Thơ Lê Vĩnh Tài
Translation by Nguyễn Thị Phương Trâm

January sleeping
momentarily dreams in the clouds
fluffy and soft, as I write to you, my stubborn baby
to you, to our children to come
but also you, smiling as we bear the punishment
unbelievable to you that anyone could, beat us to submission
when unreasonable is something you will never accept
just like that, I write them, one poem after the other
one day, they will use them to pave the streets
we used to walk day after day
or we might fly say
towards paradise
and look down at our nation
a lifetime as a provider like mother
- the dead, where are they now?
respectfully mother
we, your children are waiting
for spring
with respect mother
the bells are ringing right now
with the urgency or the hour before we
step into a new year
and you baby
we will welcome the spring before tonight
or wait till tomorrow?
flying higher will be songs or tears
in an air where anyone can take a whiff
of the dreams
forever people wear the face of last year
bells reveberating in the sunlight
welcoming the new year
as we are together stuck in the last year
when will we step into the new year
baby
the new year is here
in mother's eyes
full moon, lantern festival and a brilliant day
a poem, sparkling specs of dust in the light
dripping and dancing
in the moonlight where you stand
swelling of emotions and tears
halo all around
you hate the fog
blinding you in the past
you are mother's guest
after mother announced that a drop of blood had taken shape
the reason for your existence
some thought
maybe you came
from the light of those specs of dust
from the Big Dipper
the coldness in your eyes
from the depths
the air were like
falling leaves
like the dreams people have about you
in the end
the sirens
ambulance take you away
at the window to paradise
at an angle where
January will never change
we have wasted the nights
wasted money buying drinks
drinks snatched out of our hands
we sit for hours
not saying a word
we remember the nights
we asked: "what was it?"
as though we were the truth
we laughed at everything
that had hurt us
we pretend nothing is going on
like family we welcomed the thieves
because we thought
at a different angle
different horizon building the mound
on higher ground
gag the goddess Nuwa
we argue about the galaxy
gosh the vastness of the universe
we, monks
thought we are fully in control of our soul
it's up to us to decide who gets to heaven
who goes to hell
your eye sockets completely empty
so she can see what's inside your skull
the day she pulled you onto the stage
because of some sad poem
no matter how much you try to hide it
she can see that you're nothing but cracks
piled on top of each other
layers of realization
you brain spread out on a flat surface
layers upon layer gliding over each other quietly
waiting for the dark
wheezing sound of the lungs
virulent and choking
you are a bird
you can not tweet because it's too noisy
and the vultures
sit there all day counting
time and again
try to ride out the fever
inside two barren
eye sockets
where time is trapped in grains of sand
scatching corroding the two corneas
you see the fingers
of a tree crying in the dark
barking sweaty dogs
in the middle of the night you tried to climb over
the blade of a bleeding horizon
and your face
appeared to have turned into stone
silence rising in a dream
you want to see what is hidden
sinking into its shadow
your blindness means that
the night is blind
you have to love those who
will never love you
so where is this God
or Buddha?
until
you
discover that
you
are a fake version of yourself
did things no one else dare to do
because you're scared that your suffering
might just be enough of a lesson
teachers need, say
to treat broken bones with cockroach spray
you
your actions causing a stir
you sir
make people sick to the stomach
you forget how all those trees
in the jungle you see
have bark
covering up all the rot
ingrained in destiny
a cover up a deflection from the truth
and the poem is picked up like a dead body in the garden
since it is only spring, no falling leaves.
LÀM BÀI THƠ THÁNG GIÊNG
đây là bài thơ
tháng giêng đang ngủ, lúc này đám mây của những giấc mơ
mềm mại, anh viết cho em, bé lỳ
cho em, cho những đứa con chưa sinh ra của chúng ta
nhưng cũng em, mỉm cười khi chúng ta chịu trận
chẳng bao giờ em hiểu được, kẻ nào đã đánh bại chúng ta
vì em không tin điều vô lý
anh viết hết bài thơ này tới bài thơ khác
như thể, một ngày nào đó, người ta sẽ lấy chúng để che những con đường hàng ngày chúng ta đi
hay chúng ta sẽ bay
tới thiên đường
và nhìn xuống đất nước
suốt một đời cưu mang chúng ta như mẹ
- những người đã chết bây giờ ở đâu?
thưa mẹ
chúng con đang chờ đợi
mùa xuân
thưa mẹ
chuông reo ngay thời điểm này
giao thừa thúc giục chúng con
bước vào năm mới
em bé ơi
chúng ta sẽ đón mùa xuân trước đêm nay
hay chờ đến ngày mai?
tiếng hát hay tiếng khóc sẽ bay cao
trong không khí ai cũng cần hít thở
những giấc mơ
mãi mãi khuôn mặt của con người vẫn còn năm cũ
những tiếng chuông trong nắng sẽ rung lên
đón chào năm mới
nhưng tất cả chúng ta
vẫn còn trong năm cũ
đến khi nào chúng ta bước vào năm mới
em bé ơi
năm mới đến rồi
trên đôi
mắt mẹ
rằm, nguyên tiêu và ngày thơ ánh sáng
lấp lánh những hạt bụi
nhỏ giọt và nhảy múa
dưới ánh trăng góc nhìn của bạn
xốn xang chảy nước mắt
hào quang vây quanh
bạn ghét những đám sương mù
ngày xưa che mắt bạn
bạn là khách của mẹ
sau đêm mẹ tuyên bố giọt máu đã hình thành
vì vậy bạn tồn tại
có người nghĩ
hình như bạn đến
từ ánh sáng của những hạt bụi
lấy từ chòm Bắc Đẩu
cái lạnh trong mắt bạn
từ sâu thẳm
không gian
như lá rụng
như giấc mơ của mọi người về bạn
cuối cùng
tiếng còi hú
chuyến xe cấp cứu đưa bạn đi
ở cửa sổ của thiên đường
góc nhìn nghêng nghiêng
tháng giêng không bao giờ khác
chúng ta bỏ lỡ những đêm
từng phải bỏ tiền ra mua rượu
chúng ta bị đánh cắp ly rượu ngay trên tay
chúng ta ngồi hàng giờ
không nói một lời
chúng ta nhớ những đêm
chúng ta đã hỏi: "nó là cái gì?"
như thể chúng đã thành sự thật
chúng ta đã cười về bất cứ điều gì
làm chúng ta đau lòng
chúng ta đã giả vờ
nhìn bọn cướp là anh em
vì chúng ta
nghĩ mình đã nghiêng trời lấp đất
bịt miệng bà nữ-oa
chúng ta tranh cãi về thiên hà
ôi bao la vũ trụ
chúng ta, những thầy tu
nghĩ mình đã kiểm soát cả linh hồn
tùy ý muốn cho ai lên thiên đường
hay địa ngục
hai hốc mắt của bạn rỗng tuếch
để nàng nhìn vào trong hộp sọ của bạn
ngày nàng kéo bạn lên sân khấu
với câu thơ u tối và buồn
dù bạn có xoay xở như thế nào
nàng biết bạn cũng chỉ là những vết nứt
của các lớp nhận thức
trong não bạn tách ra thành các mặt phẳng
trượt lên nhau, im lặng
chờ đợi trong bóng tối
tiếng xào xạc của hai lá phổi
ngộp thở vì virus
bạn làm một con chim
không biết hót vì chỉ có tiếng ồn
và những con kền kền
suốt ngày ngồi đếm
hết lần này đến lần khác
và cố lướt qua cơn sốt
trong sa mạc của hai hốc mắt
nơi thời gian bị nhốt vào những hạt cát
làm trầy xước hai giác mạc
bạn thấy những ngón tay
của bụi cây khóc trong bóng tối
tiếng sủa của những con chó đổ mồ hôi
trong đêm bạn cố leo qua
mép dao của đường chân trời
chảy máu
và gương mặt của bạn
giống như một mặt người hóa đá
im lặng nổi lên trong giấc mơ
bạn muốn xem những gì đã bị ẩn
chìm sâu vào cái bóng của nó
sự mù quáng của bạn bây giờ
là đêm đã bị mù
bạn phải yêu những người
không thèm yêu lại bạn
vậy Phật hay Chúa
ở đâu?
cho đến khi bạn biết
mình là một kẻ mạo danh
mình
đã làm những gì người khác không dám làm
vì sợ kiếp nạn
mình
đã làm thầy không cần bài giảng
chữa gãy xương bằng thuốc dán
mình
đã làm những điều người khác phải ngước nhìn
và chán
bạn
quên mất trong khu rừng
những cái cây vẫn luôn có vỏ cây
che giấu những gì đã ăn sâu vào số phận
như một vỏ bọc trò lừa dối
và bài thơ được nhặt lên như một xác chết trong vườn
mùa xuân mà, không có lá rơi...
Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.
Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.
Leave a comment