Văn Học Ngoại Biên — Literature Beyond

[
[
[

]
]
]

Fiction in Vietnamese by Nguyễn Viện
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

[On going unedited translation]

Đôi khi tôi vẫn tự hỏi, tại sao tôi lại quay về? Quê hương thì có ý nghĩa gì? Tôi không “áo gấm về làng”. Tôi không chọn quê hương như nơi tôi đã sinh ra, mà tôi chọn quê hương là nơi tôi sống và được sống như tôi muốn. Vì thế, tôi cũng không về để tìm bình an cho cái chết.

Có vẻ như tất cả đều ngược ngạo đối với tôi, khi về. Tôi sẽ chẳng lý giải được gì, nếu như không phải tôi đã gặp Đambri và ngửi thấy hơi hướm của Mao Thành Giác trong rừng sâu. Điều gì chờ đợi tôi?

Đôi khi tôi thấy mình dấm dớ, nhưng tôi không tránh khỏi những câu hỏi, hay những câu hỏi như muốn hỏi, của những người xung quanh về sự trở về của mình, mà tôi chỉ muốn coi là những vết bẩn. Tôi xoá sạch. Tôi vất mẹ nó đi mọi thứ lăng nhăng vớ vẩn. Sống thì cứ sống, tra vấn làm gì. Đâu phải cứ tư duy mới tồn tại. Tôi ăn ngủ đụ ỉa không phải là tồn tại đích thực chân như sao. Ngày lại ngày. Ăn ngủ rồi đụ ỉa. Cứ thế… sống hay chết cũng thế thôi.

Bùi Chát, Hân Lê,Trâm, Nguyễn Viện, Mai Do and …

Tôi cần Đambri, tôi cũng cần Mao Thành Giác như không khí. May mắn thay, họ vẫn-đã-đang là bầu trời của tôi như chính họ là thế.

Một ngày mới đang bắt đầu, nắng tràn lan trên các cánh lá và không khí trong lành đầy trong lồng ngực, tôi làm vài động tác thể dục quen thuộc theo kiểu Dịch Cân Kinh, hai tay đánh lên đánh xuống…

Tiếng Đambri thật to: “Em chào ông.”

Đambri trở lại với khuôn mặt tươi tắn và nụ cười rực sáng, sau vài ngày nghỉ thăm mẹ bệnh.

Tôi vươn vai hít thở một hơi thật sâu, trước khi nói: “Chào em… vui không? Mẹ khoẻ chưa?”

Đambri nói: “Dạ, vui… Má bớt rồi. Thấy ông vẫn khoẻ mạnh, em mừng…”

Cô đến bên tôi chờ đợi, nhưng tôi làm như không biết đến sự chờ đợi ấy. Tôi hỏi: “Em đi chợ luôn rồi, phải không?”

Đambri: “Dạ.”

Tôi cười: “Xem hôm nay em cho tôi ăn gì nào?”

Đambri: “Tất nhiên không thiếu cháo chua, ngoài ra còn có một cặp trĩ, má em bảo mang cho ông. Nhưng em cũng chưa biết làm gì để ông thích.”

Tôi bảo: “Nướng đi. Không cần chế biến gì.”

Đambri “dạ” rồi vào nhà. Tôi đi bộ xuống thung lũng. Vào vườn hoa hàng xóm, tôi muốn có một bó hoa tươi. Cô bé gầy ốm chừng mười ba tuổi, hỏi: “Ông muốn cắm mấy bình?” Tôi nói: “Một bình thôi.” Cô bé cắt cho tôi một bó hoa hồng to, đủ màu, nói: “Cháu biếu ông.” Tôi cám ơn và nghĩ sẽ phải có gì tặng cho cô bé ngoan này.

Tự tay tôi cắm bình hoa trên bàn ăn. Đambri nói: “Ông để em làm cho.” Nhưng tôi không muốn mình rảnh rỗi quá.

Đambri ngắm bình hoa: “Đẹp…”

Tôi cười bảo: “Hoa là bộ phận sinh dục của cây. Vì thế hoa đẹp.”

Đambri láu lỉnh: “Và cũng đáng được trân trọng.”

Tôi nói: “Hơn thế, hoa vẫn là thứ được ngưỡng vọng nhất.”

Đambri bảo: “Thần thánh cũng thích hoa mà.”

Tôi nói: “Đúng vậy. Bộ phận sinh dục của con người cũng nên được dâng cúng như hoa.”

Đambri đỏ bừng: “Không phải em muốn nói thế đâu.”

Tôi cười: “Thần thánh chắc cũng như tôi, thích hoa không chỉ vì hoa đẹp, thơm mà còn vì lẽ hoa là một bộ phận sinh dục.”

Đambri: “Ông cứ nói kiểu đó…”

Tôi: “Kiểu đó không đúng sao?”

Đambri: “Kỳ quá hà…”

Tôi đang vui. Niềm vui bé mọn nhưng huy hoàng. Từ ngày trở về Việt Nam, mỗi tháng tôi đều thay đổi người làm và hưởng cái thú vui phong kiến của một ông chủ hãm hiếp nô tì. Đambri đã ở trong nhà tôi được gần bốn tuần, nhưng tôi chưa làm thịt cô ấy. Tôi cũng không hiểu điều gì đã ngăn tôi lại để tôi trở thành đứng đắn nghiêm túc đến thế. Với tôi, tình yêu chỉ là thứ xa xỉ. Tất nhiên, tôi cũng không ép mình phải tiết chế như một nhà đạo đức ngớ ngẩn. Khi cần, người bạn quản lý nhà nghỉ này (cũng là nơi tôi an hưởng tuổi già) vẫn cung cấp gái cho tôi theo đúng đẳng cấp. Vả lại, tôi vẫn có khả năng dụ dỗ bất cứ quí nương nào bước chân vào nhà nghỉ của mình, nếu tôi thích.

Tôi chưa bao giờ có ý định làm thịt Đambri, không phải vì cô ấy thánh thiện hay quá tẻ nhạt. Ngược lại, cô ấy xinh tươi và đầy ý vị. Mùi núi rừng quyến rũ tôi, vẻ thanh tân làm tôi ngây ngất, nhưng tôi e ngại vì tôi cảm nhận được có điều gì đó sẽ đổ vỡ trong tôi, một cách thậm tệ, có thể không bao giờ hàn gắn hay tha thứ được, nếu tôi đâm đầu vào cuộc đời cô bằng bất cứ kiểu cách gì, điếm đàng hay chân thật.

Tôi cũng chưa biết sau một tháng, như thông lệ, tôi có tìm một cô gái khác giúp việc trong căn nhà này không.

Khi ấy, con của người bạn làm quản lý đến theo yêu cầu của tôi.

Tôi nói với Thành: “Bác muốn nhờ cháu giúp một việc.”

Thành vui vẻ: “Cháu sẵn sàng nếu điều ấy có thể.”

Tôi hỏi: “Cháu có bao giờ nghe nói đến một người tên Mao Thành Giác không?”

Thành nói: “Cháu cũng chỉ nghe đồn thôi. Ông ta ở Ngã ba Đông Dương, nhưng làm gì thì thú thật, cháu cũng không biết đích xác.”

Tôi bảo: “Đó là người anh em song sinh với bác. Bác muốn gặp hắn.”

Thành hỏi: “Có nghĩa là bác muốn cháu thu xếp việc đó?”

Tôi bảo: “Đúng vậy.”

Thành nói: “Cháu nghĩ việc này cần có thời gian. Vì theo chỗ cháu biết, không ai có thể lọt vào vùng cấm địa ấy. Đi qua hàng rào của an ninh và biên phòng Việt Nam đã khó, bọn bảo vệ của ông ấy còn ghê gớm hơn nhiều.”

Tôi nói: “Bác chờ được.”

Thành cho biết thêm: “Cháu cũng đã thử muốn làm ăn với ông ta, nhưng không liên lạc được.”

Tôi hỏi: “Ông ấy chế biến ma tuý?”

Thành nói: “Cháu cũng không chắc. Có người nói ông ấy buôn vũ khí hay huấn luyện khủng bố gì đó…”

Tôi hỏi: “Hắn có phải là người của Mao Trạch Đông không?”

Thành nói: “Mọi người đều bảo vậy, nhưng cháu không tin.”

Tôi hỏi: “Sao không tin?”

Thành nói: “Vì cháu nghĩ Mao Thành Giác không thể là âm binh của ai. Tự bản thân ông ấy đã là một huyền thoại.”

Tôi hỏi lại: “Ông ấy có gì để gọi là huyền thoại?”

Thành: “Bác không thấy ông ấy được tôn thờ trong các đền miếu, chùa chiền sao?”

Tôi bảo: “Cháu đúng. Mao Trạch Đông là một kẻ tàn ác. Bác thích cái cuồng vọng vĩ đại của ông ta, nhưng ghê tởm cái phương cách ông ta hành động. Mao Thành Giác yêu sự hoàn hảo. Vì thế, bác tin bác thế nào thì cũng tin Mao Thành Giác thế ấy.”

Thành nói: “Nhưng nếu đúng như những gì người ta đồn thổi về Mao Thành Giác, một kẻ sản xuất ma tuý, buôn khí giới và huấn luyện khủng bố… Bác nghĩ sao?

Thật khó trả lời, tôi biện bạch: “Có lẽ Mao Thành Giác có tham vọng riêng của hắn. Và hắn chỉ phục vụ cho hắn.”

Thành hỏi: “Bất kể phương tiện nào?”

Tôi phân bua và rửa tay: “Người xưa nói rồi, nhất tướng công thành vạn cốt khô. Nhân tính và anh hùng không phải lúc nào cũng đồng nhất.”

Thành không nói gì nữa. Chẳng phải cậu ấy cũng đã từng muốn hợp tác với Mao Thành Giác sao?

Ở chơi với bố và tôi ít ngày, Thành đi Kontum.

Khi trở về, Thành cho biết: “An ninh ngăn chặn từ ngay trong thành phố. Cháu đã tìm cách bắn tin cho ông ta qua mấy người bạn làm gỗ trên ấy.”

Những bữa cơm có Thành, Đambri ít nói hơn. Thành cũng tỏ ra dè dặt. Có lần, ngồi cà-phê sáng, Thành hỏi: “Cháu nghe nói, ngày xưa bác và bác Mao Thành Giác đều từng đến Nga?”

Tôi nói: “Đúng. Tụi bác đã học ở Đại học Cộng Sản Phương Đông, nhưng chỉ hơn một năm sau, bác bỏ chạy. Bác không thể trở thành người Cộng sản. Còn Mao Thành Giác tiếp tục theo đuổi chủ nghĩa Mác – Lê. Nghe nói sau đó hắn về hoạt động ở Quảng Tây, Trung Quốc và chết vì tiêu chảy. Nhân vật ở Ngã ba Đông Dương không biết là do Mao Trạch Đông dựng nên, hay một Mao Thành Giác thoát xác, độc lập hơn và theo đuổi một tham vọng khác.”

Thành hỏi: “Còn bác, bác cũng đã làm một cuộc cách mạng cho mình?”

Tôi nói: “Dùng từ cách mạng không đúng lắm, về cơ bản bác không có gì thay đổi. Nó chỉ là cuộc quật khởi của một thân phận.”

Thành hỏi tiếp: “Cuối cùng, bác đã đi đến đích?”

Tôi nói: “Ngược với những gì Mao Thành Giác đã làm.”

Thành tiếp tục hỏi: “Điều ấy có ý nghĩa gì?”

Tôi chân thành: “Đến giờ này, thú thật bác chẳng thấy có ý nghĩa gì, mặc dù bác đã đi qua tất cả lạc thú trần gian, như bác muốn.”

Thành hỏi: “Dù sao, bác cũng toại nguyện?”

Tôi bảo: “Người ta hay nói đến cái minh triết của sự biết đủ. Với bác, lúc nào cũng như người giữa đường. Cả phía trước, phía sau đều ngút ngàn. Mà bên phải, bên trái đều hỗn loạn.”

Tôi biết Thành còn nhiều điều muốn hỏi, nhưng ngại. Tôi cũng không muốn khoe khoang điều gì. Hôm sau, Thành đi. Đambri cũng ra tiễn.

Người bạn quản lý bảo sẽ mang về cho tôi một cô sinh viên đang học ngành ngân hàng. Tôi hỏi cô ấy còn trinh không, vì tôi không muốn phiền toái với ý nghĩ huỷ hoại đời một cô gái. Người bạn nói đã tìm được cô ấy trên mạng, một kẻ nhận chatsex đổi card điện thoại, mất trinh toàn diện. Người bạn cho biết thêm, mặc dù là sinh viên trọ học, nhưng với Giác Thành Mao, cô chỉ tò mò muốn biết ngọn cương dương vĩ đại của ông sấm sét như thế nào. Làm sao cô ấy biết tôi sở hữu một ngọn cương dương vĩ đại? Tôi hỏi. Cô ấy bảo, “em là con ma net, người ta đồn ông chủ khách sạn Vi Vu hay Vì Vú là một kỳ quan thế giới.” Và cô ấy muốn tận mắt thấy, sờ tận tay. Tôi cũng tò mò muốn biết một người chuyên chatsex sẽ nói gì khi làm tình với tôi.

Cô sinh viên đến vào tối thứ bảy. Hôm ấy, Đambri về thăm mẹ bệnh.

Trước khi tôi cho cô sinh viên biết ngọn cương dương sấm sét như thế nào, tôi đề nghị một cuộc làm tình bằng lời, show hàng như cô ấy chatsex.

Quả nhiên, khẩu dâm cũng thú vị bất ngờ. Tôi không biết khi cô ấy chatsex trên mạng, khuôn mặt cô biểu cảm như thế nào, hay nói như máy. Ít ra, tôi đã được xem cô đóng kịch. Qua cô ấy, tôi được biết có hằng triệu người thủ dâm trên máy tính hoặc qua điện thoại, ngày đêm.

Tôi nhìn thấy sự khốn khổ, đọa đày cũng như vui thú của dâm tính.

Tôi thích tính bạo dạn tự nhiên của cô, bộc lộ mọi thèm muốn. Nói và làm. Cả cô và tôi đều thoải mái. Tôi càng thích cô hơn khi cô nói: “Anh làm cho em muốn sau này có chồng già như anh.”

Nhưng cô chỉ là một cơn gió. Đi không để lại dấu vết.

Tôi ít quan hệ thực tế hơn. Thay vào đó, tôi lên mạng để tìm những khao khát bị che giấu. Một thế giới ảo sôi động mua bán, trao tặng nhục cảm không giới hạn.

Tôi cũng đã chatsex với vài cô gái trẻ còn đi học. Họ cuồng loạn hơn tôi tưởng. Nhưng có lúc tưởng rằng tôi đã tìm được tình yêu bên trong những lời tục tĩu dâm đãng. Cũng có cô muốn gặp tôi ngoài đời thực. Oh my God! Tôi vĩnh viễn ảo.

Tôi nhanh chóng thấy nhàm chán. Sự bất khả của ngôn ngữ và sự nghèo nàn của nó.

Đambri vẫn đằm thắm bên tôi. Thỉnh thoảng cô và tôi vào rừng chơi. Đôi khi cắm trại, tôi thích cảm giác du mục. Và đêm, tôi ở lại trong rừng. Chúng tôi không ôm nhau ngủ. Nhưng rừng ôm chúng tôi và chúng tôi thấy mình ở trong nhau.

Mặt trời, mặt trăng, trái đất, tôi và Đambri. Có và không có.

Chúng tôi không đốt lửa. Ánh trăng làm cho rừng huyền hoặc. Đambri cũng hoặc huyền chiêm bao. Tôi tan biến vào đêm tối. Và tôi là đất dưới chỗ Đambri nằm.

Tôi nghĩ đến cái chết. Tôi cũng nghĩ đến thiên đàng, hoả ngục và nghiệp chướng luân hồi. Tại sao con người phải dọa dẫm nhau? Tôi không tin gì cả. Nhưng tôi không thể không xao xuyến.

Khi trở về, người bạn bảo: “Ông có thư từ Algeria”.

Gã thuỷ thủ năm xưa báo tin Malika chết. Một cái chết điêu tàn, mục ruỗng… nhưng tôi vẫn cảm thấy bất ngờ, bàng hoàng. Ngọc đen của châu Phi không còn nữa. Tôi đánh rơi tôi dọc đường. Con người hoan lạc của tôi thôi nhảy múa. Malika đã chìm sâu xuống lòng đất. Hèn mọn và vô nghĩa. Sự sống hay cái chết, đâu là đích thực? Tôi không biết.

Tôi nhớ cái chết của Scarlett trên bãi biển giữa cơn mê cuồng sướng thoả. Từ phân tâm học đến hiện sinh, nàng có vô nghĩa không? Tôi không biết.

Chẳng bao lâu sau, tôi cũng nhận được tin Amanat chết. Một con điếm già vô gia cư bị cưỡng hiếp tập thể giữa công viên ở Bombay. Báu vật Amanat chỉ là hiện thân của một Ấn Độ nghèo đói và bất an. Cuộc sống kinh tởm? Tôi không biết.

Jane nữa. Cùng với nhiều cô gái khác, cô chết dần mòn dưới hầm kín của một kẻ tà đạo, xem thân xác phụ nữ là vật hiến tế cho sự vĩnh hằng của một Thượng đế mù loà. Nàng có được cứu rỗi? Tôi không biết.

Còn tôi, tôi sẽ chết ra sao?

Câu trả lời đến sớm hơn tôi tưởng. Một buổi sáng, tôi đang đứng soi gương cạo râu, hắn đến, chùm râu bạc trên một khuôn mặt quắc thước. Sững sờ, tôi không quay lại, chỉ quan sát hắn trong gương. Chậm rãi tiến thẳng đến sau lưng tôi, hắn rút lưỡi lê súng AK.47, đâm một nhát ngọt ngào giữa tim tôi, từ phía sau. Khi lưỡi lê lút cán, hắn mới lên tiếng: “Mày làm ố danh tao.”

Sometimes I would ask myself, do I have any reason to come home? What does homeland even means? I was not home in the disguise of “áo gấm về làng”, to say I had succeed. Home was not where I was born, home was where I lived and chose to live the way I want to live. Hence, it had never been my intention to rest in peace.

My homecoming was more of a contradiction. I would never be able unravelled any of it if weren’t for Đamri and the scent of Mao Thành Giác deep in the forest. What was waiting for me?

Generally I felt like a fool, but the questions were unavoidable, or rather, the unspoken questions, from those around me about my homecoming, all I wanted was to dismiss the stains. Erase them. Throw away all the nonsense. Life is life, why question it? No mere thought. Eating, sleeping, having sex, defecating—isn’t that true, genuine existence? Day after day. Eating, sleeping, having sex, defecating. Just like that… whether I live or die, it’s all the same.

I need Damri, I need Mao Chengjiao like air. Fortunately, they are still—and have been—my sky, just as they are.

A new day was beginning, sunlight streaming through the leaves and fresh air filling my lungs. I did some familiar exercises, like the Yi Jin Jing, my arms swinging up and down…

Dambri’s voice rang out loudly: “Hello, sir.”

Dambri returned with a bright face and radiant smile, after a few days off visiting her sick mother.

I stretched and took a deep breath before saying, “Hello… are you happy? How is your mother?”

Dambri said, “Yes, I’m happy… Mom is better. I’m glad to see you’re still healthy…”

She came to my side, waiting, but I pretended not to notice her waiting. I asked, “You went to the market already, didn’t you?”

Dambri: “Yes.”

I smiled: “Let’s see what you’ve prepared for me today?”

Dambri: “Of course, there’s no shortage of sour porridge, and besides, there’s a pair of hemorrhoids; my mother told me to bring them for you. But I don’t know what to make to please you yet.”

I said, “Just roast it. No need to prepare anything.”

Dambri nodded and went inside. I walked down the valley. In the neighbor’s flower garden, I wanted a bouquet of fresh flowers. A thin, frail girl, about thirteen years old, asked, “How many vases do you want?” I said, “Just one.” She cut me a large bouquet of roses, in various colors, and said, “This is for you, sir.” I thanked her and thought I should give this kind girl something in return.

I arranged the flowers myself on the dining table. Dambri said, “Let me do it.” But I didn’t want to be idle.

Dambri admired the vase: “Beautiful…”

I laughed and said, “Flowers are the reproductive organs of plants. That’s why flowers are beautiful.”

Dambri slyly replied, “And they deserve to be cherished.”

I said, “Moreover, flowers are still the most revered things.”

Dambri said, “Even gods like flowers.”

I said, “That’s right. Human reproductive organs should also be offered as sacrifices like flowers.”

Dambri blushed, “That’s not what I meant.”

I laughed, “Gods probably like me, liking flowers not only because they are beautiful and fragrant, but also because flowers are reproductive organs.”

Dambri: “You keep saying that…”

I: “Isn’t that right?”

Dambri: “How strange…”

I was happy. A small but glorious joy. Since returning to Vietnam, every month I’ve changed my servants and enjoyed the feudal pleasure of a master raping his slave. Dambri had been in my house for almost four weeks, but I hadn’t slept with her. I didn’t understand what was holding me back from being so serious and proper. For me, love was a luxury. Of course, I didn’t force myself to be as self-restrained as some silly moralist. When needed, my friend who managed this guesthouse (which is also where I enjoy my old age) still provided me with girls of the right class. Besides, I was still capable of seducing any lady who stepped into my guesthouse if I liked.

I never intended to sleep with Dambri, not because she was saintly or too boring. On the contrary, she was beautiful and full of charm. The scent of the mountains captivated me, her youthful beauty intoxicated me, but I was apprehensive because I sensed something within me would shatter, terribly, perhaps never to be mended or forgiven, if I were to throw myself into her life in any way, promiscuous or genuine.

I didn’t know if, as usual, I would find another girl to help with housework after a month.

Then, my friend’s son, who was the manager, came at my request.

I said to Thanh, “I want to ask you to help me with something.”

Thanh happily replied, “I’m willing to help if that’s possible.”

I asked, “Have you ever heard of a man named Mao Chengjiao?”

Cheng said, “I’ve only heard rumors. He’s in the Indochina Crossroads, but honestly, I don’t know exactly what he does.”

I said, “He’s my twin brother. I want to meet him.”

Cheng asked, “Does that mean you want me to arrange it?”

I said, “That’s right.”

Cheng said, “I think this will take time. Because as far as I know, no one can get into that restricted area. Getting past the Vietnamese security and border guards is difficult enough, but his bodyguards are even more formidable.”

I said, “I can wait.”

Cheng added, “I’ve also tried to do business with him, but I couldn’t get in touch.”

I asked, “Does he process drugs?”

Thành said, “I’m not sure either. Some people say he deals in weapons or trains terrorists or something…”

I asked, “Is he one of Mao Zedong’s men?”

Thành said, “Everyone says so, but I don’t believe it.”

I asked, “Why not?”

Thành said, “Because I think Mao Chengjiao couldn’t possibly be anyone’s puppet. He’s a legend in himself.”

I asked again, “What makes him a legend?”

Thành replied, “Don’t you see how he’s worshipped in temples and shrines?”

I said, “You’re right. Mao Zedong was a cruel man. I admire his grandiose ambitions, but I detest the way he acts. Mao Chengjiao loves perfection. Therefore, I believe Mao Chengjiao as much as I believe myself.”

Thành said, “But if what people are saying about Mao Chengjiao—a drug manufacturer, arms dealer, and terrorist trainer—is true… what do you think?”

It was difficult to answer, so I argued, “Perhaps Mao Chengjiao has his own ambitions. And he only serves himself.”

Thành asked, “By any means?”

I explained and washed my hands, “As the old saying goes, ‘One general’s success is built on the bones of thousands.’ Human nature and heroism aren’t always the same.”

Thành said nothing more. Hadn’t he once wanted to cooperate with Mao Chengjiao?

After spending a few days with my father and me, Thành went to Kontum.

Upon his return, Thành said, “The security forces are blocking him right in the city. I managed to get him to send a message through some friends who work in the timber industry there.”

During meals with Thanh, Dambri spoke less. Thanh also seemed reserved. Once, while having coffee in the morning, Thanh asked, “I heard that you and Mao Chengjiao both went to Russia?”

I replied, “That’s right. We studied at the Eastern Communist University, but after just over a year, I ran away. I couldn’t become a Communist. Mao Chengjiao continued to pursue Marxism-Leninism. I heard that he later went to work in Guangxi, China, and died of diarrhea. The figure at the Indochina Crossroads—I don’t know if he was created by Mao Zedong, or if he was a Mao Chengjiao who had shed his old self, becoming more independent and pursuing a different ambition.”

Thanh asked, “And you, did you also make a revolution for yourself?”

I said, “Using the word ‘revolution’ isn’t quite right. Basically, I haven’t changed at all. It was just the uprising of a person.”

Thanh continued, “In the end, did you reach your goal?”

I said, “Contrary to what Mao Chengjiao did.”

Cheng continued to ask, “What does that mean?”

I honestly replied, “To this day, I don’t see any meaning in it, even though I’ve experienced all the worldly pleasures, as I wished.”

Cheng asked, “Anyway, you’re content?”

I said, “People often talk about the wisdom of contentment. For me, it’s always like being in the middle of a road. Both ahead and behind are endless, and to the right and left are chaotic.”

I knew Cheng had many more questions, but I was hesitant. I also didn’t want to boast. The next day, Cheng left. Dambri also saw him off.

My friend, the manager, said he would bring me a female student studying banking. I asked if she was still a virgin, because I didn’t want the trouble of ruining a girl’s life. My friend said he found her online, a chatsex girl who exchanged phone cards for chatsex and had completely lost her virginity. My friend added that, although she was a student living in rented accommodation, she was just curious to know what my enormous penis looked like. “How did she know I possessed such a magnificent penis?” I asked. She said, “I’m an internet ghost; people say the owner of the Vi Vu or Vi Vu hotel is a world wonder.” And she wanted to see and touch it with her own eyes. I was also curious to know what a professional chatsex girl would say during sex with me.

The student arrived on Saturday night. That day, Dambri was visiting his sick mother.

Before I showed the student what my enormous penis looked like, I suggested a verbal sex session, a show-off like she did in chatsex.

Indeed, oral sex was surprisingly interesting. I don’t know what her facial expressions were like when she chatsex online, or if she just spoke like a machine. At least, I got to see her act. Through her, I learned that millions of people masturbate on their computers or phones, day and night.

I saw the misery, the torment, as well as the pleasure of lust.

I liked her natural boldness, expressing all her desires. Saying and doing. Both she and I were comfortable. I liked her even more when she said, “You make me want to have an old husband like you someday.”

But she was just a breeze. Gone without a trace.

I had fewer real-life relationships. Instead, I went online to find hidden desires. A vibrant virtual world of unlimited buying, selling, and giving of sensual pleasure.

I also had chatsex with a few young schoolgirls. They were more wild than I imagined. But at times I thought I had found love within the obscene and lewd words. Some even wanted to meet me in real life. Oh my God! I was forever in the virtual world.

I quickly became bored. The impossibility of language and its poverty.

Dambri remained affectionate with me. Occasionally she and I would go into the forest to play. Sometimes we would camp; I liked the nomadic feeling. And at night, I stayed in the forest. We didn’t sleep in each other’s arms. But the forest embraced us, and we found ourselves in each other.

The sun, the moon, the earth, me and Dambri. There and there.

We didn’t light a fire. The moonlight made the forest enchanting. Damri, too, was enchanting, a dreamlike illusion. I vanished into the darkness. And I became the earth beneath where Damri lay.

I thought of death. I also thought of heaven, hell, and the cycle of karma and reincarnation. Why do people threaten each other? I believe nothing. But I couldn’t help but feel uneasy.

When I returned, my friend said, “You have a letter from Algeria.”

The sailor from years ago reported Malika’s death. A desolate, decaying death… but I still felt surprised, shocked. The black pearl of Africa was gone. I dropped myself along the way. My joyful self stopped dancing. Malika had sunk deep into the earth. Humble and meaningless. Life or death, which is true? I don’t know.

I remembered Scarlett’s death on the beach amidst a frenzied ecstasy. From psychoanalysis to existentialism, was she meaningless? I don’t know.

Soon after, I also received news of Amanat’s death. An old, homeless prostitute gang-raped in a park in Bombay. The treasure Amanat was merely the embodiment of a poor and insecure India. A disgusting life? I don’t know.

And Jane. Along with many other girls, she slowly died in the secret cellar of a cultist who viewed women’s bodies as sacrifices to the eternal life of a blind God. Was she saved? I don’t know.

And me, how would I die?

The answer came sooner than I expected. One morning, I was standing in front of the mirror shaving when he came, a silver beard on a stern face. Stunned, I didn’t turn around, only watched him in the mirror. Slowly approaching me from behind, he drew the bayonet of his AK-47 and stabbed me cleanly in the heart from behind. Only when the bayonet was fully inserted did he speak: “You have disgraced me.”


Nguyễn Viện, born Nguyễn Văn Viện, on February 1, 1949 in Dong Xa, Hai Duong, is a journalist and writer, self-published author, on noteworthy subjects like sex and politics, listed by RFA as Resistance Literature. Currently living and writing in Saigon, Vietnam.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

Leave a comment