The Moon, She | Lê Vĩnh Tài

Lê Vĩnh Tài. Photography: Nguyễn Thị Phương Trâm

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

Trâm thân, mấy tuần qua, anh đọc lại tập thơ của anh; đọc thật kỹ, như một nhà phê bình. Anh thấy nó không hay, em ạ. Nó nhè nhẹ, vui vui, dễ thương. Nhưng không hay. Anh quyết định sẽ không in bản song ngữ. In, cũng không ích lợi gì. Anh nghĩ em nên in tập thơ song ngữ của Lê Vĩnh Tài. Thơ nó hay, rất xứng đáng để có bản dịch của em. Nếu em cần nhà xuất bản, anh sẽ giới thiệu cho.

Anh Tuấn Kính Mến,

Hay nhất là em đã nhận được thông tin của anh trong những ngày đầu của cuộc vui cô độc mới đây của em. Dù chỉ là một chuyện tình cờ, lời của anh đem lại cho em một sự hồi sinh bất ngờ, vì em từng hay hỏi mình – ôi trời, liệu chị có thể làm nổi không?

Em cám ơn anh rất nhiều vì những lời khích lệ tinh thần thân quý anh đã dành cho em. Trùng hợp nữa, dù là em đã không tính, nhưng cuối cùng đã đi thăm anh Lê Vĩnh Tài.

Chúng em đã có dịp chia sẻ rất nhiều về thơ ca, kết luận cuối cùng của em không thay đổi, em vẫn là một người ngoại cuộc như bạn em đã “confirm”. Như em đã có dịp hiểu rõ hơn những suy nghĩ của anh ta.

Chúng em sẽ không in. Chúng em sẽ tồn tại trên blog cho đến ngày em không còn nữa. Chúng em hiện giờ thấy mình rất đủ.

Cảm giác này rất lạ và rất vui, không còn chạng vạng nửa bình mình hay hoàng hôn, mà là một cơn gió mát giữa mùa hạ, là quá đẹp rồi anh ạ. Ôi, em cám ơn anh rất nhiều nè.

Kính Mến

Em,

Trâm

The moon, she rolls along the runway, gently descending, bouncing lightly.

Like a balloon, she’s drifting across the sky until she runs out of air, falls to the ground. She’s on the ground looking up at the sky, like a penny flipped over.

The earth has to answer to her all night, like the sound of rolling drums. No wonder anyone could get any sleep. They’re all outside, where the trees are on their knees with their heads lowered, praying in silence.

She swells up filling up all the rivers.

The sweat dripping from all the hills melts away.

August 2023





Nàng, vầng trăng lăn dọc theo đường băng, nhẹ nhàng đáp xuống, nhẹ nhàng nảy lên.

Nàng, quả bóng bay đến khi hết hơi, rơi xuống. Nàng, nằm ngửa nhìn lên bầu trời, giống như đồng xu sau khi tung sấp ngửa.

Nàng, làm trái đất trả lời, suốt đêm âm vang như tiếng trống. Vì vậy, không ai có thể ngủ. Mọi người đi ra ngoài, nơi những cái cây đang cúi xuống quỳ cầu nguyện, trong sự im lặng.

Nàng phồng lên lấp đầy những dòng sông.

Mồ hôi từ những ngọn đồi tan chảy.


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

Nguyễn Thị Phương Trâm's avatar

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a comment