A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Art: Nguyễn Tấn Vĩ


[5th revision; 2019-2022]

The freedom of rivers

Srepok river


Met the sorrow of a dam

Gosh river 

Your freedom no more

Your water

Every trickle ceasing

In tears

Towering smoke

Exposing bone

Scattering exhausting

The fish sighing as they are wading 

Not by any wrongdoing choosing 

Wading the river

Wading the river

The meadow




A laden

Calling of a bird

Not in the night

Not the sound of church bells

Not poetry

Ceasing in nonsensically

The songs


Frankly a waste of  time

When there’s nothing

Left to hold

Frankly useless

Like water

Staring at 

The giant wall 

The glaring of a sword

The glaring of a sword


Trekking one mountain

To another 

Trekking from another mountain

To another and another

Like that


In the middle of a lake

A torch not necessary

For it to burn

Couldn’t burn like a torch



Looking down endlessly

Looking down endlessly

In the end

Going out slowly 

Going out slowly

As dark as hell

How deep is hell?


Is not only black

It could be a green


Tongue red

Striking at the blinding fog

Sombre heads


Striking the sombre heads, bled


Senile old people

Unemployable men 

Overwhelming meadows of purple myrtles endless women…

In the karaoke bars

In sleeping fates

Amidst the vast mead

As a small full stop

As a small grain of sand

As a small ant

Small small small small

Small small small small

Far far far away

Beyond that


The afternoon

The electricity cut


A kerosene lamp


As mother

Night light


Like mother

A forest


As mother


A son missing in action

Mother has

No tears left

Left are the arrows

Father’s long ago



The poisonous tip

The ville

The falling leaves

Twisting like a windmill

Twisting like a person’s lifetime

No need for a skirt

No need for a gùi

Adorning but

The wilderness

The burning reeds

Father’s sickle

Slashing into 

Mountain gorges 

Smashing boulders

Chipping the cursed blade

The ville




A person’s lifetime

Please no

Please no

Please no

The sickles

When there’s no longer a field

It can but slash into fate

Chirp chirp

Baby chickens

Scuttering about

Met a fox

Forget it

Leaving the spirit of the forest

Resigning under the length of the axe-hammer

Leaving Yang

Resigning to a cry that could break the world


There’s not one person

There’s not one person

The ear blowing(1) mass in cruel eyes


There’s not one person

There’s not one person

Yang’s nodding to sleep by the side of the road


The markets the five levels

A deep underground car park

Where may one give thanks to Yang

A rainy horizon crumbling


Recalling the abandoned Cham tower in EaSuop forest

Which part of history was cut out?

Which part is still an enigma?

A tower ascending from the sea to battle?

A forest descending to the sea to shout continuously?

History is dead and buried

Speak not of it

Forget about calling upon those days aeons ago

No conception

On these pair of hands

These hollow eyes

Sounder than the fields of Buôn Triết 

The cracks

On the chest

Calling upon the blood thirsting leeches

And the yellow flies

Raining on the unhindered forests

Raining on the grassy meadows

How long has the forest been bleeding

The periods without conception



Misty mornings

All the weeping maidens

At Y Moan’s funeral(2)

No one left to sing

No one left to sing

No one left to sing

Misty mornings

The flights

From afar

Bringing singers



Wearing boots

Cowboy hats

Chewing on jungle meat

Drinking red wine



What are they singing



Make them sing?

Neither here nor there

The songs

Blurting out

Fast like a money counting machine

They who use the curving wine bamboo straws to shoot arrows

The cowboy hats

The tailored beards

The heavenly bodies

Them singing

Them dancing

Them flying

Them spinning

In our traditional skirt

Check out where they’re from?

Check out where they’re from?

Check out where they’re from?

They’re bathing in the springs

Snapping the bamboo shoots



Rolling over



Doors of the longhouse


Crumbling because it’s raining

Mid noon

One lit up kerosene lamp

Flickering of fireflies 

One morning

One cross

One old vicar


Behind a cloud

They who use the curving wine bamboo straws to shoot arrows [2]

Villagers running


Flying arrows

From the bow

Curve like bamboo straws

They’re sitting drinking

Satiating staying awake

All night

Misty misty then light

The lyrics


Upon the shadows of the night

Misty misty then light

Evidence of premature blooming coffee flowers

Withering falling the cause of the salty mist


Couldn’t unite

Couldn’t declare their vows of devotion



On a church steeple


Stop stop

The wind

The gùi unburdened with red mud

The maidens mourning the death of Y Moan

Where are they

The horizon falling lower 

They’re been sound stabbings

Not by the head of spears

Through the hips

The destruction of a maiden’s life

Escaping from the orifice of an instrument

The crying of stars

And little children

Birthing in laden circumstance

Floating thoughts

On dancing


Long ago

Mother washed her hair in the springs

Fragrant foliage

In the dark night of the garden

The beards

Burning bushes

Spare and sparse

In the dark night of the garden

The sly dark shadow




The last breath


Pure hearts

Dancing bitches

All the studs dead

Left is humanity

Don’t follow her to beg

By the summit, the evidence, gone

Gone are the springs

Gone are the rivers

Gone and dead is the stud

Gone but a person should have a heart



Long ago in the rocky mountains

Banging against each other

Paining you forever, my love

The sound of cheering

Upon the village

The tragedy of sunlight

Upon the roof

The tragedy of the wind

Upon my love’s eyes

The tragedy of a spring

Upon my children

The tragedy of charring fires 

Within mother’s eyes

The withered coffee fields

Left are lyrics

Wind and dust

Jittery and howling

Howling and growling



It’s not for me, your child

When could the coffee be harvest

Hospital fees invested

For you, mother

The sunlight

The equator around my love’s hips

Fair thighs

Wrap in a black skirt

Red laced fringe

Fragrant grass

Fragrant grass

The last gulps of freshwater for me 

A cry of a hen

Feeding its chicks

The flesh

The evil

The lust


Black skirt black skirt

Red hem

Now my love adorns only white

Like clouds

Flying across the equator

Fragrant fragrant grass

The garden bless with colours

Green-yellow purple red

Burning into ash

Under the spare sparse beard

And a cowboy hat


(1) Lễ Thổi Tai: An ear blowing ceremony for infants between three to twenty-four months of the indigenous people of Ba Na; to bless, name the child and give thanks to the sacred spirits.


(3 Rượu cần


Lê Vĩnh Tài

Tự do của dòng sông 

Sông Sêrêpok


Gặp nỗi buồn thuỷ điện


Ôi dòng sông

Khi không còn tự do


Nước bây giờ

Bị chặn từng dòng

Như nước mắt


Thác khói

Trơ xương

Nằm mệt mỏi

Những con cá thở dài khi bơi lội


Không có tội

Cũng phải lội qua sông

Lội qua sông 

Cánh đồng

Khát nước

Như thể một chuyện gì

Gần sụp đổ


Nặng trĩu

Một tiếng chim kêu

Không phải trong đêm

Không phải chuông nhà thờ

Không phải thơ

Đừng ngồi hát hò

Lảm nhảm

Buồn nản


Thật vô ích

Khi không có gì

Được giữ lại


Thật vô ích

Như nước


Nó nhìn con đập

Khổng lồ

Ánh mắt như gươm


Ánh mắt như gươm

Những người dân

Đi từ ngọn núi này

Đến ngọn núi khác


Đi từ ngọn núi khác

Đến ngọn núi khác nữa


Cứ như thế

Khi những ngôi làng

Ngập trong lòng hồ


Muốn cháy lên

Không phải đuốc


Nhưng không thể cháy lên như đuốc

Im lặng

Im lặng

Cúi xuống mãi

Cúi xuống mãi


Cuối cùng

Tắt dần

Tắt dần


Tối như địa ngục


Địa ngục sâu như thế nào?

Địa ngục

Không phải chỉ màu đen

Nó có thể là một con rắn lục

Màu xanh

Lưỡi đỏ


Mổ vào sương mù

Những cái đầu âm u

Chảy máu


Mổ vào những cái đầu âm u, chảy máu



Những người già ngớ ngẩn

Những chàng trai không có việc làm

Những cô gái biền biệt hơn cả đồi sim tím…

Trong những quán karaoke

Những số phận ngủ mê

Giữa thảo nguyên đồng cỏ


Như một dấu chấm nhỏ

Như một hạt cát nhỏ

Như một con kiến nhỏ

Nhỏ nhỏ nhỏ nhỏ


Nhỏ nhỏ nhỏ nhỏ 

Xa xăm

Và sau đó…

Chỉ còn lại

Những buổi chiều

Cúp điện


Chiêu hồn chiều

Một ngọn đèn dầu

Già nua

Như mẹ


Một ánh đêm

Thật sâu

Như mẹ


Một cánh rừng

Tan hoang

Như mẹ


Lặng lẽ


Sự mất tích của con trai

Không còn nước mắt

Của mẹ


Chỉ còn những mũi tên

Ngày xưa cha

Đi săn


Tẩm thuốc độc



Buôn làng


Và những chiếc lá rơi

Xoay như chong chóng


Xoay như kiếp người


Không phải đóng khố

Không phải mang gùi

Chỉ còn mang

Rừng hoang

Cỏ cháy


Lưỡi cày của cha

Chỉ còn cày

Vào những hẻm núi

Vấp phải đá

Mẻ một góc dao quắm


Những buôn làng

Di dời

Di dời

Di dời


Một đời người

Xin đừng

Xin đừng

Xin đừng


Những lưỡi cày

Khi không còn cánh đồng

Chỉ còn cày vào những số phận

Chiếp chiếp

Gà con

Lon ton

Gặp cáo



Để lại những thần rừng

Đang nằm dài dưới dấu búa kiểm lâm


Để lại Yàng

Một tiếng khóc vỡ tan thế giới


Mẹ ơi

Không một ai

Không một ai

Lễ thổi tai bên những ánh mắt tàn nhẫn


Mẹ ơi

Không có ai

Không có ai

Yàng ngủ gục một mình bên hè phố


Mẹ ơi

Những ngôi chợ một trệt năm lầu

Một tầng hầm gửi xe thật sâu

Yàng muốn cúng không biết ở đâu


Một bầu trời như vừa mưa sụp xuống


Phế tích


Chợt nhớ ngọn tháp Chăm bỏ hoang trong rừng  EaSuop

Lịch sử ngắt quãng chỗ nào?

Huyền bí chỗ nào?

Tháp từ biển lên rừng kháng chiến?

Rừng xuống biển reo hò luôn miệng?


Lịch sử chết điếng

Thôi đừng nhắc

Đừng gọi về ngày tháng xa xăm




Không thụ thai


Trên đôi tay này

Hai hốc mắt trũng sâu

Hơn cánh đồng Buôn Triết


Những vết nứt

Trên ngực

Gọi những con đỉa khát máu

Và bầy ruồi vàng


Mưa trên những cánh rừng xoã tóc

Mưa trên những cánh đồng cỏ mọc

Rừng đã chảy máu bao nhiêu lần

Những kỳ kinh không thụ thai


Rồi chết


Mờ sáng

Tất cả những cô gái đang khóc

Bên đám ma Y Moan


Không còn ai hát

Không còn ai hát

Không còn ai hát


Mờ sáng

Những chuyến bay

Từ xa

Mang vào những ca sĩ

Nhạc sĩ

Thi sĩ

Mang giày bốt

Đội mũ cao bồi

Ăn thịt rừng

Uống rượu vang

Huýt gió

Và hát


Họ sẽ hát

Những gì?

Những gì

Làm họ hát?


Không phải ở đây không có ở đó


Những bài ca

Bật ra

Nhanh như máy đếm tiền


Những kẻ dùng cần rượu cong vút để bắn cung

Những chiếc mũ cao bồi

Những bộ râu thật điệu

Những dáng người vi diệu


Họ hát

Họ nhảy

Họ bay 

Họ cũng loay hoay 

Đóng khố

Hãy nhìn xem họ từ đâu tới?

Hãy nhìn xem họ từ đâu tới?

Hãy nhìn xem họ từ đâu tới?


Họ đang tắm suối

Bẻ măng







Những ô cửa nhà dài

Khép lại

Mục nát vì mưa


Giữa ban trưa

Thắp một ngọn đèn dầu

Đom đóm


Buổi sáng

Có một cây thánh giá

Và vị mục sư già

Vừa biến mất

Sau đám mây 


Những kẻ dùng cần rượu cong vút để bắn cung [2]

Những buôn làng rình rập

Những bóng người


Những mũi tên bay

Từ chiếc cung

Cong như cần rượu


Họ đã từng ngồi uống rượu

Ăn no rồi thức

Cả đêm


Mờ mờ sẽ sáng

Những lời hát

Mù loà


Trên bóng đêm kia

Mờ mờ sẽ sáng

Vết tích của một lần bông cà-phê nở sớm

Phải rụng vì sương muối

Những người yêu nhau

Không nhập được vào nhau

Không phóng được lời nguyền

Chỉ nhấp nhô

Một tiếng chuông

Trên tháp nhà thờ

Bị gãy


Ngừng lại ngừng lại

Một ngọn gió

Những chiếc gùi không mang theo bùn đỏ


Những người con gái để tang cho Y Moan

Họ đi đâu rồi

Bầu trời rơi xuống thấp

Họ bị đâm thật sâu

Không phải những mũi chông

Xuyên hông

Phá nát đời con gái

Thoát ra từ miệng đàn

Tiếng khóc của những ngôi sao

Và những đứa trẻ

Sinh ra vì quá tải

Đang trôi nổi một thứ suy nghĩ

Của một chiếc váy

Nhảy múa


Ngày xưa

Mẹ gội đầu bên suối

Lá thơm


Trong đêm tối của khu vườn

Những hàm râu

Như cháy rừng

Lởm chởm


Trong đêm tối của khu vườn

Một bóng đen thò ra

Đâm vào 

Chảy máu


Cái chết

Sự hấp hối

Của những người đàn bà

Trinh tiết


Những con chó cái nhảy nhót

Vì các con chó đực đã chết

Chỉ còn con người


Đừng bước theo nàng than khóc

Những đỉnh núi sẽ làm lạc dấu

Con suối không còn

Con sông không còn

Con chó đực đã chết

Con người thì có trái tim


Đã chôn vùi

Đã ngủ yên

Ngày xưa núi đá

Đập vào nhau

Em đau mãi


Tiếng hò reo

Trên nóc làng

Những ánh nắng tử thương


Trên nóc nhà

Những ngọn gió tử thương


Trên mắt em

Những con suối tử thương


Trên tóc con

Những khét cháy tử thương


Trong mắt mẹ

Những vườn cà phê đã héo


Chỉ còn những lời ca

Gió và bụi

Nhảy và hú

Hú và rú

Như thể bị dao đâm


Mẹ ơi

Không phải con

Vườn cà phê bao giờ hái trái

Mà nuôi mẹ đi viện thì phải

Nộp tiền



Đường xích đạo vòng quanh hông em

Hai đùi màu nắng

Quấn khố màu đen

Viền tua-rua đỏ


Cỏ thơm

Cỏ thơm

Những khe nước cho anh uống lần cuối cùng

Tiếng khóc của con chim mái

Phải nuôi con


Thân xác

Hung ác

Khao khát

Buốt rát


Váy đen váy đen

Viền đỏ

Bây giờ em toàn mặc hàng màu trắng

Như mây

Thường bay theo đường xích đạo


Cỏ thơm cỏ thơm

Những khu vườn đủ màu

Xanh vàng tím đỏ

Cháy thành tro

Dưới bộ râu lởm chởm

Và một chiếc mũ cao bồi

Ôi a hú hét 



Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.


Leave a comment

Fill in your details below or click an icon to log in: Logo

You are commenting using your account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: