
The coolest thing about poetry is that, it can not be used as evidence in a court of law.
It is one of the reason why I love writing in a poetic format.

Mưa nữa
em chỉ muốn ôm anh
ngủ cả ngày
– ôm thôi sao em?
Anh lại chọc em
Gió lạnh nhưng lại ấm lạ thường
như ly nước lạnh cả một ngày
bận rộn cùng ly instant coffee
lạnh ngắc trên góc kệ
em quên uống
Cà phê pha có vị đắng
làm em thèm mùi của anh hôm nào đợi em
toát mồ hôi cả vỉa hè
anh làm em cảm động
em không thương sao được
Em mệt quá anh
thời gian kéo dài
như sợi dây thung kéo quá cỡ
còn sức thu mình lại được nữa ư
Em như thời gian
mỏng như lớp sương khuya
vừa đủ để anh nhớ
em hôm nào đã tan
theo dòng đời này sao?
Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.
Oh that was really nice, Good to know that fact…
LikeLike