Văn Học Ngoại Biên — Literature Beyond

[
[
[

]
]
]

the tiny boat in a sea of blood
the sky black and blue bruised to the touch
battered bodies sinking in an icy abyss
greying waves across the seas rushing
something was amiss

A poem in Vietnamese by Viên Linh
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

[on going translation of Black April]
Sea Cliff Bridge at dawn, Sydney, Australia. Photography by Nguyễn Thị Phương Trâm
GỌI HỒN

Trên Huyết Hải thuyền trồi về một chiếc
Chiều bầm đen trời rực rỡ đau thương
Thân chìm xuống băng tuyền giờ tận tuyệt
Sóng bạc đầu hối hả phủ trùng dương.

Thấp thoáng trần gian
Mịt mù bóng đảo
trôi về tây về bắc về đông
trôi về đâu bốn bề thủy thảo
Về đâu kiếm đắm với thân trầm.

Hồn ơi dương thế xa dần
Hồn đi thôi nhé thủy âm là nhà
Hồn về trong cõi hà sa
Sống không trọn kiếp chết là hồi sinh.
Xong rồi một cõi u minh
Ngựa Hồ chim Việt biến hình mà đi.

Hồn vẫn ở la đà Ðông Hải
Hồn còn trôi mê mải ngoài khơi
Hồn còn tầm tã mưa rơi
Tháng Tư máu chảy một trời sương tan.

Thân chìm đắm cõi điêu tàn nước cũ
Những lâu đầi thành quách những vàng son
Những tân thư kỳ mặc những linh đường
Những rực rỡ của một thời dựng nước
Bao mắt mở bao tóc sầu dựng ngược
Bao tay cùm bao ngực vỡ hôm qua
Trong rêu xanh ngần ngật bóng sơn hà
Lướt hải phận về dưới trời cố quốc.

Nhắm hướng hôi tanh
Chia bày trận mạc
Hồn binh tàn hỗn chiến Thủy Mộ Quan.

Ðêm rơi thời hết vận tàn
Ô y cầu nhỏ người sang Lạc Hà
Thác rồi thân hóa phù sa
Mon men trở lại quê nhà mỗi đêm.

Về đâu đêm tối
Hương lửa lung linh
Những ai còn bóng
Những ai mất hình
Những ai vào kiếp phù sinh
Hóa thân hồ hải làm binh giặc trời
Khi nào hết quỉ ngoài khơi
Ta vào lục địa ta hồi cố hương

Cùng nhau ta dựng lại nguồn
Chẻ tre đẵn gỗ vạch nương xây đình.
Ông Nghè về lại trong dinh
Tướng quân giữ ải thư sinh dưới đèn.
Từ Thức lại trở về tiên
Sĩ phu giảng huấn người hiền bình văn
Nương dâu trả lại con tằm
Ruộng xanh trả bác nông dân cần cù.
Ngựa ông trả lại thằn cu
Nhà chung trả Chúa chùa tu trả Thầy
Quạt mo tao trả lại mày
Các cô yếm thắm trả bầy trai tơ.

Việt Nam dựng lại sơn hà
Móng rồng năm lượt quê nhà phục hưng.

Ðã tỉnh sầu u thương tiếc hết
Bình minh lên nghe, hoàng hôn biết
Chim lạnh về Nam sông núi ta
Không nói không cười chân trở bước.

Nỏ thần thủa trước
Gươm bén hồ xưa
Tràn lên như nước vỡ bờ
Lạc Long lại đón Âu Cơ về thuyền.
Các con từ dưới biển lên
Từ trên núi xuống hai miền gặp nhau.

Năm nghìn năm lại bắt đầu
Chim nào tha đá người đâu vá trời

Chúng ta rời bỏ xứ người
Loài chim trốn tuyết qui hồi cố hương.

Viên Linh
(trích Những Bài Thơ Tâm Sử Ca,
Khởi Hành xuất bản, 2013)
the tiny boat in a sea of blood
the sky black and blue bruised to the touch
battered bodies sinking in an icy abyss
greying waves across the seas rushing
something was amiss

Vien Linh [1936-2024] grew up in Saigon. He made a living as a writer since 1962, and was the Editor-in-Chief of many weekly newspapers specializing in literature and art such as Kich Anh, Nghe Thuat, Khoi Hanh, Hong, Thoi Tap, Dan Ta… He was the Editor-in-Chief of Tien Tuyen Daily Newspaper of the General Department of Political Warfare for more than 6 years of military service, with editors Le Dinh Thach and Ha Thuong Nhan. He was discharged in 1972. March 28, 2024 the poet Vien Linh passed away at 11:11 a.m. in Virginia, USA, at the age of 86.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

Leave a comment