NIGHT & THE CONTINUING FALLING VERSES OF…(18) | Lê Vĩnh Tài

SONGNGUTAITRAM Photography by Nguyễn Thị Phương Trâm

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Photography: Nguyễn Thị Phương Trâm

listen to poetry as you would listen to the rain

Sketch by Nguyễn Thị Phương Trâm

NIGHT & THE CONTINUING FALLING VERSES OF… (18)

(Prologue)

the country is a maternity ward
we’re all pregnant

physically pregnant
spiritually pregnant

but gosh why are we giving birth
to fleas
then again
From where else could they come?

Did they suddenly
appear out of nowhere?
Like rain?
Like tears?

the country is pregnant
each night, mother puts us to bed
the fleas would begin
their celebrations

after drinking like sucking blood
they speak of love




1
flickering holes in the night sky

windows
closing and opening

some stayed open
some unsustainable
some knows only to suck
chew and regurgitate

you step out of the house
through closed windows
like holes in the sky
like those hanging oriental lanterns
out in the street, in the garden
dwarves like gargoyle
sitting on the beach
watch you
night after night

you’re naked on the sand
like a gecko
(there suddenly there)
on the window sill

the hole in the window
in the window the one hole
twinkling
you know people are being born
down there
the belly button, where a window opens ups
to the Sun, and darkness
like the moon

you need
to exist
but you’re a window of no consequence
to exist
you must
be the sky
so you try
and you cry: good heavens

hairy, bushy beard dwarves
steeped you in saline like pickled radish
that’s why you’re weepy
night after night







2
the destruction of dawn

in past tense, the dawn destroyed
branches sprout from trees
leaves sprout from branches
green on leaves
petals on flowers

rhythm form in the composition of songs
in people
an inebriation
like the consumption of alcohol

guns found on a vessel, a vessel found at sea
out at sea is the enemy, don’t even think about sleeping
a hair found on the pillow
fear on lashes
dreams on fear

turning your wrist
you touch her
the warmth spreads across the blanket

warmth a breath
the sunlight in a dream
a poem
makes
its appearance





3
the cloud has a hole

a sea as poise as a river
it’s not a river; it’s a sea, a cloud
drifting through a forest, a cloud
drifting through a river
but within
the cloud is a hole

there within
leaves, flowers blooming and
a frolicking cloud sleeps with you, hence
this is nothing but the making of darkness

a blade of green grass, yellow chrysanthemum
like her, red jungle geranium
the cloud within everything
deceiving
hence, the colour of the poem
is forever mediocre

in truth from the clouds

the formation of waves, birdsongs
roses the blooming of seas
blue, bubbling poise
not from rivers
it pours from a crack
within you

ending with
rivers run into clouds
the residing clouds are
forever like that
even though it has a hole
so that the angels
like water may
descend
as the rain



4
you keep saying no, no… but what happens when you want it to be love?

perhaps you never
look down ever
find a shiny coin
on the ground

hoping they’re
someone else’s
wish
for you

you’re
a fallen antique
leaving a hole
in the pocket of a collector

the secret things
hidden under the mattress
in poor light
cobwebbed attics
the abandoned school gates
desk and chair
waiting despair
warnings
for any explorer
who dares
climb
on top of you
without protection




5
so this is what happened, rather simple really

you say: a world without body hair
it is but a limitless
line of fire

when you return
without body hair and lying
you’re not the reason for the birth of the Sun

in the nights you move the pillow to the end
of the bed
dead
asleep

because of the varied sleep
you wake up
a little different

perhaps
once you are awake
people will point out how there’s no hair on your face
and they might light a candle
so that the Sun
may light up like a campfire

on your face
the flickering light
on the walls to after
ask why all your images are bent out of shape
on the crumbling posters
on the sleepy bed
everything now
even the dark possess an intense joy
reading your poem

they fold the poems
in kisses
pretending
each verse is each breath
your breath

they perhaps could not leave in the middle of it
like you had pretended
they all share the same fear and pain…






6
the bitterness of deceit

cold, raw red, cracked lips
the undoing of a circle
no longer young
yearning to bear a baby
in its belly

it’s not a woman’s body
it wants
to be a girl
in the years to come

the vernacular in red
the words in green
banners
celebrations
peeling chapped lips
bleeding lipstick

who’s dishing out the poison
without a spoon of sugar
love and faith
faith and love
heavenly decades
citizens
cornered into searching
for their lips
to profess an oblivious stance
falling apart
without an owner
in the end

but the words are still in red
from lips bleeding colour
some might hear, and say:
– shut your bloody mouth, ladies!






7
I need a ghost

to sort out my clothes
perished
clothes

I need a ghost
to sort out my books
also departed

a ghost that can
understand
joy beyond the cover
of a book

a ghost as fragile
as the mist
able to fit into
anything
my shadow
or perhaps
the dark

the ghost
as it shifts the books
it hears a lady with a ribbon in her hair say to a little boy:

– hey
be careful
don’t fiddle
with the tent
inside
resides
a rather
content
poet





8
work work all day to after dream all night

the end of the year
flies by
the memories comes rushing
as you search
for your history

history
an envelope tainted with blood
your mother sent you
the stuff
in your suitcase

stuff about horrible people
not so simple like
the way
you write
or edit
a poem





9
the first time the mosquito died on your arm

you prayed to God
people thought you lost your mind

during the death of your sunrise and sunset
you pray to God
people accepted it as your faith

you’re silent
because death always wins
hence, you head
for the lawn in the backyard
with an empty glass of milk
so a fly may lick your finger

you let it lick the milk from your finger
before you
squash it to death

a dying fly is like a dying flame
like a person no longer alive
you’re aware of
the strength of the inevitable
the reason you’re not afraid of death

you see a man
with a broken neck
you know all it is to know
about blood flow on this planet

you’re aware of
the dead mosquito, the dead fly, not the dead person

now you meet a man
also broken
you talk to him about land prices
and how he is relieved of his home
or was it taken from him

you have the strength of death
because death comes as easy to you
as living
as for him, he can easily live
as though he’s dead

this is one way a man could take a hold on you
and turn this world into a poem
a mosquito only knows how to suck blood
like rollers unknowingly
flatten things
now has wings

dreams
are like the light inside him
as he overcomes his adversity
invites you in
for coffee






10
like broken glass on this flat old worn out planet, everything is just impossible to deal with

hence, during such a grim time
this land is like you
bleeds as the Sun heads for town

the air stifling, windless
stagnant, we move slowly
to reserve our energy

hope
leaves behind a shiver
hence we’re off balance
as though we’re grazed by a bullet

we’re one nation
for decades now
manufacturers aspired to educate us
before the surfacing suspicion
murderous conflict
fathers first then their sons
ready to risk it all
ready to spill blood

we cut along
the Annamite range
walking back and forth
a million people or more
much much more

we’re barefoot
across the shattered glass
temple guards
labourers at the mill
we’re all over the hill
for the last few decades
cursed, in the wind
on an empty stomach

the dreams of Eden
faith
loudspeakers
and everything else
all gone

our children will not recognise us
we would have lost our accents

we are now
an armada squatting
jumping
and swimming
out of a water closet
feverish with malaria
wiping the bum of blue despair
out in the middle of the ocean

like when
we search for oil
the various things
we drill may hurt
our mother







11
lie on your back when you read poetry

like the scattered fallen trees
after a flood

here the wind is off balanced
a village with tree shadows oozing brown
an overwhelming fragrance
not like overflowing
wastewater

the poem is so long that she couldn’t remember it
the city moving again
after the rain
the drain water colouring the sunset
of an artist cum poet
an electrical dam cum bearing
overflowing cum a shattered shoreline

her breath
may it be like
dusk
may it be like
the moon
thus hence it’s
a little short

thus when she’s hurt
the light falls
through
her head

it’s not like the Sun
or
like those who
cry, as they plant flowers
on a grave

it’s like
the “chim” in our pants
flying
further than you think

like the two nights
the breath
of the artist cum poet
the intellectual cum swearing
payment cum unwrapping a bun





12
one way to never smell again is to allow the circulation of the air of freedom

the entire cold, chilling night
the tick-tock sound of a clock overhead, the cat
constantly scratching on the door

the last time before it is so late
the smell of the bed
senses her waiting
lets out a breath

causing
everything
to
fade
away






13
the first time she lets down her guard

she was
a little embarrassed
by her thoughts

in your ears
she whispered:

“- you’ll never be able
to take away
what is mine?

you might
be able to turn me
inside out
once or twice
nice right…”

but you
never stayed
long enough for her
to open up

as usual
you would take away with you
the pain that isn’t yours
but the fingers of those women
embodying Kiều
who would
at the setting of the Sun
disappear





14
dawn isn’t something you want

so in the dark
you quickened your pace
jumped
right into my day

I didn’t hear the glass break in the night
by the morning light
there were
shattered bits
everywhere
cutting the pads of my feet?

so now
I’m cold
I’m crying
on the side of the road





15
I have lost a lifetime consuming scrap

I’m circling, flying short-sighted
over a sad and derelict
garden of Eden

you escaped
so you hung me
upside down
I have to look up at you
from down under

and since I’m
no longer in sync with you
at any given time I would stop and
demand food

as you weave the deception
for your retreat
into a place
no one could penetrate
you sigh

within a week, you would swell up
and burst open
in the realisation that
fresh blood
will ooze like flower petals
glossy parting lips
my feet will then take-off
flying
as you have flown
without an engine stabiliser
or the aid of a pilot

if I wanted to fly with you
all I need to do is vibrate
like the mobile in my pant pocket
with the promise:
I’ll message you when I’m done






16
it starts with alcohol

from hell
twinkling red light

the eerie scream
mood generally like
some smelly guy
stinking of beer and cigarettes

embracing cosseting
all over a black flower the likeness of a watch face
nightly fluorescent glow
incessant ticking
in your ear

your footsteps all over the place
down the stairs
grasping at pages and pages of a letter
in the colour of the night

you paint yourself in contemplation
flickering chameleon
maybe or maybe not?
to stay or not to stay?

when is it necessary?
when should you
climb
up the light pole of a madman
and ring
the alarm?





17
you’ve coveted long ago the dust on the old bookshelf

the adventures in the books
locked up
as though all of us are imprisoned
(waiting for the opportunity
to escape and love
once more)

since there will be more readers?
the generations to come
those who could lie around and read
listen and love

shall cry
wetting
even the lust
in the books
by Henry Miller

the applications
which maybe
attainable
or unattainable
with your tablet



18
why do we need the smell of poetry, does it help us sober up, help us give up drinking?

the poets are dead
more because their wives have left them
or because they’re alcoholics?

why do we need poetry
when the world is too busy making the atomic bomb
and drugs for erectile dysfunction?

what is the use of poetry
is it to help improve
teachers and students writing
comprehension
in the classroom?

their books will be nicer
cleaner
like the beauty queen’s answer
war is bad
and that
she
can’t
cook…

when is poetry applicable
where’s the instructions?
so we may read it and know what to do

you ask why
we need poetry
like the guy at the car wash
after a storm
wading through the sludge

if poetry is needed
why not import poets
like importing products Made in China
a container at a time
standing by
piled up high?

listen to poetry as though you would listen to the rain
listen to what it’s saying
listen for the evil intent
add the question mark
as though
you’re lying there quietly
with your legs wide open
dare not take
a single
breath






19
please, spare me

for accidently
biting you

please spare me
why?
please spare me
so I may let
people know
you bit me

gosh sorry
Why the apologies?
please, spare me
for my own good
when we have to apologise
when we must speak: please
please, spare me from
your email
dear lord, spare me




20
pollen and grass seed

drifting
flying
in the wind

the spring in earnest
yet you’re unwilling to open up
because you love to fly
your goosebumps visible
to everyone

on the surface of the water
the red frog waited on a rock
ready to escape

the spring in earnest
the lively green algae beneath
the lake around the rock oscillating
forming streaks in the water
a soft green carpet
surrounds your feet each night

idyllic
though we all know the coming spring will be sad
and hungry

hence the frog decides to
jump into the water
and the mosquitoes now
aware of you

the light on the water is as lucid as in a dream
as the earth, as knowing as long ago
people drank water from a glass
you broke
the shards of glass and grass seed
still in their mouths
still cuts
bleed


21
there are crevices in the mountain

I know this
because I love
exploring
the caves

there are crevices in my skull
hence when it rains
I could really feel
the crevices in my ears

I’m there
standing, breathing
running all of a sudden
from the crevices in my thoughts
more crevices formed in my nose

all that is a necessity in my life
including the emptiness
my friends
came from these crevices
as for her
she came from the emptiness of her life

life and death requires nothing but a hole
separated by a hole
a crevice, like any
black hole
in the universe

like the pubis
like the howling of the wind
like a cave
like the doom and gloom
like a nemesis
you could
never
escape



22
a question of philosophy, like how you would one afternoon fall

the changing colour of your face
yellow and red
making people think you’re blooming
hence they adorn your home with flowers
March tenth*
April thirtieth**
on your face were the idyllic smiles

a water can
in the shape of a man
and the women would feel abandoned
each time you use it to water

write
like the cuts on your wrist
touches someone else’s wrist
the pulsating falling rhymes is as captivating
as the pulsating beat flowing through your body
you’re fearful
of its dampness, hot and a little
exposed

it curls rolling in waves like a speed boat
slamming continuously into poetry
like new tree shoots during a flood
in the fall
you have plenty of time to rest and celebrate

you realise
you don’t have to do much more
don’t have to shove it in or pull it out
add more files

you beg UNESCO
to formally
name you as
a declining world
heritage site




23
you are as gorgeous as the moonlight in the mountain

the poem
wants to be a plane without a pilot
flying high
to finally meet you

your eyes
burn straight through the heart of poetry
like a hundred thousand suns
at the tip
of a cigarette

the poem
sustainable only inside an aching that even
the moonlight
seem to be a free flying plane without a pilot

and I’m flying without a pilot next to the poem
the engine would purr
like the sound of a cat
meowing
a little husky:
c’mon now




24
have you ever befriended a cloud as it flies by your house?

don’t ever befriend a cloud
it’ll give you nothing but
sun stroke

it will knock on
your window
constantly
drive you mad

it said: nothing is happening here
nothing
nothing
at all

there’s an Eden faraway
in the rain
people like clouds
flying
in moonlight
like a ball you hit with a racket
hot distended
firm

as the night before
the ringing temple bells
weightless like
drifting clouds

the smouldering
bells rang
like the one time you heard, witnessed
in the innocent eyes
of a little girl
in the clouds

it couldn’t control
the outcome
from the beginning
it was
a pain
an annoyance

the clouds drift by
to after
disappear

it’s a wind
blowing away your home

it’s
two white
eyes
quite
colour blind


25
the water flows in the river

the water flows in the river
it sounds great right?
in my sweet innocent dreams
did you feel that?

not only am I a dream, the poem
it’s by my side
enough pity you reckon
or do you want to turn it into a rabbit
or a bird with a broken wing that likes to fly
the fiddly eager
tenderness

and at the heart of the poem
you could peel off a layer at a time
like an onion
the poem burn your eyes
make you believe it’s crying
all alone
lightly in the wind
nice and dry



26
the angels treading on rather thin clouds

like at the airport
waiting for your flight
you would walk back and forth
dying for a cigarette

perhaps the flight
resembles
your cloud?

as you fall
gently
shimmering
on their
colourful
beard

they breathe
easy
as though they’re removing
the clothes of a fallen
angel

they laugh
while you: the entire night
have nothing, nothing that may
fly

often out of nowhere
we’re laughing
like apes

much like where you lie right now
on a towel
quietly




27
like December twelfth, you’re about to fly

the night
blue
black
purple
mauve
and no one saw you

you could easily believe you’re lost
the accents
and the poem
baffling
incomprehensible

but the bell on the cat’s collar
it was ringing on December twelfth
you’re bye bye-ing
flying
everything
on that day depending

the frightened souls
make you thirsty
for a bit of filtered water
not enough to give you
motion sickness

it’s nothing to do with how much you cry
deeming the poem useless
it’s meaningless because for too long
it’s been sinking, buried in a country
that the weather
the donkey
ox horse
doodling
rain or shine
long ago
obediently
pushing back and forth
the empty coconut shells

like the things
you push around painfully
in apprehension




28
you disembark from the flight on Friday the thirteenth

you found yourself
not at
Tân Sơn Nhất

but a bright shiny city
the resorts had a good rate
the TV screens flat and thin
enough that you may
insert
your memory card

an overwhelming scented cloud, and it’s raining
and she’s like a poem
moist, stepping
straight out from a book
from an era long gone

say if you can’t
buy a ticket
then Friday the thirteenth
you’re at home
mobbing the floor
eating
picking up the kids
washing the dishes
singing
sleeping
with your wife




29
writing is now by the day more and more convoluted…

first
she loosens each of your fingers
until you’re more relaxed
quiet
like a doona
with the brightness of duck down
the padding of your jacket

in the streets
the traffic horns
honking
like geese

now
people who sees the doona
will never grasp
the entire story

the incredible strength
ordinary people
has to deal with under the doona

while you remain silent
no one could hear your
long sigh
babe, I’m tired

the rain on dry land
the grass will then
upon her grow
like hair



30
when she said you must suck me out first, to get a better look of me

I write poetry
but could never conjure
such an image
I use my tongue
to lick
the words
like butterflies
it flies

and the poem
it’s denotation
left a hole
that the reader
knows not either
to suck it out or blow it back in



31
poetry is thoughtful, hardened and jaded

welcomes dawn
with a face emblazoned with letters
dried up
like tears…



32
I’m not like you

since you
may abandon me
when I have nothing left to give

What about me?
Me?
me
How could I abandon
myself?

How could I
abandon
a body my parents
has given me

33
I heard your name

in the tweets of a babbler
written in the clouds
rippling through the pebbles
under my feet

the whispers of your name
like buzzing bees
and traffic horns
mocked me every night

I could hear your name
in the rumbling thunder
everywhere
your name, your name, your name
a tirade of machine bullets
so here I have noted
something in the wind, the clouds
out there
a kind of reply

in cursives
across the sky
the one person’s tears
in the drizzling rain
for the one



34
your poem is twice as long you said

hence you love twice as much
and when I claimed
love is limitless
you laughed

you said you would remember
if I place a kiss
on your lips

but I’m
a little
clumsy
kissed you on the neck
instead

hence the poem ends up hotter
than the Sun
you can talk all you want, laugh
take in the air

because we
our children, grandchildren
you inhale and exhale
like the tides
inhale as the moon
drifts by
exhale till
we
explode
like firecrackers




35
your regards mean all you want to do is hear your whole life story all over again

but I could never
say the rosary beads backward

not once

my finishing blow
into the clouds
even the spring will be swollen
like your lips

swollen
clouds
means
it will rain…



36
He’s been a pilot for a long time, flying from a young age

he never had time to wander
he wanted to know about everything
to fly
in words
on wings

he moves
with a finger
half an inch at a time

he knows
life could be fun
How funny right?
He exclaimed: “you must lose your legs to be in a wheelchair
then you can be a superhero”

sometimes he’s a little reluctant
but dare not be negligent
because he is still
a superhero






37
when my father drinks

I can hear peeing
in the shower
behind the closed curtain

I’m under the bed
stifled by his sour breath
I don’t know who has thrown me into this room
by my hair
and said
they’ll never hurt me

when my mother was so drunk
the guy next door
came over the wall
and I watched him
through the keyhole

I’m never drunk
grew up got married
I’m black and blue
bruise, red
like the colours of all the bottles of liquor
properties of husbands
never leaves behind any evidence

we’re all playing a game
my youngest counts to ten
as I hide

my father
to this day
he could never
understand
he kept asking:
son, why are you crying?





38
I’m don’t know what to say or think, when I could no longer find you on Facebook

there are those
who wants to eat you alive

the photographs you’re tagged
the exploding
undercurrent, the rhythm
the poems, the trauma
the scars

someone said
you’re no longer a poet
you find people
in the shadows, many
shimmering like diamonds

you’re no longer a poet
your dream, once
now dripping, the shimmering
indignation of the questions
by those who thought
they were unfriend

in a country full
of deadly sins
a spectre
looked directly at you
asked you
to blow smoke
up people’s ass
as it triumphantly
laughed out loud

they stared
until they saw
people looked for you
through a mirror
in six
shattered pieces
the shape of a coffin






39
the clouds gave each of us

a red leaf
not fallen but rather left it’s branches
flying, flew away
higher and higher into the air

carried away by the wind
looked down at the mountains and the clouds
at the junk at the two dollar stores
owners who carried the world
on their shoulders

the clouds alone
wore grey clothes
dotted
with black

tired towards the end, the clouds would cry
as for the earth, only a quarter is floating
while the remaining three quarters sank
in tears

the day passes by oblivious
on a patch of wet grass
we think only of the of the rain’s journey
refuse the invitation of those
who remain at the gathering
rush
home

because Mother is waiting
the insomniacs
they walk around
asking:
– only until we can rescue them?

it’s not just about
thousands of eyes watching, bleeding
from every blood vessel
in their body



40
no, hold the applause, poetry’s still deciding whether to leave or stay

the day possessed
it’s soundless endearment
dusk was gathered on a thin leaf
a world filled with dust and falling debris

by all means, clap your hands and say for heaven sakes

thrilling is the throbbing of time
a rhythm endlessly derived from the heart
the differed light, thrown on a wall
oblivious of the eerie drama

poetry sees itself at the centre of an eye
not a monster or a mutant
glaring
at its hollowed body

a moment of separation
transfixed
leave or stay
was there anything left for you here
there was something there, once upon a time

ĐÊM VÀ NHỮNG KHÚC RỜI… (18)

(prologue)

đất nước là khoa Sản
mọi người đang mang thai

cơ thể đang mang thai
linh hồn đang mang thai

ôi làm thế nào chúng ta chỉ sinh ra
toàn bọ chét
nếu không
những con bọ chét đến từ đâu?

chẳng lẽ
chúng xuất hiện bất ngờ từ trên trời?
như mưa rơi?
như nước mắt?

đất nước đang mang thai
vào mỗi đêm, khi mẹ mang chúng ta vào giấc ngủ
là những bữa tiệc của lũ bọ chét
bắt đầu

sau khi uống rượu như hút máu
chúng nói về tình yêu



1
đêm, các lỗ thủng trên bầu trời đang nhấp nháy

như các cửa sổ
đang đóng mở

có cửa sổ tồn tại
và cửa sổ chỉ biết mở ra mà không tồn tại
nó chỉ biết ngậm
bú và nhai lại

bạn bước bâng quơ ra khỏi
nhà, qua các cửa sổ đang đóng mở
như các lỗ thủng trên trời
như những đèn lồng ba tàu treo
nhìn ra phố
những người lùn
ngồi bên biển
nhìn bạn
mỗi đêm

hình ảnh bạn nằm trần truồng trên bờ
cát, như một con thằn lằn sáng trên
mỗi cửa sổ

lấp lánh
mỗi cửa sổ một lỗ
mỗi lỗ một cửa sổ
bạn biết người ta được sinh ra
bên dưới
rốn, nơi cửa sổ mở ra cả một mặt
trời, và tối
như một mặt trăng

bạn cần
tồn tại
từ các cửa sổ không ai cần
tồn tại
bạn phải
là bầu trời
bạn kêu thử: trời ơi

những người lùn
tóc râu rũ rượi
dầm bạn như dầm củ cải
làm bạn chảy nước
suốt đêm


2
bình minh bị phá vỡ

thêm chữ “đã”, bình minh đã bị phá vỡ
cành xuất hiện từ cây, lá xuất hiện từ cành
màu xanh xuất hiện trên lá
lá xuất hiện trên hoa

giai điệu xuất hiện trên bài hát
làm người ta
xuất hiện như say
rượu

súng xuất hiện trên thuyền, thuyền xuất hiện trên biển
biển xuất hiện kẻ thù, bạn không thể mơ ngủ
tóc xuất hiện trên gối
cơn rùng mình xuất hiện trên lông mi
giấc mơ xuất hiện trên cơn rùng mình

di chuyển khuỷu tay
bạn chạm vào nàng
ấm áp xuất hiện trên tấm chăn

hơi thở xuất hiện trên sự ấm áp
mặt trời xuất hiện trên giấc mơ
bài thơ
bây giờ
mới xuất hiện


3
đám mây có một cái lỗ

biển lặng lẽ như dòng sông
không phải sông, nó là biển, đám mây
bay trong khu rừng, đám mây
chảy trong dòng sông
nhưng bên trong
đám mây vẫn có một cái lỗ

từ đó bạn có thể nhìn thấy
lá, hoa nở và đám mây chạy
nhảy, nằm ngủ với bạn, vì vậy
trái đất màu tối đen

ngọn cỏ màu xanh, hoa cúc màu vàng
cũng như nàng, hoa mẫu đơn màu đỏ
đám mây biết cách nói dối về tất cả
để
màu sắc bài thơ không bao giờ
nhàm chán

trên thực tế
đám mây gây ra sóng biển, tiếng hót của con
chim, hoa hồng đỏ nở ra biển
xanh, xạc xào lặng lẽ
vì nó không phải từ dòng sông
nó chảy ra từ một cái kẽ
nứt của bạn

cuối cùng
sông chảy vào đám mây
những đám mây nằm như muôn đời
vẫn thế
mặc dù nó vẫn có một cái lỗ
để các thiên thần
như nước
rơi xuống
thành mưa


4
lời nói không, không… bao giờ sẽ là tình yêu của bạn?

bạn có thể không
cúi nhặt
những đồng xu màu xanh lá cây
trên mặt đất

hy vọng nó
là bùa hộ mệnh của ai đó
tặng cho
bạn

bạn
như những cổ vật
bị rơi mất, để lại lỗ hổng trong túi
của người sưu tập

những vật bí mật
thường được bạn giấu dưới nệm
và trong ánh sáng lờ mờ
căn gác xép mạng nhện
cổng trường cũ ngày xưa đi học
ghế bàn
cùng chờ đợi
nhắc nhở
bất kỳ kẻ thám hiểm nào
không đeo bao
táo bạo
leo
lên người bạn


5
câu chuyện là như vậy, dễ hiểu hơn rất nhiều

bạn nói: một thế giới không có lông
thì đó chỉ là một dải lửa đang cháy
mênh mông

khi bạn trở về
không có lông và nói dối
mặt trời không sinh ra cho bạn

vào những đêm bạn chuyển chiếc gối xuống dưới
chiếc giường
và mê ngủ

bởi vì giấc ngủ khác nhau
nên khi bạn thức dậy
có một chút khác nhau

có thể
một lần bạn thức
mọi người sẽ chỉ ra sự không có lông trên gương mặt bạn
và đôi khi, họ thắp một ngọn nến
để bản thân mặt trời
bập bùng ánh lửa nhỏ

trên gương mặt bạn
nó ném ánh sáng
lên các bức tường
và tự hỏi tại sao hình dạng của bạn bị hỏng
trên các áp-phích nhàu nát
trên chiếc giường mê ngủ
tất cả mọi thứ
bây giờ bóng tối, có một niềm vui, mãnh liệt
trong lúc đọc bài thơ của bạn

mọi người gấp các bài thơ
thành những nụ hôn
giả vờ
như thể mỗi bài thơ là một làn hơi
của bạn thở

mọi người có thể không bỏ lỡ
nhưng sau khi bạn chơi giả vờ
ai cũng đau và sợ


6
vị đắng của dối trá

lạnh, nứt nẻ đôi môi màu đỏ
như thể đã tháo vòng
một người không còn trẻ
muốn thụ thai

cơ thể nó
không phải là phụ nữ
nó thích
làm đứa con gái
lâu năm

ngôn ngữ màu đỏ
chữ màu xanh lá cây
như tấm băng-rôn người ta vẫn treo vào ngày lễ
lột ra từ đôi môi bong tróc
màu sơn

ai cho chất độc
từ chối mật ong
yêu và tin
tin và yêu
thiên đường mấy mươi năm
mọi người bị bắt buộc phải đi tìm
cuối cùng chỉ là
đôi môi
giả vờ bướng bỉnh hoang dã
đang nứt ra
và vô chủ

nhưng lời nói vẫn màu đỏ
từ đôi môi mọng nước
có người sẽ nghe, và nói:
– các cô gái, nên ngậm chặt hai môi của mình lại


7
tôi cần một con ma

quản lý tủ quần áo của tôi
những bộ áo quần
đã chết

tôi cần một con ma
sắp xếp những cuốn sách của tôi
những quyển sách này
cũng đã chết

con ma sẽ hiểu niềm vui của tôi
hơn cả cái bìa
sách

bóng ma
mỏng như sương
không chiếm chỗ trong không gian
không làm chật chội bóng tôi và bóng tối

bóng ma
khi lật một quyển sách
nó nghe cô gái tóc thắt nơ nói với một cậu bé:

– nè đừng có liều
làm hỏng cái lều
có một nhà thơ
đang sống ở bên trong


8
làm việc cả ngày, mơ mộng cả đêm

cuối năm
bạn bay
khi bộ nhớ của bạn xuất hiện
bạn đi tìm
lịch sử

lịch sử
là chiếc phong bì dính máu
mẹ gửi cho bạn
là những câu chuyện trong va ly
của bạn

câu chuyện những kẻ khốn nạn
không phải chỉ đơn giản
như bạn
viết
hay sửa lại
một bài thơ


9
đầu tiên con muỗi của bạn chết

bạn cầu Chúa
người ta nghĩ bạn hơi ngớ ngẩn

sau đó bình minh và hoàng hôn của bạn chết
bạn cầu Chúa
người ta biết đó là đức tin

bạn im lặng
dù sao cái chết cũng chiến thắng
vì vậy, bạn đi bộ
ra mớ cỏ dại phía sau vườn
nhà, và đổ một ly sữa
cho con ruồi liếm ngón tay bạn

bạn để cho nó liếm
sữa, từ ngón tay trước khi
bạn bóp nó đến
chết

một con ruồi chết như ánh sáng tắt như một
người không còn sống
bạn biết sức mạnh
của cái chết
đó là lý do tại sao bạn không sợ chết

bạn có thể thấy một người đàn ông
cổ bị gãy
bạn biết tất cả về
máu chảy
trên mặt đất

bạn biết
một con muỗi chết một con ruồi chết không phải một con người chết

bây giờ bạn gặp một người đàn ông
cổ cũng bị gãy
bạn nói chuyện với anh ta về
giá đất và căn nhà của anh ta
bị cướp hay giải tỏa

bạn có sức mạnh
của cái chết, vì bạn sẽ chết một cách dễ dàng
như sống
còn anh ta chỉ có thể sống dễ dàng
như chết

đây là cách một người đàn ông nắm bắt
bạn, và biến thế giới này thành một bài thơ
con muỗi chỉ biết hút máu
như tấm băng ép mỏng lơ ngơ
bây giờ có cánh

giấc mơ
giống như ánh sáng
khi anh ta thoát nạn
và mời bạn
uống một tách cà phê


10
trên trái đất đã cũ mòn và bằng phẳng
mọi thứ khó khăn như mảnh thủy tinh
vỡ

do đó, vào thời điểm hơi nghiệt
ngã, vùng đất này giống như bạn
bị chảy máu khi mặt trời tiến vào thành phố

không có hơi thở
không có gió, nên mọi người di chuyển với tốc độ
chậm, để tiết kiệm sức lực của họ

hy vọng
để lại sự run rẩy
làm chúng ta khập khiễng
như đạn bắn sượt da

chúng ta là một quốc gia

trong những thập kỷ, giấc mơ của nhà sản xuất
cho chúng ta học những điều
trước khi bị nghi ngờ
năng lực giết nhau
lớp cha trước lớp con sau
sẵn sàng đổ liều hay đổ máu

chúng ta xẻ dọc
trường sơn
đi ngược và đi xuôi
những triệu người hay có thể nhiều hơn thế

chúng ta
dẫm chân trần qua thủy tinh vỡ
những thập kỷ làm ông từ canh đền hay giữ cưa
chúng ta nghênh ngang trên phố
với một ma thuật cùng cơn gió
và bụng đói

giấc mơ thiên đường
với đức tin
và các cái loa
tất cả
đã biến mất

con cái của chúng ta không nhìn ra chúng ta
chúng ta bị mất dấu

chúng ta bây giờ
một hạm đội ngồi xổm
nhảy
và bơi
ra khỏi cái chuồng
xí, chùi đít tuyệt vọng màu xanh
trận sốt rét vẫn còn trên biển

như lúc chúng ta đi tìm
mỏ dầu
nhiều thứ
khoan thủng và làm đau
mẹ của chúng ta


11
nằm ngửa
đọc các bài thơ

như cây đổ ngổn ngang
sau lũ

ở đây gió khập khiễng
ngôi làng có bóng cây chảy ra màu nâu
mệt mỏi mùi thơm
không như nước thải
chảy tràn

bài thơ quá dài làm nàng không nhớ
chuyển động của thành phố
sau mưa
màu của nước cống pha lên bảng màu hoàng hôn của
chàng họa sĩ kiêm nhà thơ
thủy điện kiêm sự cố
tràn đập kiêm vỡ bờ

hơi thở của nàng
như thế nào
là hoàng hôn
như thế nào
là mặt trăng
và như vậy nó
hơi thấp

vì vậy khi nàng đau
là ánh sáng đổ
qua
đầu

nó không như mặt trời
hoặc
như người ta
khóc, đang trồng hoa
trên mộ

nó như
chim trong quần
bay xa
nhiều hơn nữa

như hai đêm
hơi thở
của họa sĩ kiêm nhà thơ
trí thức kiêm chửi thề
trả tiền kiêm bóc bánh


12
một cách không thể ngửi mùi nữa là
để cho không khí tự do
di chuyển

cả đêm lạnh
tiếng tíc-tắc của đồng hồ trên đầu, con mèo
cứ cào vào cánh cửa

một lần cuối cùng trước khi quá muộn
mùi của chiếc giường
biết nàng đang chờ đợi, vì vậy
nó thở

làm
bay
đi
tất
cả


13
lần đầu tiên nàng cởi

bỏ những suy nghĩ của mình
nàng hơi
mắc cỡ

sau đó
nàng thì thầm vào tai bạn:

“- bạn sẽ không bao giờ
làm cho tôi
mất đi những gì tôi đang có?

và bạn có thể thay đổi
tôi
từ phía sau ra phía trước
một hoặc hai lần thì tốt”

tuy nhiên, bạn đã không
ngồi lại
khi nàng cởi
mở

thường thì bạn sẽ mang nỗi đau
ra đi
không phải bạn
mà những ngón tay
như những nàng Kiều
đến chiều

kết thúc


14
bình minh
không phải là mong muốn của bạn

nên từ bóng đêm
bạn nhanh nhẹn đi bộ
và nhảy vào
ngày của tôi

đêm qua
tôi không nghe kính vỡ
vây sáng hôm sau đó
làm thế nào bạn có
nhưng mảnh thủy tinh
vỡ
cưa
dưới lòng bàn chân tôi?

hôm nay
tôi cúi mình trên
lề đường, lạnh
khóc


15
tôi đã mất một nửa cuộc đời
chỉ để ăn phế liệu

tôi bay trong trạng thái
cận thị, quanh một khu vườn
buồn và cũ

bạn đã thoát
vì thế bạn đã treo tôi
lộn ngược
để nhìn bạn từ phía dưới
vén lên

bởi vì tôi
không còn cùng bạn di chuyển
thậm chí cứ tùy ý dừng lại
đòi ăn

bây giờ bạn đang dệt một vỏ bọc
rút lui
vào nơi
không ai có thể vào
bạn thở phào

trong vòng vài tuần, bạn sẽ sưng lên
và vỡ
bạn biết
máu tươi
sẽ bơm qua như cánh hoa đang hé đôi môi
rực rỡ
tôi sẽ nhấc hai chân của tôi
và bay
như bạn đã bay
không cân động cơ
hay phi công hỗ trợ

nếu tôi bay với bạn một lần nữa
tôi chỉ phải rung lên thôi
vì trong túi quần tôi
vẫn có chiếc điện thoại mà bạn đã hứa:
khi nào xong em sẽ nhắn tin


16
bắt đầu với rượu

ánh sáng màu đỏ rỉ ra
từ địa ngục

một thất thanh la hét
không khí nhưng ngã
đàn ông, mùi bia và
thuốc lá

ôm ấp vuốt ve bao trùm
bông hoa như màu đen của mặt đồng hồ
ánh lân tinh đêm
tiếng tíc-tắc suốt đêm
trong tai bạn

bạn bước thất thường
xuống cầu thang
vớ những trang
thư màu bóng tối

bạn vẽ mình trong suy tưởng
nhấp nháy tắc kè hoa
có thể hay không thể?
về hay không về?

bao giờ bạn muốn?
bao giờ nên
leo lên
cột điện của ngươi điên
hú còi
báo động?


17
bạn ấp ủ từ lâu
bụi trong tủ sách cũ

cuộc phiêu lưu của nhưng
quyến sách bị nhốt
như chúng ta bị tù
(chúng ta từng nằm, chờ đợi
cơ hội, để thoát ra và yêu
thêm lần nữa)

vì thêm độc giả?
các thế hệ tiếp theo
những người có thể
nằm và đọc
nghe và yêu

họ khóc
làm ướt
cả tình dục
trong sách
của Henry Miller

nhưng ứng dụng
mà máy tính bảng
của bạn
đã từng
hay chưa từng



18
tại sao chúng ta cần mùi của thơ
nó có giúp chúng ta bỏ rượu?

các nhà thơ đã chết
vì vợ bỏ nhiều hơn hay vì nghiện rượu
nhiều hơn?

tại sao chúng ta cần thơ
khi thế giới
đang nghiên cứu thuốc cường dương và bom nguyên tử?

thơ sử dụng vào những việc gì
chẳng lẽ
chỉ dành cho các thầy cô
giúp các em học sinh luyện thi chữ đẹp?

các em vở sạch
sành sanh
như hoa hậu trả lời
chiến tranh
là xấu
và cũng vì
nàng không biết nấu
cơm

vậy thơ sử dụng vào những việc gì
để chúng ta còn đọc kỹ
cách dùng?

bạn hỏi tại sao
chúng ta cần thơ
như anh chàng rửa xe ô tô
sau trận mưa
lội bùn muốn chết

nếu cần thơ
sao người ta không nhập khẩu nhà thơ
như đang nhập hàng tàu
đóng từng container
cao ngất
bên cầu?

lắng nghe thơ như lắng nghe mưa
những gì mưa nói
nếu có ai chơi ác
thêm dấu hỏi vào
bạn gần như
nằm im
dang chân
không còn
hít thở


19
ôi, xin tha cho tôi

vì tôi đã lỡ
cắn bạn

xin tha cho tôi
tại sao?
xin tha cho tôi
để tôi còn có thể nói
cho mọi người biết
khi bạn cắn tôi

ôi xin lỗi
tại sao phải xin lỗi?
ôi, xin tha cho tôi
cho bản thân tôi
khi mình phải xin lỗi
khi mình phải nói: ôi
ôi, xin tha cho tôi
cái email
trời ơi


20
phấn hoa và hạt cỏ

bơi
bay
trong gió

mùa xuân muốn tới
nhưng bạn không mở rộng bàn tay
vì bạn thích bay
ai cũng thấy gai ốc trên thịt da
của bạn

mặt nước
con ếch màu đỏ chờ đợi trên hòn đá
sẵn sàng trốn thoát

mùa xuân đang tới
sức sống của tảo xanh phía dưới
mặt hồ, nó dao động xung quanh tảng đá
tạo những vệt nước
như tấm thảm màu xanh và mềm
quấn quanh bạn mỗi đêm

mọi thứ vẫn lãng mạn
nhưng ai cũng biết mùa xuân này hơi buồn
và đói

và con ếch quyết định
nhảy xuống nước
bây giờ các con muỗi
đã nhận thấy bạn

và ánh sáng dòng nước rõ ràng như giấc mơ
như trái đất, như sáng suốt như cũ xưa
mọi người uống nước
từ cái ly mà bạn làm vỡ
mảnh thủy tinh và hạt cỏ
vẫn còn ngậm trong miệng
tứa máu
của họ


21
có những lỗ hổng trên núi

tôi biết điều này
vì tôi hay dạo chơi
nơi
hang động

có những lỗ hổng trong hộp sọ của tôi
khi mưa rơi
tôi nghe
có những lỗ hổng trong tai tôi

tôi
đứng và thở
chạy và ngỡ
những lỗ hổng trong suy nghĩ của tôi
vừa có thêm mấy lỗ hổng trong mũi

tất cả mọi thứ cần thiết của đời tôi
đến từ sự trống rỗng
bạn bè của tôi
đến từ lỗ hổng
em đến từ khoảng trống
của đời em

sống và chết chỉ cần một cái lỗ
cách nhau một cái lỗ
hổng, như các lỗ
đen
trong vũ trụ

như xương mu
như gió hú
như hang động
như âm u
như kẻ thù
tôi không
thể
thoát


22
một câu hỏi triết học
như khi bạn bị té ngã buổi chiều

mặt mũi lem luốc nhiều màu
vàng và đỏ
làm người ta nghĩ bạn đang nở hoa
và gắn hoa lên nhà bạn
ngày mười tháng ba
ngày ba mươi tháng tư
bạn cười thật lãng mạn

một chiếc bình tưới
có hình dạng như của người đàn ông
và phụ nữ nghĩ mình bị bỏ rơi
khi bạn tưới

viết
như vết cứa vào cổ tay
khi bạn chạm vào cổ tay người khác
một nhịp điệu gieo vần
độc đáo như nhịp điệu cơ thể
bạn sợ
vì nó ẩm, nóng và hơi
trần trụi

nó uốn lượn như tàu cao tốc
đập liên tục vào câu thơ
như thân cây non mùa nước lũ
mùa thu
bạn tha hồ nghỉ lễ

bạn biết
mình không cần làm thêm gì cả
không rút ra hay đưa vào
thêm mấy tệp hồ sơ

bạn đã yêu cầu unesco
chính thức công nhận
bạn là một di sản
trong sự suy tàn
của thế giới


23
bạn đẹp như ánh trăng
trên núi

bài thơ
muốn làm máy bay không người lái
lên chơi
với bạn

cái nhìn của bạn
đốt cháy lồng ngực bài thơ
như một trăm ngàn mặt trời
trên đầu điếu thuốc


bài thơ
nó sẽ tồn tại nỗi đau mà
ánh trăng
cũng là máy bay không người lái

và tôi bay không người lái cùng
bài thơ, tiếng động của ống pô
nghe như giọng
mèo gào
hơi khàn:
thôi nào


24
bạn có bao giờ làm bạn với đám mây
khi nó bay ngang qua nhà bạn?

đừng bao giờ làm bạn với đám mây
vì nó sẽ làm bạn say
nắng

nó sẽ gõ vào
cửa sổ nhà bạn
liên tục
nhiều khi làm bạn bị tâm thần

nó nói: không có gì xảy ra ở đây
không có gì
không có gì
cả

khu vườn phía xa
trong mưa
một đám mây trong ánh trăng
bay lên
như quả bóng bạn phát đi với cây vợt
nóng và căng
cứng

đêm qua
tiếng chuông
chùa, nhẹ nhàng như đám mây
bay

khói
tiếng chuông
một lần bạn nghe, thấy
đôi mắt của một cô bé
nằm ngơ ngác
trên mây

nó không thể khắc phục
hậu quả
vì ngay từ đầu
nó làm bạn
đau
muốn rách đít

đám mây trôi qua
sau đó bạn không còn có thể
nhìn theo nó


là hai con mắt
màu trắng dã
hay đã
mù màu


25
nước trong dòng sông đang chảy

nước trong dòng sông đang chảy
người nói rằng có hay không?
trong giấc mơ ngơ ngác của tôi
người có rơi không?

không chỉ tôi và giấc mơ, bài thơ
cũng chạy
người thấy nó thật đáng thương hại
người muốn nó thành con thỏ
thành chú chim cánh cụt thích bay
loay hoay
háo hức

và trái tim bài thơ
người bóc từng lớp như bóc củ hành
bài thơ hơi cay mắt
làm người tưởng bài thơ đang khóc
trong một cơn gió
cô độc
nhẹ
và khô


26
các thiên thần đi bộ trên đám mây quá mỏng

như khi ở nhà ga
chờ máy bay
bạn đi vào và đi ra
thèm thuốc lá

chuyến bay
có giống như đám mây
của bạn?

khi bạn rơi
nhẹ
lấp lánh
trên hàm râu
nhiều màu
của họ

họ thở
nhẹ
như khi họ cởi
áo những thiên thần
thả rơi

họ cười
khi bạn cứ: suốt đêm qua
không có gì, không có gì bay
cả

nhiều khi chúng ta vẫn cười
như đười ươi
ở những nơi
hoang vắng

như nơi bạn nằm
lót một chiếc khăn
và im lặng


27
ví dụ như ngày 12 tháng 12
bạn chuẩn bị bay

đêm
màu xanh
màu đen
màu tím
màu tìm
và không ai bắt gặp

bạn dễ dàng nghĩ rằng mình bị mất
dấu
và bài thơ
lơ ngơ
không ai hiểu

nhưng cái chuông trên cổ con mèo
nó lúc lắc vào đêm 12 tháng 12
bạn bái bai
và bay
một ngày
cho tất cả

các linh hồn nhút nhát
làm bạn thấy khát
một ít nước lọc
không đủ
làm say

nó không phải là việc bạn khóc rất nhiều
làm bài thơ hóa thành vô ích
nó vô nghĩa vì bị chìm
quá lâu, trong một đất nước
mà khí hậu
con lừa
trâu ngựa
từa lưa
nắng mưa
ngày xưa
kính thưa
sọ dừa
đẩy đưa…

như những món đồ
bạn đưa
và đau phải biết


28
thứ sáu ngày 13
bạn ra khỏi máy bay

bạn thấy
không phải sân bay
Tân Sơn Nhất

mà là một thành phố lấp lánh
những nhà nghỉ giá rẻ
tivi màn hình mỏng với khe
bạn sẽ
cắm vào thẻ
nhớ

một đám mây thật thơm, và mưa
làm nàng như bài thơ
ướt, bước
ra từ cuốn vở
ngày xưa

còn nếu bạn không mua
được vé máy bay
thì thứ sáu ngày 13
bạn đang ở nhà
lau nhà
ăn cơm
đón con
rửa chén
hát ca
và ngủ
với vợ


29
viết, đã bắt đầu lẩn thẩn…

đầu tiên
nàng mở các ngón tay bạn
cho đến khi bạn nới lỏng
và im lặng
như một tấm chăn
với ánh sáng lông
và vải lót

ngoài phố
tiếng còi giao thông
kêu như
ngỗng

bây giờ
những người nhìn vào tấm chăn
không thể biết
câu chuyện

những nỗ lực phi thường
để người bình thường
phải vật lộn dưới tấm chăn
đó

vì bạn im lặng
nên không ai có thể nghe
một tiếng thở dài
em mệt

mưa trên đất khô
cỏ mới mọc
trên nàng
như tóc


30
khi nàng nói
chàng hãy hút em ra, để nhìn
cho rõ

tôi làm thơ
nhưng chưa từng nghĩ được một hình
ảnh nào như vậy
tôi chỉ dùng lưỡi
để liếm
vào chữ
như bướm
nó bay

và bài thơ
ý nghĩa của nó
để lại một lỗ
mà người đọc
không biết làm sao
hút ra hay thổi vào


31
thơ những tưởng mình chai sạn

sáng ra
thấy gương mặt mình đầy chữ cái
như những giọt nước mắt
đã khô


32
tôi không thể như bạn

vì bạn
có thể rời bỏ tôi
khi đã hết vui

còn tôi?
tôi?
tôi
làm sao có thể từ bỏ
chính tôi?

làm sao tôi
từ bỏ
xác thân mẹ cha
đã ban tặng cho mình


33
tôi nghe tên của bạn

trong tiếng hót con chim khướu
ai viết lên giấy trắng đám mây
trong tiếng vang những hòn sỏi
dưới đôi chân này

tên của bạn
ám ảnh trong lớp vỏ cây
khi tôi bị lạc rừng
và lẻn về như cơn gió
lang thang trên đường về phố

tên của bạn đang thì thầm
như những con ong
và tiếng kêu của còi xe
trêu chọc tôi mỗi tối

tôi nghe tên của bạn trong tiếng rên
của sấm sét
ở khắp mọi nơi
tên của bạn, tên của bạn, tên của bạn
nghe như nã đạn
vì vậy tôi viết
một cái gì lên mây gió
đó
như câu trả lời

viết bằng chữ thảo
lên bầu trời
viết bằng mưa rơi
nước mắt
của một người chỉ với một
người thôi


34
bạn nói với tôi bài thơ của bạn
dài gấp hai

nên bạn yêu gấp đôi
và khi tôi
nói, tình yêu là vô hạn
bạn cười

bạn nói bạn sẽ nhớ
nếu như tôi hôn lên
môi bạn

nhưng tôi
hơi
vụng về
đã hôn lên cổ của bạn để
thay thế

và bài thơ thậm chí còn nóng hơn
cả mặt trời
bạn tha hồ nói, cười
và thở

rằng chúng ta
con cháu chúng ta
bạn hít vào và thở ra
như thủy triều
hít vào mỗi khi mặt trăng
trôi dạt
và thở ra
tới khi chúng ta
nổ tung
như xác pháo


35
bạn hỏi để nghe lại cuộc đời mình

nhưng tôi không bao giờ
lần ngược tràng hạt

không một lần

đòn kết liễu của tôi
lên cả đám mây
làm mùa xuân sưng lên
như hai môi bạn

đám mây
khi sưng lên
bạn biết
nó sẽ mưa


36
chàng đã bay trên bầu trời
từ khi là phi công rất trẻ

chàng không được rong chơi
chàng phải cố tìm ý nghĩa của nó
để bay trên bầu trời
bằng những lời
có cánh

chàng phải di chuyển
bằng một ngón tay duy nhất của mình
nhích từng nửa cm

chàng biết
cuộc sống giống như một trò đùa tuyệt vời
nên rất buồn cười
phải không? chàng nói: “bạn phải chịu mất cả hai chân để đi xe lăn
và sau đó bạn thành siêu nhân”

nhiều khi chàng cũng thấy ngại ngần
nhưng không dám bất cần
vì chàng vẫn phải là
siêu nhân


37
khi bố say rượu

tôi nghe tiếng ông đi tiểu
từ phía sau
bức màn tắm vòi sen

tôi trốn dưới gầm giường
mùi hương hơi thở hơi chua của ông
không biết ai đã ném tôi vào phòng
bằng tóc của tôi
và nói
sẽ không bao giờ làm tổn thương tôi

khi mẹ say rượu
cho đến khi ông hàng xóm
trèo qua tường
tôi vẫn chăm chú nhìn ông
qua lỗ khóa

tôi không bao giờ say
lớn lên và kết hôn
tôi thâm tím
đen, đỏ
như màu các chai rượu của ông chồng
không bao giờ để lại tì vết

chúng tôi đang chơi một trò chơi
đứa con út của tôi vẫn đếm đến mười
cho tôi chạy trốn

cha tôi
đến bây giờ
ông không thể
hiểu
ông cứ hỏi: tại sao con khóc


38
nói không thành lời
khi facebook của bạn biến mất

có người
muốn ăn cả linh hồn của bạn

những hình ảnh bạn đã đánh dấu
có tiếng nổ, và
âm thanh bên dưới
nhịp điệu, câu thơ đã thành
các vết sẹo

có ai đó nói
bạn không còn là nhà thơ nữa rồi
bạn sẽ thấy nhiều người
bóng tối, nhiều người
lấp lánh viên kim cương

bạn không còn là nhà thơ nữa rồi
giấc mơ, một khi
chảy xuống, sự long lanh
của câu hỏi hóc búa mà
nhiều người tưởng bạn đã
unfriend họ

trên đất nước đầy
những tội lỗi chết người
một cái bóng ma
nhìn vào mắt bạn
chạm vào môi
một cái ống thổi
đu đủ
cười
nhe răng
chiến thắng

họ nhìn chằm chằm
cho đến khi họ thấy
mọi người tìm kiếm bạn, trong một tấm
gương
có sáu mảnh
vỡ
của một cái áo quan


39
mây cho mỗi chúng ta

lá đỏ
nó không phải rơi mà từ bỏ cành
để xoay, bay
cao hơn và cao hơn

nó nhìn xuống ngọn núi
và đám mây
hay các quầy hàng của các nàng hàng xén
các nàng đang gánh cả thế giới
trên vai

riêng đám mây
nó mặc áo màu xám
màu đen
lốm đốm

cho đến khi cuối cùng đám mây mệt mỏi và khóc
bản thân trái đất cũng chỉ nổi lên một phần tư còn lại
ba phần tư bị chìm
nước mắt

ngày đi ngang qua thơ dại
trên một vạt cỏ ướt
chúng ta chỉ nghĩ về cuộc phiêu lưu
của mưa, từ chối lời mời của mọi người
ở lại cuộc vui
để vội
vã ra về

vì mẹ đang chờ đợi
những người mất ngủ
họ đang lang thang
và hỏi:
– đến khi chúng ta sẽ giải thoát họ?

không chỉ câu chuyện
hàng ngàn ánh mắt chảy máu
từ các tĩnh mạch
của cơ thể


40
đừng vỗ tay,
thơ vẫn đang phân vân giữa ra đi và ở lại

ngày từng có
tình yêu im lặng của chính mình
chiều đang thu lại trên một cái lá mỏng
thế giới này toàn cát bụi đá rơi

bạn cứ việc vỗ tay kêu trời

thời gian đập nhịp rộn ràng
trong một nhịp không bao giờ khác đi của mạch máu
ánh sáng hắt lên bức tường thờ ơ thơ thơ hỏi thở
một vở kịch ma quái

thơ nhìn thấy mình ở giữa một con mắt
không phải quái vật không phải dị nhân
một cái nhìn đăm đăm
vào bản thân mình trống rỗng

thời điểm chia ly Bất động
ở lại và ra đi
bạn có còn lại một chút gì
ngày xưa bạn từng có



*March 10th, 1975: The city of Ban Me Thuot was seized by North Vietnamese troops Intense fighting occurred, almost exactly two years after a cease-fire was agreed upon after Paris peace talks had taken place This particular battle was a major loss for South Vietnam

**April 30th, 1975: The fall of Saigon

Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

Viết, tôi muốn viết, tôi muốn viết ra bằng ngôn ngữ của mẹ tôi. | Nguyễn Thị Phương Trâm

Anh, Mum, Thảo and me, Trâm.

Viết, tôi muốn viết, tôi muốn viết ra bằng ngôn ngữ của mẹ tôi.

Để bạn có thể hiểu rõ hơn những gì tôi muốn nói? Được hiểu một phần thôi, cũng là một cảm giác hay?

Mới đây chưa gì đã là một năm, hai năm, năm mươi hai tuần khi tôi đã dịch xong tập thơ của Pháp Hoan và mới đây trong vài tháng tập thơ của anh Nguyễn Hưng Quốc? Cộng lại không bằng một phần những bài thơ tôi hay dịch hàng ngày của anh Lê Vĩnh Tài?

Đâu đó không sai. Không phải là một sự cố ý, ấy chỉ là những sự tình cờ. Như khi đứa con trai đầu lòng của tôi nghĩ mẹ của nó cần đến tác phẩm The Copernican Mediocrity Principle.

Chúng ta là những con cừu màu trắng, chúng ta như nhau thôi. Chúng ta mỗi ngày phải lo ăn lo ngủ, lo làm ra tiền để mà sống sót. Không biết, thì chúng ta học hỏi thêm. Cứ mỗi ngày như vậy, bầu trời của chúng ta càng ngày càng được mở rộng ra thêm.

Tôi là một con cừu, là một sự chấp nhận chứ không phải là một sự cố ý khiêm tốn khiêm nhường.

Mỗi ngày là một khám phá bất ngờ như em Mimosa được trồng trước nhà tôi ngày hôm qua, một chút Đà Lạt mát rươi rượi.

Tôi không tưởng tượng nổi con số lớn như vậy, 8 năm với mỗi ngày một đoạn văn một khúc thơ. 365 ngày lần 8 năm, có hôm tôi đã dịch cả chục tác phẩm.

Một tủ thơ và cả hàng trăm truyện ngắn. Con cừu màu trắng ba ba bập bẹ tiếng mẹ đẻ thật là dễ thương.

Mấy bài thơ, khúc văn, tôi lưu trữ trong tâm trí tôi bằng ngôn ngữ của tôi. Ngôn ngữ của tôi là tiếng Anh, vì đôi đã sống sót vì nó. Ôi lâu quá rồi tôi ít khi đọc những tác phẩm bằng ngôn ngữ của tôi ngoài những tác phẩm tôi đã dịch, lưa thưa chỉ vài khúc văn hai ba cuốn tiểu thuyết, quá ít.

Đọc cuốn Socialist Realism của Tuan Ngoc Nguyen, tôi có một cảm giác giống như mình được ăn một bữa ăn buffet linh đình toàn là những món ăn mình rất thích nhất, những mùi vị trung thực là ngôn ngữ của mình. Từ giờ Bình Minh một ngày chủ nhật đến những giờ phút chạng vạng ánh sáng Mặt Trời qua cửa sổ phòng ngủ của tôi. Chú mèo con của bà ngoại ngủ được mấy giấc rồi, tôi lai rai đã bao nhiêu cốc trà?

Mắt già của tôi mừng khi khám phá ra những tác phẩm mình thích đều đã được thâu thành những audio books đăng trên Spotify. Tôi không đọc, tôi nghe, tôi vẫn được trở lại vị trí xưa.

Tôi ngừng hẳn việc chuyển ngữ, tôi trở về với ngôn ngữ của mình. Như tôi được trở về tử cung ấm áp của mẹ.

Tiếng Việt là chuyện của bạn. Một thời gian dài không phải là ngôn ngữ của tôi. Hơn 40 năm rồi ư? Bạn phải hiểu điều này chứ. Tôi chỉ là một con cừu như bạn. Một trong vô số. Nhờ vậy tôi mới học được ngôn ngữ của bạn. Đơn giản là vậy. Một con cừu trắng, chứ không phải một con cừu đen. Đó mới là The Copernican Mediocrity Principle. Đó là cách tôi đã học ngôn ngữ của bạn.



Những con cừu. Khổ ghê. Tôi nghĩ nhiều người hay nhầm. Không phải vì quá nhiều thơ dở mà vì quá nhiều bài thơ nghe giống nhau.

Thậm chí có rất nhiều bài thơ hay, nhiều lắm luôn, nhiều đến mức đọc thấy ngán vì đề tài của chúng quá quen thuộc.

Như đề tài về tình yêu, đọc một hồi thì bạn sẽ nhận ra ý nào giống cụ Nguyễn Du và ý nào là của anh Shakespeare. Cả khi bạn viết về bạn thôi, cách bạn yêu có khác gì cách cô hàng xóm của bạn yêu không? Có thể chỉ khác là cô ta thích ăn cơm, bạn thì thích ăn phở.

Bạn đọc càng nhiều thì ý tưởng của những tác giả bạn nể và phục sẽ thấm vào từng chân lông của bạn. Cuộc đời của bạn sẽ thành một hành trình đạo văn của những tác giả bạn đã đọc. Khác, thật ra có khác nhiều lắm không?

Đề tài nào cũng đã được in ra mà, nhờ anh Henry Miller mà từ “l..” được phổ biến trong Văn Chương.

Bạn nghĩ bạn khác chỉ vì bạn có thể là đứa con yêu quý nhất của mẹ, bạn là thế giới của mẹ, bạn tuyệt vời nhất trong mắt mẹ.

Nhưng ô kìa, ai cũng có mẹ.

Nên trước khi bạn lên án sự đạo văn, hãy nhìn lại cuộc đời mình xem.

It is a double-edged sword. Your life.



Thơ như nghệ thuật cần đến sự tinh thần hơn là vật chất.

Đã là thuyền nhân, tôi làm sao quên rằng sự vật chất, bạn có thể đánh mất nó một cách dễ dàng. Tinh thần ngược lại, sẽ được lưu lại mãi trong mỗi chúng ta. Là một gia tài to lớn vô giá.

Thơ vui mà, như hơi thở vậy, cứ viết đi, dở rồi sẽ hay, hay rồi sẽ thành một tuyệt tác của cuộc đời bạn. Tôi sẽ là một người đồng hành của bạn.

Tôi sẽ đọc.



Cảm giác được mẹ tôi đọc những bài thơ bằng tiếng Anh tôi viết, tôi đã thấy vui. Nhưng khi nghe mẹ tôi đã đọc những khúc văn tôi viết bằng tiếng mẹ đẻ của mình, thì tôi thấy lòng mình càng xôn xao hơn, nhưng luôn luôn là một sự hạnh phúc đẹp nhẹ nhàng của cuộc đời tôi.

Thơ ca là một cuộc đối thoại dài đáng yêu với những người thân thương của tôi.

Qua những cuộc đối thoại, qua những trang digital, tôi đã và tiếp tục học cách đánh vần lại cuộc đời mình, bằng tiếng Anh lẫn lộn, trộn chung với ngôn ngữ của mẹ.

Mẹ tôi hay hỏi:

– ngữ pháp tiếng Anh con cũng đã không học à?

– mum, con không nhớ, qua Úc học dở dang mọi lớp. Lo học đủ điểm vào đại học. Thành người, có chồng, có con, cần gì đến ngữ pháp mum.

Tôi sai nhiều. Tôi vấp ngã. Tôi bò dậy. Tôi đứng lên lại.

Công khai.

Bạn có phải là người đã hỏi:

– bạn ổn chứ?

Một thời gian dễ thương nhất là chặng đường SONGNGUTAITRAM.

Hai con đường đi song song với nhau như đường rày. Sự thực tế không như thế. Mức độ ngôn ngữ của tôi chênh lệch với anh Lê Vĩnh Tài chồng chất lên cao vút như cái file đầy ngập những trường ca anh đã gửi tôi qua messenger trong những ngày đầu. Ngôn ngữ của tôi ôi nghèo nàn thiếu sót. Nên khi nghe những lời khen, tôi hay bật ra cười, vừa xấu hổ vừa thích cùng một lúc. Những cảm xúc này gần như luôn luôn đi song song với nhau; bạn xấu hổ, bạn đầu to.

Hôm nay, blog của tôi với cái tên ba tôi đã đặt cho tôi, là một sự thực tế. Nó dễ thương như những sợi tóc bạc của tôi.

Vâng.

TÔI.

Không có cái TÔI, làm sao tôi dám học đánh vần lại cuộc đời của tôi một cách công khai?

Tôi là con của mẹ, là người Việt Nam.

Sự kết lành
đã bắt đầu
từ tháng ba.

Nguyễn Thị Phương Trâm
Sydney, Australia.
April 1st, 2024


Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

In today’s time, should poetry be “hard” to read or hard to post? | Lê Vĩnh Tài

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

1. I have never made a conscious decision to write a poem.

The random story or dream grabs a hold of me and “makes” me write them down. Perhaps this is why I usually jot everything down at such a rapid rate. I always feel rather wishy-washy when I’m confined to “structure” in a poem. The idea of how to write a poem is rather an odd concept to me, not any kind of meaningful experience. It is nothing but a reaction to a current event, with what has just happened, to thereafter no longer be affected by it, and that is all. This is the reason why I thoroughly enjoy the absurdity of the creative process. Such absurdity I believe should also be passed on to the reader. It’s exhausting how he puts everyone through trials and tribulations to then in the end mean nothing. The poet could never truly hide. Not just wisdom alone but the poet’s view of the world. If he alone can not express his thoughts then who can? Faced with the corrosion of this life, as the inspirations dry up, fall back on regrets, in an attempt to clumsily add colour…

Since there is the need for the integration of inspiration with the idea of obscurity, the poet must instil within his work adoration and hate. I like the poets who via their beliefs and ideals attract the reader, not via useless constructs and murky waffling. 

As for me, I believe the poet’s subtlety is the cause of what is “hard” in poetry today (as for any other times, I don’t know), if possible, it should be hard to post, not hard to read. On top of it, no one dares to place poetry in a category of frivolity, but life is consistently hard and exhausting, reading poetry is a way to “exonerate/neutralise” the hardship of making a living. Hence, the reader must be able to extrapolate what they call love and bitterness (certainly within the poet’s “ tussling” vernacular). The useless murky waffling of a poet only makes the reader lose interest not because it’s “hard” but because he failed to deliver what the reader actually wants. Exclusively, used to be the thrills of writers, but it’s probably about time the poet takes up the responsibility. It’s not illogical that people are not simply sick and tired of such melodic arbitrary meaningless verses, they are in fact (more so) resentful. What is “hard” in poetry should deliver a life changing parable within the constraints of editorial censorship. People are still able to wander through the poems filled with open doors, what’s “hard” in poetry will never turn it into a product of mass consumption. The poet who manages what is “hard” to do in poetry may be able to instil life into fiction, be it delicately or with the utmost cruelty, life is still worth living and within one’s grasp. The reader wants the poet to leave aside the distant hopes and fear of religion with its fairness of heaven and hell for the next life.

2. I can not find any kind of barriers between any reader and the current “new generation of poetry”. Nor are there in fact any kind of barrier in general. Perhaps there may be a few barriers, but it’s not something he has directed at poetry itself, but these are barriers outside of its involvement. No one wants to listen anymore. The advancement in society has rendered the horse blinkers on the reader obsolete and the poet is no longer confined to any kind of technique or tenet. Happiness is when the reader walks away from a poem with the lingering meaning in their head, even when such joy is threatened by the murkiness of incomprehension because of all the hidden meanings in the poem, which the poet had heedlessly instilled.

I have always believed poetry is the sighting signature of sadness. It’s the reason for the poet’s continual dream, continual writing, continual reasoning of the human fate that had in the past to now continued to be corroded and chipped away by cruelty, time… and in the end death.

The aim of the fancy meaningless wordplay in poetry makes all of us doze off as though we’re high on opium, it is a despicable act the reader finds difficult to forgive. Someone born to be a poet always has the ability to pull the reader along with them through an onslaught of the senses and endearing chaos to the very endpoint of clarity.

Perhaps that is the true power of poetry and true poets.

May, 2021

_

THƠ HÔM NAY NÊN “KHÓ” ĐỌC HAY “KHÓ” ĐĂNG?

1. Tôi chưa bao giờ quyết định rằng mình sẽ làm một bài thơ.

Những câu chuyện vẩn vơ đâu đâu hay những giấc mơ bất ngờ bám lấy tôi và “bắt” tôi phải viết. Có lẽ vậy mà tôi thường viết rất nhanh. Tôi luôn luôn thấy lỏng lẻo khi mình phải “cấu trúc” một bài thơ. Khi tôi phải nhớ lại mình đã làm một bài thơ như thế nào thì chỉ còn một cảm giác mơ hồ, chứ không phải là một kinh nghiệm. Nó chỉ là một phản ứng ngôn ngữ của tôi ngay lúc ấy, với câu chuyện ấy, và bây giờ thì không còn ám ảnh mình nữa, vậy thôi. Đó là lý do tại sao tôi rất thích sự phi lý trong quá trình sáng tạo. Nhưng tôi cũng tin rằng, sự phi lý này phải được chuyển tải đến người đọc. Thật mệt mỏi khi anh đánh đố mọi người mà cuối cùng câu trả lời của anh lại chẳng có vấn đề gì trầm trọng. Mà thơ thì không thể giấu. Đó không chỉ là trí tuệ mà còn là thế giới quan của thi sĩ. Anh không nói hết những ý nghĩ của chính mình thì còn ai có thể nói thay anh? Rồi khi tuổi đời đã mòn, cảm xúc đã cạn lại đành hồi ức tiếc nuối làm màu khệnh khạng đâu đâu…

Hòa tan cảm xúc của mình vào sự bí ẩn, nhưng nhà thơ cần phải gửi gắm vào đó những yêu thương và căm ghét. Tôi thích những nhà thơ quyến rũ bạn đọc bằng tư tưởng của mình, không phải những phiêu lưu tối mò và kỹ thuật vô ích.

Về phần tôi, tôi tin rằng sự tinh tế của nhà thơ làm nên sự “khó” của thơ hôm nay (những giai đoạn khác thì tôi không biết), nếu có thể, thì chỉ nên khó đăng chứ không nên khó đọc. Đã đành không ai dám xếp thơ vào một nhu cầu không quan trọng, nhưng trong cuộc sống còn khó khăn mệt mỏi, đọc thơ là một nhu cầu có thể “miễn trừ” đối với nhu cầu kiếm đủ áo cơm. Vì thế, người đọc cần đọc ngay vào những cái mà họ thấy yêu thương hay cay đắng (dĩ nhiên bằng một ngôn ngữ “vật lộn” chỉ có ở nhà thơ). Sự vòng vèo vô ích của nhà thơ tối tăm đôi khi làm người đọc chán không phải vì “khó” mà vì cuối cùng anh cũng không mang lại cho người đọc được những gì mà họ mong mỏi. Những kịch tính ấy xưa nay là đặc quyền của các nhà văn xuôi, nhưng có lẽ đã đến lúc nhà thơ cần chia sẻ trách nhiệm này. Không phải không có lý khi người ta không chỉ chán ngán mà còn đang oán trách các nhà thơ thời nay viết quá nhiều những bài thơ tùy tiện du dương và vô nghĩa. Sự “khó” của thơ nên mang lại cho người đọc một ngụ ngôn về cuộc đời dù với những biên tập kiểm duyệt mà con người ta vẫn có thể lang thang trên những bài thơ đầy khai mở, chứ sự “khó” không bao giờ làm thơ thành một thứ hàng hóa xa xỉ. Nhà thơ sáng chế ra sự “khó” làm thành những hư cấu về cuộc sống, dù dịu dàng hay tàn ác thế nào đi nữa, vẫn đáng sống và vẫn gần gũi trong tầm tay mọi người. Bạn đọc muốn nhà thơ hãy nhường phần hy vọng xa xôi tận đâu cho tôn giáo với những công bằng của thiên đàng địa ngục ở kiếp sau.

2.Tôi không thấy một rào cản nào của “thơ trẻ” hiện nay với bạn đọc cả. Cũng không có rào cản của thơ nói chung. Có thể có vài ba rào cản nào đó, nhưng đó không phải rào cản anh đang ám chỉ mà là những chuyện ngoài thơ. Chẳng còn ai muốn nghe nữa. Sự phát triển của xã hội làm người đọc thơ hôm nay không còn tấm màng che hai bên mắt ngựa và các nhà thơ cũng không còn trói buộc vào một chủ nghĩa hay phương pháp sáng tác nào. Điều vui sướng của người đọc bây giờ là đọc xong một bài thơ mà vẫn lưu giữ những ý nghĩa lẩn quất trong đầu, dù niềm vui ấy có bị đe dọa về sự không sáng rõ do những bí ẩn của bài thơ mà nhà thơ vô tình mang lại.

Tôi vẫn nghĩ thơ luôn luôn là tên gọi của một nỗi buồn. Đó là lý do các nhà thơ tiếp tục mộng mơ, tiếp tục viết, tiếp tục lý giải về những phận người đã và đang bị ruỗng mòn bởi sự tàn ác, thời gian… và cuối cùng là cái chết.

Sự múa may và vô nghĩa trong thơ nhằm làm cho mọi người lim dim ngủ như ngấm thuốc phiện là một tội ác mà bạn đọc sau này khó lòng tha thứ. Một nhà thơ bẩm sinh luôn luôn có khả năng mang bạn đọc đi theo tới cùng nhằm nhận được sự sáng rõ của mình sau những rối loạn đáng yêu của tất cả các giác quan.

Hình như đó mới là quyền lực của thơ và những nhà thơ thực sự.


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

dusk | Trương đình Phượng

A poem in Vietnamese by Trương Đình Phượng
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm

DUSK

CHIỀU

A woman sitting by the windowsill
busy picking up each strand of dying light
her vivid evocation like an epic movie
knotted and in disarray through her hair
a whirlwind of Northern winter chill cutting through her dreams

A woman sitting by the windowsill
a piece of a dying sun at the tail end of her eyes
idle hands
barely able to support her own shadow

A woman stirring the entire night

Trying to find the right words, to quieten her youth

Người đàn bà ngồi bên bậu cửa
mải miết gom từng sợi chiều rơi
ký ức như cuốn phim dài
xới tung tóc rối
gió bấc cứa ngang mầm giấc mơ

Người đàn bà ngồi bên bậu cửa
Mảnh mặt trời chết dần sau đuôi mắt
bàn tay ngu ngơ
không đỡ nổi bóng mình

Người đàn bà mải miết khoắng màn đêm

Tìm lời ru thiếu nữ

2014


Trương Đình Phượng, the poet and writer born in 1984, currently lives in Nghệ An, Việt Nam.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

Chuyến bay cuối cùng | The Final Flight

AI Generated

tác giả vô danh
bản dích của Nguyễn Thị Phương Trâm

Đừng khóc vì tôi, vì tôi không còn bị ràng buộc nữa
Tôi sẽ đi tiếp theo con đường Thượng Đế đã dành cho tôi
Tôi đã nắm lấy tay Ngài ngay lúc Ngài đã gọi tôi,
Tôi quay lưng đi và đã để lại mọi thứ

Tôi không có thể ở lại thêm một ngày nữa,
Để cười, để yêu, để làm việc, để chơi
Các công việc chưa hoàn thành phải giữ nguyên như vậy,
Tôi đã khám phá được sự bình yên của cuối ngày

Nếu cuộc chia tay của tôi đã để lại một khoảng trống,
Vậy thì hãy lấp đầy sự ấy với những kỷ niệm vui
Một tình bạn, tiếng cười, nụ hôn,
À, vâng, những điều mà tôi cũng sẽ luôn tiếc nhớ

Đừng gánh chịu quá nhiều những nỗi buồn phiền,
Tôi chúc bạn những ánh nắng của ngày mai
Cuộc sống của tôi đã đầy đủ, tôi đã thưởng thức được rất nhiều,
Những người bạn tốt, những khoảnh khắc đẹp, những va chạm với những người tôi yêu

Có lẽ thời gian của tôi quá ngắn ngủi,
Đừng kéo dài nó bây giờ với những sự đau buồn quá mức
Hãy nâng niu và chia sẻ lòng bạn với tôi,
Thượng Đế đã cần tôi ngay lúc này, Ngài đã ban cho tôi sự tự do

The Final Flight



Don’t grieve for me, for now I’m free,
I’m following the path God laid for me
I took his hand when I heard his call,
I turned my back and left it all

I could not stay another day,
To laugh, to love, to work, to play
Tasks left undone must stay that way,
I’ve found that peace at the end of the day

If my parting has left a void,
Then fill it with remembered joy
A friendship shared, a laugh, a kiss,
Ah, yes, these things too I will miss

Be not burdened with times of sorrow,
I wish you the sunshine of tomorrow
My Life’s been full, I savoured much,
Good friends, good times, a loved one’ touch

Perhaps my time seemed all too brief,
Don’t lengthen it now with undue grief
Lift up your heart and share with me,
God wanted me now, He set me free

Author: Unknown


Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

Dọc con phố này | Octavio Paz

A poem by Octavio Paz
A translation into Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Photography: Nguyễn Thị Phương Trâm

Dọc con phố này

Here

bước dọc con phố này
tiếng vang của tôi
em nghe ở một con phố khác

tôi nghe bước chân tôi
hư vô ngang qua phố
chỉ sương mù là có thật

My steps along this street
Resound
In another street
In which
I hear my steps
Passing along this street
In which
Only the mist is real


Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Octavio Paz [1914-1988] was a Mexican poet and diplomat. For his body of work, he was awarded the 1977 Jerusalem Prize, the 1981 Miguel de Cervantes Prize, the 1982 Neustadt International Prize for Literature, and the 1990 Nobel Prize in Literature.

con thiên nga vẫy gió | Anna Akhmatova

Photography by Nguyễn Thị Phương Trâm

A poem by Anna Akhmatova
Translator: Lê Vĩnh Tài

con thiên nga vẫy gió

Blows the swan wind…

con thiên nga vẫy gió
lên bầu trời xanh
làm vấy máu, kỷ niệm
những ngày yêu đầu tiên của ngươi và ta sắp đến
gần
ngươi đã phá hủy
phép thuật của ta, như dòng nước thời gian
đã trôi qua. Tại sao
ngươi không già đi, cứ mãi đẹp như thế?
giọng nói dịu dàng của ngươi còn vang vang hơn
chỉ đôi lông mày thanh thoát u buồn của ngươi
làm đôi cánh thời gian
bay lên, bỏ lại một lớp tuyết rơi
tán loạn…

Blows the swan wind,
The blue sky’s smeared
With blood; the anniversary
Of your love’s first days draws near.
You have destroyed
My sorcery; like water the years
Have drifted by. Why
Aren’t you old, but as you were?
Your tender voice even more ringing…
Only your serene brow
Has taken from time’s wing
A scattering of snow.


Anna Akhmatova [1889–1966}, Anna Andreyevna Gorenko, better known by the pen name Anna Akhmatova, was one of the most significant Russian poets of 20th century. She was shortlisted for the Nobel Prize in 1965 and received second-most nominations for the award the following year.

Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.

Trước khi không gửi một bài thơ | Anna Akhmatova

A poem by Anna Akhmatova
Translator: Lê Vĩnh Tài
Photography: Nguyễn Thị Phương Trâm

Trước khi không gửi một bài thơ

Before Not Sending a Poem

gió giật mạnh bên bờ biển
một ngôi nhà mà chúng ta không còn ở nữa

cái bóng của một cây thông bá hương
ấp ủ bên ngoài cái cửa sổ
không còn mở được

có lẽ phải có ai đó trên thế giới
để ta gửi những dòng này
a, hay ta chỉ cần để đôi môi mỉm cười cay đắng
và một cơn lốc
thốc vào trái tim rùng mình thêm lần nữa

Seaside gusts of wind,
And a house in which we don’t live,
And the shadow of a cherished cedar
In front of a forbidden window …

Perhaps there is someone in this world
To whom I could send all these lines. Well then!
Let the lips smile bitterly
And a tremor touch the heart again.


Anna Akhmatova [1889–1966}, Anna Andreyevna Gorenko, better known by the pen name Anna Akhmatova, was one of the most significant Russian poets of 20th century. She was shortlisted for the Nobel Prize in 1965 and received second-most nominations for the award the following year.

Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.