pulled out  | Lê Vĩnh Tài

Nguyễn Thị Phương Trâm. Photography: Nguyễn Thị Phương Trâm

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

1.
I wish I could fold myself in half
like her(a lady)
fit perfectly
into the smallest sigh

not so I could be held back
by a few consoling words from my friends
in the same boat

by a breath
holding my breath
just enough to withdraw

2.
without the explosion of applause, wailing, wistful faces. I wanted to quietly pull out straight away, now, this very moment, like the mud on a path through the fields, like seafoam beneath the greyish light at dusk.

I had made up my mind
I was leaving.

3.
breathing lightly. My breath was dry because my lungs had dried up. I sighed and my body was bathed in a mouthful of blood, having spat out in a brilliant blue December. It wasn’t until January that I felt its longer days

slowly pulling out, longer and longer still within me.

I wish January could be awakened earlier, in a warmer golden air, during the emergency calls no one picked up.

4.
out there was a faint hint of mother’s silent sadness. The sadness, when it disappeared it would disappear like an eclipse, I wonder sometimes if it was the same for other people?

or maybe I’m a genius? I threw my sighs into the air, like my study notes for an exam to pass any subject

not so easy at all, how will I ever have enough marks?

I don’t have enough cash to pay the teachers so I can retake the exam. Then how. It’s not easy at all.

5.
I pulled out
liberated you in poetry
as though I had removed each layer of thin scales on your skin
with my pagan hands

and with a new skeleton, a new spine
I will cut your stomach open in poetry
make an effort to find you, see your
red lips, red tongue, the red rope binding your wrists together

I will completely take you apart
from the tip of my keen fingernails, consume one piece at a time
when the world loses sight
searching for you desperately far and wide
your hands, your eyes, your legs splattered all over the place
fretful as you walk away from a monumental fall
in the worst light

so we may all fall apart
pull out away from the blinding light, the sun will forgive
the time I was forced to love her and pulled out just like that…

FEBRUARY 2022
_____

RÚT RA…

1.
tôi ước có thể gập đôi thân xác của mình
thật nhỏ như nàng
để vừa khít với tiếng thở dài
nhỏ nhất

không phải chỉ để được giữ lại
trong mấy câu an ủi của mấy thằng bạn
cùng hoạn nạn

mà bằng hơi thở
tôi đã cố hết sức nín thở
vừa đủ để rút ra

2.
không có nhiều tụng ca bùng nổ, không có những khuôn mặt réo rắt, lưu luyến. Tôi muốn rút ra lặng lẽ bây giờ, như bùn trên con đường quê, như bọt biển dưới ánh hoàng hôn màu xám
xịt.

tâm trí tôi khăng khăng muốn
rời đi.

3.
tôi thở nhè nhẹ. Hơi thở khô héo vì phổi tôi khô héo. Tôi thở dài và cơ thể tôi tắm trong một ngụm máu, họ đã nhổ ra trong tháng mười hai xanh biếc. Đến tháng giêng tôi mới cảm thấy những ngày dài hơn của nó

đang rút ra và dài dần trong tôi.

tôi ước gì tháng Giêng dậy sớm, trong không khí ấm áp màu vàng, trong những cuộc điện thoại cầu cứu không ai thèm nghe máy.

4.
ngoài kia phảng phất nỗi buồn lặng lẽ của mẹ. Nỗi buồn, khi nó mất đi như mặt trăng ngày nguyệt thực, tôi có bao giờ còn được mang ra so sánh với ai không?

hay tôi là một nhân tài? Tôi ném những tiếng thở dài
của mình vào không khí, giống như một bài học được rút gọn để dễ dàng thi
và qua môn

khó chơi quá, làm thế nào tôi có thể đủ điểm?

tôi không có tiền nộp cho các thầy để còn thi lại. Làm thế nào có thể làm được. Khó làm sao.

5.
tôi rút ra
giải thoát bạn trong thơ ca
như gỡ từng lớp vảy mỏng phủ lên thịt da bạn
bằng đôi tay ngoại đạo của tôi

và với một bộ xương mới
tôi mổ bụng bạn trong thơ
nỗ lực để nhìn thấy bạn
môi hồng, lưỡi hồng, sợi dây màu hồng trói hai cổ tay của bạn

tôi tháo toàn bộ bạn ra
ăn nó, từng miếng một trên chiếc móng tay mỏng manh của mình
khi thế giới mất đi tầm nhìn
xa và rộng, tuyệt vọng để tìm kiếm
đôi tay của bạn, đôi mắt của bạn, hai chân chàng hảng của bạn
lo lắng và rời khỏi sự sụp đổ hùng vĩ
trong ánh sáng khắc nghiệt nhất

để tất cả chúng ta rã rời
rút ra trong chói mắt, mặt trời tha thứ cho những
lần buộc tôi phải yêu em và rút ra như thế…


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

we have turned into one lonely night  | Lê Vĩnh Tài

mưa Sydney, tôi chụp một ngày lang thang. Nguyễn Thị Phương Trâm

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

1.
us overcoming adversity
beyond the dangling dangers and temptations

we have turned into one lonely night
rubbing against each other
on a battlefield

how should I love you
we’re hesitant like children
I should open up like a net because for me
you’ve opened up an entire universe

2.
in a nest the size of my fist, a child
thrown out, its lips pinkish unformed and soft
its eyes are like two tiny bells ringing
resounding up a sacred path green with leaves

a strand gold hair flew by
burned the tip of my finger
there was a very long letter y like a stretchy hoe, expanding shrinking
and I thought of holding onto it
so no one could take you away
or all I could do was scream out loud for those I couldn’t save

the song:
go my love
take everything that you have guarded closely with you
your freshly squeezed orange juice
they say you’re like orange juice
though mother called you her hot lime tea
her cure for the flu

and I asked myself, did they plant them, in the garden
and used them to make orange juice without sugar
because you are too sweet

the ripe mangoes were named after a girl
no one knew that it was a place you’ve been
this faraway, out of the way place

we have to fly past so many taxis to get to
The Fairy Bosom
and no one knew you have left behind all your sweetness
they kept taking off their clothes as they flew across the sandy beach
stupefied, mesmerised

3.
because I’m civilised I felt a bit embarrassed
but I still went
visit a cemetery which was the domain of a kind of squirrel

a squirrel to every tombstone
they bound and connect the mountains
corners of every market right by an abandoned chapel
no one asked us to leave
market’s corn wine and *thắng cố
so tonight I might dream of us making the best poetry
in hues of blue skies

inside the shell of the mother of pearl
you’re twisting and turning inside your dreams
like the poems we bring home piled up on top of each other
churches like pyramids popping up right by a market

we love each other till we’re as thin as bamboo leaves
we fall like the things we find in the courtyard, they sweep
the dry leaves to remember

slices of limes cut into halves
the way your eyes shines because of the sun
because my wind was blowing

4.
we’re free
once more, to run out to the sea
as the tides rises, we all rush for the water
like soldiers

digging at the sand, looking for sand crabs and a scythe
the deep hole of Death, a lonely river
slamming its head into the rocks

slamming its head into the cliffside again
and again and again

the sea, beyond its saltiness, it’s waiting
waiting for a winter morning, the twelfth night
we’re frantic and undecided
hypoglycaemic craving sugar

the sea is waiting for a lime
as big as the sun

here we play with the poems
the resonance of immortality
but the devil have deceived us
perhaps it’s a poisonous needle

we’re not immortal
though we won’t die
we’re afraid to go home alone
on this very beach
afraid it might just get washed away

then again you’re already there on the beach, like a sand crab
in my hand
a tiny baby
in the soft gloved hand of the midwife

the universe is not kind
like the midwives in training
the exploding shooting stars at night
the chaos
but we don’t have time
the waves have drowned out our chattering teeth
we are no more
now an old lemon
even the orange is old

and the questions
the final look
will drag us along with the tides
the entire book of poetry will
disappear…

September 2022
_

1.
chúng ta vượt qua cuộc đời
treo lủng lẳng quá nhiều thứ nguy hiểm

và khi cả hai chúng ta
thành một đêm đơn độc
cọ vào nhau như một cuộc chiến

ôi, anh có thể yêu em như thế nào
chúng ta chần chừ nhau như hai đứa trẻ
anh sẽ mở rộng anh như một cái bẫy
vì em mở cả vũ trụ cho anh


2.
trong cái tổ bằng nắm tay của anh, một đứa trẻ bị
hất tung ra, cái miệng hồng hồng mềm mềm dang dở
đôi mắt của nó, hai chiếc chuông ngân vang
trong thánh đường xanh tươi cây lá

một sợi lông màu vàng duy nhất lướt qua
cháy trên đốt ngón tay anh
có một chữ y rất dài như cái vòi, co giật
và anh nghĩ về việc giữ chặt lấy nó
như anh không để ai mang em đi
hoặc anh có thể kêu vang cho những người anh không thể cứu

bài hát:
đi đi em yêu
em hãy mang đi những hàng hóa khép kín của em
với nước cam ép của em
người ta gọi em là nước cam
mẹ gọi em là nước chanh nóng
để còn chữa bệnh cúm

và anh tự hỏi, có phải họ đã trồng em ở đó, trong khu vườn
và làm nước trái cây không bỏ đường
vì sợ em quá ngọt

những quả xoài chín có tên một người con gái
không ai biết em đã từng ở đây
ở nơi xa tít tắp này

chúng ta bay và qua không biết bao nhiêu chuyến tắc-xi để đến
núi đôi quản bạ
và không ai biết em đã để lại sự ngọt ngào phía sau
họ cứ cởi trần bay trên bãi biển
đi trên bãi cát đến hôn mê

3.
mặc dù sự văn minh khiến anh thấy ngượng
nhưng anh vẫn đến
thăm một nghĩa địa là lãnh thổ của loài sóc

một con sóc cho mỗi bia mộ
chúng gắn kết các đỉnh núi
những góc chợ bên hông một nhà thờ bỏ hoang
không ai bắt chúng ta phải đi
cái phiên chợ rượu ngô và thắng cố
để đêm đó anh mơ thấy mình làm những câu thơ hay nhất
nó có màu xanh lam

bên trong một vỏ ốc xà cừ, em vặn xoắn
trong khoảnh khắc giấc mơ
như những câu thơ ta mang về chất đống
nhà thờ như kim tự tháp mọc ngay bên cái chợ

chúng ta yêu nhau đến mức gầy như lá tre
chúng ta rơi như những thứ trên sân, họ quét đi
đám lá khô để tưởng nhớ

những miếng chanh cắt làm đôi
như mắt em nhướng lên chói vì mặt trời
vì cơn gió của anh đang thổi

4.
chúng ta đã được giải thoát
để chạy ra biển một lần nữa
khi thủy triều lên, mọi người đổ xô vào bãi biển
như những chiến binh

họ móc cát, tìm dã tràng và làm một lưỡi hái
một hố sâu của thần chết, một dòng sông cô đơn
đập đầu chìm vào đá

đập đầu vào những vách đá một lần nữa
và một lần nữa một lần nữa

biển, ngoài trách nhiệm muối mặn của nó, đang chờ
đợi một buổi sáng mùa đông, đêm thứ mười hai
chúng ta xáo trộn và thất thường
thiếu đường thèm ngọt

biển đang chờ đợi một quả chanh
lớn như một mặt trời

và ở đây chúng ta chơi với các bài thơ
sự cộng hưởng của sự bất tử
nhưng ma quỷ đã lừa chúng ta
có lẽ là một mũi tiêm thuốc độc

chúng ta không bất tử
nhưng chúng ta cũng không chết
chúng ta lo sợ về một ngôi nhà đơn độc
trên bãi cát này
bị cuốn trôi

nhưng dù sao thì em cũng đã ở đó, nằm trên cát như một con dã tràng
trong lòng bàn tay anh
như đứa con bé bỏng
trong găng tay mềm của bà mụ

vũ trụ không nhân từ
như những bà mụ học nữ hộ sinh trung cấp
những ngôi sao phát nổ trong đêm
đó là sự hỗn loạn
như chúng ta không có thời gian
những con sóng đã đánh chìm hàm răng lập cập của chúng ta
chúng ta không còn nữa
một quả chanh héo
cả quả cam cũng héo

và những câu hỏi này
cái nhìn cuối cùng này
cuốn chúng ta trôi theo thủy triều
biến mất
cả tập thơ…

*thắng cố: Món ăn của người Mông, làm từ nội tạng gia súc; H’mong casserole consisting of traditionally horse offal


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

LÊ VĨNH TÀI

Lê Vĩnh Tài (source from the poet's social media page)

Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

finally you touched on the absence of us, the gone years | Lê Vĩnh Tài

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Photography: Nguyễn Thị Phương Trâm


finally
you touched on
the absence of us
the gone years

your presence always
in both our dreams
the first time we met
before the faithful devotion of Country
dutifully returned
to all

I should set our lives down
side by side
let them fall on our bed
so you may see
our poems
bound together in a book
more abundant than
everything we have ever imagined

cuối cùng
bạn chạm vào
sự vắng mặt
của chúng ta từ bao nhiêu năm trước

hình bóng bạn luôn luôn có
trong giấc mơ của tôi và bạn
lúc chúng ta gặp nhau lần đầu tiên
trước khi lòng sùng kính thực sự về Tổ Quốc
phải được trả lại
cho mọi người

hay là tôi để cho cuộc sống của chúng ta
nằm lại với nhau
ngả ra trên giường
và sau đó bạn đột nhiên nhận ra
là các bài thơ của chúng ta
nếu gom lại thành một cuốn sách
nó lớn hơn rất nhiều
so với những điều chúng ta từng nghĩ
_____
AUGUST 2020


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.