There were only two people in isolation

A short thriller in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài

Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

Published on MasticadoresIndia :

“Short stories are tiny windows with vast, wonderful views. This short story offers an emotional and suspenseful view of an estate and two people in isolation. The reader is immediately drawn into the mysterious setting. Who are these two characters and what are their motives? A simple narrative with intriguing dialogue. The ending is definitely unexpected.” Terveen Gill

https://masticadoresindia.wordpress.com/2021/09/14/there-were-only-two-people-in-isolation/


THERE WERE ONLY TWO PEOPLE IN ISOLATION

I was at her doorstep on a Sunday morning, an estate at the end of a fading colourless dirt road leading into town. Completely dissipated was the mist, leaving the enormous courtyard frozen in an eerie icy chill.

She sat hugging her head. Lifted her head only to greet me as I entered.

“We are more than happy to have you join us in isolation,” she addressed me in her usual fractious manner.

She pulled out a piece of pork belly from the cooler. The piece she has left to rest in the cooler for the last ten hours as instructed. She can no longer recall the owner of the recipe for the marinade. It was written on a scrap piece of paper, the words now smudged and illegible.

“What do you think?” she asked.

“Looks good,” I replied, even though the piece of meat looked like human flesh, all wrinkly.

“It doesn’t smell great, right?”

“It looks fine,” I reassured her.

She grabbed a kitchen knife, and began to slice the meat.

The knife was so blunt it was impossible to make the smallest cut, “shit”, she snapped, “I can’t cut anything with this.”

I  rarely hear her swear. I can but recall her mainly singing từ công phụng, with a smile on her face as she tidied up around the house.

I asked her since I had wondered myself, how many Sundays has it been since the day she had started this meat cutting ritual? How long will she keep this up? How many Sundays have gone by, how many pieces of pork belly? Her children are now all grown up, and her husband’s ashes have been scattered on the estate around the lake.

She said: “Look, I can cut into it now, except the slices are not as fine as I’d normally like them.”

Since her husband’s death, she would regularly make the rounds to shut down the estate herself, collecting the donated cans of cold meats and vegetables by the gate. She said: “This is how I survive.”

She continued with another question: “We didn’t accidentally use the meat in the freezer, did we?”

“No”, knowing exactly what she was referring to as I replied, “someone is trying to harm us you think.”

She got up from her chair, retrieved a cigarette from the carton on the kitchen table, “Are you thinking of taking over the estate?” She asked.

I frowned: “What?”

“This place is like your second home,” she said. “Don’t worry, it’s just a silly thought in my head. I’ve not slept for a week.”

After she was done with the grilled meat, she also wanted a few slices of cucumber. 

“I’m craving bì today.” She is probably thinking of cơm tấm bì sườn(steamed broken rice served with shredded pork skin in roasted ground rice, grilled pork chop, and a slice of pork mince frittata).

I nodded: “I prefer chicken.”

She snapped, “You can still eat chicken if that’s what you want but all I can think about now is the pork mince frittata.”

That was when she sliced her wrist, the knife slipped off the pork belly cutting into her soft wrist as smoothly as it would her pork mince frittata.

The knife ended up on the kitchen tile.

“What happened?” I asked.

The blood spurted from her wrist as though it was coming out of a hose. She looked down, and stared at her numb wrist.

“I think I’ve cut my wrist,” she said quietly.

“It’s okay”, I reassured her, “Let me help you.”

She shook her head. “You just need to find me a bandage.”

Quickly, I left the kitchen to look for a bandage. Her house was scattered with carton boxes full of what only heaven knows. But in her bedroom was an object that really caught my eye. It lay across her bed. A rifle nearly as long as the mattress.

Perhaps it’s her husband. It was well known that he was a hunter. There was a single flashing of a bullet shell in the room. Why did she take the gun out of its box and leave it on her bed? By the time I returned to the kitchen, her wrist had stopped bleeding, no longer needing bandaging. I watched her as she continued to slice the pork belly. Not knowing how much pain she had endured. All these years by her side, I have never truly got to a point where I could fully grasp the extent of her pain. She dropped to the ground onto her knees, still holding onto the knife.

“Come”, she beckoned.

She hugged me as tightly as she thought it was possible.

Within the estate in isolation, there were only two people, but there were three urns of ashes, because after some time, they found the third urn that used to contain her husband’s ashes…

[August 2021]

KHU CÁCH LY CHỈ CÓ HAI NGƯỜI

Vào sáng Chủ nhật, tôi đến chỗ của nàng trong một trang trại đất bạc màu ở cuối con đường đi vào phố huyện. Sương đã tan hết, cả một khoảng sân lớn đang rùng mình.

Nàng đang ngồi với hai tay ôm đầu. Nàng ngước lên khi tôi bước vào.

“Rất vui khi bạn đến tham gia khu cách ly cùng chúng tôi,” nàng nói với vẻ mặt cau có như thường lệ.

Nàng lấy một miếng thịt heo từ ngăn đá. Nàng đã ướp lạnh nó mười giờ theo một công thức để chế biến. Nàng không nhớ người đã nghĩ ra công thức ướp. Nó được viết tay trên mẩu giấy cũ đã bị nhòe và bây giờ khó ai có thể đọc được.

“Bạn thấy nó thế nào?” nàng hỏi.

“Tốt thôi,” tôi nói, mặc dù miếng thịt lúc này giống như một miếng da người, nhăn nheo.

“Nó không thơm, phải không?”

“Không sao đâu,” tôi nói.

Nàng lấy ra một con dao, bắt đầu cắt thịt.

Con dao cùn đến mức nàng không cắt được, “chó thật”, nàng nói, “em hết muốn cắt cái gì nữa.”

Nàng ít khi chửi rủa điều gì. Tôi vẫn nhớ những lần nàng đi quanh phòng với một động tác nào đó, hát từ công phụng và sau đó mỉm cười.

Tôi tự hỏi nàng đã thực hiện nghi lễ cắt thịt này trong bao nhiêu ngày Chủ nhật? Nó sẽ được kéo dài cho đến khi nào. Trong bao nhiêu ngày Chủ nhật đã qua, nàng đã cắt bao nhiêu miếng thịt? Cho đến tận bây giờ, khi những đứa con nàng đã lớn và chồng nàng cũng đã thành một hủ tro được rải quanh bờ hồ trang trại.

Nàng nói: “bạn xem này, bây giờ em đã cắt được, chỉ có điều không được mỏng cho lắm.”

Từ khi chồng nàng chết, nàng thường xuyên đóng cửa trang trại, chấp nhận những mẩu thịt đông và các món rau củ đóng hộp. Nàng nói: “Nó giúp cho em sống sót.”

Câu hỏi tiếp theo của nàng là: “Chúng ta không vô tình sử dụng món thịt đông lạnh, phải không?”

“Không,” tôi nói ra vẻ hiểu biết, “có ai đó ám hại chúng ta.”

Nàng đứng dậy, rút một điếu thuốc, “Bạn nghĩ rằng bạn muốn sở hữu trang trại này a?” Nàng hỏi.

Tôi nhíu mày: “Cái gì?”

“Đây là ngôi nhà thứ hai của bạn rồi,” nàng nói. “Đừng bận tâm, nó chỉ là những suy nghĩ kỳ quặc của em. Cả tuần nay em không ngủ.”

Khi làm xong món thịt nướng, nàng muốn có thêm mấy lát dưa leo.

“Em nghĩ rằng hôm nay em thèm cả bì nữa.” Chắc nàng nhớ món cơm tấm bì sườn.

Tôi gật đầu: “Tôi thích thịt gà hơn.”

Nàng càu nhàu, “Bạn cứ ăn thịt gà nếu bạn muốn nhưng em đang nghĩ đến bì chả.”

Đó là khi nàng tự cắt vào cổ tay mình, con dao trượt ra khỏi miếng thịt và lướt trên cổ tay mềm mại như bì chả của nàng.

Con dao rơi xuống sàn.

“Chuyện gì xảy ra thế?” Tôi hỏi.

Máu phun từ cổ tay nàng như vòi. Nàng cúi xuống, nhìn cánh tay mình đang tê liệt.

“Em nghĩ em đã tự cắt cổ tay mình,” nàng nói nhẹ nhàng.

“Không sao đâu,” tôi nói, “Tôi có thể giúp.”

Nàng lắc đầu. “Bạn chỉ cần lấy cho em một miếng băng keo.”

Tôi lao ra khỏi bếp, đi tìm miếng băng keo. Nhà nàng đầy những chiếc hộp giấy các-tông mà chúng chứa đựng những thứ có trời mới biết. Nhưng có một thứ đập vào mắt tôi khi tôi đi vào phòng ngủ của nàng. Nó nằm trên giường nàng.

Một khẩu súng dài gần bằng tấm nệm.

Có lẽ đó là của chồng nàng. Anh ta nổi tiếng là một thợ săn. Một vỏ đạn lấp lánh trong phòng. Không biết sao nàng lại lấy súng ra khỏi hộp và để nó trên giường.

Khi tôi quay lại bếp, tay nàng đã cầm máu nên không cần băng bó nữa. Tôi nhìn nàng đang cắt thêm thịt. Cũng không biết là nàng đau đến mức nào. Bao nhiêu năm bên cạnh nàng, tôi vẫn chưa bao giờ biết nỗi đau của nàng đến mức nào.

Nàng quỳ xuống, tay vẫn cầm con dao.

“Đến đây,” nàng nói.

“Chuyện gì vậy?” Tôi hỏi.

Nàng ôm lấy tôi, siết chặt lại hết mức có thể.

Vậy là trong khu cách ly dù chỉ có hai người nhưng có ba hủ tro, vì sau này người ta lại tính luôn cả hủ tro của chồng nàng…


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet and translator, born 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

Endless love

A poem in Vietnamese by Huy Cận

Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm


Endless love

I’m here, on the other side of the world you fared;

Searching over here, missing over there.

A long-distance affair, a lovesick pair

Endless sorrow over mountains to clouds declared.

.

Where you are now the sunlight’s low;

The afternoon downpour, river overflow.

The unquenchable thirst all around,

Upon dusk the flutter of bat wings sound.

.

The breeze of sad farewells says,

Missing each other to the end of days.

Alone, the blanket so cold –

My poor friend, just sad arms for a pillow.

_____

Vạn lý tình

Người ở bên trời ta ở đây;

Chờ mong phương nọ, ngóng phương nầy.

Tương tư đôi chốn, tình ngàn dặm,

Vạn lý sầu lên núi tiếp mây.

.

Nắng đã xế về bên xứ bạn;

Chiều mưa trên bãi, nước sông đầy.

Trông vời bốn phía không nguôi nhớ,

Dơi động hoàng hôn thấp thoáng bay.

.

Cơn gió hiu hiu buồn tiễn biệt,

Xa nhau chỉ biết nhớ vơi ngày.

Chiếu chăn không ấm người nằm một –

Thương bạn chiều hôm, sầu gối tay.

_____

JANUARY 2021

Source:

1. Huy Cận, Lửa thiêng, NXB Đời nay, 1940

2. Hoài Thanh, Hoài Chân, Thi nhân Việt Nam, NXB Văn học, 2007


Huy Cận (31/5/1919 – 19/2/2005) born Cù Huy Cận, born in Ân Phú commune, Dương Sơn District, Hà Tĩnh, passed away in Hanoi, a poet, a political activist, a member of Vietnam Writers Association since 1957.

Source: thivien.net

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet and translator, born 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

C’est la vie

A poem in Vietnamese by Nguyễn Đức Sơn

Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm


C’est la vie

A maimed cricket

With rickety wings

No one cared about

The Ants were all over it at one summer’s end

All alone in this ugly World

Dead amongst the bamboo shoots

—–

April 2022

Cảnh đời

Có một con dế què

Cánh mòn đập rè rè

Không ai nghe

Kiến bu trần trụi cuối hè

Một mình trên Trái Đất màu mè

Nằm chết trong lùm tre

Thơ Nguyễn Đức Sơn 


Nguyễn Đức Sơn, the poet was born on November 18, 1937, in Du Khanh village, Thanh Hai district, Ninh Thuan province, originally from Thua Thien Hue. He began writing poetry very early with the pen name Sao Trên Rừng, and other pen names like Sơn Núi. On the morning of June 11, 2020, passed away at the age of 83.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet and translator, born 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

A Spring Day’s Drunken verses

A poem in Vietnamese by Tản Đà

Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm


A Spring Day’s Drunken Verses

Wine and spirit are born from heaven and earth

What’s the point of living without wine and poetry 

Fame and fortune, they pale in comparison(to)

The pulsating babbling heart of Đà River

The boundless dreamy clouds at the peak of Mount Tản 

If there’s still wine still poetry still there is the endless spring

There is till the endless spring still wine still poetry

_____

JANUARY 2022

Ngày xuân thơ rượu

Trời đất sinh ta rượu với thơ

Không thơ không rượu sống như thừa

Công danh hai chữ mùi men nhạt

Sự nghiệp trăm năm nét mực mờ

Mạch nước sông Đà tim róc rách

Ngàn mây non Tản mắt lơ mơ

Còn thơ còn rượu còn xuân mãi

Còn mãi xuân còn rượu với thơ

_____

Nguồn:

1. Tản Đà vận văn, Hương Sơn xuất bản, Hà Nội, 1941

2. Tản Đà toàn tập – Tập I, NXB Văn học, 2002


Tản Đà, the poet was born Nguyễn Khắc Hiếu on 19 May 1889 in Ba Vi, died  7 June 1939 in Hanoi, Vietnam. He used both traditional Sino-Vietnamese forms and European influences and was a transitional figure between the turn of the 1890s such as Tú Xương and Nguyễn Khuyến and the “New Poetry” movement of the 1930s.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet and translator, born 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

Still game

A poem in Vietnamese by Tản Đà

Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm


Still Game

I’m sick of life who knew

If life’s interested in me, I’m game.

Till I’m bored to death, till sick is life,

When life is sick of each other, I’ll stop.

I.e. I’ll end it before you can even stop me,

If life still has me, then I’ll play.

People have been in the game a whole life,

I’ve but lived half a life.

At Half a lifetime, the peak of my game,

The most I will get out of life.

Is there anyone like me,

Playing with words endlessly.

Play with words to the height of ecstasy

Illuminating life via a fresh piece of the moon.

A new contemporary literary national movement,

Like a new moon, I am game.

A literary village lacklustre in competition,

Clandestine, like me and life.

Me and life forever clandestine,

The idea of ending it, life won’t let it slide.

This clandestine life refuses to let go,

Dare I travel far to betray life.

Absent for so long, life will miss me,

Missing life, I’m eager, I’ll play.

I’ll play on past this half-life,

Life’s yet halved, why would I let it go.

If I let it go, sad it will be for me,

Sad for life, less a friend.

Who’s out there is life’s friend?

Why be absent, at least participate?

No one will wait forever, who’s out there?

Or be that bored that life won’t be interested?

Like everyone else: I’m also bored with life,

Life’s losing another friend, who’s left to play?

Life shouldn’t be so boring yet,

As for being bored of the old days, I’m done.

I can still recall the time I was half-bored,

After some thought I was still game.

Obsessed with the game to the point of secrecy,

Life continues to give, how could I deny life.

How old am I to be pondering about life,

Life’s like that, how dare I end it.

Still life, still I, still the endless play,

Game until there’s more money to play.

I want to play until the very end of life,

If life never truly ends; I won’t stop.

It doesn’t matter if my life is fast or long!

Long or fast, I will play.

In a hundred years, I’ll play just as hard,

Begrudge, a million, a thousand years of never ending life.

There was a time life had cried for me.

If life did not cry, I would still play.

A hundred years just like that,

Beyond a hundred years, I assured life.

Begrudge, a million, a thousand years of life missing me.

I would let it go, I would play with life.

– 

The pen had enough, but on is the game,

Write another line for fun, ask life:

Where will this “glorious end” come from?

Can it be drawn or not? I challenged life.

_____

JANUARY 2022

Còn Chơi

Ai đã hay đâu tớ chán đời,

Ðời chưa chán tớ, tớ còn chơi.

Chơi cho thật chán, cho đời chán,

Ðời chán nhau rồi, tớ sẽ thôi.

Nói thế, can gì tớ đã thôi,

Ðời đương có tớ, tớ còn chơi.

Người ta chơi đã già đời cả,

Như tớ năm nay mới nửa đời.

Nửa đời chính độ tớ đương chơi,

Chơi muốn như sao thật sướng đời.

Người đời ai có chơi như tớ,

Chơi cứ bằng văn mãi chửa thôi.

Chơi văn sướng đến thế thì thôi,

Một mảnh trăng non chiếu cõi đời.

Văn vận nước nhà đương buổi mới,

Như trăng mới mọc, tớ còn chơi.

Làng văn chỉ thiếu khách đua chơi,

Dan díu, ai như tớ với đời.

Tớ đã với đời dan díu mãi,

Muốn thôi, đời cũng chửa cho thôi.

Ðời đương dang díu, chửa cho thôi,

Tớ dám xa xôi để phụ đời.

Vắng tớ bấy lâu, đời nhớ tớ,

Nhớ đời, nên tớ vội ra chơi.

Tớ hãy chơi cho quá nửa đời,

Ðời chưa quá nửa, tớ chưa thôi.

Tớ thôi, tớ nghĩ buồn cho tớ,

Buồn cả cho đời vắng bạn chơi.

Nào những ai đâu, bạn của đời?

Sao mà bỏ vắng, ít ra chơi?

Chớ ai chờ mãi, ai đâu tá?

Hay ngán cho đời chẳng muốn chơi?

Nếu tớ như ai: cũng ngán đời,

Ðời thêm vắng bạn, lấy ai chơi?

Cuộc đời tớ nghĩ chưa nên ngán,

Nếu ngán thời xưa tớ đã thôi.

Tớ nhớ năm xưa nửa ngán đời,

Nghĩ đi, nghĩ lại, lại ra chơi.

Mê chơi cho tới thành dan díu,

Ðời dẫu cho thôi, tớ chẳng thôi.

Nghĩ tớ bao nhiêu, lại nghĩ đời,

Nghĩ đời như thế, dám nào thôi.

Còn đời, còn tớ, còn chơi mãi,

Chơi mãi cho đời có bạc chơi.

Tớ muốn chơi cho thật mãn đời,

Ðời chưa thật mãn; tớ chưa thôi.

Chẳng hay đời tớ lâu hay chóng!

Dù chóng hay lâu, tớ hãy chơi.

Trăm năm, tớ độ thế mà thôi,

Ức, triệu, nghìn năm chửa hết đời.

Chắc có một phen đời khóc tớ.

Ðời chưa khóc tớ, tớ còn chơi.

Trăm năm còn độ bấy nhiêu thôi,

Ngoài cuộc trăm năm, tớ dặn đời.

Ức, triệu, nghìn năm đời nhớ tớ.

Tớ thôi, tớ cũng hãy cùng chơi.

Bút đã thôi rồi, lại chửa thôi,

Viết thêm câu nữa, hỏi đời chơi:

“Lộng hoàn”này điệu từ đâu tới?

Họa được hay không? Tớ đố đời.


Tản Đà, the poet was born Nguyễn Khắc Hiếu on 19 May 1889 in Ba Vi, died  7 June 1939 in Hanoi, Vietnam. He used both traditional Sino-Vietnamese forms and European influences and was a transitional figure between the turn of the 1890s such as Tú Xương and Nguyễn Khuyến and the “New Poetry” movement of the 1930s.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet and translator, born 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

A puddle of holy water

A poem in Vietnamese by Nguyễn Đức Sơn

Translation: Nguyễn Thị Phương Trâm


A puddle of holy water

babe, I will come unannounced

dry mouth and the point of ecstasy farfetched 

a night in the bushes in the foetal position

you’ve yet peed and my spirit was already wet

—–

April 2022

Vũng nước thánh 

anh sẽ đến bất ngờ ai biết trước

miệng khô rồi nẻo cực lạc xa xôi

ôi một đêm bụi cỏ dáng thu người

em chưa đái mà hồn anh đã ướt

(in trong tập “Đêm nguyệt động”)


source thivien.net

Nguyễn Đức Sơn, the poet was born on November 18, 1937 in Du Khanh village, Thanh Hai district, Ninh Thuan province, originally from Thua Thien Hue. He began writing poetry very early with the pen name Sao Trên Rừng, and other pen names like Sơn Núi. On the morning of June 11, 2020 passed away at the age of 83.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet and translator, born 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

they who have just learned how to love will open us up

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài

Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm


at the end of the world: it’s like an empty bed

unoccupied

the linen gone

a dress flies away

like the memories that clings on to you

the emptiness

.

together, with the bodhisattvas above we’ll turn around

and we’ll pray

not forgetting a single prayer 

when it comes to our fate

.

at the end of the world: it’s like a table

in the corner of a room

where we’ll see you for the last time

as we pocket our dizzy dreams

.

at the end of the world: it’ll be like bruised lips

bleeding like a rose

drunk with the soft touch of our fingers

and nothing that could be remedied

.

they who have just learned how to love will open us up

carefully, with hands void of any scar, unmarred

find that we’ve been hidden and buried

we’ve never loved you

.

at the end of the world: it’s like a year with amnesia

and a number of souls have departed

we’ve dilated our blood vessels

looking for any signs of you

.

it continues to plague me

the confusion, the breathlessness

we’ve instilled our love in a letter, in

paper flowers and the pair of our hands steeped in colour

still found you hidden and buried

a secret that none of us could keep 

a hold on her

.

where could she possibly be

.

and that’s all the poem could possibly reveal

after it’s has been hidden and buried 

in a chest cavity

FEBRUARY 2022

_____

khi thế giới kết thúc: nó giống như một chiếc giường

trống rỗng

khăn trải giường biến mất

một chiếc váy đang bay

như ký ức bám chặt bạn

một sự trống rỗng

.

cùng nhau, chúng ta quay lưng với các vị bồ tát trên cao

chúng tôi cầu nguyện

không quên một lời cầu xin nào

cho số phận

.

khi thế giới này kết thúc: nó giống như chiếc bàn

trong góc phòng

nơi chúng tôi nhìn thấy bạn lần cuối, chúng ta bỏ túi

những giấc mơ chóng mặt của mình

.

khi thế giới này kết thúc: nó giống như đôi môi bị thương

chảy máu như hoa hồng

say trong cái chạm nhẹ của ngón tay chúng ta

và không gì có thể chữa lành

.

những người mới biết yêu sẽ mở chúng ta ra

thật cẩn thận, với bàn tay không có vết thương của họ

và tìm thấy chúng tôi bị chôn vùi

chúng tôi chưa bao giờ yêu bạn

.

khi thế giới này kết thúc: nó giống như một năm bị lãng quên

và một số linh hồn đã rời đi

chúng tôi làm rỗng mạch máu của chúng ta

tìm kiếm những dấu vết hiện diện của bạn

.

nó vẫn khiến tôi

bối rối, khó thở

chúng ta gửi gắm tình yêu của mình vào một lá thư, trong

những bông hoa bằng giấy và đôi bàn tay nhuốm phẩm màu

của chúng tôi vẫn tìm thấy bạn bị chôn vùi

một bí mật mà chúng ta không bao giờ có thể giữ

được em

.

em đâu mất

.

và bài thơ chỉ dám nói thế thôi

sau khi bị vùi

vào bầu ngực


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet and translator, born 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

Drinking

A poem in Vietnamese by Trần Huyền Trân

Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm


Drinking

Sir, warm more, more of the wine

This flask is but empty 

We can then together drink

Pour that heartache into this heartache.

I’m drunk?

              Oh thirsty young one

It’s not so easy to be drunk through all the pain of this world

Sir, was it far you asked?

                 Rain hail or shine

It’s always a long road to happiness.

I’m the sunlight – Sir, you are the dew

I’m up early, as you lean into the afternoon

Your hair wet by the countless storms

A heart bearing unimaginable affairs. 

While my hair is tinted with youth

Yes, I have still hundred of waterfalls to bear, thousands of rapids to fight

Here now in life’s moment of inebriation

Better than dredging a whole day for nothing.

Pour, pour more!

Pour for me the decades of your wisdom

Whatever the origin of pain we must pour for each other

The words of sincerity are those uttered by a drunk.

_____

translation, January 2022.

.

the poem was written in a conversation of food and wine with Tản Đà at Ngã Tư Sở, 1938.

_____

Uống rượu

Cụ hâm rượu nữa đi thôi

Be này chừng sắp cạn rồi còn đâu

Rồi lên ta uống với nhau

Rót đau lòng ấy vào đau lòng này.

Tôi say?

            Thưa trẻ chưa đầy

Cái đau nhân thế thì say nỗi gì

Đường xa ư cụ?

                      Quản chi

Đi gần hạnh phúc là đi xa đường.

Tôi là nắng – Cụ là sương

Tôi bừng dậy sớm, cụ nương bóng chiều

Gió mưa tóc cụ đã nhiều

Lòng còn gánh nặng bao nhiêu khối tình.

Huống tôi mái tóc đang xanh

Vâng, tôi trăm thác ngàn ghềnh còn đi

Với đời một thoáng say mê

Còn hơn đi chán về chê suông đời.

Rót đi, rót rót đi thôi!

Rót cho tôi cả mấy mươi tuổi đầu

Nguồn đau cứ rót cho nhau

Lời say sưa mới là câu chân tình.

Ngã Tư Sở, 1938

Ở trên là bản chép theo bản thảo tác giả để lại. Có bản in tiêu đề là Với Tản Đà. Bản đăng trên Tiểu thuyết thứ bảy (1938) có tiêu đề Mộng uống rượu với Tản Đà và nội dung như sau:

Cụ hâm rượu nừa đi thôi

Be này đã cạn hết rồi còn đâu?

Rồi lên ta uống với nhau

Rót đau lòng ấy vào đau lòng này.

Say đâu? Lòng chửa được đầy

Cái đau nhân thế thì say nỗi gì?

Đường xa ư cụ? Quản chi

Đi gần hạnh phúc là đi xa đường.

Tôi là nắng – Cụ là sương

Tôi bừng dậy sớm, cụ nương bóng chiều

Gió mưa tóc cụ đã nhiều

Lòng còn nặng chứa bao nhiêu khối tình.

Mắt trong môi thắm đầu xanh

Đời tôi trăm thác ngàn ghềnh còn đi

Có gì đắm đuối say mê

Lòng chưa tê tái chưa tê tái đời.

Rót đi, rót… rót đi thôi

Rót cho tôi cả năm mươi tuổi đầu

Nguồn đau cứ rót cho nhau

Lời say sưa mới là câu chân tình.

_____

Viết trong một lúc say –  Ngã Tư Sở 1938

Nguồn: Trần Kim Bằng, Thơ Trần Huyền Trân tuyển tập, NXB Văn học, 2001


Trần Huyền Trân (1913-1989), the Vietnamese poet born and died Trần Đình Kim in Hanoi, Vietnam. He was from An Thi district, Hung Yen, and joined the New Poetry movement. After the August Revolution, he joined the Viet Minh, a member of the August troupe. After 1954, Tran Huyen Tran concentrated mainly on theatre. Along with some friends like Long Chuong, Luu Quang Thuan, Ha Van Cau, Nguyen Dinh Ham… he spent his savings on establishing the Co Phong traditional dance coupe to preserve Vietnam’s artistic values, encouraging and promoting new talent through a training program. He diligently collected and edited ancient traditional legends, excerpts which are now used as a template/model for today’s traditional performance (such as Xuý Vân giả dại, Quan âm Thị Kính…).

Source: Wikipedia, thivien.net 

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet and translator, born 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

%d bloggers like this: