? As we discarded our cigarette butts we said our goodbyes, two guys lost in the streets on a sunny day, and I watched his car drive away, disappearing into a cloud of dust thinking about when I’ll see him again. What an interesting character.

The rivers cease in waiting

A poem in Vietnamese by Trần Mộng Tú

translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

When I’m away from you the sunlight falls sadly on my shoulders

The scent of cigarette lingers in my nostrils

When you’re away from me the rivers are bland and lack lustered

The mountains are grey with sadness

When I’m away from you the trees are baffling

In rising tides at dusk falls endless in yearning

When you’re away from me I’m outside looking

Searching for bird wings at the end of the forest

When I’m away from you I’m far from a storm

Wet still, since then to this very moment

Missing me you would light a cigarette

Missing me you would walk in the rain

When you’re away from me even the wind is quiet

I’m earnestly shaking the crowding longing

All around me, you’re like a spring through the forest

The rivers cease in waiting

June 2022

_

Bên vỉa hè gặp lại bạn cũ thời học Y Khoa…

“BỖNG GIẬT MÌNH MỘT CÁI VỖ VAI…”

Khi bạn đang hè phố, bỗng giật mình một cái vỗ vai: “mày còn hút thuốc không?” Hết hồn, tưởng mấy câu “nghiệp vụ” của các chàng áo xanh, quay lại thì gặp chàng đang cười.

Sao hỏi vậy? Hút cả gói, tui nói cứng luôn vì chưa hiểu lắm.

A, vì tao hút thuốc bị sếp chửi là “thằng lấc cấc, tao tức tao bỏ việc luôn.”

Cũng không biết sếp nào dám “chửi” chàng, nhưng đúng là làm sếp chàng thì mệt lắm. Cũng may là ra giang hồ, mình gặp người điên nhiều, thành ra mình điên nặng luôn, chỉ nhằm tự vệ, cũng “thắng” nhiều phen, nhất là mấy gã giả điên. Nhưng gặp chàng cũng đuối, đốt cùng chàng điếu thuốc xong bị chàng đố mấy câu. Ví dụ:

Đố mày rượu tây tao không uống, rượu đế không uống, rượu ngâm không uống. Vậy tao uống rượu gì?

Với câu đó thì tui chịu thua, chàng trả lời: tao uống rượu ngâm rượu. Hóa ra chàng chuyên pha đế vào rượu cần của đồng bào rồi ngâm đá uống. Hay thật, cũng là một kiểu chơi.

Còn nữa, như chàng luận về hớt tóc thì đúng là cao thủ, ông nào hớt tóc cho chàng mà lấy được tiền chắc phải thứ dữ trong nghề, chứ buông dao thành phật thì chỉ hớt chùa cho chàng thôi. Chàng có hẹn mình uống rượu, cho số điện thoại và số nhà, vì “mày ngồi với tao hợp đó”. Cái này thì chàng đúng, vì mình nhập viện tâm thần cấp cứu mấy lần rồi.

Chia tay, hỏi phây của chàng để add vô nhóm lớp Y Khoa cũ, chàng cười, tao có bốn phây nhưng mày tìm không ra đâu. Một phây bàn về chuyên môn, một phây bàn chuyện đời, còn hai phây nữa nói mày cũng không hiểu.

Nhắc chàng chuyện họp lớp, chàng cười: đời mình phải tự biết mình là ai chứ? Cũng chưa hiểu lắm cái “ẩn dụ” này, chàng ám chỉ gì ta, hay chàng chửi mình mà mình không biết. Thôi chờ dịp vậy, quân tử mười năm còn báo thù kia mà? Hết điếu thuốc là chia tay, hai thằng ngơ ngác trên vỉa hè đầy nắng, nhìn chàng chạy xe xa khuất bụi mờ nghĩ đến ngày mình phải đi tìm chàng. Vì chàng hay quá là hay.

Cả một dòng sông đứng lại chờ

Thơ Trần Mộng Tú

Tôi xa người nắng buồn trên vai

Môi tôi mùi thuốc còn thơm hơi

Người xa tôi một dòng sông trắng

Dẫy núi bên kia có ngậm ngùi

Tôi xa người hàng cây bâng khuâng

Nước dâng chiều xuống nhớ muôn trùng

Người xa tôi có ra đứng ngóng

Một cánh chim bay ở cuối rừng

Tôi xa người như xa cơn mưa

Tóc tôi còn ướt tới bây giờ

Nhớ tôi người có châm điếu thuốc

Nhớ tôi người có đi trong mưa

Người xa tôi gió cũng lặng thinh

Tôi rung nỗi nhớ ở quanh mình

Người như suối chảy qua rừng vắng

Cả một dòng sông đứng lại chờ


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

Trần Mộng Tú, was born on 19-12-1943 in Ha Dong (North Vietnam), grew up in Ha Noi and Hai Phong, and came to Saigon (South Vietnam) in 1954. Tran Mong Tu settled in Washington, USA in 1975. Also, she started her writing in 1975. Her first collection of poetry ‘Tho Tran Mong Tu (Nguoi Viet, 1990) was followed by ‘Cau Truyen cua la phong (The Ky, 1994) and ‘De em lam gio’ (Poetry. The Ky, 1996).

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a comment

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: