A novel in Vietnamese by Nguyễn Viện
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
3. PEOPLE SMELL
When Mr. Salt and Mrs. Sauce settled down in Rume, they had yet a child. It troubled Mr. Salt. Mrs. Sauce was even more troubled. But not everything was humanly possible. Even though the husband and wife loved each other, until the moment Mrs. Sauce and Thày occupied the same space in the convenient store that Mrs. Sauce understood that love was more complicated than she thought. A gaze full of compassion and gentle smile woke in her a warm flame but maddening call of her heart. Her heart was more alive. It was someone else that she saw.
That was when she sold more alcohol. And it became a place where men could relax and dream, they thought they could fly. One look at her and the teenage boys learned how to masturbate. The population of Rume had a sudden spurt in growth.
Night after night an increased number of women turned up at Thày’s church to pray. Thày’s work also grew. The biggest job was to try and resolve the conflict between husbands and wives.
The wives more frustrated and hateful because in their hearts they knew the reason. Mrs. Sauce became the centre of these women gossip.
Truthfully, Mrs. Sauce did not have eyes for any men in the village. She was still a respectable woman when it came to them, except for Thày. God forgave her because it was something she could not control.
Which it meant was that she belonged wholly to Thày alone. The madness of her desire exploded. Like the flood. Destruction. She leaves him exhausted squeezed everything out of him each time they came in the blockhouse.
“My husband is in town tonight.”
When Mrs. Sauce had signs that she was pregnant, she decided to never sleep with Thày again. The blockhouse became a dream in her mind but within her soul always alive. There, even though only for a very short time, she had lived a lifetime. She was born and again. Endless turns at the wheel of time.
Mrs. Sauce gave birth to a refine and courteous little girl. After that, she gave birth to a child each year. And she gave Mr. Salt one after the other five daughters.
Thị, the first daughter was named after the fruit because when she was born, she smelled as fragrant as the fruit. As she grew up, she gradually smelled like an orchard full of Thị. Though oddly, her four younger sisters smelled completely different, they smelled more like salt and sauce like their father and mother. Only Nrs. Sauce knew the reason for that oddity. This oddity, like her mother, turned Thị into the topic of hearsay amongst the women in Rume village, the jealousy rampant and those women include her sisters.
When she was old enough for school Thạch Xung had finished his studies. Though, because of his insatiable curiosity, Xung would periodically turn up at Thày’s homeroom to help with odd jobs or as another teacher. Xung was ten and four years older than Thị. Looking at the tiny sweet little thing in class the first time, Xung adored her she was his little sister. It took him a week to carve a puppy out of jackfruit wood for her. Thị loved it. Truthfully, the animal had four legs. not sure if it’s a dog or a cat, but Xung said it was a dog, Quit’s younger sibling, so it has to be a dog.
Xung said, “What are you going to call it.”
Thị didn’t know what to call it or what to say. Thị patted the dog’s head and kissed its nose. It was not until much later, Thị came up with a name because Xung was so sweet to her, Cam(Orange). The name came spurting out of her mouth when she thought of Xung. It was apt, since it was a sibling of Quít(Madarin) it had to be Cam. Cam the dog stayed with her till the day she was old and senile.
At Thày’s home, Thị’s smell helped the boys in class focus, they were better students. But the same smell was the reason for stupidity of the few girls who actually turned up for class. Thày understood this oddity, but his hands were tied. He could do nothing but hope that the child will one day find happiness.
Fortunately, she led a glorious life because of the admiration she received from all the boys in Rume. When she turned fourteen, Thị took her mother’s place in the store because Mrs. Sauce succumbed to an incurable illness and didn’t have the energy to do anything. Men had to line up to buy the alcohol she was selling. She made it a rule that alcohol was only sold between 4 and 7 in the evening. She explained that men should work during the day, and at night they should rest and take care of their health. She set he mind on seriously reinforcing the rule without exception. Mr. Salt took care of anyone who was disorderly or complained. And Thạch Xung was no different, except for one deviation at the end of the day at the end of the week. Each Saturday, Xung had an excuse to stay back with her a bit longer to help her clean up. But the truth was that it was a time she had reserved to serve Xung, sometimes it was a bowl of hot rice porridge, or a plate of fruit… Because Xung help Mr. Salt chop the woodchip in the afternoon.
As the noise settled, as Rume sank into the silence of the evening, the fruity smell of Thị permeated the air. Later into the night the more pungent was her smell. And when she was near someone she liked, Thị’s smell pooled like honey, you could almost scoop it up and eat it. The affection Thạch Xung reserved for her and their bond was a joy she cherished. Thị gave Thạch Xung a handkerchief embroidered with her name with the hope that they will never forget each other.
3. MÙI NGƯỜI
Khi vợ chồng ông Muối – bà Mắm lập nghiệp ở Rume, họ vẫn chưa có con. Ông Muối đã bắt đầu sốt ruột. Bà Mắm càng nóng lòng hơn. Nhưng không phải điều gì con người muốn là được. Mặc dù hai ông bà cũng yêu nhau, nhưng chỉ đến lúc bà Mắm và ông Thày ở trong khoảng cách có thể với tay ôm được trong tiệm tạp hoá của mình, bà mới cảm nhận được tình yêu phức tạp hơn bà tưởng. Ánh mắt bao dung và nụ cười hiền hoà của Thày như ngọn lửa ấm áp nhưng mãnh liệt làm dấy lên trong lòng bà một cơn điên âm ỉ. Trái tim bà rộn ràng hơn. Dường như bà thấy mình là một người khác.
Đó cũng là thời điểm tiệm của bà Mắm bán được nhiều rượu hơn. Và nó trở thành nơi giải khuây của cánh đàn ông. Bọn mới lớn nhìn thấy bà liền biết cách thủ dâm. Dân số ở Rume bắt đầu gia tăng đáng kể.
Ngôi nhà thờ của ông Thày vào buổi tối có nhiều phụ nữ đến cầu nguyện hơn. Ông Thày cũng có nhiều việc để làm hơn. Bận rộn nhất là xử lý những bất hoà giữa các cặp vợ chồng.
Các bà vợ trở nên khó tính bởi sự ganh ghét mà do bản năng họ nhận biết đâu là nguyên nhân. Bà Mắm trở thành trung tâm của các đàm tiếu trong đám phụ nữ.
Thật ra, không một người đàn ông nào ở Rume lọt vào mắt bà. Bà vẫn là một người vợ đoan chính với tất cả, ngoại trừ ông Thày. Chúa tha thứ cho bà vì đấy là điều bà không thể chống cưỡng.
Có nghĩa em tự do, em là của Thày duy nhất và nguyên bản. Cơn điên của ngưỡng vọng trong bà bùng phát. Như hồng thuỷ. Như huỷ diệt. Bà vắt kiệt ông rời rã mỗi khi bà đến lô cốt với ông.
“Đêm nay chồng em không về.”
Khi bà Mắm đã có dấu hiệu thụ thai, bà quyết định không bao giờ trở lại nhà ông Thày nữa. Cái lô cốt trở thành một ký ức hoang đường nhưng bất diệt trong linh hồn bà. Ở đó, dù chỉ là một thời gian ngắn ngủi, nhưng bà đã sống như cả một đời. Nhiều đời. Luân hồi miên viễn.
Bà Mắm sinh ra một đứa con gái thanh nhã. Từ đó, năm nào bà cũng đẻ. Và bà đẻ liền một hơi cho ông Muối năm cô con gái.
Cô gái được đặt tên là Thị, bởi từ khi sinh ra nó đã thơm và xinh tươi như một trái thị. Càng lớn, Thị càng thơm như thể nó ẩn chứa cả một rừng thị. Tuy nhiên, có một điều không bình thường là mùi của bốn đứa em nó lại rất khác, chúng mang cái mùi mắm muối của cha mẹ. Chỉ có bà Mắm mới biết được cái bí mật dị thường của Thị. Điều ấy khiến Thị, giống như mẹ, trở thành đối tượng bị ganh ghét nhất làng Rume bởi tất cả mọi phụ nữ, kể cả mấy đứa em ruột thịt của cô.
Khi Thị bắt đầu đi học thì cũng là lúc Thạch Xung đã nghỉ. Tuy nhiên, vốn là đứa ham hiểu biết, Xung vẫn thường xuyên đến nhà Thày phụ việc như một cách thụ giáo khác. Xung mười một tuổi và lớn hơn con Thị bốn tuổi. Nhìn thấy con Thị thút thít những ngày đầu đến lớp học, Xung đã thương con bé như một người anh. Nó hì hục mất một tuần lễ để đẽo cho Thị một con chó con với cái mõm ngắn bằng gỗ mít. Thị thích lắm. Thật ra, nó là một con vật có bốn chân không hẳn là chó hay mèo, nhưng thằng Xung bảo nó là chó em của con Quít, thì nó là chó.
Xung nói, “Đặt tên cho nó đi.”
Con Thị chẳng biết phải gọi là gì và nói gì. Thị im lặng xoa đầu con chó gỗ và hôn vào mũi của nó. Phải mãi về sau, Thị mới nghĩ được cái tên cho con chó bởi sự ngọt ngào mà thằng Xung đã dành cho cô, Cam. Cái tên được bật thốt lên khi Thị nghĩ đến Xung. Mà cũng đúng, anh em với Quít thì nhất định phải là Cam. Thị đã giữ con chó Cam ấy cho đến khi cô già đi và lú lẫn.
Trong lớp học ở nhà ông Thày, mùi của Thị đã giúp bọn con trai thông minh hiếu học hơn. Nhưng cũng mùi ấy lại khiến đám con gái vốn đã ít ỏi lại càng trở nên đần độn. Ông Thày hiểu được cái không bình thường ấy, nhưng cũng đành chịu. Ông chỉ thầm mong rồi đây, cuộc đời con bé sẽ êm ả hạnh phúc.
May thay, cô đã có một cuộc sống huy hoàng bởi sự ngưỡng mộ của các chàng trai ở Rume. Vào năm mười bốn tuổi, Thị chính thức đứng bán hàng thay mẹ bởi bà Mắm bị một bệnh nan y không còn đủ khoẻ để làm gì. Đàn ông con trai đến mua rượu của cô phải sắp hàng. Cô ra một qui định là chỉ bán rượu từ 4 giờ chiều đến 7 giờ tối. Cô giải thích, đàn ông trai tráng ban ngày phải đi làm, tối phải ngủ sớm để giữ gìn sức khoẻ. Cô tuyệt đối nghiêm khắc tuân thủ qui định của mình. Anh nào lây nhây đã có ông Muối giải quyết. Đối với Thạch Xung cũng thế, chàng chỉ có một ngoại lệ duy nhất vào ngày cuối tuần. Mỗi thứ bảy, Xung có thể ở lại trễ hơn một chút với lý do giúp cô dọn dẹp vệ sinh. Nhưng thực ra, đấy là khoảng thời gian mà Thị dành riêng để tiếp đãi Xung, có khi là một tô cháo nóng, có khi là một dĩa trái cây… Đặc quyền này đến từ việc Xung giúp ông cha Muối của cô bổ củi vào buổi chiều.
Khi mọi ồn ào của ngày đã lắng xuống, cả Rume chìm trong im vắng thanh sạch của đêm, mùi thị thơm tho từ người Thị ngào ngạt toả hương. Càng khuya, mùi Thị càng nồng đượm. Đặc biệt, khi gần gũi người mà cô thích thì mùi Thị trở nên cô đặc, như thể múc ăn được. Thạch Xung quyến luyến cô và vui sướng vì sự thân thuộc mà cô dành cho mình. Thị đã tặng Thạch Xung một chiếc khăn tay thêu tên cô với ước mong họ sẽ không bao giờ quên nhau.

(còn nữa)
Nguyễn Viện
Nguyễn Viện, born Nguyễn Văn Viện, on February 1, 1949 in Dong Xa, Hai Duong, is a journalist and writer, self-published author, on noteworthy subjects like sex and politics, listed by RFA as Resistance Literature. Currently living and writing in Saigon, Vietnam.
Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.
Leave a comment